Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 39

Trên xe ngựa vào thành, Bạch thị kể cho Lý Nghê Thường nghe về tình trạng của trượng phu mình.

Khi Bùi Thế Anh còn là một thiếu niên, có một năm, theo lệ thường mùa đông, chàng đi tuần tra biên giới dọc bờ sông để phòng bị quân địch bên kia sông lợi dụng sông Hoàng Hà đóng băng để lén lút đột kích. Lần đó, một tên nội gián ẩn mình rất sâu đã ngầm câu kết với kẻ địch bên ngoài, âm mưu g**t ch*t chàng bên bờ Hoàng Hà. Sau khi cuộc phục kích thất bại, chúng lại bắn liên tiếp vài mũi nỏ độc vào chàng. Một trong số đó nhắm vào chiến mã của chàng.

Con ngựa cưỡi của chàng chính là cha của Long Tử hiện tại trong nhà, tên là Xích Nghê. Xích Nghê cũng cực kỳ thần tuấn, lúc đó nghe tiếng gọi, nó đang lao tới để đón chủ nhân. Bùi Thế Anh yêu ngựa như mạng, làm sao cam tâm khoanh tay đứng nhìn, lập tức lao tới vung kiếm đỡ mũi nỏ mạnh cho con ngựa yêu, bản thân chàng lại trúng một mũi tên nỏ khác bắn tới. Sau khi phát hiện mũi nỏ đã được tẩm độc, chàng lập tức thẩm vấn tên phục kích bị bắt, lúc này mới biết loại độc này cực kỳ ác hiểm, nguồn gốc dường như đến từ nội cung tiền triều nhiều năm về trước. Trên đời hiện nay e rằng đã không còn ai biết phương pháp giải độc chính xác nữa.

Bùi Thế Anh lúc đó đã phát bệnh và xuất hiện triệu chứng. Trong khoảng thời gian sau đó, chàng suýt chút nữa mất mạng. May mắn thay Bùi Quỹ và những người khác đã dốc sức bảo vệ, đã vận dùng hết tất cả các phương pháp y dược có thể có lúc bấy giờ. Thêm vào đó, Bùi Thế Anh khi ấy cũng chỉ mới mười tám, mười chín tuổi, đang ở độ khỏe mạnh, lại có một ý chí mạnh mẽ không ai sánh bằng. Cuối cùng, chàng cũng vượt qua, thoát khỏi kiếp nạn.

Sau đó, qua thời gian điều dưỡng, tình trạng của chàng dần dần khởi sắc, nhưng độc tố còn lại trong cơ thể không ít, thường xuyên phát tác, mỗi lần phát tác thì đau đớn vô cùng. Chính trong tình trạng như vậy, vài năm sau, nhờ một cơ duyên xảo hợp, chàng đã gặp Bạch thị.

Mặc dù lúc đó nàng mới chỉ mười bảy, mười tám tuổi, nhưng vì trưởng bối trong gia tộc không làm nên trò trống gì, nàng thực chất đã là người nửa cai quản thương hội Bạch gia ở Giang Đô rồi. Trong thời loạn, quyền lực mạnh mẽ nổi lên khắp nơi, nhà họ Bạch sinh tồn trong kẽ hở, tình cảnh khó khăn như nào có thể tưởng tượng được. Nhưng dù vậy, sau khi biết tình trạng của Bùi Thế Anh, nàng vẫn không tiếc công sức, tận dụng sự thuận tiện của việc gia tộc buôn bán khắp thiên hạ để tìm kiếm danh y cho chàng.

– Cuối cùng trời xanh đã không phụ lòng người có lòng. – Bạch thị nói, – Sau này tỷ đã tìm được một vị ngự y xuất thân từ cung đình tiền triều. Người đó y thuật phi phàm, mãi cuối cùng đã phân biệt được loại độc mà Bùi lang nhà tỷ đã trúng năm đó.

