Nói tiếp, cặp vợ chồng già trông nhà ở đây đột nhiên bị tiếng động lớn làm cho kinh hãi. Ban đầu họ tưởng là giặc cướp hay thảo khấu nào đó công khai xông vào tổ trạch Bùi gia để cướp bóc. Khi ra ngoài, họ mới thấy đó là Bùi Thế Du, tiểu lang quân nhà mình. Tuy nhiên, chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, họ lại nhận ra hắn khác hẳn ngày thường, bộ dạng máu me hung thần ác sát, không khỏi kinh hoàng, vội vàng tiến lên bái kiến.
Cặp vợ chồng già trông nhà là người cũ của Bùi gia. Bùi Thế Du cố gắng đè nén ngọn lửa giận vô danh cuồn cuộn trong lòng suốt chặng đường, hỏi mấy ngày nay trong nhà có người lạ nào đến không.
Cặp vợ chồng già lắc đầu:
– Sau khi Quân hầu và Thiếu chủ đi, mấy ngày nay không có ai đến nữa.
Khu nhà cũ rộng lớn, nhiều phòng, làm sao cặp vợ chồng già này có thể đi khắp nơi mỗi ngày được.
– Mấy ngày nay trong nhà bếp có thiếu đồ vật gì không? – Hắn lại hỏi.
Bà cụ định lắc đầu, nhưng nghĩ một lát, đáp:
– Để lão thân đi xem lại một chút.
Nói rồi bà đi vào nhà bếp, một lát sau đi ra, cũng lắc đầu:
– Lão thân đã xem rồi, không thiếu gì cả!
Bùi Thế Du nhìn về phía trước. Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, tổ trạch tường liền mái tiếp, tối đen như mực, nhìn qua quả thật yên tĩnh, không có chút gì khác thường. Tuy nhiên, so với cặp vợ chồng già tai nghễnh mắt hoa này, hắn thà tin vào trực giác và phán đoán của mình hơn.
Hắn đang định ra lệnh khám xét nhà, thì lúc này, phía sau truyền đến tiếng bước chân. Mấy tên Hổ Bí vâng lệnh hắn đi tìm kiếm bên ngoài đang đẩy một người bị thương chảy máu đi vào.
Diêu Tư An lĩnh đội bẩm báo bẩm báo rằng người này bị phát hiện ở bãi đất hoang phía tây thôn. Đối phương vốn đang vội vã đi về hướng này, nhưng vừa chạm mặt họ từ xa dưới ánh trăng thì lập tức dừng bước, xoay người định bỏ đi, hành tung vô cùng khả nghi. Hắn sao có thể để đối phương dễ dàng thoát đi, lập tức đuổi theo. Quả nhiên, mặc dù trang phục giống như dân làng gần đó, nhưng thực chất là một võ nhân có võ nghệ không tồi. Không chỉ vậy, trên người còn giấu ám tiễn, bắn bị thương một đồng đội. Sau một hồi vật lộn, bọn họ đã bắt được người và lập tức đưa về.
Diêu Tư An bẩm báo xong, đá mạnh vào khoeo chân người đó, giận dữ quát: – Quỳ xuống!
Người đó lập tức đáp lời rồi phịch một tiếng quỳ sập xuống đất.
Diêu Tư An Diêu Tư A lại ném sang một bọc hành lý. Bên trong lăn ra một miếng thịt ướp muối, mấy cái bánh nướng, chỉ vào nói:
– Lúc bị bắt, hắn đang mang theo số lương khô này! Ta hỏi lai lịch của hắn, có phải binh lính Thanh Châu không, có cướp bóc hay giấu công chúa đi không, hắn sống chết không chịu nhận!
Người đó dường như đã quyết tâm chịu chết, dù bị buộc quỳ trên đất, ngực vẫn thẳng tắp. Gã nhắm chặt hai mắt, vẻ mặt sẵn sàng chịu chết.
Trên gương mặt đầy máu khô của Bùi Thế Du không lộ ra chút biểu cảm nào. Hắn hơi nheo mắt, rút ra một thanh chủy thủ từ trên người ra, ra hiệu cho Diêu Tư An nâng cánh tay của người đó lên.
