Thương tích lần này của Thiên Vương có thể nói là nghiêm trọng nhất mà ông ta từng gánh chịu trong nửa đời binh nghiệp của mình, không thích hợp cho việc di chuyển đường dài.
Thiên Sinh Thành nằm dưới chân núi Thái Hoa, bất kể khoảng cách hay thế thành, đều rất thích hợp để đưa Thiên Vương đến đó dưỡng thương. Hơn nữa, Tạ Ẩn Sơn đã rút kinh nghiệm từ lần trước, không chỉ phong tỏa con đường bí mật mà Bùi Thế Du đã đi hôm ấy, mà lối ra vào duy nhất còn lại cũng được trọng binh canh giữ. Lần này, nói là phòng thủ kiên cố như thành đồng cối đá tuyệt đối không phải nói ngoa.
Sau khi rút quân khỏi Long Môn, Thiên Vương liền đến nơi này dưỡng thương.
Tạ Ẩn Sơn đã không còn ý định đối đầu trực diện với vị hòa thượng cao lớn đến từ Hà Đông nữa, dĩ nhiên sẽ không cho Bùi Thế Du bất cứ cơ hội nào để cứu người giữa đường. Gã ra lệnh cho thủ hạ ném cô gái vào một chiếc xe ngựa tạm thời, tròng hai con ngựa, rồi tự mình giám sát, lập tức lên đường quay về. Đi suốt đêm, họ về đến Đồng Quan vào chiều tối ngày hôm sau và đến Thiên Sinh Thành.
Cửa thành mở ra, cầu treo hạ xuống. Sau khi Tạ Ẩn Sơn cưỡi ngựa dẫn mọi người vào trong, việc đầu tiên gã làm là dặn dò Mạnh Hạ Lợi đưa người đi canh giữ trước.
– Tìm một căn phòng tốt một chút. Cô ta muốn gì, nếu có thể thì cứ đưa cho cô ta, ngươi tự mình cân nhắc mà làm. Quan trọng nhất là phải canh giữ người cho kỹ!
Nói rồi, gã xoay người vội vã bỏ đi.
Mạnh Hạ Lợi đang định đi chấp hành, chợt thấy cấp trên lại dừng bước, ngẩng đầu nhìn về một hướng nào đó. Nhìn theo ánh mắt của gã, Mạnh Hạ Lợi thấy gã đang nhìn Chấn Uy Thái Bảo.
Thái Bảo hôm nay rất khác thường.
Ngày thường, dù có chuyện gì, y tuyệt đối sẽ không đi cùng Tín Vương, nhưng trên đường quay về hôm qua, y lại theo sát bên cạnh, thật hiếm thấy. Giờ phút này y cũng đã xuống ngựa, nhưng không lập tức đi vào mà đứng gần đó nói chuyện với đám người Trần Trường Sinh vừa nghe tin chạy ra đón, ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc nhìn chiếc xe ngựa bị đóng kín mít gần đó.
Rất nhanh, hắn nghe thấy cấp trên hơi hạ giọng, dặn dò thêm:
– Ngươi đích thân trông coi, đừng giao cho người khác! Nếu Thái Bảo có đến gặp riêng ngươi đòi người, bất kể là lý do gì, ngươi cũng không được đồng ý. Nếu hắn cố tình đòi, ngươi cứ báo lại cho ta!
Cấp trên dặn dò như vậy, nguyên do bên trong, Mạnh Hạ Lợi đương nhiên hiểu rõ. Thái Bảo háo sắc, chuyện này ai cũng biết, mà cô gái này lại có sắc đẹp hiếm có khó gặp, hẳn là y đã để mắt đến cô ta rồi. Trên đường quay về hôm qua, y từng mở lời với Tín Vương, nói rằng chuyện áp giải người nhỏ nhặt này cứ giao cho y, để Tín Vương có việc cứ tự đi làm. Tín Vương lúc ấy lấy cớ tù nhân có thể bị tấn công giữa đường rất nguy hiểm mà khéo léo từ chối.
Giờ phút này đã đến nơi, Tín Vương lại không quên sắp xếp như vậy, xem ra thân phận của cô gái này quả thực không hề tầm thường.
Mạnh Hạ Lợi đáp lời:
– Tín Vương yên tâm, ta nhất định sẽ canh giữ người thật chặt!
