Bùi Thế Anh nhìn theo thê tử dẫn các thị nữ ra ngoài, nhìn lại vết thương trên lưng đệ đệ, khẽ thở dài.
– Nhị Lang à, đệ cố chấp quá, tại sao phải để a tẩu đệ mở lời vậy? Việc này không cần thiết, vì đệ không phải cố ý. Còn về vị công chúa kia, sao tộc thúc và mọi người lại không biết cô ta không phải chủ mưu chứ? Hôm nay mọi người chỉ đang nóng giận thôi, đợi qua vài ngày nguôi ngoai, e rằng cũng chẳng thật sự làm gì cô ta đâu.
Bùi Thế Du cụp mắt, im lặng một lát, rồi nói khẽ:
– Tất cả là do đệ đáng phải chịu. So với tội lỗi đệ gây ra, chừng này vẫn còn chưa đủ đâu ạ.
Hắn từ từ ngẩng đầu, nhìn huynh trưởng.
– A huynh, nếu huynh nghĩ rằng hôm nay đệ làm vậy chỉ là để che chở công chúa kia, vậy thì huynh đã nhầm rồi! Đệ vốn hoàn toàn không cần phải nhận lời hôn sự này, nhưng đệ đã cố chấp nhận lời. Nếu không phải đệ thì sẽ không có tất cả những chuyện xảy ra sau này. Đệ cam lòng chịu phạt! Dẫu là vậy, cũng không thể bù đắp dù chỉ một phần tổn thất đã xảy ra do lỗi lầm của đệ.
– Từ nhỏ đến lớn, đệ không biết mình đã phạm bao nhiêu lỗi lầm, nhưng lần này, thực sự khác hẳn với trước đây, đệ đã gây ra đại họa. Đối với bản thân đệ mà nói, đệ không tổn hại mảy may, cùng lắm chỉ xem như là một bài học xương máu vào ngày cận lễ quan. Nhưng đối với những người kia…
Hắn dừng lại, vẻ mặt lộ rõ sự hổ thẹn sâu sắc.
– Sáng nay đệ về thành, bên sông ngoài cổng thành, đệ nhìn thấy thân nhân của nhiều người đã tử nạn, họ đang dựng cờ tiễn hồn cho người đã khuất. Tiếng khóc của họ khiến đệ không còn chỗ để dung thân. Dù đệ có thể tự an ủi rằng đệ cũng là người bị hại, đệ không cố ý, nhưng đệ không thể lừa dối chính mình, rằng họ đã ra đi vì lỗi lầm của đệ! Đệ còn liên lụy cả huynh tẩu nữa. Đệ đã lớn thế này rồi, còn phải để huynh tẩu lo liệu mọi việc, dọn dẹp cái cục diện đệ gây ra…
Khóe mắt hắn ửng đỏ.
– A huynh, đệ biết huynh thương yêu đệ, nhưng đệ hiểu rõ hơn ai hết, để gia tộc Bùi gia có được cục diện ngày hôm nay, a huynh đã phải đổ bao nhiêu tâm huyết và cái giá như thế nào. Vì vậy, đệ càng không thể để người khác vì lỗi lầm lớn do đệ gây ra mà nản lòng với a huynh, dù chỉ là nửa phần cũng không được!
– Việc đệ nhận phạt hôm nay, tuyệt đối không dám nghĩ rằng nhờ đó mà đệ có thể giảm bớt tội lỗi của mình. Nhưng mà, chỉ cần có thể khiến các tướng sĩ nguôi ngoai đi chút ít cơn giận, thì dù có đánh nát đệ, đệ cũng cam tâm tình nguyện!
Bùi Thế Anh nhìn em trai mình, đột nhiên, chàng dang rộng vòng tay, nhẹ nhàng ôm lấy đầu đệ đệ một lát, rồi mới buông ra. Vành mắt chàng cũng hơi nóng lên:
– Thế Du à, đệ thực sự đã trưởng thành rồi!
– A huynh vốn khá khó hiểu khi đệ đột nhiên thay đổi ý định muốn liên hôn. Giờ thì huynh đã hiểu rồi, hẳn là đệ muốn chia sẻ trách nhiệm với a huynh đây mà. Đệ có tấm lòng như vậy, huynh rất vui mừng. Còn về những chuyện xảy ra này, nếu đệ nhận định là lỗi của mình, cũng không phải là hoàn toàn không có lý. Nhưng mà, nếu thực sự truy cứu như vậy, người đáng chịu trách phạt hơn, không phải Hổ Đồng, mà là huynh đây!
