Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 5

Chỉ có bản thân nàng mới biết, sâu thẳm trong lòng, toàn bộ ký ức thời thơ ấu, nàng đều không muốn nghĩ đến. Nàng khẽ cụp mắt xuống, không muốn cô mẫu mình nhận ra.

Trưởng công chúa khẽ mỉm cười, vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng như an ủi:

– Con không trách cô mẫu là được. Cô mẫu nào lại không muốn luôn giữ con bên cạnh, nhưng khi mới đến đây, cô mẫu không có một tấc đất cắm dùi, chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, còn không thể tự bảo vệ mình, làm sao có thể bảo vệ con được an toàn? Thế nên dù vô cùng không nỡ, cô mẫu chỉ có thể sắp xếp con ở nơi khác. Một là để con có thể sống vài ngày yên bình không lo âu, hai là…

Bà nhìn vào cổ họng vẫn còn vết thương chưa lành hẳn của Lý Nghê Thường.

– Năm đó con vô cớ mắc phải căn bệnh lạ này, nơi đây lắm kẻ nhiều lời, nếu truyền ra ngoài, sẽ không có lợi gì cho con. Vì vậy, cô mẫu sắp xếp con ở đó cũng tiện để tìm kiếm danh y. Mấy năm nay, cô mẫu cuối cùng cũng có chút tiếng nói ở đây, ngày đêm mong con khỏi bệnh để đón con về. Cô mẫu cũng luôn muốn đi thăm con, nhưng nơi đây bề ngoài tưởng chừng yên bình, thực chất cũng không yên ổn. Xung quanh lúc thì kẻ này đánh tới, lúc thì kẻ khác gây sự. Khắp nơi đều bị ràng buộc, nên đành phải nhờ Sắt Sắt thay cô mẫu đến thăm con.

Trưởng công chúa dừng lại, rồi nở nụ cười.

– Lần này thật sự có một tin tức cực kỳ tốt, cô mẫu không thể đợi thêm một khắc nào nữa mà lập tức đón con về, phải đích thân nói cho con biết, để con cùng vui với cô mẫu.

Lý Nghê Thường không hiểu gì nhìn bà ta.

– A Kiều, con hãy nghe cho kỹ đây. – Trưởng công chúa nhìn nàng, nói từng chữ một, – Đệ đệ của con, nó còn sống! Năm đó nó không chết! Cô mẫu đã tìm thấy nó rồi!

Tim Lý Nghê Thường như bị trống trận đập mạnh, giật nảy lên.

Nàng cứ nhìn Trưởng công chúa, một lát sau, từ từ nhắm mắt lại.

Trưởng công chúa không còn che giấu được niềm vui sướng, nắm chặt tay nàng.

– Con có còn nhớ chuyện mười năm trước khi con bảy tuổi không? Lưu Kế Thịnh thua trận, cô mẫu bị người ta bắt đi, chịu đủ mọi sỉ nhục và tra tấn. Cô mẫu nén nhục sống sót, tìm mọi cách, cuối cùng cũng có được người có thể dùng. Cô mẫu dò la được tin tức, ngay cả hoàng huynh cũng tự sát. May mắn thay, con và Lung Nhi vẫn còn sống. Cô mẫu liền sai người đi tìm các con…

Theo lời kể của Trưởng công chúa, những chuyện cũ ngay lập tức sống lại, như một cơn bão táp, tràn vào tâm trí Lý Nghê Thường.

Tất cả mọi chuyện đều bắt nguồn từ hai mươi năm trước.

Trường An thất thủ, phụ hoàng nàng dẫn theo hậu cung và các quan lại hoàng tộc còn sót lại hoảng loạn bỏ trốn. Ban đầu, trong một hai năm đầu, dù vẫn mang danh thiên tử, nhưng thực chất không có nơi nào để dừng chân, hôm nay ở phía đông, ngày mai trốn về phía tây. Tất cả đều nhờ vào những thần tử vẫn trung thành với triều Lý như Thôi Côn, những người còn chút binh lực, mới có thể miễn cưỡng duy trì. Lúc khốn cùng nhất, ngay cả phi tần và tông thất cũng không có đủ cơm ăn áo mặc.

