Bùi Thế Anh vừa dứt lời, một người tùy tùng đã đến:
– Bẩm Quân Hầu, tiểu nương tử đã đến, muốn gặp Quân Hầu ạ.
Bùi Thế Anh chưa kịp mở lời, đã thấy đệ đệ lập tức biến sắc, “úi” một tiếng, ngạc nhiên nói:
– Trước đó muội ấy vì báo tin cho chúng ta mà đã phải trải qua một đường gian nan, thập tử nhất sinh, còn bị sốt đến bất tỉnh nhân sự. Về sau lại rơi vào tay lão tặc, bị ông ta dọa dẫm đủ điều, khó khăn lắm mới đến được đây. Trời còn chưa sáng, muội ấy qua đây làm gì?
– Hay là a huynh chờ một lát, để đệ đi đón muội ấy! – Nói rồi, hắn nhấc chân bước ra khỏi gian chính, vội vã đi.
Bùi Thế Anh theo ra đến cửa. Mượn ánh bình minh mờ nhạt, từ xa, Chàng nhìn thấy cô gái kia quả nhiên đã đến, đang đứng ở cuối hành lang. Chỉ thấy đệ đệ đi nhanh đến trước mặt cô ấy, chặn cô ấy lại, không biết đã nói gì, rồi cưỡng ép cô gái quay người đi, bóng dáng nhanh chóng biến mất ở góc rẽ.
Hàn Khô Tùng cũng theo ra, thò đầu ra, nhìn thấy hai bóng dáng thoáng qua ở cuối hành lang, quay đầu nhìn vẻ mặt bất lực của Bùi Thế Anh, không nhịn được mở lời:
– Quân Hầu lo lắng quá rồi. Công chúa là do người ta tự nguyện hao tâm tổn sức gả đến, chứ không phải chúng ta đi cướp. Huống hồ, đại lễ đã cử hành rồi, có gì mà không được? Theo ta thấy, không những không có gì không ổn, trái lại còn là chuyện hợp với lẽ trời nữa!
– Nói đi cũng phải nói lại, ta thấy cô bé đó cũng rất ưng ý Hổ Đồng của chúng ta. Để cứu Hổ Đồng, con bé không những bất chấp tính mạng mà còn giúp đỡ rất nhiều, ngay cả bệnh câm cũng khỏi rồi!
Mấy ngày từ sau khi rời khỏi Thiên Sinh thành, mặc dù vẫn đang trên đường chạy trốn, nhưng trong những khoảng nghỉ ngắn ngủi, Bùi Thế Du đã không nhịn được khoe khoang với Hàn Khô Tùng về việc công chúa thông minh, tài giỏi và quan tâm đến hắn như thế nào.
Sáng nay Quân Hầu đến đây vì vô cùng lo lắng cho tiểu lang quân. Gặp mặt vội vàng, gã không kịp kể chi tiết tình hình, chỉ nói sơ qua. Giờ phút này tranh thủ thời gian, gã lập tức kể chi tiết về việc công chúa đã bất chấp nguy hiểm tìm tiểu lang quân đến tận cửa thung lũng, trong lúc nguy cấp đã kỳ diệu phát ra tiếng nói để nhắc nhở hắn, rồi còn phóng hỏa thả ngựa trong Thiên Sinh thành để cứu tiểu lang quân ra khỏi chuồng chó. Tóm lại trong mắt gã, hai người là trời sinh một cặp, không ở bên nhau thì quả là không có thiên lý.
Trong gian chính, Hàn Khô Tùng đang bận rộn minh oan cho đệ tử cưng và công chúa trước mặt Bùi Thế Anh. Bên kia, Bùi Thế Du chặn Lý Nghê Thường lại, không nói không rằng đưa nàng trở về phòng.
– Huynh làm gì thế…
Không cho Lý Nghê Thường cơ hội nói chuyện, hắn đóng cửa lại, lập tức đè nàng vào phía sau cánh cửa, không nói hai lời đã hôn nàng trước.
