Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 66

Lý Nghê Thường cuộn mình ở mép trong cùng của giường, đầu cũng chui dưới chăn, nhưng tai thì vẫn dựng lên nghe ngóng. Sau khi lấy hết can đảm nói xong, nàng nghe thấy tiếng chân hắn rời đi, hình như đang bước về phía cửa, nàng lập tức vừa tủi thân vừa buồn bã, lại còn hơi tức giận. Nhưng cơn giận còn chưa kịp bùng lên, cách lớp chăn, nàng lại nghe thấy tiếng then cửa được cài, nàng chợt hiểu ra, trong lòng ngay lập tức lại chuyển thành ngọt ngào.

Phía trước giường phát ra một tiếng sột soạt. Nàng không nhịn được khẽ kéo chăn xuống một chút, lén lút hé đôi mắt ra, thấy hắn đang quay lưng về phía nàng, c** q**n áo.

Động tác của hắn cực kỳ nhanh. Nàng dường như còn chưa kịp nhìn rõ, đã thấy hắn nhanh chóng cởi tuột cả đai lưng, ngoại bào và lớp áo lót trắng bên trong xuống cùng một lúc, toàn thân chỉ còn lại một lớp nội y. Sau đó, hắn quay đầu lại nhìn về phía nàng một cái, rồi xoay người, ném quần áo trong tay lên bàn cạnh bên. Hắn đã đi đến trước giường, khẽ cúi xuống gần nàng, như muốn xác nhận lần cuối:

– Vậy…

– Ta lên ngủ nhé? – Hắn khẽ hỏi.

Lúc này nàng đã sớm kéo chăn che kín mình, làm sao có thể trả lời hắn. Mà cũng không cần nàng trả lời, còn chưa dứt, hắn đã cởi giày, vén chăn, nhanh nhẹn nhảy lên giường. Chiếc giường bốn chân kêu “cót két” vì đột ngột chịu đựng lực tác động mạnh, thân giường rung lên một trận, như thế sắp sập xuống.

Tiểu Kim Xà đang cuộn tròn ngủ ở cuối giường bị quấy rầy. Nó khó chịu ngẩng đầu lên, muốn xem rốt cuộc là chuyện gì, nhưng đúng vào tiết xuân khiến người ta buồn ngủ, nên nó chỉ động đậy một chút rồi lười biếng cuộn mình lại, rụt đầu sâu hơn, tiếp tục ngủ.

Bùi Thế Du cuối cùng cũng được toại nguyện nằm kề bên nàng.

Trước đó trong hang núi sâu bên bờ Hoàng Hà, hai người rõ ràng đã rất thân mật ôm nhau qua đêm. Chưa kể từ ngày đầu tiên quen biết, họ đã cùng cưỡi ngựa, lưng ngực dựa sát vào nhau. Những trải nghiệm tương tự sau này càng lúc càng nhiều. Dù là hắn hay nàng, cảm giác về việc ngủ chung hay kề sát cơ thể đối phương lẽ ra đã không còn xa lạ.

Tuy nhiên đêm nay, lại luôn cảm thấy có điều gì đó khác biệt. Có lẽ là vì mỗi lần gần gũi trước đây, đều là có nguyên do, không phải ai cố ý làm. Nhưng đêm nay lại đột nhiên trở nên khác hẳn. Sau lưng họ, không có kẻ địch truy đuổi, cũng không còn bất kỳ nguy hiểm nào khác. Chỉ là một đêm hết sức bình thường, trăng sáng gió mát. Dịch quán lên đèn. Thỉnh thoảng có tiếng động nhỏ vang lên từ chuồng ngựa ở góc tây nam, đó là tiếng dịch tốt thêm cỏ đêm cho ngựa. Một cây lê già trước sân lặng lẽ rụng cánh hoa trong gió đêm, dưới gốc cây tích tụ một lớp tuyết hoa lê dày.

Một đêm yên tĩnh như vậy, lẽ ra dường như không còn lý do gì để hắn tiếp tục ở bên nàng.

Bùi Thế Du nhắm mắt, nằm ngửa yên lặng trên gối một lúc, đột nhiên mở mắt, quay mặt nhìn nàng bên cạnh. Vừa nãy rõ ràng hắn thấy nàng còn lén nhìn hắn c** đ*, giờ lại chui đầu vào chăn, cả người cũng tiếp tục co rúm ở mép trong cùng của giường, bất động, cách hắn ít nhất một cánh tay.

Hắn đưa một tay ra, cầm đầu chăn của nàng từng tấc từng tấc kéo xuống, cuối cùng, giải thoát nàng khỏi tình cảnh gần như ngạt thở.