Diêu Tư An nghe lời làm theo.
Người đó mở mắt, nhìn thấy người thanh niên đối diện đang cầm một thanh chủy thủ ánh lên ánh sáng lạnh lẽo, mặt âm u bước về phía mình, biết là có chuyện chẳng lành liền lập tức vùng vẫy kịch liệt. Nhưng bị Diêu Tư An và mấy thủ hạ giữ chặt trên mặt đất, không thể nhúc nhích.
Kèm theo một tiếng kêu thảm thiết xé lòng, một tiếng “phập” trầm đục, một bàn tay đã đứt lìa khỏi cổ tay, rơi xuống đất. Máu tươi không ngừng tuôn ra từ cánh tay cụt, chỉ chốc lát đã nhuộm đỏ một khoảng đất gần đó.
Người đó nắm chặt cổ tay đang phun máu của mình, lăn lộn trên đất. Bùi Thế Du từ từ ngồi xổm xuống trước mặt gã, nghiêng đầu nhìn một lát như đang thưởng thức, rồi dùng lưỡi chủy thủ vừa dính máu ấn lên một bên mặt của gã, ngăn cản sự vùng vẫy. Sau đó, mỉm cười nói:
– Khi ta bốn tuổi, a huynh ta dạy ta nhận mặt chữ đầu tiên, ngươi biết là chữ gì không? Chính là chữ “Võ”.
– Võ giả, chỉ can đao — kẻ học võ là để dừng đao. Binh pháp thượng đẳng không thể thiếu Đức, phải lấy ngừng chiến làm Đức. Lời này ta khắc ghi trong lòng. Nhưng, chính các ngươi đã phá vỡ quy tắc! Lần này con em nhà họ Bùi chết bao nhiêu người, sau này, ta muốn các ngươi đền gấp đôi, gấp mười lần! Còn nữa!
– Ta không nhân từ như a huynh ta đâu. Ngươi nhất quyết không nói, ta sẽ chặt nốt bàn tay kia của ngươi. À, ta thấy sống mũi ngươi trông cũng không tệ, cắt xuống chắc rất thú vị. Hay ngươi tự chọn đi, ta chặt nốt bàn tay kia trước, hay là cắt mũi ngươi trước…
Vừa nói, lưỡi dao găm sắc lạnh trong tay hắn liền từ từ di chuyển dọc theo khuôn mặt của người nằm dưới đất, hướng về phía sống mũi gã.
Người này chính là thủ hạ của Thôi Giao. Sau khi truyền tin lúc chạng vạng, gã lén kiếm thêm lương khô ở bên ngoài rồi vội vã quay trở lại, không ngờ vừa về tới liền đụng phải nhóm Diêu Tư An. Gã sao chịu khoanh tay chịu chết, sau một trận giằng co liều chết, cuối cùng vẫn bị chế ngự và bị áp giải đến đây.
Hữu tướng quân Thôi Trọng Yến xưa nay luôn hậu đãi thuộc hạ, còn chu cấp hậu hĩnh cho gia đình họ, nên gã trung thành với Thôi Trọng Yến tận xương tủy, tự xem mình là tử sĩ. Vừa rồi thất thủ bị bắt, gã đã hạ quyết tâm, dù có bị tra tấn tàn khốc thế nào cũng sẽ không hé nửa lời, cùng lắm là chết mà thôi.
Lúc này, gã mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt trên đầu, dưới ánh trăng cười tươi như được hóa sinh ra từ bên bệ sen của Quán Âm, lòng sợ hãi bấy lâu trong người bỗng dậy lên không thể kìm chế nổi.
– Nói!
Giọng điệu của Thiếu chủ Bùi gia đột nhiên trở nên sắc lạnh, nụ cười trên mặt biến mất, cổ tay cũng ấn mạnh xuống.
– Có phải là Thôi Trọng Yến không! Công chúa được giấu ở đâu!
Người đó cảm thấy da mặt mũi đau nhói, da đầu lập tức tê dại, không dám không tuân theo nữa, nhắm mắt gào lên:
– Tôi nói! Tôi nói!
