Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 4

Dù đế quốc đã sụp đổ nhiều năm, nhưng ảnh hưởng của cỗ máy khổng lồ này vẫn chưa hề phai nhạt. Các quân phiệt hoành hành khắp nơi ngày nay phần lớn đều xuất thân từ các Tiết độ sứ nắm binh quyền của triều đại trước. Chế độ của họ hiện giờ vẫn gần như noi theo tiền triều, cùng lắm chỉ thay đổi một vài chức danh quan lại, nhiều thể chế trong đời sống hàng ngày cũng chưa bị xóa bỏ hoàn toàn. Vùng đất Thanh Châu, tự nhận là trung thành với di sản của triều Lý lại càng như vậy.

Vào giờ này, tiếng trống canh đã ngừng, cổng thành đã đóng, lệnh giới nghiêm trong thành đã bắt đầu.

Cách cổng thành còn mười mấy trượng, Thôi Trọng Yến đã ra lệnh cho Thôi Trung cưỡi ngựa phi nhanh tới gọi cửa, để cổng thành mở sớm và đoàn xe không phải chờ đợi.

Thôi Trung phi ngựa đến gần, thấy ngoài cổng đã có một đội nhân mã, có vẻ vừa đi săn về. Người dẫn đầu mặt đỏ phừng phừng, hình như đã say chuếnh choáng. Thấy bị chặn ngoài cổng, gã tức giận điên cuồng, vừa ngẩng đầu mắng chửi những người trên thành, dọa sẽ giết họ, vừa rút kiếm chém loạn vào cửa thành. Người gác cổng thành hoảng sợ, nhưng vẫn không mở cửa, chỉ liên tục xin tha, năn nỉ gã chờ một chút.

Thôi Trung đương nhiên nhận ra người say rượu đang chém cửa này, chính là Thế tử Tề Vương, Phi Long Tả tướng quân Thôi Hủ.

Thôi Hủ dũng mãnh thiện chiến, nhưng cũng thích săn bắn và uống rượu. Nửa năm trước, gã đi săn ngoài thành, say rượu và ngủ lại trong biệt viện của một quan chức trong thành. Gã đã cưỡng h**p người thiếp yêu của vị quan kia, khi người phụ nữ chống cự, không may đã làm gã bị thương, dẫn đến bị gã dùng dao đâm chết. Chuyện này ban đầu bị những người dưới che giấu Thôi Côn, nhưng sau đó không biết bằng cách nào, vẫn đến tai ông ta. Thôi Côn vốn cai trị bằng nhân nghĩa, làm sao có thể chịu đựng được, ông ta nổi giận lôi đình đã trừng phạt nặng Thôi Hủ và an ủi người bị hại. Sau đó, ông ta ra mệnh lệnh, nếu sau này Thôi Hủ về muộn vào ban đêm thì không được cho vào, mà phải cử người đến báo cho mình trước.

Thôi Trung dừng ngựa. Đây là chuyện giữa cha con Tề Vương, đừng nói mình, ngay cả Thôi tướng quân e rằng cũng không tiện nhúng tay vào. Hắn đang định âm thầm quay lại, báo cho Thôi Trọng Yến biết trước, thì không ngờ người gác cổng đã nhìn thấy hắn, cao giọng hỏi:

– Có phải Hữu tướng quân đã về không ạ?

Thôi Trung chỉ đành gật đầu.

Người gác cổng mừng rỡ. Ai cũng biết tính cách của Thế tử hung bạo, quen lấy việc giết người làm trò vui. Tin tức từ Tề Vương vẫn chưa được báo về, nếu không cho kẻ say rượu này vào, chỉ sợ Tề Vương chưa làm gì, thì mình đã chết ở đây rồi.

Người gác cổng không nói hai lời, lập tức ra lệnh cho người mở cửa cho Thôi Hữu tướng quân.

