Gió đêm đầu xuân ở Hà Đông se lạnh. Hắn mang theo nàng liền thúc ngựa phi nhanh, khiến con ngựa chạy gần như đạt đến tốc độ tối đa. Gió lạnh ào ạt tạt thẳng vào mặt Lý Nghê Thường. Sau một quãng đường, má nàng bị gió đánh đến phát lạnh, hai mắt cũng cay xè, gần như muốn nước mắt, đành phải nhắm mắt lại. Sau một lát như vậy, nàng bỗng cảm thấy hắn buông hai tay khỏi dây cương, để con ngựa tự chạy.
Mối quan hệ với hắn đã trở nên tồi tệ đến mức này, nàng càng không biết ở trong mắt hắn, nàng bây giờ rốt cuộc là thân phận gì, đồng phạm Thanh Châu, tù nhân, hay là thứ gì khác? Nàng làm sao dám dựa lưng vào hắn, chỉ dám ngồi hờ trên lưng ngựa. Cánh tay nắm dây cương của hắn thu lại khỏi sườn nàng, hai bên lập tức trống rỗng, thân thể nàng liền chao đảo dữ dội.
Không biết hắn có ý định gì, lòng nàng hoảng hốt, đang định tự mình nắm chặt bờm ngựa để giữ thăng bằng thì đột nhiên cảm thấy hai bên eo siết chặt. Hóa ra là bàn tay hắn nắm lấy eo nàng, dường như muốn nhấc bổng nàng khỏi yên ngựa.
Nàng vừa không thể mở lời hỏi, cũng không dám phản kháng. Ngay cả khi lúc này hắn đột nhiên nổi điên, muốn ném nàng xuống ngựa, nàng cũng cam chịu, chỉ bất động một chỗ. Nhưng rồi nàng nhanh chóng nhận ra, hóa ra hắn chỉ muốn chuyển nàng sang tư thế ngồi nghiêng.
Nàng rất bối rối. Hai chân treo lơ lửng một bên bụng ngựa, nàng không nhịn được quay sang ngẩng mặt nhìn hắn. Trên đầu, ánh trăng núi lạnh lẽo toát ra ánh sáng huyền ảo, phủ lên mặt hắn một tầng sương lạnh mỏng nhạt. Hắn hoàn toàn không nhìn nàng. Sau khi đặt nàng ngồi nghiêng, hắn lập tức nắm lại dây cương, hai mắt nhìn thẳng về phía trước, lạnh lùng nói:
– Lần này ta không còn áo thừa để cho muội chắn gió nữa đâu! Lạnh thì muội tự mình nghĩ cách đi!
Lý Nghê Thường sững sờ, lúc này mới phân biệt được y phục trên người hắn. Nó hẳn là chiếc áo lót trong mặc bên dưới bộ hỉ phục đêm đại lễ. Nhìn vẻ ngoài hắn, toàn thân dính đầy vết máu lốm đốm, rõ ràng là vừa trải qua một trận ác chiến, cởi chiến giáp liền đến thẳng đây, nên trên người cũng không có áo khoác ngoài như thường ngày.
Hành động này của hắn, có lẽ là nhận thấy nàng lạnh, nhưng giọng điệu lại lạnh lùng và chán ghét. Lý Nghê Thường không biết phải làm sao, điều duy nhất nàng có thể làm là rũ cổ xuống, như một con chim cút, cúi đầu sát hơn nữa.
Ngồi nghiêng như này quả thật tốt hơn nhiều so với việc phải trực tiếp đối diện với gió lúc nãy. Tuy nhiên, một bên mặt và tai nàng vẫn không ngừng hứng gió. Đi thêm một quãng nữa, vành tai ngoài của nàng lạnh đến ngứa râm ran, nhưng nàng lại không dám đưa tay che. Đang cố chịu đựng, bất ngờ, hắn dường như cuối cùng không thể nhịn được nữa, đưa một cánh tay lên, giữ chặt gáy nàng, xoay mạnh mặt nàng về phía hắn, sau đó ấn xuống, mặt nàng liền tựa sát vào một bên vai và ngực hắn.
Tiếng gió rít bên tai hoàn toàn biến mất. Mặt Lý Nghê Thường ẩn giấu trong ngực hắn. Hắn lại dùng giọng điệu lạnh lùng ra lệnh cho nàng vòng hai tay ôm lấy eo hắn, tránh bị trượt khỏi lưng ngựa. Sau đó, cứ như không có chuyện gì xảy ra, hắn tiếp tục thúc ngựa phóng về phía trước.
