Trên đường đi, Lý Nghê Thường nhận thấy Sắt Sắt nhiều lần có vẻ muốn nói lại thôi. Lần đầu tiên trong đời nàng cảm thấy việc mình không thể nói chuyện có lẽ không phải là một điều hoàn toàn tồi tệ. Ít nhất, như trong khoảnh khắc đêm nay, nàng có thể không cần bận tâm phải tìm một lý do thích hợp cho hành động này.
Nàng dứt khoát nhắm mắt, mặc cho xe ngựa đưa nàng phi nhanh trên con đường ngoại ô gồ ghề, đưa nàng đến nơi nàng muốn đến đêm nay.
Sắt Sắt cuối cùng hẳn cũng từ bỏ mọi ý định tìm hiểu hay ngăn cản nàng. Đến nơi, nàng sai sai tùy tùng ở lại cùng Lý Nghê Thường, còn mình đi gõ cửa.
Lúc này đã gần nửa đêm, xung quanh bóng núi trùng điệp, yên tĩnh không tiếng động. Ánh trăng trong vắt trên núi mờ ảo chiếu rọi lên hai cánh cổng chùa cổ kính đang đóng chặt phía trước. Sắt Sắt gõ mạnh vòng đồng vào cửa, vòng đồng va chạm vào cửa chùa phát ra tiếng vang thanh giòn, làm những con quạ đêm đang đậu sâu trong cành cây rậm rạp gần đó giật mình. Bầy chim hoảng hốt kêu loạn, vỗ cánh phành phạch, bay vút ra khỏi màn đêm dày đặc, phá vỡ sự yên bình đêm khuya của ngôi chùa cổ.
Cách một đoạn, Lý Nghê Thường nhìn thấy Sắt Sắt chờ một lát, rồi cổng chùa mở ra. Cô ấy trao đổi vài lời với tiểu tăng trông cửa. Vị tiểu tăng đó dường như chỉ một hướng, rồi rút vào trong.
Sắt Sắt cũng nhanh chóng quay lại, nói với Lý Nghê Thường:
– Vị Sa di kia nói, ban ngày hôm nay có một nhóm thiếu niên từ thành đến, vốn là đến thăm hỏi Bùi Nhị Lang quân. Nhưng không biết nói chuyện thế nào, sau đó cả nhóm ra ngoài đi săn, hiện tại vẫn chưa trở về.
Lý Nghê Thường ngẩn người, hoàn toàn không ngờ rằng mình sẽ bị hụt. Nàng hơi ngẩng đầu nhìn bóng núi đen kịt xung quanh xa xa, đứng ngây người ra.
Sắt Sắt đứng chờ một lát, thấy nàng dường như không muốn quay về, vẻ mặt buồn bã, cuối cùng không đành lòng, đành nói thêm những điều vừa rồi mình đã hỏi thêm được.
– Vị Sa di còn nói, chùa chiền không nên sát sinh, càng không được ăn thịt tanh. Nếu đêm nay Bùi Nhị Lang quân và bọn họ quay lại thì chắc cũng không về chùa nữa, có lẽ sẽ đến Hạ Gia Sơn trang gần đó.
Lý Nghê Thường cắn môi, lặng lẽ nhìn Sắt Sắt.
Sắt Sắt làm sao chịu nổi dáng vẻ yếu đuối đáng thương đó của nàng, thầm than một tiếng ‘đúng là oan gia, nói:
– Ta đã hỏi được đường đến Hạ Gia Sơn trang rồi, ở ngay hậu sơn đó, vòng qua chùa là tới. Nếu công chúa muốn đi, vậy ta sẽ đưa muội đến đó vậy.
Hạ Gia Sơn trang nằm trong một thung lũng núi. Vòng qua sườn núi là có thể thấy bóng dáng của Sơn trang từ xa. Đã là nửa đêm sâu thẳm, nhưng trong trang lại đèn đuốc sáng trưng, lại có từng đợt tiếng sáo đàn hòa cùng tiếng cười phóng khoáng mờ ảo bay theo gió đêm truyền vào tai.