Cơn đau nhói bỗng dưng biến mất. Gã run rẩy mở mắt, nhìn thấy đối phương đã đứng thẳng người, lạnh lùng nhìn chằm chằm mình. Không dám che giấu nữa, gã run giọng kể lại toàn bộ sự việc đêm hôm trước mấy người gã đã vâng lệnh Thôi Trọng Yến nhân lúc hỗn loạn đưa công chúa ra khỏi hành cung và tạm thời giấu ở đây.
– Tôi là Phi Long Quân Giáo úy. Theo kế hoạch, lẽ ra Hữu Tướng Quân đã sớm đến đây đón người về Thanh Châu rồi. Nhưng không ngờ người của Vũ Văn Túng cũng lẻn đến, truy sát không buông, nên ngài ấy nhất thời không thể thoát thân, nên sự việc bị trì hoãn. Công chúa…công chúa bây giờ vẫn còn ở trong tổ trạch của Bùi Lang quân…
Gã cố gắng giơ cánh tay lành lặn còn lại lên, chỉ về hướng căn nhà phía tây bắc.
Mặc dù trên đường đến đây, Bùi Thế Du đã đoán được, việc nàng trốn thoát hẳn là đã được Thôi Trọng Yến mưu tính từ trước, nếu không, ngay trước khoảnh khắc sắp theo hắn vào hành cung làm lễ thành hôn, sao nàng còn ngoái lại đặc biệt nhìn đối phương một lần. Thế nhưng lúc này, khi sự việc thật sự được kể ra từ miệng Giáo úy Thanh Châu, Bùi Thế Du vẫn cảm thấy lồng ngực như bị dao nhọn đâm vào, lạnh buốt tận xương.
Ngay sau đó, một cơn giận dữ dữ dội chưa từng có cùng cảm giác nhục nhã trào dâng từ tận đáy lòng, nhanh chóng nuốt chửng toàn bộ con người hắn.
Đúng lúc này, một tên Hổ Bí vừa theo bà cụ vào bếp kiểm tra chạy đến, tay cầm theo mấy quả táo tàu, nói là vừa phát hiện ở lề đường bên ngoài nhà bếp.
Bùi Thế Du bóp nát chúng trong lòng bàn tay, giơ tay chỉ về hướng căn nhà phía tây bắc:
– Đi tìm chỗ đó!
Sắt Sắt chạy như điên, đã vứt hết cả túi nước lẫn mấy quả táo tàu đang cầm trong tay đi. Hoảng hốt lại thêm đường tối, nàng lạc lối, tìm nhầm hai lần mới cuối cùng tìm ra đường trở lại. Nhìn thấy từ xa căn nhà hoang nơi ẩn náu, nàng vừa định lao tới thì bỗng thấy nơi đó sáng rực lên, cánh cửa nhỏ bị phá mạnh từ bên ngoài. Ngay sau đó, nhiều hổ binh cầm đuốc ùa vào, lao thẳng về hướng căn nhà hoang.
Sắt Sắt lập tức dừng bước, tim lại đập thình thịch, không hiểu sao những Hổ binh này lại có thể nhanh chóng tìm thẳng tới đây như vậy. Nàng mở to mắt, căng thẳng chờ đợi một lúc, thấy bọn họ từ trong nhà chạy ra rồi tản ra khắp nơi, liền hiểu ra ngay, chắc công chúa đã nghe thấy động tĩnh và đã kịp chạy ra khỏi căn nhà từ trước.
Nàng hơi thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức lại căng thẳng trở lại, không biết công chúa đã chạy đi đâu. Trong lúc ngó nghiêng khắp nơi, bỗng thấy ở cuối góc hành lang bên đối diện vang lên tiếng bước chân, ánh sáng lập lòe, biết ngay là hổ binh đang tiến về phía mình. Nàng hoảng hốt quay người chạy đi, nhưng chưa đi được bao xa thì phía sau cũng vang lên tiếng bước chân theo sát.
Ngày hôm đó, nếu không phải nàng dùng lời khéo léo thuyết phục Nhị lang Bùi gia, có lẽ chuyện hôn sự cũng không thể thuận lợi tiến hành như vậy. đây, Nhị lang Bùi gia chắc đang hận mình thấu xương.
