Thiên Kim Phương có câu: “Cổ độc ngàn loại, mỗi loại một khác.” Dựa theo chủng loại của côn trùng độc, đại khái có các loại như Xà cổ, Thằn Lằn cổ, Cóc cổ, Bọ Hung cổ, v.v. Và cái gọi là cổ độc, chính là việc nuôi các vật độc cùng nhau, chọn độc trong số các vật độc, rồi dùng thứ độc nhất cuối cùng có được để chế thành thuốc. Loại thuốc độc như vậy, có thể không phải là loại tác dụng mạnh nhất, nhưng chắc chắn là loại âm tà nhất.
Vị Ngự y mà Bạch thị mời đến năm đó quả thực đã nói không sai. Trừ phi là người nuôi cổ, biết rõ nguồn gốc, mới có thể dùng thuốc chính xác. Đổi lại người khác, ngay cả nguồn cổ còn không rõ, thì làm sao có thể giải độc triệt để? Tình huống tốt nhất, cũng chỉ như Quân hầu Bùi gia, trở thành bệnh ngầm, mối họa ngầm mãi mãi tồn tại.
May mắn thay, Lý Nghê Thường không xa lạ gì với loại độc tẩm trên đầu nỏ. Từ những năm đầu, nàng đã nhiều lần thấy Hồ Kinh nuôi dưỡng Xà cổ. Lúc này, liên tưởng đến những lời ông ta nói trước khi lâm chung về Tiểu Kim Xà, nàng đã có một suy đoán. Nếu nàng đoán không sai, Tiểu Kim Xà thuộc loại vua Xà Cổ mà Hồ Kinh mới nuôi được những năm gần đây, là niềm kiêu hãnh nhất đời ông ta. Mà theo lời Bạch thị, Hồng Chi Chiết là loại cổ độc được chế ra ít nhất hai mươi năm trước rồi. Vậy thì, liệu có thể xem rằng, thuốc khắc chế độc Tiểu Kim Xà, cũng có thể giải Hồng Chi Chiết chăng?
Lý Nghê Thường nghĩ đến Long Lan Đan. Mặc dù loại thuốc này không thể hoàn toàn giải được độc Tiểu Kim Xà, nhưng, dùng để giải độc Hồng Chi Chiết, liệu có đủ tác dụng không? Trường hợp của huynh trưởng Bùi gia, ngoài việc mạng huynh ấy cứng rắn, cũng có thể nói là có vài phần được ông trời ưu ái.
Hồng Chi ở đây, có nghĩa “đỏ như chi vuốt”, ngầm chỉ vảy và móng của Xích Long. Danh xưng “Vạn cổ tương tư, hồng chi chiết” có thể được giải nghĩa là, ngay cả Thần Long trên trời trúng loại cổ độc này, cũng không thoát khỏi sự diệt vong, cuối cùng chỉ còn lại sự hối hận muôn đời.
Điều may mắn là, khi huynh ấy trúng độc, Hồng Chi chiết đã được tồn trữ gần mười năm. Dù cổ độc được bảo quản tốt đến đâu thì độc tính cũng đã giảm đi rất nhiều. Nếu không, e rằng lúc đó huynh ấy đã mất mạng rồi.
Trong lúc Lý Nghê Thường suy tư, Bạch thị ở bên cạnh không dám lên tiếng, chỉ nín thở chờ đợi. Bùi Thế Anh cũng tĩnh lặng chờ một lát, nhìn nàng bất động hồi lâu, tưởng rằng nàng cũng giống như các y sĩ từng đến trước đây không có phương pháp chẩn trị chắc chắn nào. Điều này cũng nằm trong dự liệu của chàng.
Chàng liếc nhìn người vợ biểu cảm căng thẳng bên cạnh, không muốn làm công chúa Lý gia khó xử, càng là để an ủi vợ yêu, liền lên tiếng, mỉm cười nói:
– Công chúa cứ nói thẳng không sao, không cần có bất kỳ e ngại nào. Thực ra hai năm gần đây, ta hầu như không còn cảm thấy khó chịu nữa, mọi hành động cũng như thường. Chỉ là lần này ngoài ý muốn, mới dẫn phát bệnh cũ. Đợi dưỡng tốt rồi, sau này ta nhất định cẩn thận nhiều hơn, sẽ không có chuyện gì nữa đâu.