Nàng nhắm mắt lại, ngoan ngoãn vòng tay qua bụng hắn, ôm chặt lấy. Hơi ấm nóng rực của người thiếu niên trẻ tuổi như một lò lửa, thấm qua lớp áo, dần dần sưởi ấm làn da nàng.
Trên đường không xảy ra thêm bất kỳ bất trắc nào khác. Đến nửa đêm, biết nhóm nhân mã các Hổ Bí đều đã mệt mỏi, cần được nghỉ ngơi, khi đến nửa đường tại tòa cổ hành cung kia, Bùi Thế Du ra lệnh dừng chân, vào trong tạm nghỉ ngơi chỉnh đốn.
Đã vài ngày trôi qua kể từ đêm hôn lễ, bên trong và bên ngoài hành cung đã được dọn dẹp gần như xong xuôi. Nếu không đến gần, vẫn có thể nhìn thấy những vết cháy đen và máu khó rửa trôi trên cổng chính và tường cung, ai có thể tin rằng chỉ vài ngày trước, bên bờ sông Phần Thủy yên tĩnh và cổ kính này, vào một đêm đáng lẽ đầy hân hoan hỷ sự, lại xảy ra một cuộc hôn lễ nhuốm máu như vậy.
Bùi Tăng mấy ngày nay vẫn luôn bận rộn ở đây. Nửa đêm đang nghỉ ngơi, đột nhiên được báo Thiếu chủ cùng đoàn người đi ngang qua dừng chân nghỉ lại, ông vội vàng thức dậy, sai nô bộc thắp đèn cung, rồi tự mình ra nghênh đón.
Bùi Thế Du dừng ngựa trước cổng cung, cúi nhìn người trước mặt. Nàng lại ngủ rồi, ngay trên lưng ngựa xóc nảy như này. Chẳng trách hắn cảm thấy cánh tay đang đỡ sau lưng nàng càng ngày càng nặng, đến nỗi sau đó gần như tê dại. Hóa ra cả người nàng gần như đều đè hẳn lên cánh tay đó của hắn. Thế mà cũng ngủ được, phải chăng là nàng đã quá yếu ớt và mệt mỏi đến nhường nào…
Bùi Thế Du ngẩng đầu lên, chợt bắt gặp ánh mắt của Bùi Tăng và Diêu Tư An cùng những người khác đang đứng cách đó không xa. Mọi người đều nín thở, chỉ lén lút nhìn cảnh tượng này. Hắn không khỏi nhíu mày, dứt khoát bế nàng xuống ngựa, đi thẳng vào trong, khiến các Hổ Bí Lang mắt tròn mắt dẹt, càng thêm khó hiểu, thi nhau nhìn về phía Bùi Tăng đã từng cùng đi Thanh Châu.
Cũng không trách bọn họ bối rối. Thực sự là hành động của tiểu Lang 1uân quá đỗi kỳ quái. Ban đầu hắn khí thế hung hăng, hoàn toàn là dáng vẻ cầm kiếm đi giết người, Diêu Tư An cùng những người khác còn tưởng là đi truy bắt công chúa đồng phạm Thanh Châu. Nhưng khi bắt được người thật, hắn lại tự mình dẫn nàng đi cùng. Kẻ trọng phạm nào lại có đãi ngộ như vậy? Huống chi là lúc này, hắn lại còn bế nàng đi thẳng vào trong như thế.
Bùi Tăng thầm thở dài, trực giác mách bảo sau này trong nhà e rằng sẽ không có ngày yên bình. Thấy các Hổ Bí đều nhìn mình, ông biết nói gì đây, đành giả vờ không thấy, sai người dẫn mọi người vào nghỉ ngơi.
Lý Nghê Thường thật ra đã tỉnh lại lúc bị bế xuống ngựa. Nàng phát hiện mình lại ngủ quên, trong lòng rất hoảng sợ. Lén nhìn thấy xung quanh có rất nhiều người đứng, nàng không dám cử động, sợ thu hút thêm sự chú ý, đành co ro bất động trong vòng tay người này. Nghĩ đến lần trước cũng trong tình cảnh tương tự, nhưng đối với nàng, tâm trạng lúc này lại khác biệt đến nhường nào, mơ hồ có cảm giác như cách biệt thế gian.
Vào đến hành cung, bên cạnh không còn người, nàng mới nhẹ nhàng cựa quậy một chút, ý bảo hắn đặt nàng xuống. Ngẩng đầu lên, lại thấy hắn không hề nhìn nàng, vẻ mặt vẫn lạnh lùng, nghĩ đi nghĩ lại, nàng đành thôi, mặc kệ hắn bế nàng vào một gian tẩm thất, chính là tân phòng dùng để thành hôn mấy hôm trước.
