Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 34

Mọi người nhìn nhau.

Không đợi Bùi Thế Anh và Bạch thị mở lời, Bùi Trung Thứ đã bước nhanh vào trong Từ đường.

– Hổ Đồng! Con quỳ trước tổ tông ở đây làm gì? Mau đứng dậy đi! Chúng ta vừa mới nói chuyện của con xong! Con đã bắt được vị công chúa kia chưa? Người đâu?

– Nhị thúc, con đã tạm thời đón công chúa về rồi, nhưng… e rằng con không thể giao người cho thúc ạ.

Hắn quay mặt lại, khó nhọc nói với Bùi Trung Thứ.

Bùi Trung Thứ kinh ngạc một chút, lập tức cúi xuống túm lấy cánh tay hắn, muốn kéo hắn đứng lên.

– Con mau đứng dậy cho ta!

– Việc này có liên quan gì đến con đâu! Vừa rồi mọi người đều nói rõ ràng rồi, con không có lỗi, hoàn toàn là do gian tặc Thanh Châu hại! Còn về vị công chúa kia, cha cô ta vốn đã không phải kẻ tốt đẹp gì, nay đã bắt về rồi, chúng ta cũng không làm khó một cô gái làm gì mà chỉ là xét tội theo sự việc thôi. Thù mới hận cũ tính gộp lại, giết đi, để mọi người hạ hỏa, coi như chuyện đã qua. Sau đó chúng ta bàn bạc kỹ lưỡng, cùng đi san bằng Thanh Châu, hòng rửa sạch nỗi nhục này!

Bùi Thế Du lại quỳ cứng, hai đầu gối như bị đóng đinh xuống đất, không hề nhúc nhích chút nào:

– Đa tạ nhị thúc đã bênh vực con, nhưng những việc Thế Du đã làm có thể giấu được nhị thúc, làm sao giấu được ánh mắt của tổ tông ạ?

Nói xong, hắn khấu đầu về phía bài vị tổ tiên phía trước. Sau đó, hắn quay mặt nhìn về phía mọi người lúc này cũng đã lần lượt bước vào, nói:

– Thưa Thúc tổ, a huynh, a tẩu! Thế Du đến đây hôm nay là để thỉnh tội ạ!

Mọi người lại nhìn nhau. Trong mắt Bùi Trung Thứ lóe lên một tia giận dữ, định mở lời lần nữa, nhưng bị Bùi Thế Du chặn lại.

– Họa lớn lần này không liên quan đến a huynh con, còn đối với vị công chúa kia…

– Cũng hoàn toàn không liên quan đến ạ!

Hắn nói từng câu từng chữ một.

Bùi Thế Anh phản ứng lại, bước chân hơi nhúc nhích, định tiến lên ngăn đệ đệ nói tiếp, nhưng lại nghe thấy Bùi Thế Du đã tiếp lời:

– A huynh cũng chưa từng nửa câu hứa hôn với Thôi Côn, càng không hề ra lệnh cho con đi liên hôn. Lúc con đến đó, con gái Thôi Côn đột nhiên bệnh nặng, nhà họ Thôi liền đổi thành công chúa thay thế. Khi ấy con hoàn toàn có thể từ chối, thế nhưng con lại không làm, bởi thế đã trúng gian kế của Thôi Côn…

Hắn ngẩng mặt lên, đối diện với những ánh mắt đang chiếu thẳng vào hắn từ mọi phía.

– Cô ấy hoàn toàn không biết gì về âm mưu của Thôi Côn và Trưởng công chúa! Không những vậy, cô ấy còn không có ý định gả cho con nữa. Cô ấy đã có người trong lòng, đã có người để gửi gắm cả đời, là do con thấy sắc nảy lòng tham, bất chấp tất cả mà cưỡng ép cưới cô ấy về!

– Phụ hoàng cô ấy tất nhiên tội không thể tha, có chết cũng chưa hết tội, nhưng nào có liên quan gì đến cô ấy? Thuở nhỏ cô ấy lưu lạc khắp nơi, mạng sống cũng được cô mẫu cứu. Trưởng Công chúa lại nuôi cô ấy lớn, dùng đại ân áp chế, rồi lấy danh nghĩa liên hôn ép cô ấy gả cho con, cô ấy làm sao có thể phản kháng? Cô ấy chỉ nghĩ là thay thế con gái họ Thôi kết hôn mà thôi, làm sao biết được âm mưu hiểm độc phía sau của cô mẫu và Thôi Côn? Vừa rồi nhị thúc nói muốn giết cô ấy để bình ổn lòng dân, nhưng cô ấy có tội gì ạ?