Sắt Sắt ít khi đánh giá nhầm người. Nhị lang Bùi gia trông tưởng hiền lành, rất tuấn tú, má hồng như ngọc, nhưng chỉ sợ hắn còn ngoan độc đáng sợ hơn bất kỳ ai.
Đang hoảng loạn sợ hãi tột độ đến mức không biết phải làm gì, nàng đột nhiên nhớ ra ở góc tường có một cái chum nước, vội lao tới, định chui vào trong đó. Đang chần chừ, nàng lại nhìn thấy gần đó có một cái chuồng gà bỏ hoang phủ bằng tấm vải rách. Không kịp suy nghĩ nhiều, nàng lao thẳng vào, chui tọt vào trong. Nàng có thân hình nhỏ nhắn, cố gắng co rút người lại, cuối cùng cũng vừa vặn chui hết vào trong. Chỉ cần không ai tiến lại gần soi đèn nhìn, ai mà ngờ rằng, một cái chuồng gà cũ nhỏ xíu như vậy lại có thể chứa vừa một người trưởng thành.
– Bẩm lang quân, trong nhà thật sự đã có người ở, nhưng đã lục soát cả trong lẫn ngoài, hiện tại không còn thấy ai nữa.
Bùi Thế Du quét mắt nhìn qua đống rơm lúa phủ ở góc tường và vài món đồ lặt vặt để gần đó, nhấn mạnh lần nữa.
– Tìm kỹ càng từng chỗ cho ta. Tìm đến khi nào ra mới thôi.
Đây là nhà tổ của Bùi gia, nếu công chúa còn dám trốn ở nơi này mà vẫn không tìm ra được, vậy thì chữ Bùi của hắn sẽ phải viết ngược.
Quả thật như Sắt Sắt đã suy đoán, Lý Nghê Thường vừa nãy bị tiếng động bên ngoài tường làm cho kinh hãi. Thấy ở đó ánh lửa lập lòe, tiếp đó, có người cưỡng chế phá cánh cửa nhỏ, biết tình hình thay đổi, nàng liền trốn đi ngay lập tức. Chỉ có điều tòa tổ trạch này quá lớn, rất nhiều phòng, rộng, các phòng nối liền nhau. Mấy ngày trước, nàng lại không đi đi lại lại khắp nơi như Sắt Sắt, mà chỉ suốt ngày ngồi lặng trong một căn nhà hoang. Từ sáng đến tối, từ tối đến sáng, nàng hoàn toàn không biết đường đi lối lại hay phương hướng.
Nàng chỉ đành mò mẫm về hướng tối hơn và yên tĩnh hơn, hy vọng sẽ tìm được một chỗ ẩn thân. Thử mấy lần, nàng phát hiện mình rất khó tìm được nơi ẩn nấp thích hợp. Mỗi lần vừa trốn xong, một lát sau, chỉ một lát sau lại nghe thấy tiếng tìm kiếm vang lên gần đó.
Dù vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng người lục soát trong nhà, nhưng trực giác mách bảo nàng, chắc chắn đó là thuộc hạ của Bùi Thế Du. Hơn nữa, rất có khả năng, chính hắn cũng đang có mặt trong đó. Không cần phải thật sự nhìn thấy hắn, chỉ cần tưởng tượng việc lại đối diện với hắn, nàng đã thấy hổ thẹn đến mức không có chỗ dung thân trước trời đất này, toàn thân chìm sâu trong một nỗi nhục nhã khổng lồ, khó mà tả hết, không sao thoát ra được. Nếu có thể, nàng ước rằng suốt đời này sẽ không bao giờ phải gặp mặt chàng trai nhà họ Bùi ấy nữa. Dẫu cho hắn có căm ghét, mắng nhiếc hay khinh bỉ nàng sau lưng, cũng chẳng thành vấn đề. Chỉ cần không phải đối diện trực tiếp với hắn.
