Sau khi Lý Nghê Thường đến, Quân Hầu phu nhân đã cử đại thị nữ Hạc Nhi của mình đến phục vụ. Lúc này, cô ấy đang chỉ huy các tỳ nữ và phụ bếp mang hành lý lên xe ngựa bên ngoài. Một chàng trai đi đến, dừng lại bên ngoài cổng sân.
Là Nhị Lang quân đến.
Hạc Nhi làm sao không biết ý đồ của hắn. Hai hôm nay, hắn cứ có việc hay không có việc là lại qua đây lảng vảng. Đến rồi lại không vào phòng, mà luôn gọi công chúa ra ngoài. Lúc thì tranh việc của tỳ nữ, tự mình đưa cái này cái kia cho nàng, lúc thì lén lút thủ thỉ thù thì với Công chúa, cứ như thể có chuyện vĩnh viễn không nói hết. Có bao giờ nàng thấy hắn như vậy đâu. Cô ấy đến Bùi gia nhiều năm, giờ mới coi như được mở mang tầm mắt.
Hạc Nhi không dám cười, chỉ tiến lên chào đón:
– Công chúa vừa được nương tử đón đi rồi, đang ở chỗ nương tử đó ạ.
Cuối cùng đã được như ý nguyện dẫn nàng về nhà, nhưng hai hôm nay Bùi Thế Du lại cảm thấy không được tự tại như khi ở bên ngoài. Rõ ràng đã cử hành hôn lễ, vậy mà hắn lại không thể sống chung và ở cùng phòng với nàng. Điều này không phải do ý muốn của huynh trưởng và tẩu tẩu. Bản thân nàng càng chưa bao giờ đưa ra bất kỳ yêu cầu nào về việc này. Nói ra có lẽ không ai tin, là chính hắn chủ động đề xuất như vậy để tránh hiềm nghi.
Sau khi nàng đến, hắn không dám nghĩ gì, tối hôm đó, trời vừa tối, hắn liền ngoan ngoãn quay về chỗ ở ban đầu của mình để ngủ. Thực ra, nếu tối hôm đó hắn cứ thuận thế ở lại qua đêm, đoán chừng huynh trưởng và a tẩu sẽ không nói gì, nàng cũng sẽ không cứng rắn từ chối hắn.
Tuy nhiên, Bùi Thế Du không làm được. Nếu phải trách, thì trách cái hôn lễ tựa như có mà như không kia. Nói hai người hiện giờ không có quan hệ, hắn đương nhiên không thừa nhận. Nhưng nói đã là vợ chồng như huynh trưởng và a tẩu, thì hiển nhiên lại không phải như vậy.
Nàng không nói rõ, nhưng sao hắn lại không nhìn ra, nàng vẫn còn hoang mang vô cùng. Dù đã được hắn thuyết phục cuối cùng cũng đồng ý trở về, nhưng rõ ràng trong thâm tâm nàng vẫn chưa thừa nhận nàng là vợ hắn, càng đừng nói đến việc hoàn toàn an tâm.
Mấy ngày trước là do tình hình bên ngoài đặc biệt, hai người có thể ở chung mà không cần bất kỳ e ngại nào, thậm chí còn thân mật không khoảng cách khi tình cảm dâng trào. Mà giờ đây, về đến nhà, mọi thứ lập tức thay đổi.
Nàng có vẻ lo lắng đủ điều. Bùi Thế Du hiểu rõ, chỉ cần chuyện của Trường Công chúa chưa được làm rõ, muốn nàng hoàn toàn tự nhận mình là vợ hắn, e rằng khó như lên trời. Hắn yêu nàng hơn cả bản thân mình, sao nỡ vì sự khoái lạc nhất thời mà khiến nàng cảm thấy không thoải mái khi ở nhà mình. Hắn chẳng còn cách nào khác ngoài việc kiềm chế bản thân. Hai hôm nay hắn chỉ đến tìm nàng vào ban ngày.
Hôm nay sắp khởi hành đến nhà tổ, hắn vừa rồi không nhịn được lại rẽ qua đây, đương nhiên là muốn cùng nàng ra ngoài. Nghe nói nàng đã ở cùng a tẩu, hắn cũng không tiện đến đòi người, đành thôi, nghĩ rằng hay là ra ngoài trước, kiểm tra lại xe ngựa, tùy tùng và các việc lặt vặt khác, chuẩn bị xong xuôi rồi chờ a tẩu và nàng ra vậy.