Bùi Thế Du lập tức lắc đầu:
– Có liên quan gì đến a huynh đâu!
– Thôi Côn mấy năm nay luôn nhiệt tình muốn liên hôn. Vì thế, huynh đã lơ là cảnh giác, cho rằng ông ta thực sự muốn hai nhà có quan hệ tốt để cùng đối phó với kẻ địch mạnh. Huynh lại quên mất đạo lý quan hệ tốt vì lợi thế, khó mà bền lâu được. Nếu không phải huynh đã gật đầu, Hổ Đồng làm sao có ý niệm liên hôn mà đi Thanh Châu, đúng không nào?
Bùi Thế Du định xen lời, bị Bùi Thế Anh giơ tay ngăn lại.
– Con gái Thôi gia bỗng nhiên bạo bệnh, tạm thời đổi người, địa điểm đại hôn được chọn sẵn, rồi đến đội ngũ hồi môn khổng lồ như vậy. Nhìn bề ngoài, mọi chuyện đều có lý do hợp lý. Tuy nhiên, nhiều sự hợp lý như vậy lại xảy ra trên cùng một sự việc, thì chắc chắn là có gì đó bất thường rồi.
– Không chỉ vậy, a tẩu đệ cũng báo cho huynh một tin. Bạch gia có một thương hội đặt ở Từ Châu, thương hội này ẩn danh điều hành một tiệm ăn, vị trí gần cổng thành, thường ngày kiêm luôn việc liên lạc tin tức. Ở đó có một phó tướng là khách quen của tiệm, thường xuyên ăn uống chịu nợ, thường thì ba bốn ngày lại đến một lần, nhưng gần đây mười ngày liền không thấy mặt. Chủ tiệm liền dò hỏi, mới biết người đó đã đi rồi, thay bằng một người lạ mặt. Hỏi thêm vài câu, đối phương có thái độ hung dữ, đuổi ông chủ đi. A tẩu của đệ lúc đó đang ở Giang Đô, chủ tiệm liền báo sự việc cho cô ấy. A tẩu đệ lại điều động người đi do thám ở những nơi khác, phát hiện cờ hiệu vẫn như cũ, nhưng vài cổng thành khác cũng có biến động nhân sự, mới cũ lẫn lộn. Trong số những người mới đến, còn có người nói khẩu âm Thanh Châu. Liên tưởng đến việc Thanh Châu đang bàn chuyện hôn nhân với chúng ta, a tẩu đệ đã lập tức quay về, báo sự việc này cho huynh.
– Vì những điều trên, huynh đã có vài sắp xếp ở hành cung Phần Thủy để đề phòng bất trắc, nhưng vẫn thiếu sự nhìn xa, ngờ đâu họ lại dẫn địch bên ngoài đến đánh lén ở hai cửa ải Nhạn Môn và Thiên Môn! Là huynh đã sơ suất rồi, lỗi là ở huynh! Hổ Đồng hôm nay là đang gánh tội thay huynh!
Bùi Thế Du không màng vết thương trên lưng, định trườn dậy khỏi gối, lại bị Bùi Thế Anh ấn xuống, không cho phép hắn được cử động lung tung.
– Đệ biết a huynh làm mọi thứ đều là vì đệ! – Bùi Thế Du kích động, – A huynh luôn cẩn trọng, không bao giờ đứng dưới tường nguy. Chuyện này nếu đổi lại là bất kỳ ai khác, nếu huynh nghi ngờ, thì đã sớm ra lệnh dừng lại, sao còn có thể dung túng cho người Thanh Châu đưa dâu đến? Là vì huynh nghĩ cho đệ, sợ lỡ là huynh nghĩ nhiều làm hỏng chuyện tốt của đệ, nên huynh mới ôm tâm lý may rủi ấy. Nếu huynh cứ tiếp tục nhận lỗi tự trách như vậy, bảo đệ sau này phải đối mặt với huynh như thế nào đây ạ?
– Nếu đã hiểu rõ chuyện đã qua không thể cứu vãn được, nhưng việc sắp tới thì vẫn có thể đuổi theo để sửa chữa được.
