Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 69

Sau khi Bùi Thế Anh chào hỏi xong, liền mời Lý Nghê Thường ngồi xuống. Nàng vội vàng từ chối.

Bùi Thế Du thấy vậy, đưa tay kéo nàng ngồi.

Lý Nghê Thường làm sao dám kéo kéo giằng co với hắn trước mặt người lớn. Dù sao, mối quan hệ của nàng với hắn hiện tại vẫn chưa rõ ràng. Nói không phải vợ chồng, nhưng hai người đã hành lễ, bái đường. Nhưng nói là đã thành vợ chồng, thì lại không đơn giản như thế. Điều này có thể thấy rõ qua thái độ của trưởng huynh Bùi gia đối với nàng. Cho đến nay, rõ ràng huynh ấy vẫn đối đãi với nàng như khách là chủ yếu.

Tay Bùi Thế Du vừa chạm vào ống tay áo nàng, đã bị nàng tránh đi. Sợ nếu không ngồi, hắn sẽ lại tiếp tục quấn quýt lấy, sau khi tránh được, nàng vội vàng cảm ơn huynh trưởng hắn một tiếng, không từ chối nữa lập tức ngồi xuống.

Vị huynh trưởng kia dường như không hề để ý, không phản ứng gì với cảnh tượng này. Nhưng vị Đại hòa thượng trong phòng thì vẻ mặt rõ ràng đang cố nhịn cười, hơn nữa còn nhịn rất khổ sở, ngay cả bộ râu trên mặt cũng run rẩy, khiến tai Lý Nghê Thường cũng nóng lên. Ngồi xuống xong, nàng liền cúi đầu rũ cổ, không dám cử động bừa bãi.

– Quân hầu, ta xin lui đi trước. Công chúa cứ thong thả ngồi!

Đại hòa thượng biết Bùi Thế Anh có lời muốn nói với công chúa này, đứng dậy hành lễ với huynh ấy. Trước khi đi, gã lại cố nén cười nhìn tiểu lang quân một cái. Kể từ khi công chúa bước vào, hắn đã như dính chặt bên cạnh nàng, như thể sợ nàng bị bắt nạt.

– Hổ Đồng, đệ cũng ra ngoài đi. – Bùi Thế Anh lên tiếng.

Hắn rõ ràng không muốn, đứng yên không nhúc nhích:

– Có lời gì mà đệ không được nghe thế ạ?

Bùi Thế Anh không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm hắn.

Bùi Thế Du nhanh chóng chịu thua, nhưng trước khi ra ngoài, hắn vẫn không yên tâm, lại cưỡng ép mời Bùi Thế Anh ra ngoài.

Lý Nghê Thường lờ mờ nghe thấy hắn nói chuyện với huynh trưởng bên ngoài một lát. Giọng quá nhỏ, nàng nghe không rõ, nhưng đoán chắc chắn là đang nói chuyện liên quan đến nàng.

Một lát sau, Bùi Thế Anh đi vào trong phòng. Trong phòng chỉ còn lại Lý Nghê Thường và vị huynh trưởng Bùi gia này. Chàng mở lời, trước hết là chúc mừng nàng lấy lại được khả năng nói, bày tỏ niềm vui mừng khi nghe tin tốt này. Rồi nói:

– Nội nhân vì có việc nên chuyến này không đi cùng ta. Vài ngày nữa khi muội ấy gặp lại công chúa, không biết sẽ vui mừng đến mức nào!

Lời chúc mừng của chàng rõ ràng là chân thành từ tận đáy lòng, hơn nữa khi nhắc đến thê tử, ý cười trong mắt càng thêm sâu đậm vài phần. Lý Nghê Thường vội vàng cảm ơn. Nàng nhớ lại tình cảnh ngày đó, và đến ngay cả lúc này, nàng vẫn cảm thấy không thể tin được.

– Ta nghe Đại sư phụ kể, công chúa ngày đó đã chứng kiến Hổ Đồng gặp nguy hiểm, trong lúc cấp bách đã lên tiếng nhắc nhở nó. Hổ Đồng được công chúa yêu thương sâu sắc như vậy, ta thực sự rất mừng cho nó.

Giọng điệu của trưởng huynh Bùi gia như đang trò chuyện chuyện nhà. Khi bày tỏ lòng biết ơn hay niềm vui, chỗ nào cũng đều khiến Lý Nghê Thường cảm nhận được sự chân thành của huynh ấy, làm nàng có cảm giác rất thân thiết. Sự căng thẳng của nàng nhanh chóng được hóa giải. Sau một lát, nàng dần dần thả lỏng.