Lý Nghê Thường thở ra một hơi dài bị nén lại, vừa mở mắt ra, đã thấy hắn đang nhìn mình. Sau đó, hắn duỗi thẳng cánh tay còn lại, chỉ vào đó, khẽ nói với nàng:

– Muội xích lại đây một chút.

Tiểu Kim Xà có thể làm chứng cho nàng, vừa rồi nàng cố ý làm đổ bình nước để dụ hắn đến, rồi lại lấy hết can đảm giữ hắn lại, chỉ đơn giản vì nàng nhận ra hắn dường như muốn ở lại qua đêm chỗ nàng. Phòng của hắn bị Đại sư phụ chiếm mất rồi, nàng không muốn đêm nay hắn ngay cả một chỗ tử tế để nghỉ ngơi cũng không có. Nhưng hắn thế này rõ là được voi đòi tiên rồi.

Nàng cắn môi, nhưng vẫn làm theo ý hắn, nhích từng chút từng chút lại gần, cuối cùng, gối đầu lên cánh tay hắn. Nhưng hắn dường như chê nàng chậm, hoặc vẫn không hài lòng với khoảng cách này, hắn co khuỷu tay lại, khiến nàng lăn nửa vòng trên giường lập tức lăn vào vòng tay hắn, áp sát vào ngực hắn.

Nàng rụt người về sau một chút, nắm chặt hai bàn tay, chống ở giữa hai người, để bày tỏ sự không hài lòng của mình.

Hắn dường như hoàn toàn không nhận ra, chỉ giúp nàng chỉnh lại mái tóc dài vừa bị làm cho rối tung, rồi gạt những sợi tóc con dính trên mặt nàng sang một bên. Sau đó, khuôn mặt tuấn tú kề sát lại, khẽ thì thầm vào tai nàng:

– Chuột to ở đây hung dữ lắm, đặc biệt thích bắt nạt công chúa. Công chúa cẩn thận kẻo chúng còn bò lên giường. Cứ thế này là tốt rồi. Công chúa yên tâm ngủ đi!

Lý Nghê Thường vốn dĩ chỉ làm ra vẻ thôi. Hắn thích nàng, hơn nữa, ngay từ đầu ở trước mặt nàng, hắn đã không hề che giấu điều đó một chút nào. Lúc này để dỗ dành nàng, ngay cả lời nói điên rồ cũng nói một cách nghiêm túc, điều này khiến nàng làm sao có thể từ chối hắn được?

Nàng giữ nguyên động tác nắm tay đặt trên ngực, nhưng không rụt về sau nữa, chỉ đỏ mặt nhắm mắt lại. Lắng nghe tiếng trái tim mạnh mẽ và đầy sức sống đang đập thình thịch dưới lồng ngực hắn, lòng nàng nhanh chóng trở nên yên tĩnh.

Hắn quả nhiên cũng như lời hứa vừa rồi, không quấy rầy nàng nữa, chỉ nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng. Một cơn buồn ngủ ập đến, nàng lập tức chìm vào giấc ngủ say.

Bùi Thế Du tỉnh giấc từ giấc ngủ sâu. Dựa vào độ dài còn lại của cây nến tàn trong phòng, lúc này hẳn là cuối canh tư của nửa đêm. Ngoài cửa sổ vẫn còn tối đen, bên tai yên tĩnh. Bên cạnh là nàng vẫn tựa vào hắn, ngủ rất ngon lành.

Hắn ngạc nhiên vì đêm qua mình lại ngủ thiếp đi nhanh như vậy. Nhớ lúc đó, nàng đã ngủ rồi, hắn còn chưa nỡ nhắm mắt, lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt nàng khi ngủ. Không biết từ lúc nào, hắn đã ngủ theo nàng.

Lúc này tỉnh dậy, hắn cảm thấy tinh thần phấn chấn, mọi mệt mỏi trước đó đều đã tan biến, ngay cả vết thương trên người sau một giấc ngủ ngon này, dường như cũng đã giảm đi không ít. Nhưng điều đáng chết là, một chỗ khác trên cơ thể lại trở nên khó chịu.

Bùi Thế Du thấy mình đúng là đáng chết. Không phải chỉ nói miệng, mà là thực sự đáng chết. Đêm nay trước khi có cơ hội vào phòng nàng, hắn đã từng thầm nghĩ, nếu có thể tiếp tục trải qua đêm nay cùng nàng, dù chỉ là mỗi người một chăn, chỉ cần nằm trên cùng một giường, thấy nàng ở bên cạnh, hắn đã thấy thỏa mãn rồi.

