Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 65

Hai bên ngoài trại Thiên Sinh Thành đều là rừng hoang và đầm lầy. Đàn ngựa vừa xông ra khỏi cổng trại liền tản ra tứ phía chạy tán loạn. Rất nhiều tướng sĩ trong thành theo sau đàn ngựa, nhanh chóng đuổi ra.

Tạ Ẩn Sơn thấy Hàn Khô Tùng dẫn theo một đội người lên tiếp ứng, xen lẫn trong đám ngựa đang chạy điên cuồng, vừa rút lui vừa lớn tiếng khiêu khích các quân sĩ.

– Tới đây đi! Đám tặc kia! Khô Tùng gia gia các ngươi ở đây! Đến mà bắt đi!

Gã đương nhiên nhìn ra mục đích của đối phương, là muốn đánh lạc hướng, che giấu cho tiểu… tiểu công tử và công chúa chạy trốn. Gã nhanh chóng leo lên đài quan sát trước cổng trại, trong ánh rạng đông đang dần sáng trên bầu trời, gã nhanh chóng phát hiện ra bóng cưỡi ngựa kia đang phi nhanh dọc theo đường ngựa xuống núi, lóe lên một cái rồi biến mất sau một bụi cây rậm rạp.

Thiên Vương không màng cơ thể đầy thương tích, lúc này cũng đã đích thân đuổi ra khỏi cổng trại. Trông sắc mặt ông ta tái nhợt không còn chút màu máu nào, đang nôn nóng sốt ruột nhìn quanh. Sự sốt ruột của ông muốn bắt được tiểu công tử này lúc này e rằng còn mãnh liệt hơn cả cái đêm bị ám sát.

Con ngựa đầu đàn bị cưỡi đi kia là một trong những con ngựa cưỡi của Thiên Vương, sức chân phi thường, lại còn nhận chủ, người thường muốn lên lưng chắc chắn sẽ bị nó hất xuống.

Tạ Ẩn Sơn kinh ngạc tại sao con ngựa cưỡi lại bị công chúa đó thuần phục. Nếu cứ đuổi theo trực tiếp, e rằng không dễ dàng. Thế nhưng, xét về mức độ quen thuộc địa hình, tiểu công tử đó lại kém xa mình.

Tạ Ẩn Sơn nhặt lấy cờ hiệu trên đài quan sát, vung về phía chân núi. Phát lệnh xong, gã xuống nắm lấy một con ngựa, tung người ngồi lên yên ngựa, rồi nhanh chóng triệu tập một đội thân tín của mình, từ một con đường tắt tiện lợi bên cạnh xuyên vào rừng phía đông, đuổi xuống núi.

Bùi Thế Du mang theo Lý Nghê Thường cướp đường xuống núi. Từ nhỏ hắn đã lớn lên ở biên châu, tính tình lại phóng khoáng, những hành động như cưỡi ngựa hoang bắn dê vàng đối với hắn chỉ là chuyện thường ngày ở huyện.

Con ngựa đầu đàn này cũng không tệ, tuy không bằng Long Tử, nhưng đi trên địa hình đồi núi, bốn vó cũng như đi trên đất bằng.

Tiểu Kim Xà sau khi bò vào tai ngựa liền nghe theo lệnh Lý Nghê Thường. Khi con ngựa bướng bỉnh chống đối, nó sẽ đẩy mạnh trong ống tai, khiến nó đau đớn không chịu nổi, đành phải ngoan ngoãn phục tùng. Tiểu Kim Xà thì cứ nằm yên không động. Chỉ vài lần điều chỉnh, con ngựa cưỡi đã dễ dàng bị khống chế.

Tiểu Kim Xà được nàng gọi ra và cất đi, nhưng con ngựa đầu đàn này sớm đã khuất phục dưới sự chỉ huy của Bùi Thế Du, chở hai người dọc theo đường ngựa xuống núi cực nhanh, chẳng mấy chốc đã bỏ xa quân truy đuổi phía sau.

