Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 67

Đêm tối và tĩnh lặng là sự kết hợp ăn ý nhất. Hai người không ai nói thêm lời nào, cũng không cử động nữa, chỉ tiếp tục trán kề trán, mặt áp mặt, yên lặng tựa vào nhau. Chỉ là, Lý Nghê Thường nhắm mắt, nhưng hàng mi lại khẽ run rẩy. Cả người nàng dường như vẫn còn dừng lại ở khoảnh khắc hắn vừa tỏ tình với nàng.

Nàng đã sớm biết hắn thích nàng, nhưng không ngờ, khi hắn nói với nàng một cách trịnh trọng và bất ngờ như thế, lại là một việc khiến nàng vừa rung động vừa hoang mang đến vậy. Thậm chí ngay lúc này, khóe mắt nàng âm thầm đỏ lên, nước mắt rưng rưng. Nỗi buồn và niềm vui cùng tồn tại trong lòng nàng, nàng vẫn không thể tin rằng, ông trời sẽ cho nàng may mắn đến thế, nhận được tình yêu thuần khiết và mãnh liệt như vậy từ chàng trai Bùi gia này.

Nàng thầm thấy may mắn vì đang ở trong màn đêm, hắn không nhìn thấy vẻ mặt nàng. Trong lúc thần hồn chao đảo, buồn vui lẫn lộn, nhất thời không thể tự chủ, mặt nàng bỗng thấy hơi lạnh trong bóng tối. Là đầu mũi hắn khẽ cọ qua mặt nàng, rồi môi hắn tìm đến. Nàng ngoan ngoãn mở miệng, thậm chí còn chủ động quấn lấy hắn, học theo hắn, dùng nụ hôn vụng về nhưng táo bạo của mình để làm hắn vui lòng.

Nụ hôn nồng nàn mê đắm qua đi, hơi thở cả hai rối loạn. Trong lúc th* d*c, một cánh tay hắn vẫn ôm nàng, tay kia mò mẫm tìm đến, nắm lấy một bàn tay của nàng.

Sao Khuê dịch chuyển, trăng mờ bên nhánh lê trắng. Ngoài cửa sổ, màn đêm dần phai, sao mai lờ mờ. Hận đêm xuân ngắn ngủi, may mắn đồng hồ nước vẫn còn nhỏ giọt. Chỉ cần ở bên nàng, bất cứ lúc nào, cũng là thời khắc tốt lành. Hắn kéo đầu chăn lên cao, làm theo điều nàng thích, kéo nàng cùng chui vào trong chăn.

Ánh bình minh mờ nhạt bị chặn lại bên ngoài. Tường phòng trạm dịch cũ và mỏng, cũng ngăn được tạp âm lọt ra ngoài. Hắn dẫn tay nàng, luồn vào vạt áo, bảo nàng cứ mạnh dạn v**t v* lồng ngực rắn chắc, vùng bụng phẳng lỳ, bắp tay và đùi cường tráng mạnh mẽ của mình. Sau khi từng tấc da thịt hắn đã được nàng nhận biết, nàng dừng lại một chút. Cuối cùng, hắn dẫn bàn tay mềm mại không xương này, ấn lên một vật lạ cuối cùng mà nàng chưa từng thật sự biết đến.

Hắn là đấng nam nhi tài đức vẹn toàn, hùng tài đại lược, khí phách phi thường, tự tin đủ sức để nàng có thể trêu đùa cả đời.

Có kinh nghiệm ngủ chung trong hang núi đêm đó, nàng đã sớm biết tâm ý hắn. Giờ phút này, nàng không còn suy nghĩ gì nữa. Nàng vừa run sợ, vừa tim đập loạn xạ, vô điều kiện dung túng cho sự táo bạo và phóng túng của chàng trai họ Bùi này.

Dưới chăn đen tối và ngột ngạt, chỉ còn lại nàng và hắn. Họ biến thành hai chú cá nhỏ trong ao tiên, vui vẻ gần gũi yêu thương nhau, quấn quýt nô đùa ở nơi không ai biết.

Đột nhiên, từ cổ họng hắn phát ra một tiếng r*n r* nghẹn lại, đầy kh*** c*m. Nàng chỉ nghĩ mình vụng về, dưới chăn tối om, không thấy gì, chắc là đã làm hắn đau. Nàng giật mình, vội vàng định rụt tay lại, nhưng lại nghe thấy tiếng “cót két”, một khớp nối nào đó của giường rung lên.

Là hắn đột nhiên lật người, đè nàng dưới thân mình.

Đúng lúc này, dường như để trêu ngươi, ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

– Thiếu chủ! Thiếu chủ! – Dịch thừa gọi hắn ngoài cửa.

Hai người dưới chăn đồng loạt khựng lại.

