Năm xưa Trường An bị phá, hoàng tộc và các danh môn Cao thị bị người ta cầm gia phả điểm danh g**t ch*t từng người. Mức độ thảm khốc có thể hình dung được, những người may mắn chạy trốn sống sót thực sự là đại phúc.
Trên thực tế, phương pháp thảm sát cả môn như vậy cũng không phải là hành động gì mới mẻ, mà đã có tiền lệ từ trước.
Vũ Văn Túng khi còn thiếu niên phản bội triều đình, cuối cùng dẫn đến cảnh gia tộc bị diệt vong, phàm những người có tên trong gia phả đều bị kiểm điểm, không sót một ai, đầu rơi xuống đất. Cửu tộc đều bị triều đình g**t ch*t, chỉ còn mình ông ta cô độc trốn thoát đến Hà Bắc. Có thể thấy được thù sâu oán nặng, không đội trời chung, nói ông ta là Đào Ngột Thao Thiết, hổ đói ưng đói cũng không quá lời. Sau khi trở thành đại khấu, từ đó hoàn toàn ngang nhiên vô pháp, khuấy đảo phong ba, làm cho thiên hạ chuyển dời, trực tiếp trở thành một trong những yếu tố quan trọng dẫn đến sự sụp đổ của tiền triều.
Sau đó không rõ vì lý do gì, ông ta lại cô độc nhiều năm, chưa từng khai chi tán diệp. Người cháu trai Vũ Văn Kính hiện tại này không phải là quan hệ huyết thống trong ba đời, nghiêm khắc mà nói, phải là cháu họ hàng xa ngoài năm đời.
Trong các gia tộc lớn bình thường, chi nhánh xa xôi như vậy, e rằng tế tổ cuối năm cũng chưa chắc được đến thắp hương, nhưng đối với Vũ Văn Túng, y lại là hậu duệ gia tộc duy nhất. Năm đó biết được trong tộc vẫn còn một người cháu đời sau sống sót như vậy, ông ta liền đón về, đương nhiên là rất hậu đãi, hết lòng bồi dưỡng.
Tuy nhiên, Vũ Văn Kính là người có tính tình hẹp hòi. Một mặt tự mãn vì thân phận đặc biệt, tự cao tự mãn với bản thân, một mặt lại luôn lo lắng người khác sẽ không phục mình sau lưng. Cùng với tuổi tác ngày càng lớn, tâm lý không những không cải thiện mà sự nghi ngờ còn sâu sắc hơn trước, vì vậy y cố gắng tranh giành hơn thua ở mọi nơi, muốn thể hiện bản thân, để chứng minh năng lực của mình xứng đáng với địa vị hiện tại.
Vũ Văn Túng đại khái đã nhìn ra bản tính của y nên đã có chút thất vọng, việc bồi dưỡng y cũng không còn tận tâm như những năm đầu, mấy năm nay, hầu như không còn giao phó trọng trách cho y nữa. Nhưng điều này trong mắt Vũ Văn Kính lại là hậu quả của việc mình bị người khác kích động.
Những thân tín mà Vũ Văn Túng trọng dụng nhất, cũng là những người theo ông ta lâu nhất, một là Nghĩa Vương Trần Vĩnh Niên, người còn lại là Tín Vương Tạ Ẩn Sơn.
Nghĩa Vương Trần Vĩnh Niên là người đã đón Vũ Văn Kính về năm xưa, trừ thúc phụ Vũ Văn Túng, Vũ Văn Kính chỉ nghe lời ông ta, quan hệ cá nhân của hai người rất mật thiết, đương nhiên sẽ không bất lợi cho y sau lưng.
Trước đây y chưa trưởng thành thì thôi, giờ thoáng chốc đã hai lăm hai sáu tuổi rồi, nhưng vị trí vẫn dậm chân tại chỗ. Gặp chuyện lớn, Vũ Văn Túng càng không để y đơn độc gánh vác trọng trách, lần trước tấn công Đồng Quan, chỉ phái y dẫn một đội quân làm chi viện bên sườn.
Không có cơ hội, làm sao lập được đại công? Không có đại công, làm sao chứng minh bản thân với thúc phụ?
