Lý Nghê Thường nhìn người chủ mẫu đương gia của Bùi gia trước mặt. Tỷ ấy khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, da tuyết má hoa, là một mỹ nhân khuynh thành. Dung mạo cũng chỉ là một lẽ, điều đánh thẳng vào Lý Nghê Thường chính là cử chỉ và phong thái của Bạch thị.
Trên người tỷ ấy toát ra một thứ khí chất đặc biệt mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ người nào khác trước đây. Đối diện với tỷ ấy giống như nhìn trăng sáng, ánh sáng trắng trong, soi rọi hoa đường, nhưng tỷ ấy vẫn duyên dáng và thanh nhã. Ánh sáng của tỷ ấy rõ ràng, khiến người ta không khỏi nảy sinh cảm giác ngưỡng mộ, muốn lại gần.
Chỉ một lần chạm mặt, nghe tỷ ấy mở lời nói một câu, đã khiến Lý Nghê Thường âm thầm sinh lòng tự ti. Nàng chỉ cảm thấy mình vô dụng từ đầu đến chân, huống hồ, tai họa lớn mà nàng gây ra mấy ngày trước còn chưa yên ổn, nay lại thêm một chuyện mới. Nàng hại hắn phải chịu hình phạt roi không nói, lại còn chọc hắn tức giận phẫn nộ đến mức ngất xỉu.
Cho dù Bạch thị mở lời là để an ủi, Lý Nghê Thường sao có thể dễ dàng buông lỏng như vậy?
Dường như cảm nhận được sự bối rối và bất an từ nàng, Bạch thị không nói tiếp nữa, chỉ xoa những ngón tay lạnh lẽo như ngâm nước của nàng, rồi cởi chiếc áo ngắn tay thêu phượng vũ bằng gấm trên người mình xuống khoác lên vai Lý Nghê Thường.
Chiếc áo ngắn mang theo hơi ấm cơ thể của Bạch thị, vừa chạm vai đã khiến Lý Nghê Thường cảm nhận được sự ấm áp. Nàng cúi nhìn rồi kịp phản ứng lại, theo bản năng định cởi ra trả lại thì cánh tay đã bị Bạch thị nhẹ nhàng ấn xuống.
– Vừa rồi tỷ sốt ruột chỉ lo cho Hổ Đồng nên đã lơ là bên muội. Các nha hoàn cũng cẩu thả, lại để muội lạnh đến tận sáng. Muội không như Hổ Đồng da dày thịt béo, cơ thể vốn đã yếu ớt, huống hồ còn đang ốm. Là lỗi của tỷ.
Nàng vừa nói xong, các thị nữ hầu hạ bên ngoài nghe thấy vội vàng đi vào, cúi đầu quỳ xuống.
Đây hẳn là lần đầu tiên trong đời Lý Nghê Thường được người khác đối xử như vậy. Trong ánh mắt của Bạch thị, Lý Nghê Thường không thấy một chút giả tạo nào, chỉ có sự quan tâm và lời xin lỗi chân thành.
Nàng sững sờ một lúc, đôi mắt khô rát chợt nóng lên, cố nén lại mới không để lộ ra quá nhiều. Thấy các thị nữ vẫn đang quỳ xin tội, nàng không thể nói, liền nhẹ nhàng kéo ống tay áo Bạch thị, lắc đầu. Tối qua là do nàng tự mình như vậy, không liên quan đến họ.
Bạch thị nhìn bàn tay nàng đang kéo ống tay áo mình.
Lý Nghê Thường lúc này mới giật mình nhận ra không tiện, vội định rụt tay về. Bạch thị lại có vẻ rất thích vẻ ngây thơ này của nàng, yêu chiều nắm ngược lấy đôi bàn tay mềm mại ấy. Sau đó, nàng mới quay mặt nói:
– Mau tạ ơn công chúa đi!