– Có chuyện gì thì đợi ta!

Bùi Thế Du thầm mắng một câu, rồi bực bội thò đầu ra, quát vọng ra ngoài.

Dịch thừa rõ ràng không ngờ hắn lại nổi giận đến thế, khựng lại một chút, rồi vội hạ giọng giải thích:

– Là Quân Hầu vừa mới đến đây, gọi Thiếu chủ qua đó ạ!

 Bùi Thế Du sững sờ, bộ óc đang nóng bừng như bị dội một gáo nước lạnh, ù ù vang lên. Biết rằng huynh trưởng sẽ không yên tâm, có lẽ sẽ tự mình đi tới đây. Nhưng không ngờ huynh ấy lại đến nhanh như vậy, còn chọn đúng lúc này!

Vẻ mặt hắn lộ ra một sự chán nản, bực bội chán nn vùi đầu trong vòng tay thơm mềm và ấm áp của nàng thêm một lúc nữa, rồi mới miễn cưỡng vén chăn ra, chân không bước xuống đất.

Mượn ánh sáng mờ nhạt màu xanh xám lọt vào từ sau cánh cửa, hắn tìm thấy quần áo của mình, vội vàng mặc vào. Cuối cùng mặc xong, hắn quay lại bên cạnh nàng.

Lý Nghê Thường ngồi dậy từ dưới chăn, mái tóc dài rối bời xõa trên vai, áo ngủ trên người nhăn nhúm không ra hình thù, cổ áo xộc xệch, mặc hay không mặc cũng gần như không khác biệt. Nàng tuyệt đối không ngờ vị Quân Hầu Bùi gia lại đến đây vào lúc này, trong lòng bất giác thấp thỏm không yên. Cúi đầu nhìn thấy bộ dạng của mình, nàng càng thêm thẹn thùng.

Vừa định vội vàng đứng dậy, hắn đã đưa tay qua, kéo vạt áo nàng về lại trên vai, che kín thân thể nàng. Sau đó, hắn nắm lấy hai vai nàng, ấn nàng nằm xuống gối.

Hắn đã nhận ra nàng đang bồn chồn, kéo chăn cao lên, đắp đến cổ nàng, an ủi:

– Đừng lo lắng. Huynh trưởng ta cảm kích muội còn không kịp ấy. Nếu không nhờ muội mạo hiểm báo tin, Tấn Châu bây giờ còn không biết sẽ ra sao nữa.

– Ta đi gặp huynh ấy trước. Lát nữa sẽ về! Trời còn sớm, muội cứ ngủ đi, đợi ta về!

Hắn ghé sát lại, hôn thật mạnh lên gò má còn ửng hồng nóng bỏng của nàng một cái, rồi mới xoay người đi ra mở cửa rời đi, cùng với Dịch thừa đang chờ bên ngoài vội vã đến gian chính của trạm dịch.

Gian chính sáng đèn nến. Từ xa, Bùi Thế Du đã thấy Đại sư phụ và Thứ sử Ngưu Tri Văn đang dừng ở ngoài. Huynh trưởng hắn đang ở một mình trong sảnh. Hắn vội vàng ra lệnh cho Dịch thừa giữ im lặng, rồi rón rén đi đến ngoài cửa, lặng lẽ dừng lại bên hành lang. Hắn còn đang nhanh chóng suy nghĩ trong đầu xem nên giải thích thế nào khi gặp mặt thì nghe thấy một tiếng quát khẽ từ trong sảnh:

 – Cút vào đây cho ta!

Bùi Thế Du khựng lại, lập tức tăng tốc bước chân, bước qua ngưỡng cửa, gọi “Huynh trưởng” với Bùi Thế Anh đang quay đầu nhìn lại, rồi cười toe toét đi đến bên cạnh huynh ấy, thân mật nói:

– Huynh trưởng, vết thương của huynh thế nào rồi? Việc nhà nhiều, huynh lo liệu khắp nơi, càng cần phải dưỡng thương cẩn thận, sao còn tự mình chạy đến đây xa xôi như vậy? Thật khiến đệ lo lắng!

Bùi Thế Anh ban đầu không đáp lời, ánh mắt đặt trên người hắn, đánh giá từ đầu đến chân vài lượt. Biết rằng quả thực nên như lời Đại hòa thượng nói chỉ là vết thương nhỏ, không có gì đáng ngại, chàng mới thầm thở phào nhẹ nhõm, rồi mới nghiêm mặt nói:

– Không cần đệ bận tâm. Đệ càng ngày càng giỏi giang nhỉ, dám lén lút đi đêm dò xét đại doanh để hành thích Vũ Văn! Ông ta là nhân vật thế nào chứ, đệ có nghĩ đến, nếu như thất bại bị bao vây và bị bắt thì phải làm sao không?