Trần Vĩnh Niên những năm nay có chút mâu thuẫn âm thầm với Tạ Ẩn Sơn. Thái độ của Tạ Ẩn Sơn đối với Vũ Văn Kính ngày thường theo Vũ Văn Kính thấy cũng không đủ kính trọng, nên trong lòng luôn bất mãn, luôn nghi ngờ Tạ Ẩn Sơn âm mưu đoạt quyền, phỉ báng mình trước mặt thúc phụ. Đặc biệt, lần này Vũ Văn Túng định ra chiến lược giả vờ tấn công Lạc Dương, thực chất đánh Thái Nguyên, vị tướng giữ ải Long Môn then chốt đó chính là người mà Tạ Ẩn Sơn đã từng ban ơn khi còn là hào tộc cự phú ở Hà Bắc những năm đầu, lần này chính Tạ Ẩn Sơn ra mặt, người kia mới đầu hàng.
Cũng như trước đây, lần này lại không có cơ hội lập đại công, Vũ Văn Kính làm sao cam tâm? Đúng lúc, một thời gian trước, y biết được từ Trần Vĩnh Niên rằng Tạ Ẩn Sơn đi Thái Nguyên phủ làm việc, thế là liền dẫn người theo sau, ý muốn tranh công. Tạ Ẩn Sơn truy lùng không thành, xét thấy việc dùng binh ở Long Môn quan trọng hơn, Thiên Vương có thể ra lệnh xuất binh bất cứ lúc nào, nên quyết định quay về, khuyên Vũ Văn Kính cũng trở về cùng mình.
Bên Long Môn, mình không thể ra sức được nữa, bên này, nếu y có thể bắt được cô gái bị nghi là công chúa cùng với nghĩa tử Tề Vương, sau khi trở về đủ để vênh mặt hãnh diện, thế nên y làm sao chịu nghe lời khuyên, cố chấp không nghe theo. Tạ Ẩn Sơn càng khuyên, y lại càng nghi ngờ là Tạ Ẩn Sơn không muốn thấy mình lập công. Chờ đến khi Tạ Ẩn Sơn khuyên không được đành bất đắc dĩ rời đi, y liền tự mình dẫn đội theo dõi, cuối cùng đợi được cơ hội đêm hôm nay. Cứ tưởng chắc chắn trong tay rồi, không ngờ lại trúng kế của Thôi Trọng Yến, nếu không phải Tạ Ẩn Sơn không yên tâm quay lại, e rằng giờ này y đã là tù nhân rồi.
Sau khi được Tạ Ẩn Sơn cứu đi, ngoài mặt y tỏ vẻ cảm ơn, nhưng trong lòng thực chất lại càng uất ức hơn. Tạ Ẩn Sơn đang vội vàng chạy đến Long Môn, thấy y bị thương không nặng, mà có vẻ như cũng không muốn đi cùng mình nữa, hơn nữa thân phận đặc biệt không tiện cưỡng ép, đưa y đến trấn Đồng Quan rồi, cả hai liền tách ra lần nữa.
Những người xung quanh đều đang bận rộn vì một cuộc đại chiến sắp tới, chỉ có y nhàn rỗi, uất hận tột cùng, lại lo lắng sau lần này sẽ càng bị người ta khinh thường, càng mất lòng thúc phụ, đêm đó y mượn rượu giải sầu, buồn bã không vui.
Thân tín của y biết y ưa thích mỹ nhân, trong phủ vốn dĩ đã có nhiều sủng cơ mỹ tỳ do Vũ Văn Túng ban thưởng, nhưng mỗi lần ra ngoài, y luôn không quên săn tìm người đẹp. Đêm đó, họ đã kiếm cho y một tửu nương trong một tửu phường ở trấn.
Tửu nương ấy chẳng những dung mạo xinh đẹp mà còn rất biết chiều lòng người. Vừa mời rượu, nàng vừa khéo léo hỏi han nỗi lòng. Y uống đến say khướt, nhưng trước mặt mỹ nhân sao chịu tỏ ra yếu thế, bèn đem nỗi uất bực trong lòng hóa thành những lời khoác lác viển vông, tự xưng mình sắp thống lĩnh đại quân tập kích Tấn Châu, đoạt lại Bắc đô của tiền triều. Thấy mỹ nhân còn không tin, y dứt khoát lại kể ra bí mật bên trong của Long Môn Quan. Cuối cùng đêm đó, y say bí tỉ bất tỉnh nhân sự. Chờ đến ngày hôm sau, mặt trời lên cao mới tỉnh lại, mỹ nhân đã không thấy đâu nữa. Khi hắn cố nhớ lại những lời mình dường như đã lỡ miệng thốt ra đêm qua, không khỏi toát mồ hôi lạnh, sợ hãi không thôi. Để phòng ngừa bất trắc xảy ra, y lập tức ra lệnh người của mình đi giết tửu nương tối qua để diệt khẩu. Không ngờ khi người đến tửu phường, lại được báo rằng mỹ nhân đó không phải là cô gái trong quán, mà là người tạm thời từ ngoài đến. Có người đã trả một số tiền lớn cho chủ quán, bảo cô gái đó bán rượu giữa phố, chưởng quỹ thấy có tiền liền vui vẻ nhận lời, còn về lai lịch của cô nương ấy, thì hoàn toàn không biết gì.