Xe ngựa dừng lại gần đó.
Cổng lớn sơn trang mở rộng. Xung quanh buộc rất nhiều ngựa, tất cả đều là những con tuấn mã với khuôn vàng dây ngọc. Dưới ánh lửa cây đuốc đang cháy xung quanh, đồ trang sức sang trọng trên thân tuấn mã lấp lánh ánh sáng rực rỡ. Trên mặt đất gần đó chất đống cung sừng cán ngọc và các loại bao tên khác nhau. Bảy tám người phụ trách canh gác ngồi vây quanh nhau, đang thư giãn uống rượu, bàn luận rôm rả. Nhìn vào trong, loáng thoáng còn có thể thấy bóng dáng nhiều nô bộc và thị nữ tay bưng các loại vật phẩm qua lại tấp nập.
Có vẻ như nhóm thiếu niên công tử kia đi săn đêm khuya trở về, hứng thú chưa tan, hiện đang tổ chức yến tiệc đêm tại Hạ Gia Trang.
Tiếng nói chuyện của những người ngoài cổng này cũng nghe rõ ràng.
– … Thiếu chủ vào đúng đại hôn lại xảy ra chuyện như vậy, đúng là xúi quẩy ghê! Dù có xẻo ngàn nhát tên tặc Thanh Châu kia cũng khó nguôi hận trong lòng chúng ta. Còn cái cô công chúa đó, thực sự hại người không ít! Trước đây người trong thành ai cũng nói, công chúa trời sinh điềm lành, bây giờ xem ra điềm lành gì chứ, rõ ràng là sao chổi thì có. Ta còn nghe nói, hôm đó trong Từ đường Bùi gia, Thiếu chủ lại còn che chở cho cô ta, nhất quyết chịu năm mươi roi phạt cơ. Không biết cô công chúa đó có thủ đoạn hồ ly gì, mà với sự thần võ của Thiếu chủ cũng bị cô ta che mắt đến mức này. Đã như vậy rồi, lại còn chịu đau lớn như thế!
Lời này lập tức gây cộng hưởng trong đám đông, mọi người xì xào mắng cô công chúa đó, cảm thấy bất bình cho Bùi gia Thiếu chủ.
Lý Nghê Thường khựng lại. Vừa rồi vòng vèo tìm đến đây, thấy cảnh yến tiệc đêm, những dũng khí thúc đẩy nàng đến đây đêm nay đã bắt đầu co lại. Đến lúc này thì càng rút lui hơn nửa phần. Nàng cảm thấy rất sợ, trong lòng hoang mang, vô thức chậm rãi lùi lại, lùi về phía xe ngựa, do dự không tiến lên.
Sắt Sắt tất nhiên cũng nghe thấy, trên mặt lộ rõ sự tức giận, nhưng cũng đành nhịn xuống, quay sang nhìn Lý Nghê Thường.
Lý Nghê Thường vẫn còn đang do dự thì nhóm người kia đã phát hiện ra họ, đồng loạt quay đầu nhìn tới.
Nàng ẩn mình trong bóng tối bên cạnh xe ngựa. Cách một khoảng cách, mọi người cũng không nhìn rõ dáng vẻ nàng. Sắt Sắt lại dùng thân mình che chắn trước nàng.
Vì những tai ương gần đây, Sắt Sắt đã không còn trang điểm lộng lẫy và y phục xa hoa như ở Thanh Châu nữa, hiện tại ăn mặc không khác gì phụ nữ nông thôn. Nhưng dù vậy, vẫn khó che giấu được vẻ đẹp duyên dáng của mình. Những người này đều là người th* t*c, cậy có chút hơi men, có người liền dùng lời lẽ thô bỉ trêu chọc, cười hềnh hệch gọi cô ấy tiến lên nói chuyện.