Bùi Thế Du trời sinh có máu nổi loạn. Huynh trưởng trước đây không chỉ một lần cấm hắn đi trêu chọc Vũ Văn Túng, hắn liền luôn cảm thấy huynh trưởng quá đề cao đối phương, coi thường mình, thế nên hắn ngược lại càng muốn đi phân cao thấp với ông ta. Giờ đây hắn không dám phản bác, nhưng rất không chịu phục, không nhịn được lẩm bẩm:

– Không phải đệ đã bình an ra ngoài rồi đấy sao? Thiên Vương gì chứ, chỉ là một ông già nghiện rượu thôi, hơn nữa vẫn bị đệ đâm một kiếm thủng một lỗ trên ngực nữa! Đêm đó nếu không phải ông ta may mắn, có lẽ đã thành quỷ dưới kiếm của đệ từ đời tám hoánh rồi—

– Đệ nói cái gì?

Bùi Thế Anh đã nghe rõ ràng, cơn giận bùng phát, đập mạnh tay xuống bàn. Tiếng động này vang ra khiến mấy người bên ngoài đều giật mình.

Bùi Thế Du cũng lập tức nhận ra, lần này huynh trưởng khác với trước, dường như đã thực sự nổi giận, ngay lập tức sợ hết hồn.

Tuy nhiên, theo kinh nghiệm của hắn, bất kể hắn gây ra tai họa gì, chỉ cần thành tâm nhận lỗi, huynh trưởng dạy dỗ một trận rồi lại sẽ bỏ qua mọi chuyện. Hồi nhỏ có lần hắn nghịch lửa trong trại nuôi ngựa, vô tình đốt cháy cả trại nuôi ngựa. Sợ huynh trưởng trách mắng, hắn còn trốn đi nữa. Nhớ lúc huynh trưởng tìm thấy hắn, người bị khói hun đen nhẻm, nghe hắn nói vài lời nhận lỗi, huynh ấy không nói gì, chỉ ôm chặt lấy hắn, ngay cả nửa câu trách mắng cũng không có, mãi sau đó mới nghiêm khắc huấn thị hắn một trận, chỉ vậy thôi.

Hắn lập tức tiến lên nhanh nhẹn quỳ xuống đất, mặt hướng về nơi an nghỉ của tổ tiên Bùi gia, bắt đầu thành khẩn nhận lỗi.

– Đệ sai rồi! Đệ không nên tranh cường háo thắng, mạo hiểm hành sự mà chưa bàn bạc với huynh trưởng. Đệ biết huynh trưởng sợ đệ gặp chuyện. Đệ cầu xin huynh trưởng tha thứ cho đệ! Sau này đệ nhất định sẽ sửa đổi, sẽ không làm chuyện khiến huynh trưởng không yên tâm nữa…

Lúc này Bùi Thế Anh căn bản không nghe lời nhận lỗi rõ ràng là miệng nói mà lòng không của đệ đệ.

Sau trận Long Môn thất bại, Vũ Văn vội vàng rút lui. Chàng biết đệ đệ trên đường quay về lại đi tìm công chúa Lý thì đã báo tin tức. Lúc đó vì quân vụ, Chàng thực sự không thể dứt thân, đành phải phái Hàn Khô Tùng dẫn người đi tiếp ứng trước. Mấy hôm trước vừa thoát khỏi công việc, chàng lập tức tự mình tới đây.

Chàng nhớ lại những lời vừa nghe từ Hàn Khô Tùng, kể về việc đệ đệ đã bất chấp cản trở một mình leo vách đá lẻn vào đại doanh Hoa Sơn của Vũ Văn, rồi lại trải qua biết bao gian nan, thập tử nhất sinh, mới cứu được cô gái họ Lý đó ra, cùng nhau trốn đến đây. Càng nghĩ, càng không khỏi sợ hãi.

Nỗi sợ này, ngoài lo lắng cho tính mạng của đệ đệ, còn sợ rằng, ngộ nhỡ xảy ra sai sót, bất kể ai làm tổn thương ai, đều là hậu quả xấu, sau này chàng làm sao đối diện với cô mẫu dưới suối vàng?

-… Thế Du thề với trời! Lần này nếu không thực sự hối cải, huynh trưởng cứ việc đánh gãy chân đệ, rồi lấy xích sắt xuyên qua xương tỳ bà của đệ, đệ cũng không có nửa lời oán trách…

Bùi Thế Du vừa thề thốt lung tung trong miệng, vừa lén nhìn sắc mặt huynh trưởng, thấy huynh ấy nhíu chặt mày, biểu cảm vô cùng nghiêm trọng, luôn cảm thấy huynh ấy dường như khác với ngày thường, không khỏi cũng thấy khó hiểu.