Nhìn thấy ánh đuốc lại dần dần áp đến gần, Lý Nghê Thường buộc phải lần nữa ló ra, lợi dụng ánh trăng trên đầu chiếu xuống, rút lui về hướng sâu hơn, tối hơn. Bỗng nhiên, nàng va phải một cánh cổng sân không rõ ở đâu, cơ thể mất đà, rụp một cái ngã sấp xuống phía sau cánh cửa. Nàng bất chấp đau đớn mà bò dậy, lao ra ngoài, định tiếp tục đi thì phát hiện mình đã vòng vào một con đường cụt.
Cuối lối đi là một bức tường bị bịt kín. Lúc này lui lại cũng không thể được nữa. Cách đó không xa, ánh lửa lập lòe đã thấy rõ.
Lý Nghê Thường chẳng còn đường thoát, đành quay người chạy về cánh cửa mà trước đó nàng vừa ngã vào. Dưới màn đêm che phủ, nàng nhìn thấy bóng của một gác lầu ở phía sau cánh cửa, trong lòng không khỏi thầm cầu nguyện, hy vọng có thể tìm được chỗ ẩn náu. Thế nhưng đón chờ nàng là cánh cửa phòng khóa chặt. Nàng đẩy mấy lần vẫn không mở được, đành dọc theo tường đẩy thử từng ô cửa sổ. May mà trời không hoàn toàn đóng lối thoát, cánh cửa sổ sâu nhất có lẽ vì gió mưa bào mòn, khung bị mọt mục, cuối cùng đã bật ra vừa đủ để nàng chui vào.
Lý Nghê Thường dồn hết toàn lực, cuối cùng, vừa dùng tay vừa dùng chân, trèo vào trong thành công. Trong phòng tối om, trong không khí phảng phất mùi bụi bặm và mạt mùng. Nhờ vào một tia ánh trăng chiếu vào từ cửa sổ, nàng lờ mờ nhìn thấy bố cục trong phòng ngăn nắp, gần cửa sổ có một bàn trang điểm. Dường như là phòng khuê các của một cô gái.
Xung quanh không có chỗ để trốn, nàng vội vàng tiếp tục đi về phía sau. Cuối cùng, phía sau một chiếc giường nằm, nàng lại phát hiện có một cánh cửa giống như bí thất. Không kịp nghĩ nhiều, nàng đẩy cửa và chui vào.
Trước mắt tối đen như mực, không hề có bóng cửa sổ nào. Lý Nghê Thường mò ra hỏa chiết duy nhất mang theo từ lúc vội vã chạy trốn, châm lửa lên soi sáng xung quanh.
Đây là một căn phòng tối chật hẹp, hòm rương chất đầy dựa vào tường, chắc là nơi nữ chủ nhân trước đây dùng để cất giữ đồ lặt vặt. Một chiếc thang gỗ tựa vào tường dẫn lên trên, nối tới tòa lầu mà nàng vừa nhìn thấy.
Lý Nghê Thường mở một chiếc hòm gỗ bên chân, thấy bên trong đầy ắp sách vở, bản thảo, và trục tranh các loại. Mở thêm mấy chiếc nữa, vẫn hoàn toàn tương tự. Chẳng nói đến việc trong rương có phải là chỗ ẩn náu tốt hay không, ngay cả khi nàng muốn núp vào trong, cũng chẳng còn chỗ nào vừa để chui vào nữa. Nàng đành phải bỏ ý định, lùi thêm vài bước, ngửa mặt nhìn lên trần nhà. Đột nhiên, “bốp”một tiếng, như có vật gì từ trên đầu rơi xuống, khiến nàng giật mình vội quay cổ.
Thì ra là lúc nàng vừa lùi lại, vô tình đụng phải một chiếc hộp gỗ đặt ở trên cao. Chiếc hộp dài hẹp, rơi xuống đất, làm bung chiếc khóa nhỏ vốn treo trên đó, một quyển trục bị văng ra. Quyển trục cũng không phải là tranh giấy thông thường, mà là tranh lụa. Khi rơi xuống đất, nó bung ra ngay lập tức, phủ xuống trước chân Lý Nghê Thường.
