Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 47

Trong căn nhà tối, bóng đèn chập chờn.

Thôi Trọng Yến cầm một mảnh khăn lụa sạch ấn lên vành tai Lý Nghê Thường đang rỉ máu, cầm máu cho nàng.

Bên ngoài căn phòng, từ hướng sảnh tiếp khách thỉnh thoảng lại bay đến vài tiếng nói đứt quãng của Thôi Giao đang đối phó với Thôi Hủ, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng bên tai.

Thôi Trọng Yến lặng lẽ ấn một lúc rồi nhẹ nhàng gỡ miếng khăn lụa dính máu ra, soi dưới ánh lửa của chiếc đèn dầu bên cạnh, nhìn vết thương trên mặt và tai nàng. Máu rỉ đã ngừng. May mắn là vết dao vừa rồi chỉ sượt mũi dao qua, chỉ để lại một vết thương không sâu gần d** tai nàng, nhìn qua, nó giống một đường chỉ đỏ mảnh mai vẽ trên da.

Hắn lại lấy một chút thuốc mỡ từ lọ thuốc, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng bôi lên vết thương, rồi bế Lý Nghê Thường đang bị trói ngược hai tay ra sau lên đặt lên giường, lại trói cả hai chân nàng lại, cuối cùng, đắp chăn cho nàng.

Sau khi làm xong mọi việc, hắn nhìn Lý Nghê Thường đang bị trói tay chân, chỉ có thể nằm trên gối mở to mắt nhìn chằm chằm vào mình, nói:

– Thế tử đã đến, mục đích của hắn là gì công chúa hẳn đã rõ. Ta nghĩ công chúa không đến mức muốn bị hắn đưa đi chứ.

– Còn về việc ta đối xử với công chúa như thế này…

Hắn khựng lại một chút.

– Ta nói thẳng, lần này ta không có lý do để giúp Bùi gia nữa, chỉ có thể làm khổ công chúa trước, tránh công chúa làm ra chuyện không nên làm. Giờ ta sẽ đi đuổi người đã, đợi ta quay lại sẽ cởi trói cho công chúa sau.

Nói xong, hắn mở cửa bước ra, dặn dò người bên ngoài canh gác, rồi đi về phía tiền sảnh.

Trong sảnh, Thôi Giao đang đối phó với Thôi Hủ xông thẳng vào, nói mình đã đi thông báo mấy lần rồi, thế nhưng tối nay Hữu tướng quân uống hơi nhiều, chắc là ngủ sâu một chút, xin gã chờ thêm lát nữa.

Thôi Hủ bụi bặm phong trần đi suốt đêm tới đây, chờ đến khi trà cũng nguội lạnh mà vẫn không thấy người đâu, gã không thể kiềm chế được nữa:

– Hắn ta đang làm cái quái gì thế? Chẳng lẽ… hắn đã làm chuyện gì không đứng đắn nên không dám ra gặp ta?

Thôi Giao lại cúi người xin lỗi:

– Thế tử hiểu lầm rồi! Thật sự là Hữu tướng quân say rồi…

– Ta sẽ tự đi mời hắn!

Thôi Hủ cắt ngang đứng phắt dậy, đang định bước đi thì ngoài cửa vang lên tiếng giày ủng chạm đất, gã ngước mắt nhìn, thấy Thôi Trọng Yến đã bước vào, liền đánh giá hắn một cái, hừ lạnh nói:

– Hữu tướng quân lớn mặt thật. Ta còn tưởng đi lên phía Bắc một chuyến, ta sẽ vô phúc được gặp mặt Hữu tướng quân nữa chứ.

Thôi Trọng Yến hành lễ như thường lệ, mỉm cười nói:

– Thế tử nói quá lời rồi, tối nay quả thật ta có uống thêm vài chén, không thể đón từ xa, xin Thế tử thứ tội.

Nói rồi nhìn sang Thôi Giao dặn dò:

– Thế tử không quản khó nhọc đường sá xa xôi đến tiếp ứng chúng ta, ngươi còn không bảo người chuẩn bị tiệc để tẩy trần cho Thế tử!

Thôi Giao vâng lời, nhưng bị Thôi Hủ thiếu kiên nhẫn cắt ngang.

