Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 59

Lý Nghê Thường bước ra, thấy Tạ Ẩn Sơn đang đợi bên ngoài, không nói nhiều, chỉ bảo một câu “Đi theo ta”, rồi quay lưng đi trước.

Giờ này, trong binh trại trừ binh lính đi tuần đêm ra, những người còn lại đều đã chìm vào giấc ngủ. Lý Nghê Thường lo lắng đi theo gã, đi một đoạn đường trong doanh trại núi rừng tĩnh mịch và tối tăm, rồi dừng lại.

Nàng được dẫn đến nơi có vị trí cao nhất và nằm sâu nhất trong trại. Tòa nhà được xây dựa vào sườn dốc, phía sau là vách núi dựng đứng của Hoa Sơn. Ngẩng đầu lên, chỉ thấy vách đá ngàn trượng, khối đá khổng lồ sừng sững, đứng dưới chân vách núi, có cảm giác bị áp bức mạnh mẽ như bầu trời xanh treo ngược, núi lớn đè nặng, khiến người ta không khỏi kinh hãi mà nhận ra sự bao la của vũ trụ và sự nhỏ bé như phù du của con người.

Tạ Ẩn Sơn đang bước lên bậc thang đá, đi vài bước thì dừng lại, quay đầu nhìn nàng.

Lý Nghê Thường thu lại ánh mắt, tiếp tục theo gã lên bậc thang, đến cuối con đường đá.

Căn nhà vẫn còn ánh đèn này hẳn là nơi ở của Thiên Vương. Đội vệ binh tuần đêm bên ngoài thấy Tạ Ẩn Sơn, liền mở cửa cho gã.

Tạ Ẩn Sơn dẫn Lý Nghê Thường vào trong, xuyên qua đình viện và đi đến trước căn phòng đang sáng đèn.

– Ngươi không cần sợ hãi! Lát nữa Thiên Vương hỏi ngươi điều gì, ngươi cứ trả lời thành thật, Thiên Vương sẽ không làm gì ngươi đâu.

Trước khi gõ cửa, Lý Nghê Thường thấy gã dừng lại một chút, quay đầu nhìn nàng, như thể nhắc nhở mà hạ thấp giọng nói với nàng một câu như vậy.

Mặc dù người này lúc đầu suýt chút nữa đã giết nàng, lần này lại cứ bám riết đuổi bắt Bùi Thế Du, còn bắt giữ nàng. Nhưng công bằng mà nói, Lý Nghê Thường cảm thấy người này là người quang minh lỗi lạc hiếm thấy, trên đường đi bị gã đưa về hôm qua, gã không hề gây khó dễ cho nàng, thậm chí còn khá chăm sóc. Lúc này lại được gã nhắc nhở như vậy, rõ ràng cũng xuất phát từ thiện ý, nàng ngẩn người, nhưng rồi lập tức hiểu ra.

Hẳn là hành động dừng lại dưới bức váchcủa nàng vừa rồi đã khiến gã hiểu lầm.

Nhắc nhở xong, không đợi nàng đáp lời, Tạ Ẩn Sơn khẽ gõ cửa, rồi đẩy cánh cửa khép hờ, ra hiệu cho nàng vào.

Lý Nghê Thường trấn tĩnh lại tinh thần, đi theo hướng ánh đèn, từ từ bước vào cánh cửa đang mở.

Phía sau cánh cửa là một thư phòng, không gian không lớn, một chiếu một bàn, trừ văn phòng phẩm cần thiết ra, còn lại bài trí rất đơn giản. Khi nàng bước vào, điều đầu tiên đập vào mắt, và cũng là điều để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho nàng, là những giá sách chật kín tường và những chồng công văn, giấy tờ chất cao cả thước trên bàn.

Hai vật duy nhất trong phòng có thể ngầm thể hiện thân phận của chủ nhân, một là một chiếc chân nến mạ vàng khổng lồ cao bằng người, trên đó thắp những cây nến lớn, dùng để chiếu sáng đêm. Vật còn lại là một chiếc đồng hồ nước bằng đồng đúc đặt sát tường. Trên thân chiếc đồng hồ khắc hoa văn hình rồng, xét về kiểu dáng, hẳn là đồ ngự dụng mô phỏng cổ vật được chế tác trong cung đình trước đây. Chắc là do việc tính giờ trong núi không tiện, nên đặt vật này để tiện cho chủ nhân nơi đây khi làm việc trên bàn sách, có thể dựa vào lượng nước còn lại trong hồ để xác định thời gian cụ thể.

