Thôi Côn chắp tay đứng dưới bậc thang của một hành lang uốn khúc nối từ tiền đường ra hậu viện, khẽ ngẩng mặt, ánh mắt vượt qua mái hiên hành lang, hướng tới một tòa gác mái nhỏ lộ ra phía sau.
Thiếu nữ vừa đến đêm qua đang ở trong tòa lâu đó.
Bình minh dần sáng, bầu trời trong xanh, khiến đường nét của gác mái nhỏ vốn ẩn mình trong màn đêm trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Chỉ sau một đêm, những viên ngói đen trên mái đã phủ một lớp sương trắng không hề mỏng.
Một mùa đông lạnh giá và tàn khốc nữa lại đến.
Thôi Côn nhìn một lúc, rồi quay mặt nhìn người hầu đang đứng đợi phía sau.
Vẻ mặt Thôi Côn không giận mà uy nghiêm. Thuở còn cầm quân, ông thường mặc chiến giáp, cùng bộ hạ xông pha trận mạc. Mỗi khi có chiến lợi phẩm, ông đều chia thưởng cho người có công, bản thân ông thì sống giản dị tiết kiệm, cả mùa đông và mùa hè chỉ có hai bộ thường phục. Cả tướng lĩnh lẫn người hầu trong phủ đều kính nể và sợ hãi ông từ tận đáy lòng.
Người hầu kia nãy giờ vẫn luôn nhìn về phía này để sẵn sàng được gọi. Thấy vậy, hắn vội vàng bước nhanh tới. Nghe chủ hỏi đã truyền lời chưa, hắn gật đầu:
– Bẩm Tề Vương, vừa rồi nói là sắp tới rồi. Thế tử chắc đang trên đường đến ạ.
Vừa bẩm xong, hắn liếc thấy Tề Vương khẽ nhíu mày, rõ ràng là không vui, vội vàng linh động nói thêm:
– Tiểu nhân sẽ đi giục lần nữa ạ.
Thôi Côn nói không cần, rồi cất bước đi.
Thôi Hủ hôm qua về thành lúc chập tối, vẫn chưa hết hứng, lại uống thêm một chầu nữa, rồi ôm một thị thiếp ngủ say sưa. Thôi Côn vì ban ngày nhận được tin tức mới nhất về trận chiến ở Đồng Quan, trong lòng lo lắng, đã triệu tập vài vị Tư mã và phụ tá đến quân phủ để thảo luận tình hình trên sa bàn suốt đêm, nên không hề hay biết chuyện xảy ra ở cổng thành. Khi trở về nhận được báo cáo, dù cảm thấy bực tức, nhưng Thôi Trọng Yến không trách, con trai thì say ngủ chưa tỉnh, cộng thêm tâm sự lại bị tình hình ở Đồng Quan chiếm giữ, nên ông cũng đành bỏ qua chuyện này.
Thôi Hủ vừa bị thị nữ bên ngoài gọi dậy, biết Thôi Côn muốn mình qua đó, gã nghi ngờ là để trách mắng chuyện khiêu khích Thôi Trọng Yến ở cổng thành hôm qua. Gã đương nhiên không muốn, trong lòng càng cảm thấy bất bình, lấy cớ say rượu đau đầu để trì hoãn. Vừa ngồi trên mép giường để thị thiếp giúp mặc quần áo và giày, gã vừa suy nghĩ xem phải đối phó thế nào khi gặp mặt, nghĩ thì vẫn chưa nghĩ ra, lại nghe thấy tiếng giục giã từ bên ngoài. Gã bực bội vô cùng, biết là không thể trốn tránh, đẩy mạnh thị thiếp vẫn đang nũng nịu bên cạnh ra, tự đi giày, bước nhanh đến sau cánh cửa, hầm hầm kéo cửa ra, miệng mắng:
– Giục cái gì mà giục! Chậm một lát thì sao…
Chưa nói hết câu, gã đụng phải một khuôn mặt đầy vẻ uy nghiêm trước cửa. Không ngờ Thôi Côn lại tự mình đến, gã sững sờ, vội vàng lùi lại một bước, tránh sang một bên:
– Phụ vương, sao người lại đích thân đến đây ạ?