Hai huynh đệ, một người nằm sấp, một người ngồi cạnh, đang thay nhau nhận lỗi, đột nhiên, một giọng nói truyền đến từ phía sau. Quay đầu lại, thấy Bạch thị đã đến, đang lặng lẽ đứng ở bên cửa.
– Tỷ biết hai huynh đệ thương yêu nhau, ai cũng chỉ muốn ôm hết tội lỗi lên đầu mình. Theo tỷ, việc tự trách bản thân tất nhiên quan trọng, nhưng điều cốt yếu nhất lúc này là cố gắng bù đắp. Còn nữa, Hổ Đồng mau chóng dưỡng thương cho tốt, sớm ngày khỏe lại. Sau này, hai huynh đệ lại cùng nhau ra trận, khiến kẻ thù đau đớn, người thân vui vẻ, đó chính là sự an ủi lớn nhất đối với những người đã bị hại lần này.
Bùi Thế Anh định đứng dậy đón thê tử, Bạch thị đã tự đi vào, nhẹ nhàng ấn trượng phu về chỗ ngồi, bảo huynh ấy cứ ngồi yên.
Bùi Thế Anh quay sang Bùi Thế Du:
– Vậy thì đệ nghe lời a tẩu đệ đi. Đệ cũng đừng nghĩ nhiều nữa, an tâm dưỡng thương cho tốt. Nếu muốn ăn gì thì nói với a tẩu là được.
Bùi Thế Du im lặng một lát, đột nhiên, chống tay lên gối, khó nhọc dậy ngồi. Bùi Thế Anh và Bạch thị thấy vậy, vội vàng bảo hắn nằm xuống, nhưng hắn không nghe, cố chấp ngồi dậy. Đợi cơn đau do sự co kéo cơ qua đi, hắn nói:
– A huynh, a tẩu, đệ còn một chuyện muốn huynh tẩu biết.
Hắn nói xong câu này, lại lặng thinh nửa ngày không có lời gì tiếp nữa.
Bùi Thế Anh không khỏi thắc mắc, nhìn thê tử mình, thấy nàng đang nhìn Thế Du, dường như đang suy nghĩ, liền nhịn không hỏi.
– Chẳng lẽ là chuyện liên quan đến vị công chúa nhà Lý thị? – Đột nhiên, Bạch thị nhẹ nhàng hỏi.
Bùi Thế Du khẽ ngẩng đầu lên.
– Vâng ạ, hôm nay ở Tổ đường, đệ đã nói dối ạ.
Bạch thị và trượng phu nhìn nhau.
– Đệ nói cô ấy không biết gì cả. Đó không phải sự thật. Cô ấy thực ra là có biết. Hơn nữa, cô ấy đã hai lần cảnh báo đệ.
Hắn kể lại toàn bộ quá trình Lý Nghê Thường hai lần viết chữ.
– Ngoài việc đêm tân hôn sau đó cô ấy nói cho đệ biết bên ngoài có mai phục. Mà ngay từ khi ở Thanh Châu, cô ấy đã từng dùng máu viết chữ lên cánh tay, bảo đệ tránh xa cô ấy ra. Chỉ là lúc đó, đầu óc đệ chỉ toàn là…
Hắn dừng lại một chút, nén sự xấu hổ tột độ, cắn răng.
– Lúc đó đệ hoàn toàn không nghĩ đến gian kế của Thôi Côn, chỉ nghĩ cô ấy suy sụp vì sa chân vào vũng bùn mà tự hại bản thân, không muốn liên lụy đệ mà thôi. Cho nên, dù là hôm nay, đệ cũng không thể để các tộc thúc trút giận lên đầu cô ấy. A huynh cùng a tẩu cũng vậy!
– Thế Du khẩn cầu huynh tẩu, đã không trách đệ thì càng không thể trách cô ấy dù chỉ một chút ạ!
– Trong chuyện này, từ đầu đến cuối, thực sự hoàn toàn không liên quan đến cô ấy! Là đệ cưỡng ép cưới cô ấy, đưa cô ấy về, mới khiến cô ấy lâm vào hoàn cảnh bất nghĩa ngày hôm nay. Cô ấy thực sự là thân bất do kỷ!