– Tội lỗi duy nhất của cô ấy, chẳng qua là bị con nhìn trúng mà thôi!

Mọi người trong Từ đường đều mở to mắt kinh ngạc, không thể nói được câu nào.

– Chuyện này, từ đầu đến cuối người có tội là một mình Bùi Thế Du con! Là do con sắc dục hun đúc, tà dâm cuồng loạn, nên mới mắc phải độc kế của gian nhân, hại người hại mình, dẫn đến tai họa lớn này!

– Đại tội đã gây ra, dù con có dập đầu tạ tội đến mức nào thì vẫn có lỗi với những người đã chết oan. Con càng không còn mặt mũi nào bước vào Tổ đường để nhìn mặt tổ tông nữa. Người đáng chết là con! Con vốn nên tự kết liễu, nhưng mối thù này chưa trả, Thôi tặc chưa chết, con thực sự không cam lòng, càng không muốn dễ dàng tìm cái chết. Cho nên con mặt dày đến đây, khẩn cầu các vị tiên tổ cho con được sống tạm thêm một thời gian nữa. Đợi con quét sạch gian ác, rửa nhục báo thù, đến lúc đó, con chết cũng chưa muộn!

– Tuy nhiên, con cũng biết, tội lỗi của con lần này cực kỳ nặng nề, nên con cam nguyện cởi áo chịu phạt, cầu xin được dùng gia pháp để trừng trị, mong rằng có thể tạm thời được tổ tông và linh hồn những người chết oan tha thứ, để xoa dịu lòng dân!

Nói xong, hắn tháo tung y phục, để trần nửa thân trên, rồi cầm lấy roi hành hình dưới đất, hai tay nâng lên giơ cao quá đầu, lặng lẽ chờ chịu hình phạt.

Trong Từ đường im lặng như tờ.

Sau một lát, Bùi Trung Thứ là người gần hắn nhất phản ứng lại. Ông thấy đôi mắt hắn đang nhìn về phía tổ tông phía trước, vẻ mặt trang trọng và nghiêm nghị chưa từng thấy trong suốt hai mươi năm qua. Rõ ràng hành động này hắn đã suy xét kỹ lưỡng, sẽ không rút lại.

Ông giận đến mức vung một cánh tay lên, định đánh hắn một cái thật mạnh để cho hắn tỉnh táo, nhưng cánh tay rơi đến đỉnh đầu lại khựng lại, cuối cùng ông dậm chân một cái, hừ một tiếng bực bội, trừng mắt nhìn Hàn Khô Tùng một cái gay gắt, rồi hất tay áo bỏ đi. Những người còn lại cũng không ai dám mạo hiểm lên tiếng, tất cả đều nhìn về phía Bùi Thế Anh.

Bùi Thế Anh vô thức nhìn sang người vợ bên cạnh, thấy nàng đang nhìn người em trai quỳ thẳng tắp, trầm ngâm không nói, bản thân huynh ấy cũng do dự theo.

Lúc này, Hàn Khô Tùng bước tới, cung kính hành lễ với liệt tổ liệt tông Bùi gia, nói:

– Chuyện này ta là người ngoài, vốn không đến lượt ta nói. Nhưng ta thấy Hổ Đồng đã biết sai và hối lỗi rồi. Có người nào mà không mắc lỗi, thế nhưng biết sửa là được, huống hồ nó tuổi còn nhỏ. Hôm nay những người có mặt ở đây có ai dám nói mình thời trẻ chưa từng phạm sai lầm? Về trận gia pháp này, ta thấy chi bằng miễn đi, để dành sức cho nó chấn chỉnh tinh thần, sau này vùng dậy phản công san bằng Thanh Châu, thế này là được rồi.

Gã vừa nói thế, mọi người trong sảnh thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lên tiếng phụ họa. Không chỉ Cố Phác Khiêm, Hạ Hành, mà cả các tướng lĩnh trong quân như Đỗ Kiệt, Vương Ngạn Thăng cũng đều lên tiếng bày tỏ thái độ, xin tha cho Nhị Lang quân.

Bùi Thế Anh thực sự không nỡ ra tay. Thấy vậy, chàng định mở lời mắng mỏ em trai một trận rồi tạm thời bỏ qua chuyện này. Không ngờ, lại thấy em trai mình quay sang nhìn vào thê tử bên cạnh mình, ánh mắt dường như ẩn chứa ý khẩn cầu.