Khuôn mặt Thôi Côn lạnh lùng, thị thiếp sợ hãi vội vàng che lại vạt áo rồi chạy đi. Thôi Hủ thấy nét mặt của phụ thân không tốt, tim thót một cái, miệng nói:
– Phụ thân mới sáng sớm lại muốn trách mắng con vì kẻ ngoại lai đúng không? Chẳng lẽ sau này người cũng chắp tay dâng cơ nghiệp Thanh Châu mà con đã giúp phụ thân xây dựng cho kẻ đó? Nếu vậy, chi bằng nói rõ ràng sớm, con cũng sẽ ra đi luôn cho sớm, kẻo sau này ngay cả một chỗ dung thân cũng không có!
Thôi Côn bước vào, quát một tiếng “nghiệt súc”.
– Ngoài việc cầm quân giết vài người, con còn giúp ta được việc gì? Con có biết tình hình bên ngoài bây giờ thế nào không?
Không đợi Thôi Hủ lên tiếng, Thôi Côn tiếp tục:
– Hôm qua ta vừa nhận được tin, thế cục của Vũ Văn Túng đang hết sức thuận lợi, chỉ e sắp chiếm được Đồng Quan rồi! Một khi để hắn đoạt được Đồng Quan từ tay Tôn Vinh, con có biết sẽ ra sao không?
Thôi Hủ giật mình. Tuy tính tình gã tàn bạo, nhưng nói về chiến sự cũng không phải là kẻ hoàn toàn ngu dốt:
– Lão ta chiếm được Đồng Quan, thì việc lấy Quan Nội dễ như vào nhà không người. Trường An sớm muộn cũng sẽ lọt vào tay lão.
Thôi Côn sầm mặt xuống:
– Không chỉ vậy đâu.
– Tuy Trường An bây giờ chỉ là một đống đổ nát, không có giá trị sử dụng, nhưng nếu chiếm được Trường An, đủ để khích lệ sĩ khí, tự xưng là trung tâm của thiên hạ, sau này thanh thế chỉ có mạnh hơn. Tôn Vinh mất vùng Quan Nội, nhưng chỉ cần cố thủ Đông Đô, muốn chống đỡ thêm một thời gian cũng không phải là không thể. Tên Vũ Văn Túng tạm thời không thể diệt được Tôn Vinh, hắn sẽ chọn kẻ yếu hơn để ra tay. Con nói xem, mục tiêu tiếp theo của hắn sẽ là ai?
Thôi Hủ khẽ hít một hơi lạnh:
– Chẳng lẽ là chúng ta?
– Hai huynh đệ Bùi gia nhờ uy danh tổ tiên tích lũy, giờ đây cũng coi như đã đứng vững. Đối với vùng Hà Tây phía tây Thái Nguyên phủ, Vũ Văn Túng hiện tại sẽ không dễ dàng động đến. Nếu ta là hắn, ta sẽ trước tiên lấy Thanh Châu và Tề Châu, như vậy, có thể tạo thành thế gọng kìm bao vây Đông Đô từ hai phía. Đến lúc đó, việc đánh hạ Tôn Vinh chỉ là vấn đề thời gian. Chờ hắn chiếm được vùng đất của Tôn Vinh, nuôi dưỡng binh mã đủ mạnh, rồi đánh hai huynh đệ nhà họ Bùi cũng không muộn.
Thôi Hủ không phục:
– Phụ vương cần gì phải tự hạ uy phong của mình đến thế? Sào huyệt của Vũ Văn Túng ở Thục, dẫu cho ông ta chiếm được Quan Trung, một là hai nơi cách xa nhau, hai là Thanh Châu của chúng ta cũng không phải là một vùng đất nhỏ bé. Dù ông ta có lợi hại đến đâu, dám bỏ gần đánh xa, e là không chết cũng phải lột da bào thịt!
Thôi Côn hừ lạnh một tiếng:
– Hắn hơn hai mươi năm trước đã có hiệu là ‘Hoành Hải Thiên Vương’, con có biết nguồn gốc của nó không?
Khi đó Thôi Hủ chưa đầy mười tuổi, đương nhiên không biết, lắc đầu:
– Con chỉ nghe nói, ông ta hồi trẻ là một tên ác ma ăn thịt người.