Bạch thị hơi ngạc nhiên, lại càng thấy có chỗ khó hiểu, định tiếp lời hỏi hắn. Nhưng nàng nhận thấy lông mày trượng phu hơi nhíu lại, dường như đang suy tư điều gì, liền nhịn xuống, chờ huynh ấy mở lời.
Một lát sau, nàng nghe huynh ấy chậm rãi nói:
– Hổ Đồng, lời đệ vừa nói lại khiến huynh nhớ đến một chuyện.
– Người Khiết Đan rất khó tổ chức đại quân hành động đường dài vào mùa đông, những năm trước nhiều nhất cũng chỉ có những đợt cướp bóc lẻ tẻ. Vì vậy, hai nơi Nhạn Môn, Thiên Môn hiện nay chỉ bố trì phòng vệ theo tình hình thông thường, nhưng lần này lại bị tập kích bởi một lực lượng lớn, binh lực chênh lệch quá rõ ràng. Vậy mà ngay từ lúc bắt đầu, họ đã vẫn có thể ứng phó kịp thời, kiên trì cho đến khi viện quân đến. Tình hình này, ngoài công lao của các tướng sĩ, thì sau trận chiến huynh cũng được báo lại rằng, trước khi đại quân Khiết Đan sắp đến, họ đã nhận được tin báo, nên đã có sự chuẩn bị khẩn cấp kịp thời. Có thể nói, nếu không nhận được tin tức sớm, cục diện lần này, e rằng sẽ còn khó khăn hơn.
– Điều kỳ lạ là, người gửi tin tức dường như không muốn lộ danh tính, cũng không lộ mặt, không biết là ai, chỉ bắn một mũi tên có mẩu giấy nhắn đến cho quân phòng thủ cửa ải rồi biến mất không dấu vết.
– Còn nữa, đêm hôm đó, đầu tiên là một toán binh mã nghi là của Vũ Văn Túng phát động tấn công, sau đó mới xuất hiện đội quân đông đảo của Thanh Châu. Tình hình lúc đó quá hỗn loạn, cũng không kịp để ý nhiều như vậy. Nhưng theo lời của đại sư Hàn Khô Tùng, sau này hắn thẩm vấn một tù binh Thanh Châu, người này có địa vị không thấp có biết được kế hoạch. Kẻ đó cũng hoàn toàn không biết tại sao Vũ Văn Túng đêm đó cũng phái người đánh lén hành cung. Hơn nữa, theo lời kẻ đó, chính vì sự can thiệp của binh mã Vũ Văn Túng mà đã phá hỏng kế hoạch của họ, nên họ mới bất đắc dĩ phải tấn công sớm.
Chàng nhìn đệ đệ.
– Hai chuyện này, huynh thấy khá khó hiểu. Vừa rồi nghe đệ kể công chúa kia đêm tân hôn cũng cảnh báo đệ bên ngoài có mai phục, huynh mới nhớ ra, nên kể cho đệ nghe.
Lúc Bùi Thế Anh kể lại, Bùi Thế Du đã dần dần mất hồn. Nghe xong, hắn càng im lặng không nói một lời. Bùi Thế Anh thấy hắn mắt nhìn thẳng, đang mất tập trung, vẻ mặt kỳ lạ, tưởng hắn quá đau đớn và mệt mỏi, liền đổi giọng an ủi:
– Thôi được rồi, đệ đừng nghĩ nhiều nữa. Huynh đã sai người đi điều tra rồi. Hôm nay đệ vừa chịu đại hình, đệ ăn cơm nghỉ ngơi cho tốt, dưỡng thương là việc quan trọng nhất. Còn về vị công chúa kia…
Chàng do dự một chút, nhìn thê tử. Bạch thị lập tức nói:
– Ban ngày muội có hỏi Diêu Tư An, nó nói công chúa không khỏe, tạm thời được Hổ Đồng giữ lại ở Hành cung bên kia. Muội đã phái lang trung giỏi nhất thành qua đó rồi.
Nàng quay sang Bùi Thế Du:
– Đệ cũng yên tâm. A tẩu vốn định là đợi mọi người ổn định xong xuôi, tối nay sẽ đi qua đó thăm cô ấy. Cô ấy là một cô gái nhỏ, xa lạ nơi đất khách, lại chịu kinh sợ lớn như vậy, còn đang bị bệnh, tỷ phải qua đó một chuyến.