Sắt Sắt từng trải bao cảnh tượng lớn, tất nhiên không thèm để ý đến những tên đàn ông thô lỗ này. Lý Nghê Thường thì đã hoàn toàn mất hết dũng khí để bước vào. Nàng lúng túng quay người đang định trốn về, lúc này, từ trong cổng lớn Sơn trang bước ra một người đàn ông tuấn tú khoảng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi. Mọi người thấy thế vội vàng thu lại tiếng cười đùa, đứng dậy, đồng loạt gọi y là Hạ Lang quân.
Người này tên là Hạ Duy Ngọc, là con trai của Hạ Hành, cũng là chủ nhân của Sơn trang này. Nhà họ Hạ vốn là hào tộc ở Hà Đông, lại vì trước đây đã bảo vệ mộ tổ Bùi gia vì vậy quan hệ giữa hai nhà tự nhiên khăng khít hơn hẳn các gia đình khác. Trong số đông con cháu nhà họ Hạ, Hạ Duy Ngọc là người nổi bật nhất, tư chất hơn người, văn võ song toàn, được coi là tạ đình lan ngọc. Vì vậy, người Hạ gia đặt nhiều kỳ vọng vào y, dốc sức bồi dưỡng. Từ những năm đầu, y đã bắt đầu qua lại với huynh đệ Bùi gia, quan hệ cá nhân rất tốt, nhiều lần theo quân tham gia chiến trận, lập được nhiều công lao.
Hôm nay y là chủ nhà, khách quý đến cửa, đương nhiên phải để tâm. Vừa rồi y đã lợi dụng khoảng thời gian nghỉ giữa yến tiệc để ra ngoài kiểm tra, dặn dò những người này canh gác cẩn thận.
Mọi người đồng thanh đáp vâng. Y đang định quay người vào trong, đột nhiên chú ý thấy gần cổng có một chiếc xe ngựa, vài tùy tùng đi cùng hai người phụ nữ, trông có vẻ bất thường, liền bước tới. Bên cạnh xe ngựa ánh sáng lờ mờ, nhưng chỉ nhìn một cái y đã nhận ra, cô gái đứng sau không rõ mặt nhưng cảm thấy trẻ tuổi hơn rất nhiều, hẳn là chủ nhân.
– Tại hạ Hạ Duy Ngọc, hai vị nương tử đến thăm Sơn trang tệ bạc này vào nửa đêm, không biết có việc gì? – Y hành lễ xong, hỏi.
Sắt Sắt không nói ngay, chỉ liếc nhìn Lý Nghê Thường.
Trong bức tường cao của sơn trang lúc này lại truyền ra tiếng đàn sáo mới. Trong tiếng nhạc du dương thánh thót xen lẫn tiếng hát uyển chuyển của nữ kĩ cất lên một đoạn ca khúc Khuynh Ly Hoan. Sau đó, tiếng hát lại bị tiếng reo hò át đi.
Tâm trạng Lý Nghê Thường lúc này đã không thể diễn tả được, sự hỗn loạn choán đầy tâm trí. Nàng bước lên một bước, đáp lễ lại chủ nhân Sơn trang đang nhìn tới, ngay sau đó quay người định bước lên xe ngựa rời đi.
Cô gái nhỏ lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp như ngậm sương trong, Hạ Lang Quân không khỏi nhìn thêm một cái, trực giác cảm thấy nàng lại như đang mang tâm sự, do dự một chút, lại nói:
– Tiểu nương tử đã đến đây rồi, nếu có việc, cứ nói thẳng đi không sao cả. Chỉ cần tại hạ có thể giúp thì sẽ giúp.
Lý Nghê Thường lại suy nghĩ một chút, cuối cùng, lại gom góp được chút dũng khí vốn đã rút đi trước đó. Mục đích nàng đến đêm nay là để xin lỗi Nhị lang Bùi gia, bày tỏ lòng biết ơn và tạm biệt hắn một cách tử tế. Bất kể lúc này hắn có phóng túng đến mức nào, dù có ôm mỹ nhân trong lòng, thì cũng không liên quan đến nàng. Nàng không bận tâm, càng không ảnh hưởng đến mục đích nàng tìm hắn đêm nay.
Nghĩ đến đây, nàng thấy bình thản hơn rất nhiều.