Nàng được đưa đến trước chiếc giường tẩm bằng gỗ điêu khắc mới tinh trong phòng.
Hắn mặt không chút biểu cảm buông tay, nàng rơi xuống giường, ngồi dậy, ngẩng đầu lên, thấy hắn đã quay người rời đi. Sau đó, đi được vài bước, hắn đột nhiên chậm lại, cuối cùng, dừng lại trước bàn trang điểm kia.
Hắn quay lưng lại, nàng không thấy được vẻ mặt của hắn, nhưng trực giác mách bảo nàng, hắn đang nhìn tấm gương mặt trời kia.
Lý Nghê Thường lén nhìn bóng lưng phía trước, nhớ lại những chuyện đêm hôm đó hắn kéo nàng ngồi trước gương, trong lòng bỗng cảm thấy có chút buồn bã. Nàng đã phụ lòng người từng đối xử tốt nhất với nàng trên đời này. Về sau, sẽ không bao giờ có được nữa.
Nàng khẽ cụp mắt xuống.
Đột nhiên, ngay lúc nàng còn đang thẫn thờ buồn bã, đột nhiên nàng nghe thấy có tiếng rút kiếm ra.
Nàng giật mình ngước mắt lên nhìn theo tiếng động, kinh hãi phát hiện hắn rút thanh kiếm tùy thân ra khỏi vỏ, vung tay chém mạnh xuống. Một đạo hàn quang lóe lên, chỉ trong nháy mắt, chiếc kính măt trời đã bị thanh kiếm sắc bén của hắn chém xéo một cách nặng nề, tức khắc chia làm hai mảnh, rơi xuống đất.
Chém ra nhát kiếm này, hắn mới dường như cuối cùng cũng trút được phần nào sự phẫn uất trong lòng. Kèm theo một tiếng tra kiếm vào vỏ nữa, hắn bước đi, không ngoảnh đầu lại tiếp tục đi ra ngoài. Vừa lúc đó, tại cửa tân phòng hắn gặp mấy thị nữ đến hầu hạ. Các thị nữ đã bị cảnh tượng vừa rồi dọa cho hồn xiêu phách lạc, thấy hắn đi ra, lập tức run rẩy quỳ rạp xuống đất.
– Hầu hạ cô ấy nghỉ ngơi cho tốt, sáng mai lên đường!
Hắn lạnh lùng căn dặn một câu, rồi bỏ đi.
Lý Nghê Thường cuối cùng cũng tỉnh hồn khỏi cơn ngẩn ngơ, nhìn thấy mấy thị nữ đứng chắp tay một bên không dám nhúc nhích. Nàng cố nén cảm xúc đang cuộn trào dữ dội trong lòng, cực lực làm ra vẻ như không có chuyện gì, phất tay ra hiệu cho các thị nữ lui ra. Đợi mọi người đi khỏi, chỉ còn lại mình nàng, nàng ổn định tinh thần, đi đến trước bàn trang điểm, nhặt hai mảnh gương vỡ vụn dưới đất lên, chậm rãi ngồi xuống ghế thấp.
Mấy chữ nàng dùng chì kẻ mày viết trên mặt gương đã bị chém làm đôi. Lật lại, tám chữ khắc ở mặt sau gương cũng như vậy.
“Ngày thấy ánh sáng.”
“Tương tư chớ quên.”
Một bên trái, một bên phải, chia thành hai đoạn.
Lý Nghê Thường ôm hai mảnh gương trên đầu gối, một mình đờ đẫn ngồi đó, ngồi không biết bao lâu. Đột nhiên, một cơn gió đêm thổi vào từ khe hở nào đó không rõ trong tân phòng, thổi vào mặt nàng, khiến nàng cảm thấy lạnh buốt. Nàng đưa tay sờ lên, mới nhận ra trên mặt mình đã đầy những vết ẩm ướt. Nước mắt vẫn từng giọt từng giọt rơi xuống mặt gương. Mấy chữ nàng viết bằng chì kẻ mày trên gương đã bị nước mắt nàng làm cho nhòe nhoẹt, không còn nhìn rõ nữa.
Sáng sớm khởi hành. Lúc này trời vẫn chưa sáng hẳn, trong cổ hành cung đã bật lên những ánh đèn lờ mờ, mọi người đều đã thức dậy.