Vũ Văn Kính hoảng sợ tột độ, nghi ngờ mình đã gây ra đại họa tày trời. Tuy nhiên với tính cách của y, bảo y lúc này đi nhận tội với Vũ Văn Túng, nhằm phòng ngừa tổn thất quân sự có thể do y gây ra, y làm gì có cái can đảm đó? Sau khi suy đi tính lại, cuối cùng y không dám làm rùm beng, chỉ biết cầu mong trời cao phù hộ đừng xảy ra bất kỳ sai sót nào, lại dặn dò thân tín không được nhắc nửa lời đến chuyện tối qua với bên ngoài, sau đó lặng lẽ rời đi.
Mỹ nhân đó đương nhiên là do Thôi Giao sắp xếp, không tốn chút sức lực nào đã thăm dò được bí mật kinh thiên động địa này, lập tức quay về báo lại cho Thôi Trọng Yến.
Thôi Trọng Yến sau khi nghe tin, lúc đầu cũng kinh ngạc, không ngờ Vũ Văn Túng lại già đời xảo quyệt như vậy, chơi một màn giương đông kích tây thật hay. Tiếp theo, cho dù Bùi gia gặp bất lợi, hay Tôn Vinh và Tề Vương tương tranh, đối với hắn đó đều là chuyện đáng vui mừng. Đương nhiên là hắn cứ giả vờ như không biết gì, ngồi xem kết quả là được.
Tuy nhiên hắn làm sao ngờ được, vẫn có chim sẻ ở phía sau.
Quả đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Trong số thủ hạ của hắn lại có người trong lúc hắn hoàn toàn không hay biết đã ngầm thần phục dưới váy lụa của Sắt Sắt, kể hết mọi chuyện cho cô ấy.
Lý Nghê Thường nghe xong, bất động một lúc lâu, chỉ siết chặt hai tay ngày càng chặt hơn, đến cuối cùng, khớp ngón tay trắng bệch, không còn chút huyết sắc nào.
Sắt Sắt đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn, tâm trạng vô cùng phức tạp. Nói thật, cô ấy biết, lúc này mình nên làm như Thôi Trọng Yến, giả vờ như không biết gì, càng không nên mở lời báo tin này cho công chúa. Chỉ cần cho công chúa biết, trên thực tế, cũng đồng nghĩa với việc mặc định nàng sẵn lòng mật báo, truyền tin tức này cho người của Bùi gia.
Nếu không, cô ấy cần gì phải làm thêm chuyện này, chủ động kể chuyện cho công chúa? Chẳng lẽ chỉ để công chúa biết, rồi lại oán hận bản thân không làm được gì, khiến nàng lo lắng vô ích ư?
Chính bản thân Sắt Sắt cũng không thể hiểu được, một người như có thân phận khuyển mã như nàng đã bị Trưởng Công chúa ràng buộc chặt chẽ, cả đời không thể xoay chuyển được nữa, trên bàn Trưởng Công chúa có thức ăn trên bàn thì mình mới có thể nhặt được chút canh thừa dưới đất mà sống như chó ngựa, Ấy vậy mà chẳng hiểu vì sao, nàng lại không muốn thấy Bùi thị gặp nạn.
Lý Nghê Thường cúi đầu, gần như bóp gãy móng tay, cắn nát răng bạc, đột nhiên, nàng ngước mắt nhìn về phía Sắt Sắt, chỉ là, chưa kịp có bất kỳ biểu hiện nào, đã thấy cô ấy mở lời, nói khẽ:
– Công chúa an tâm, ta sẽ sắp xếp nhanh nhất có thể, bảo người đưa tin này đến tay người nhà họ Bùi.
Cô ấy nói xong, thấy Lý Nghê Thường sững sờ, đôi mắt đẹp lộ ra vẻ kinh ngạc mừng rỡ, cả người cuối cùng cũng hồi phục được chút sức sống, không còn như cây khô tro tàn trước đó nữa.