Thôi Trung đành chịu. Hắn liếc nhìn Thôi Hủ, nghĩ rằng gã sẽ vào trong, nhưng không ngờ gã lại từ từ thu kiếm, ngoảnh đầu lạnh lùng nhìn sang. Thôi Trung chỉ đành xuống ngựa, hành lễ gọi “Thế tử”, nhưng gã cũng không thèm để ý, chỉ nhìn về phía sau Thôi Trung.

Thôi Trọng Yến đã dẫn đoàn xe đến gần, hắn đã nhìn thấy Thôi Hủ từ sớm. Hắn tiếp tục cưỡi ngựa đến gần, chắp tay, gọi một tiếng “Thế tử”. Thấy Thôi Hủ bất động, hắn tiếp tục dẫn đoàn xe đi qua trước mặt.

Xe của Lý Nghê Thường và Sắt Sắt đi ở phía trước. Người đánh xe đang chuẩn bị đi vào cổng thành thì từ phía sau bên đường bỗng vang lên tiếng vó ngựa lộn xộn và dồn dập, có vẻ như có con ngựa đang xông tới, muốn giành đường vào thành trước.

Người đánh xe quay đầu lại, thấy Thế tử Thôi Hủ đã lên lưng ngựa, đang phi nước đại tới, chỉ trong chớp mắt đã đi song song với xe ngựa.

Để đảm bảo phòng thủ Thanh Châu không có sơ hở nào, Thôi Côn đã tính toán rất kỹ lưỡng, không chỉ mở rộng một thành lũy bên ngoài cổng thành ban đầu, mà còn cố tình xây cổng thành lũy rất hẹp. Nếu xe ngựa lúc này tiếp tục đi vào cổng, rất có thể sẽ va chạm với Thôi Hủ.

Người đánh xe vội vàng khẩn cấp dừng ngựa, đang định nhường đường, thì nghe Thôi Hủ khinh miệt mắng một câu:

– Đồ chó mất nhà mà cũng xứng đi đường này?

– Tránh ra cho ta! Đừng có cản đường!

Vừa dứt lời, gã tung một cước, đá mạnh vào con ngựa kéo xe, khiến con ngựa hí lên một tiếng, chân loạng choạng lùi lại vài bước, kéo theo chiếc xe cũng rung lắc. Người đánh xe hoảng hốt ghì cương chế ngựa.

Thôi Trọng Yến ở phía trước bay người khỏi lưng ngựa, lao tới đưa tay ra, nắm chặt dây cương kéo mạnh trở lại, mới dừng được con ngựa đang hoảng loạn, giúp người đánh xe giữ vững xe.

Trong tiếng cười lớn, Thôi Hủ phóng ngựa đi thẳng. Tùy tùng của gã ngoài thành cũng lập tức đi theo, vây quanh gã tràn vào cổng thành.

Đội kỵ binh phi nhanh qua bên cạnh Thôi Trọng Yến, vó ngựa cuốn bụi bay mù mịt, bao trùm cả cổng thành.

Lời lăng mạ vừa rồi của Thôi Hủ, tất cả mọi người đều nghe rõ mồn một, rõ ràng là ám chỉ Hữu tướng quân. Thôi Trung không kìm được sự phẫn uất trong lòng, phi nhanh tới, giơ tay rút đao:

– Thôi lang quân! Hãy liều chết với chúng còn hơn là chịu nhục như vậy! Cùng lắm là bẩm báo lên Tề Vương, chúng ta cũng không sai!

Hắn chỉ nói ra một nửa, nửa sự thật còn lại là hiện nay Thôi Trọng Yến ở trong Phi Long quân tại Thanh Châu hết sức được lòng quân sĩ, trong thời đại tất cả đều dựa vào sức mạnh này, binh lực chính là tất cả. Đừng nói Thôi Hủ, ngay cả bản thân Tề Vương muốn động đến hắn, e rằng cũng phải cân nhắc.

Thôi Trọng Yến nhìn chằm chằm vào đội nhân mã đang đi xa phía trước, như không hề nghe thấy, không nói một lời. Đội hộ vệ đi cùng lần này đều là thân binh của hắn, từ lâu đã sống chết có nhau, bị mắng nhiếc và sỉ nhục vô lý như vậy cũng không phải là lần đầu. Vốn dĩ ai cũng là kẻ tàn nhẫn, thấy vậy cũng đồng loạt xông lên, trong chốc lát, tiếng rút đao và quát mắng vang lên không ngớt.