Thiếu chủ đã chuẩn bị xong xuôi từ sớm, người đã đứng ngoài cổng hành cung. Hắn đã tắm rửa thay y phục, ngồi cao trên lưng ngựa, trông thần thanh khí sảng. Còn Diêu Tư An cùng những người khác dĩ nhiên sẽ không đến muộn hơn Thiếu chủ.
Nếu là ngày thường, cả đoàn đã lên đường từ lâu. Tuy nhiên hôm nay, vẫn chưa thể nhúc nhích.
Thực ra cũng không đợi lâu, nhưng Bùi Tăng biết tiểu Lang quân tính nóng nảy, huống hồ còn lo lắng cho Quân hầu, thấy hắn đã bắt đầu nóng ruột, ông vội vàng lên tiếng an ủi:
– Để tôi đi xem sao, công chúa chắc sắp ra rồi!
Ông quay người định đi vào, chợt mừng rỡ, chỉ vào cổng cung nói:
– Công chúa đã ra rồi!
Lý Nghê Thường tối qua lại khóc rất lâu. Tấm gương có khắc minh văn kia chém thì chém đi, chỉ cần hắn có thể xả giận, dù có chém cả nàng cũng không sao, huống chi chỉ là một chiếc gương. Hơn nữa, gương thì có liên quan gì đến nàng? Thật buồn cười khi nàng lại cứ phải vì nó mà rơi lệ! Nàng tự ra lệnh cho mình ngừng khóc vô số lần, nhưng nước mắt lại không chịu nghe lời nàng. Khóc mãi về sau, có lẽ ngay cả bản thân nàng cũng không biết rốt cuộc mình đang khóc vì chuyện gì nữa.
Hậu quả của sự tùy tiện đó là, khi tỉnh dậy vào buổi sáng, hai mắt nàng sưng húp như quả đào, đầu thì đau như búa bổ. Lúc xuống giường, nàng chỉ cảm thấy hai chân như giẫm trên đống mây, suýt chút nữa là ngã nhào xuống đất. Thị nữ chải tóc cho nàng hoảng sợ kêu lên khi nhận thấy trán nàng nóng ran, định đi báo cho Bùi Tăng, nhưng bị Lý Nghê Thường ngăn lại, chỉ yêu cầu mang một chiếc khăn che mặt đến.
Đôi mắt sưng đã được chườm nước lạnh không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn không thuyên giảm chút nào. Với bộ dạng này của nàng, dù thế nào cũng không thể ra ngoài gặp người khác. Hơn nữa, nàng cũng phần nào nhận ra, Bùi Thế Du là người nóng nảy, sợ để hắn đợi lâu, có khi còn bị coi là gánh nặng hơn.
Lại càng không may nữa là, nơi này chỉ là nơi tạm dùng để tổ chức đại hôn, những vật dụng hàng ngày cần thiết cho phụ nữ khi ra ngoài như khăn che mặt có lẽ không được chuẩn bị chu đáo. Thị nữ phải đi vào kho y phục để tìm kiếm, mãi không thấy quay lại.
Lý Nghê Thường nhìn ánh lửa lờ mờ nhảy nhót ở xa ngoài cửa sổ, biết Bùi Thế Du chắc chắn đang đợi mình, thế là lại càng sốt ruột lo lắng hơn. Cuối cùng, sau một lúc, thị nữ chạy nhanh trở lại, tay mang theo một chiếc mũ có mạng che mặt. Nàng vội vàng nhận lấy đội lên, cố gắng lấy hết tinh thần vội vã chạy ra ngoài.
Bùi Thế Du nhìn theo hướng Bùi Tăng chỉ, quả nhiên thấy một bóng người che mặt bằng mạng che mặt xuất hiện sau cổng cung, liền ra hiệu cho Hổ Bí dắt ngựa đến cho nàng.
Sáng sớm, nàng đã từng bảo Bùi Tăng chuyển lời rằng nàng cũng biết cưỡi ngựa, xin hắn chuẩn bị ngựa cho nàng là được. Nàng đã yêu cầu như vậy, hắn đương nhiên làm theo, bảo Diêu Tư An chọn cho nàng một con ngựa thiến hiền lành.
Hắn cũng đâu nhất thiết phải cưỡi chung ngựa với nàng!
Lý Nghê Thường tuy trước đây rất ít ra ngoài, nhưng quả thật đã học cưỡi ngựa. Nàng nhận lấy dây cương, nắm chặt, một chân đạp lên bàn đạp yên ngựa. Sau đó, chỉ cần dùng lực là có thể lên ngựa. Tuy nhiên lúc này, chân nàng thực sự mềm nhũn, không có chút sức lực nào. Ngựa cũng cao, nàng thử hai lần, nhưng đều không thể trèo lên.