Tạ Ẩn Sơn bấy giờ mới rời đi, đi thẳng đến chỗ ở của Thiên Vương. Gã đi đến bên ngoài sân, hỏi thủ vệ tình hình hai ngày nay của Thiên Vương, được biết Thiên Vương vẫn uống thuốc đúng giờ, y sĩ cũng luôn túc trực bên cạnh. Chỉ là Thiên Vương chê người khác chướng mắt nên đã đuổi đi hết, bên mình chỉ còn lại một lão bộc đã phục vụ ông ta nhiều năm.
Tạ Ẩn Sơn đang định đi vào, lại nghe thủ vệ nói thêm:
– Vừa rồi Nghĩa Vương, Bình Nam Đại Tướng quân… cũng đã đến, đang thăm hỏi Thiên Vương ở bên trong.
Thời gian trước, sau khi đưa ra quyết định cuối cùng là vượt bến Long Môn tấn công Tấn Châu vào ban đêm, Trần Vĩnh Niên và một trong Tứ Đại Tướng quân là Bình Nam Đại Tướng quân Lưu Lương Tài đã không đi cùng, mà được Thiên Vương phái đến Quan Trung làm việc. Hai người họ chỉ vừa kịp đến vào sáng nay.
Tạ Ẩn Sơn hơi chần chừ, đang định tránh đi, chờ họ đi rồi sẽ vào, thì trong viện truyền đến tiếng bước chân. Gã ngẩng lên, thấy Trần Vĩnh Niên và vài người đang bước ra từ bên trong, hai bên gặp mặt, hàn huyên khách sáo một hồi.
Trần Vĩnh Niên tỏ vẻ lo lắng, nói Thiên Vương lần này bị thương không nhẹ, mình đã dâng hiến một số danh dược quý hiếm, chỉ mong Thiên Vương bình phục sớm, để an lòng mọi người.
– Sao ta nghe nói, đêm đó Thiên Vương lại bị tên tiểu tử nhà họ Bùi đơn thương độc mã xông vào đại trướng mà làm bị thương? – Lưu Lương Tài nói với giọng bất bình, – Khi ta nghe được tin này thực sự không dám tin. Thiên Vương say rượu, chẳng lẽ bên cạnh chúng tướng nhiều thế mà đêm đó lại không có một ai bảo vệ được Thiên Vương?
Tạ Ẩn Sơn im lặng không nói gì.
Nhắc đến chuyện này, đến tận bây giờ gã vẫn thấy sợ hãi, nên dù biết Lưu Lương Tài ngầm chỉ trích mình, gã cũng không tranh cãi. Đêm đó tiểu tử Bùi gia quả thực thần dũng kinh người, nhưng tất cả mọi người, bao gồm cả gã đã thực sự quá sơ suất, không thể chối bỏ trách nhiệm.
Lúc này, Dương Uy Thái Bảo Hà Thượng Nghĩa đi cùng hai người, dựa theo phẩm vị, hành lễ với gã, rồi quan tâm hỏi thăm:
– Vừa nghe nói Tín Vương đã đích thân dẫn người đi bắt tiểu tử nhà họ Bùi, không biết chuyến đi này kết quả thế nào?
– Không thành. – Tạ Ẩn Sơn đáp đơn giản.
Hà Thượng Nghĩa thở dài một tiếng:
– Ta thấy sắc mặt Tín Vương cũng không được tốt lắm, chắc là quá mệt mỏi. Thiên Vương đã bị thương, bên này lại cần Tín Vương xử lý công việc. Cũng mong Tín Vương đừng để mình bị kiệt sức.
Tạ Ẩn Sơn ôm quyền:
– Xin chư vị tự nhiên, xin cho phép ta đi bẩm báo công việc với Thiên Vương.
Nói xong, gã tiếp tục bước vào trong, đến trước cánh cửa, gõ cửa rồi bước vào.
Thiên Vương mặc một chiếc áo choàng rộng, dựa trên ghế trường kỷ, tay cầm một cuốn sách, đang đọc một tập phú.
Thiên Vương từ thuở thiếu niên đã thích đọc sách, kinh sử tử tập, không gì là không xem, thích nhất là Tôn Tử và Sử ký. Nếu rảnh rỗi, ông ta thích đọc Phú, từ thời Lưỡng Hán cho đến Lục Triều, không văn nào là không đọc, ngay cả khi hành quân đánh trận, hòm sách cũng luôn theo cùng. Chỉ là những năm gần đây việc chiến sự quá bận rộn, ông ta dần không còn thời gian để phân tâm nữa. Mấy ngày này, có lẽ vì bị thương, hoặc cũng là để xua đi tâm trạng buồn bực, ông ta lại cầm lên cuốn sách cũ đã lâu không động đến.