Lối ra khỏi núi đã ở phía trước không xa, đã có thể nhìn thấy. Lý Nghê Thường vừa mới thở phào nhẹ nhõm, lại thấy đối diện không biết từ đâu xuất hiện một đội quân Thiên Vương, đang nhanh chóng chạy về phía lối ra khỏi núi, rõ ràng là chuẩn bị chặn đường.

Chưa kịp để nàng lo lắng, người phía sau nàng đã nhìn thấy. Hắn ghìm mạnh cương, nhanh chóng đổi hướng, thúc ngựa lại xông vào khu rừng phía đông bên cạnh, xuyên qua khu rừng bao phủ bởi sương sớm.

Ngay khi sắp ra khỏi rừng, Lý Nghê Thường lại nghe thấy tiếng vó ngựa phi nhanh từ bên cạnh truyền đến. Quay mặt sang, nàng kinh hãi thấy Tạ Ẩn Sơn mang theo người lại từ một sườn núi đuổi xuống.

Đúng lúc này thật sự là họa vô đơn chí. Kèm theo tiếng nước chảy xiết, con ngựa cưỡi đột nhiên bắt đầu giảm tốc độ. Lý Nghê Thường nhìn ra, phát hiện phía trước có một khe suối chắn ngang. Mặt khe rộng ba bốn trượng, cũng không quá sâu, chỉ là lòng khe thẳng đứng, đáy khe có đá lởm chởm, suối xuân đang chảy rất xiết, nên nhìn qua, tiếng động không nhỏ.

Con ngựa cưỡi chạy đến trước khe. Với khả năng nhảy vọt của Long Tử, nó  chắc chắn có thể vượt qua khe suối này. Nhưng con ngựa cưỡi này rõ ràng là sợ độ rộng của khe, nó dừng lại, mặc cho Bùi Thế Du thúc giục thế nào, nó cũng chỉ quay vòng tại chỗ, không chịu nhảy lên.

– Bùi tiểu lang quân, chỗ này hết đường rồi! Ngươi yên tâm, Thiên Vương sẽ không làm hại các ngươi! Theo ta trở về, có gì từ từ nói!

Tạ Ẩn Sơn vừa rồi dùng cờ hiệu điều động quân phòng thủ đóng gần chân núi đến chặn đường, đoán rằng hắn sẽ đi qua đây. Sau khi đuổi kịp, gã lệnh cho thủ hạ không được bắn tên, mình thì hô lớn về phía trước.

Khó khăn lắm hai người mới cùng nhau chạy thoát được, Bùi Thế Du làm sao tin lời quỷ quái của gã. Hắn quay đầu thấy gã càng đuổi càng gần, đang định thúc ngựa đi dọc theo khe suối để tìm một lối ra mới, thì lúc này, phía sau lại truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.

Hắn theo tiếng ngoái đầu lại nhìn. Trong khu rừng buổi sáng sớm bao phủ bởi sương trắng lượn lờ, một con tuấn mã như tia chớp đen, xuyên qua làn sương mù chạy về hướng này.

Hắn nhìn một cái liền nhận ra.

Chính là Long Tử!

Hắn mừng rỡ khôn xiết, nhớ lại chuyện hôm qua hắn đã để Long Tử ở lại trong rừng đợi nàng.

– Long Tử! Mau lại đây!

Hắn hét gọi to.

Đêm qua, con tuấn mã lang thang trong rừng suốt một đêm, chỉ để chờ chủ nhân xuất hiện. Vừa rồi nghe thấy động tĩnh, nó tìm kiếm chạy đến, sớm đã nhận ra hắn, đáp lại bằng một tiếng hí vang vui vẻ.