Nói xong, nàng gọi Hạc Nhi vào, dặn đưa bữa tối đến, phục vụ tiểu Lang Quân dùng cơm xong rồi đi nghỉ ngơi.
Bùi Thế Du im lặng không nói gì, được Hạc Nhi và một thị nữ khác dìu đỡ chậm rãi ngồi thẳng dậy, chuẩn bị dùng bữa.
Mọi việc đã được sắp xếp ổn thỏa, Bạch thị cuối cùng cũng đứng dậy, cùng trượng phu bước ra ngoài đi về phòng. Từ phủ thành đến đó đường không quá xa nhưng cũng không gần, huống hồ trời đã tối, Bùi Thế Anh làm sao yên tâm để thê tử đi một mình. Chàng nói:
– Để ta đưa muội qua đó nhé…
Còn chưa nói xong, lồng ngực chàng lại cảm thấy căng tức, trở nên khó thở, người hơi lảo đảo. Bạch thị hoảng hốt giang rộng vòng tay, ôm chặt lấy eo trượng phu. Nhưng trượng phu thân hình cao lớn, một mình nàng không thể đỡ nổi. Nàng sốt sắng quay đầu định gọi người lên cùng đỡ, nhưng Bùi Thế Anh đã tự mình giơ một cánh tay lên chống vào cột hành lang bên cạnh, nhắm mắt một lát. Đợi cảm thấy dễ chịu hơn, chàng mở mắt, nhìn thấy thê tử vẫn đang ôm chặt mình, đang ngước nhìn mình, đôi mắt đẹp tràn đầy lo lắng. Chàng không khỏi cười khổ, khẽ nói:
– Huynh thực sự vô dụng, để a Niệm muội phải…
Lời chưa nói xong, chàng đã bị Bạch thị đưa tay che miệng lại. Nàng lại rút khăn lau đi lớp mồ hôi lạnh mỏng vừa rịn trên trán trượng phu, hừ một tiếng, nói:
– Huynh mà dám nói thêm một câu muội không thích nghe, chọc muội giận lên, hai ngày nữa đợi Hổ Đồng vừa khỏe, muội sẽ lập tức quay về Giang Đô, mặc kệ sống chết của huynh đấy! Lần này, nửa năm cũng không xong đâu—
Bùi Thế Anh ngậm miệng, nhìn về phía sau. Các thị nữ của nàng vẫn đang bận rộn phục vụ đệ đệ trong phòng, gần đó không có ai. Chàng liền nhân lúc vừa rồi khó chịu, vòng tay ôm eo nàng, nhẹ nhàng kéo thân hình nàng về phía mình, thủ thỉ trong cơn giận hờn:
– Không cho muội về đấy nữa đâu!
Bạch thị nhìn huynh ấy:
– Quân hầu thôi đi, đừng có ra lệnh cho muội nữa! Để muội đưa huynh về phòng, đợi huynh nghỉ ngơi xong, muội sẽ đi ra ngoài, không cho huynh đi cùng!
Bùi Thế Anh im lặng. Đúng lúc này, Hạc Nhi chạy ra khỏi phòng, gọi nương tử.
Bạch thị dừng bước quay lại. Hạc Nhi nói:
– Tiểu Lang quân vừa đột nhiên nói, nhờ nô tỳ chuyển lời đến nương tử là tối nay không cần nương tử đến bên đó nữa a. Tiểu Lang quân nói, công chúa sợ người lạ, lại rất nhát gan. Cô ấy trước đây cũng chưa từng gặp mặt nương tử, nếu nương tử cứ thế đi qua sẽ làm cô ấy sợ hãi. Bên đó có lang trung đến là đủ rồi, vẫn xin nương tử ở lại nhà, chăm sóc Quân hầu cho tốt ạ!
Bạch thị do dự một lát, nói:
– Nhị Lang đang làm gì, để ta vào hỏi nó.
Hạc Nhi đáp:
– Tiểu Lang quân vừa ăn được vài miếng xong nói buồn ngủ. Chúng nô tỳ đã phục vụ ngài ấy đi ngủ rồi ạ.
Bạch thị nhìn trượng phu còn chưa hồi phục, suy nghĩ một chút, nói:
– Thôi được rồi, vậy thì để đến ngày mai xem sao.