Mọi người cảm kích quay sang khấu đầu với Lý Nghê Thường. Bạch thị ra hiệu cho họ đi ra, rồi mới tiếp tục nói:
– Hôm qua tỷ nghe nói một mình muội ở đây, lại còn đang ốm, nhìn dáng vẻ của Hổ Đồng đã nằm xuống là không thể đứng dậy được, tỷ dự định tự mình qua ở cùng muội. Muội đoán xem Hổ Đồng đã làm gì nào?
Nàng dừng lại, cố ý úp úp mở mở. Lý Nghê Thường bị nàng khơi gợi sự tò mò, cuối cùng không nhịn được ngước mắt lên, mở to nhìn nàng.
Bạch thị lúc này mới mỉm cười, tiếp lời:
– Lúc đó nha hoàn của tỷ nói với tỷ rằng đệ ấy đã ngủ rồi. Tỷ đang định đi thì đệ ấy đột nhiên bảo nha hoàn nhắn lại, nói rằng công chúa nhát gan, sợ người lạ, lo tỷ đêm khuya qua sẽ làm công chúa sợ, bảo tỷ không cần đến. Tỷ tin là thật, nghĩ vậy thì thôi, đợi sáng rồi qua vậy. Ai ngờ đâu vừa nằm xuống chưa được bao lâu thì nha hoàn của tỷ đã hoảng hốt chạy đến đập cửa, nói không thấy Nhị Lang quân đâu cả!
– Cái tên nhóc hỗn xược này, nói dối không chớp mắt, lừa tỷ đừng đến, hóa ra là ấp ủ ý định tự mình đến! Cả tấm lưng đều bị đánh nát, không còn một miếng thịt nào lành lặn mà còn dám nhảy nhót như thế cơ đấy. Theo tỷ mà nói, huynh trưởng đệ ấy cũng không cần phải oán trách lão thúc tổ Bùi gia nhẫn tâm trước mặt tỷ nữa. Tỷ thấy lão thúc tổ còn anh minh lắm, năm mươi roi hoàn toàn không đủ, mà đáng lẽ phải quất thêm cho đệ ấy vài roi nữa! Bất chấp sống chết tự mình lén lút bỏ trốn qua đây đã đành, đến rồi lại còn hét vào mặt muội, đập phá đồ đạc, cuối cùng còn tự làm mình ngất đi! Đệ ấy đúng là không khổ cũng tự tìm lấy! Cũng may công chúa tốt tính, cứ mặc đệ ấy muốn làm gì thì làm! Chứ nếu tỷ cũng ở đây, tỷ xem đệ ấy có dám nhảy tưng tưng như vậy không!
Lý Nghê Thường hoàn toàn không biết những chuyện này xảy ra trước khi Bùi Thế Du đến tối qua. Nàng nghe Bạch thị kể lại, trước mắt dường như hiện ra từng cảnh tượng lúc bấy giờ. Rất nhanh, nàng không chỉ quên đi sự căng thẳng và khó chịu ban đầu, mà còn say sưa lắng nghe, lúc thì kinh ngạc, lúc thì xót xa. Ngay cả khóe môi nàng cũng vô thức nhướn lên một chút theo lời kể và nụ cười của Bạch thị.
Tuy nhiên, khi nghe đến cuối, nàng nhớ lại cảnh hắn giận dữ bỏ đi, Lý Nghê Thường lập tức bị kéo về thực tại. Nàng không khỏi buồn trong lòng, đôi mắt lại nóng lên, vội theo thói quen cụp mắt xuống để che giấu.
Bạch thị cũng dừng lại, lặng lẽ chờ nàng. Đợi cảm xúc nàng dịu đi, nàng lại mở lời. Lần này, giọng điệu của nàng trầm tĩnh, không còn sự thoải mái cố ý thể hiện để xua đi căng thẳng cho Lý Nghê Thường nữa.
– Công chúa, xin hãy cho tỷ thay mặt Quân hầu nhà tỷ, thay mặt toàn thể gia tộc Bùi gia, thay mặt vô số bách tính Hà Đông gửi lời cảm ơn đến công chúa!