Sắp đến cửa lớn, hắn đang đi trên hành lang có mái che thì đột nhiên nghe thấy Vĩnh An gọi mình từ phía sau, liền dừng bước chờ cậu bé. Vĩnh An đuổi kịp, vừa đi cùng hắn vừa nói:
– Lang Quân còn chưa biết á? Vừa rồi đệ ở ngoài chờ mọi người thì thấy lại có một khách ghé thăm đến cầu kiến Quân Hầu. Đố Lang Quân biết là ai? – Cậu làm ra vẻ bí ẩn.
– Ai thế? – Lúc đầu Bùi Thế Du không để tâm, tiếp tục đi về phía trước, hỏi một cách thờ ơ.
Huynh trưởng bận rộn, mỗi ngày khách đến thăm lại đông như mây. Nếu ai cũng gặp, e rằng từ sáng đến tối cũng không gặp hết người.
– Người đó tự xưng họ Tạ. Đệ không quen, nhưng một huynh đệ Hổ Bí đã từng gặp rồi, nói rằng đó chính là người của Hoành Hải Thiên Vương, tên là Tín Vương Tạ Ẩn Sơn gì đó…
Bùi Thế Du đột nhiên dừng bước, lộ vẻ ngạc nhiên xen lẫn tức giận.
– Là hắn? Hắn gan to thật lại còn dám công khai đến tận cửa cơ à? Hắn đến có việc gì?
Vĩnh An gật đầu lia lịa:
– Đúng vậy, đệ cũng nghĩ như Lang Quân á! Thiên Vương đó chính là kẻ thù không đội trời chung của chúng ta! Đệ hỏi thẳng ông ta có việc gì, ông ta lại không nói, chỉ nói muốn gặp Quân Hầu, đệ đành phải bảo người vào thông báo. Lang Quân đoán xem Quân Hầu đáp lại thế nào?
– Quân Hầu đã sửa soạn xong xuôi, cũng đã ra ngoài, ấy thế mà lại thực sự đồng ý gặp ông ta, bảo người dẫn ông ta vào. Thế là đệ phải tự mình dẫn ông ta đi vào…
– Họ lúc này đang ở đâu? – Bùi Thế Du cắt lời, hỏi.
– Quân Hầu đang gặp ông ta ở ngoại thư phòng…
Ngoại thư phòng là nơi Bùi Thế Du thường tiếp khách đơn giản, cách cổng lớn không xa.
Bùi Thế Du bỏ lại Vĩnh An chạy gấp tới đó. Từ xa hắn nhìn thấy cửa phòng đóng chặt, bên ngoài đứng vài tên Hổ Bí, hắn lập tức định xông vào, nhưng lại bị Hổ Bí ngăn lại, khẩn khoản nói:
– Xin Thiếu chủ dừng bước! Không phải ti chức dám không cho Thiếu chủ vào, mà là vừa rồi Quân Hầu có lệnh, dù là ai, nếu không có sự cho phép của ngài ấy thì không được phép cho vào ạ!
Bùi Thế Du nhìn về phía thư phòng, trong lòng mù mịt không hiểu. Tạ Ẩn Sơn dám đường hoàng đến đây, đương nhiên là được Vũ Văn Túng phái đến. Vũ Văn Túng vừa mới kết thù lớn với hắn như thế, thực sự là kẻ thù một mất một còn rồi. Thế mà lúc này ông ta phái người đến gặp huynh trưởng mình, rốt cuộc là muốn làm gì?
Huynh trưởng đã nói như vậy, Bùi Thế Du đương nhiên sẽ không mạnh mẽ xông vào nữa, nhưng cũng không đi, chỉ đứng một bên chờ đợi. Một lúc trôi qua, vẫn không thấy người ra, trong lòng càng thêm nghi ngờ, đột nhiên lại nghĩ đến võ công của kẻ họ Tạ kia không tầm thường, ngộ nhỡ là muốn nhân cơ hội này gây bất lợi cho huynh trưởng, mặc dù khả năng này rất nhỏ, nhưng đối với lão tặc Vũ Văn đó thì có chuyện gì là ông ta không dám làm?
Hắn càng nóng nảy sốt ruột hơn, không còn để ý đến chuyện gì khác nữa, đang định xông vào, thì nghe thấy phía sau có tiếng bước chân, quay mặt lại, thấy là Đại sư phụ đến. Đại sư phụ tuy không phải người Bùi gia, nhưng lại có nguồn gốc sâu xa với Bùi gia.
