Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 29

Nước mắt không thể kiềm nén thêm được nữa, từng giọt lăn dài trên má nàng như những hạt châu rơi xuống không ngừng.

Hắn ngẩn người trước dáng vẻ hoa lê đẫm mưa của nàng. Đến khi hoàn hồn lại, có lẽ lầm tưởng nàng quá xúc động, hắn lộ vẻ thương xót, lúc nhất thời không tìm thấy khăn, bèn nâng ống tay áo lên lau nước mắt cho nàng, rồi lại thấy bất tiện, luống cuống vội dùng lòng bàn tay để lau.

Bàn tay vốn quen nắm gươm đao, lúc này cũng có thể dịu dàng như vậy, gạt đi những vệt nước mắt đọng trên khuôn mặt mịn màng của nàng. Chỉ một lát sau, cũng không rõ là do đâu, hay bởi hắn cúi đầu quá thấp, mà chân mày hắn khẽ chạm vào trán nàng. Một luồng hương thơm nhè nhẹ, thoang thoảng như lan mà không phải lan của nàng thấm vào lồng ngực hắn.

Hơi thở của chàng trai trẻ không khỏi trở nên nặng nề hơn, trên khuôn mặt tuấn tú cũng hiện lên một tầng ửng đỏ mỏng manh tựa như say. Không kìm được lòng mình, môi hắn như chuồn chuồn lướt mặt nước khẽ in lên vầng trán nhẵn nhụi và mềm mại của cô gái.

Trán mát lạnh, lại chịu sự chạm khẽ của hai cánh môi nóng bỏng. Dù cực kỳ ngắn ngủi, nhưng không khác gì việc ném một cục than hồng vào giữa băng tuyết.

Lý Nghê Thường ngỡ ngàng, ngẩng đôi mắt vẫn còn đọng lệ lên, thấy đôi mắt trong veo vốn tựa mực của hắn lúc này dường như cũng nhuốm chút say men, ánh mắt dừng lại trên đôi môi nàng. Tiếp theo, khuôn mặt tuấn tú kia cũng từ từ  nghiêng về phía nàng.

Nhìn vào gương trong phòng, nến đỏ cháy rực, bóng dáng uyên ương sắp tựa sát vào nhau, nhưng Lý Nghê Thường trước gương lại hoàn toàn tỉnh táo trở lại, cả người không khỏi rùng mình.

Nàng không biết Thôi Trọng Yến đêm nay rốt cuộc có thể làm được những điều hắn đã hứa với nàng đêm qua hay không. Nàng làm sao dám đánh cược, đặt hết hy vọng của mình vào một Thôi Trọng Yến mà nàng thậm chí còn mới gặp mặt vài lần và chỉ dựa vào một chút mưu mẹo nhỏ nhen mà nàng đã bày ra đêm qua ư? Thậm chí thứ Thôi Trọng Yến muốn nàng còn chưa cho hắn lấy đi!

Trước mắt nàng không khỏi lại hiện lên hình ảnh những dân làng đã đặc biệt tìm đến dịch xá dâng đồ ăn cho nàng hôm đó; những bóng người vui vẻ chúc mừng tụ tập bên đường trong suốt chuyến đi hôm nay. Những người đó không phải là dân ngu dốt, không phải là lương thảo quân sự có thể dùng để lấp đầy bụng trong thời loạn lạc không có thức ăn. Những người đó chính là những dân thường, dân chúng mà nàng thỉnh thoảng nghe thấy khi còn bé bên cạnh phụ hoàng.

Trên người phụ hoàng của nàng, tuy có bi kịch định mệnh của hoàng triều mạt thế không thể xoay chuyển, nhưng quả thật ông cũng là người có chí lớn mà tài hèn, đa nghi và ít ân nghĩa, không gánh nổi ngôi vị mà trời ban, cuối cùng phụ lòng những thần dân từng xem ông là trời, dẫn đến kết cục cuối cùng tan triều phá quốc, diệt tông hại nhà.

Nàng căm ghét cảm giác bất lực khi biết trước thảm kịch sắp xảy ra mà chẳng thể làm được gì. Nàng không thể chịu đựng thêm nữa! Huống chi, vị lang quân họ Bùi đối diện, người vừa tròn hai mươi tuổi hôm nay cũng là ân nhân cứu mạng của nàng!