Bạch thị nhắm mắt lại, rồi đột nhiên nói:

– A đệ đã phạm sai lầm lớn như vậy, quả thực không thể dễ dàng bỏ qua được, cần phải để nó chịu chút đau đớn để ghi nhớ bài học ngày hôm nay!

Mọi người nghe nàng nói thế, lập tức câm nín, thi nhau liếc nhìn Quân Hầu.

Bùi Thế Anh thở dài, đành quay sang Bùi Quỹ:

– Phu nhân nói chí phải. Tội chết có thể tránh, tội sống khó tha, nay tạm thời tha tội cho nó, để nó sau này hãy lấy công chuộc tội. Còn việc cần phải trừng phạt thế nào, xin thúc tổ ra quyết định ạ!

Bùi Quỹ vuốt râu một lúc, thong thả nói:

– Cũng được, chính gia thì thiên hạ sẽ định. Đã vậy, cứ theo gia quy mà định tội, đánh năm mươi roi để răn đe!

Bùi Thế Anh khựng lại một chút, rồi quay mặt quát to về phía ngoài cửa Từ đường:

– Người đâu! Truyền pháp chính động hình!

Rất nhanh, một pháp chính trong quân từ ngoài cửa bước vào, cầm lấy roi hành hình mà Bùi Thế Du đang nâng trên tay, cung kính hành lễ với hắn, thì thầm:

– Thiếu chủ, mạo phạm rồi!

 Nói xong, giơ cao roi lên, cắn răng, quất roi xuống tấm lưng trần của hắn. Kèm theo một tiếng quất da giòn tan khiến người ta rùng mình, trên lưng Bùi Thế Du lập tức hằn lên một vệt màu đỏ tươi dài. Tiếp đó, vết thứ hai, vết thứ ba, liên tiếp kéo đến.

Tin Thiếu chủ quỳ trong Tổ đường xin được chịu hình phạt, ngay từ lúc gọi quân chính đã truyền đi khắp nơi, làm kinh động cả Phủ Quân hầu. Vừa mới bị quất khoảng mười roi, sân trống ngoài Tổ đường đã chạy đến tụ tập rất nhiều Hổ bí và phủ quân. Càng lúc càng nhiều người vẫn đang không ngừng kéo đến, phần lớn trong số họ đều là những người đã tham gia chiến đấu đêm hôm đó.

Quân chính này tuy không nỡ lòng, nhưng đã là hình phạt, lại ngay dưới ánh mắt của mọi người, làm sao dám qua loa để khiến Quân hầu bị người khác chê trách? Hắn chỉ thu lại lực để không quất chết người, rồi tiếp tục quất từng roi từng roi xuống.

Mới chịu hình phạt được một nửa, cả tấm lưng Bùi Thế Du đã đỏ ửng, phủ đầy những vết roi dài ngắn. Máu từ nhiều chỗ da bị rách dần dần rỉ ra, nhuộm đỏ chiếc roi, rồi văng ra theo đầu roi, văng tung tóe trên nền đất xung quanh, những vệt máu loang lổ gây chấn động thị giác.

– Đủ rồi! Đã đủ rồi!

Ngay cả những tướng lĩnh biên quân như Đỗ Kiệt, Vương Ngạn Thăng vốn đã sát khí đến mức lòng cứng như sắt thép, nhưng lúc này trông thấy Tiểu Lang quân trong tình cảnh này, nhớ lại cảnh hắn từ một đứa trẻ nghịch ngợm bỗng chốc trở thành một thiếu niên phóng khoáng, chí khí ngút trời, dù trong lòng có chút oán hận nào đi chăng nữa thì giờ đây cũng đã tan biến vì xót xa. Họ thực sự không chịu nổi nữa, bước nhanh đến trước mặt Bùi Thế Anh, khẩn cầu:

– Thiếu chủ đã biết sai, cũng đã chịu hình phạt, như vậy là đã quá đủ rồi! Xin Quân hầu rủ lòng thương, cho dừng lại đi ạ!

Có người đã mở lời, Hàn Khô Tùng, Cố Phác Khiêm, Hạ Hành cùng những người khác lập tức vây quanh xin tha. Rất nhanh, đông đảo Hổ Bí và tướng sĩ trong sân cũng đồng loạt quỳ xuống, xin Quân hầu rủ lòng thương cho Thiếu chủ.