Tạ Ẩn Sơn hành lễ với ông ta, ông ta phất tay, ánh mắt rời khỏi cuốn sách, liếc nhìn gã một cái, rồi lại lật sang trang khác, miệng nói:
– Trông ngươi mặt mày lem luốc. Sao, lại không bắt được?
Tạ Ẩn Sơn lộ vẻ hổ thẹn, vén gấu áo, quỳ xuống xin tội:
– Ti chức vô năng, quả thực lại thất thủ lần nữa, đã để người chạy thoát. Xin Thiên Vương giáng tội!
Thiên Vương ban đầu không nói một lời, tiếp tục lật sách, dần dần, tiếng lật sách của ông ta càng lúc càng nhanh, đột nhiên, chỉ nghe thấy tiếng “bộp” một tiếng, ông ta đã phẫn nộ ném mạnh cuốn sách trong tay xuống đất trước ghế trường kỷ.
– Ta còn cần dùng các ngươi nữa làm gì! Ngay cả một tiểu tử mới lớn cũng không bắt được!
Sau đó, ông ta xuống khỏi ghế, hung hăng rút thanh bảo kiếm Thanh Phong đặt trên giá kiếm trước ghế, sải bước đi ra ngoài. Mới đi được vài bước, đột nhiên, thân hình khựng lại.
Tạ Ẩn Sơn ngẩng đầu lên, ông ta đã một tay ôm ngực, mặt lộ vẻ đau đớn.
Gã kinh hãi, định bước lên đỡ, Thiên Vương xua tay, không cho gã đỡ.
Tạ Ẩn Sơn biết tính ông ta quyết không chịu khuất phục, đành phải rụt tay lại.
Chỉ thấy ông ta cứng đờ đứng tại chỗ một lát, nhắm mắt điều tức, chắc là cơn đau đã qua đi, ông ta mới từ từ quay lại, cắm thanh bảo kiếm vừa rút ra trở lại chỗ cũ, rồi cúi xuống nhặt lại cuốn sách do chính mình đập xuống đất, phủi phủi bụi bặm, đặt gọn gàng, rồi đi đến, tự tay đỡ Tạ Ẩn Sơn đứng dậy, mỉm cười an ủi.
– Nếu nó dễ bắt đến thế, đêm đó cô đã không suýt chút nữa mất mạng dưới tay nó rồi. Ngươi có tội gì chứ! Vừa rồi là cô không đúng, ngươi đừng để bụng.
Mặc dù ông ta mang theo nụ cười, vẻ mặt ôn hòa, nhưng không che giấu được khuôn mặt xám xịt, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Tạ Ẩn Sơn định kêu lão bộc đi mời y sĩ, đã bị Thiên Vương cau mày ngăn lại. Ông ta tự ngồi trở lại.
– Vừa rồi cô chỉ nhất thời kích động, không sao đâu. Thuốc hôm nay cũng đã uống rồi! Ngươi không cần làm thêm chuyện gì! Kể lại sự việc cho ta nghe đi!
Thiên Vương võ công cái thế, nhưng lại ghét thuốc đắng, chuyện này những người thân cận bên cạnh ông ta đều biết, nói ra e sợ bị thiên hạ cười chê. Tạ Ẩn Sơn đành phải thôi, kể lại đơn giản những điểm quan trọng trong quá trình truy bắt mấy ngày nay, không nhắc nửa lời về Vũ Văn Kính.
Có lẽ là vừa rồi đã trút hết cơn giận, ánh mắt Thiên Vương lúc này tuy vẫn âm u không tan, nhưng biểu cảm lại tỏ ra khá bình thản. Trầm ngâm một lát, ông ta đột nhiên hỏi:
– Chấn Uy Thái Bảo có đi không?
Tạ Ẩn Sơn xưa nay không muốn bàn luận về Vũ Văn Kính trước mặt Thiên Vương, hành động này chẳng khác nào chia rẽ, điều này gã rất khinh thường.