Nàng chợt giơ tay lên đẩy mạnh vào ngực chàng trai trẻ tuổi đang dựa sát vào mình. Nàng chỉ muốn sống sót, dù khó khăn thế nào cũng phải cố gắng sống sót, sống để trở về trước mặt cô mẫu, dùng cái chết để uy h**p, thì nàng dám đánh cược, cô mẫu tuyệt đối không dám thực sự giết những người vô tội để trút giận.

Chỉ cần Lý Nghê Thường nàng còn sống, dung mạo còn đó, thân thể thanh xuân còn đó, danh xưng điềm lành còn đó, thì dù có từng phản bội, chỉ cần chưa phản bội hoàn toàn, thì nàng vẫn một công cụ có giá trị đối với cô mẫu nàng.

Bùi Thế Du bị bất ngờ, bị nàng đẩy ngửa người ra sau, đầu đập “cốp” một tiếng vào chân bàn án có chiếc gương gần đó.

Hắn nhe răng, phát ra tiếng rít khẽ vì đau, lại giơ tay ôm đầu, rồi ngẩng lên nhìn nàng. Thế nhưng, trong mắt hắn không hề có chút giận dữ nào mà dường như ánh lên một tia sáng lấp lánh.

Chỉ thấy hắn bật tung “vèo” một cái, người đã bật dậy khỏi giường ngồi, sau đó, vươn cánh tay dài ra ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng, rồi nhẹ nhàng kéo một cái. Nàng mất thăng bằng, lập tức ngã cùng hắn xuống chiếc giường thấp mà hắn vừa ngã, bị kẹp giữa hắn và chiếc bàn, không thể động đậy được.

Hai người nằm nghiêng, đối mặt nhau, khoảng cách chỉ vừa bằng một nắm đấm. Khuôn mặt tuấn tú của thiếu chủ Bùi gia đột nhiên phóng to trước mắt nàng, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau.

Tư thế quá thân mật như này, nhất thời làm hắn dường như cũng không nỡ buông, không tiếp tục đè lên cô gái, nhưng cũng không buông nàng ra. Hơi do dự một chút, hắn ghé sát tai nàng, nhẹ nhàng an ủi:

– Đừng sợ. Ta sẽ rất dịu dàng với muội…

Lý Nghê Thường đương nhiên biết lời hắn nói ám chỉ điều gì. Nàng nhắm mắt lại, không chút do dự lại đẩy hắn ra lần nữa, sau đó bò dậy khỏi người hắn.

Lần này, hắn không cố ngăn cản nữa, chỉ từ từ ngồi dậy. Trong ánh mắt khó hiểu của hắn, nàng muốn tìm bút mực, nhưng trong tân đường không có sẵn bút mực. Ngay khi nàng sốt ruột nhìn quanh, đột nhiên, nàng chạy trở lại trước chiếc gương đồng, một tay chộp lấy hộp trang sức giật mạnh, đồ vật bên trong toàn bộ đổ ra ngoài, trong tiếng lộn xộn, sáp hoa hồng, hương phấn, son phấn, lăn lộn lộn xộn trước gương.

Nàng nhặt lấy một cây bút vẽ mày Ba Tư, viết nhanh lên chiếc gương chiếu sáng:

– Ngoại cung có mai phục!

Bùi Thế Du kinh ngạc nhìn nàng.

Ngay khi Lý Nghê Thường còn chưa kịp giải thích, đột nhiên, từ đằng xa vang lên những âm thanh hỗn loạn. Âm thanh này cực kỳ hỗn loạn, dường như ẩn chứa điềm xấu, hoàn toàn khác với những âm thanh vui mừng ban đầu.

Tim Lý Nghê Thường đập điên cuồng, Bùi Thế Du thì nhanh chóng lao đến bên cửa sổ, đẩy mạnh cửa sổ ra, chăm chú lắng nghe bên ngoài. Cửa sổ vừa mở, âm thanh hỗn loạn lúc nãy càng rõ ràng hơn, đã có thể mơ hồ nhận ra, trong đó lẫn cả tiếng binh khí va chạm. “Bộp bộp”, kèm theo tiếng bước chân dồn dập đang nhanh chóng áp sát, có người đập mạnh cửa, lớn tiếng gọi tên Thiếu chủ bên ngoài cửa.