– Không cần đâu! Ta hỏi ngươi, công chúa đâu? Mau dẫn cô ấy đến đây mau!

Thôi Hủ hỏi xong, thấy Thôi Trọng Yến im lặng hồi lâu không đáp lời, bắt đầu bồn chồn:

– Sao ngươi không trả lời? Cô ấy đâu? Mau gọi cô ấy đến! Ta muốn gặp cô ấy!

Thôi Trọng Yến nói:

– Công chúa hiện không ở chỗ ta.

Thôi Hủ sững sờ:

– Ngươi nói thế là có ý gì? Chẳng lẽ… ngươi không đưa người về?

– Đúng là tội lỗi của ta. Đêm đại hôn đã xảy ra chuyện gì, ta nghĩ Thế tử đã biết từ cậu của mình rồi. Không phải ta không muốn đưa công chúa về, mà thực sự hữu tâm vô lực.

Sắc mặt Thôi Hủ lập tức thay đổi. Gã là người cuối cùng biết công chúa liên hôn thay Huệ Nương, lúc nghe từ miệng Điền Kính cậu mình thì sự việc đã định rồi, dù gã bất mãn đến đâu cũng không dám công khai chống lại quyết định của phụ thân mình. Gã đành tự an ủi mình rằng, dù sao người cuối cùng cũng sẽ về, nên đành nhẫn nhịn. Lúc đó vết thương của gã quá nặng, cũng không thể đi cùng, đành phải ở lại Thanh Châu chờ đợi. Ai ngờ chờ đến cuối cùng, người thì không về, mà tin xấu lại truyền đến, làm sao gã còn ngồi yên được? Lại nghe Điền Kính nói, Thôi Trọng Yến vẫn nấn ná ở đó, có ý muốn đợi để đưa công chúa về, Tề Vương đã phái người đi tiếp ứng. Lúc đó vết thương của gã đã gần lành, gã sốt ruột không thể chờ thêm được nữa, lập tức đuổi theo, ngày đêm không nghỉ. Sau khi đến khu vực này, cuối cùng gã đã liên lạc được với người ở điểm liên lạc đã hẹn, biết đoàn Thôi Trọng Yến ở đây, liền gấp rút đến ngay trong đêm, gặp mặt với nhau.

Cứ nghĩ rằng chuyến này có thể tự mình đưa công chúa đi, dẫn nàng về Thanh Châu, làm sao ngờ được lại bị dội một gáo nước lạnh như vậy.

Gã gườm gườm nhìn Thôi Trọng Yến:

– Thế Sắt Sắt đâu? Công chúa không về được, ngươi sẽ không nói với ta là Sắt Sắt cũng bị giam giữ ở đó chứ?

Thôi Trọng Yến nói:

– Cô ta thì đã về rồi, hiện đang ở đây.

– Gọi cô ta đến!

Thôi Trọng Yến quay sang Thôi Giao:

– Đi mời cô cô Sắt Sắt tới đây!

Không lâu sau, một bóng dáng yêu kiều của người phụ nữ bước vào, Sắt Sắt đã đến.

Thôi Trọng Yến nhìn Sắt Sắt, vẻ mặt bình thường:

– Thế tử vừa hỏi về công chúa, ta thực sự xấu hổ không biết nên nói gì. Đêm đó cô cô ở gần công chúa, chuyện gì đã xảy ra, ngươi là người rõ nhất, làm phiền ngươi nói với Thế tử về tình hình lúc bấy giờ đi.

Sắt Sắt hành lễ với Thôi Hủ, hồi tưởng:

– Đêm đó sau hôn lễ, bên ngoài đột nhiên xảy ra hỗn chiến, ta theo lời hẹn trước với Hữu tướng quân nhân lúc hỗn loạn muốn đưa công chúa thoát ra khỏi hành cung để sau đó sẽ hội hợp với Hữu tướng quân. Thế nhưng không ngờ người của Bùi gia rất cảnh giác, ngay lúc đó đã giam giữ công chúa lại, bên trong bên ngoài đều có thủ vệ, ta không tìm được cơ hội nào, bất đắc dĩ đành phải tự mình trốn khỏi hành cung trước. Sau đó, Hữu tướng quân và ta đã lưu lại ở đó một thời gian, nhưng dùng hết mọi cách vẫn không thể đưa công chúa về được. Thời gian ra ngoài đã lâu, cũng cần phải về báo cáo với Tề Vương và Trưởng Công chúa, nên bọn ta đành tạm thời từ bỏ việc giải cứu mà quay về Thanh Châu trước, để bàn bạc kỹ hơn.