– Theo lời vị ngự y đó, nhiều năm trước, khi tiền triều vẫn còn, trong cung từng có một người tên là Hồ Kinh. Người đó nửa là thái giám nửa là ngự y. Hơn nữa, ông ta là người sau khi trưởng thành đã tự tìm cách vào cung làm thái giám. Không lâu sau khi vào cung, ông ta đã bộc lộ y thuật phi thường, đặc biệt giỏi trong việc chẩn trị bệnh quái, ngự y khó mà sánh kịp. Lại vì người này tính tình quái gở, không hiểu nhân tình thế thái, gây thù chuốc oán khắp nơi. Ngự y nào cũng coi ông ta là dị loại, xấu hổ khi nhắc đến tên ông ta, thế là họ dùng danh Độc Sư để gọi. Ông ta cũng hoàn toàn không bận tâm người khác nhìn nhận mình thế nào, tiếp tục dựa vào các loại mị dược, độc dược để được lòng các quý thích, dần dần tạo lập chỗ đứng trong cung.

– Theo lý mà nói, người đó sau khi trưởng thành đã chẳng ngại tự hại mình để vào cung, mục đích lẽ ra là cầu danh phận phú quý. Thế nhưng sau khi được quý thích thưởng thức, ông ta lại không cầu quan chức mà tự xin đến Vườn Dược liệu Hoàng gia. Nghe bảo là ông ta đến đó để nghiên cứu y dược, thật đúng là một kỳ nhân. Vốn dĩ cứ như vậy cũng thôi, đến năm Sùng Chính thứ mười tám, trong triều đình đã xảy ra một chuyện.

– Lúc đó, một Tể tướng vì dùng mị dược quá liều đã chết bên cạnh một người phụ nữ. Sau đó điều tra ra, mị dược là do một quan viên khác trong triều chỉ thị người phụ nữ đó đầu độc, mục đích là loại bỏ kẻ thù chính trị. Khi tiếp tục điều tra thêm, thì phát hiện loại dược này xuất phát từ tay Hồ Kinh, nên ông ta liền bị liên lụy.

– Hồ Kinh vốn đã đắc tội với không ít người, lại vướng vào phong ba như vậy. Đừng nói là ngự y trong cung, ngay cả những quan viên tự cho mình là thanh lưu trong triều cũng ồ ạt dâng sớ, tấn công ông ta là tà ma ngoại đạo, không hợp trung chính, yêu cầu đồng thời giết ông ta cùng lúc để rửa sạch lời đồn.

– Lúc đó phụ thân Bùi lang nhà tỷ, tức là a ông của tỷ cũng vừa qua đời không lâu. Vũ Văn Túng lại chạy đến Hà Bắc, trở thành cự khấu. Thiên hạ càng thêm hỗn loạn, triều đình thì lung lay sắp đổ…

Bạch thị nhìn Lý Nghê Thường.

– Phụ hoàng muội hẳn là vì muốn ổn định lòng người và để có lời giải thích với quan viên trong triều mà đã hạ lệnh g**t ch*t người này. Vụ án đó mới được xoa dịu. Sau đó, khi kiểm kê những thứ người đó để lại, người ta đã phát hiện không ít loại độc tự chế. Trong đó có một loại có cái tên cực kỳ buồn và cũng rất đẹp đẽ. Theo lời những nô bộc ở Vườn Dược liệu thì nó được gọi là “Vạn cổ tương tư, hồng chi chiết”, nhưng dược tính lại là âm độc nhất. Sau khi báo cáo lên Hữu Ti, triều đình hạ lệnh tiêu hủy toàn bộ thuốc độc này tránh để gây họa cho nhân gian.

– Tuy nhiên, theo lời vị ngự y đó phân biệt độc tính, loại độc mà Bùi lang nhà tỷ trúng có lẽ chính là Hồng chi chiết.

Nói đến đây, đôi lông mày lá liễu của Bạch thị khẽ nhíu lại, trong mắt không khỏi lộ ra một chút sầu muộn rất nhẹ.

– Rất có thể, loại độc năm đó chưa bị tiêu hủy hết mà bị người có tâm tư riêng giữ lại làm của riêng. Sau đó thiên hạ đại loạn, nó đã bị lưu lạc khỏi cung rồi làm hại đến Bùi Lang nhà tỷ.