Bùi Thế Du lao nhanh đến sau cửa, nhanh chóng mở cửa.

– Bẩm Thiếu chủ! Vũ Văn Túng giết đến rồi!

Một vệ quan Hổ Bí của hắn cùng lúc xông vào, hô lớn báo cáo.

Lý Nghê Thường nghe vậy, biết Thôi Trọng Yến quả nhiên không thất hứa, cơ thể căng thẳng bấy lâu không khỏi mềm nhũn, cây bút vẽ mày cũng từ tay nàng rơi xuống đất, gãy làm đôi.

– Huynh trưởng của ta đâu! – Bùi Thế Du lập tức hỏi.

– Quân hầu không sao! Người hẳn vẫn còn trong Thanh Lư—!

Chưa kịp để Hổ Bí nói hết, Bùi Thế Du đã lao vội ra ngoài. Vừa mới lao ra khỏi cửa, hắn chợt dừng lại đột ngột, quay người nhanh chóng trở vào, liếc nhanh dòng chữ nàng vừa viết trên gương, rồi quay sang nhìn nàng vẫn đứng sững sờ mặt trắng bệch, một tay ôm nàng ngồi lên giường, dặn dò:

– Muội không được đi đâu hết! Cứ đợi ở đây! Ta đi ra ngoài một lát!

Nói xong, hắn quay đầu, một mặt gọi người vào hầu hạ, một mặt tự mình lao nhanh ra ngoài, bóng dáng trong nháy mắt biến mất ở cuối hành lang ngoài tân đường.

Bùi Thế Du chạy như điên đến cung thất dùng làm Thanh Lư, xông vào trong.

Đêm nay, những người ban đầu tụ tập ở đây để yến tiệc đã không còn thấy đâu nữa, chỉ còn lại cảnh tượng ngổn ngang, khắp nơi là chén đĩa bị xô đổ và thức ăn còn dang dở.

Rõ ràng mọi người đã nhận ra động tĩnh, đã kết thúc yến tiệc và giải tán đi. Bùi Thế Du nhìn thấy huynh trưởng một mình chắp tay sau lưng, đứng trước một cánh cửa sổ lớn đang mở, dường như đang nhìn xa xăm về phía những đốm lửa lập lòe ngoài bầu trời đêm.

– Huynh trưởng! – Bùi Thế Du lao đến sau lưng huynh ấy.

– Rốt cuộc là chuyện gì? Thật sự là lão tặc họ Vũ Văn phái người đến gây rối sao ạ? –  Hắn giận dữ hỏi.

Bùi Thế Anh không kịp trả lời, bên ngoài đột nhiên lại nổi lên những tiếng gầm rú giết chóc càng dữ dội hơn. Lần này càng khác với lúc trước, âm thanh đến từ bốn phía, dường như có người đang vây công hành cung. Từ đằng xa, ánh lửa ở cổng chính hành cung đột nhiên chuyển thành rực cháy, dữ dội xông lên trời đêm. Nhìn từ đây có thể thấy rõ, có lẽ là quân địch tấn công đã đốt cháy cây cỏ gần cổng lớn.

– Quân hầu!

Bên ngoài Thanh Lư lúc này lại truyền đến một trận tiếng bước chân hỗn loạn, một đại hòa thượng khoảng bốn mươi tuổi xông vào. Vị hòa thượng này thân hình vạm vỡ, tay trái cầm đại đao, tay phải là một cây mãnh sóc sáng loáng, râu ria xồm xoàm, mặt đỏ gay, toàn thân đầy mùi rượu, rõ ràng đêm nay đã uống không ít. Gã đang nhanh chân bước về phía Bùi Thế Anh, chợt nhìn thấy Bùi Thế Du liền dừng lại, rồi cười gọi:

– Nhị lang quân không ở trong tân phòng ngủ với tân nương còn chạy ra đây làm gì? Chuyện ở đây không cần ngươi!

