Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 42

Hắn sẽ không bao giờ có lời lẽ dịu dàng với nàng, về điều này, ngay cả trước khi nàng quyết định đến, nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Thế nhưng, có lẽ những chuyện xảy ra đêm nay quá nhiều trắc trở, từ việc hắn ra ngoài săn bắn, đến bữa tiệc đêm, và cả sự kinh hãi do con báo mang lại, tất cả đều nằm ngoài dự liệu của nàng. Giờ phút này cuối cùng đã gặp được hắn, nhưng đón nhận lại là thái độ lạnh lùng như vậy, nói không mảy may bận tâm thì e là không thể.

Lý Nghê Thường cố nén nỗi buồn đang âm thầm dâng lên trong lòng, cố hết sức không để lộ ra ngoài, suy nghĩ xem nên bày tỏ điều tiếp theo như thế nào là tốt nhất.

Trên đường đến đây tối nay, đối mặt với sự nghi ngờ của Sắt Sắt, đã có lúc nàng còn cho rằng, việc mình không thể nói chuyện chưa chắc đã là điều tồi tệ. Quả thật, trước đây, việc có nói được hay không có lẽ thực sự không quan trọng với nàng. Nhưng đến giờ phút này, nàng chỉ hận bản thân vô dụng, tại sao bấy nhiêu năm trôi qua, dù nàng đã cố gắng đến đâu vẫn luôn không thể nói được, ngay cả một ý nghĩ đơn giản nhất trong lòng cũng phải nhờ đến vật ngoài mới có thể biểu đạt.

Nghĩ đến việc phải mất công dùng bút mực để biểu đạt ý mình dưới cái nhìn lạnh lùng của hắn, nàng lại càng thấy ngượng nghịu và khó xử hơn.

– Ơ Lang quân, huynh đến rồi à!

Đúng lúc này, Vĩnh An đột ngột xông vào. Nhìn thấy Bùi Thế Du đã đứng trong sân, cậu bé thở phào nhẹ nhõm, gọi một tiếng về phía lưng hắn rồi lon ton chạy vào.

– Lúc nãy không thấy Lang quân đến, đệ sợ công chúa chờ lâu nên đã đi ra ngoài tìm huynh. Tìm một vòng không thấy huynh đâu, họ lại nói huynh đã đi rồi, đệ đành phải quay lại bầu bạn với công chúa trước. Hóa ra Lang quân đã đến từ sớm!

Cậu bé vui vẻ nói, rồi lại nhìn thấy con báo đang nằm phục dưới chân Bùi Thế Du thì “ồ?” một tiếng:

– Sao Kim Nô lại đến đây thế? Người nuôi báo đâu ạ? Nếu nó chạy lung tung, làm công chúa sợ thì làm sao?

Tuy Vĩnh An còn nhỏ, chỉ mới mười tuổi thôi nhưng dường như trời sinh đã hiểu chuyện thương hoa tiếc ngọc. Thấy Lang quân im lặng không nói, cậu bé liền tự quay sang Lý Nghê Thường, bắt đầu giải thích.

– Con báo này vốn là của Quân hầu nhà đệ, Quân hầu từ lúc mười tuổi thì đã nuôi nó đó, giờ thì nó là của Lang quân rồi. Trước đây nuôi trong thành bất tiện, nên nó đi theo Đại sư phụ, luôn ở trong chùa Hồng Diệp, hôm nay Lang quân đi săn mới mang nó theo. Công chúa đừng sợ! Nó sẽ không cắn ai đâu.

Lúc cậu bé đang nói, người nuôi báo hớt hải từ bên ngoài chạy vào. Nhìn thấy con báo không chạy mất mà đã nằm sát bên chủ nhân, ông ta thở phào nhẹ nhõm, vội quỳ xuống, nói rằng vừa nãy mình ra ngoài lấy thịt cho nó ăn đêm, quay lại đã không thấy bóng dáng nó đâu, cửa đã khóa chặt, bụng nghĩ chắc là nó nhảy qua tường đi ra ngoài rồi.

– Tất cả là do tiểu nhân sơ suất, suýt nữa gây ra chuyện, xin thiếu chủ xin tha tội!

Bùi Thế Du bảo người nuôi báo mang đến một con thỏ béo săn được, nhận lấy rồi phất tay, người nuôi báo liền lui xuống. Hắn bước vào trong. Con báo lập tức đứng lên, bước theo sát gót hắn cùng nhau đi vào.

Vĩnh An cũng đi theo vài bước, phát hiện công chúa không theo kịp, dường như bị bỏ lại một mình trong sân, liền quay đầu nhìn nàng. Nhưng chưa kịp lên tiếng, cậu bé chợt nhớ ra thuốc đang sắc trên bếp trong phòng, “ái chà!” một tiếng rồi nhảy dựng lên, vội vã chạy vào. Cậu bé thấy nước thuốc đã được dời khỏi lửa, liền thở phào, quay đầu gọi:

– Dệ đa tạ công chúa ạ! Công chúa cũng vào đi, đứng một mình ngoài đó làm gì? Kim Nô thật sự không cắn công chúa đâu!