Bùi Thế Du lúc nhỏ từng mơ hồ nghe người ta nhắc đến, Đại sư phụ hồi trẻ dường như là thanh mai trúc mã với cô cô, còn từng bàn chuyện cưới gả, nhưng sau này không biết vì sao lại không thành. Chuyến đi tế lễ hai mươi năm ngày mất của cô cô lần này dù không được coi là một nửa dượng thì cùng đi cũng là chuyện đương nhiên.
– Đại sư phụ người đến rồi!
Bùi Thế Du vội vàng tiến lên đón, nói sơ qua sự việc, kéo gã định cùng nhau xông vào trong.
Hàn Khô Tùng vừa nghe nói Tạ Ẩn Sơn công khai đến tận cửa bái kiến Quân Hầu đã lập tức cảm thấy không ổn, vội vàng cũng qua đây xem rốt cuộc sự việc thế nào. Nghe xong Bùi Thế Du nói, gã không khỏi cũng lo lắng, đang định cùng Bùi Thế Du xông vào, thì lúc này có tiếng mở cửa, chỉ thấy bóng dáng Quân Hầu và Tạ Ẩn Sơn xuất hiện sau cánh cửa.
Hai người vừa rồi không biết đã đóng cửa nói chuyện gì, vẻ mặt của Tạ Ẩn Sơn trông có vẻ hơi thất vọng.
Quân Hầu bước qua ngưỡng cửa, đi tiễn khách xong, dừng lại trên bậc thềm nói:
– Hôm nay ta có việc quan trọng khác, xin không giữ Tín Vương ở lại. Cũng xin Tín Vương sau khi về hãy chuyển lời lại với Thiên Vương, dưới trướng ông ta có nhiều dũng phu dũng sĩ, nhưng hàng triệu con em Hà Đông của ta cũng đều là tráng sĩ tinh nhuệ, người người mang đao, thề chết cũng sẽ chuẩn bị sẵn sàng. Nếu ông ta dám đến xâm phạm, Bùi mỗ dù có ngọc nát cũng sẽ không để ông ta toàn thân rút lui như lần trước.
Nói xong, chàng gọi Hổ Bí thay mình tiễn khách ra cửa.
Quân Hầu không hề tỏ ra giận dữ, nhưng lời nói này lại chắc như đinh đóng cột, không giận mà vẫn uy nghiêm.
Tạ Ẩn Sơn hành lễ:
– Quân Hầu yên tâm. Lần này Thiên Vương phái ta đến, từng nói…
Gã dừng lại.
– Thiên Vương từng nói, ngài ấy vốn không có ý định đối địch với Bùi gia, tất cả đều là do tình thế bắt buộc. Về sau nếu hai nhà có thể hóa giải chiến tranh thành hòa bình, thì đó chính là đại phúc của muôn dân thiên hạ.
Nói xong, gã quay người đang định đi theo Hổ Bí ra ngoài, đột nhiên thấy Hàn Khô Tùng và lang quân Bùi gia kia đang dừng lại bên ngoài, lang quân Bùi gia đang trừng mắt nhìn mình. Gã chần chừ một chút rồi đi đến gần, cũng kính cẩn hành lễ với hắn, rồi mới bước ra ngoài.
Bùi Thế Du cau mày nhìn bóng lưng gã khuất dần, lập tức chạy đến trước mặt huynh trưởng, hỏi có chuyện gì.
Bùi Thế Du mỉm cười:
– Ta từng nói với đệ chuyện Giang Đô Vương tấn công Thanh Châu rồi đúng không? Tạ Ẩn Sơn đến đây, chính là vì chuyện này.
Lời nói của huynh trưởng cực kỳ mơ hồ, nói rồi cũng như chưa nói gì. Bùi Thế Du tuy có chút bất mãn, cảm thấy huynh trưởng đang đáp lời qua loa với mình, nhưng nghĩ lại, chuyện gì có thể khiến Tạ Ẩn Sơn đích thân đến, chắc chắn không phải chuyện nhỏ. Hẳn là chuyện cơ mật mà huynh trưởng lúc này chưa tiện cho mình biết.
Hắn nhanh chóng hóa giải không truy hỏi nữa, giải thích:
– Đệ chỉ lo lão tặc kia giở trò, phái kẻ họ Tạ này đến, bề ngoài là bàn việc, thực chất lại muốn gây bất lợi cho huynh thôi. Đã không có chuyện gì, vậy là do đệ nghĩ nhiều rồi. Đệ đi tìm a tẩu để đón công chúa đây.