Vị đại hòa thượng này tên là Hàn Khô Tùng, chuyển từ tên tục là Thanh Tùng mà ra. Khi còn trẻ, không biết vì duyên Phật nào mà chỉ sau một đêm gã đã đi cạo tóc làm hòa thượng, tự đặt tên là Khô Tùng. Tuy nhiên, điều này dường như không ảnh hưởng gì đến cuộc sống của gã. Bùi Thế Du từ khi có ký ức đã thấy gã ăn uống vui vẻ, chỉ có nữ sắc là giới luật duy nhất gã không hề tuân theo.

Hàn Khô Tùng cũng xuất thân từ tướng môn thế gia, võ công cao cường, lại là một mãnh tướng trên chiến trường. Gã rất quý mến Bùi Thế Du, thường khen hắn trời phú hơn người, thông tuệ tuyệt luân, dạy hắn không hề giữ kẽ. Ngoài huynh trưởng Bùi Thế Anh, Hàn Khô Tùng cũng được xem là nửa sư phụ của Bùi Thế Du. Khi mới mười mấy tuổi, Bùi Thế Du đã muốn chính thức bái gã làm thầy theo đúng lễ nghi, nhưng vị đại hòa thượng này kiên quyết không nhận, nói rằng mình đức không xứng vị, không thể làm thầy của Thiếu chủ, Bùi Thế Du đành thôi. Tuy nhiên, trong mắt hắn, Hàn Khô Tùng cũng chẳng khác gì sư phụ.

Đến mức lửa cháy đến lông mày rồi, gã vẫn còn đùa cợt với hắn. Bùi Thế Du càng sốt ruột hơn, nếu là người khác, có lẽ hắn đã trở mặt rồi. May mắn là Hàn Khô Tùng chỉ đùa vài câu, sau đó liền nghiêm nghị quay sang Bùi Thế Anh:

– Không chỉ có đám người vừa rồi, vừa rồi lại có thêm rất nhiều người xông ra, xem ra là muốn vây công nơi này! Ta nghe báo cáo, tổng cộng có khoảng bốn năm ngàn người! Nếu không phải Quân hầu vì đề phòng bất trắc mà có chút chuẩn bị từ trước, đêm nay e rằng chúng ta đã gặp phải thất bại lớn rồi!

– Không ngờ đấy! – Vẻ mặt Hàn Khô Tùng vừa kinh ngạc, vừa phẫn hận.

– Lão tặc Vũ Văn kia từ trước đến nay vốn luôn coi trời bằng vung, tự phụ thiên hạ đệ nhất, sao vừa chiếm được Đồng Quan lại hoàn toàn không biết xấu hổ mà muốn nhân cơ hội này, chặn giết toàn bộ người Bùi gia ở nơi này ư?

Bùi Thế Du ban đầu giận tím mặt, đang muốn mắng lão tặc kia ngu xuẩn vô sỉ, chợt cảm thấy không đúng, liếc nhìn huynh trưởng, thấy huynh ấy mày cau lại có vẻ trầm ngâm, bèn nói:

– Không thể nào! Vài trăm người thì còn có thể lọt qua phòng tuyến rồi từ từ trà trộn đến đây, nhiều người như vậy vào Thái Nguyên phủ, chẳng lẽ các phòng tuyến của chúng ta đều là người mù hay sao? Sao có thể hoàn toàn không phát giác, để bọn chúng lọt vào được!

– Thiếu chủ nói phải! – Hàn Khô Tùng được lời Bùi Thế Du nhắc nhở, liền “a” lên một tiếng, – Gặp quỷ rồi! Vậy đám người Vũ Văn Túng này từ đâu mà chui ra? Từ trên trời rơi xuống, hay từ dưới đất mọc lên?

 Bùi Thế Du đột nhiên nghĩ đến một lý do hợp lý nhất, sắc mặt lập tức biến đổi lớn, lưng áo đột nhiên đổ mồ hôi lạnh toát, trong phút chốc, bộ lễ phục cưới bị mồ hôi thấm ướt, dính chặt vào lưng hắn. Hắn muốn nói, nhưng lời nói như bị nghẹn lại nơi cổ họng, không nói ra được một chữ.

– Ta hiểu rồi! Nhiều người như vậy! Chẳng lẽ là—

Hàn Khô Tùng cuối cùng cũng nhận ra, giận dữ, định mở miệng chửi rủa, chợt như nhớ ra điều gì, vội nhìn Bùi Thế Du một cái, cứng họng không nói nữa, chỉ sốt ruột nói:

– Không được! Ta vẫn phải phái người đi xem xét Minh Định dịch trước!