Vị quân chính thi hành roi cũng dừng tay, ngước mắt nhìn Quân hầu.

Bùi Thế Anh nhìn đệ đệ của mình, thấy huyết sắc trên khuôn mặt tươi tắn của hắn đã hoàn toàn biến mất, mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra trên trán, nhưng vai và lưng lại vẫn thẳng tắp, cứng rắn chịu đựng lực quất của mỗi nhát roi. Hơn nữa lúc này, trên cặp lông mày đen nhánh kia cũng không hề nhăn lại, chỉ cắn chặt răng, thần sắc không hề có ý van xin.

Hai huynh đệ đã bên nhau hai mươi năm, làm sao chàng không biết tính cách cứng đầu như trâu của em trai mình. Hôm nay nó đã quyết tâm tự mình xin chịu trừng phạt, nếu dừng lại giữa chừng, e rằng nó càng khó lòng tìm được sự yên lòng dù chỉ là một chút.

Bùi Thế Anh cắn răng:

– Tiếp tục đi!

Quân chính bất lực, đành phải tiếp tục roi quất roi xuống nữa.

Mọi người cũng biết là không thể ngăn cản được nữa, không ai mở lời, chỉ có thể lặng lẽ chứng kiến.

Trong sự dằn vặt kéo dài, bên tai chỉ còn lại tiếng roi quất vào da thịt đơn điệu. Cuối cùng, quân chính đếm đến những chiếc quất roi cuối cùng. Thấy tấm lưng vốn săn chắc cơ bắp của người đang quỳ đã bị đánh cho da thịt tróc bong, không còn thấy được một mảng da lành nào, thảm thiết đến mức không nỡ nhìn. Hắn không thể xuống tay được nữa, đành quất bừa bằng đầu roi lấy số cho đủ. Ngay sau đó, hắn quăng chiếc roi hành hình đi, quỳ xuống, hét lớn:

– Khởi bẩm Quân hầu, năm mươi roi đã đủ ạ!

Bạch thị liền hất tay chồng vừa nắm chặt để ngăn nàng xông lên, chạy đến trước mặt Bùi Thế Du, đỡ lấy vai và cánh tay hắn, run rẩy hỏi:

– Nhị đệ, đệ sao rồi?

Bùi Thế Du khó nhọc nâng khuôn mặt trắng bệch ướt đẫm mồ hôi lên, nhìn a tẩu, mỉm cười nhẹ, giọng khàn khàn nói:

– A tẩu yên tâm, đệ không sao—

Chưa nói hết, hắn ngã ập xuống đất, thì ra đã đau đến mức ngất đi.

Trời đã tối, cuối cùng tin tức Tiểu Lang quân đã tỉnh lại và không còn nguy hiểm truyền ra từ chỗ phu nhân, chỉ là hắn không còn sức để gặp những người đến thăm nữa, mong những thúc bá vẫn còn ở lại phủ hãy yên tâm, cứ tự mình đi trước, đợi hắn hồi phục chút sức khỏe sẽ đích thân đến cảm tạ sự quan tâm của mọi người sau.

Bùi Trung Thứ vẫn luôn chờ đợi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi dài. Tuy nhiên, nghĩ lại chuyện hôm nay, ông lại càng nghĩ càng bực bội. Thái độ Hổ Đồng bảo vệ vị công chúa kia không cần nói cũng thấy, người mù cũng nhìn ra. Ông đương nhiên không tiện làm gì công chúa nữa, nhưng những người khác thì khác. Ông lập tức quay sang Hàn Khô Tùng đang ngồi bên cạnh, mắng:

 – Con lừa trọc kia, xem đồ đệ tốt ngươi dạy ra kìa! Tự ngươi làm tên si tình thì thôi đi, còn hại Hổ Đồng nhà ta cũng y như ngươi! Bùi gia ta từ khi nào lại có cái kẻ tình si vô dụng như thế này, toàn bộ là do ngươi dạy hư ra thôi! Ta đã bảo rồi, lúc đầu không nên để Hổ Đồng thân thiết với ngươi, quả nhiên là không có chuyện tốt!