Bùi Thế Du thúc ngựa, quay đầu nghênh đón. Khi hai con ngựa lướt qua nhau, hắn cúi người vươn tay, một tay nắm lấy dây cương của Long Tử, tay kia ôm lấy eo Lý Nghê Thường. Một cú bật mình, hắn mang theo nàng thuận lợi chuyển sang yên lưng Long Tử.

– Nhắm mắt lại!

– Dựa vào ta!

– Ngồi vững!

Đôi mắt hắn chăm chú nhìn vào khe suối phía trước, dặn dò cô gái ngồi phía trước. Ngay lập tức, hắn kẹp chặt hai chân vào bụng ngựa, thúc ngựa phi nước đại, khiến tốc độ ngựa đạt đến nhanh nhất. lao một mạch đến trước khe suối. Tiếp đó, hắn đột ngột kéo cương, mang theo Long Tử, như thể bùng nổ, nhảy vọt lên.

Lý Nghê Thường làm theo lời, nhắm mắt tựa sát vào lòng hắn. Đột nhiên, nàng cảm thấy tim hẫng một nhịp, cả người như cưỡi mây đạp gió bay lên không trung. Giữa cơn choáng váng, còn chưa kịp phản ứng, thân thể đã chợt rơi xuống, tim cũng theo đó mà rơi xuống đất.

Nàng mở mắt ra, bốn vó của Long Tử đã vững vàng đáp xuống phía đối diện.

Lúc này Tạ Ẩn Sơn mang theo người cũng đuổi tới, nhưng, lại chậm một bước, chỉ đành trơ mắt nhìn con tuấn mã không biết từ đâu xuất hiện kia chở hai người họ thoát đi.

– Tiểu lang quân! Tiểu công tử! Đừng đi! – Tạ Ẩn Sơn gọi vọng qua khe suối.

– Họ Tạ kia, thay ta nhắn với lão tặc đó một câu, lần sau gặp lại, bảo lão cẩn thận, tiểu gia ta muốn cái đầu của lão!

Kèm theo một tràng cười khoái trá, chàng trai Bùi gia thúc ngựa phi nhanh, bóng dáng chớp mắt đã bị sương sớm che phủ, biến mất không thấy.

Tạ Ẩn Sơn uất nghẹn đến mức suýt nôn ra máu, thúc ngựa đi đi lại lại trước khe suối một lát, bất lực không làm gì được. Khi gã đang định thu quân quay về báo cáo Thiên Vương trước, thì chợt khựng lại. Thiên Vương không biết từ lúc nào cũng đã tự mình đuổi đến, dừng ngựa trên đỉnh dốc nghiêng mà gã vừa đi qua, ngồi trên lưng ngựa, nhìn về phía đối diện.

Nơi ấy, khói sương giăng phủ, sương mai kết lại, màn sương sớm phong kín cả khu rừng. Từ lâu đã vắng vẻ không một bóng người, trong chiều sâu của màn sương, chỉ vang lên đôi ba tiếng chim sớm hót gọi trời trong.

Tạ Ẩn Sơn thúc ngựa đến gần.

Bàn tay cầm roi của Thiên Vương buông thõng bên hông ngựa. Gió sớm mang theo cái lạnh ẩm ướt của đêm qua lướt qua ống tay áo ông ta. Ông ta vẫn luôn nhìn về phía đối diện, người bất động, ánh mắt mơ hồ xa xăm, như đang trải qua một giấc mơ.

Tạ Ẩn Sơn không dám quấy rầy, lặng lẽ chờ đợi bên cạnh, không nhịn được cũng âm thầm suy ngẫm về nửa câu mà mình vô tình nghe được từ miệng Hàn Khô Tùng kia, gắng sức lục lọi những ký ức còn sót lại của những năm tháng trước đây.

Gã từng bắt gặp Thiên Vương gặp mặt vị cô nương Bùi gia kia, không lâu sau lần Thiên Vương giải thích về nguồn gốc thanh chủy thủ cho gã nghe. Lúc đó mọi thứ vẫn còn yên ổn tốt đẹp, tuổi gã cũng còn trẻ. Nàng cười nói bằng ánh mắt, còn Thiếu thế tử Vũ Văn thì ngắm nhìn say đắm.