Thôi Hủ nghe xong, dường như bán tín bán nghi, hoặc là gã không cam lòng, không muốn tin. Gã bồn chồn đi đi lại lại, đột nhiên, dừng lại nhìn về phía Thôi Trọng Yến, nghiến răng nói:

– Những lời các ngươi nói đều là thật chứ, công chúa thực sự vẫn còn ở đó?

Thôi Trọng Yến nói với giọng điệu thản nhiên:

– Thế tử đã đến tận đây rồi, nếu không tin, cớ gì không tự mình đi Thái Nguyên phủ hỏi cho rõ. Ta thì vô năng vô lực rồi, chỉ có thể trở về nhận tội với nghĩa phụ và Trưởng Công chúa, tùy ý bị xử lý thôi. Nếu Thế tử thực sự có thể đòi công chúa về, ta cầu còn không được!

Sự mong đợi trên suốt chặng đường lại hoàn toàn tan biến như vậy, sự thất vọng và tức giận của Thôi Hủ lúc này có thể hình dung được. Gã đứng đờ ra, do dự. Cứ thế quay trở về, gã thực sự là không cam lòng. Tuy nhiên nếu quả thật đúng như lời Thôi Trọng Yến nói, tiếp tục đi Thái Nguyên phủ, chưa nói đến việc có đòi được người về hay không, nghĩ đến Bùi gia vì chuyện lần trước chắc chắn đang nghiến răng nghiến lợi muốn rửa hận, mình chỉ với vài người đi theo, mạo hiểm đi tới tới e rằng dâng đầu cũng không đủ.

Mỹ nhân dù khó dứt bỏ, nhưng việc nặng nhẹ cấp bách cũng là tình hình không thể không cân nhắc. Hơn nữa, tranh chấp giữa phụ vương và Tôn Vinh vẫn chưa có kết quả, có tin đồn Vũ Văn Túng đang điều động đại quân ở Đồng Quan và dọc bờ Hoàng Hà, chuẩn bị tấn công Lạc Dương, nếu Tôn Vinh không vì lý do này, e rằng đã sớm xé toạc mặt với nhà mình. Mặc dù tình hình hiện tại có vẻ hạ nhiệt, nhưng mối đe dọa vẫn còn, mình thân là Thế tử, vào thời khắc quan trọng này làm sao có thể lấy thân mình mạo hiểm vì sắc đẹp? Chi bằng quay về trước, đợi sau khi khủng hoảng này qua đi rồi mới tìm cách đòi người về.

Do dự một lúc, gã hậm hực nói:

– Thôi vậy! Hiện tại Tôn Vinh đang gây chuyện, Thanh Châu không thể không phòng bị, ta còn có việc quan trọng trên người, ta về trước đây!

Thôi Trọng Yến vẻ mặt hờ hững, không bày tỏ ý kiến. Thôi Giao liền tiến lên hành lễ:

– Ti chức xin thay Hữu tướng quân cung tiễn Thế tử. Hữu tướng quân cũng sẽ mau chóng trở về Thanh Châu, để giúp Tề Vương và Thế tử cùng nhau chống lại ngoại địch!

Thôi Hủ liếc ngang Thôi Trọng Yến một cái, ngầm siết chặt nắm đấm, quay đầu bước nhanh ra ngoài, nhưng đi được vài bước, gã đột nhiên dừng lại, không đi tiếp nữa.

Thôi Giao nhìn theo gã, phát hiện gã đang nhìn chằm chằm vào vệt in trên mặt đất, trong lòng không khỏi căng thẳng. Vệt máu trên nền đất này tuy vừa rồi đã được xử lý khẩn cấp, nền đất lại là đất bùn, nên nhìn qua không rõ ràng, nhưng người có kinh nghiệm vẫn không khó để nhận ra.

– Đây là máu ở đâu ra? – Thôi Hủ tiến lên, cúi xuống sát, ngửi một cái, đứng dậy chỉ vào chân mình hỏi.