Gã đến tận lúc này vẫn không muốn tin sẽ xảy ra sự cố như vậy, ôm lấy tia hy vọng cuối cùng, quay người định rời đi.

Đoàn đưa dâu từ Thanh Châu đến rất đông, nếu toàn bộ đều mang vũ trang, thậm chí có thể công phá một thành trì quy mô vừa và nhỏ. Bất kể vì lý do gì cũng không thể để tất cả mọi người vào hành cung dự lễ. Vì vậy, hôm nay chỉ có một phần nhỏ đi theo, phần còn lại đều đóng quân ở Minh Định Dịch.

Bùi Thế Anh gọi Hàn Khô Tùng lại, kéo gã ra ngoài điện, nói nhỏ:

– Không cần đi nữa. Vừa rồi ta đã nhận được tin tức truyền từ bên đó về. Kế hoạch của những người này cực kỳ chu đáo, để lại một bộ phận người không động, tạo ra ảo giác thu hút sự chú ý của dịch quan, phần còn lại đều là những tay thiện chiến thủy chiến được chọn lọc, sau khi đoàn rước dâu lên đường, họ cũng chia thành đợt men theo sông Phần Thủy ngược dòng bí mật đi lên, cứ như vậy mà tránh được đồn canh, thuận lợi mai phục.

– Thủ đoạn gian ác quá! – Lưng Hàn Khô Tùng không khỏi nổi cả da gà, mắng nhỏ.

– Nhưng mà. – Bùi Thế Anh chuyển đề tài. – Cũng không cần quá lo lắng, năm trăm Hổ Bí mà Thế Du dẫn theo hôm nay đều là lão binh tinh nhuệ đã chinh chiến nhiều năm, có thể lấy một địch mười. Ngoài ra, ta đã bảo Lưu Đô úy cho người mai phục sẵn trong hành cung. Vốn là để đề phòng bất trắc mà thôi. Xảy ra chuyện này, tạm thời hẳn là có thể ứng phó được một lúc, quân đội từ phủ thành rất nhanh sẽ đến!

Hàn Khô Tùng lúc này mới thở phào một hơi, trong lòng tuy vẫn căm ghét vô cùng, nhưng vì Thiếu chủ ở bên cạnh nên cũng không tiện nói thêm gì, chỉ là trăm mối không giải được, lẩm bẩm:

– Lão tặc Vũ Văn kia sao lại cấu kết với Thôi Côn để làm chuyện này chứ…

– Chuyện này tính sau. – Bùi Thế Anh nói. – Điều ta không yên tâm là, nơi hành cung đã thực sự có hành động, e rằng sẽ không đơn giản như vậy. Ta sợ bọn chúng còn có thủ đoạn nào khác mà chúng ta chưa kịp phát giác…

Cuộc đối thoại giữa trưởng huynh và Hàn Khô Tùng tuy đã hạ giọng xuống mức rất thấp, nhưng vẫn lọt vào tai Bùi Thế Du từng chữ một. Sắc mặt hắn đã trở nên khó coi cực độ, người cứng đờ đứng đó, hai bàn tay không tự giác từ từ nắm thành quyền, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, khẽ run rẩy. Một lát sau, hắn rốt cuộc khó khăn quay đầu lại, nhìn chằm chằm về hướng phòng tân hôn mà hắn vừa rời đi, bất động.

Bùi Thế Anh có chút không yên tâm, quay đầu nhìn đệ đệ. Lúc này, bên ngoài lại có vài người toàn thân đầy máu xông vào, nhìn quân phục trên người, là quân thủ vệ biên quan từ phương bắc đến.

Mấy người kia lao đến quỳ rạp dưới bậc thềm trước mặt Bùi Thế Anh, gầm lên:

– Bẩm Quân hầu! Hôm nay Khiết Đan xuất động mấy vạn đại quân, tấn công bất ngờ Nhạn Môn Quan! Tướng quân đang cố gắng giữ quan, nhưng chênh lệch về số lượng quá lớn! Tướng quân bảo chúng tôi đến báo cho Quân hầu mau chóng điều động quân đi cứu viện!