Đến khi thực sự nằm kề bên nàng, hắn lại nghĩ, nếu có thể ôm nàng vào lòng, trải qua đêm như đêm ở hang đá trong núi, hắn sẽ thực sự vô cùng thỏa mãn. Hai ước nguyện này đều đã thành hiện thực. Thế nhưng, giây phút này tỉnh lại, hơi ấm và người thương đã đầy vòng tay, hắn lại vẫn không thỏa mãn, trong lòng lại nảy sinh một lòng tham mới không thể nói ra. Đúng thật là lòng tham không đáy.

Hắn không dám cử động, sợ làm kinh động người trong mộng đang nằm trong vòng tay mình, chỉ nhắm mắt, hít sâu một hơi hương thơm không biết tỏa ra từ tóc hay cổ nàng. Chỉ cảm thấy mùi hương thơm ngát, ấm áp nhẹ nhàng vây lấy người. Hắn không những không được thư giãn chút nào, trái lại càng thấy khô môi khát cổ.

Yết hầu của Bùi Thế Du khẽ động đậy, sau đó, hắn mở đôi mắt đang dâng trào d*c v*ng âm thầm, nín thở quay mặt sang, nhìn Lý Nghê Thường bên cạnh.

Ánh nến dịu dàng chiếu rõ khuôn mặt đang ngủ của cô gái. Nàng nằm nghiêng, cuộn tròn yên tĩnh trên ngực hắn. Mái tóc đen như mây xõa lộn xộn trên gối, không còn là dáng vẻ đề phòng nắm chặt tay đặt trên ngực để ngăn cản hắn nữa.

Chắc là ngủ dần nóng, tay áo nàng bị đẩy lên, một cánh tay trắng như tuyết tựa củ sen hồng lộ ra gần hết, buông thõng ngoài chăn. Cổ áo ngủ cũng lỏng ra một chút, để lộ chiếc yếm lót ngực màu hồng nhạt, làm nổi bật thêm một mảng tuyết nhũ chưa được che kín hoàn toàn.

Nàng hoàn toàn không ý thức được sự tin tưởng tuyệt đối của mình dành cho một người đàn ông trẻ tuổi có thể mang lại nguy hiểm cho bản thân. Cũng không biết nàng mơ thấy gì, môi hơi chu lên, dáng vẻ như đang bị tủi thân chờ được an ủi, mà thực ra có lẽ tất cả chỉ là lời biện hộ hắn tự tìm cho mình mà thôi.

Hắn yên lặng quan sát một lúc, thực sự không chịu nổi nữa, từ từ ghé sát về phía nàng, định hôn lên môi nàng. Đúng lúc này, sau gáy hắn thấy lạnh, cảm giác lạnh lẽo khiến lông tơ chợt dựng đứng. Hoàn toàn là sự cảnh giác theo bản năng, hắn ngước mắt lên, thấy một cái đầu nhỏ màu vàng, đội chiếc “mào gà” đỏ tươi, đột nhiên dựng thẳng đứng trước mặt.

Là Tiểu Kim Xà của nàng, không biết từ lúc nào đã bò đến sau lưng nàng, đang dựng cổ lên, hai mắt màu xanh biếc nhìn chằm chằm hắn, rõ ràng là dáng vẻ sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào. Bị bất ngờ, hắn giật mình mà dừng lại.

Lý Nghê Thường lúc này lông mi khẽ rung động, cũng bị động tĩnh bên cạnh làm cho tỉnh giấc. Tiểu Kim Xà lập tức bò lên cánh tay trắng như tuyết của nàng, quấn vài vòng, không đi nữa, tiếp tục nhìn chằm chằm hắn một cách hăm dọa.

Lý Nghê Thường làm sao biết chuyện gì vừa xảy ra. Trong cơn mơ màng, nàng còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, mở mắt ra, đã thấy Bùi Thế Du ngồi bên cạnh, chỉ vào Tiểu Kim Xà trên cánh tay nàng, bực bội nói:

– Công chúa tỉnh rồi à! Nó vừa nãy định cắn ta! Muội phải quản giáo nó cho tốt vào!

Lý Nghê Thường liếc nhìn Tiểu Kim Xà. Nó đang quấn trên cánh tay nàng, trông có vẻ quả thực có chút địch ý với hắn. Chắc là do lần đầu gặp mặt ở tổ trạch Bùi gia đã gây thù chuốc oán, nàng biết hắn và Tiểu Kim Xà vốn không hợp nhau. Nhưng lần này, vì Tiểu Kim Xà đã giúp đỡ rất nhiều, lại cùng đi suốt chặng đường, dần dần quen thuộc hơn, nàng tưởng hai bên có thể hòa thuận với nhau rồi, không ngờ vừa thoát hiểm thì lại đối đầu nhau.