Sau khi hắn rời đi, để lại Lý Nghê Thường một mình, làm sao nàng có thể yên tâm tiếp tục ngủ? Nàng luôn cảm thấy chuyện đêm qua hắn ngủ cùng phòng với mình sẽ bị huynh trưởng hắn biết. Điều này hoàn toàn khác với lời nàng nói trước khi đi, nàng càng nghĩ càng bất an, lo lắng hắn bị huynh trưởng hắn hiểu lầm. Nếu đúng là như vậy, nàng có thể kịp thời lên tiếng giải thích cho hắn, rằng việc ngủ chung phòng đêm qua hoàn toàn là do nàng tự nguyện, không phải hắn cưỡng ép. Thứ hai, trưởng huynh như cha. Nàng đã biết trưởng huynh hắn tới, sao có thể nằm ngủ yên ổn mà không ra gặp mặt? Vì vậy, nàng đứng dậy, vội vàng sửa soạn xong rồi cũng tìm đến, nhưng không ngờ lại bị hắn chặn lại như thế này, vào phòng rồi lại không nói gì mà đã thân mật với nàng rồi.
Ban đầu nàng vì khó hiểu nên khẽ giãy dụa vài cái, nhưng rất nhanh, những lời muốn nói cùng với mọi nghi ngờ đều bị nụ hôn này chặn lại, nuốt ngược vào trong bụng. Tiếp đó, nàng hoàn toàn lạc lối trong sự tấn công nhiệt tình của hắn, mặt ngửa lên, thân thể mềm nhũn. Thậm chí, sau khi hắn yêu cầu nàng ôm hắn, nàng còn ngoan ngoãn vòng hai tay lên, ôm chặt lấy eo hắn.
Hai người trốn sau cánh cửa trong ánh bình minh mờ nhạt, lén lút hôn nhau thêm một lúc. Ngay lúc Lý Nghê Thường bị hắn hôn đến mức tim đập thình thịch, gần như không thở nổi, đầu óc cũng trở nên mơ màng, bên tai nàng chợt vang lên một giọng nói thì thầm như thôi miên:
– A Kiều đừng trở về Thanh Châu nữa nhé. Muội ở lại đi!
Tất cả sự ngọt ngào và lãng mạn, theo câu nói này từ từ tan biến.
Lý Nghê Thường vẫn nhắm mắt ngửa mặt, hai tay ôm chặt lấy hắn, hệt như dáng vẻ vừa nãy nhận nụ hôn của hắn, nhưng người lại đơ ra.
Một lát sau, đợi hơi thở bình ổn hơn, nàng từ từ mở mắt, thấy hắn đang cúi nhìn nàng chăm chú, ánh mắt như chứa hơi nước, trong ánh bình minh nửa sáng nửa tối sau cánh cửa, lấp lánh như ánh sao.
– Ở lại đừng đi nữa, được không? – Vì nàng không đáp lời, vẻ mặt hắn trở nên căng thẳng, lại khẽ nói thêm một câu, lần này, giọng nói mang theo ý cầu xin.
Lý Nghê Thường vô cùng rối bời. Việc trở về Thanh Châu, chuyện tưởng chừng đã xa vời với nàng mấy hôm trước, vì nguy hiểm đã được giải trừ, một lần nữa không thể tránh khỏi mà chắn ngang trước mặt nàng. Điều nặng nề nhất, cũng khó trả nhất trên đời này, có lẽ là ân nghĩa của người thân.
Mặc kệ ý định ban đầu của cô mẫu ra sao, ân tình bà đã dành cho nàng là có thật, nó nặng tựa núi. Trừ khi nàng có thể trả hết, hoặc cô mẫu không cần nàng trả, nếu không, làm sao nàng có thể phân rõ giới hạn với bà một cách nhẹ nhàng, từ nay không còn liên quan gì nữa?
Thế nhưng, đối diện với lời cầu xin như vậy của người trước mặt, làm sao nàng đành lòng kiên quyết lắc đầu như lần trước? Sau những trải nghiệm cùng nhau vượt qua sinh tử này, mối quan hệ giữa nàng và hắn đã khác trước rất nhiều, điều này càng là sự thật mà nàng không thể nào trốn tránh được.