Thôi Giao “ồ” một tiếng, giải thích:

– Thế tử không nghe cậu ngài nói sao ạ? Người của Vũ Văn Túng đêm đó có mưu đồ, làm hỏng việc lớn của chúng ta. Không chỉ vậy, Tín Vương dưới trướng Vũ Văn Túng nhân lúc Hữu tướng quân đơn độc đã có ý đồ bất lợi với Hữu tướng quân, cứ truy đuổi sát sao Hữu tướng quân không buông. Đây cũng là lý do Hữu tướng quân không thể kịp thời cứu công chúa ra. Hiện tại chúng ta đi rồi, hắn vẫn phái người theo dõi phía sau, tối nay bọn ta chính là bắt được một người đến thăm dò, sau khi tra hỏi xong thì đã giết, làm nền đất bị bẩn. Thế tử tinh mắt thật, chuyện này cũng nhìn ra được!

Thôi Hủ nghe xong, ánh mắt từ Thôi Trọng Yến chuyển sang khuôn mặt Sắt Sắt bên cạnh, thấy hai người đều tỏ vẻ bình thường, không nhìn ra manh mối gì, lại tiếp tục nghi ngờ nhìn quanh.

Lời Thôi Giao vừa nói nghe có vẻ hợp tình hợp lý, không có gì sơ hở để tìm, tuy nhiên, có lẽ vì bất hòa lâu ngày, Thôi Hủ theo trực giác không tin, nheo mắt lại, nói:

– Thôi, tối nay ta cũng mệt mỏi rồi, về cũng không cần vội vào lúc này, chi bằng ta cũng nghỉ lại, ngày mai chúng ta cùng nhau về Thanh Châu vậy.

Nói xong, gã hô lớn ra ngoài một tiếng, ra lệnh cho tất cả tùy tùng vào trong nghỉ chân, còn mình bước đi về phía sau.

Thôi Giao lập tức đi theo, cười xoà nói:

– Đã vậy, xin Thế tử theo ti chức. Thật sự là vì Thế tử đến đột ngột, nơi đây chật hẹp, tối nay đã không còn phòng trống, so với chỗ ở của những người dưới, phòng của ti chức còn tạm chấp nhận được. Ti chức xin nhường phòng, dẫn Thế tử qua đó, làm khổ Thế tử tối nay xin nghỉ trong phòng của ti chức.

Thôi Hủ xua tay, quay quay nhìn Thôi Trọng Yến.

– Trước khi ta ra ngoài, Phụ vương và cậu ta đã dặn đi dặn lại rằng Hữu tướng quân luôn lao khổ công cao, yêu cầu ta khắc cốt ghi tâm tình huynh đệ, không được phạm sai lầm như trước. Ta và Hữu tướng quân đã là huynh đệ, lại là phụ tá đắc lực của Phụ vương, lần này ta thực lòng hối cải. Chi bằng nhân cơ hội tối nay, ta và Hữu tướng quân cùng ngủ chung giường, thoải mái tâm sự tình huynh đệ, chẳng phải tốt hơn chăng?

Công chúa lúc này đang ở trong phòng ngủ của Hữu tướng quân, Thôi Giao làm sao có thể để gã xông vào như vậy, nhanh chóng lén nhìn Thôi Trọng Yến một cái, dùng lý do Hữu tướng quân không quen ngủ chung với người khác để từ chối khéo.

Thôi Hủ cười lớn:

– Từ khi nào Hữu tướng quân lại câu nệ làm bộ làm tịch như phụ nữ vậy hả? Người như chúng ta ra ngoài đánh trận, làm gì có nhiều kiểu cách như vậy? Cơ hội tối nay khó có được, ta nhất định phải ngủ chung với Hữu tướng quân!

Thôi Giao còn đang định tìm cớ chối từ, không ngờ Thôi Hủ đã sầm mặt xuống, hừ một tiếng:

– Cùng ngủ thôi mà, sao lại cứ lần lữa khước từ? Chẳng lẽ… – Gã liếc nhìn hướng hậu phòng, – Trong phòng có chuyện gì không thể để người khác thấy?

Thôi Trọng Yến mở lời:

– Thế tử đã mời ngủ cùng, ta cầu còn không được.