– Khi chúng tôi đến, tướng quân đã bị thương, hiện do Trung Lang tướng chống đỡ! Nếu không phái binh cứu viện ngay, e rằng sẽ xảy ra chuyện lớn!

Một người khác đi theo hô lớn.

Bùi Thế Anh nghe vậy, sắc mặt cũng thay đổi, không chậm trễ, cao giọng gọi vị tướng lĩnh thân vệ đang chờ sẵn bên cạnh, mệnh lệnh hỏa tốc cầm binh phù của mình điều động quân đội, chuẩn bị xuất phát đi Nhạn Môn Quan ngay trong đêm.

Thân vệ nhận lệnh nhanh chóng rời đi, chàng quay sang Hàn Khô Tùng:

– Chuyện bên này giao cho ngươi và Lưu Tùng! Nhạn Môn không thể thất thủ, ta sẽ đích thân qua đó!

Nói xong, chàng lại quay sang, nhìn về một hướng khác trong màn đêm phía bắc:

– Khiết Đan chọn đánh vào đêm nay, e rằng cũng là một phần của kế hoạch. Đã đánh lén Nhạn Môn, thì sẽ không bỏ qua Thiên Môn. Thiên Môn lúc này hẳn cũng đang chống địch, chỉ là đường xá hơi xa, tin tức chưa kịp truyền đến.

– Người đâu! – Chàng lại gọi một thân vệ, – Ngươi mau chóng vào thành thông báo cho thúc tổ của ta! Truyền lời của ta, phiền thúc tổ lập tức dẫn theo hai vạn binh mã, ngay trong đêm đi đến Thiên Môn trấn giữ!

Vị thân vệ nhận lệnh vừa định rời đi, một giọng nói đột nhiên vang lên:

– Để đệ đi cho!

Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Bùi Thế Du cởi phăng bộ lễ phục ném xuống chân, chỉ mặc áo trong, quay người bước nhanh về phía trước.

– Huynh trưởng! Thúc tổ đã cao tuổi rồi, để đệ đi!

– Huynh trưởng yên tâm! Nếu để Thiên Môn bị thất thủ, Bùi Thế Du này sẽ không sống trở về!

Ánh lửa bốc cháy ngút trời bên ngoài hành cung hắt lên khuôn mặt hắn, chiếu rõ nét cương nghị và dữ dội của hắn. Nói xong, hắn nhìn về hướng Thiên Môn Quan ở đằng xa, không đợi Bùi Thế Anh trả lời, đã quay người, sải bước lao nhanh ra ngoài.

Cuộc giao tranh bên ngoài hành cung lúc này đang diễn ra kịch liệt nhất.

Bốn năm ngàn người đi theo đoàn đưa dâu đến, tuy đều là những người được tuyển chọn kỹ lưỡng, sức chiến đấu vượt xa binh lính thông thường. Thế nhưng, trước đó họ đã trải qua đường dài vất vả, sau đó lại phải ngâm mình trong làn nước sông Phần Thủy lạnh giá suốt từ chiều đến tối mới được lên bờ. Vì sợ bị phát hiện, họ không dám đốt lửa sưởi ấm, ngay cả người khỏe mạnh nhất, đến lúc này, thể lực cũng đã bị vắt kiệt không ít.

Huống hồ, những người này vốn được thông báo rằng kế hoạch đêm nay là tập kích bất ngờ, nhân lúc đối phương không phòng bị mà xông thẳng vào hành cung giết địch. Không ai ngờ được, tình thế đêm nay liên tục xảy ra bất ngờ. Trước hết là không đợi được tín hiệu hành động, đã có một đội quân xông ra trước, lúc trời tối đen, cũng không thể nhìn rõ rốt cuộc là quân của ai, chỉ thấy những người đó tấn công về phía cổng chính hành cung, lập tức kinh động người bên trong, kế hoạch tập kích vốn đã định sẵn, lập tức tan thành mây khói.

Tối nay Điền Kính cũng có mặt trong hành cung dự lễ. Lúc đầu, khi chưa có chuyện gì xảy ra, ông ta tính toán thời gian, thấy đã gần đến lúc, liền lấy cớ thay y phục rồi lặng lẽ lui ra ngoài. Vốn là dự định bí mật chỉ huy hành động tiếp theo, ai ngờ, từ bên cạnh lại xông ra một nhóm người của Vũ Văn Túng mà ông ta dự định đổ tội.