Đúng lúc nàng lòng đau như cắt, tiến thoái lưỡng nan, nàng nghe thấy hắn lại mở lời.
– Đừng từ chối ta ngay lập tức. Nếu bên đó có lý do khiến muội buộc phải quay về, muội hãy nói cho ta biết. Ta có thể giúp muội. Nếu ta không thể giải quyết, ta sẽ cầu xin huynh trưởng và tẩu tử, bảo họ cũng đến giúp chúng ta!
Nàng ngước mắt lên, thấy hắn đang nhìn mình, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng có.
– Công chúa cũng đừng có bất kỳ lo lắng nào. Không phải ta hay người Bùi gia ban ơn cho muội, mà là ta cầu xin công chúa ở lại vì ta, mong công chúa có thể cho ta một cơ hội. Muội có ơn lớn với huynh trưởng ta, với Tấn Châu, cho dù Bùi gia ta thật sự có thể làm cút gì cho muội, đó cũng là vì muội quá tốt. Huống hồ, so với ân huệ công chúa đã ban, những gì Bùi gia ta có thể làm cho nàng lại có giới hạn.
Hắn nhìn nàng.
– Những lời ta nói đều thật lòng. Dù muội không bao giờ chịu kể với ta về chuyện bên Thanh Châu, nhưng ta cũng có thể đoán được, muội và bên đó có mối ràng buộc rất sâu. Ta không thể vì muốn lừa muội ở lại mà hứa hẹn với muội những lời hão huyền.
Hắn dừng lại một chút.
– Huynh trưởng là một người rất tốt, hiểu lẽ phải. Nhưng huynh ấy không chỉ là trưởng huynh của ta, mà huynh ấy còn là Quân hầu, là tộc trưởng Bùi gia ta. Bất kể chuyện gì, huynh ấy cũng phải nghĩ đến dân chúng Hà Tây, Hà Đông và gia tộc Bùi gia trước. Nếu như điều kiện để giữ muội lại là điều mà Bùi gia ta không thể chi trả, huynh trưởng dù có yêu thương ta đến mấy thì cũng sẽ không đồng ý. Nhưng mà, ta vẫn cầu xin công chúa, bất kể khó khăn lớn đến đâu, cũng hãy cho ta một cơ hội. Ta sẽ cố gắng hết sức để tìm cách, giúp muội có thể yên tâm ở lại!
– Cầu xin muội đấy, A Kiều!
Vành mắt Lý Nghê Thường không nhịn được lại nóng lên. Đây là lần đầu tiên nàng nghe hắn nói những lời thẳng thắn như vậy. Ngoài sự xúc động lớn lao, nàng còn cảm thấy bất ngờ. Nhị lang Bùi gia thừa nhận mình không phải toàn năng, nhưng lại sẵn sàng nỗ lực vì nàng, ngược lại khiến nàng cảm thấy sự an tâm chưa từng có.
Nàng áp mặt vào ngực hắn, nhắm mắt yên lặng tựa vào lòng hắn một lát. Khi mở mắt ra lần nữa, đối diện với ánh nhìn đầy lo lắng của hắn.
– Huynh nói không sai, cô mẫu quả thực có ân tình rất lớn với muội. Nếu không có cô mẫu, muội đã chết từ năm ấy mất nước rồi.
Nàng khẽ nói.
– Tâm nguyện của cô mẫu chính là phò trợ đệ đệ của muội khôi phục thánh triều. Tất cả những gì cô mẫu làm bao gồm cả sự hy sinh của mình, việc cô mẫu dựa thân dựa vào Tề Vương, đưa muội đến giả vờ liên hôn, đồng thời hứa gả muội cho không chỉ một người đàn ông, đều là vì mục đích này.
– Muội cảm kích cô mẫu, thương hại cô mẫu, đôi khi cũng hận cô mẫu. Nhiều lúc muội nghĩ, chi bằng ban đầu cô mẫu đừng cứu muội rồi nuôi lớn còn hơn. Nhưng dù sao, cho đến ngày nay, nhân quả đã định. Dù muội đi đâu, cũng cần phải cho cô mẫu một lời giải thích. Không thể không rõ ràng mà nói đi là đi được, nếu không, cả đời muội sẽ không được yên lòng.