Gã đáp qua quýt:
– Có. Thái Bảo cùng đi, chắc cũng là vì lòng muốn báo thù cho Thiên Vương.
– Nó có làm hỏng chuyện của ngươi không?
– Không có. – Tạ Ẩn Sơn ngừng lại, nói thêm, – Lần này thất bại, hoàn toàn là do ti chức vô năng, không liên quan đến Thái Bảo.
Thiên Vương lạnh lùng liếc gã một cái, không nói gì thêm, chỉ thất thần một lát, giữa hai hàng lông mày dần hiện ra vẻ mệt mỏi tiêu điều, cô độc.
– Cô biết rồi. Cô thấy ngươi cũng đã mệt mỏi rồi. Chuyến đi này vất vả, ngươi đi nghỉ đi. Chuyện bắt người, ngươi không cần phải bận tâm nữa, tự cô sẽ có sắp xếp khác.
Tạ Ẩn Sơn nói:
– Đa tạ Thiên Vương thông cảm, tôi còn một việc muốn bẩm báo Thiên Vương. Chuyến đi này tuy không bắt được tiểu tử nhà họ Bùi, nhưng đã bắt được một cô gái.
– Cô gái nào?
Thiên Vương lại từ từ dựa xuống, tiện tay cầm lấy cuốn sách vừa rồi, miệng tùy ý đáp lời, rõ ràng là không để chuyện này vào lòng.
– Chính là con gái của Thôi Côn, người đã được tiểu tử Bùi gia cứu đi ở đây vào mùa đông năm ngoái. Lần này tiểu tử Bùi gia chạy trốn, bên cạnh có mang theo cô ta. Ti chức đã đưa người về rồi.
Thiên Vương dường như hơi bất ngờ, nhưng rất nhanh, có lẽ là nghĩ đến việc trước đây cô gái này từng khiến bộ hạ phải rút đao tương tàn, lại cau mày, lộ vẻ mất kiên nhẫn, hứng thú vẫn không lớn.
– Cũng có vẻ trùng hợp nhỉ. Nhưng bắt cô ta về thì có ích gì. Dùng để uy h**p Thôi Côn? Đừng nói Thôi Côn có bị khống chế vì một cô con gái hay không, cô cũng không thèm làm chuyện như vậy!
Ông ta ngước mắt, liếc nhìn bộ hạ của mình:
– Chẳng lẽ ngươi cũng đã để mắt đến cô ta? Nếu thực sự như vậy, ngươi cứ nạp cô ta làm thiếp đi, với công lao của ngươi, đã nên tái hôn hưởng phúc từ lâu rồi mới phải. Đừng nói một người, mười người cũng nên. Chỉ là nếu nạp cô gái này, đừng để người khác biết, kẻo vô cớ lại gây ra tranh chấp. Để cô biết cô ta lại gây ra chuyện thị phi, cô nhất định sẽ giết không tha.
Tạ Ẩn Sơn vội vàng làm rõ:
– Thiên Vương hiểu lầm rồi. Ti chức đâu có ý nghĩ đó. Ti chức nghi ngờ thân phận cô gái này, có lẽ không phải là con gái của Thôi Côn, mà là Chước Xuân công chúa của tiền triều.
Thiên Vương ngẩng đầu lên.
– Chuyện nhị tiểu tử Bùi thị cưới công chúa Lý thị, đêm đại hôn xảy ra biến cố, chuyện này thiên hạ ai cũng biết. Lúc đó ti chức đang do thám ở Thái Nguyên Phủ, tuy chưa từng được đến gần nhìn vị công chúa kia. Nhưng đúng ngày đại hôn, từ bên ngoài hành cung cũng đã trông thấy từ xa một lần, lúc đó đã cảm thấy dung mạo cô ta dường như có vài phần giống với vị cô nương họ Thôi trước kia.
– Không chỉ vậy. Giả như cô gái này thực sự là con gái Thôi Côn, lẽ ra giờ cô ta phải đang dưỡng bệnh ở Thanh Châu mới phải. Mà dù bệnh đã khỏi, sao lại đột nhiên vượt ngàn dặm xuất hiện ở đây và đi cùng với tiểu tử Bùi gia? Hơn nữa tôi thấy cử chỉ của hai người này…
Trước mắt gã hiện lên hình ảnh đôi nam nữ trẻ tuổi tình tứ thân mật, lúc đối mắt nhìn nhau ngay cả bốn mắt cũng như tứa ra mật ngọt Gã dừng lại một chút.