– Người đâu! – Hắn quay sang Thôi Giao, – Chuyển hành lý của Thế tử vào phòng ta, ta dẫn Thế tử đi dùng cơm.

Ý tứ của Hữu tướng quân, Thôi Giao làm sao không hiểu. Thực ra vừa rồi chưa kịp đợi hắn mở lời, Thôi Giao đã ám chỉ bằng ánh mắt cho thủ hạ của mình lập tức rời đi, mau chóng đưa công chúa ra khỏi phòng.

Thôi Hủ ngày thường tuy hấp tấp, nhưng không phải là kẻ ngốc, trong lòng nghi ngờ nảy sinh, làm sao chịu chần chừ, quay người lại, người đã đi về phía sau, miệng nói:

– Cơm nước thì thôi đi, ta mệt mỏi lắm rồi, đi nghỉ ngay đây!

Vừa nói, gã đã hô lớn gọi tùy tùng, cùng gã ùa vào hậu sảnh. Hậu sảnh không lớn, phòng chính có thể nhìn thấy ngay. Thôi Hủ đi thẳng qua sân, dẫn đầu bước nhanh về phía cánh cửa đang đóng chặt.

Thôi Giao lúc này căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi, ngước lên chạm vào ánh mắt của Thôi Trọng Yến đi cùng. Hai người bốn mắt chạm nhau, hắn nhìn thấy một tia sát khí dâng lên trong mắt Thôi Trọng Yến, lập tức hiểu rõ ý định của hắn.

Sự việc đã đến nước này, không còn cách nào khác, chỉ có thể phá nồi dìm thuyền, ra tay trước để chiếm ưu thế.

Hắn âm thầm gật đầu với Thôi Trọng Yến, nhìn hắn tiếp tục đi theo Thôi Hủ về phía trước, mình lặng lẽ lùi lại, định triệu tập tất cả người của mình đến bí mật, đợi Hữu tướng quân ra tay một cái là đồng loạt bao vây lại, giết sạch cả những người Thôi Hủ mang đến tại đây.

Thôi Hủ chỉ vài bước đã bước lên bậc thềm, đi đến trước cửa phòng.

Thôi Trọng Yến mặt ngoài bình thản, nhưng một tay đã nắm chặt con dao găm giấu trong người, chỉ chờ Thôi Hủ vào phòng là xuống tay.

Keng một tiếng, Thôi Hủ đẩy mạnh cửa ra.

Ánh mắt Thôi Trọng Yến sắc lạnh, đang định bước vào rút dao giết người, đột nhiên, ánh mắt hắn đứng lại. Chiếc giường đối diện trống không, không thấy bóng người nào.

Thôi Hủ đã bước vào, nhìn khắp phòng một lượt, không phát hiện ra người nào mà gã nghi ngờ bị giấu đi. Gã vẫn không cam tâm, lại giả vờ chỉnh sửa vạt áo cúi người xuống, nhìn trộm dưới gầm giường, cuối cùng ngay cả hòm rương trong phòng, bất kỳ nơi nào có thể giấu người cũng không bỏ qua.

Phòng không lớn, xem xét một vòng xong, hoàn toàn không thấy gì, gã ngẩng đầu lên, thấy Thôi Trọng Yến vẫn đứng yên ở cửa, bất động, đành phải bước tới.

Thôi Giao đã chuẩn bị sẵn việc giết hết mọi người, không ngờ lại xảy ra cảnh tượng này. Hắn hoàn hồn lại, ngoài sự kinh ngạc, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nói thật, thân phận Thôi Hủ không hề tầm thường, nếu thật sự phải giết người như vừa rồi cũng rất bất đắc dĩ. Giết gã, việc Hữu tướng quân xử lý hậu quả sẽ là một vấn đề lớn.

Hắn không ngờ, sự việc lại có bước ngoặt như vậy. Hắn nhanh chóng ra hiệu cho người phía sau rút lui, rồi tiến lên nói:

– Thế nào ạ? Thế tử tối nay thực sự muốn ngủ chung với Hữu tướng quân?