Nói xong, nàng đứng dậy, đi đến trước mặt Lý Nghê Thường, trịnh trọng hành lễ. Lý Nghê Thường hoảng hốt đứng bật dậy, lắc đầu lia lịa, lại túm lấy cánh tay nàng để ngăn cản, không cho nàng cúi lạy mình.
Bạch thị vẫn kiên trì bái xong, rồi mới đứng dậy, dẫn Lý Nghê Thường đang cực kỳ bối rối ngồi xuống lại, mỉm cười nói:
– Tỷ biết công chúa đang nghĩ gì. Nhưng công chúa cũng đừng tự trách mình, càng không cần phải tự ti. Những lời cảnh báo của muội, Hổ Đồng đã kể lại cho Quân hầu và tỷ rồi.
– Chuyện muội ở bên cô mẫu muội, tuy tỷ biết không nhiều, nhưng việc muội thân bất do kỷ đó là điều chắc chắn. Vừa rồi chẳng qua chỉ là một cái cúi lạy của tỷ mà thôi. Muội không biết chứ, lòng biết ơn của Quân hầu và tỷ dành cho muội là không thể diễn tả hết bằng lời. Bên Hành cung này thì không nói, lần này nếu không phải muội cảnh báo sớm cho cửa quan, để họ có sự chuẩn bị, thì thương vong của biên quân e rằng không chỉ dừng lại ở đó. Chưa kể, nếu xảy ra thất thủ, hậu quả sẽ khó tưởng tượng nổi. Nói công chúa là ân nhân của Bùi gia bọn tỷ, e rằng vẫn còn quá nhẹ!
Bạch thị nói chuyện rất chân thành, nhưng Lý Nghê Thường biết rõ mình đâu có tốt như Bạch thị nói, dù có tô vẽ thế nào cũng không thể che giấu tội lỗi của nàng. Trước hết là làm mồi nhử đáng hổ thẹn để dụ Bùi Thế Du sập bẫy, sau đó lại phản bội ơn cứu mạng nuôi dưỡng của cô mẫu nàng.
Lý Nghê Thường vừa xấu hổ vừa hối hận, tim đập thình thịch. Nàng lại cúi gằm đầu xuống.
– Công chúa! – Một lát sau, ngay khi tâm trí nàng còn rối bời, đột nhiên, giọng Bạch thị lại vang lên bên tai nàng. – Tỷ nghe nói muội muốn quay về?
Lý Nghê Thường ngước mắt lên, liền đối diện với ánh mắt nhìn thẳng vào mình của Bạch thị.
Nàng cứng người lại.
– Thế Du bất chấp vết thương đến gặp muội xuyên đêm, mục đích là gì thì đệ ấy không hề nhắc đến trước mặt tỷ. Khi tỷ truy hỏi, đệ ấy chỉ nói muội muốn quay về thôi.
– Công chúa, muội đừng bận tâm Thanh Châu họ mưu tính thế nào, việc muội kết hôn với nhị đệ của tỷ là chuyện có thật, cả thiên hạ đều biết. Hai đứa cũng đã cử hành hôn lễ và đã là phu thê rồi. Nếu muội bằng lòng ở lại, thì đối với Bùi gia tỷ là chuyện không gì mong cầu hơn. Từ nay về sau, muội là đệ muội của Quân hầu và tỷ, Bùi gia tỷ lại có thêm một người nhà. Bất kể muội xảy ra chuyện gì, chúng ta đều sẽ giúp muội, muội không cần có bất kỳ nỗi lo nào về sau nữa.
– Thế nhưng nếu muội thực sự không chịu ở lại như lời Thế Du nói, thì trên đời này cũng không có đạo lý nào cưỡng ép người ta làm vợ chồng. Muội cứ yên tâm hãy nói với tỷ, tỷ sẽ sắp xếp ổn thỏa, đưa muội trở về bên cô mẫu muội ở Thanh Châu.