Hai người này là bạn thân từ thuở nhỏ, luôn kề vai sát cánh không rời, lại đều là những người trọng tình trọng nghĩa, nói chuyện xưa nay luôn thẳng thắn. Hàn Khô Tùng tính khí hiền lành hơn, ngày thường chuyện khác đều nhường nhịn bạn, nhưng có những chuyện không chịu nổi, gã sẽ lên chùa Hồng Diệp tịnh tâm vài ngày. Chỉ có chuyện này là như vảy ngược, không ai dám nói bừa. Lúc này, thấy ông ta lại mở lời, còn đổ lỗi cả chuyện của Thiếu chủ lên đầu mình, làm sao nuốt trôi được cơn giận này. Gã lập tức nhảy dựng lên, đấm một cú thẳng tay vào mặt Bùi Trung Thứ.

Bùi Thế Anh vẫn luôn cùng thê tử canh giữ đệ đệ trong phòng. Đệ đệ chàng hôn mê nửa ngày, thê tử mình cũng khóc đến đỏ mắt nửa ngày. Vừa khó khăn lắm đợi được đệ đệ tỉnh lại, lại nghe thấy tiếng loảng xoảng từ bên ngoài truyền vào, xen lẫn tiếng chửi mắng của tộc thúc và Đại hòa thượng. Không cần nhìn cũng biết là hai người họ lại đánh nhau rồi.

Quả nhiên rất nhanh, thị nữ đã thông báo về tình hình ở ngoài cửa.

Bạch thị biết chuyện của hai người kia, người khác nói cũng vô ích, sợ làm Thế Du ồn ào, liền đẩy trượng phu ra ngoài ngay. Bùi Thế Anh đành phải đứng dậy can ngăn.

Hạc Nhi, thị nữ thân cận của nàng mang đến một bát canh vừa mới sắc xong.

Bùi Thế Du nằm sấp trên giường, lưng quấn đầy thuốc. Mặt hắn nghiêng sang một bên, gối lên chiếc gối thanh não được nhồi cánh hoa cúc khô và kim ngân hoa. Có lẽ vì đau và mệt, mí mắt hắn cụp xuống, khép hờ không động đậy. Mặt vẫn trắng bệch, vài sợi tóc dài rối loạn buông xuống trán, làm nổi bật thêm hàng lông mi đen nhánh như quạ, vẻ ngoài yếu ớt hơn bao giờ hết.

Bạch thị chính thức quen biết huynh trưởng hắn năm mười bảy tuổi, lúc đó hắn mới mười một tuổi. Bao nhiêu năm nhìn hắn lớn lên, trong lòng nàng từ lâu đã coi hắn như đệ đệ ruột. Thấy bộ dạng hắn như thế này, nàng xót xa vô cùng. Nàng lau đi những giọt nước mắt còn sót lại nơi khóe mắt, lấy thìa múc một muỗng canh, đưa đến bên miệng hắn. Thấy hắn nhẹ nhàng lắc đầu, rất yếu ớt, nàng liền dỗ dành:

– Ngoan nào. Tỷ biết đệ không có khẩu vị, không ăn nổi, nhưng đây chỉ là sữa bơ được sắc kỹ, thêm hai nhúm muối thôi. Khi uống xong, tinh thần tốt hơn, muốn ăn thì hãy dùng cơm nhé.

Bùi Thế Du vẫn nhắm mắt, không chịu mở miệng. Bạch thị đành bất lực, sai người dọn đi. Đang lo lắng hắn sẽ bị đói, một lúc sau, nàng nghe thấy hắn rầu rĩ nói:

– Sao nhị thúc và đại sư phụ còn chưa đi? Đệ đau đầu, sắp bị họ làm ồn đến chết rồi!

Bạch thị vội vàng giục thị nữ ra ngoài truyền lời. May mắn là đúng lúc này tiếng ồn ào cuối cùng cũng dứt. Nàng quay đầu lại, thấy trượng phu cũng đã bước vào.

Thấy huynh trưởng đến, Bùi Thế Du cuối cùng cũng mở mắt, rồi chống tay lên gối, định cắn răng ngồi dậy, liền bị Bùi Thế Anh đỡ lấy, nhẹ nhàng ấn hắn nằm xuống, nói:

– Đệ đừng có cử động loạn xạ nữa!

Từ đêm đại hôn đó, đủ mọi chuyện hỗn loạn đã ùn ùn kéo đến cùng một lúc. Đến tận lúc này, hai huynh đệ mới có thể có thời gian riêng gặp nhau. Bạch thị biết hai người họ hẳn có chuyện cần nói, liền đứng dậy nhường chỗ, mỉm cười nói:

– Để muội đi xem bữa tối thế nào rồi.

Bình Luận (0)
Comment