Mặc dù đây chỉ là một binh trại, nhưng xem ra, việc gây dựng ở đây cũng không phải chỉ ngày một ngày hai.

Lý Nghê Thường không ngờ rằng, nơi sinh hoạt thường ngày của Thiên Vương lừng lẫy lại đơn sơ đến vậy. Ngoại trừ hai vật dụng đó, những thứ còn lại trong phòng thậm chí có thể dùng từ lộn xộn để hình dung. Dường như chủ nhân nơi này không hề bận tâm đến những vật ngoài thân.

Lúc này, một luồng gió đêm từ núi lùa vào qua cửa sổ, làm hàng nến cứ lung lay không ngừng, ánh sáng chợt sáng chợt tối.

– Ngươi chính là cô bé được Tín Vương họ Tạ bắt về?

Lúc này, một giọng nói lạnh nhạt truyền đến từ cuối thư phòng.

Lý Nghê Thường đột ngột ngước mắt khỏi ngọn nến, lúc này mới phát hiện có người ở phía sau cửa sổ đối diện, chỉ vì bị một giá sách cao lớn gần đó che khuất, ánh sáng không chiếu tới, nơi đó tối hơn những chỗ khác trong thư phòng, thế nên ban đầu nàng không để ý.

Đó là một bóng người cao ráo, người đó chắp tay sau lưng, vừa rồi dường như đang đứng trước cửa sổ ngắm trăng. Chiếc áo choàng rộng màu xanh da trời bị gió núi thổi bay không ngừng, bóng lưng nhìn qua, ẩn chứa vài phần vẻ tiêu dao, phiêu dật.

Không hiểu vì sao, cái bóng dáng vai và lưng với tà áo bay trong gió này lại khiến Lý Nghê Thường có cảm giác quen thuộc đến lạ lùng, như thể nàng đã từng nhìn thấy ở đâu đó trước đây.

Người đó đưa tay đóng cửa sổ để ngăn gió, sau đó xoay người thong thả bước về phía nàng.

Lý Nghê Thường cũng nhìn rõ được dung mạo của người này. Đây là một người đàn ông trung niên đã ngoài bốn mươi, mày rồng mắt phượng, dung mạo thanh tú anh tuấn. Nếu không phải lông mày ông ta có một vết sẹo kiếm, làm tăng thêm vài phần khí chất dũng mãnh, và đôi mắt cũng sắc bén như chim ưng, chỉ nhìn một cái dường như có thể trấn áp bốn phương, thì nàng gần như không dám tin rằng Thiên Vương Hoành Hải Vũ Văn Túng, kẻ bị người ta đồn là ma đầu khát máu từ nhỏ nàng đã nghe nói lại có một vẻ ngoài như thế này.

Người có dung mạo thanh tú anh tuấn, phong thái nhìn có vẻ phóng khoáng trước mắt này, lại chính là phản tặc Vũ Văn Túng mà cô mẫu nàng mỗi lần nhắc đến đều nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa không ngừng, hận không thể ăn tươi nuốt sống.

Thì ra ma đầu lại có vẻ ngoài như thế này, thân hình và thần thái lại có chút quen thuộc, Lý Nghê Thường không khỏi kinh ngạc, theo bản năng đang phân tâm suy nghĩ, thì người đó đã đi đến trước bàn, dường như có cảm giác, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt nàng.

– Ngươi nhận ra cô?

Lý Nghê Thường giật mình, không ngờ Thiên Vương này lại tinh tường đến mức thấy rõ điều ẩn kín trong ngọn đèn như vậy, vội vàng lắc đầu phủ nhận.

Ông ta lại liếc nhìn nàng một cái, cũng không truy hỏi nữa, một tay chống lên mặt bàn, động tác hơi cứng nhắc, có chút khó khăn từ từ ngồi xuống, tựa vào chiếc ghế dựa phía sau.