Bùi Thế Du gật đầu mỉm cười:
– Đệ đi trước đi. Bên ta cũng sắp xong rồi, còn một chút việc nhỏ, xử lý xong là chúng ta sẽ xuất phát ngay.
Bùi Thế Du đáp “vâng” rồi rời đi. Đi được vài bước, đột nhiên hắn nghe thấy huynh trưởng lại gọi mình, liền dừng bước quay đầu lại. Chỉ thấy huynh trưởng đi tới, dừng lại trước mặt hắn, do dự một lát, kéo hắn đến một góc không người, hạ giọng nói với giọng điệu như đang thương lượng:
– Hổ Đồng à, sau này chúng ta thay đổi đi, đệ đừng gọi người ta là ‘lão tặc’ nữa, ý đệ thế nào?
Bùi Thế Du ngẩn hết cả người một hồi mới phản ứng lại:
– A huynh đang nói đến lão tặc Vũ Văn ấy ạ?
Cách gọi này của hắn sớm nhất là từ Hàn Khô Tùng mà ra. Hàn Khô Tùng vô cùng hận Vũ Văn Túng, chỉ cần nhắc đến, lúc nào cũng thay thế bằng “lão tặc”. Bùi Thế Du nghe nhiều thành quen, tự nhiên cũng quen gọi như vậy. Không ngờ, a huynh ngay cả chuyện này cũng muốn quản.
Hắn vô cùng khó hiểu, sau khi xác nhận không phải mình hiểu lầm, nói:
– Không gọi là lão tặc, thế gọi là gì ạ?
Nói xong, hắn lại “ồ” một tiếng,
– Cũng phải, lão tặc trông cũng không già lắm! Vậy gọi ông ta là ác tặc?
Bùi Thế Anh bó tay:
– Tuy hai bên là kẻ thù, nhưng Vũ Văn cũng coi như là một kiêu hùng một phương. Về sau nếu ông ta không còn đến xâm phạm nữa, Hổ Đồng cũng không cần lúc nào cũng gọi ông ta là lão tặc, sẽ khiến người ta nghĩ Bùi gia chúng ta có vẻ hẹp hòi.
Bùi Thế Du cực kỳ không đồng tình với lời huynh trưởng nói, nhưng hắn trước nay tôn kính huynh trưởng. Huynh ấy đã thấy không ổn, cố lòng chỉ ra, Bùi Thế Du đương nhiên sẽ không làm trái, gật đầu nói:
– Cũng được, vậy đệ nghe lời huynh! Về sau chỉ cần ông ta không còn đến xâm phạm nữa, đệ sẽ không gọi ông ta là lão tặc nữa, gọi ông ta là lão già Vũ Văn là được chứ gì, như vậy đã là cực kỳ nể nang rồi.
Bùi Thế Anh lại bó tay lần nữa, nhất thời không biết nên tiếp lời thế nào.
– A huynh nhanh lên đấy! Đệ đi trước đây!
Bùi Thế Du còn bận tâm người kia, nói xong lập tức vội vã đi ngay.
Bùi Thế Anh mang theo vài phần bất lực, nhìn bóng lưng hắn nhanh chóng biến mất.
Hàn Khô Tùng ở bên cạnh nói:
– Vậy ta cũng đi trước đây!
Nói xong liền muốn đi theo, nhưng bị Bùi Thế Anh gọi lại.
– Đại sư phụ, người ở lại một chút, con còn có việc muốn hỏi người.
Hàn Khô Tùng đành phải theo Bùi Thế Du vào trong.
Vào trong, đóng cửa lại, Bùi Thế Du liền thu lại nụ cười, biểu cảm trở nên vô cùng nghiêm túc. Hàn Khô Tùng đánh thót tim, dường như có một linh cảm không lành, như thể có chuyện xấu liên quan đến mình sắp xảy ra.
Nhưng nếu bảo gã nói rốt cuộc là chuyện không tốt nào, bản thân gã lại không nghĩ ra.
– Quân Hầu giữ ta lại làm gì? – Gã hỏi, – Lão tặc Vũ Văn quá ngông cuồng, đã như vậy rồi, lại còn dám đường hoàng phái người đến tận cửa cơ đấy! Nếu không phải Quân Hầu không cho phép, ta còn lâu mới cho kẻ họ Tạ này rời đi dễ dàng như vậy đau!