Thôi Hủ rất thất vọng, làm sao còn có hứng thú ở lại qua đêm, cười lớn một tiếng:

– Thôi đi thôi đi! Ta đột nhiên nhớ ra ta còn có việc gấp khác, chi bằng ta đi trước, các ngươi cứ từ từ đến sau!

 Nói xong, không quay đầu lại, dẫn người của mình bất ngờ bỏ đi.

Chờ đến khi tiếng móng ngựa của đoàn người Thôi Hủ biến mất, Thôi Giao quay lại chạy vội vào trong.

Thôi Trọng Yến đã kiểm tra lại căn phòng một lần nữa. Cho dù hắn vốn dĩ không lộ biểu cảm nhưng lúc này cũng khó nén sự kinh ngạc. Thực sự không thấy công chúa đâu cả.

Thôi Giao càng không hiểu ra sao. Đột nhiên, hắn nhớ đến người canh gác trước đây từng theo mình bảo vệ công chúa ở nhà cũ Bùi gia. Lúc đó hai người, một người bị binh lính của Bùi nhị lang bắt làm tù binh g**t ch*t, người còn lại chính là người canh gác công chúa tối nay, tên là Lưu Lương. Vừa rồi vào trong, không thấy bóng dáng gã đâu. Chẳng lẽ gã cũng như thuộc hạ bị giết tối nay, lại bị sắc đẹp của công chúa mê hoặc, dám phản bội Hữu tướng quân, lén lút thả Công chúa đi?

Đúng lúc này, một thủ hạ hô lên:

– Hữu tướng quân! Tìm thấy Lưu Lương rồi!

Thôi Trọng Yến chạy ra, Thôi Giao cũng vội vàng theo sau. Chỉ thấy mọi người đang dìu một người từ góc sân ra, người đó không có vết thương ngoài, nhưng không rõ vì sao mặt mày xanh đen, trông như nửa sống nửa chết, đang thoi thóp.

Sắc mặt Thôi Trọng Yến vô cùng khó coi, vài bước tiến lên, nắm chặt cổ họng gã, nhấc nửa thân trên gã lên khỏi mặt đất.

– Công chúa đâu! Ngươi canh gác kiểu gì vậy!

Hắn hét lên hỏi, thấy Lưu Lương khó khăn th* d*c, dường như sắp ngạt thở, khựng lại một chút, rồi mới buông tay.

Lưu Lương ho sặc sụa một lúc, mới khó khăn bò dậy từ dưới đất, dập đầu nói:

– Ti chức có tội! Công chúa… Công chúa chạy mất rồi!

– Nói mau! Rốt cuộc là chuyện gì!

Thôi Giao không nhịn được cũng giục giã.

Lưu Lương lấy lại hơi, kể lại sự việc. Ngay lúc nãy, gã canh gác bên ngoài cửa thì đột nhiên nghe thấy một tiếng động lớn trong phòng, dường như có vật gì đó rơi mạnh xuống đất, liền đẩy cửa vào xem. Gã phát hiện là công chúa đã ngã từ trên giường xuống đất.

Lúc đó gã trông thấy nàng úp mặt xuống, nhắm mắt, người bất động, dường như đã ngất đi. Gã không dám bỏ mặc bèn bước vào, định lật nàng lại để xem tình hình. Ai ngờ gã tay vừa đưa ra, chỉ thấy một tia sáng vàng lướt qua trước mặt, mu bàn tay cảm thấy một chút đau nhói như bị kim châm. Gã cúi đầu xem xét, nhưng không thấy có gì bất thường.

Gã không để ý, chỉ nghĩ là mình hoa mắt, không ngờ, chỉ thở vài hơi đã cảm thấy lồng ngực buồn bực vô cùng, tiếp đó, hơi thở trở nên khó khăn, tay chân mềm nhũn, người không trụ nổi mà ngã nhào xuống đất. Còn công chúa lại mở mắt, kẹp chân rút ra con dao đeo lưng trên người gã, dùng lưỡi dao sắc bén mài đứt sợi dây trói tay nàng, rồi cởi trói chân, sau đó đứng lên chạy ra ngoài.