Bùi Thế Du vốn đứng bên cạnh lạnh lùng quan sát, thấy vậy, cuối cùng không nhịn được nữa, thúc ngựa đến gần nàng.
– Rốt cuộc muội có biết cưỡi hay không?
Lý Nghê Thường cắn răng định cố gắng dùng lực lần nữa, cánh tay nàng chợt nặng trĩu. Quay mặt lại, xuyên qua lớp khăn che mặt, nàng thấy hắn đã cúi người tới gần, vươn tay nắm lấy một cánh tay nàng, nhẹ nhàng nâng lên, giúp nàng lên ngựa. Có hắn trợ lực, nàng lên được lưng ngựa, thở hổn hển vài hơi, cuối cùng cũng ngồi vững.
Bùi Thế Du lại hơi khựng lại. Khi vừa nắm lấy cánh tay nàng, lòng bàn tay hắn cảm thấy nóng bỏng. Nhìn dáng vẻ nàng lên ngựa, cũng mềm yếu, dường như không có chút sức lực nào.
Hắn không nhịn được nhìn nàng thêm lần nữa. Trời vẫn chưa sáng rõ, cách lớp khăn che mặt, mờ mờ ảo ảo, hắn không nhìn rõ mặt nàng.
– Vén ra! Ta xem muội một chút!
Hắn do dự một chút, rồi mở lời. Nói xong, thấy nàng không những không nghe theo, mà còn quay mặt đi, không cho hắn chạm tới, hắn lập tức giơ ngọn roi ngựa đang cuộn tròn lên, vung một cái, hất tung chiếc khăn che mặt đó lên.
Lý Nghê Thường không ngờ hắn lại hành động như vậy, tránh không kịp, vội vàng quay mặt lại, lập tức bốn mắt nhìn nhau với hắn. Thấy ánh mắt hắn rơi xuống đôi mắt sưng vù xấu xí không thể gặp người nào của mình, nàng hoảng hốt muốn kéo khăn che mặt xuống lần nữa. Nhưng mà Bùi Thế Du làm sao để nàng làm vậy. Bàn tay hắn đã sờ lên trán nàng, khựng lại một chút, sắc mặt lập tức thay đổi, quay mặt lại, quát lớn về phía Bùi Tăng:
– A Bá! Cô ấy đang sốt cao như lửa đốt, tối qua nhiều người hầu hạ, vậy mà đều là xác chết sao hả, ngay cả việc này cũng không biết! Các người làm được tích sự gì!
Mọi người không ngờ hắn đột nhiên nổi giận đến mức này, đều kinh ngạc nhìn về phía công chúa, không dám hó hé lời nào.
Bùi Tăng phản ứng lại, vội vàng quát gọi người đến hỏi han.
Lý Nghê Thường bị hắn dọa một trận, vốn dĩ cũng chỉ là toàn thân mềm nhũn không có sức lực, giờ đây tai nàng đầy giọng nói của hắn, chỉ thấy ù ù không dứt, ngược lại còn thấy hoa mắt chóng mặt. Nàng ngồi trên ngựa cũng không vững nữa, lắc lư một cái, liền bị hắn đỡ lấy.
Nàng thở ra một hơi, lập tức túm lấy tay áo hắn, ra sức lắc đầu.
Hai người bốn mắt giao nhau, hắn dường như lập tức lĩnh hội được ý nàng, biết là nàng không muốn người khác nói ra, hắn dừng lại một chút rồi nhảy khỏi lưng ngựa, bế nàng xuống, quay người nhanh chóng đi vào trong, lại đưa nàng trở lại tân phòng. Lần này, hắn nhẹ nhàng đặt nàng lên gối.
Lúc này, các thị nữ hoảng loạn đã đều chạy theo vào, người thì đắp chăn, người thì rót nước, bận rộn thành một đống. Bùi Tăng cũng phái người đi mời lang trung.
Lý Nghê Thường biết hắn lo lắng cho vết thương của huynh trưởng hắn, thấy hắn vẫn đứng bên cạnh thì định đứng dậy, lại bị hắn đưa tay ấn xuống.
– Muội nghỉ ngơi đi!
Hắn ngừng lại một chút.
– Hôm nay nếu kịp, ta sẽ quay lại luôn.
Nói xong, hắn không nán lại nữa, quay người rời đi.