Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 24

Sắt Sắt lặng lẽ chờ đợi một lúc lâu, theo tiếng bước chân giày vang vọng từ xa đến gần, một bóng hình rẽ từ hành lang vào, xuất hiện trước mặt nàng.

Vị công tử Bùi gia hiển nhiên đã chỉnh trang lại dung mạo, quần áo chỉnh tề, hoàn toàn khác với vẻ hung hãn khi ẩu đả ban ngày. Hắn nhìn thấy Sắt Sắt thì dừng bước ngoài hàng rào, không bước vào.

Sắt Sắt chủ động đi về phía hắn, đứng đối diện, mỉm cười hành lễ.

Vẻ mặt hắn tỏ ra lạnh lùng và xa cách, gật đầu đáp lễ nàng, sau đó liền hỏi:

– Cô cô đến đây có việc gì?

Sắt Sắt nhìn ra ngoài, mỉm cười nói:

– Nói chuyện ở đây không tiện, có thể mời Bùi lang quân đi theo tôi một lát không?

Vị công tử Bùi gia không hề nhúc nhích, chỉ nói:

– Cô cô có chuyện gì xin cứ nói.

Sắt Sắt do dự một chút, khẽ hạ giọng cầu xin:

– Chuyện liên quan đến công chúa, thực sự không tiện nói ở đây. Mong Bùi lang quân rộng lòng.

Công tử Bùi gia nghe vậy, nét mặt dường như càng thêm căng cứng, nhưng sau khi đứng thêm một lát, cuối cùng vẫn bước ra ngoài.

Sắt Sắt vội vàng theo sát.

Bùi Thế Du dẫn nàng đến một khoảng đất trống vắng người bên ngoài dịch quán rồi dừng bước, quay người lại, mang theo chút không kiên nhẫn, nói:

– Nói đi! Rốt cuộc có chuyện gì?

Sắt Sắt mỉm cười cảm ơn, tiếp đó, nhất thời lại như không biết nên bắt đầu từ đâu, im lặng một lát, cuối cùng, khẽ giọng nói:

– Công chúa đã biết chuyện của Bùi lang quân và Thế tử hôm nay rồi. Lúc nhỏ muội ấy gặp phải tai nạn, có lẽ là do quá kinh hãi dẫn đến mất tiếng, đến nay không thể mở miệng nói chuyện được. Nhưng tôi nhìn ra, muội ấy rất buồn, tự trách đã làm liên lụy đến Bùi lang quân, khiến ngài phải chịu tai bay vạ gió không đáng này. Lúc tôi ra ngoài, muội ấy còn đang khóc thầm.

Bùi Thế Du hơi nghiêng mặt đi, không nói một lời nào.

– Tuy nhiên, Bùi lang quân cũng không cần nghĩ nhiều, lần này tôi đến đây, bất kể ngài có tin hay không, đây cũng không phải do công chúa sai phái, mà là do tôi tự mình quyết định. Nếu để công chúa biết, nói không chừng muội ấy còn trách tôi nhiều chuyện.

Bùi Thế Du vẫn không đáp lời.                          

Sắt Sắt tiếp tục nói:

– Chuyện lúc nhỏ của công chúa, Bùi lang quân hẳn là có nghe qua nhỉ? Trưởng công chúa đối với muội ấy vừa là mẹ, lại vừa là người cứu mạng. Hiện giờ muội ấy đã lớn, có lẽ là vì lời đồn về điềm lành muội ấy mang theo khi sinh ra, nên khi đến đây, muội ấy được sắp xếp gả cho Thế tử. Mà phẩm hạnh của Thế tử…

Sắt Sắt khẽ thở dài.

– Một lời khó nói hết. Chỉ là muội ấy cho rằng, đây chính là ý nguyện của Trưởng công chúa, dù không muốn thì cũng đành phải nghe theo. Nào ngờ đâu, Trưởng công chúa thực sự có sắp xếp khác…

Nàng hạ giọng xuống thấp hơn, đi đến trước mặt Bùi Thế Du, dùng âm thanh chỉ mình hắn mới nghe được mà nói tiếp:

– Trưởng công chúa và Tề vương bề ngoài tuy tôn trọng như khách, kỳ thực lòng đã xa cách từ lâu. Tề vương anh hùng tài lược, ngày ngày mưu tính làm sao ổn định cơ nghiệp trong loạn thế này, còn Trưởng công chúa lại nặng lòng với cố quốc, khó lòng quên Trường An.