– Vị ngự y nói, độc tính của Hồng Chi chiết cực kỳ quỷ dị. Ông ấy cũng chỉ có thể cố gắng giúp kiềm chế độc tính, nhưng không thể giải quyết triệt để. Ngoại trừ Hồ Kinh năm đó đã chế ra loại thuốc đó, e rằng không còn ai trên đời có thể giải độc đúng cách được nữa. Vị ngự y còn kể với tỷ, trong cung năm đó cũng có lời đồn, Hồ Kinh thực ra chưa bị giết mà bị người khác giấu đi. Nhưng sau chuyện đó, ông ta đã biến mất hoàn toàn. Không lâu sau đó, Trường An cũng bị phá, thiên hạ càng không có bất kỳ tin tức nào về tung tích của người này nữa.

 Lý Nghê Thường luôn chăm chú lắng nghe Bạch thị kể về nguyên nhân và kết quả bệnh tình của Quân hầu, sợ mình bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Nhưng khi nghe đến đây, nàng đột nhiên liên tưởng đến điều gì đó, tim không khỏi khẽ đập một cái.

Bạch thị cực kỳ nhạy bén, lập tức nhận thấy nét mặt nàng có điều khác lạ, do dự một chút, hỏi:

– Có phải công chúa đã nghĩ ra điều gì không?

Lý Nghê Thường nghĩ đến vị lão giả nửa thầy nửa tớ ở Hành cung đất Tề của nàng. Nàng không biết ông ta họ tên là gì. Bấy nhiêu năm, vị lão giả này cũng chưa từng nói với nàng tên tuổi hay dù chỉ nửa lời về quá khứ. Nhưng lúc này, sau khi nghe lời Bạch thị, Lý Nghê Thường đột nhiên có một cảm giác mạnh mẽ, rằng vị lão giả kia liệu có khả năng chính là Độc Sư năm xưa trong cung Trường An chăng?

Sự liên tưởng này không khỏi khiến Lý Nghê Thường cảm thấy một chút hưng phấn hiếm có. Thực lòng mà nói, mặc dù những năm qua nàng quả thực đã học được chút kỹ năng phân biệt độc và chế thuốc từ vị lão giả đó, nhưng trước đó, ngoài việc sử dụng một lần ở chỗ Thôi Huệ Nương thì nàng không có bất kỳ kinh nghiệm nào khác. Nàng không biết mình đã học được thế nào, càng không hề có chút tự tin nào cho rằng mình thực sự có thể chữa khỏi bệnh cũ cho Quân hầu Bùi thị.

Việc nàng dũng cảm đề nghị thử một lần vào khoảnh khắc cuối cùng, hoàn toàn chỉ vì Quân hầu phu nhân thân thiện, mới khiến nàng đột nhiên bùng lên lòng dũng cảm vào lúc đó. Bất kể thành hay bại, cũng coi như là sự đền bù cuối cùng nàng có thể làm được trong khả năng của mình.

Nay nghe Bạch thị hỏi, Lý Nghê Thường làm sao dám nói ra ngay được. Sợ rằng không phải, lại khiến người ta bị mừng hụt.

Nàng khẽ khàng lắc đầu.

Bạch thị thấy vậy, cũng không có vẻ thất vọng, chỉ tiếp tục nói:

– Những năm sau đó, tỷ một mặt tiếp tục tìm kiếm lương y và linh dược tốt nhất mà tỷ có thể tìm thấy trên đời, một mặt cũng tìm vị Hồ Kinh kia, chỉ mong ông ta thực sự còn sống trên đời. Như vậy, Bùi Lang nhà tỷ có lẽ mới có hy vọng giải hết nội độc.

– Tất nhiên, như công chúa đã thấy, nhiều năm trôi qua như vậy, tỷ không tìm được tung tích của người đó. Nhưng mà nghe người ta nói ‘núi cùng đường tận suối tuôn thêm’, nay gặp được công chúa, ai biết có phải là ý trời sắp đặt không? Tỷ đoán Bùi Lang hẳn cũng không ngờ tới.

– Công chúa không cần có bất kỳ lo lắng nào. Dù thế nào, trượng phu và tỷ cũng sẽ vô cùng biết ơn.

Cuối cùng, Bạch thị nhìn Lý Nghê Thường, mỉm cười nói như vậy.