Nàng đã chào đời trong hoàn cảnh như vậy. Không lâu sau, tình hình cuối cùng cũng được cải thiện.

Lưu Kế Thịnh, Tiết độ sứ của Phấn Vũ, có quân đội hùng mạnh, chiếm cứ một vùng, không biết là vì mục đích gì, có thể thực sự trung thành và chính trực như Thôi Côn, hoặc muốn học theo người xưa, lợi dụng thiên tử để ra lệnh cho chư hầu. Tóm lại, một ngày kia, ông ta dẫn quân đến, nghênh đón thiên tử đang trong cảnh khốn cùng đến địa bàn của mình. Không lâu sau, Trường Lâm Trưởng công chúa kết hôn với Lưu Kế Thịnh, đây dường như là một việc rất hợp lý. Hoàng đế dùng người em gái ruột được mệnh danh là Đệ nhất mỹ nhân Trường An để liên hôn với thần tử đã cứu mình, củng cố mối quan hệ và thể hiện ân điển. Năm đó, cô mẫu của nàng hơn hai mươi tuổi, đang ở độ tuổi đẹp nhất. Đây là cuộc hôn nhân thứ hai của bà.

Lý Nghê Thường từng nghe một cung nữ già kể về trượng phu đầu tiên của cô mẫu nàng. Lúc đó, nàng vẫn chưa chào đời, thiên hạ của triều Lý tuy đã không còn yên bình, nhưng tình hình vẫn có thể duy trì được. Một ngày nọ, một kẻ ác tặc trời tru đất diệt bỗng khởi binh làm loạn, từ đó, số phận của tất cả mọi người đều thay đổi.

Ác tặc đó họ kép là Vũ Văn, khi ấy hãy còn rất trẻ. Gia tộc của hắn đời đời được hưởng ân huệ của hoàng gia, nhưng hắn chẳng nghĩ đến chuyện báo đáp, mà trở thành phản tặc. Cung nữ già kể về hắn với giọng vừa căm hận vừa sợ hãi, nói hắn là một con ác ma ăn thịt người.

Sau khi tên ác ma ăn thịt người đó nổi loạn, thiên hạ dậy sóng, khói lửa chiến tranh bùng lên khắp nơi, thế cục hoàn toàn rơi vào hỗn loạn mất kiểm soát. Phụ hoàng nàng không còn người nào có thể dùng được, bất đắc dĩ buộc phải gả cô mẫu nàng cho Hứa Chương, Tiết độ sứ Thuận Nghĩa lúc bấy giờ, để đổi lấy việc ông ta dẫn binh đi ngăn chặn. Năm đó, cô mẫu nàng đang ở độ tuổi đẹp nhất của một cô gái. Nàng mười bảy tuổi, cùng tuổi với Nghê Thường bây giờ, xinh đẹp hơn cả những đóa hải đường rực rỡ nhất trên cành vào ngày xuân. Mà Hứa Chương đã ngoài năm mươi, con cháu đầy đàn.

Phụ hoàng nàng vốn muốn gả cô mẫu cho cháu trai của nhà họ Hứa, nhưng phải trách là cô mẫu nàng quá đẹp. Dù đã là một cành cây già cỗi khô héo, cũng bỗng chốc hồi xuân, lão già đầu bạc ham sắc dục không chịu nhường nàng, dù cho người đó là cháu trai mình.

Cung nữ già thì thầm rằng, cô mẫu nàng đã vô cùng đau khổ, ban đầu không chịu, nhưng phụ hoàng nàng lại quỳ xuống van xin, cuối cùng, nàng vẫn gật đầu. Và cứ thế, cô mẫu nàng mười bảy tuổi có người chồng đầu tiên. Nhưng chưa đầy hai năm, Trường An thất thủ, Hứa Chương chết trong loạn quân.

Lý Nghê Thường sau này trong một thời gian dài không thể quên được vẻ mặt xót xa của cung nữ già khi kể lại câu chuyện cũ này.

Và cứ thế, với sự xuất hiện của Lưu Kế Thịnh, họ cuối cùng cũng chấm dứt cảnh sống phiêu bạt, sống một cuộc sống tạm gọi là ổn định. Nhưng điều gì phải đến cuối cùng cũng sẽ đến. Chỉ vài năm sau, khi nàng lên bảy, Lưu Kế Thịnh cũng thua trận bỏ mình.