Nàng nói xong, nhìn Lý Nghê Thường.
Lý Nghê Thường nhắm mắt lại, sau đó mở mắt, từ từ đứng dậy khỏi chỗ ngồi, hướng về Bạch thị, cúi lạy thật sâu. Khoảnh khắc trán nàng chạm vào mặt đất lạnh buốt trước đầu gối, dường như tất cả sinh khí trong cơ thể này của nàng cũng theo cái cúi lạy tạ ơn này mà hoàn toàn rời xa, không trở lại nữa.
Mãi mãi không trở lại nữa.
Người thiếu niên tuấn tú từng gỡ mặt nạ dưới gốc thông tuyết để lộ ra đôi lông mày phóng khoáng trước mặt nàng. Vị Lang quân từng ngồi vắt vẻo bên cửa xe ngựa của nàng, lấy lòng đưa cho nàng một hộp đom đóm lồng đèn. Chàng tân lang từng dựa vào nhau ngồi trước nến long phụng, dẫn tay nàng từng nét từng nét dùng đầu ngón tay khắc lên mặt sau tấm gương lời thề “Thấy ánh mặt trời, tương tư chớ quên”. Từ giây phút này đã bị nàng đẩy ra khỏi cuộc đời nàng, từ đây không còn giao nhau với nàng nữa.
Sao nàng lại không khao khát tất cả những điều ở nơi này cơ chứ? Ở đây, nàng đã thấy những người dân làng với nụ cười chất phác nhất. Đã quen biết vị Quân hầu phu nhân mà trước đây chưa từng gặp mặt nhưng vừa gặp đã khiến nàng âm thầm ngưỡng mộ. Cũng chính ở nơi này, nàng đã trực tiếp trải qua một cảnh tượng rực rỡ nhất, một ráng chiều lửa cháy bên bờ sông Phần Thủy mà cả đời nàng sẽ không bao giờ quên được. Trong ánh hoàng hôn rực lửa, đã từng có một chàng tân lang mặc lễ phục lộng lẫy, đón nàng xuống xe cưới, dẫn dắt nàng từng bước từng bước bước vào điện đường hôn lễ.
Nhưng, nơi này dù có tốt đến đâu, cũng không thuộc về nàng.
Nàng sinh ra trên đường phụ thân hoàng đế chạy nạn. Cuộc đời nàng từ khi cất tiếng khóc chào đời, từ cái tên được đặt đã là một thiết kế tinh xảo tưởng chừng lộng lẫy nhưng thực chất hoang đường. Cô mẫu nàng đã dùng con trai của mình và chút phẩm giá cuối cùng của bà để đổi lấy việc nàng sống đến ngày hôm nay.
Chỉ cần nàng còn sống, dù ở bất cứ nơi đâu, nàng cũng sẽ là một quân cờ trong tay cô mẫu. Nàng rõ ràng là tai họa, tư cách nào lại vô cớ nhận sự biết ơn của Quân hầu và phu nhân Bùi gia. Dù nàng có chết, cũng phải chết ở cái vũng bùn đã nuôi dưỡng nàng, rồi thối rữa thành một đống xương thối thịt nát. Đó mới là tất cả những gì Lý Nghê Thường xứng đáng nhận được.
Nàng nhắm mắt, quỳ rạp trên đất rất lâu không chịu đứng lên, như thể bám rễ, hóa đá, cho đến khi Bạch thị đỡ nàng đứng dậy.