Sắt Sắt vừa rồi đã nhận ra ý định quay về của Lý Nghê Thường. Lúc này đang định thay nàng từ chối ý tốt, không ngờ một giây sau lại thấy công chúa đã gật đầu.
Sắt Sắt hơi không hiểu, nhưng cũng chỉ đành thay nàng cảm ơn, hỏi Bùi Nhị Lang quân có ở bên trong không, muốn tìm hắn có việc. Nói xong, thấy Hạ Duy Ngọc quan sát công chúa, trên mặt lộ vẻ hoang mang, liền nói:
– Cô nương chính là công chúa.
Hạ Duy Ngọc tất nhiên biết hôn sự lần này của Thiếu chủ Bùi gia trắc trở. Nhưng không ngờ rằng cô gái nhỏ trước mắt này lại chính là công chúa. Y lập tức tỉnh táo. Lại thấy các tùy tùng ngoài cổng trang cũng quay sang nhìn cô gái trước mặt, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc. Y đè xuống nỗi sửng sốt trong lòng, do dự một chút, lại cung kính hành lễ:
– Thì ra là công chúa giáng lâm. Tại hạ vừa rồi có mắt không tròng, lễ tiết chưa chu đáo, xin công chúa đừng trách. Bùi Nhị Lang quân ở ngay bên trong, xin công chúa theo tôi vào.
Lý Nghê Thường thầm thở ra một hơi, bước vào bên trong. Nàng theo chủ nhân Sơn trang băng qua sân trước, sân sau. Nghe y giải thích rằng, mọi người biết Bùi Nhị Lang quân đến chùa Hồng Diệp dưỡng thương đã được mấy ngày, đã muốn đến thăm hỏi rồi nhưng lại sợ quấy rầy hắn. Đến hôm nay, mọi người bàn bạc xong mới cùng nhau qua đây. Khi đến nơi, biết thương tích của hắn đã hồi phục rất nhiều, không những thế, Nhị Lang quân còn đề nghị đi du ngoạn săn bắn. Mọi người cầu còn không được, nên mới có chuyến đi hôm nay. Buổi tối trở về, tất cả cùng nhau thiết yến tiệc thịt nai tại Sơn trang để chúc mừng.
Đang nói chuyện, Lý Nghê Thường được dẫn đến một khu đất rộng ngoài trời. Chỉ thấy mười hai mươi công tử y phục hoa lệ tuổi khoảng hai mươi ngồi trên những chiếc giường ngồi đã được sắp sẵn, hoặc vài người bầu bạn, hoặc một mình. Trên giường có gối đầu, gối tựa lưng, lư hương, bàn ăn, đầy đủ mọi thứ. Ở giữa có một lò lửa lớn, trên đặt giàn nướng. Lửa trong lò cháy rất mạnh. Vài nô bộc khỏe mạnh không ngừng lật giàn nướng, nướng thịt nai, thịt thỏ săn được hôm nay. Thịt nướng giòn da mềm thịt, mỡ rỉ ra xèo xèo.
Những thiếu niên này không ai là không xuất thân từ danh môn hay đại tộc ở các nơi Hà Đông. Ai nấy cũng quen với cảnh người hầu kẻ hạ. Nhưng đêm nay, người nổi bật nhất trong đám đông, không nghi ngờ gì chính là Bùi gia Nhị Lang quân kia.
Khi Lý Nghê Thường rẽ vào, ngay lập ức nhìn liền thấy Bùi Thế Du. Hắn như trăng được các ngôi sao vây quanh, ngự ở một chiếc giường ngồi ở giữa. Hắn không mặc áo ngoài, trên người chỉ khoác chiếc áo chẽn màu trắng, cổ áo buông lỏng, đai lưng không thắt, giày quăng dưới đất. Một chân đi chiếc tất lụa trắng, chân kia lại trần, chiếc tất kia không biết bị hắn vứt đi đâu rồi.