Bùi Thế Anh lại vì việc nàng mạo hiểm trở về báo tin lần này mà trịnh trọng cảm ơn nàng lần nữa.

– Không chỉ ta, Thứ sử Tấn Châu Ngưu Tri Văn cũng vô cùng cảm kích muội, nói nếu có cơ hội thì nhất định sẽ dẫn các tướng sĩ có công trong trận tập kích Long Môn cùng đến tạ ơn công chúa. Một nửa công lao của họ chắc chắn thuộc về công chúa.

Lý Nghê Thường từ chối công lao, trong lòng lại nghĩ đến Sắt Sắt, không biết lúc này cô ấy rốt cuộc thế nào rồi, nàng càng nghĩ càng thấy lo lắng hơn. Chắc là Bùi Thế Du cũng đã nhắc đến chuyện của Sắt Sắt trước mặt huynh ấy, nàng nghe huynh ấy tiếp tục nói:

– Chuyện về cô cô Sắt Sắt đó, xin công chúa tạm thời yên tâm. Có tin tức gì, bên ta sẽ lập tức báo cho muội biết.

Lý Nghê Thường chân thành cảm ơn, Bùi Thế Anh xua tay.

– Công chúa đã thi triển diệu thủ chữa bệnh cho ta trước, nay lại giúp đỡ việc lớn như vậy. So với công chúa, những gì Bùi gia ta có thể làm cho Công chúa thực sự là hữu hạn.

Chàng dừng lại một chút, nhìn Lý Nghê Thường.

– Ta vừa nghe Hổ Đồng nói, muội đã đồng ý với nó tạm thời ở lại rồi?

Tim Lý Nghê Thường đập nhanh hơn một chút, khẽ gật đầu.

Bùi Thế Anh cũng gật đầu:

– Như vậy là tốt nhất. Vốn dĩ ở chỗ ta cũng có một tin tức khác, liên quan đến công chúa, thế nên sáng sớm tới đây là để cho muội sớm.

Thấy Lý Nghê Thường nhìn lại, chàng tiếp tục giải thích:

– Giang Đô Vương chắc có lẽ đã biết chuyện Tề Vương và Tôn Vinh đang tranh chấp quyền sở hữu Từ Châu, Túc Châu không ngừng, nên đã nhân cơ hội phát binh đến Giang Bắc, tấn công Thanh Châu.

Thực ra còn một việc, Bùi Thế Anh biết rằng việc Giang Đô Vương Trần Sĩ Tốn phát binh lần này, có lẽ là được Vũ Văn Túng bày mưu đặt kế. Hay nói cách khác, ít nhất, chuyện hắn phát binh đã đạt được sự đồng thuận với Thiên Vương.

Mối quan hệ giữa Bùi Thế Anh và Trần Sĩ Tốn chỉ ở mức bình thường. Tuy quen biết nhau nhiều năm, cố nhiên không phải kẻ thù, nhưng càng không thể gọi là bạn.

Tuy nhiên, đối với người này, chàng hiểu rất rõ. Người này hành sự mưu định hậu tính, không thích phô trương. Nhưng một khi đã nhắm trúng, ắt sẽ ra tay tàn nhẫn, thủ đoạn sắt máu. Trong số các anh hùng đương thời, người này tuyệt đối là một người nổi trội có năng lực xuất chúng, rất khó đối phó. Hắn chắn hẳn là đã âm thầm qua lại với Vũ Văn Túng trước đó. Giờ đây đã công khai phát binh qua sông, nhất định là đã chuẩn bị đầy đủ.

Bùi Thế Anh gần như có thể dự đoán, Tề Vương lần này e rằng sẽ phải chịu tổn thất lớn. Tuy nhiên, chuyện như thế này, cũng không cần nói chi tiết với Công chúa, tránh để nàng quá lo lắng.

Bùi Thế Anh chỉ giải thích:

– Chiến sự bên đó đã nổ ra, tình hình Thanh Châu rất có thể sẽ thay đổi. Nếu muội lúc này trở về, e rằng không an toàn, mà cũng không thuận tiện. Do đó, nội nhân ta vô cùng lo lắng cho Công chúa. Công chúa dù có muốn về, thì bây giờ cũng không phải là thời điểm tốt.

– Trước khi ta ra ngoài, muội ấy đã dặn đi dặn lại ta nhất định phải tìm cách, dù thế nào cũng phải mời Công chúa về trước.