– Tỷ hiểu rồi. – Bạch thị dùng ánh mắt ôn hòa, kiềm chế không để lộ quá nhiều sự thương hại nhìn nàng, – Mỗi người một chí hướng, cũng là mỗi người một nỗi khổ riêng. Nếu công chúa đã quyết tâm, tỷ tuyệt đối không dám ép buộc. Muội cứ nghỉ ngơi thêm vài ngày, đợi hoàn toàn khỏe lại rồi, tỷ sẽ sắp xếp ổn thỏa, muội có thể quay về Thanh Châu. Còn về phần Hổ Đồng…
Nàng khựng lại một chút, tự thở dài. Sau đó, nhìn Lý Nghê Thường, ôn tồn nói tiếp:
– Muội có biết hôm qua trong Tổ đường Bùi gia, trước mặt nhiều người như vậy, vì sao Hổ Đồng lại nói muội không hề biết một chút nào về âm mưu lần này của Thanh Châu không?
Lý Nghê Thường siết chặt ngón tay, khẽ lắc đầu.
– Tỷ cũng không giấu muội. Lúc đó không ít người giận lây sang muội, đã nói vài lời không hay. Tối qua sau khi Hổ Đồng nói với a huynh và tỷ rằng muội thực sự đã cảnh báo đệ ấy, tỷ còn tưởng ban ngày đệ ấy sợ nói ra sự thật người khác không tin, chỉ nghĩ đệ ấy đang bịa chuyện để minh oan cho muội, chi bằng nói muội hoàn toàn không biết gì cả, nghe lại đáng tin hơn. Nhưng mà—
Bạch thị dừng lại một chút.
– Vừa rồi tỷ nghĩ kỹ lại, mới hiểu ra.
– Hôm qua đệ ấy nói như vậy trước mặt mọi người, tuy là để người khác không thể trút giận lên muội, nhưng còn một điểm nữa, e rằng là đã chừa cho muội đường lui.
Thấy Lý Nghê Thường dường như vẫn chưa hiểu, Bạch thị giải thích:
– Công chúa nghĩ xem, nếu đệ ấy nói ra chuyện muội từng cảnh báo đệ ấy trước mặt mọi người, ngộ nhỡ truyền đến bên Thanh Châu, muội sẽ đối diện thế nào? Đây tuyệt đối không phải là chuyện nhỏ. Tôn Vinh và Thôi Côn đã tính toán công phu, vốn đặt hi vọng lớn vào chuyện này, mà sự việc lại thất bại hoàn toàn, cái giá phải trả không hề nhẹ. Bất kể sự thất bại của họ có liên quan đến lời cảnh báo của muội hay không, chỉ cần họ biết được, đến lúc đó, nếu muội quay về thì sẽ bị đối xử như thế nào?
Lý Nghê Thường tức khắc tỉnh ngộ.
– Giờ muội hiểu rồi chứ?
– Nếu tỷ đoán không sai, trong lòng Hổ Đồng hẳn đã sớm biết muội không muốn ở lại. Tính tình đệ ấy tỷ biết rất rõ, luôn rất kiêu ngạo. Nếu muội thực sự một lòng muốn về, dù đệ ấy có thích muội đến mấy cũng sẽ không cưỡng ép giữ muội lại. Đệ ấy nói như vậy, là để phòng ngừa trường hợp bất trắc xảy ra, sau này nếu muội thực sự quay về, họ cũng không đến mức trách tội muội.
Lý Nghê Thường kinh ngạc tột độ.
Bạch thị lặng lẽ ngồi cùng nàng một lát, khẽ nói:
– Vậy nên bên phía Hổ Đồng, muội cũng yên tâm. Nếu muội thực sự muốn về, đệ ấy sẽ không làm khó muội đâu.
– Muội nghỉ ngơi cho tốt đi, tỷ đi sắp xếp chuyện trở về cho muội.
Bạch thị nắm lấy tay Lý Nghê Thường, vỗ nhẹ một cái như để an ủi, rồi đứng dậy nhẹ nhàng rời đi.
Sau khi Bạch thị đi rồi, Lý Nghê Thường lòng rối như tơ vò, chờ đến khi trời tối, lại chờ đến một ngày sáng nữa.