Lý Nghê Thường liền đứng thẳng đối diện, bất động.

Tuy Thánh Triều đã diệt vong, nhưng nàng cũng từng là công chúa. Người khác thì thôi, đối diện với tên thủ lĩnh phản tặc này, làm sao nàng có thể khuỵu gối với ông ta?

Chỉ thấy Thiên Vương dựa nghiêng một lát, đôi mắt lại liếc nhìn nàng, dường như cũng không bận tâm đến thái độ của nàng, coi nàng như một đứa trẻ không biết chuyện. Ông ta tự lấy một thứ từ dưới bàn ra, cầm trong tay, từ từ đặt lên bàn, chỉ vào và hỏi:

– Từ đâu mà ngươi lại có thanh chuỷ thủ này?

Lý Nghê Thường vừa nhìn đã nhận ra, chính là thanh chuỷ thủ của hắn đã bị thu giữ.

Nửa đêm khuya khoắt, Thiên Vương đang bị thương rõ ràng không nhẹ này không đi nghỉ ngơi dưỡng thương, đột nhiên triệu nàng đến, lại là để hỏi về nguồn gốc của thanh chuỷ thủ này.

Lý Nghê Thường rất khó hiểu. Nàng còn tưởng, Thiên Vương này đích thân tra hỏi lúc nửa đêm là để hỏi nàng về những chuyện liên quan đến Thái Nguyên Phủ và Bùi gia cơ. Nàng không rõ mục đích của ông ta là gì. Nghĩ đến việc liên quan đến Bùi Thế Du, nàng càng thêm cẩn thận, vẫn đứng yên không nhúc nhích.

Thiên Vương đợi một lát, dường như nhớ ra điều gì, vẫy tay với nàng, ra hiệu nàng đến gần, chỉ vào văn phòng phẩm trên bàn và nói:

– Cô nghe Tín Vương nói, vốn ngươi là người câm, hôm qua lại cất được tiếng. Cô còn tưởng ngươi đã nói được rồi. Nếu vẫn chưa nói được, vậy thì viết ra, cũng như nhau thôi.

– Nhóc con, ngươi đừng sợ. Ngươi cứ thành thật nói hết những gì ngươi biết cho cô, chờ cô bắt được người cần bắt xong, thả ngươi về cũng không phải là không thể.

Ông ta trở nên hòa nhã, giọng điệu nghe như đang dỗ dành trẻ con.

Ngày hôm qua sau khi nói chuyện được, lúc không có người, Lý Nghê Thường thử lại, phát hiện việc phát ra âm thanh thực sự không còn khó khăn như trước nữa. Chỉ là có lẽ do nhiều năm không mở miệng nói chuyện, nên khá khó khăn, giọng nói cũng không rõ ràng và yếu ớt, nàng rất không quen.

Có lẽ cần phải nói nhiều hơn mới có thể dần dần khôi phục hoàn toàn. Nàng cũng không rõ, lúc đó nàng lấy sức mạnh từ đâu ra, mà lại có thể đột ngột bật ra âm thanh kinh động lớn đến như vậy.

Việc đột nhiên khôi phục khả năng nói chuyện này, vốn dĩ là một điều tốt, chỉ là những ngày này, trên người nàng đã xảy ra quá nhiều biến cố, so với những chuyện đó, việc này đối với nàng cũng không có gì đáng mừng. Huống hồ là trong tình cảnh như lúc này, nàng càng không muốn mở lời.

Thiên Vương lại đợi nàng một lát, nói:

– Ngươi ở cùng với tiểu tử Bùi gia. Chuỷ thủ này là hắn đưa cho ngươi?

Lý Nghê Thường vẫn còn chần chừ, Thiên Vương dường như đã hết kiên nhẫn, đột nhiên thay đổi sắc mặt, lòng bàn tay đập mạnh xuống mặt bàn.

– Hừ, nếu ngươi còn không nói, ta sẽ lập tức ra lệnh ném ngươi vào phòng chó săn!

Lý Nghê Thường thấy nét mặt ông ta nóng nảy và bực bội, ánh mắt hung ác, nhìn cực kỳ đáng sợ, không khỏi cảm thấy kinh hãi, nghĩ đến việc đã bị ông ta đoán ra, nàng chần chừ một chút rồi gật đầu.