Hoàng tộc và tông thất cuối cùng cũng đi theo vết xe đổ của các thế gia ở Trường An, bị tàn sát toàn bộ. Khi Nghê Thường được đưa đi chạy trốn, nàng đã tận mắt thấy những người quen thuộc của mình bị giết từng người từng người một. Binh lính lột quần áo của họ khoác lên trên người mình, rồi ném họ xuống nước. Nàng thấy những cái xác tr*n tr** như những chiếc túi vải trắng trôi nổi trên mặt nước, từng cái một xoay tròn theo sóng nước, lúc thì chồng lên nhau, lúc lại tách ra. Tóc của họ xõa ra, quấn vào nhau, như những mảng rong biển đen lớn trôi lềnh bềnh trên mặt nước. Cảnh tượng kỳ lạ này, cả đời nàng cũng không bao giờ quên được.

Tòa đại điện vốn đã nghiêng đổ từ nhiều năm trước, những ngày sau đó, kỳ thực chỉ là kéo dài hơi tàn. Phụ hoàng nàng, nay còn có thể tiếp tục chạy trốn đến nơi nào đây.

Trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, ông đã làm một việc có lẽ là mạnh mẽ nhất trong đời ông. Ông g**t ch*t các phi tần bên cạnh, bao gồm cả quý phi mẫu thân của nàng. Cuối cùng, ông dẫn theo đứa con gái và con trai được ông yêu quý nhất bước lên đài cao, quyết định tự thiêu để tế trời, dùng cách thảm khốc nhất để bảo vệ tôn nghiêm của mình, với tư cách là vị hoàng đế cuối cùng của triều Lý.

Lửa lớn bùng lên dưới chân, ngọn lửa dần dần bén vào hai tỷ đệ đang bị trói vào cột. Ống quần của nàng và em trai bắt đầu bén lửa, cảm giác đau đớn thấu tim gan khi da thịt bị bỏng, khiến họ bật tiếng gào khóc.

Bầu trời mây đen bao phủ, một trận mưa lớn đột ngột trút xuống, nước mưa mùa hè dập tắt ngọn lửa đang cháy. Em trai bên cạnh vẫn tiếp tục khóc lóc. Nàng nhìn người cha như điên như dại, nước mắt tuôn rơi, muốn khóc nhưng không thể phát ra tiếng.

Phụ hoàng nàng ngửa mặt lên trời, ngây người một lúc, rồi đột nhiên giơ hai tay lên cao.

– Bùi Khanh! Có thấy không? Trẫm hôm nay rơi vào bước đường này, cơ nghiệp tổ tông bị tuyệt trong tay trẫm. Ngay cả việc trẫm tự thiêu để chuộc tội, cũng không được ông trời cho phép!

Trong tiếng cười điên loạn mà Lý Nghê Thường không hiểu, ông rút kiếm chém đứt sợi dây trói nàng và em trai, hét to ra lệnh cho người đưa họ đi.

– Trời nếu muốn diệt, thì cứ để diệt!

– Trời nếu muốn sống, thì cứ để sống!

Đây chính là câu nói cuối cùng của phụ hoàng mà Nghê Thường còn nhớ. Nàng và em trai được vài cung nhân trung thành còn sót lại bế lên và hoảng loạn chạy trốn. Nàng giãy giụa quay đầu lại, trong mắt nhòe lệ, nhìn thấy phụ hoàng nàng quay lưng về phía nàng, rút kiếm cứa cổ, rồi ngã xuống.

– … Sau đó, cô mẫu nhận được tin, con cùng với Lung Nhi thoát chết trên đường, rồi để tránh binh loạn mà lại thất lạc nhau. Cô mẫu nóng ruột như lửa đốt, sai người tìm kiếm khắp nơi trong vùng. Khi tìm thấy con, con chỉ có một mình đã ngất đi, may mắn là không có gì nghiêm trọng, cô mẫu liền đưa con về trước. Nhưng đệ đệ con thì vẫn bặt vô âm tín. Con hẳn cũng nghĩ rằng nó đã chết từ mười năm trước rồi, đúng không?