Khi mọi người đang phẫn nộ, bỗng nhiên trong xe vang lên vài tiếng ho, kèm theo tiếng cằn nhằn của Sắt Sắt:

– Ông trời ơi, bao lâu rồi không mưa vậy. Mấy con ngựa chạy qua là bụi bay lên, cứ như sắp nghẹt thở mất!

Ánh mắt Thôi Trọng Yến lóe lên. Một lát sau, hắn từ từ buông dây cương ngựa, quay mặt lại, lạnh lùng quét mắt nhìn những thân binh đang xin lệnh. Mọi người lập tức im lặng, nhìn nhau vài cái, rồi bất đắc dĩ lần lượt tra lại đao kiếm vừa rút ra vào vỏ.

Thôi Trọng Yến làm như không có chuyện gì xảy ra, chắp tay về phía xe:

– Vừa rồi là ta sơ suất, để hai vị bị hoảng sợ, xin hai vị được bỏ quá cho. Chúng ta vào thành ngay đây.

 Nói rồi, hắn lại lên ngựa, khẽ ra lệnh cho con ngựa, dẫn xe tiếp tục đi.

Trời đã tối đen, Lý Nghê Thường được lặng lẽ đưa vào Tề Vương phủ qua một cánh cổng nhỏ. Nàng đi theo Sắt Sắt lặng lẽ đi vòng vèo, không biết đã vượt qua bao nhiêu bức tường sân, đi qua bao nhiêu hành lang uốn lượn, được dẫn đến một viện tử yên tĩnh, cây cối xanh tươi. Chắc là Trưởng công chúa không muốn phô trương chuyện nàng vào phủ đêm nay. Trong viện rất yên tĩnh, không thấy bóng người, chỉ thấy sau khung cửa sổ chạm khắc trên gác mái, một ngọn đèn mờ ảo.

Gió lùa vào gác mái, thổi ngọn nến trong phòng chập chờn không ngừng. Lý Nghê Thường nhìn chằm chằm vào cái bóng đen kỳ dị đang lắc lư trên tường bên cạnh mình, cảm thấy quen thuộc lạ lùng. Nàng cố gắng suy nghĩ, chợt bừng tỉnh, nhớ lại lúc còn nhỏ, nàng thích xem múa rối bóng do các ca nữ trong cung biểu diễn. Chỉ với một tấm da lừa mỏng, vài cây gậy gỗ điều khiển từ trong bóng tối, những cái bóng hư ảo chập chờn đã có thể diễn tả sống động mọi buồn vui ly hợp, cõi trần và cõi âm.

Bậc thang dưới chân dường như dẫn lên trời cao, dài vô tận. Rõ ràng nàng đã đi rất nhẹ, nhưng lại cảm thấy tiếng bước chân của mình lên lầu lại đột ngột đến lạ, từng tiếng vang vọng vào tai.

– Trưởng công chúa đang đợi công chúa ở đây.

Đột nhiên, tiếng bước chân chói tai biến mất, giọng nói thì thầm của Sắt Sắt vang lên.

Lý Nghê Thường đột ngột dừng lại, ngước mắt lên, thấy một cánh cửa đang hé mở.

Cuối cùng cũng đến rồi.

Cô mẫu của nàng ở ngay trong đó, chỉ cách nàng một cánh cửa. Khi chia tay, nàng mới bảy tuổi. Giờ gặp lại, nàng đã mười bảy tuổi. Cho đến lúc này, nàng mới giật mình nhận ra, chỉ đi một đoạn đường lên bậc thang ngắn như vậy mà lòng bàn tay nàng đã ướt đẫm mồ hôi.

Sắt Sắt không hối thúc, chỉ kiên nhẫn đứng bên cạnh chờ đợi, cho đến khi Lý Nghê Thường quay mặt về phía nàng mỉm cười gật đầu, Sắt Sắt mới bước lên một bước, khẽ gõ cửa báo:

– Thưa Trưởng công chúa, công chúa đã đến rồi ạ.