Thiên Vương nheo mắt lại:

– Hắn lấy nó từ đâu?

Lý Nghê Thường đi đến gần ông ta, quỳ ngồi bên cạnh bàn, cầm bút viết rằng chuyện này nàng không biết, chỉ là trước khi chia tay hôm qua, hắn để lại cho nàng để phòng thân mà thôi.

Thiên Vương nhìn chằm chằm vào nàng một lúc lâu, thấy biểu cảm của nàng tự nhiên, nhìn không giống nói dối, im lặng một lát rồi cầm lấy con chủy thủ.

Ánh nến lập lòe, Lý Nghê Thường nhìn thấy ông ta dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* chuôi dao, nhìn qua, như thể muốn cảm nhận thứ gì còn sót lại trên chuôi dao này, dáng vẻ cực kỳ kỳ quái.

Lý Nghê Thường không hiểu vì sao mà rụt người sang một bên, không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào, chỉ sợ làm kinh động ông ta.

Nàng không phải chưa từng thấy người vui giận thất thường. Ví dụ như vị Lang quân Bùi gia kia, dường như cũng vậy. Nhưng điều khác biệt là, vị Lang quân Bùi gia dù có trở mặt thế nào, cũng sẽ không khiến nàng cảm sợ hãi.

Còn Thiên Vương trước mắt này, rõ ràng không phải như vậy.

Nàng không dám thở mạnh, lén nhìn thấy Thiên Vương vẫn nhìn chằm chằm vào thanh chuỷ thủ, vẻ hung ác đã biến mất, dường như đang chìm sâu vào một loại suy nghĩ nào đó, hoặc là hồi ức về chuyện cũ, vẻ mặt dần dần nửa mừng nửa buồn.

Mãi lâu sau, chỉ nghe ông ta lẩm bẩm:

-…Ta cứ tưởng nàng cũng không cần nó nữa… Thì ra lúc ta không biết, nàng lại lấy về. Ta biết mà, sao nàng có thể tuyệt tình đến mức ấy…

Khóe mắt, dường như còn ẩn hiện ánh lệ.

Lý Nghê Thường mịt mờ, chỉ cảm nhận được rằng thanh chuỷ thủ này có ý nghĩa rất đặc biệt đối với ông ta, và cái từ “nàng” đó, trực giác phải là một người phụ nữ.

Nàng càng bị cảnh tượng nhìn thấy làm cho kinh ngạc, càng không dám lên tiếng, cố gắng cúi thấp đầu. Vị Thiên Vương này, có lẽ coi nàng là một “cô bé” vô tri, trong mắt hoàn toàn không có sự tồn tại của nàng.

Lý Nghê Thường lúc này chỉ hận không thể dưới chân nứt ra một khe hở, để nàng chui vào trốn đi, sợ rằng khi ông ta tỉnh táo lại, phát hiện mình bị nhìn thấy những điều không nên thấy, nghe thấy những điều không nên nghe, lại sẽ trút giận lên nàng.

May mắn thay, chuyện như vậy không xảy ra.

Một lát sau, bên tai truyền đến một giọng nói:

– Cô bé, ngẩng đầu lên.

Lý Nghê Thường làm theo lời, ngẩng đầu, thấy Thiên Vương dường như đã thoát ra khỏi hồi ức, biểu cảm nhìn như đã trở lại bình thường, nhìn nàng, ôn tồn hỏi:

– Ngươi chính là công chúa Lý thị, phải không?

Ông ta dừng lại một chút.

– Ngươi gả cho Bùi gia Hà Đông, đã từng đến mộ cô ruột của Bùi gia chưa?

Có lẽ là Thiên Vương vừa nghĩ đến chuyện cũ đầy tình cảm nào đó, lúc này ngay cả khi nhìn Lý Nghê Thường, cũng khiến nàng cảm thấy trong mắt ông ta dường như vẫn còn sót lại chút ấm áp.

Lý Nghê Thường lắc đầu.

Bùi Nhị quả thực chưa từng đưa nàng đi, nàng không nói dối. Thiên Vương lộ vẻ thất vọng, không truy hỏi thêm gì, chỉ tiếp tục nắm chặt thanh chuỷ thủ trong lòng bàn tay, người bất động.