Lúc đó ý thức của gã đã dần mơ hồ, tay chân tê dại, lưỡi cũng mất cảm giác, căn bản không thể nói được lời nào, chỉ biết mình sắp chết rồi. Trong lúc đang tuyệt vọng chờ chết, đột nhiên gã thấy công chúa lại dừng lại, quay người nhìn gã một cái, dường như lộ vẻ không đành lòng. Nàng lại đi ngược trở lại, lấy ra một vật giống như viên thuốc, đẩy vào cổ họng gã. Xong xuôi, nàng mới vội vã rời đi.

Gã đoán công chúa cho gã uống là thuốc giải, một lúc sau, cơ thể mới hồi phục được chút ý thức. Lúc này gã lại nghe thấy tiếng nói chuyện lờ mờ bên ngoài, nhận ra là giọng của Thế tử. Gã biết Thế tử và Hữu tướng quân vốn dĩ không hợp, xông vào như vậy, chắc chắn là cố ý gây chuyện, nếu để Thế tử thấy được cảnh tượng trong phòng, e rằng sẽ thêm chuyện. Gã cố gắng gượng dậy, dọn dẹp xung quanh một chút rồi chạy ra ngoài, trốn trong góc sân, chờ Thế tử rời đi.

Gã kể xong mọi chuyện, Thôi Giao quá là kinh ngạc đến khó tin, ngước lên thấy Hữu tướng quân đã đứng dậy, chạy về phía chuồng ngựa thì vội vàng đuổi theo. Khi đến nơi, quả nhiên đã mất một con ngựa, lại đến cửa sau gần đó xem xét, phát hiện cửa đã mở, bên ngoài tối đen như mực trống rỗng, ngoài tiếng gió lướt qua bãi đất hoang phát ra làm gì còn thấy bóng dáng công chúa đâu nữa?

Thôi Giao thấy sắc mặt Thôi Trọng Yến tái mét, vội vàng nói:

– Hữu tướng quân bình tĩnh! Công chúa hẳn là đi về phía Bắc, đoán là cô ấy đi chưa xa đâu, để ti chức sẽ dẫn người đuổi theo, nhất định sẽ tìm được cô ấy!

Thôi Trọng Yến quay người nhanh chóng bước vào, nhảy vọt lên lưng ngựa, rồi mới nói:

– Nơi này đi về phía Bắc có hai con đường, nhân mã chia thành hai đội, ta đi một đường, ngươi dẫn người đi đường khác!

Hắn dừng lại một chút.

– Phía trước là vùng Đồng Quan, binh mã qua lại nhiều, vô cùng nguy hiểm. Ngươi mang theo tất cả nhân mã, nhất định phải tìm công chúa về cho bằng được!

Thôi Giao vâng lời, đột nhiên sực nhớ đến một người.

– Sắt Sắt thì sao? Xử lý thế nào ạ?

– Giữ mạng cô ta lại, bẻ gãy chân cô ta đi!

Thôi Trọng Yến dặn dò xong, liền dẫn người thúc ngựa nhanh chóng rời đi, đuổi vào trong màn đêm đen kịt.

Thôi Giao sững sờ, rồi hiểu ra. Sắt Sắt xảo quyệt hơn Công chúa gấp trăm lần. Hôm nay ngay cả công chúa cũng có thể trốn thoát như vậy, người của họ lại không có ở đây, dù có trói Sắt Sắt lại cũng khó bảo đảm cô ta sẽ không giở trò quỷ nào khác để thoát thân.

Cách này tuy có hơi tàn nhẫn, dùng trên người cô ta, ngay cả Thôi Giao đã quen tay giết người cũng thấy không đành lòng, nhưng thực sự chỉ có cách này, mới có thể khiến cô ta ngoan ngoãn lại, không gây ra thêm rắc rối nào nữa.

Thôi Giao nghiến răng, vội vàng quay vào trong.

Lý Nghê Thường nhờ màn đêm buông xuống ẩn mình trong một góc tối ở bãi đất hoang gần đó. Nàng lén lút thò ra nhìn trộm phía trước, đợi đến khi hai toán nhân mã của Thôi Trọng Yến và Thôi Giao lần lượt rời đi và dần dần đi xa, xác định bên trong sẽ không còn người nào nữa mới bước ra.