Nàng không khỏi thấy đau đầu, nghĩ một lát, dỗ dành hắn:

– Nó còn nhỏ, không hiểu chuyện gì cả. Vừa rồi chắc là đùa với huynh thôi. Huynh kệ nó đi. Không có lệnh của muội, nó sẽ không cắn ai đâu. Càng không cắn huynh.

Nàng nhìn ra ngoài trời, tiếp tục dỗ hắn:

– Sắp sáng rồi. Huynh ngủ tiếp đi. Đừng lo lắng.

 Nàng nằm xuống, mặc kệ Tiểu Kim Xà quấn trên cánh tay. Có lẽ là không muốn để hắn nhìn thấy, nàng dứt khoát quay lưng lại, giấu cánh tay dưới chăn.

Một lát sau, giọng hắn từ phía sau truyền đến:

– Vừa nãy nó định cắn ta thật đấy! Ta không ngủ được nữa đâu!

Lý Nghê Thường quay lại, thấy vẻ mặt hắn vô cùng tủi thân, nàng suy nghĩ một chút, thỏa hiệp, lấy cái ống ra, bỏ Tiểu Kim Xà vào trong, đặt ở cuối giường.

– Thế này được chưa?

 Nàng tiếp tục dỗ hắn.

Bùi Thế Du ghen tị với việc Tiểu Kim Xà được chủ nhân cưng chiều, lại có thể ngày đêm ở sát bên nàng. Hắn càng không muốn khi mình ở cùng nàng, lại có một con rắn rình rập gần đó.

Hắn vẫn lắc đầu:

– Không được! Đợi ta ngủ rồi, lỡ nó lại bò ra dọa ta thì sao! Ta nhát gan, từ bé đã sợ nhất là rắn rết.

 Nói rồi, hắn ôm lấy vết thương trên người, nhăn mày kêu đau.

Lý Nghê Thường quả thực không thể chịu đựng nổi sự nài nỉ của hắn, đành phải bước xuống giường, mang theo Tiểu Kim Xà đến trước cửa sổ, mở cửa sổ ra, thả nó ra sân chơi một mình.

Nàng vừa thả Tiểu Kim Xà ra, hắn đã đi theo sau nàng, nhanh tay lẹ mắt “cạch” một tiếng, lập tức đóng chặt cửa sổ lại. Hắn còn kiểm tra lại một lượt các cửa ra vào và cửa sổ khác, xác nhận đều đã đóng kín, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, hắn ôm bổng nàng lên, quay lại trước giường, đặt nàng xuống, rồi mình cũng nằm nghiêng bên cạnh nàng.

Niềm vui của hắn không hề che giấu, cứ nhìn nàng không chớp mắt.

Lý Nghê Thường vốn đang nhắm mắt giả vờ ngủ, nhưng bên cạnh có người cứ nhìn nàng như thế, bảo nàng làm sao ngủ được. Nhắm mắt mãi, nàng mở mắt ra, quả nhiên thấy hắn vẫn nhìn mình như vậy, ánh mắt nóng bỏng. Nàng thực sự không chịu nổi nữa, mặt lại đỏ lên, không nhịn được lại muốn rụt cổ như chim cút.

Vừa định kéo cao chăn lên che kín mình lần nữa, hắn đã đưa tay ra ngăn hành động của nàng, khuôn mặt cũng ghé sát lại.

– Muội gọi tên ta một lần nữa, được không? Ta muốn nghe muội gọi ta. – Hắn bắt đầu thì thầm nài nỉ nàng bên tai, hơi nóng từ lời nói làm tai nàng ngứa ngáy.

Tuy không hiểu sao lại phục hồi khả năng nói chuyện, nhưng nàng vẫn chưa hoàn toàn quen, huống chi là yêu cầu đầy ám muội như vậy của hắn. Nàng rụt cổ lại, thẹn thùng lắc đầu:

– Muội nói không hay…

Giọng nàng nhỏ như sợi tơ.

Hắn sao có thể buông tha nàng.

– Không sao, ta sẽ dạy muội. Muội chỉ cần đọc theo ta là được.

– Lý Nghê Thường! – Hắn gọi tên nàng. – Nhanh đọc đi!

 Lại hăm hở thúc giục nàng.

Nàng cãi không lại hắn, đành phải đọc theo tên mình:

– Lý Nghê Thường.

– Bùi Thế Du.