Lý Nghê Thường theo Bạch thị vào phủ. Khi tìm đến, Bùi Thế Anh đang bận rộn trong thư phòng xem xét nhu cầu lương thảo quân đội do cấp dưới báo cáo. Trên bàn làm việc của chàng đặt một bát thuốc vừa sắc xong được mang tới. Ban đầu vì còn nóng, chàng bảo thị nữ để sang một bên trước. Không ngờ vì quá bận việc mà chàng lại quên bẵng bát thuốc, cho đến khi một cơn tức ngực khó chịu lại ập đến, chàng chợt nhớ ra, định cầm lên uống, mới phát hiện thuốc đã nguội.

Thê tử chàng hôm nay ra ngoài tiễn vị công chúa Lý gia kia, trước khi đi đã dặn dò kỹ lưỡng nhất định phải uống thuốc lúc còn nóng, công hiệu mới tốt nhất.

Chàng khựng lại, đang định gọi người vào mang thuốc đi hâm nóng thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc từ ngoài hành lang vọng đến, xen lẫn tiếng thị nữ báo cáo. Biết là thê tử đã về, chàng liếc nhìn bát thuốc rồi vội vàng cầm lên, muốn uống hết ngay trước khi nàng bước vào, tránh để bị nàng bắt gặp. Không ngờ uống vội quá mà lại sặc, dẫn đến ho khan liên tục. Bạch thị nghe thấy chạy tới, đẩy cửa bước vào.

Bùi Thế Anh đã quay lưng lại, uống cạn chỗ thuốc còn lại, sau đó quay mặt lại, bình thản đặt bát không xuống, cười nói:

– Muội về rồi?

Bạch thị nghi ngờ nhìn trượng phu, đi tới, dùng ngón tay sờ vào bát thuốc, thấy đã nguội ngắt từ lâu, lập tức đoán ra chuyện gì đang xảy ra, liền nhìn chằm chằm vào chàng.

Bùi Thế Anh thấy bị thê tử nhận ra ngay lập tức, cười lắc đầu xòa, rồi nhanh chóng nhận lỗi:

– A Niệm đừng giận. Không phải huynh cố ý đâu, chỉ là vừa rồi huynh bận quá nên lỡ quên mất. Nếu thuốc hết tác dụng rồi, vậy bảo người hầu nấu thêm một bát nữa, rồi huynh lại uống nữa vậy!

Bạch thị làm sao không rõ, chắc hẳn trượng phu mình đã không còn hy vọng vào việc khỏi bệnh nữa. Bấy nhiêu năm, là để chiều lòng nàng cho nên mới luôn nghe lời răm rắp đối với bất kỳ sắp xếp nào nàng làm cho mình về mặt y dược.

Bạch thị làm sao nỡ nói huynh ấy điều gì, thở dài bỏ qua, liền kể cho huynh ấy nghe ý của Lý Nghê Thường.

Quả nhiên, đúng như lời Bạch thị nói, Bùi Thế Anh vô cùng bất ngờ về tin này. Hơn nữa, chàng rõ ràng không mấy tin vị công chúa Lý gia trẻ tuổi sẽ giải được loại độc cũ dai dẳng và nham hiểm như vậy. Nhưng vì thê tử đã mở lời, hơn nữa người cũng đã đến, chàng tất nhiên không phản đối. Chỉnh trang lại một chút, chàng liền bảo Bạch thị mời công chúa vào.

Lý Nghê Thường bước vào, hành lễ xong, nàng tiến hành hỏi bệnh và bắt mạch. Sau đó, nàng bảo hai người lấy ra mũi nỏ độc năm xưa vẫn còn giữ lại ra. Nàng đặt tên nỏ trước mặt, cẩn thận ngửi mùi tàn dư trên đầu nỏ, rồi lại bảo lấy một bát nước sạch đến, ngâm mũi nỏ độc vào trong đó, rồi nhỏ thêm vài giọt máu gà, sau đó đun nóng bằng lửa.

Một lát sau, khi thấy màu nước dần dần chuyển sang màu xanh lam, Lý Nghê Thường đã có thể xác nhận rằng, vị Hồ Kinh mà Quân Hầu phu nhân nhắc đến chính là sư phụ của nàng. Và cái tên mỹ miều “Vạn cổ tương tư, hồng chi chiết“, nàng cũng biết nó là gì rồi.

Thực chất, đó chính là độc Xà cổ do sư phụ nàng nuôi cấy.

Bình Luận (0)
Comment