– Người này mười bảy, mười tám tuổi đã phản triều đình, từng bị Bùi tướng quân trấn áp, mất cả sào huyệt, liền chạy đến vùng Hà Bắc để làm cướp. Hắn cấu kết với lưu dân, tập hợp thành một đội quân ô hợp, tự xưng là ‘Hoành Hải Thiên Vương’, không ngờ lại may mắn gầy dựng lại sự nghiệp. Phạm Phương Minh, Tiết độ sứ của Ký Châu bây giờ, danh nghĩa là quy phục nước Triệu, nhưng thực chất đã có giao tình với hắn từ trước. Phạm Phương Minh hiện đang bị Tôn Vinh nghi ngờ. Nếu hắn sợ bản thân không giữ được mạng, một khi đầu quân cho Vũ Văn Túng, Thanh Châu của chúng ta sẽ bị ba mặt bắc, tây, nam vây hãm. Đến lúc đó, đừng nói là khôi phục thánh triều, e rằng chỉ còn đường nhảy xuống biển thôi!
– Chỉ trách ta năm xưa thường xuyên cầm quân ở bên ngoài, không thể đích thân dạy dỗ con, bởi thế mới nuôi ra một kẻ cuồng vọng ngu dốt như con, suốt ngày gây chuyện thị phi! Ta cảnh cáo con lần cuối, nếu con còn dám tự ý sỉ nhục Yến nhi, đừng trách ta không nhận con là con trai!
Giọng của Tề Vương nghiêm khắc và lạnh lùng, Thôi Hủ bị trấn áp, không dám nói thêm lời nào chống đối, chỉ đành do dự hỏi:
– Vậy mình phải phá cục thế nào ạ?
– Thứ nhất là liên kết với hai huynh đệ Bùi gia, thứ hai…- Tề Vương nhìn Thôi Hủ. – Biết vì sao sáng nay ta gọi con không?
– Con không biết ạ, xin phụ thân dạy bảo.
Sắc mặt Tề Vương lúc này mới dịu đi đôi chút:
– Con chắc cũng biết có một vị Chước Xuân công chúa của thánh triều trước đây. Khi tiên đế băng hà, nó vẫn còn nhỏ tuổi. Đêm qua nó đã được đón về đây rồi. Gọi con đến sớm, là để con cùng ta đi bái kiến nó.
Thôi Hủ ngạc nhiên:
– Là vị công chúa năm xưa có danh xưng điềm lành ấy ạ?
Tề Vương gật đầu.
– Năm đó Lưu Kế Thịnh thua trận, công chúa đã được mẫu thân con đón đi. Những năm qua nó vẫn ẩn mình ở bên ngoài, giờ đã lớn rồi, nên mới đón nó về. Không chỉ vậy, hôm ấy cùng công chúa may mắn thoát nạn còn có con trai của tiên đế, không lâu nữa cũng sẽ đến.
– Ta và mẫu thân con đã bàn bạc, sẽ gả công chúa cho con. Sau này, Thanh Châu của chúng ta chính là nơi có dòng chính thống của thiên hạ. Có thể dựa vào đó để triệu tập anh hùng hào kiệt trong thiên hạ, khôi phục sự nghiệp thánh triều.
Thôi Hủ cuối cùng cũng phản ứng lại sau cú sốc bất ngờ này, vội bước nhanh đến đóng chặt cửa, rồi quay người lại nói:
– Phụ vương! Có một điều này con đã ấp ủ trong lòng bấy lâu nay, hôm nay con xin nói thẳng! Mẫu thân gì chứ, mẫu thân con đã mất từ lâu rồi. Thánh triều gì chứ, thánh triều đã diệt vong từ lâu rồi! Người phụ nữ kia chẳng qua chỉ là một ả kỹ nữ ai cũng có thể chiếm đoạt. Con không biết bà ta đã dùng thủ đoạn gì mà có thể khiến phụ vương phải răm rắp nghe theo nữa! Còn vị công chúa mà phụ vương muốn con cưới ấy, con thấy cũng chỉ là một ả kỹ nữ nhỏ, có gì khác với cô mẫu của cô ta đâu! Nếu cô ta thật sự mang điềm lành, vậy vì sao quốc gia vẫn bị diệt vong? Nếu phụ vương thật sự muốn con cưới, con sẽ cưới. Thế nhưng, con thật sự không hiểu, vì sao cha con chúng ta lại phải làm áo cưới cho kẻ khác? Thiên hạ bây giờ, ai cũng có thể xưng đế. Tôn Vinh năm xưa chẳng qua chỉ là một võ phu thấp hèn, giờ cũng dám tự lập. Phụ vương xuất thân từ dòng họ Thôi ở Thanh Hà, cao quý nhất, vì sao lại không thể tự mình…
– Câm mồm!