Trong đêm yên tĩnh, bỗng phát ra âm thanh như vậy, Lý Nghê Thường thật sự sợ hãi đến mức tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nàng lấy lại bình tĩnh, vội vàng ngồi xổm xuống nhặt quyển trục lên. Trước đây, ở hành cung chữa bệnh tại đất Tề, để giết thời gian dài đằng đẵng, nàng cũng thường đọc sách và ngắm tranh. Nhưng lúc này, làm sao nàng còn rảnh để xem kỹ được. Mặc dù cuộn tranh được bảo vệ rất kỹ trong hộp gỗ, nhưng chất liệu vẫn hơi ngả vàng, chắc chắn đã khá lâu năm. Nội dung bức tranh dường như là một phiên bản mô phỏng của bức Lạc Thần Đồ. Trên đó có lời đề “Tương phùng chử thủy nhất tiếu gian, nhân gian hà xứ bất cao tình”
Nàng vội vàng nhìn vài lần, cuộn đến góc tranh, lại thoáng thấy vài hàng chữ nhỏ. Khi định cuộn hết lại, mấy chữ “Sùng Chính năm thứ mười lăm” lọt vào mắt nàng.
Đây là niên hiệu của phụ hoàng nàng. Sùng Chính năm thứ mười lăm, đó là bao lâu trước đây rồi nhỉ? Lúc đó, phụ hoàng nàng vẫn còn ở Trường An, nàng cũng chưa chào đời. Còn khi nàng sinh ra trên đời này, rốt cuộc là để làm gì?
Một cảm giác buồn bã và tuyệt vọng vô cớ bỗng dưng ập đến với nàng.
Cả người nàng chỉ thấy mệt mỏi vô cùng, không còn sức chạy trốn hay làm bất cứ việc gì khác, đành từ từ ngồi bệt xuống ở góc một chiếc rương gỗ phía sau.
“…Ta vốn thích hội họa, từng đi khắp bốn phương, chiêm nghiệm phong thái của các bậc thánh thủ cổ xưa. Cuối đông năm ngoái, theo lời mời của Vân Lang ta đã đến Thục để xem bích họa, quả thực là không phụ lòng ta. Sau lễ Hoa Triều, ta muốn trở về, Vân Lang không dám giữ lại. Ta cũng đáp ứng yêu cầu của huynh ấy, rằng buổi bích hoa lần tới, người trong tranh sẽ được thay bằng dung mạo của ta, Vân Lang cũng được vẽ vào cùng. Vân Lang rất vui, nhưng lòng ta lại xốn xang, sợ Tổ Sư trách ta bất kính.”
“Xin cáo: Ta không hề mạo phạm, thực lòng vì tình bạn mà làm, bất đắc dĩ phải làm. Nguyện Tổ Sư đừng cho rằng ta bất kính. Vân Lang cũng sẽ cất giấu bức tranh này, suốt đời không để nó lưu truyền ra thế tục, để giữ sự thanh nhã của nó. Như vậy, may ra có thể được Tổ Sư tha thứ.”
Lý Nghê Thường đọc xong, trong lòng thấy mù mịt, ngồi yên một lát để định thần, bỗng nhiên, lại nghe vang lên âm thanh ồn ào mơ hồ trong tai. Âm thanh ấy cực kỳ gần, nàng thậm chí đã có thể nghe thấy những câu hỏi đáp ngắn gọn của các Hổ Bí đang trao đổi với nhau.
Nàng lấy lại bình tĩnh, lẳng lặng cuộn bức tranh lại, phục hồi nguyên trạng đặt vào chiếc hộp gỗ đó, đậy lại và đặt vào vị trí cũ. Sau đó nàng kính cẩn vái một cái, cầu xin chủ nhân nơi này tha thứ cho việc vô tình xâm nhập của nàng.
Cuối cùng, nàng thổi tắt hỏa chiết, trong tiếng bước chân hỗn loạn vang lên phía sau, bám theo chiếc thang gỗ trèo lên, cuối cùng cũng chạm tới đỉnh cao nhất của tòa lầu này. Trước đây, cô gái từng sống ở đây chắc hẳn rất thích leo lên cao ngắm cảnh xa. Trên đỉnh tòa lầu có dựng một ban công quan sát, xung quanh chạm trổ thành lan can, đứng trên đó, trước mắt có thể nhìn bao quát mọi thứ.