Lời này nói đến cuối cùng, thực ra là hoàn toàn nói cho thê tử mình nghe.
Bạch thị quay sang chàng, hai người bốn mắt giao nhau. Nàng thấy trong ánh mắt mỉm cười của trượng phu rõ ràng chứa đựng vài phần day dứt và áy náy. Một vài chuyện cũ giữa vợ chồng thoáng chốc hiện lên trong lòng. Đã nhiều năm trôi qua rồi, nhưng chuyện cũ quen biết và giao thiệp với huynh ấy vẫn sống động như vậy, dường như tất cả chỉ mới ngày hôm qua. Kết hôn nhiều năm, điều nàng ghét nhất chính là nhìn thấy bất kỳ sự hối lỗi nào từ huynh ấy dành cho nàng. Rõ ràng năm đó là nàng cưỡng ép muốn gả cho huynh ấy, có liên quan gì đến huynh ấy đâu? Thấy huynh ấy lại không nhớ bài học lần trước nàng bỏ đi nửa năm, trong lòng Bạch thị vừa ngọt ngào, lại bị khơi dậy vài phần xót xa, không kìm được khóe mắt hơi đỏ.
Bùi Thế Anh nhìn thấy, lập tức quay sang nhìn vị công chúa Lý gia vẫn đang thẫn thờ kia, định mở lời kết thúc việc chẩn trị để mình còn an ủi thê tử. Nhưng lại thấy cô gái đối diện dường như đang tự nói lẩm bẩm mấy câu, rồi đột nhiên gật đầu một cái. Hai vợ chồng nhìn nhau. Bạch thị lập tức ra hiệu cho trượng phu đừng ngắt lời cô ấy.
Lý Nghê Thường lại suy nghĩ thêm một lát. Trong tay nàng còn lại vài viên Long Lan Đan có sẵn. Hơn nữa, lần trước bị đưa về Thanh Châu, để chuẩn bị cho việc luyện thuốc sau này, nàng cũng đã mang theo nguyên liệu Lan Mỹ Nhân đã được trồng và bào chế từ đó. Những thứ này nàng vẫn luôn mang theo bên người, lần này cũng không ngoại lệ, tất cả đều được bảo quản cẩn thận trong chiếc hòm tùy thân theo đồ cưới. Nếu dùng cho Quân hầu Bùi gia, liều lượng tất nhiên không thể giống như nàng mà cần phải thử nghiệm cẩn thận, rồi điều chỉnh theo hiệu quả.
Huống hồ, đối với trường hợp của huynh ấy như vậy, cổ độc đã thâm nhập phủ tạng nhiều năm, càng không thể dùng thuốc mạnh ngay được. Nhưng chỉ cần đúng hướng, từ từ điều dưỡng, như rút tơ từng chút một, theo thời gian, hẳn là có thể hoàn toàn loại bỏ được tàn độc.
Lý Nghê Thường suy nghĩ xong, cầm lấy bút mà Bạch thị đã chuẩn bị, chấm mực viết ra giấy những gì nàng vừa suy nghĩ. Bao gồm cả phán đoán của nàng về độc vật, cách dùng thuốc, cũng đơn giản nhắc đến duyên phận của nàng với vị lão giả kia. Nàng nói với hai người rằng, đối phương rất có thể chính là Độc Sư Hồ Kinh trong miệng người đời.
Thực lòng mà nói, ban đầu khi Lý Nghê Thường đề nghị chẩn trị cho trượng phu, Bạch thị không dám ôm quá nhiều hy vọng. Thực sự là bao nhiêu năm đã trải qua quá nhiều lần thất vọng rồi, làm sao nàng có thể ngờ được, một thiếu nữ trẻ tuổi trông ít giống người có thể giải độc nhất này lại có được một trải nghiệm đặc biệt như vậy.
Dù Bạch thị đã rèn luyện được khả năng gặp biến không kinh từ khi mười mấy tuổi đã vào nam ra bắc cùng gia tộc, lúc này cũng không kiềm chế được sự kích động trong lòng, gần như không dám tin, xúc động nhào vào lòng trượng phu, ôm chặt lấy huynh ấy.