Quân Hầu Bùi gia nói rất đơn giản, tuy nhiên, Lý Nghê Thường vẫn nhạy cảm ngửi thấy một mùi vị khác thường. Có thể nói, toàn bộ tuổi thơ của nàng đều trải qua dưới bóng đen của chiến tranh, cái chết và chạy trốn. Nàng lập tức nghĩ đến cô mẫu của mình. Nếu Thanh Châu thực sự gặp nguy hiểm, Tề Vương dù với mục đích lợi dụng thì cũng sẽ không bỏ mặc cô mẫu.

Nhưng mà, một khi chiến tranh nổ ra, những biến số giữa chừng là điều không ai có thể lường trước được. Nàng chưa bao giờ thực sự đồng lòng với cô mẫu. Nhưng, nàng cũng không muốn bất kỳ tai họa nào do chiến tranh gây ra lại giáng xuống đầu cô mẫu nữa. Nửa đời cô mẫu thực sự đã quá thê thảm rồi.

Lý Nghê Thường bật đứng dậy, vừa định nói muốn trở về, lời chưa kịp thốt ra lại dừng lại. Nếu cô mẫu không may xảy ra chuyện, dù có bắt nàng dùng mạng để đổi lấy sự bình an của bà ấy, nàng cũng sẽ không nhíu mày.

Nhưng bên này, nàng lại vừa đồng ý với Nhị lang Bùi gia kia.

Dường như biết được suy nghĩ của nàng, trưởng huynh Bùi gia đã lên tiếng trấn an:

– Công chúa đang lo lắng cho Trưởng công chúa phải không? Về chuyện này ta cũng đã cân nhắc. Vị Trưởng công chúa đó có ơn nuôi dưỡng đối với Công chúa, nếu như có chuyện gì, công chúa chắc chắn không thể ngồi yên.

– Ý của ta là, công chúa không cần quay về đó mà  cứ yên tâm ở lại đây, ta sẽ bảo Hổ Đồng thay muội đi một chuyến. Nếu Trưởng công chúa bình an vô sự thì là tốt nhất. Còn nếu như bà ấy bị ảnh hưởng, nó có thể kịp thời ra tay giúp đỡ. Công chúa thấy sao?

Không ngờ trưởng huynh Bùi gia lại suy nghĩ chu đáo đến vậy, ngay cả ý nghĩ nhỏ trong lòng nàng, huynh ấy cũng đã tính đến. Bùi Thế Du đi đến đó rồi, tất nhiên  nàng không cần quá lo lắng đến sự an nguy của cô mẫu nữa. Có điều phải làm phiền hắn đến vậy, khiến lòng nàng lại vô cùng bất an.

– Muội không cần Bùi nhị lang quân đích thân đi đâu. Quân hầu chỉ cần phái vài người qua đó, để mắt đến cô mẫu muội, muội đã vô cùng cảm kích rồi. – Nàng do dự một chút, nói.

Bùi Thế Anh mỉm cười:

– Hổ Đồng nhất định phải đi làm việc này. Nó không phải người ngoài. Nó đã một lòng muốn cưới muội, cô mẫu của muội cũng là cô mẫu của nó. Huống hồ, nếu nó thật sự muốn cưới công chúa, thì cũng nên góp một phần sức lực vì công chúa. Nó đi, vừa là làm tròn bổn phận, góp sức lực mà nó nên góp, cũng là thay công chúa làm tròn hiếu đạo. Công chúa không cần có bất kỳ lo lắng nào, cứ việc ở lại đây bầu bạn với nội nhân, yên tâm chờ tin tức là được.

Vị huynh trưởng Bùi gia này không những yêu ai yêu cả đường đi lối về, hơn nữa còn vì em trai mình mà lo lắng cho cảm nhận của nàng, bảo em trai đi bảo vệ một người từng là kẻ thù của mình, mà đây rõ ràng cũng có ý nghĩ thay nàng trả ơn cô mẫu đó sao.

Lý Nghê Thường còn có thể nói gì đây? Nói rằng đây là sự tử tế hào phóng nhất mà nàng cảm nhận được từ trước đến nay cũng không hề quá lời.

Nàng mang lòng cảm kích vô bờ, gần như kìm nén nước mắt, hơi cúi người hành lễ về phía Quân Hầu Bùi gia.

Bùi Thế Anh bước đến, đỡ nàng dậy, mỉm cười nói:

– Hai ngày nữa, đợi sau khi việc lớn trong nhà hoàn tất, ta sẽ bảo nó lập tức khởi hành, đi Thanh Châu làm việc.

Lý Nghê Thường gật đầu đồng ý.