Lý Nghê Thường dừng lại sau một đoạn lan can chạm trổ, trước mắt không còn con đường nào để đi tiếp.
Gần như cùng lúc, cùng với tiếng bước chân lên lầu dồn dập thịch thịch thịch, ánh lửa bỗng lóe sáng mạnh ở đầu cầu thang.
Nàng quay đầu, nhìn thấy vị phu lang mới cưới của mình xuất hiện. Hắn cầm đuốc, bước đi vững chãi về phía nàng, từng bước nặng nề, lực dồn mạnh, như thể mỗi bước đều làm sàn nhà cũ rung lên, bụi mịn từ các kẽ nứt rơi lả tả. Diện mạo của hắn khác hẳn với đêm hôm rời đi trước đó. Chưa hết, thần thái lúc này của hắn, cùng ánh mắt rơi xuống nàng, cũng khác biệt hẳn như hai con người hoàn toàn khác nhau.
Hắn thuận tay cắm cây đuốc lên một chiếc đèn gần đó, đôi mắt vẫn chăm chú dán vào nàng, tiếp tục bước về phía nàng.
Trong ánh lửa đột ngột bùng lên, Lý Nghê Thường nhìn thấy hắn dừng lại đối diện nàng, đánh giá nàng vài lần. Sau đó, trên mặt từ từ lộ ra một nụ cười chế nhạo.
– Muội chạy đi chứ! Sao không chạy nữa! Ta xem muội còn có thể chạy đi đâu!
Hắn gần như nghiến răng gằn ra từng câu từng chữ như vậy.
Lý Nghê Thường cúi đầu xuống.
Phản ứng của nàng không có vẻ sợ hãi. Điều này khiến vị Lang quân trẻ tuổi Bùi gia này càng giận dữ hơn.
– Vẫn còn nghĩ chờ kẻ họ Thôi kia đến cứu muội hả?
Hắn hừ lạnh một tiếng. Thấy nàng vẫn hoàn toàn không có phản ứng, trong đầu lại chợt hiện lên cảnh nàng quay đầu nhìn lại hôm đó. Không thể kìm chế được nữa, hắn bước lên một bước, giơ tay nắm chặt cổ áo nàng, kéo nàng lại, mạnh mẽ lôi về phía mình.
– Ngay từ đầu muội đã biết đó là một âm mưu, dụ ta trúng mỹ nhân kế của muội, có phải không?
Không biết là mấy đêm mất ngủ, hay vì cơn giận bốc lên, đôi mắt hắn đầy những mạch máu đỏ rực, khuôn mặt tiến sát, gần như áp vào mặt nàng bị ép ngửa lên.
Lý Nghê Thường bị hắn siết chặt khiến ngực nghẹn lại, thở dần khó khăn. Gió đêm thổi ào vào từ ngoài lan can chạm trổ, làm mái tóc dài của nàng rối bù, như một chiếc lông vũ nhẹ nhàng, có thể bay đi bất cứ lúc nào.
Đêm nay, khi nàng chạy trốn như vậy, chiếc nắp đậy hộp chứa Tiểu Kim Xà dần trở nên lỏng lẻo. Có lẽ cảm nhận được mối đe dọa từ phía đối diện, Tiểu Kim Xà bất ngờ chui ra, vươn cổ lên, ra vẻ uy h**p.
Bùi Thế Du không đề phòng, giật nảy mình. Khi nhìn rõ đó là thứ gì, sắc mặt hắn càng giận dữ và ghê tởm hơn nữa. Hắn buông tay, hất nàng ra. Lý Nghê Thường lập tức ngã bệt xuống đất.
– Thứ yêu vật nghiệt súc! Tự tìm chết đi!
Hắn lạnh lùng nói một câu, rút thanh kiếm đeo bên hông ra.
Sắc mặt Lý Nghê Thường tái nhợt, vội ôm chặt Tiểu Kim Xà, giục nó trốn đi. Sau đó, nàng bò dậy, quay người xông về phía lan can, không hề nghĩ ngợi, nhảy xuống.