Đôi bàn tay Trưởng công chúa nắm chặt tay Lý Nghê Thường càng lúc càng chặt, sức mạnh lớn đến mức như muốn bóp nát tay nàng.

– Cô mẫu không tin nó thực sự đã chết như vậy. Ngày đó trời đã giáng xuống cơn mưa ngọt, cứu con và đệ đệ con, hai con chắc chắn sẽ được trời che chở. Giờ con đã hiểu vì sao suốt những năm qua cô mẫu vẫn chưa từng có một ngày rảnh rang rồi chứ!

– Ông trời quả nhiên có mắt! – Đôi mắt Trưởng công chúa lấp lánh sự phấn khích.

– May mắn có Tề Vương giúp đỡ. Cách đây vài ngày, cô mẫu nhận được tin, đệ đệ con quả nhiên chưa chết, nó giờ vẫn còn sống.

Lý Nghê Thường chợt mở mắt, cầm lấy cây bút, viết:

– Đệ ấy giờ đang ở đâu ạ?

– Yên tâm! – Trưởng công chúa lập tức an ủi nàng.

– Nó đang trên đường được đưa về đây. – Bà hơi hạ giọng.

– Con cũng biết thân phận của đệ đệ con không hề tầm thường, là dòng máu chính thống duy nhất còn sót lại của triều ta. Chuyện này tuyệt đối không được để lộ nửa lời. Ngay cả Thôi Trọng Yến, cô mẫu cũng không dám giao việc này cho hắn, mà dùng toàn bộ người của cô mẫu. Giờ con đã về rồi, hãy yên tâm đợi vài ngày nữa, là có thể gặp lại đệ đệ con.

Lý Nghê Thường nhìn vào cô mẫu mình hồi lâu, cuối cùng, nàng khẽ gật đầu.

Trưởng công chúa cũng thở phào nhẹ nhõm, rồi như nghĩ ra một chuyện.

– Đúng rồi, Tề Vương có một đứa con gái, tên là Huệ Nương, chỉ nhỏ hơn con vài tháng, con có biết không?

Nghê Thường trước đây từng nghe Sắt Sắt nhắc đến Thôi Huệ Nương, nói rằng cô ấy là con gái duy nhất của Tề Vương, mẹ ruột mất sớm, tuy không phải ruột thịt với Trưởng công chúa nhưng mối quan hệ lại rất thân thiết.

– Con đến đúng lúc, ngày mai con đi gặp Huệ Nương, trong thời gian này, hai con có thể bầu bạn với nhau, cũng không đến mức một mình không có nơi nào để đi. – Trưởng công chúa cười nói.

Nghê Thường mỉm cười, gật đầu đồng ý.

– Con gái lớn phải gả chồng. Duyên phận Huệ Nương có lẽ cũng sắp đến rồi.

Nghê Thường lại nghe bà nói thêm một câu như vậy, liền ngước mắt lên nhìn.

Trưởng công chúa cười giải thích:

– Tháng sau là sinh nhật lần thứ năm mươi của Tề Vương. Nhà họ Thôi có một người họ hàng cũ, nếu tính theo tổ tiên, hơn trăm năm trước dưới triều Thế Tông, hai nhà vẫn là họ hàng cậu cháu thân thiết. Giờ đây con cháu tuy mỗi người một nơi, tình người cũng khó tránh khỏi thay đổi, nhưng Tề Vương thường nói, mối quan hệ họ hàng mà tổ tiên để lại, tuyệt đối không thể để đứt trong tay ông ta, cần phải siêng năng duy trì.

– Nhà đó họ Bùi, người đứng đầu hiện nay là bậc con cháu của Tề Vương, tên là Thế Anh. Ngoài ra còn có một bào đệ tên là Thế Du. Tề Vương đã viết thư tay sớm gửi thiệp mời cho hai huynh đệ Bùi gia, đoán là họ cũng sẽ đến. Huynh trưởng Bùi gia đã có gia đình, còn Thế Du thì vừa mới đến tuổi nhược quan, chưa thành thân. Lần này vừa hay mượn tiệc mừng thọ này, nếu có thể kết thành một mối lương duyên, một là không phụ lòng họ hàng tổ tiên, hai là sau này hai nhà có thể đồng lòng hiệp lực cùng phò trợ đệ đệ con, khôi phục giang sơn triều Lý chúng ta!