Đợi khi tâm trạng nàng bình tĩnh lại, chàng hơi trầm ngâm, đi đến cửa, nhìn ra ngoài rồi đóng cửa lại.

Lý Nghê Thường hiểu ra, chắc là huynh ấy có lời khác muốn nói, liền ngoan ngoãn chờ đợi. Tuy nhiên, lại thấy huynh ấy đi đến trước mặt, nhưng lại lộ vẻ do dự, nàng không nhịn được chủ động nói:

– Nếu Quân Hầu còn có gì muốn nói xin cứ nói ạ. Muội biết gì sẽ nói ạ.

Bùi Thế Anh cuối cùng dường như đã hạ quyết tâm, nói:

– Chuyện này vốn không nên hỏi công chúa. Nhưng vì rất quan trọng, mà công chúa đã nói như vậy, xin thứ lỗi cho ta mạo muội.

Chàng lại hạ giọng một chút.

– Ta nghe Đại sư phụ nói, Vũ Văn Thiên Vương từng giam giữ công chúa ở chỗ ở của ông ta. Xin hỏi công chúa có thực sự đã gặp Thiên Vương không? Nếu có, ông ta có từng hỏi thăm công chúa bất cứ điều gì liên quan đến Bùi gia ta không?

Lý Nghê Thường sững sờ, không thể ngờ Bùi Thế Anh lại hỏi mình điều này. Nàng lập tức nghĩ đến cô cô Bùi gia. Ban đầu nàng còn chưa dám khẳng định hoàn toàn, nhưng giờ đây, huynh ấy đã hỏi như vậy, có thể thấy chuyện vị Thiên Vương và cô cô Bùi gia có khúc mắc từ xưa là hoàn toàn có thật. Và không khó để suy đoán, huynh trưởng Bùi gia hẳn là biết chuyện này, chỉ có Bùi Thế Du là hoàn toàn không hay biết mà thôi.

Lý Nghê Thường làm sao dám giấu giếm, gật đầu nói Thiên Vương hỏi nàng về mộ địa của cô cô Bùi gia.

Nói xong, thấy vẻ mặt huynh ấy vô cùng nghiêm trọng, nàng lại có chút hổ thẹn, thành thật tiếp tục khai báo:

– Muội thấy vị Thiên Vương kia dường như có tình cảm gì đó khác lạ với cô cô, lúc đó muội chỉ lo giữ mạng, nên đã thuận theo ý ông ta bịa đặt vài chuyện về cô cô, nên tạm thời lừa được ông ta. Sau đó muội lại phát hiện ông ta đi đến vách đá phía sau nhà đốt hương, không lâu sau Nhị lang quân đến, rồi liền đánh nhau…

Nàng nhìn sắc mặt Bùi Thế Anh, càng nói càng chột dạ, lại lí nhí nói:

– Muội đã mạo phạm cô cô, thực sự không nên…

May mắn là huynh trưởng Bùi gia trông không có vẻ tức giận, chỉ xuất thần một lát, đột nhiên lại hỏi:

– Công chúa xác định, Thiên Vương chỉ hỏi về chuyện của cô mẫu nhà ta, ngoài ra, không đề cập nửa lời nào đến chuyện khác?

Lý Nghê Thường suy nghĩ kỹ lưỡng, khẳng định gật đầu.

Bùi Thế Anh dường như thở phào nhẹ nhõm, rồi lộ ra nụ cười nhẹ, an ủi nàng:

– Bên ta không còn việc gì nữa. Muội cũng không cần lo lắng. Cô mẫu ta…

Chàng dừng lại một chút.

– Thời trẻ, cô mẫu quả thực có quen biết với Thiên Vương. Trong tình huống như thế mà muội có thể cơ trí tự bảo vệ mình đã là vô cùng đáng quý, cô mẫu sẽ không trách muội đâu.

Lý Nghê Thường luôn cảm thấy việc huynh ấy hỏi nàng là vì không yên tâm về một chuyện nào đó. Mà là về chuyện gì thì huynh ấy không nói, nàng tất nhiên cũng không dám hỏi thêm nửa lời.

– Vậy cứ quyết định như vậy, hôm nay công chúa có thể cùng đoàn người của ta trở về.

Bùi Thế Anh cuối cùng nói.

Ngày hôm đó, Lý Nghê Thường tạm thời nén mọi lo lắng và băn khoăn sâu thẳm trong lòng, sắp xếp lại tâm trạng, cùng đoàn người lên đường trở về. Suốt chặng đường diễn ra suôn sẻ, nàng an toàn đến Thái Nguyên phủ.