Thôi Côn vung tay lên, tát vào miệng Thôi Hủ.
– Dám nói thêm nửa câu chống đối, hôm nay ta sẽ g**t ch*t con ngay tại đây. – Ông lạnh giọng nói.
Thôi Hủ trong lòng vẫn không phục, nhưng cuối cùng cũng không dám nói thêm, chỉ đành cúi đầu đáp “vâng”.
– Con thì biết cái gì! Đạo trời mênh mông, mắt phàm làm sao có thể nhìn thấu vận số. Điềm lành cũng phải có người có mệnh trời, mới có thể đón nhận.
Ông nhìn Thôi Hủ từ trên xuống dưới.
– Thay quần áo, chỉnh đốn bản thân cho gọn gàng, rồi theo ta!
…
Trời đã sáng hẳn. Khi tia nắng đầu tiên chiếu vào gác mái nhỏ ở hậu viện phủ Tề Vương, Lý Nghê Thường đã trang điểm xong, ngồi ngay ngắn cùng với Trưởng công chúa, chờ đợi Tề Vương đến.
Chẳng mấy chốc, cùng với tiếng bước chân, có hai người bước vào cửa, người trẻ tuổi hơn đi phía sau, chính là chính là Thôi Hủ mà Lý Nghê Thường đã thoáng nhìn thấy qua cửa sổ xe ngựa ở cổng thành hôm qua. Còn người dẫn đầu, cúi đầu bái lạy một cách nghiêm túc, chắc là Tề Vương Thôi Côn.
Nàng đứng dậy bước tới, đưa tay đỡ Tề Vương, rồi khẽ gật đầu với Thôi Hủ đang quỳ phía sau, ra hiệu cho gã đứng dậy. Nhưng Thôi Hủ vẫn quỳ dưới đất, bất động. Gã chỉ ngẩng đầu, nhìn chằm chằm nàng, hai mắt sáng rực, như thể muốn l*t s*ch quần áo của nàng ngay tại chỗ.
Trong lòng Lý Nghê Thường bỗng dấy lên một cảm giác khó chịu, quay mặt đi không nhìn nữa.
Từ chỗ Trưởng Công chúa, Thôi Côn biết được rằng công chúa đến nay vẫn không nói được. Sau khi cảm xúc bình ổn lại một chút, ông thở dài, cảm tạ ân đức
– Lão thần chỉ hận năm đó thế cô lực yếu, không thể bảo vệ tiên đế và công chúa được an toàn. Giờ đây may mắn công chúa vẫn còn sống sót trong thời loạn này, tất nhiên càng phải dốc sức báo đáp gấp bội, lão thần không dám tự so sánh với nhất đại quốc tướng Bùi Văn Trinh công, nhưng tình thế bức bách, dù biết không tự lượng sức, giờ đây cũng nhất quyết liều một phen. Nếu trời giúp, một ngày nào đó lão thần có thể phò trợ công chúa khôi phục thánh triều, chết cũng không hối tiếc!
Lý Nghê Thường cúi mình thật sâu, bày tỏ lòng biết ơn. Thôi Côn nào dám nhận lễ, cố gắng ngăn cản. Sau khi nói chuyện thêm một lát, ông cáo từ, nói:
– Việc lớn phải làm trong bí mật. Giờ Thái tử chưa đến, chuyện công chúa ở đây cũng không nên để người ngoài biết, để tránh xảy ra biến cố, lão thần đành phải tạm thời để công chúa chịu thiệt thòi ở lại nơi tồi tàn này vài ngày. Chờ Thái tử đến, lão thần sẽ tuyên cáo thiên hạ, đến lúc đó thánh triều của chúng ta được khôi phục, công chúa sẽ là Phụ quốc công chúa, còn lão thần sẽ dẫn hàng vạn binh sĩ ở Thanh Châu ra sức tận trung.