Lý Nghê Thường quả thật không ngờ Sắt Sắt lại đồng ý nhanh chóng như vậy, thậm chí không cần nàng khẩn cầu giúp đỡ.
Việc nhờ cô ấy giúp truyền tin, đồng nghĩa với việc gánh vác rủi ro. Điểm này, Lý Nghê Thường làm sao không hiểu, đây rõ ràng là đặt Sắt Sắt vào vùng nguy hiểm. Nhưng trong hoàn cảnh như thế này, không nhờ cô ấy, còn có thể nhờ ai đây?
Lúc này, ngoài sự kinh ngạc và cảm kích, Lý Nghê Thường còn vô cùng hổ thẹn.
Sắt Sắt khác với nàng. Dù là vì cảm động trước người Bùi gia, hay là không muốn vùng đất yên bình Hà Đông đó bị ác tặc Vũ Văn Túng chà đạp, nàng không biết thì thôi, một khi đã biết thì nhất định phải tìm cách đưa tin đi. Nhưng Sắt Sắt thì khác. Cô ấy hoàn toàn không cần thiết phải mạo hiểm vì chuyện này.
Thái độ của Thôi Trọng Yến như thế nào, nàng không cần nhìn cũng biết. Hắn tuyệt đối không cho phép tin tức bị rò rỉ ra ngoài.
Sắt Sắt kể chuyện cho nàng biết đã là mạo hiểm, giờ phút này lại không chút do dự đồng ý giúp đỡ.
Sự cảm kích và hổ thẹn trong lòng Lý Nghê Thường gần như không thể diễn tả hết được. Nàng quỳ trên giường, định hành lễ với Sắt Sắt, nhưng bị cô ấy ngăn lại.
– Công chúa không cần tự trách, càng không cần tạ ơn ta, ta không dám nhận. – Sắt Sắt từ chối, – Ta cũng không phải đang làm việc vì công chúa.
Lý Nghê Thường lộ vẻ hoang mang, khó hiểu nhìn cô ấy.
Cô ấy trầm ngâm một lát.
– Một chuyến đi Hà Đông này đã cho ta được chứng kiến phong thái của vợ chồng Quân hầu, thật sự đã khiến ta cảm thấy mới lạ.
– Cả đời ta đã làm rất nhiều chuyện xấu xa, hình như chưa từng làm được chuyện tốt nào. Lần này…
Cô ấy nhìn Lý Nghê Thường, mỉm cười nhẹ.
– Cứ coi như ta đang tích đức đi. Sau này xuống Địa ngục A Tỳ, cũng không đến nỗi không nói ra được một chuyện tốt nào.
Nói xong, cô ấy ghé tai nói nhỏ vài câu, rồi đỡ Lý Nghê Thường nằm xuống, đắp chăn cho nàng, sau đó nhẹ nhàng bước ra ngoài.
Sắt Sắt nói với nàng, cô ấy sẽ bảo người đó sắp xếp thêm đưa tin tức khác, đưa tin này đến Hà Đông ngay trong đêm. Nếu thuận lợi, bảy tám ngày là có thể đến, hẳn là có thể kịp thời gian trước khi Vũ Văn Túng xuất binh, để người Bùi gia biết.
Tinh hà lấp lánh, đêm dài khó ngủ. Đêm càng lúc càng sâu thẳm, Sắt Sắt đáng lẽ phải quay lại rồi thế nhưng vẫn bặt vô âm tín. Lý Nghê Thường bắt đầu bồn chồn lo lắng, trong lòng nảy sinh dự cảm chẳng lành.
Bóng trăng dần dịch chuyển qua cửa sổ, bỗng nhiên, tiếng trống canh ba truyền vào tai Lý Nghê Thường. Nàng bị tiếng trống canh này làm cho hồn vía lên mây, không thể đợi thêm được nữa, lật mình ngồi dậy, vội vàng mặc quần áo, bước xuống giường đi ra ngoài. Mở cửa ra, nàng lập tức đứng sững tại chỗ.
Dưới mái hiên ngoài cửa, không biết từ lúc nào đã có hai người đang đứng. Nhìn là biết người của Thôi Trọng Yến.
Nàng bình tĩnh lại, bước đi định ra ngoài, hai người kia đã tiến lên, một trái một phải chặn đường nàng, sau đó, hành lễ, dùng ngữ khí khiêm cung nói:
– Đã khuya rồi, bên ngoài giờ cũng không được yên ổn, xin công chúa đừng ra ngoài, hãy vào nghỉ ngơi đi ạ.