Sau khi Lý Nghê Thường lắc đầu, đột nhiên, trong đầu nàng hiện lên cảnh tượng ngày đó nàng vô tình xông vào chỗ ở của một người phụ nữ trong cố trạch Bùi gia.

Nàng lập tức nảy sinh một sự liên tưởng. Chẳng lẽ nơi ở đó, chính là khuê phòng lúc sinh thời của cô ruột Bùi Thế Du? Và vị Thiên Vương trước mắt này…

Nàng tự thấy sự liên tưởng của mình quá hoang đường, thậm chí, là một sự mạo phạm đối với người đã khuất. Nhưng nếu không phải, tại sao Thiên Vương lại hỏi như vậy?

Nàng đang cảm thấy hoang mang lo lắng vì suy đoán của mình, đột nhiên, chỉ nghe thấy một tiếng đập mạnh, đầy giận dữ vang lên.

Nàng run lên, ngước mắt nhìn, thấy Thiên Vương không biết vì lý do gì lại đập mạnh thanh chuỷ thủ xuống bàn, sự dịu dàng trên mặt hoàn toàn biến mất, lần nữa chuyển thành giận dữ.

Sau đó, người ông ta cũng đột ngột đứng dậy.

– Nhóc con! Ngươi nói thật cho ta hay, sao tiểu tử Bùi gia lại có được vật của cô ruột nó?

Lý Nghê Thường bị dọa đến ngây người, phản ứng lại, vội vàng lắc đầu.

Thiên Vương tỏ vẻ cực kỳ tức giận.

– Ngươi không nói, ta cũng biết rõ! Ta hiểu muội ấy! Ngày đó muội ấy đã chịu giữ lại thanh chuỷ thủ này, dù đi đâu cũng sẽ mang nó theo cùng!

– Chẳng lẽ sau khi muội ấy mất, bọn họ hận ta, không chịu để thanh chuỷ thủ này chôn cùng muội ấy?

– Đồ tiểu tặc đáng chết! Đây là đồ của muội ấy, muội ấy đã mất rồi, thế mà bọn chúng lại dám cướp đồ của muội ấy! Đợi ta bắt được tên tiểu tặc này, ta sẽ chặt tay kẻ đó!

Chỉ thấy Thiên Vương càng nói càng giận, sải bước đi ra ngoài, quát lớn:

– Tín Vương đâu!

Tạ Ẩn Sơn vừa rồi ở bên ngoài, không đi xa, nghe tiếng truyền gọi bước nhanh vào trong, đẩy cửa ra.

– Đi! – Thiên Vương chỉ vào Lý Nghê Thường phía sau mình. – Đi trói nó lại ròi treo ở cổng núi! Chiếu cáo ra ngoài, nếu người Bùi gia trong vòng ba ngày không đến, cô sẽ giết công chúa tiền triều mà họ cưới, để cho thiên hạ biết, người Bùi gia rốt cuộc đã giả nhân giả nghĩa đến mức nào!

Tạ Ẩn Sơn rất kinh ngạc, không lập tức chấp hành ngay mà nhìn Lý Nghê Thường mặt mày tái nhợt, chần chừ một chút, dường như muốn mở lời. Thiên Vương liền nổi trận lôi đình.

– Lập tức làm theo lời cô nói!

Tạ Ẩn Sơn khựng lại, đành phải cúi đầu, đáp một tiếng vâng, từ từ lui ra ngoài.

– Vân Lang! – Lý Nghê Thường lúc này không còn quan tâm đến bất cứ điều gì khác, không hề suy nghĩ, cái tên này lại bật ra từ cổ họng nàng.

Lập tức, chỉ thấy cái bóng lưng vốn đã cực kỳ giận dữ kia đứng khựng lại.

– Vân Lang nơi nào? – Nàng lại nói thêm một tiếng, quyết tâm, lấy hết can đảm, tiếp tục cố gắng phát ra âm thanh rõ ràng nhất có thể từ cổ họng, – Tôi có lời, muốn thay cô cô Bùi gia nói cho Vân Lang nghe!

Bình Luận (0)
Comment