Trẻ con quả là trẻ con. Cậu bé còn tưởng nàng vẫn sợ con báo.

Cuối cùng, Lý Nghê Thường cũng chậm rãi bước vào.

Vĩnh An đang bận rộn lọc thuốc ra bát. Còn bên Bùi Thế Du lại là một cảnh tượng khác.  Hắn trông đã khác hẳn so với lúc Lý Nghê Thường nhìn thấy ở yến tiệc bên ngoài, y phục đã chỉnh tề, đai lưng được thắt lại, giày ống gọn gàng. Hắn ngồi khoanh chân trên một tấm đệm gấm đỏ lớn trải trên giường ngồi, con báo nằm bò trước đầu gối hắn. Hắn dùng một con dao nhỏ sắc bén ánh lên hàn quang cắt thịt từ con thỏ đã lột da còn vương máu ra từng miếng, rồi đút cho con báo ăn.

Vĩnh An bận rộn, còn hắn lại càng hoàn toàn tập trung vào việc trong tay, từ khi nàng bước vào, hắn chưa từng ngẩng đầu lên một lần nào.

Lúc này, bên ngoài lại có một thị nữ bước vào, truyền lời rằng Sư phụ Khô Tùng có việc cần gặp Vĩnh An, đang đợi ở bên ngoài. Vĩnh An nghe thấy đáp một tiếng, định gọi thị nữ đó vào thay mình, nhưng Lý Nghê Thường đã lấy hết can đảm bước lên, ra hiệu cho cậu bé không cần gọi người khác đến nữa.

Nhìn dáng vẻ của Bùi Thế Du, hắn đang chuyên tâm vào việc của mình, còn về phần nàng, ở lại hay rời đi, hắn dường như không hề bận tâm, trong mắt hắn, ngoài con báo ra thì không hề nhìn thấy sự hiện diện của nàng dù chỉ một chút.

Chỉ cần có người khác ở đây, nàng sẽ không thể đạt được mục đích đến đây tối nay. Mà muốn trông cậy vào việc hắn tạo cơ hội cho nàng e rằng rất mong manh. Đã đến rồi thì không cần phải rụt rè, chi bằng nhanh chóng làm điều mình muốn làm, thế là xong.

Vĩnh An liếc nhìn Lang quân, gật đầu:

– Vậy thì làm phiền Công chúa ạ.

Cậu bé chỉ vào một cái lọ sứ trắng đặt bên cạnh, nói nhỏ:

– Lang quân rất sợ thuốc đắng. Sau khi huynh ấy uống thuốc xong, trong lọ có mứt hoa quả, tỷ nhớ đưa cho huynh ấy hai viên nhé.

Dặn dò xong, cậu bé vội vàng bước ra ngoài.

Trong phòng cuối cùng chỉ còn lại nàng và Bùi Thế Du. Lý Nghê Thường nhìn về phía hắn, hắn vẫn dường như không để tâm, vẫn cắm cúi cắt thịt thỏ, kiên nhẫn đút cho con báo của mình.

Nàng bèn bước lên, đổ hết nước thuốc vào bát, cùng với lọ mứt hoa quả mà Vĩnh An đã đặc biệt nhắc đến, và một chiếc khăn lụa trắng, đặt tất cả lên một chiếc mâm sơn mài vàng, rồi bưng đến chỗ hắn. Dần dần đến gần, con báo tên Kim Nô cảm nhận được nghiêng đầu lại, thè chiếc lưỡi dày và ướt của nó l**m đôi môi dính máu, hai mắt dán chặt vào nàng.

Lý Nghê Thường không dám đến quá gần, dừng bước, đặt chiếc mâm lên một cái bàn nhỏ gần đó, chờ hắn tự mình đứng dậy lại uống thuốc.

Hơi nóng bốc lên từ bát dần tan đi, thuốc đã có thể uống được từ lâu, hắn không thể không nhìn thấy, nhưng vẫn không hề động đậy, cứ thong thả phục vụ con báo ăn thịt.

Bất đắc dĩ, nàng đành phải tự mình bưng mâm lên lần nữa, lấy hết can đảm từ từ tiến lại gần hơn, cố gắng tránh xa con báo, cuối cùng, đưa chiếc mâm dừng lại bên cạnh hắn.

Hắn không cần đứng dậy, chỉ cần giơ tay lên là có thể cầm bát uống thuốc. Thế nhưng, một lúc sau, hắn vẫn không cầm, chỉ dừng lại bàn tay đang cầm dao, từ từ ngẩng đầu lên nhìn nàng.

Lý Nghê Thường thực ra cũng đã thấy. Đôi tay hắn vì cắt thịt sống đã dính đầy máu và chất béo, quả thật không tiện bưng bát. Nàng hơi khựng lại, đành phải tự mình bưng bát lên, đưa đến bên môi hắn.