Lý Nghê Thường làm sao chịu nghe theo, tiếp tục bước tới. Hai người kia không dám cưỡng ép ngăn cản, lùi lại vài bước, rồi lại đứng song song bên nhau, tiếp tục chặn đường nàng.
Lý Nghê Thường nổi trận lôi đình, đưa tay đẩy mạnh hai người ra, cố gắng xông ra ngoài, sau đó nhấc váy, chạy thẳng đến chỗ ở của Thôi Trọng Yến.
Bên ngoài cửa phòng hắn cũng có người canh gác, thấy Lý Nghê Thường đột ngột đến thì đồng loạt chạy ra ngăn cản. Nhưng đám người ấy không dám đụng đến nàng dù chỉ một đầu ngón tay, càng không dám làm nàng bị thương một sợi tóc. Còn nàng thì bất chấp tất cả, chỉ một mực xông thẳng vào. Dù người có đông đến mấy cũng không sao ngăn được, lại để nàng một hơi xông thẳng đến cửa, mạnh mẽ đẩy ra, xông vào bên trong.
Cửa vừa mở, một mùi máu tươi nồng nặc xộc thẳng vào mặt, khiến Lý Nghê Thường ngạt thở. Nàng đột ngột dừng lại, tập trung nhìn, lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hoàng.
Chỉ thấy dưới đất có hai kẻ còn chưa tắt thở, mình mẩy đẫm máu, máu chảy loang khắp sàn. Thôi Giao quỳ gối, cúi đầu ở ngay bên cạnh, vẻ mặt kinh hoàng, trông như đang thỉnh tội. Dưới đất, ngay cạnh tay hắn, là một con dao nhuộm đầy máu, rõ ràng, hai thuộc hạ này của hắn đều do hắn tự tay giết. Mà Sắt Sắt, người mà nàng đã chờ đợi lâu không thấy quay lại quả nhiên cũng ở đây.
Hai tay cô ấy bị trói ngược ra sau, nằm nghiêng dưới đất, trông rất thê thảm. Đột nhiên thấy Lý Nghê Thường xông vào, cô ấy nở nụ cười khổ sở, hướng một ánh mắt xin lỗi về phía nàng.
Còn Thôi Trọng Yến, lúc này đang ngồi giữa trung tâm phòng khách. Hắn hẳn là đã nghe thấy động tĩnh vừa rồi bên ngoài cửa, nhìn Lý Nghê Thường phá cửa xông vào, trên khuôn mặt âm trầm lộ ra vẻ giận dữ hiếm thấy.
Lúc này, những hộ vệ không ngăn được Lý Nghê Thường lũ lượt quỳ ngoài cửa xin tội.
– Lui xuống! – Hắn nghiến răng, quát một tiếng.
Mọi người vội vàng lui ra.
Lý Nghê Thường đã hiểu rõ mọi chuyện. Việc gửi tin tức đã bị Thôi Trọng Yến phát hiện, hai người kia đã bị g**t ch*t tại chỗ. Còn về Sắt Sắt…
Nàng đột nhiên nảy sinh một trực giác mạnh mẽ. Hắn đối xử với Sắt Sắt như vậy, rất có thể đã động sát ý rồi. Chỉ một chuyến đi này, Sắt Sắt đã biết quá nhiều bí mật của hắn, với tính cách của hắn, làm sao có thể thực sự yên tâm? Xét theo số người đã chết trong chuyến đi này, việc thiếu đi một Sắt Sắt, sau khi trở về, cũng không phải là chuyện không thể giải thích được.
Lý Nghê Thường ổn định tinh thần, dưới ánh mắt âm hiểm áp bức của Thôi Trọng Yến, nàng bước tới.
– Công chúa, muội đừng cầu xin hắn cho tỷ! – Sắt Sắt nằm dưới đất, dáng vẻ thê thảm, nhưng biểu cảm lại bình thường, khẽ cười nói. – Vừa rồi tỷ đã nói rồi, đó là ý của riêng tỷ, không liên quan đến công chúa. Huống hồ, hắn là cái thứ gì, làm sao xứng để công chúa phải hạ mình cầu xin hắn? Tỷ thật sự không thể chịu đựng nổi nữa rồi!
Sắt Sắt khinh miệt liếc nhìn Thôi Trọng Yến, cất tiếng cười nhạo.