Tạ Ẩn Sơn còn nhớ, cũng vì sự xuất hiện của nàng mà gã mới vội vàng kết thúc chuyến du ngoạn rồi rời đi, bởi sau đó Thế tử mải lo theo chân cô gái ấy dạo chơi, chẳng còn thời gian để để ý đến gã nữa.

Trong đầu gã, cuối cùng cũng mơ hồ hiện lên đôi mày mắt sáng ngời của cô gái Bùi gia. Lúc này gã mới giật mình nhận ra, quả nhiên tiểu công tử nhà họ Bùi này rất giống cô ấy.

– Bẩm Thiên Vương! Thiên Vương!

Trong rừng đột nhiên vang lên từng hồi gọi khẩn cấp. Gã quay đầu lại, thấy là Trần Vĩnh Niên và những người khác tìm đến.

– Thay Cô gửi một phong thư đến Hà Đông!

Chỉ thấy Thiên Vương trên lưng ngựa thu lại ánh mắt, cứng nhắc quay mặt đi, trầm giọng nói từng chữ một.

– Ngươi đích thân đi, giao tận tay Bùi Thế Anh!

– Nói với hắn, nếu hắn không trả lời đàng hoàng, không làm Cô hài lòng—

Tạ Ẩn Sơn thấy ánh mắt Thiên Vương thất thần, nét mặt dần dần chuyển sang hung ác.

– Cô sẽ không tiếc bất cứ giá nào, dốc toàn lực binh lính để san bằng Hà Đông!

Thiên Vương nói xong, kéo mạnh cương quay đầu ngựa, bỏ lại đám đông vừa đuổi kịp phía dưới, thúc ngựa phi nhanh đi mất.

Bùi Thế Du cắt đuôi quân truy đuổi ra khỏi núi, lúc này trời đã sáng rõ, Hàn Khô Tùng và những người khác cũng thuận lợi đột phá vòng vây thoát ra, hai bên hội hợp.

Để đề phòng bị truy đuổi tiếp, đoàn người không dám dừng lại, tiếp tục dọc theo đường rừng và hoang nguyên phía tây Hoàng Hà một mạch đi về phía bắc, xuyên qua Kinh Kỳ Đạo của những năm trước, vòng qua khu vực Long Môn Quan, nơi khởi nguồn của tất cả những biến cố bất ngờ này, rồi lại tiếp tục đi về phía bắc, tiến vào đất Đan Châu. Cuối cùng đến khu vực bến đò Tích Khẩu, nơi trước đó Bùi Thế Du từng vượt qua khi đuổi theo quân. Tại đây, họ đã hoàn toàn tiến vào phạm vi thế lực do Bùi gia kiểm soát. Mọi người có thể thở phào nhẹ nhõm, đợi nghỉ ngơi chỉnh đốn xong xuôi rồi từ từ bắt đầu hành trình trở về cũng không muộn.

Hoàng hôn ngày hôm nay, cả đoàn vào nghỉ tại dịch quán địa phương.

Nhìn lại toàn bộ chuyến đi này, từ lúc nàng quay ngược đi về phía Bắc gửi tin tức, liên tiếp trải qua vượt sông, bị vây bắt ở thôn trang Phong Lăng, trốn vào hang núi qua đêm, đến bị bắt, bị đưa về Thiên Sinh Thành, cho đến giây phút cuối cùng này, cuối cùng cũng thoát hiểm.

Chỉ vỏn vẹn mười mấy ngày, nhưng lại là chín phần chết một phần sống. Lý Nghê Thường lúc này nhớ lại, cả người cứ như vừa trải qua một giấc mơ dài kỳ lạ và kinh hoàng. Ngay cả khi đã tỉnh mộng, nàng vẫn còn thấy sợ hãi.