– Công chúa Lý thị cũng ở đây chứ?

Bùi Thế Anh nhanh chóng đưa ra quyết định, cắt ngang lời thề của đệ đệ, hỏi.

Bùi Thế Du lập tức có chút chột dạ. Lúc nàng rời đi đã nói rất rõ ràng với huynh trưởng và tẩu tử là không làm vợ chồng với hắn, muốn về Thanh Châu. Mới có mấy ngày, chuyện này còn chưa nói rõ, ấy thế mà đêm qua nàng đã bị hắn đưa lên giường ở đây rồi. Da mặt hắn dày như tường thành, huống chi là huynh trưởng ruột, đương nhiên không sao, nhưng hắn sợ nàng xấu hổ.

Huynh trưởng đã hỏi như vậy, rõ ràng Đại sư phụ vẫn chưa nói cho huynh ấy biết chuyện nàng và hắn ngủ chung một phòng đêm qua.

-… Chắc vẫn còn đang ngủ ạ…

Trong chớp mắt, hắn đã suy nghĩ một lượt, quyết định lúc này không để huynh trưởng biết chuyện đêm qua, trả lời một cách úp mở.

Bùi Thế Anh gật đầu, chỉ vào hắn nói:

– Đệ lập tức quay về Thái Nguyên Phủ cho ta! Ở nhà thành thật đóng cửa kiểm điểm, đợi ta về sẽ xử lý sau! Chuyện Công chúa về Thanh Châu, không cần đệ nhúng tay vào, ta sẽ tự sắp xếp!

– Muội ấy chưa chắc đã muốn về đâu. Không vội, cứ từ từ hỏi muội ấy xem sao… – Bùi Thế Du nói không được tự tin lắm, nhưng vẫn đáp lại như vậy.

– Sao đệ biết muội ấy không về? – Bùi Thế Anh hỏi ngược lại một câu, – Đệ có biết, cô mẫu của muội ấy, vị Trưởng công chúa kia đã phái người đến cầu kiến ta, mang lễ vật tạ tội, muốn đón người về không!

Bùi Thế Du sững sờ, phản ứng lại, lập tức nhảy dựng lên:

– Không được! Đệ tuyệt đối không đồng ý!

Bùi Thế Anh hiểu rõ đệ đệ mình đến mức nào. Nhìn đệ đệ lập tức trở mặt, đầy vẻ giận dữ, ánh mắt chàng lại lướt qua đoạn cổ áo lót trắng rõ ràng là đang bị mặc ngược lộ ra ngoài áo hắn. Suy nghĩ một chút, không khỏi lộ vẻ kinh ngạc.

– Đệ… đã ngủ với người ta rồi?

Bùi Thế Du khựng lại, rồi dứt khoát nói:

– Đúng vậy! Muội ấy đã là người của đệ rồi!

Bùi Thế Anh lại nhớ đến dáng vẻ cô gái đó kiên quyết muốn về Thanh Châu, từ chối sự giữ lại của vợ mình ngày trước, không khỏi lại âm thầm nổi giận, hạ giọng hỏi:

– Là đệ cưỡng ép người ta?

Bùi Thế Du còn chưa kịp trả lời, Hàn Khô Tùng vừa nãy vì không yên tâm nên đến nghe lén bên ngoài bức tường đã không nhịn được nữa, vội vàng bước nhanh vào, thanh minh cho học trò cưng của mình.

– Quân Hầu đừng trách lầm tiểu lang quân! Chuyện tiểu lang quân và Công chúa ngủ chung một phòng đêm qua thực sự là có nguyên do. Tiểu lang quân vốn có phòng khác, là lão phu cậy già cậy lớn cứ muốn chiếm dụng, mới đuổi tiểu lang quân sang phòng Công chúa. Tiểu lang quân cũng là bất đắc dĩ…

– Là đệ cố ý làm! Không liên quan đến Đại sư phụ!

Bùi Thế Du cắt ngang lời Hàn Khô Tùng, quay sang huynh trưởng.

– Chính là đệ đã muốn muội ấy. Dù sao muội ấy đã là thê tử của đệ rồi! Muội ấy sẽ không quay về nữa! Huynh đi bảo những người đó đến từ đâu thì cút về đó đi!

Hàn Khô Tùng quay sang nhìn hắn, lông mày giật giật, không nói gì nữa.

Bùi Thế Anh nhíu mày nhìn đệ đệ một lúc, cuối cùng, khẽ hừ một tiếng, lên tiếng:

– Đệ nói không có tác dụng!

– Đợi Công chúa Lý thị dậy, nghe ý của muội ấy xem sao!

Bình Luận (0)
Comment