Nghê Thường ngây người nhìn cô mẫu mình. Đang thất thần, tai nàng bỗng nghe thấy một giọng nói.

– Con sao vậy, con đang nghĩ gì thế?

Lý Nghê Thường giật mình, lập tức lắc đầu.

Trưởng công chúa lúc này mới cười, lại nhìn nàng.

-A Kiều, con có nghĩ đến hôn nhân của mình chưa?

Nàng đối diện với đôi mắt của Trưởng công chúa. Đôi mắt cười của cô mẫu nhìn nàng vô cùng dịu dàng, thế nhưng Lý Nghê Thường sao lại không nhìn ra, sâu thẳm trong đôi mắt dịu dàng ấy chính là sự thăm dò.

– Triều đại ta tuy đã không còn, nhưng trong số những thế gia còn tồn tại một cách may mắn, vẫn có rất nhiều anh tài như Thôi Trọng Yến, bậc trung thần như Tề vương cũng chẳng phải hiếm. Chỉ tiếc là các phe đều tự lập riêng, khó mà hình thành thế lớn. Thiên hạ lúc này cấp thiết cần có người có thể đứng ra hô hào, để thiên hạ đồng lòng hiệp lực, cùng nhau chống lại nghịch tặc.

– Tề Vương thường nói với ta, người mà ông ấy kính trọng nhất trong đời, chính là Bùi tướng Bùi Ký của triều Thế Tông năm xưa. Hoàn cảnh lúc đó cũng giống như bây giờ, giang sơn tan nát, thế nhưng ngài ấy chỉ bằng sức một người đã triệu tập trung lương khắp thiên hạ, xoay chuyển càn khôn, vá trời lấp đất, là trung hưng công thần xứng đáng nhất. Tề Vương có ý muốn noi theo.

– Con là công chúa chính thống của triều Lý ta. Con từ khi sinh ra đã có điềm lành, cả thiên hạ đều biết. Lại có chuyện ngày đó trời giáng mưa lớn, dập tắt đài thiêu, đủ thấy là trời phù hộ. Nay con giúp sức cho họ Thôi, họ sẽ danh chính ngôn thuận như được trời trao. Sau này có thêm hai huynh đệ Bùi gia bên cạnh phò tá, lo gì triều Lý của ta không thể phục hưng?

Cô mẫu nàng thong thả nói chuyện với Lý Nghê Thường như thể đang trò chuyện chuyện gia đình.

Từ giây phút biết mình sẽ lên đường trở về, nàng đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi chuyện. Nàng đã đoán được cô mẫu mình sẽ nói gì tiếp theo. Tâm hồn nàng bỗng trở nên yên bình không gợn sóng. Một chút mồ hôi lạnh còn sót lại trong lòng bàn tay lúc nãy cũng đã tan biến.

Không hề né tránh, Lý Nghê Thường ngước mắt nhìn thẳng vào cô mẫu mình, lặng lẽ chờ đợi sự sắp xếp của bà.

Trưởng công chúa lúc này ngược lại tỏ vẻ do dự, dừng lại một chút.

– Chính là Thế tử Tề Vương Thôi Hủ. – Bà nói.

Trong phòng im lặng. Một lát sau, vang lên một tiếng thở dài khe khẽ của Trưởng công chúa.

– Con đừng trách cô mẫu. Đã mang thân phận công chúa, thì phải có số phận của công chúa.

Lý Nghê Thường không làm thêm bất cứ động tác thừa nào, chỉ từ ngồi chuyển sang quỳ, cung kính dập đầu, dùng lễ nghi này để bày tỏ lòng biết ơn đối với sự chăm sóc của bà trong nhiều năm qua.

Trưởng công chúa hài lòng gật đầu.

– Vậy thì cứ quyết định như vậy. Ngày sinh nhật của Tề Vương, nhân lúc tứ phương đều tề tựu, sẽ công bố tin này.

Bình Luận (0)
Comment