Hai ngày trên đường, nàng hoàn toàn dựa vào ý chí mà trụ vững. Giờ đây cuối cùng đã đến nơi an toàn, có thể hoàn toàn thả lỏng. Sau khi vào phòng, nàng không kịp nghỉ ngơi, sau một hồi chần chừ, cuối cùng vẫn không nhịn được lại đi ra, đi gặp Bùi Thế Du, muốn thỉnh cầu hắn liệu có thể phái người đi xác nhận lại lần nữa, xem liệu đã có tin tức của Sắt Sắt chưa.

Đêm đó ở thôn trang Phong Lăng, trước khi Tạ Ẩn Sơn đến, Bạch Tứ từng phái người đi làm chuyện này. Sau đó chính là truy bắt. Chuyện đó không có kết quả không nữa.

Sắt Sắt bị gãy hai chân, lại một thân một mình, nàng thực sự không yên tâm. Nàng nghi ngờ Thôi Trọng Yến đã hiểu lầm nàng bị chôn thây dưới Hoàng Hà. Nàng sợ hắn sau khi quay lại chỗ qua đêm đêm đó, nổi cơn hung ác mà trút giận lên Sắt Sắt, có khi dứt khoát làm tới cùng còn g**t ch*t Sắt Sắt đã biết rất nhiều bí mật.

Sau khi ra ngoài, nàng thấy Bùi Thế Du và Đại hòa thượng Khô Tùng đang đứng trong hành lang. Không biết hai người vì chuyện gì mà đang kéo qua kéo lại lẫn nhau, cứ kéo nhau như đẩy nhường thứ gì đó. Đứng bên cạnh quan dịch thừa ở đây. Đột nhiên thấy nàng xuất hiện, Bùi Thế Du lập tức bỏ người ra, đi tới hỏi nàng sao còn chưa nghỉ ngơi. Khi nghe nàng lắp bắp đề xuất chuyện này, hắn gật đầu, lập tức gọi người đến giao phó công việc, mệnh lệnh đi liên lạc với Bạch Tứ, rồi an ủi:

– Muội yên tâm. Bạch Tứ làm việc luôn ổn thỏa. Đêm đó ông ấy đã phái người đi rồi, chắc chắn sẽ sớm có tin tức thôi. Muội mau đi nghỉ đi!

Có khi hắn còn mệt mỏi hơn nàng, trên người còn mang thương tích, lại còn phải lo liệu công việc cho nàng. Lý Nghê Thường vừa hổ thẹn, vừa cảm kích, cuối cùng cũng hơi an tâm được một chút.

Nàng quay về phòng, nhìn thấy người hầu nữ do quan dịch thừa phái đến phục vụ nàng cũng đã mang nước nóng tới, liền đi tắm rửa.

Bên kia, Bùi Thế Du nhìn bóng nàng khuất dần, lập tức quay người lại đuổi theo Hàn Khô Tùng đã rời đi, tóm lấy ông, tiếp tục chuyện vừa rồi.

Thì ra dịch quán này rất nhỏ, ngày thường quan tướng đi qua không nhiều, trong dịch quán chỉ có hai gian thượng phòng, còn lại đều là phòng lớn kê giường chung. Đêm nay đoàn người họ đến, một gian tốt nhất trong số đó đương nhiên là để lại cho Lý Nghê Thường. Gian còn lại thì Bùi Thế Du và Đại hòa thượng tranh nhau, nhưng không phải là tranh nhau muốn ở, mà là nhường nhịn lẫn nhau, đều không muốn ở.

Đại hòa thượng là thương Tiểu lang quân, muốn hắn được ở tốt hơn, còn mình da dày thịt béo, không sao, định đi ở chung phòng lớn với thủ hạ.

Tiểu lang quân lại càng nhớ kỹ lời dạy của Quân hầu luôn phải kính lão tôn hiền, sống chết không chịu, nhất quyết phải nhường cho Đại sư phụ. Hai người vừa rồi chính là vì chuyện này mà tranh cãi không dứt, khiến quan dịch thừa đứng nhìn trố mắt.