– Bùi Lang! Huynh thấy không, muội ấy lại là đệ tử của Độc Sư đó! Tốt quá! Tốt quá!
Vừa nói, hai mắt nàng đã đẫm lệ, nhưng toàn là niềm vui.
Bùi Thế Anh đã lâu không thấy thê tử mình biểu lộ sự vui mừng như thiếu nữ như vậy, thế là cũng bị lây nhiễm cảm xúc. Nhưng chàng dù sao cũng trầm ổn, trước mặt người khác cũng không biểu lộ quá nhiều, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy thê tử, vỗ nhẹ bàn tay sau lưng nàng để đáp lại.
Bạch thị nhanh chóng nhận ra sự thất thố của mình. Nghĩ đến việc để công chúa này nhìn thấy, nàng không khỏi có chút ngượng ngùng, vội buông trượng phu ra. Quay sang, lại thấy công chúa không hề ngẩng đầu, ánh mắt vẫn tập trung vào bút, xem ra vẫn chìm đắm trong suy nghĩ của mình, hẳn là vẫn đang cân nhắc cách dùng thuốc.
Bạch thị sợ làm phiền nàng, vội lại nín thở chờ đợi. Một lát sau, thấy nàng lại viết thêm vài chữ, rồi ngẩng đầu lên đưa tới.
Bạch thị nhận lấy xem xong khựng lại một chút, rồi chuyển cho trượng phu.
Bùi Thế Anh đọc nhanh.
Hóa ra công chúa Lý gia nói, thuốc nàng dùng bản thân cũng chứa độc tính, và nàng không dám đảm bảo nhất định sẽ có hiệu quả. Mặc dù nàng sẽ cẩn thận kiểm soát liều lượng, cố gắng giảm thiểu tổn hại đến cơ thể xuống mức thấp nhất, nhưng không loại trừ một khả năng, đó là không những không giải được độc, mà còn gây ra nhiều tổn thương hơn cho cơ thể huynh ấy.
Đạo lý này, Bạch thị làm sao không biết. Chỉ vì liên quan đến trượng phu, nàng quan tâm nên mất bình tĩnh mà thôi. Vốn quả cảm là vậy, lúc này nàng cũng không thể quyết đoán ngay được. Đang lúc lòng rối bời, đột nhiên tay nàng ấm lên. Nàng ngước lên, thấy là trượng phu đã đưa tay ra nắm tay nàng. Sau đó, chàng quay sang công chúa Lý gia, cười sảng khoái nói:
– Đã là thuốc thì có ba phần độc. Huống hồ, cơ thể ta nhìn có vẻ vô dụng, nhưng nhiều năm qua, cái nên dùng cái không nên dùng cũng đều đã thử hết rồi, cũng không thấy tệ hơn là bao. Công chúa cứ yên tâm dùng thuốc, ta chịu đựng được.
Lý Nghê Thường nhìn về phía Bạch thị. Thấy tỷ ấy cuối cùng cũng gật đầu, liền không nói thêm gì nữa. Nàng lại viết xuống tất cả dụng cụ cần thiết để pha chế thuốc, cũng như các loại dược liệu dùng để phụ trợ.
Bạch thị sai người chuẩn bị ngay lập tức theo danh sách, lại tự mình đưa Lý Nghê Thường đi sắp xếp mọi thứ. Ngay trong ngày, Lý Nghê Thường đã pha chế ra phần thuốc đầu tiên.
Thân phận Bùi Thế Anh không hề tầm thường, liên quan đến sự an nguy của cả hai vùng Hà Đông và Hà Tây. Lý Nghê Thường không dám gửi thuốc đi ngay. Để cẩn thận, nàng tự mình thử một liều trước mặt mọi người. Mấy ngày nay không phải là ngày nàng dưỡng huyết nuôi Tiểu Kim Xà. Cơ thể nàng coi như không có độc. Sau khi uống thuốc, không lâu sau bụng quặn đau, mồ hôi lạnh rịn ra liên tục. Sau đó, đợi cho thuốc từ từ bài tiết ra ngoài, người nàng cũng dần dần phục hồi như ban đầu. Ngoại trừ cảm thấy hơi yếu đi, còn lại thì không có phản ứng nào khác.