Nhưng hắn vẫn nhìn nàng như vậy, ánh mắt sâu thẳm, như thể không vui không giận, thực sự không biết hắn đang nghĩ gì. Lý Nghê Thường cuối cùng bị hắn nhìn đến lòng thấy rợn tóc gáy, không dám đối diện với hắn nữa, nhẹ nhàng cắn môi, lảng tránh ánh mắt.

Cũng chính lúc này, cuối cùng mới thấy hắn từ từ mở miệng, ngậm lấy mép bát, dựa vào tay nàng, uống thuốc.

Một lát sau, Lý Nghê Thường lại không nhịn được, nhìn về phía hắn. Nàng thấy hắn hơi nhíu mày, vẻ mặt dường như vô cùng miễn cưỡng, nhưng dù sao cũng đã uống được hơn nửa bát nước thuốc màu nâu đậm, cuối cùng còn lại một chút, bã thuốc có lẽ quá đắng, khó nuốt, hắn quay mặt đi, không uống nữa.

Như vậy cũng coi là hợp tác rồi, Lý Nghê Thường thở phào nhẹ nhõm, phần còn lại cũng không miễn cưỡng nữa. Nàng lại ghi nhớ lời dặn dò của Vĩnh An, đặt bát xuống, lấy ra một viên mứt hoa quả, lại đưa đến bên miệng hắn.

Ban đầu hắn lại không động đậy, chỉ nhìn nàng. Lý Nghê Thường lại bị hắn nhìn đến cảm thấy mất tự nhiên, khuôn mặt cùng với vành tai bắt đầu âm thầm nóng ran lên.

Cái bầu không khí này…

Ngay cả Lý Nghê Thường cũng ý thức được, lại càng không thể hiểu nổi, không biết từ lúc nào, mọi chuyện lại biến thành thế này. Cảm giác mờ ám này tuy không nhìn thấy, không sờ được, khó diễn tả bằng lời, nhưng lại thực sự tồn tại, đã hoàn toàn khác với sự lạnh lùng và cứng nhắc ban đầu.

Nàng trực giác thấy không ổn, hơi khựng lại, định rút bàn tay đang đút mứt cho hắn về, đột nhiên, đầu ngón tay cảm thấy nóng lên, nàng thấy hắn há miệng, nhưng không biết là cố ý hay vô tình, lại ngậm luôn cả ngón tay nàng vào miệng cùng với viên mứt.

Gần như cùng lúc đó, một đoạn lưỡi mềm mại, ẩm ướt đã quấn lấy đầu ngón tay mềm mại như lụa của nàng.

Lý Nghê Thường kinh ngạc đến sững sờ, nằm mơ cũng không ngờ tới, hắn lại táo bạo đến mức này. Lần này nàng đã phản ứng kịp, theo bản năng muốn nhanh chóng rút ngón tay của mình ra, nhưng đột nhiên cảm thấy đau nhói, hóa ra ngón tay đó đã bị hắn cắn chặt bằng răng, không chịu buông.

Nếu nói lúc nãy nàng còn chưa dám chắc chắn, thì đến giờ phút này thì đã rõ ràng mười mươi. Động thái này của hắn, chính là cố ý.

Lý Nghê Thường và hắn lại nhìn nhau.

Hắn vẫn ngậm chặt ngón tay nàng, không buông, trong mắt dường như lộ ra men say xen lẫn khiêu khích, lại ánh lên một tia sáng âm u. Nhìn qua, lại giống như ánh mắt của con báo đang nằm dưới đất kia.Cả khuôn mặt nàng đột nhiên bốc cháy, trở nên nóng bỏng tột độ, theo bản năng, nàng rút mạnh ngón tay đã bị hắn cắn đến hằn vết răng ra khỏi kẽ răng hắn, bất chấp cơn đau mà bối rối hoảng loạn đi ra ngoài.

Hắn cũng không đứng dậy đuổi theo, chỉ gỡ miếng thịt thỏ cuối cùng khỏi xương, ném vào miệng con báo, sau đó, nhẹ nhàng tậc một tiếng. Con báo liền hiểu ý chủ nhân, từ dưới đất nhảy vọt lên, nhẹ nhàng nhảy đến trước mặt Lý Nghê Thường, chặn đường nàng lại.

Tim Lý Nghê Thường đập nhanh như muốn vỡ tung, nàng nhắm mắt lại, từ từ quay đầu nhìn lại, thấy hắn lại hoàn toàn thản nhiên như không có chuyện gì. Hắn đặt con dao và bộ xương thỏ đã được lọc sạch sẽ không còn một chút thịt nào xuống, vươn tay với lấy chiếc khăn lụa lẽ ra dùng để lau môi trên mâm, bắt đầu lau tay.

Hắn cẩn thận lau sạch vết bẩn dính trong lòng bàn tay và mười ngón tay, rồi vứt chiếc khăn lụa đi, sau đó thì lười biếng dựa vào giường ngồi, quay mặt nhìn về phía nàng.

– Muội vẫn chưa trả lời ta, muộn thế này rồi, rốt cuộc muội tìm ta có chuyện gì?

Hắn lên tiếng hỏi.

Bình Luận (0)
Comment