– Đại sư phụ, người đừng có khách sáo với con làm gì! Đêm nay, con nhất quyết không ngủ ở gian phòng đó đâu! Đại sư phụ cứ ngủ ở đó đi! Lần này người lập công lớn, con lại là người nhỏ tuổi, con sao dám độc chiếm chứ ạ? Mới cả nếu để a huynh biết, huynh ấy lại phải trách mắng con không biết kính lão!

Hắn dừng lại một chút, quay đầu nhìn về hướng nàng vừa đi, ghé sát vào, hạ giọng.

– Dù sao đêm nay, Đại sư phụ người ở đó là tốt nhất, mà không ở cũng phải ở!

Ngữ khí này, nghe như thể đang đe dọa.

Hàn Khô Tùng chỉ thấy hành vi của Tiểu lang quân đêm nay quá bất thường. Gã dừng bước quan sát, thấy hắn tỏ vẻ rất kiên quyết, rõ ràng là kiểu nếu mình không đồng ý thì hắn sẽ ra tay động thủ. Gã lại nhìn về hướng công chúa vừa đi, đột nhiên như được giác ngộ, bừng tỉnh hiểu ra. Nghĩ lại, hai người họ là vợ chồng trẻ đã làm lễ cưới đàng hoàng, ngủ cùng nhau là lẽ đương nhiên. Mình mà làm thế lại có vẻ không đúng.

Hàn Khô Tùng vỗ vào trán mình, bật cười lớn.

– Biết rồi biết rồi! Vậy Đại sư phụ sẽ không khách sáo nữa. Chỉ là thằng nhóc con nhớ phải giữ gìn một chút, cẩn thận vết thương trên người!

Bùi Thế Du nóng ran cả mặt, cười ngượng ngịu:

– Để con đưa Đại sư phụ đi nghỉ trước!

Đêm dần khuya.

Lý Nghê Thường đã tắm rửa xong xuôi, tóc dài cũng đã sấy khô, nàng chải cho suôn mượt rồi leo lên giường, yên lặng nằm xuống trên gối.

Nguy hiểm đã được giải trừ, chuyện của Sắt Sắt đã giao phó đi, Tiểu Kim Xà đã được chăm sóc tốt, bản thân nàng cũng đã chỉnh trang xong. Đêm nay giường chiếu sạch sẽ, mùa xuân yên tĩnh, điều duy nhất nàng nên làm tiếp theo chính là ngủ một giấc thật ngon. Nhưng không hiểu vì sao, dù cơ thể cực kỳ mệt mỏi nhưng tinh thần vẫn cứ quay cuồng. Nàng nằm trên gối, trằn trọc mãi vẫn không thể ngủ được, luôn cảm thấy dường như còn có chuyện gì đó.

Tiếng trống canh hai truyền đến. Lý Nghê Thường nhìn ngọn đèn đêm sáng bên đầu giường, nhắm mắt, lặng lẽ nhắm mắt giả vờ ngủ. Đúng lúc này, nàng nghe thấy có người khẽ gõ cửa. Tim nàng cũng theo tiếng gõ cửa này đột nhiên nhảy lên một cái, nàng mở mắt, lập tức bước xuống giường, vội vàng khoác thêm một chiếc áo lên người rồi rón rén đi đến sau cánh cửa, trấn tĩnh lại, từ từ mở cửa ra.

Ánh trăng chiếu ra bóng dáng một lang quân trẻ tuổi cao ráo.

Quả nhiên là Lang quân Bùi gia. Hắn đã tắm rửa thay quần áo, ăn mặc chỉnh tề, trông đặc biệt tuấn tú, cứ như thể đang chuẩn bị ra ngoài làm khách vào ban đêm vậy.