– Hành động của hai người này rất thân mật. Đêm đó ti chức bao vây trang viên, họ cùng cưỡi một con ngựa chạy trốn. Ngày hôm qua cô gái đó vì nhắc nhở Bùi Thế Du tránh tên bắn mà không tiếc thân mình mạo hiểm, nên mới bị bắt. Con trai Bùi gia cũng thế. Lúc đó tôi và hắn đã ác chiến lâu, cả hai đều có chút mệt mỏi, tôi cũng không tính là ở thế hạ phong. Hắn ta thấy cô gái kia bị người của tôi bắt được, vì muốn cứu cô ta mà nhiên đột nhiên bộc phát thần lực, khiến tôi suýt chút nữa rơi khỏi dải đá.
Nhớ lại cảnh tượng lúc đó, đến bây gờ gã vẫn còn kinh hồn bạt vía.
– Tóm lại, hành động của hai người này cực kỳ giống một đôi vợ chồng trẻ tân hôn ngọt ngào. Theo tôi thấy, chín phần mười đây chính là vị công chúa Lý thị mà tiểu tử Bùi gia đã cưới!
Thiên Vương lại ngồi thẳng dậy, khẽ gật đầu.
– Thì ra là vậy!
– Vâng ạ. Hiện giờ dùng cô ta để bắt tên tiểu tử Bùi gia, không còn gì tốt hơn. Ti chức đã cho người giam giữ cô ta lại. Cũng không cần chúng ta làm gì thêm, nếu tôi đoán không lầm, tên tiểu tử Bùi gia rất nhanh sẽ đến đây tìm cách giải cứu cô ta thôi. Đến lúc đó chúng ta bắt hắn sẽ dễ dàng hơn.
Thiên Vương ừ một tiếng:
– Nếu đã vậy, ngươi canh chừng người cho tốt. Đừng để xảy ra sai sót.
Tạ Ẩn Sơn đáp lời, khẽ dừng lại, nhìn Thiên Vương, có vẻ muốn nói nhưng lại thôi.
Thiên Vương tiện tay lại cầm lấy cuốn sách, dùng cánh tay chống đỡ cơ thể, cau mày cứng nhắc từ từ dựa xuống.
– Còn chuyện gì nữa? Nhìn cô làm gì thế?
Tạ Ẩn Sơn do dự một chút:
– Vừa rồi ti chức chưa bẩm báo với Thiên Vương, người hôm qua đến cứu trợ cho tiểu tử Bùi gia là…
Thiên Vương nghe gã ngừng lại thì không vui nói:
– Là ai?
– Bẩm Thiên Vương, là vị hòa thượng cao lớn Hàn Khô Tùng.
Cuối cùng gã cũng nói ra.
Thiên Vương trầm mặc xuống.
Một lát sau, Tạ Ẩn Sơn thấy vẻ mặt ông ta trông có vẻ bình tĩnh, nhưng, đôi mắt lại luôn nhìn chằm chằm vào cùng một trang sách trong tay, rất lâu không lật trang mới, gã không dám quấy rầy.
Những việc cần bẩm báo đã nói hết. Gã hành lễ, đang định lặng lẽ rút lui, Thiên Vương đột nhiên nói:
– Nếu tên họ Hàn này dám đến gây chuyện, giết không tha.
Khi Thiên Vương nói ra lời này, mặt không biểu cảm, ngữ khí cũng như thường, nhưng trong lời nói, lại mang theo một luồng khí lạnh thấu xương.
Tạ Ẩn Sơn lại đáp vâng, hành lễ xong, nhẹ nhàng lui ra ngoài.
Ngày hôm đó gã cực kỳ bận rộn, đến khi xử lý xong tất cả công việc, trở về chỗ ở đã là đêm khuya. Ngồi xuống, gã mới cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Phần ngực bị thương hôm qua dường như lại âm ỉ đau nhức. Gã cởi áo xem xét, thấy trên ngực có một vết bầm hình dấu giày, còn rõ ràng hơn hôm qua. Lười biếng vì chuyện này mà gọi y sĩ gây ra lời đồn đoán sau lưng, gã tự lấy thuốc mỡ bôi một cách qua loa, đang định sửa soạn một chút rồi đi nghỉ, thì thấy trên bàn đặt một thanh chủy thủ.