Sau khi sững sờ một lúc, thấy người Bùi gia đã bị kinh động, ông ta thực sự không còn lựa chọn nào khác, đành phải cứng đầu phát tín hiệu tạm thời, mệnh lệnh tất cả quân mai phục tấn công sớm hơn dự định.

Cuộc giao tranh vừa bắt đầu, liền bị Hổ Bí của Bùi gia phản kích mạnh mẽ. Tuy số lượng chiếm ưu thế, nhưng thế tấn công luôn bị hạn chế quanh khu vực cổng chính hành cung. Các Hổ Bí lợi dụng tường cổng hành cung có sẵn, biến một cuộc tấn công bất ngờ được tính toán kỹ lưỡng thành một trận chiến phòng thủ.

Điền Kính biết nếu không thể nhanh chóng quyết thắng, cứ kéo dài thời gian, chờ quân cứu viện từ phủ thành đến, thì mình sẽ thực sự trở thành rùa trong vại. Thấy tình thế không ổn, ông ta bắt đầu rút lui, đang do dự thì đột nhiên nhìn thấy một kỵ binh phi ngựa nhanh từ cổng chính hành cung lao ra. Ánh lửa soi rõ khuôn mặt người đó, không phải ai khác, chính là tân lang đêm nay, nhị lang quân Bùi gia, Bùi Thế Du.

Chỉ thấy hắn áo quần xộc xệch, thế nhưng cả người như điên cuồng, đôi mắt hằn lên ánh lửa, càng giống như sói nhìn mồi, đầy sát khí hung dữ, khiến người ta lạnh sống lưng. Hắn phi ngựa như gió lốc xé trời vút thẳng ra khỏi cổng lớn, vung roi quất mạnh, ngay lập tức một tên binh lính Thanh Châu chặn đường trước mặt bị quất đến nổ cả hốc mắt. Tên đó thét lên một tiếng thảm thiết, vừa đưa tay ôm lấy con mắt vỡ nát rơi ra, thì lưỡi đao từ trên bổ xuống, máu phụt lên như mưa, đầu người lăn lông lốc dưới đất, rồi lại bị vó ngựa đá văng lên không, rải tung một làn mưa máu đỏ sẫm, trước khi rơi bịch xuống mặt đất lạnh cứng.

Binh Thanh Châu từ lâu đã nghe hung danh “Hổ Đồng tử” Bùi gia trên chiến trường. Trước đó đi cùng, ngày nào cũng thấy hắn ăn mặc chỉnh tề, dáng vẻ phong nhã, chỉ đi đi dừng dừng, trông chẳng khác gì một công tử nhà thế gia, nên ai nấy đều cho rằng những lời đồn kia chỉ là phóng đại. Nhưng giờ đây, tận mắt chứng kiến hắn trong bộ dạng ghê rợn ấy, ai nấy vốn đã không còn ý chí chiến đấu, thấy cảnh đó, làm sao dám tự tìm cái chết để đối đầu với sức mạnh của hắn, vội vàng lui về phía sau, tạo ra một lối đi.

Bùi Thế Du lao ra ngoài, nhìn thấy một Hổ Bí bị thương lạc đơn lẻ đang bị mấy tên lính Thanh Châu bao vây, tình thế nguy cấp, liền thúc ngựa xông lên, chém đứt nửa vai một tên lính Thanh Châu. Tên đó ngã lăn ra đất tại chỗ, ôm vai kêu la thảm thiết.

Những người đồng đội của gã thấy vậy hoảng sợ tháo chạy. Hổ Bí kia cũng không trụ nổi mà ngã xuống. Hàn Khô Tùng dẫn người xông lên, đưa Hổ Bí vào hành cung.

Bùi Thế Du hơi thở hổn hển, lau mặt dính máu bẩn, quay sang Hàn Khô Tùng.

– Hàn thúc, làm phiền thúc phái người trông coi cô ấy! Đừng để cô ấy nhân lúc hỗn loạn mà chạy mất!

– Mọi chuyện đợi ta quay lại rồi tính!

Hắn nghiến răng nói xong, không nói thêm lời nào nữa, phóng ngựa phi nhanh ra ngoài.

Bình Luận (0)
Comment