Nàng cuối cùng cũng an tâm phần nào. Tối hôm đó, nàng gửi thuốc sang. Đêm đó nàng cũng không dám ngủ, sợ bên đó xảy ra bất kỳ ngoài ý muốn nào. May mắn thay, đêm đó hoàn toàn yên bình. Đến sáng sớm ngày hôm sau, trời vừa hửng sáng, nàng đứng dậy mở cửa phòng, định ra sân hít thở không khí, đúng lúc này, nàng thấy Bạch thị không biết đã đến từ lúc nào đang một mình đợi ở hành lang ngoài cửa phòng nàng.
Lý Nghê Thường vốn đã lo lắng về tình hình của Bùi Quân hầu, nên vội vàng bước về phía tỷ ấy. Bạch thị thấy nàng, lập tức cũng bước nhanh tới, đến gần rồi thì kể cho nàng một tin tức.
Tối qua sau khi Bùi Thế Anh uống thuốc, ban đầu quả thực cảm thấy đau bụng như lời Lý Nghê Thường nói. Sau đó nửa đêm, huynh ấy nôn ra một ít máu đen, rồi chìm vào giấc ngủ sâu. Ngay vừa nãy huynh ấy tỉnh lại, nói với Bạch thị cảm giác tức ngực uể oải không dứt khi phát bệnh trước đây dường như giảm đi vài phần, người cũng dễ chịu hơn. Có lẽ là liều thuốc uống tối qua đúng bệnh, đã có hiệu quả rõ rệt.
Trái tim Bạch thị đã treo lơ lửng cả đêm hạ xuống. Người đầu tiên nàng nghĩ đến chính là Lý Nghê Thường, thế là lập tức đi qua đây muốn báo tin vui này cho nàng. Vừa mới đến, lại sợ làm ồn đánh thức nàng quá sớm, mới không bảo người hầu thông báo mà kiên nhẫn chờ đợi bên ngoài.
Lòng biết ơn và vui mừng của Bạch thị lúc này không cần nói nhiều. Lý Nghê Thường thì thở phào nhẹ nhõm. Xem ra hướng giải độc không sai. Trong những ngày tiếp theo, nàng liên tục điều chỉnh liều lượng thuốc tùy theo tình hình, tiếp tục dùng thuốc.
Nàng không giỏi bắt mạch. Trước đây Hồ Kinh cũng chưa từng dạy nghiêm túc cho nàng điều này. Vài ngày sau, Bạch thị theo lời nàng mời một danh y trong thành đến để chẩn mạch lại cho Bùi Thế Anh.
Vị lão y sĩ đó là người quen của phủ Quân hầu, quen thuộc nhất với mạch tượng của Bùi Thế Anh. Hôm nay bắt mạch, ban đầu tưởng mình nhầm lẫn, lại chẩn kỹ lại nhiều lần, mới mở mắt kinh ngạc chúc mừng, nói rằng mạch tượng của Quân hầu không còn hỗn loạn và ngưng trệ như thường lệ, đã rõ ràng và mạnh mẽ hơn rất nhiều. Đây là một điềm lành chưa từng có trước đây. Chỉ cần tiếp tục điều dưỡng như vậy, chắc chắn có thể khỏi bệnh.
Chẩn đoán của lang trung cũng chứng thực cho suy nghĩ của Lý Nghê Thường. Vài ngày sau đó, tình trạng Bùi Thế Anh dần dần ổn định. Nàng biết mình tiếp tục ở lại cũng không còn tác dụng lớn nữa.
Nàng để lại một phần Lan Mỹ Nhân, viết rõ ràng phương pháp dùng thuốc, nhờ vị lão lang trung kia thường xuyên theo dõi mạch tượng của Quân hầu, kiểm soát liều lượng. Sau đó nàng đến gặp Bạch thị, đề nghị được trở về.
Bạch thị vốn đã thương xót nàng, huống hồ sau chuyện này thì càng không nỡ để nàng đi, hỏi:
– Công chúa, muội thực sự không cân nhắc ở lại đây chút nào hay sao?