Nói xong, Thôi Côn dẫn Thôi Hủ lui xuống.
Trên đường đến đây, Thôi Hủ nghe Thôi Côn dặn dò rằng công chúa đến nay vẫn không nói được, trong lòng còn khinh thường. Nhưng khi gặp người thật rồi, mọi suy nghĩ đều biến mất, chỉ còn lại niềm vui mừng khôn xiết. Gã cảm thấy tất cả những người phụ nữ mình từng gặp trước đây đều là tượng đất nặn gỗ, gã chỉ hận không thể động phòng hoa chúc ngay đêm nay, để ôm người đẹp về.
Lúc này đáng lẽ phải đi theo cha mình, nhưng gã vẫn lưu luyến không rời. Sau khi đứng dậy, gã cứ chần chừ mãi, mắt vẫn không ngừng nhìn về phía công chúa, cho đến khi thấy Trưởng công chúa bên cạnh nàng đang mỉm cười nhìn mình, gã mới miễn cưỡng quay đầu đi.
Màn đêm lại một lần nữa buông xuống.
Thôi Trọng Yến ban ngày ra ngoài làm việc, vừa về phủ báo cáo xong với Tề Vương, từ chối lời mời ở lại dùng bữa của ông, rồi như thường lệ đi ra ngoài. Trên đường, hắn liên tục gặp các gia nhân cúi người hành lễ. Hắn lơ đãng, dường như đang có tâm sự, khi đi đến một hành lang uốn khúc, hắn vô thức đi chậm lại, rồi từ từ dừng lại.
Từ vị trí của hắn, nhìn qua mái hiên hành lang, có thể thấy nửa bóng của gác mái nhỏ ở hậu viện Tề Vương phủ. Gác mái đó trước đây chắc không có người ở, ban đêm luôn tối đen. Nhưng đêm nay, trên màn đêm, một khung cửa sổ mờ ảo của ngọn đèn hiện ra.
Bỗng nhiên, cuối hành lang vang lên tiếng bước chân. Hắn quay lại, thấy một bóng dáng thướt tha đi tới, dường như định đi về phía hậu viện, chính là Sắt Sắt. Hắn chào một tiếng rồi định đi, lại thấy Sắt Sắt đi đến trước mặt, cúi đầu mỉm cười nói nhỏ với hắn:
– Thôi lang quân, ngài nói xem có thấy buồn cười không, một người cứng rắn như Thế tử, vậy mà cũng thay đổi tính nết. Đây đúng là ‘trăm trượng thép hóa thành mềm như tơ’.
– Này. – Nàng giơ món đồ đang cầm trong tay lên, hạ giọng. – Đây là thứ bảo ta chuyển vào trong. Nói là hôm qua không biết muội ấy cũng ở trong xe, đã va chạm phải, xin muội ấy đừng trách.
– Haizz. Khi nào hắn lại trở nên chu đáo như vậy. Rõ ràng lúc đó ta cũng ở trong xe, ta cũng sợ chết khiếp, sao hắn lại không biết xin lỗi ta một câu nhỉ? – Nàng khẽ cười khúc khích.
Thôi Trọng Yến nhìn sang. Nàng đang cầm một chiếc hộp sơn mài vàng, bên trong chắc là đồ trang sức và phấn son.
– Cũng phải thôi. – Sắt Sắt thở dài. – Một người dễ thương như vậy, đến ta nhìn còn phải động lòng nữa là. Trên đời này, đàn ông nào mà thấy mà không thích, e rằng chẳng phải thật sự là đàn ông rồi.
Thôi Trọng Yến mỉm cười, quay người rời đi. Đi được vài bước, phía sau truyền đến một câu:
– À đúng rồi. Ba ngày nữa Trưởng công chúa sẽ đi chùa Thái Bình để cầu phúc tạ ơn thần linh đấy.
Thôi Trọng Yến khẽ giật mình, bước chân vô thức dừng lại. Một lát sau, hắn từ từ quay mặt lại, phía sau trống rỗng không một bóng người, bóng dáng Sắt Sắt đã biến mất từ lâu.