Quả nhiên như lời Bạch thị nói, nàng không còn thấy Bùi Thế Du xuất hiện nữa. Trong Hành cung suốt ngày yên tĩnh không một tiếng động. Ngày thứ hai, cậu bé tên Vĩnh An cũng đi. Trước khi đi, cậu bé nói với Lý Nghê Thường rằng Nhị lang quân đã được Quân hầu phu nhân đưa đến chùa Hồng Diệp ngoài thành để dưỡng thương, cậu cũng sẽ qua đó ở cùng. Lý Nghê Thường không biết Bạch thị thần thông quảng đại đến mức nào, ngày hôm sau, tỷ ấy lại tìm thấy Sắt Sắt.
Ngày thứ ba, bệnh của Lý Nghê Thường đã khỏi hẳn. Bạch thị cũng lại đến một lần nữa. Lần này, nàng tự mình đến để tiễn Lý Nghê Thường đi.
Bên bờ sông Phần Thủy ngoài cổng cung đã có một chiếc xe ngựa đậu sẵn. Bạch thị nói với Lý Nghê Thường rằng mình đã hẹn địa điểm với Sắt Sắt, người của tỷ ấy sẽ đưa nàng đến đó, rồi nàng có thể quay về Thanh Châu rồi.
Bạch thị tự tay đội lên đầu Lý Nghê Thường một chiếc mũ che mặt chống gió, rồi cẩn thận buộc dây quai cho nàng. Cuối cùng, tỷ ấy mỉm cười nói lời tạm biệt với nàng.
Xe ngựa lóc cóc tiến về phía trước. Lý Nghê Thường thẫn thờ ngồi trong xe, một tay vô thức nắm lấy một sợi dây nhỏ treo ngang lưng. Đi được một đoạn đường, nàng quay đầu lại. Qua lớp mũ che mặt, nàng thấy Bạch thị vẫn đứng bên bờ sông nhìn theo nàng. Gió hoang vu bên sông Phần Thủy thổi tung áo choàng của tỷ ấy. Bóng dáng tỷ ấy dần nhỏ lại, nhưng luôn đứng đó không rời.
Ngay khi bóng dáng đó sắp biến thành một chấm đen, biến mất sau lớp mũ che mặt, một ý nghĩ mà mấy ngày qua luôn quanh quẩn trong lòng nàng nhưng lại không dám nói ra đột nhiên trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Nàng đứng phắt dậy, đập mạnh vào cửa sổ xe ngựa, thò đầu ra ngoài, ra hiệu dừng xe lại. Hổ Bí đưa nàng đi không hiểu chuyện gì, không dám cãi lệnh, đành phải dừng xe ngựa.
Lý Nghê Thường giật phăng khăn che mặt, đẩy cửa xe ra nhảy xuống, rồi chạy về phía bóng người duyên dáng bên bờ sông.
Bạch thị cũng nhanh chóng nhìn thấy nàng, rõ ràng là không hiểu chuyện gì, nhưng lập tức bước về phía nàng.
Lý Nghê Thường chạy một hơi đến trước mặt nàng, thở hổn hển vài hơi. Nàng vơ vội một cọng sậy gần đó, gom hết can đảm, dũng cảm viết:
– Muội nghe Vĩnh An nói, Quân hầu từng trúng tên độc, đến nay chưa khỏi hẳn ạ.
– Trước đây muội từng học một chút về phương pháp dùng thuốc giải độc. Nếu phu nhân tin muội, có thể cho muội thử một lần được không? Muội không dám đảm bảo chắc chắn thành công, nhưng nhất định sẽ dốc hết sức để báo đáp ơn tri ngộ của phu nhân!
Bạch thị ngạc nhiên nhìn nàng, rõ ràng không ngờ nàng đột nhiên quay lại, và điều muốn nói lại là một đoạn lời lẽ như thế này.
– Công chúa, thế thì tốt quá! Tỷ cầu còn không được!
Sực tỉnh lại, Bạch thị lập tức nắm chặt tay Lý Nghê Thường, gật đầu đồng ý.