– Muội mang cái danh điềm lành nực cười, thực chất là một mầm tai họa, nó như một cái động không đáy. Những người ở gần muội đều sẽ không gặp may mắn. Nếu huynh muốn giữ muội lại, sau này phải đối mặt với rắc rối vô tận. Muội sợ rồi sẽ có một ngày, huynh không chịu nổi, để rồi hối hận về quyết định của mình…
Nàng đột nhiên trở nên buồn bã, đột ngột dừng lại, không nói tiếp được nữa.
Bùi Thế Du nghe đến đây, ngược lại bật cười, biểu cảm trở nên nhẹ nhàng.
– Chỉ cần muội chịu thử ở lại, ta đảm bảo, trước khi muội hoàn toàn yên tâm, ta sẽ không ép buộc muội bất cứ điều gì. Về phía cô mẫu muội, đương nhiên cần có lời giải thích. Ta sẽ cùng muội cho bà ấy một lời giải thích!
– Nếu ngày nào đó muội nói với ta rằng, ta đã làm muội thất vọng, thì đó mới là khởi đầu của vận rủi cả đời Bùi Thế Du ta!
Nói xong, hắn quay đầu lại, nhìn ra ngoài trời đang ngày càng sáng rõ.
– Trời sắp sáng rồi. Không nên để huynh trưởng đợi lâu. Ta sẽ cùng muội qua đó cùng gặp huynh trưởng, nói rõ mọi chuyện với huynh ấy, có được không?
Lý Nghê Thường trấn tĩnh lại, cuối cùng, lấy hết can đảm, khẽ gật đầu.
Bùi Thế Du dẫn nàng cùng nhau đi ra. Khi gần đến gian chính, thấy bước chân nàng chậm lại, sắc mặt hơi tái nhợt. Biết nàng đang căng thẳng bất an, hắn bảo nàng dừng lại chờ một chút. Hắn nhanh chóng bước đến trước cửa, ngước mắt lên, thấy huynh trưởng đang ngồi ngay ngắn, còn Đại sư phụ thì chống khuỷu tay lên đầu, dựa nghiêng trên giường ngồi, vẻ như đang ngủ gật. Nghe thấy tiếng bước chân, cả hai đều động đậy một chút.
Đại sư phụ lập tức mở mắt, ngồi thẳng dậy, quay lưng về phía Bùi Thế Anh, lén lút nháy mắt với hắn.
Bùi Thế Du hiểu đây là Đại sư phụ đang ngầm ý bảo hắn yên tâm.
Huynh trưởng trông không có vẻ khó chịu vì phải chờ đợi lâu, nhưng có lẽ vì hành động mạo hiểm lần này của hắn đã khiến huynh ấy vô cùng tức giận, nên sắc mặt vẫn không được tốt lắm. Thấy hắn đến, huynh ấy chỉ quay mắt lại, liếc nhìn hắn một cách lạnh nhạt, biểu cảm không giận mà vẫn uy nghiêm.
Bùi Thế Du lại không hề sợ hãi chút nào. Biết Đại sư phụ vừa nãy chắc chắn đã nói giúp mình rất nhiều lời tốt đẹp, hắn biết ơn gật đầu với gã, rồi mới quay sang huynh trưởng, đứng ở cửa, cười tủm tỉm nói:
– Để huynh trưởng đợi lâu, công chúa đến rồi ạ!
Nói rồi quay đầu lại, vẫy tay với Lý Nghê Thường:
– Muội lại đây. Huynh trưởng ta ở bên trong.
Lý Nghê Thường nén những tâm sự nặng nề xuống, thở sâu một hơi, bước lên, xuất hiện trước cửa.
Bùi Thế Anh vừa nhìn thấy nàng, lập tức thay đổi thái độ, trên mặt cũng nở nụ cười ôn hòa, khẽ gật đầu chào nàng, rồi quay sang Bùi Thế Du nói:
– Còn đứng ngoài đó làm gì? Mau dẫn Công chúa vào nói chuyện đi!