Nàng xuất hiện trong phòng, tóc dài xõa vai, mày cong duyên dáng.

Hắn giải thích:

– Ta đến xem muội một chút, muội có đói không? Có thiếu thốn gì không?

Lý Nghê Thường khẽ lắc đầu.

Hắn dừng lại một chút ngoài cửa, đột nhiên, dùng giọng điệu mang vài phần trách móc nói:

– Đại sư phụ cướp phòng của ta, không còn cách nào, ta đành phải nhường cho ông ấy rồi. Nếu không quay về, lỡ ông ấy mách với a huynh, rồi a huynh lại trách mắng ta không biết kính trên…

Lý Nghê Thường mở to mắt, lặng lẽ nhìn hắn “tố cáo”.

Hắn khẽ ho một tiếng, đổi lời.

– Thôi, ta đến cũng không có việc gì khác, chỉ để xem muội thế nào thôi. Muội nghỉ ngơi đi, không cần phải bận tâm đến ta nữa. Ta cũng đi đây, xem có phòng nào không, tạm ngủ chen phòng lớn với họ là được.

Nói xong, hắn chủ động đưa tay ra đóng cửa phòng nàng lại.

– Ta đi đây! Muội ngủ đi, nhớ cài then cửa đấy, không cần lo lắng cho ta. Vết thương của ta vừa rồi đã xử lý xong hết rồi, thực sự không sao nữa—

Qua cánh cửa, giọng hắn truyền vào.

Lý Nghê Thường lặng lẽ tựa vào sau cánh cửa, lắng tai nghe một lát, tiếng bước chân quả nhiên dần dần xa đi. Nàng cắn cắn môi, định cài then lại. Nhưng cài được nửa chừng nàng dừng lại rồi lại khẽ rút ra, đi trở lại trước giường, từ từ nằm xuống.

Bùi Thế Du dừng lại ở cuối hành lang, đi đi lại lại một lát, trong lòng không khỏi sinh ra vài phần phiền muộn, tự trách mình vô dụng, nhát gan đến mức này. Còn đang do dự tự trách bản thân, đột nhiên, hắn nghe thấy trong phòng nàng có tiếng “bịch” một tiếng, hình như có vật gì đó rơi xuống đất. Tiếp đó, tiếng kêu kinh hãi rất nhẹ của nàng lọt vào tai.

Tim hắn đập mạnh, không màng đến chuyện khác nữa, vội vàng quay lại, bước nhanh xông đến. Hắn đẩy mạnh cửa ra, thấy trên nền đất trước giường nàng có một chiếc bình nước bị đổ, hai tay nàng nắm chặt góc chăn kéo cao lên, che nửa mặt, trông có vẻ sợ hãi. Hắn vội vàng bước nhanh đến trước giường, hỏi:

– Sao vậy?

– Vừa rồi hình như có chuột—

Giọng nàng truyền ra từ dưới chăn. Chỉ có đôi mắt đẹp như biết nói lộ ra ngoài chăn, không chớp mắt nhìn hắn.

– Muội sợ.

Còn chưa nói xong, nàng đã kéo cao đầu chăn lên, thu mình lại hoàn toàn dưới chăn, che kín mít, chỉ còn lại một đống tóc đen xõa trên gối.

Bùi Thế Du chỉ thấy tim mình tan chảy thành một khối bùn mềm. Hắn đỡ bình nước lên, đặt lại lên bàn, do dự một chút, khẽ thăm dò:

– Vậy ta ở lại ngủ cùng muội nhé?

Lúc đầu nàng không lên tiếng, nhưng, Bùi Thế Du thấy nàng cuộn trong chăn, nhích vào phía trong giường một chút.

– Được ạ!

Một lát sau, một giọng nói mềm mại, thoải mái mời mọc, truyền vào tai Bùi Thế Du từ dưới chăn.

– Vậy huynh ngủ ở phía ngoài muội nhé.

Bình Luận (0)
Comment