– Trước đây, nếu muội lo lắng không được người khác chấp nhận thì bây giờ đã khác rồi. Muội đâu chỉ là giải độc cho Bùi Lang nhà tỷ, mà còn giải được mối lo ưu lo của cả phủ Quân hầu. Họ sẽ càng biết ơn muội thôi. Chỉ cần muội gật đầu, sau này muội sẽ là người của Bùi gia. Chuyện của muội chính là chuyện của Bùi gia chúng ta. Bên cô mẫu muội, bất kể bà ta có yêu cầu gì, Bùi lang và tỷ đều có thể đứng ra giải quyết cho muội. Muội không cần phải bận lòng thêm điều chi nữa.
Lý Nghê Thường nhìn Bạch thị, khóe môi từ từ nở một nụ cười nhẹ. Đây là nụ cười đầy lòng biết ơn, nhưng chỉ có thế mà thôi. Sau đó, nụ cười tan biến, nàng nhẹ nhàng lắc đầu.
Bạch thị tiếp tục chờ đợi, nhưng công chúa Lý gia lại không có bất kỳ biểu hiện nào khác.
Bạch thị thầm thở dài trong lòng, khẽ nói:
– Cũng được. Cô cô Sắt Sắt của muội cũng đã đến rồi. Trước đây tỷ gửi tin cho cô ấy, nói muội có việc chậm trễ. Cô ấy yêu cầu được đến ở cùng muội, tỷ liền đón cô ấy đến, tạm thời an trí ở Dịch quán.
– Nếu muội đã quyết tâm muốn đi, tỷ sẽ sai người đi nói với cô ấy một tiếng. Sắp xếp cho hai người lên đường.
Đêm đó, vừa đúng là ngày nuôi huyết cho Tiểu Kim Xà. Ba ngày trước nàng đã uống thuốc dưỡng huyết xong. Trời tối hẳn, nàng tắm rửa xong, sai thị nữ phục vụ bên cạnh đi ra, rồi thả Tiểu Kim Xà ra. Nàng rạch cổ tay cho nó ăn máu xong, băng bó vết thương lại, thấy Tiểu Kim Xà trườn ra ngoài, có lẽ bị bên ngoài thu hút, nó bò dọc theo chân tường lên bậu cửa sổ, muốn chui qua khe cửa sổ đi chơi.
Nuôi mấy tháng nay, Lý Nghê Thường cảm thấy Tiểu Kim Xà càng ngày càng ăn ý với mình hơn. Không có lệnh của nàng, nó không tấn công bừa bãi, càng không chạy xa. Ban đêm dù trốn ở góc nào, sáng hôm sau không cần gọi, nó cũng sẽ tự bò về.
Lý Nghê Thường thương nó cả ngày không được tự do, bị giam trong một cái ống nhỏ, liền đi tới mở cửa sổ cho nó, để mặc nó vui vẻ trườn ra ngoài.
Nàng cũng chống hai khuỷu tay lên khung cửa sổ, thò người ra ngoài, nhìn theo nó lao thẳng vào đêm xuân dần dần nóng bức và xao động, với tiếng côn trùng kêu và châu chấu nhảy, rồi biến mất. Khóe môi nàng không khỏi nở một nụ cười nhẹ. Một lát sau, khi đang định đóng cửa sổ, nàng ngẩng đầu lên, đột nhiên hơi dừng lại.
Trăng xuân treo lơ lửng trên bầu trời đêm màu sen xanh, tĩnh lặng tỏa ra vầng sáng trắng bạc khắp bầu trời. Chiều tối đã có một trận mưa rào, nước đọng trên cành lá trong sân chưa kịp khô, ánh trăng chiếu rọi, ánh sáng trắng lấp lánh, như thể rắc xuống một trận tuyết.
Cảnh tượng này khiến nàng đột nhiên nhớ lại thế giới trắng xóa trong tuyết kia. Gió tuyết tàn bạo, một kỵ sĩ cưỡi ngựa nhanh. Chàng thiếu niên mới quen đã che chắn nàng một cách cẩn thận phía trước, đưa nàng phi nước đại trên đồng hoang trắng xóa không người. Những ngọn núi xa, những mảng rừng hoang dã liên tục bị bỏ lại phía sau.