Không chỉ hắn, các công tử xung quanh hắn người nào người nấy biểu lộ trạng thái hoan lạc phóng túng. Điểm khác biệt duy nhất của hắn so với mọi người là hắn không ôm những tỳ nữ xinh đẹp đang quanh quẩn phục vụ trước giường ngồi. Một tỳ nữ trước mặt hắn cắt thịt nai nướng vừa vặn thành lát, đặt vào đĩa bạc dâng lên. Một tỳ nữ khác pha chế nước chấm, đưa đến trước mặt hắn. Nhưng hắn dường như đã say, bất động, nghiêng người tựa vào giường ngồi, ngửa mặt lên trời đêm, không nhìn rõ vẻ mặt, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt với xương hàm rõ nét, nửa tỉnh nửa mê. Một góc áo choàng của hắn rủ xuống khỏi mép giường. Gió đêm thổi qua, nhấc vạt áo bay lượn không ngừng.
Lý Nghê Thường dừng lại từ xa trên hành lang.
– Xin Công chúa chờ một lát.
Hạ Duy Ngọc khẽ nói với nàng, rồi xuyên qua bãi tiệc, đi đến trước mặt hắn. Có lẽ là đã nói vài câu về việc vừa rồi tình cờ gặp nàng. Rất nhanh, mọi người cũng phát hiện ra sự có mặt của nàng. Yến tiệc đêm vốn ồn ào dần dần im lặng lại. Vô số ánh mắt nhìn về Lý Nghê Thường.
Lý Nghê Thường thấy hắn khẽ động một chút, sau đó mở mắt, nghiêng mặt nhìn sang. Cách nhau rất xa, nhưng mà, ngay khi ánh mắt hắn chuyển đến nàng, nàng chỉ cảm thấy căng thẳng, trong lồng ngực như lại trào ra một luồng hơi nóng khó tả. Ngay sau đó, lưng cũng nổi lên một trận nóng âm ỉ.
Hai người cứ như vậy nhìn nhau từ xa. Một lát sau, hắn chậm rãi đứng dậy từ giường ngồi, ánh mắt quét một vòng qua những thiếu niên xung quanh hắn.
Hầu hết mọi người đều đang nhìn vào nàng. Hắn thu ánh mắt, không biểu cảm, gọi một tỳ nữ trước mặt, dặn dò khẽ một câu.
Tỳ nữ đó nhanh chóng đến trước mặt Lý Nghê Thường, cung kính nói:
– Xin Công chúa theo nô tỳ trước. Bùi Nhị Lang quân nói ngài ấy sẽ đến ngay ạ.
Lý Nghê Thường theo tỳ nữ chuyển đến một khoảnh sân cực kỳ thanh tĩnh. Biết đây hẳn là nơi hắn sẽ nghỉ ngơi đêm nay. Tỳ nữ rời đi. Nàng thấy Vĩnh An đang bận rộn sắc thuốc trên một cái lò ở góc nhà. Đột nhiên nhìn thấy nàng, cậu chàng cực kỳ mừng rỡ, quăng chiếc quạt đang dùng để quạt lửa, chạy vội ra ngoài.
– Công chúa!
– Sao Công chúa lại đến đây thế? – Vĩnh An hớn hở, – Thấy buổi tối Đại sư phụ đã tìm Lang quân, nói phu nhân sẽ tiễn công chúa đi vào ngày mai sao ạ? Chẳng lẽ ông ấy nhầm rồi?
Lý Nghê Thường chỉ có thể đáp lại bằng nụ cười.
Lúc này Vĩnh An lại chợt hiểu ra:
– A đệ biết rồi! Công chúa đến đây, chắc chắn là có việc muốn tìm Lang quân đúng không?
Lý Nghê Thường lại mỉm cười, nhẹ nhàng gật đầu.
Vĩnh An liền ở bên cạnh chờ cùng nàng. Chờ một lát, không thấy người đến, cậu nói:
– Để đệ qua đó xem sao! Xin công chúa trông hộ lửa cho đệ ạ, thuốc sắp sắc xong rồi. Ban đầu Đại Sư phụ nói thương tích của Lang Quân chưa hoàn toàn hồi phục, tốt nhất là nên nằm yên tĩnh dưỡng, cũng không được uống rượu. Nhưng Lang quân có khi ngay cả lời Quân hầu và phu nhân cũng không nghe, đệ biết làm sao đây…
Cậu chàng lẩm bẩm trong miệng, vội vã cất bước đi ra ngoài.