Thanh chủy thủ trông có vẻ đã có niên đại, nhưng chủ nhân rõ ràng rất quý trọng nó. Hắn rút ra, chỉ thấy lưỡi dao ánh lên tinh quang lấp lánh, ngay cả ở khe hở cũng không thấy dấu vết máu tụ còn sót lại chút nào. Rõ ràng chủ nhân mỗi lần sử dụng xong nhất định phải lau rửa sạch sẽ, rồi mới tra lại vào vỏ.
Đó là chuyện rất bình thường, điều khiến Tạ Ẩn Sơn chú ý, chính là hoa văn khảm đá quý trên vỏ dao. Khác với các loại hoa văn cát tường thường dùng để trang trí trên đao kiếm quý thông thường, thanh chủy thủ này dùng các loại đá quý cổ xưa ghép lại thành hoa văn của hai sao Tuy và Sâm, rất hiếm thấy.
Tạ Ẩn Sơn cảm thấy mình hình như đã từng nhìn thấy nó ở đâu đó trước đây. Nhưng nhất thời lại không nhớ ra. Gã gọi người hầu vào hỏi, được báo lại, là do Mạnh Hạ Lợi đưa đến, nói là khám xét được từ trên người cô gái kia, không thể để cô ta giữ lại nên đã đưa đến chỗ gã.
Tạ Ẩn Sơn cầm thanh chủy thủ lên, xem đi xem lại hoa văn trên đó, đột nhiên, ánh mắt gã động đậy, dường như đã nhớ ra điều gì, nhưng vì thời gian đã lâu mà không dám chắc chắn.
Gã chần chừ một chút, cuối cùng vẫn đưa ra quyết định, cầm thanh chủy thủ lên vội vã lại đi ra ngoài.
Lý Nghê Thường đã ngủ.
Nàng tuyệt đối không ngờ rằng, sau bao vòng vây, lần này, nàng lại quay trở lại Thiên Sinh Thành mà nàng từng đến vào năm ngoái. Chính tại nơi này, lần đầu tiên nàng đã gặp gỡ thiếu niên lang kia. Có lẽ vì lý do này, khi hôm nay được thả ra khỏi xe ngựa, phát hiện mình đang ở nơi này, có khoảnh khắc, nàng không những không hề sợ hãi, mà trong lòng lại nảy sinh một cảm giác mơ hồ như định mệnh.
Lần này, tuy cũng là tù binh, nhưng đãi ngộ tốt hơn rất nhiều so với lần trước. Nơi giam giữ nàng không chỉ khá ngăn nắp, mà bên cạnh thậm chí còn có một phụ nữ hầu hạ, đương nhiên rồi, người phụ nữ kia lấy danh nghĩa phục vụ, nhưng thực chất là giám sát, nàng hiểu rất rõ.
Nàng vừa bị giam vào, người phụ nữ kia đã khám xét người nàng. Tuy Tiểu Kim Xà được nàng giấu trong áo ngực từ trước, người phụ nữ không phát hiện ra, nhưng thanh chuỷ thủ phòng thân Bùi Thế Du hắn để lại cho nàng đã bị lấy đi.
Vỏ thanh chuỷ thủ đó có khảm đá quý cổ xưa, trông có vẻ đã có niên đại, dường như là vật tùy thân của hắn, khi đặt vào lòng bàn tay nàng vẫn còn hơi ấm của hắn. Cứ thế mà mất nó đi, đều là lỗi của nàng.
Không chỉ vậy, nàng còn trực giác rằng Tạ Ẩn Sơn hẳn là đã đoán ra thân phận thật sự của nàng, rất có thể sẽ dùng nàng làm mồi nhử, để dụ bắt Bùi Thế Du.
Ban đầu khi nàng chui ra từ khe đá ẩn thân, nàng đã dặn đi dặn lại mình rằng sẽ rất cẩn thận, sẽ không liên lụy đến hắn. Kết quả là nàng vẫn liên lụy hắn. Sao nàng lại vô dụng đến thế.
Nàng lúc thì nghĩ cái này, lúc thì nghĩ cái kia, vì quá mức tự trách và lo lắng mà trằn trọc không ngủ được. Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng bước chân.
Người phụ nữ canh giữ nàng đẩy cửa, bước vào.
– Tiểu nương tử, dậy đi!
– Thiên Vương muốn gặp ngươi!