Bùi Thế Anh không nói gì, chỉ lấy ra một bức thư, đẩy về phía gã, ra hiệu cho gã xem.
Hàn Khô Tùng nhận lấy, chỉ liếc nhìn một cái sắc mắt đã lập tức tái đi, đứng sững tại chỗ.
– Thế Quân Hầu đã trả lời hắn như thế nào? – Đột nhiên, gã phản ứng lại, vội vàng hỏi.
– Còn có thể thế nào? – Sắc mặt Bùi Thế Anh không được tốt lắm. – Con đương nhiên là phủ nhận rồi! Năm xưa lúc cô cô lâm chung đã từng có lời căn dặn, sau này nếu hai nhà vẫn là kẻ thù, thì bảo Hổ Đồng mãi mãi không nhận cha, tránh cho nó có thêm phiền phức, sinh thêm thị phi.
Hàn Khô Tùng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lại ngây người một lúc, lẩm bẩm:
– Như vậy là tốt rồi… Như vậy là tốt rồi… Hổ Đồng không biết thì vẫn tốt hơn. Dù sao lão tặc đó cũng không có bằng chứng xác thực mà chỉ là đoán mò mà thôi. Phía chúng ta cũng không nhiều người biết, chỉ cần chết không thừa nhận, lão đó có thể làm gì nào?
– Ối! Không đúng!
Vừa nói, gã đột nhiên nhớ ra.
– Sao lão tặc đó đột nhiên lại nghi ngờ chuyện này nhỉ? Là ai nói cho lão ta biết? Là ai!
Gã càng nghĩ càng giận, lộ vẻ phẫn nộ, đột nhiên dậm mạnh thiền trượng trong tay xuống, viên gạch xanh dưới chân lập tức nứt toác.
– Để ta biết được, ta nhất định vặn gãy cổ hắn!
Bùi Thế Anh nhíu chặt mày.
– Con cũng không hiểu tại sao Vũ Văn Túng lại đoán được chuyện này, hơn nữa giọng điệu lại rất chắc chắn nữa?
Chàng liếc nhìn bức thư. Giọng điệu trong thư gần như đã xác nhận chuyện này, chỉ yêu cầu chàng đưa ra một chứng cứ rõ ràng mà thôi.
Sự thay đổi của Vũ Văn Túng hiển nhiên xảy ra trong khoảng thời gian đệ đệ mình lần thứ hai xông vào trại Hoa Sơn này. Bản thân đệ đệ chàng hoàn toàn không biết chuyện này, không thể tiết lộ bất kỳ thông tin nào. Còn vị công chúa kia dù đoán được ẩn tình giữa Vũ Văn Túng và cô cô, nhưng rõ ràng cũng không thể biết được chuyện bí mật hơn này.
Chỉ còn lại một mình Hàn Khô Tùng.
– Đại sư phụ, người nghĩ kỹ xem, ngày đó người có vô ý nói ra lời gì không nên nói không?
Hàn Khô Tùng bừng tỉnh, lập tức nhảy dựng lên:
– Ta á? Lẽ nào Quân Hầu lại nghi ngờ ta? Ta làm sao có thể nói chuyện này với hắn! Ta hận không thể lột da rút gân lão tặc đó, ta làm sao có thể nói cho hắn biết chuyện này—
Gã đang kích động tự biện hộ, đột nhiên nhớ lại chuyện ngày đó mình xông vào Huyền Vũ Đường nghị sự, trong lúc gấp gáp suýt nữa lỡ lời buột miệng, sắc mặt không khỏi thay đổi hết lần này đến lần khác, cả người càng đứng ngây tại chỗ, không thể động đậy.
– Lẽ nào đại sư phụ đã nhớ ra điều gì đó? – Bùi Thế Anh nhạy bén đến mức nào, lập tức truy hỏi.
Hàn Khô Tùng ngây người một lúc, thả lỏng thiền trượng trong tay, rồi quỳ sụp xuống.
– Quân Hầu, ta nhớ ra rồi! Có lẽ thực sự là ta…
Gã vô cùng thất vọng, thấy Bùi Thế Anh nhìn sang, liền kể lại.
– Lúc đó… Ta… lúc đó ta quá lo lắng, sợ Hổ Đồng gặp bất trắc trong chuồng chó, hình như ta đã mắng hắn một câu…
– Người mắng ông ta cái gì?
– Ta mắng hắn hổ dữ không ăn thịt con …
Gã dừng lại.