Bạch Thư Quân, nữ chủ nhân của phủ Quân Hầu đã mong chờ từ lâu  cuối cùng thấy nàng trở về bình an, lại phát hiện nàng đã có thể mở miệng nói chuyện thì thật sự vui mừng khôn xiết như lời Bùi Thế Anh đã nói, sắp xếp chỗ ở cho Lý Nghê Thường ổn thỏa, dặn dò nàng cứ yên tâm ở lại.

Sở dĩ nàng ở nhà, một là vì phu quân không muốn nàng đi theo mạo hiểm, hai là trong nhà quả thực có một vị khách không mời mà đến, chính là sứ giả do vị Trưởng công chúa mà Bùi Thế Anh từng nhắc đến trước mặt đệ đệ mình phái tới.

Vị sứ giả này có thân phận không hề tầm thường, tên là Hồ Đức Vĩnh, là một trong những tể tướng cuối tiền triều, từng là thầy của Bùi đại tướng quân. Sau khi đại tướng quân bị giam, ông ấy đã nhiều lần chạy đôn chạy đáo. Cuối cùng tội danh có thể được rửa sạch, ông ấy cũng được coi là đã góp công.

Sau khi tiền triều bị diệt vong, vì có danh tiếng, ông ấy lần lượt làm quan dưới trướng của mấy quân phiệt tự lập làm vương, sau đó đến chỗ Tề Vương. Tuy nhiên, năm nay ông cụ đã ngoài bảy mươi, thế nên đã cáo lão hồi hương.

Trưởng công chúa sau khi biết kế hoạch đêm tân hôn thất bại, đã mời ông ấy ra mặt và cử tới đây làm thuyết khách.

Bản thân ông ấy sau này dù có phục vụ nhiều chủ nhân, nhưng tận sâu trong lòng vẫn luôn tự coi mình là cựu thần trung thành của thánh triều, vẫn mong đợi Lý triều khôi phục. Do đó, lúc đó ông ấy không chút do dự nhận lệnh lên đường. Chỉ là ông đã quá già yếu, đi lại vất vả, mãi đến gần đây mới đến được Hà Đông.

Mặc dù phụ thân đã qua đời, nhưng Bùi Thế Anh vẫn mang lòng biết ơn đối với người này. Lần này thấy ông ta không ngại tuổi cao sức yếu đi xa ngàn dặm đến đây, đương nhiên cũng đối đãi bằng lễ nghi. Sau khi biết mục đích của ông ta, ban đầu vì cân nhắc ý nguyện của bản thân công chúa, tuy không chấp nhận, nhưng cũng không từ chối thẳng thừng, chỉ tạm thời sắp xếp ông ta ở trạm dịch.

Nhưng bây giờ, công chúa đã bị em trai làm cảm động, có ý muốn ở lại, Bùi Thế Anh tất nhiên không chịu thả người người. Sau khi trở về, chàng đích thân gặp mặt, đổi lời, nói rằng hôn lễ đã thành, công chúa đã là người của Bùi gia, Trưởng công chúa không có lý do chính đáng để đón người từ Hà Đông về nữa. Chàng mời ông ta quay về, chuyển đạt ý của mình đến Trưởng công chúa.

Tĩnh Bắc Hầu nói năng uyển chuyển nhưng giấu sắc bén, Hồ Đức Vĩnh không còn cách nào khác, lại ở lại hai ngày. Biết Quân hầu không thể thả người, ông ta chỉ đành gạt nước mắt, thất vọng ra đi.

Sau khi Hồ Đức Vĩnh được tiễn đi, Lý Nghê Thường hoàn toàn không biết gì về chuyện này cũng đã thu xếp đồ đạc, chuẩn bị ra cửa.

Quân hầu phu nhân đã nói với nàng, hôm nay họ sẽ khởi hành đi đến tổ trạch Bùi gia, tối đến sẽ nghỉ lại ở đó một đêm, ngày mai sẽ đi đến mộ địa bái tế cô mẫu.

Đây chính là việc mà Bùi Thế Anh đã nhắc đến với Lý Nghê Thường hôm đó.

Ngày mai, là ngày giỗ thứ hai mươi của cô mẫu. Ngày giỗ tròn hai mươi năm, đương nhiên vô cùng quan trọng. Cháu ruột đích tôn không thể vắng mặt, do đó Bùi Thế Anh mới yêu cầu đệ đệ phải tham gia xong lễ tế rồi mới lên đường đi Thanh Châu.

Lý Nghê Thường giờ đây cũng được coi là nửa người Bùi gia, tất nhiên cũng đi cùng.

Bình Luận (0)
Comment