Tất cả nhân mã của Thôi Trọng Yến đều đã ra ngoài, chỉ còn lại Lưu Lương bị trúng độc chưa hoàn toàn hồi phục ở lại canh giữ Sắt Sắt. Đột nhiên thấy Lý Nghê Thường xuất hiện, gã kinh ngạc đến mức suýt không đứng vững. Nếu không phải nàng vừa nãy nương tay, quay lại cho gã uống thuốc giải thì gã đã tắt thở từ lâu rồi. Một là e sợ hung khí ác độc mà nàng giấu không biết là gì, hai cũng là có chút cảm kích trong lòng, gã không dám đối nghịch với nàng.

Nhìn thấy Sắt Sắt, Lý Nghê Thường gần như không dám tin vào mắt mình. Hai chân cô ấy không thể cử động được nữa, sắc mặt trắng bệch như giấy, bị nhốt trong phòng, dường như đã hôn mê bất tỉnh, cho đến khi Lý Nghê Thường lay mạnh, cô ấy mới từ từ mở mắt.

Khi nhìn rõ người trước mặt là Lý Nghê Thường, đôi mắt vốn u ám của cô ấy đột nhiên sáng rực lên niềm kinh ngạc mừng rỡ.

– Công chúa thực sự đã tự thoát thân hả?

Cô ấy dường như không thể tin được, không ngừng đánh giá Lý Nghê Thường.

Lý Nghê Thường gật đầu, đỡ cô ấy ngồi dậy, để cô ấy tựa vào tường. Khi nhìn thấy đôi chân đã không thể cử động được của cô ấy, mắt nàng đỏ hoe, đứng dậy định bước ra ngoài.

Sắt Sắt kéo nàng lại.

– Công chúa không cần đi tìm lang trung đâu! Xung quanh đây chẳng có mấy nhà dân, lấy đâu ra lang trung!

Cô ấy nhìn đôi chân bị thương của mình, trên môi hiện lên một nụ cười tự giễu, dùng giọng điệu thoải mái nói:

– Thôi Giao vẫn còn chút thương hoa tiếc ngọc, ra tay không quá nặng, còn bôi thuốc và nẹp bằng ván cho ta rồi. Chỉ cần tịnh dưỡng một thời gian, ta sẽ khỏe lại thôi. Mục đích của Thôi Trọng Yến không phải là muốn lấy mạng ta, chỉ là không cho ta cơ hội đi đưa tin nữa mà thôi. Công chúa yên tâm!

Lý Nghê Thường được cô ấy an ủi, mới bớt lo lắng phần nào. Nàng nhìn ra ngoài, do dự một lát, nắm lấy tay Sắt Sắt, viết vài chứ lên lòng bàn tay cô ta.

Nếu đôi chân của mình còn lành lặn, Sắt Sắt dù thế nào cũng sẽ không cho phép công chúa lấy thân mình mạo hiểm. Nhưng giờ thế này, dù cô ấy có phản đối thế nào, e rằng công chúa cũng sẽ không nghe theo.

– Ta có thể tự bảo vệ mình!           

Lý Nghê Thường lại từng nét một viết vào lòng bàn tay cô ấy, thấy Sắt Sắt ngước mắt nhìn mình, nàng lại gật đầu thật mạnh với cô ấy.

Sắt Sắt trầm ngâm một lát, ra hiệu cho Lý Nghê Thường ghé sát lại, ghé tai nói:

– Trước khi rời đi, Quân Hầu phu nhân từng nói với ta, nếu công chúa gặp khó khăn trên đường, cần ngài ấy giúp đỡ thì có thể đến trấn Đồng Quan, tìm con rùa đá trấn Thủy bên cạnh bến đò Hoàng Hà gần đó. Vẽ ký hiệu lên chân trước của con rùa đá thứ ba, rồi chờ ở đó, sẽ có người nhìn thấy và sẽ đến tìm mình.

Lý Nghê Thường ghi nhớ kỹ, ôm chặt cô ấy rồi đứng dậy.

– Trên đường đi công chúa nhất định phải cẩn thận, nhớ kỹ, mọi việc phải đặt việc tự bảo toàn lên trên hết!

Nàng đi được vài bước, nghe thấy lời dặn dò của Sắt Sắt phía sau thì dừng lại, quay đầu mỉm cười với cô ấy đang đầy vẻ lo lắng, rồi bước nhanh rời đi.

Bình Luận (0)
Comment