– Cứ coi như ta xui xẻo đi, đêm nay vẫn chưa đủ cẩn thận mà rơi vào tay hắn. Ta chỉ hận mình không thể thành công. Hắn muốn giết thì giết, tưởng ta sẽ sợ chắc?
Mặc cho Sắt Sắt châm chọc thế nào, nét mặt của Thôi Trọng Yến vẫn không hề thay đổi. Hắn như không nghe thấy gì, chỉ nhìn chằm chằm vào Lý Nghê Thường, nói:
– Ở đây không có chuyện của công chúa, công chúa hãy về nghỉ ngơi đi!
Hắn nói xong, thấy Lý Nghê Thường bất động, bèn nhíu chặt hai hàng lông mày, nhìn về phía Thôi Giao vẫn đang quỳ trên đất không dám ngẩng đầu:
– Đưa công chúa về!
Thôi Giao vội vàng đứng dậy, định cưỡng chế đưa Lý Nghê Thường ra khỏi phòng, nhưng không ai ngờ, nàng đột nhiên vơ lấy một cây chuỷ thủ đặt trên bàn, giơ lên.
Sự việc biến đổi này khiến vài người gần đó giật mình kinh hãi.
Sắt Sắt kêu thất thanh cầu xin nàng bỏ chuỷ thủ xuống, Thôi Giao định tiến lên cưỡng đoạt, Lý Nghê Thường đã nhanh chóng lùi lại vài bước, tránh thoát.
Thôi Trọng Yến hoàn hồn lại, khựng lại một chút, cuối cùng cũng giảm bớt giọng điệu đi phần nào, nhưng ngữ khí vẫn lạnh lùng:
– Công chúa hãy bỏ xuống đi! Công chúa thân thể quý giá, trải qua bao gian nan mới đến được ngày hôm nay, chẳng lẽ nàng không còn việc gì phải làm, lại vì một tiện tỳ mà tự hại mạng mình?
– Công chúa có biết cô ta đã làm gì không? Cô ta dám nhúng tay vào chuyện của ta! Ta có thể dung thứ cho cô ta được chăng!
Lý Nghê Thường chỉ từ từ giơ mũi dao lên, dưới ánh mắt săm soi của hắn, đi qua cổ họng của mình, tiếp tục đi lên, cuối cùng, dừng lại trên một bên má. Tiếp đó, trong ánh mắt kinh hãi không dám tin và chợt tỉnh ngộ của Thôi Trọng Yến, nàng dùng lực cổ tay, mang theo mũi dao không chút do dự rạch lên một bên má mềm mại của mình.
Sắc mặt Thôi Trọng Yến tái mét. Mọi chuyện vừa rồi, nàng biết rõ, hắn cũng rất biết rõ. Nàng cũng không phải thực sự muốn chết, nàng chỉ là lấy tính mạng của mình để uy h**p hắn, đánh cược với hắn để bảo vệ Sắt Sắt.
Hắn chưa từng ngờ rằng, ấy vậy mà mình lại nhìn nhầm. Nàng quả thật không định chết, nhưng lại thực sự làm ra chuyện như vậy. Việc hủy dung này so với việc lấy mạng uy h**p còn mang lại chấn động lớn hơn nhiều cho hắn. Bởi vì lấy mạng uy h**p, có lẽ vẫn là giả, nhưng nhìn nét mặt của nàng, hủy hoại dung nhan, nàng lại không chút do dự.
Hắn không dám đánh cược nữa, không giữ được bình tĩnh, lập tức chịu thua, lao người lên, chém tay đoạt lấy chuỷ thủ từ tay nàng. Tuy nhiên hắn vẫn chậm một bước, mũi dao sắc bén đã rạch ra một vết thương bên cạnh tai nàng. Giọt máu từ từ thấm ra từ làn da tai non mềm của nàng, nhỏ xuống vai nàng.
– Đưa cô ta xuống!
Thôi Trọng Yến tức giận ném chuỷ thủ hắn vừa đoạt được đi, rồi quát về phía Thôi Giao một tiếng.
Thôi Giao biết hắn đang chỉ Sắt Sắt, hoàn hồn lại, vội vàng đỡ Sắt Sắt đang kinh hãi đứng dậy, đang định đưa ra ngoài, lúc này, một tùy tùng chạy nhanh từ bên ngoài vào, liên tục báo cáo:
– Bẩm Hữu Tướng quân! Người tiếp ứng vừa đến ngay trong đêm rồi!
– Là Thế tử dẫn đội ạ!
– Người đã ở ngoài, sắp vào đây rồi!