Bùi Thế Du thấy vậy thấy vậy sợ hãi, cũng không kịp suy nghĩ ném kiếm đi, người cùng lúc bay tới đưa tay ra, nắm chặt cánh tay của Lý Nghê Thường. Hơn nửa cơ thể nàng đã treo lơ lửng bên ngoài lan can, bị hắn từ phía sau kéo ngược trở lại.
Lan can này cùng với đài quan sát đều được xây cao trên không, lâu ngày không sửa chữa đã bị hư hỏng, làm sao chịu nổi sức va chạm đột ngột này, cạch cạch cạch, vài tiếng kêu răng rắc vang lên, toàn bộ bắt đầu rung lắc.
Bùi Thế Du ôm nàng từ phía sau, nhanh chóng lùi lại vài bước, lúc này mới cùng nàng rút về bên trong gác lầu. Đứng vững xong ngẩng đầu lên, liền thấy đoạn lan can đó gãy lìa rơi xuống dưới.
Hắn bị một cảm giác sợ hãi tột độ níu chặt. Lấy lại bình tĩnh xong, hắn không khỏi càng thêm giận dữ, quay mặt định quát mắng nàng. Nhưng khi đột nhiên chạm phải đôi mắt đen trống rỗng trên khuôn mặt tái nhợt của nàng, lại khựng lại.
Hắn cứ như vậy như đang cầm một con rối bằng gỗ, cứng đờ ôm chặt Lý Nghê Thường, không buông nàng ra, cũng không có bất kỳ hành động nào khác. Dưới sự kìm giữ của hắn, Lý Nghê Thường cũng đứng im bất động, chỉ có ánh mắt ngày càng trống rỗng, sắc mặt ngày càng tái nhợt.
– ThưaThiếu chủ!
Đúng lúc này, một Hổ Bí trước đó bị hắn ra lệnh không được lên liền xông lên.
– Quân hầu phu nhân của sai người truyền lời đến, nói vết thương cũ của Quân hầu tái phát, bảo Lang quân mau chóng quay về!
Bùi Thế Du tỉnh táo hoàn toàn, thấy vị công chúa Lý thị đối diện này cũng như bị kim châm, dường như đột nhiên sống lại, vội vàng ngẩng đầu, mở to mắt nhìn về phía mình.
Hắn mặt âm trầm, không chút do dự lập tức buông Lý Nghê Thường ra, không ngoảnh đầu lại, nhanh chóng bước xuống tòa lầu. Tiếng bước chân nhanh chóng khuất hẳn khỏi tai nàng.
Rất nhanh sau đó, mấy tên Hổ Bí đi lên, dẫn Lý Nghê Thường đi ra ngoài.
Bên ngoài cổng lớn của tổ trạch Bùi gia đã đậu sẵn một chiếc xe ngựa. Bùi Thế Du đã không còn thấy bóng dáng, chắc hẳn đã đi rồi. Chiếc xe này chắc chắn là chuẩn bị cho nàng.
Nàng đè nén nỗi chua xót như bị bỏ rơi trong lòng xuống, cùng nỗi lo lắng phát sinh từ tin tức vừa nghe thất hồn lạc phách bước đi đến gần chiếc xe ngựa. Định trèo lên, đột nhiên, nàng nghe thấy có tiếng vó ngựa phi nhanh đến. Ngẩng đầu lên, nàng nhìn thấy trong màn đêm phía trước có người dường như quay ngựa lại, đang phi nhanh về phía nàng.
Lý Nghê Thường còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thì người đó đã phi ngựa đến bên cạnh, cúi người đưa tay ra ôm lấy eo nàng, rồi nâng đỡ một cái, toàn thân nàng như lơ lửng trên mây, được đặt ngồi ngay trước người hắn.
Không dừng lại, sau khi đặt nàng lên ngựa, người đó tiếp tục thúc ngựa tiếp tục chạy về hướng phủ thành.
Các hổ binh vừa nãy thấy Thiếu chủ rõ ràng đã đi một mình, giờ bỗng quay ngựa lại và mang theo công chúa thì không khỏi bất ngờ mà nhìn nhau. Khi ngẩng lên, chỉ thấy phía trước chỉ còn lại một bóng lưng, tất cả vội vàng nhảy lên lưng ngựa, thi nhau đuổi theo.