Nàng lại lí nhí như muỗi kêu đọc theo:

– Bùi Thế Du—

– Không được. Nhỏ quá. Ta không nghe thấy!

– Bùi Thế Du. – Nàng lặp lại một lần.

– Lớn hơn chút nữa. Ta vẫn nghe không rõ!

– Bùi, Thế, Du!

Dưới sự yêu cầu mãnh liệt của hắn, lần thứ ba, nàng cuối cùng cũng gọi rõ ràng tên hắn, từng chữ một.

– Công chúa nhìn ta đi, gọi ta thêm một lần nữa đi.

 Lý Nghê Thường ngước mắt lên, đối diện với khuôn mặt anh tuấn của hắn nằm bên gối. Cả hai đều nằm nghiêng, mặt đối mặt, ánh mắt giao nhau.

– … Bùi Thế Du… – Dường như bị hắn thôi miên, nàng vẫn còn e thẹn, nhưng lại dịu dàng gọi tên hắn thêm một lần nữa. Âm thanh này lọt vào tai mình, nàng chợt cảm thấy sâu sắc, trên đời này chỉ có tên hắn là hay nhất.

Trong mắt hắn lấp lánh ánh sáng rực rỡ, khóe mắt đều là ý cười.

– Lý Nghê Thường thích Bùi Thế Du. – Hắn nhìn nàng, đột nhiên, lại nói như vậy.

Lý Nghê Thường khựng lại, mặt lại đỏ bừng lên.

– Nhanh nói theo ta đi! – Hắn khẽ giục nàng.

Nàng cắn môi, không chịu nói, chợt thấy eo nhột nhột, kinh ngạc nhận ra ngón tay hắn đã quấn lên đó. Đầu ngón tay cách lớp áo, gãi vài cái, nhẹ nhàng cù nàng.

Lý Nghê Thường rất sợ nhột, kêu lên “Ôi” một tiếng, vừa xoay người né tránh, vừa túm lấy cổ tay hắn, cố sức đẩy tay hắn ra.

Bàn tay đó quả thật đã rời khỏi eo nàng, nhưng lại nhân cơ hội chui vào ống tay áo nàng, men theo khuỷu tay và cổ tay nàng sờ lên. Ống tay áo ngủ đặc biệt rộng rãi, không hề bị cản trở, khiến bàn tay đó cứ thế lần dọc cánh tay nàng, lên đến vị trí vai và nách, lúc này mới dừng lại.

Lý Nghê Thường lúc này bắt đầu cảm thấy không ổn. Lòng bàn tay của hắn nóng bỏng như lò lửa, đang làm da thịt nàng nóng ran. Và bàn tay đó dường như cũng bị làn da ngọc lạnh lẽo, mềm mại như lụa của thiếu nữ làm cho kinh ngạc, không còn đơn thuần cù nàng như vừa rồi nữa, mà chuyển sang nắm bóp, không buông ra.

– Nói đi! – Hắn lại lên tiếng một lần nữa, khóe môi vẫn giữ nụ cười, nhưng ánh mắt nhìn nàng đã trở nên u tối.

Ngay khi hắn vừa dứt lời, Lý Nghê Thường cũng cảm nhận rõ ràng, bàn tay vừa chui vào dưới tay áo nàng vẫn không yên, đang từ từ v**t v* bắp tay và vai trần của nàng. Nàng lập tức căng thẳng, không dám cử động, chỉ có thể cắn chặt môi, nhưng vẫn không thốt nên lời.

Một lát sau, nàng cảm thấy bàn tay đó sau khi v**t v* vai nàng một hồi, dường như lại muốn dịch chuyển về phía ngực nàng, nàng hoảng hốt, đành phải đáng thương nói:

– Lý Nghê Thường… thích… Bùi Thế Du…

Mãi sai, cuối cùng cũng làm theo hắn, nói hết câu đó, nàng đã thở hổn hển, lại càng cúi đầu thật sâu, căn bản không dám nhìn vào mắt hắn nữa.

Động tác của bàn tay đó cuối cùng cũng dừng lại, khựng một chút, rồi lưu luyến rút ra khỏi tay áo nàng.

Khuôn mặt người đó cũng từ từ áp sát về phía nàng, cuối cùng, trán chạm trán, dựa sát vào nhau.

– Công chúa hãy nhớ kỹ!

– Bùi Thế Du cũng thích Lý Nghê Thường!

Theo lời hắn dứt, cây nến tàn cuối cùng đang cháy trong phòng cũng tắt. Trước mắt lập tức chìm vào bóng tối.

Bình Luận (0)
Comment