Lý Nghê Thường bước vào, trông lửa một lát, thấy thuốc đã sắc gần xong bèn nhấc ấm thuốc lên, đặt sang một bên chờ nguội bớt.
Bùi Thế Du vẫn chưa thấy đi tới.
Nàng bước ra ngoài, tiếp tục chờ dưới hiên. Lúc này, cổ tay truyền đến một cơn đau nhói. Nàng cúi đầu vén tay áo, mới phát hiện vết thương tối nay không băng bó kỹ, lại vật lộn đến giờ này, rỉ ra khá nhiều máu, đã làm đỏ lớp vải băng bó. Đến giờ nàng mới nhận thấy.
Điều này đã là chuyện thường đối với nàng. Nàng cúi đầu, răng cắn một đầu vải băng, phối hợp với tay kia băng bó lại vết thương. Sắp xong thì đột nhiên, cảm thấy một luồng gió tối cực kỳ nhẹ như lướt qua mặt mình, khẽ làm lay động vài sợi tóc của nàng.
Nàng theo bản năng ngẩng đầu lên, lại thấy trước mặt đột nhiên nhảy ra một con báo. Ánh sáng trong sân mờ ảo, đôi mắt xanh lè của nó nhìn chằm chằm vào nàng, như sẵn sàng nhảy bổ tới bất cứ lúc nào.
Lý Nghê Thường kinh hoàng, theo bản năng sờ vào ống trúc bên hông, nhưng lại thấy trống không. Lúc này nàng mới nhớ ra, khi nàng ra ngoài buổi tối, Tiểu Kim Xà đã ngủ say, nên nàng đã không mang nó theo.
Trong chớp mắt, nàng cũng hiểu ra. Mặc dù không biết con báo này tại sao lại xuất hiện ở đây, nhưng hẳn là mùi máu tanh từ máu cổ tay rỉ ra đã dẫn dụ khứu giác nhạy bén của nó.
Tim nàng lập tức đập thình thịch, người cũng đứng cứng tại chỗ, ngay cả một sợi tóc cũng không dám động đậy, sợ k*ch th*ch con báo nhảy bổ tới.
Cứ như vậy, một người và một báo, sau một lát đối đầu, nàng nhận thấy vai trước của nó hơi nhô lên, như lấy đà sắp lao về phía mình. Nếu nó thực sự lao tới, ở khoảng cách gần như vậy, nàng không thể chạy thoát được. Nàng không sợ cái chết, nhưng điều đó không có nghĩa nàng cam lòng chết vì bị mãnh thú xé xác.
Nàng dùng hết sức lực toàn thân, muốn phát ra tiếng kêu cứu. Tuy nhiên, mở miệng ra, nàng lại tuyệt vọng phát hiện, trong tình huống như vậy, nàng lại vẫn không thể phát ra dù chỉ nửa tiếng động.
– Kim Nô!
Ngay lúc Lý Nghê Thường tê dại da đầu nhắm mắt chuẩn bị chịu đựng cú vồ của mãnh thú, đột nhiên, nàng nghe thấy một tiếng quát nghiêm khắc.
Nàng mở bừng mắt ra, thấy Bùi Thế Du chạy nhanh từ ngoài xông vào.
– Lùi lại!
Kèm theo một tiếng quát khẽ nữa, con báo vốn trông đã sẵn sàng hành động kia ngoan ngoãn lại, lùi về phía sau, dừng lại bên chân hắn. Bùi Thế Du cúi xuống, đưa tay vuốt đầu con báo. Sau đó hắn từ từ đứng thẳng người lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lý Nghê Thường lúc này vẫn chưa hết kinh hoàng.
– Đến tìm ta có việc gì?
Hắn hờ hững hỏi.