– Chỉ là lúc đó ta nhớ mình đã kìm lại kịp thời, chỉ nói hai chữ ‘hổ dữ’ thôi, không nói tiếp câu sau. Lão tặc đáng chết này, sao lại giảo hoạt đến thế! Chuyện này cũng bị hắn đoán ra được! Toàn bộ là tội lỗi của ta! Là lỗi của ta!
Gã đầy hối hận cúi đầu dập mạnh về phía Bùi Thế Du, trán chạm đất phát ra tiếng bụp bụp. Dập đầu vài cái, đột nhiên lại nhảy dựng lên, rút thanh kiếm Bùi Thế Anh đặt trên bàn, định cứa cổ mình. May mà Bùi Thế Anh nhanh chân hơn một bước, đoạt lấy thanh kiếm từ tay gã, vẽ ra một đường kiếm hoa xoẹt một cái tra kiếm vào vỏ.
– Sao Đại sư phụ sao lại xốc nổi như vậy? – Chàng cất giọng nghiêm khắc nói, – Vũ Văn Túng đã đoán được chuyện này rồi, chẳng lẽ Đại sư phụ tự sát là ông ta có thể quên đi được hay sao?
Nói xong, chàng ném thanh kiếm lên bàn.
– Con hỏi rõ chuyện này, chủ yếu là muốn xác định rốt cuộc Vũ Văn Túng đã biết được bao nhiêu. Như vậy để sau này nếu ông ta còn dây dưa, con có thể tùy cơ ứng biến, chứ không phải là hỏi tội Đại sư phụ!
Hàn Khô Tùng vẫn vô cùng buồn bã:
– Cô cô của con sẽ không tha thứ cho ta đâu! Dù ta có chết, cũng không còn mặt mũi nào đi gặp muội ấy nữa!
Bùi Thế Du thầm thở dài trong lòng.
– Đại sư phụ người sai rồi. – Giọng chàng dịu xuống.
– Người là vì quá thương Hổ Đồng trong lúc cấp bách mới lỡ lời thôi chứ không phải cố ý, chứ có tội lỗi gì? Huống hồ, sự yêu thương mà người dành cho Hổ Đồng bao nhiêu năm qua, cô cô nhất định nhìn thấy, biết ơn người còn không kịp, sao lại trách người?
– Nói đi nói lại, vạn sự đều có số mệnh. Chuyện này tuy là do Đại sư phụ lỡ lời mà ra, nhưng làm sao biết không phải ý trời? Đại sư phụ đừng bận tâm nữa!
Hàn Khô Tùng là người thẳng tính, nghĩ kỹ lại dường như lời này cũng đúng, bấy giờ mới thả lỏng được đôi chút, hằn học nói:
– Thôi được, đa tạ Quân Hầu ân không trách, ta ghi nhớ rồi! Lần sau nếu lão tặc đó còn dám đến xâm phạm, ta nhất định liều mạng chống trả, tuyệt đối không để hắn ta được yên đâu!
Lúc này, Bùi Thế Anh nghe thấy bên ngoài thoáng có tiếng nói chuyện của thê tử mình và Hổ Bí, biết hẳn là nàng chờ lâu không thấy mình ra, không yên tâm nên đã tìm đến. Chàng liền kết thúc cuộc trò chuyện, mỉm cười nói:
– Nương tử ta đến rồi. Đại sư phụ cũng đi thôi, chúng ta cùng đi thăm cô cô.
Chàng mở cửa đi ra, quả nhiên thấy thê tử mình đang đứng trong sân chờ đợi. Thấy chàng xuất hiện, nàng liền bước tới. Chàng mỉm cười, ghé sát tai thì thầm vài câu, giải thích sơ qua cho nàng, rồi nói:
– Bên này đã không có việc gì rồi. Chúng ta đi thôi. Còn khá xa, đến sớm một chút, ngày mai còn nhiều việc phải lo.
Vợ chồng cùng nhau đi ra.
Ngoài cửa lớn, Lý Nghê Thường đã lên xe ngựa. Bùi Thế Du dẫn theo các Hổ Bí sửa soạn tề chỉnh cưỡi ngựa. Các quản sự lớn nhỏ cùng với Vĩnh An, Hạc Nhi và đông đảo gia nhân nam nữ cũng đồng hành. Mỗi người lên xe ngựa của mình, xếp thành hàng xong xuôi, đoàn người và ngựa hùng hậu lên đường, đến nơi ở tổ đường vào đêm khuya hôm đó.