Phía trước dẫn đến đâu, nàng không biết, cũng không hề quan tâm. Nàng chỉ biết, khoảnh khắc đó, nàng dường như đã theo người thiếu niên tuấn tú từ trên trời giáng xuống bước vào một giấc mơ bình yên. Dù mãi mãi không tỉnh lại cũng không sao.
Cảm giác đó là lần đầu tiên nàng có được trong đời này. Nghĩ lại, cũng sẽ là lần duy nhất và cuối cùng mà thôi.
Nàng sẽ mãi mãi không bao giờ quên.
Khoảng mười ngày trước đây, nàng toàn tâm toàn ý lo lắng cho bệnh tình của Bùi Quân hầu, không còn thời gian nghĩ đến những chuyện khác. Có lẽ là vì ngày mai sắp phải đi, khoảnh khắc này, khi những ký ức về đêm hôm đó lướt qua trong tâm trí, nàng đột nhiên trở nên bồn chồn khó chịu.
Đêm dài canh vắng, bóng đêm sâu hun hút.
Tiểu Kim Xà không biết đã tự mình trườn về từ lúc nào, bò đến bên cạnh nàng, tìm một góc thoải mái cuộn tròn lại ngủ. Lý Nghê Thường cũng tĩnh lặng nằm đó, nhưng hoàn toàn không ngủ được. Khi nàng lại một lần nữa nhắm mắt, trước mắt lại không khỏi hiện ra bóng lưng giận dữ bước đi của người đó hôm đó. Nàng mở mắt ngồi dậy, bóng dáng kiều diễm ngồi lặng trong màn đêm mờ ảo bên trong màn trướng, bất động hồi lâu.
Chuyến đi này, nếu không có gì bất ngờ, nàng sẽ không bao giờ quay lại nữa. Vốn dĩ, việc tạm biệt người đó cuối cùng là vui, là giận, hay là hận, cũng không quan trọng. Tuy nhiên, không hiểu vì sao, khi nghĩ đến cảnh cuối cùng với hắn lại là một bóng lưng giận dữ như vậy, nàng cảm thấy lòng dạ như thắt chặt lại, chỉ thấy khó chịu vô cùng.
Trong lòng nàng từ từ nảy sinh một ý nghĩ. Ý nghĩ đó ngày càng rõ ràng, đến cuối cùng, lại như biến thành một sự xúc động. Một sự xúc động mà nàng từ khi lớn đến giờ chưa từng có.
Nàng muốn đến nơi đó, gặp người đó lần cuối.
Cho dù không màng đến tất cả những chuyện khác, chỉ vì lời nói dối mà hắn đã buông ra trước mặt mọi người mà Bạch thị đã kể cho nàng nghe, nàng cũng nên đi chuyến này trước khi rời đi, xem như là lời tạm biệt giữa nàng với người đó.
Nàng không biết quyết định này là đúng hay sai, nhưng không còn quan trọng nữa. Cuộc đời nàng như một con rối, vốn dĩ đã hoàn toàn không thuộc về nàng. Hãy cứ làm theo ý mình một lần này. Đúng hay sai, nên hay không nên, thì có sao?
Lý Nghê Thường không còn do dự nữa. Nàng bước xuống giường, mặc từng lớp y phục vào, buộc một chiếc váy lụa đẹp nhất. Sau đó nàng đi đến trước gương, chải chuốt mái tóc dài ngọn ngàng. Sửa soạn xong xuôi, nàng mở cửa bước ra ngoài, gọi người đến đưa nàng đến Dịch quán. Cuối cùng, nàng gõ cửa phòng Sắt Sắt.
Sắt Sắt đã đến đây được vài ngày, đã chờ đợi đến cực kỳ sốt ruột. Đột nhiên thấy nàng xuất hiện như vậy thì không khỏi mừng rỡ. Nhất thời, trong lòng lại dấy lên vô vàn chuyện muốn hỏi nàng.
– Tỷ hãy đưa muội đến chùa Hồng Diệp đi. Ngay bây giờ.
Lý Nghê Thường cầm bút, chỉ trả lời câu này mà không nói thêm lời nào khác.