 Báo xong, nàng lặng lẽ lùi lại.

Lý Nghê Thường hít một hơi thật sâu, đưa tay, đẩy cửa bước vào. Sau khung cửa sổ chạm khắc mà nàng vừa ngước nhìn, lúc này có một bóng lưng của một người phụ nữ. Bà mặc một bộ y phục lộng lẫy, áo choàng gấm trải dài trên sàn, tóc búi cao, phía sau búi tóc dày có cài vài chiếc lược ngà.

Thời loạn sinh yêu ma, sống chết vô thường. Lý Nghê Thường từng tận mắt chứng kiến xương cốt người la liệt khắp nơi, thịt người bị coi là lương thực trên đường chạy nạn. Nàng cũng đã quen với sự suy đồi đạo đức tột cùng và sự xa hoa lãng phí không thể tưởng tượng nổi của những kẻ quyền thế. Sống trong thời đại này, dường như ai cũng biết ngày tận thế sắp đến, ngày mai không còn nhiều, chỉ muốn nắm lấy tất cả những gì có thể để ăn chơi thỏa thích. Cách ăn mặc của các quý phụ nhân cũng đa dạng hơn thời cung đình cũ, với những kiểu tóc kỳ lạ và búi tóc cao chót vót.

Vị phụ nhân vẫn chưa quay mặt lại, nhưng một cảm giác quen thuộc về trang phục cổ xưa ập đến. Bà như thể không hề đi theo dòng thời gian, mà vẫn là một giai nhân bị đóng băng trong cung điện cũ.

Lý Nghê Thường không khỏi dừng lại.

Người phụ nữ từ từ xoay khuôn mặt dường như không hề già đi lại, chăm chú nhìn nàng, mắt không hề chớp. Một lát sau, Lý Nghê Thường nghe thấy bà dịu dàng gọi nhũ danh của mình.

– A Kiều. Ta là cô mẫu của con, con có nhận ra ta không?

Lý Nghê Thường lập tức bật khóc, quỳ sụp xuống đất. Trưởng công chúa bước nhanh tới, cúi xuống ôm lấy nàng. Đợi cho Lý Nghê Thường nén được xúc động, lặng lẽ lau khô lệ trên mặt ngẩng đầu lên, mới thấy đôi mắt bà cũng đỏ hoe, vẻ mặt vừa mừng vừa tủi. Lý Nghê Thường được bà dìu dậy, dẫn đến chiếc ghế ngồi bên cạnh. Nàng ngoan ngoãn ngồi xuống.

Trưởng công chúa ngồi đối diện, lấy khăn nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt lấp lánh ở khóe mắt, rồi lại ngắm nhìn nàng, nói:

– Mới đó mà con đã lớn thế này rồi. Những năm qua con đã vất vả như nào, ta đều biết cả.

Lý Nghê Thường lắc đầu thật mạnh, vô cùng hận bản thân dẫu có cố gắng đến đâu cũng vẫn không thể cất lời thành tiếng để bày tỏ những điều trong lòng.

So với sự tra tấn giáng xuống người cô mẫu Trưởng công chúa Trường Lâm đã phải chịu, chuyện của Lý Nghê Thường nàng có đáng là gì.

Trên chiếc bàn thấp đã bày sẵn giấy bút, nàng vươn tay định cầm bút, thì bàn tay lại bị Trưởng Công chúa khẽ ấn xuống.

Nàng ngước mắt lên, đối diện với đôi mắt đầy vẻ mãn nguyện của bà.

– Không cần đâu, cô mẫu biết con muốn nói gì.

– A Kiều của cô mẫu từ nhỏ đã có một đôi mắt đẹp biết nói. Trên đời này, dù có những lời nói hay đến mấy, cũng không thể sánh bằng một ánh mắt của A Kiều.

Trưởng công chúa nhìn vào mắt nàng, dịu dàng nói.

Bình Luận (0)
Comment