– Năm xưa bà ấy từng cho rằng, có thể nhờ Tề vương giúp bà ấy phục quốc, nhưng nay đã hiểu ra, trông cậy vào Tề vương chẳng qua chỉ là giấc mộng hão huyền, vì thế mà lòng chán nản. Bà ấy cũng phải tự mưu tính cho tương lai, bà ấy đã để ý đến Thôi Trọng Yến.

Sắt Sắt nhìn Bùi Thế Du.

– Bùi lang quân là người thông minh, hẳn là không cần tôi nói nhiều nữa nhỉ? Đây chính là lý do vì sao hôm đó Thôi lang quân đuổi theo đến khách đ**m, cũng hết sức yêu thương công chúa…

Nàng dừng lại, nở nụ cười:                                

– Công chúa xinh đẹp đáng yêu như vậy, nếu tôi là đàn ông, ắt cũng sẽ yêu muội ấy, cam tâm tình nguyện làm mọi thứ vì muội ấy. Chỉ là trên đời này, có ai có thể hỏi được công chúa một tiếng, rốt cuộc lòng công chúa thực sự hướng về nơi đâu?

Nàng nhẹ nhàng lắc đầu:

– Công chúa chẳng qua chỉ là một quân cờ trong tay Trưởng công chúa. Trưởng công chúa muốn muội ấy đi đông, muội ấy không thể đi tây. Trưởng công chúa muốn muội ấy dùng mưu để lấy lòng người đàn ông nào, muội ấy chỉ có thể dùng mưu lấy lòng người đàn ông đó. Ngay cả Trưởng công chúa cũng phải ký gửi thân phận, không thể trái ý Tề vương, huống chi là một cô gái yếu ớt không thể cất lời như muội ấy?

– Bùi lang quân, tôi nói thẳng cho ngài biết, bất kể là Thế tử mà Tề vương ban đầu sắp xếp cho muội ấy, hay là Thôi lang quân mà Trưởng công chúa để mắt tới, đều chẳng phải người công chúa thật lòng muốn gả cho. Người trong lòng muội ấy…

Nàng dừng lại, nhìn Bùi Thế Du hồi lâu.

– Nếu tôi không đoán sai, thì đó hẳn là một vị thiếu niên trước kia muội ấy chưa từng quen biết, vị thiếu niên đó đã từng ở thời khắc muội ấy rơi vào tuyệt cảnh như thần nhân hạ phàm, giáng thế trước mặt muội ấy, cứu muội ấy ra khỏi nước sôi lửa bỏng. Người đó anh tuấn vô cùng, bảo vệ muội ấy chu toàn, khiến muội ấy thoát khỏi khổ nạn, e rằng chính là vị tình lang mà trước đây, ngay cả trong mộng, nàng cũng chẳng dám mong cầu tới…

Ánh trăng đêm nay nhẹ như tuyết, mỏng manh rải trên khuôn mặt thiếu niên đối diện Sắt Sắt. Theo lời Sắt Sắt miêu tả, mơ hồ như có thể nhìn thấy, trên khuôn mặt tuấn mỹ kia, dần hiện lên một vệt ửng hồng đáng ngờ.

Bùi Thế Du mất tự nhiên quay mặt đi, khẽ ho một tiếng, cắt ngang lời cô ta.

– Ngươi gọi ta ra ngoài, rốt cuộc là muốn nói gì! – Hắn cất giọng, có phần vội vã.

Sắt Sắt không tiếp tục chủ đề vừa rồi, dừng lại một lát, đáp:

– Bùi lang quân là người thẳng thắn, vậy tôi cũng không vòng vo trước mặt ngài nữa. Về chuyện liên hôn giữa công chúa và Bùi lang quân lần này, nói thật không giấu gì, là Tề vương sợ bị Vũ Văn Túng và Tôn Vinh tập kích, nên đã dùng đủ mọi cách, bằng bất cứ giá nào cũng phải kết minh với nhà ngài. Ông ta chỉ biết đạt được mục đích, nào có màng đến thể diện của công chúa? Hơn nữa, ngay cả cô mẫu của công chúa cũng không thể làm chủ được chút nào!

– Công chúa biết Bùi lang quân là quân tử hiếm có trên đời, trong sạch cao quý, làm sao có thể vừa mắt muội ấy được? Muội ấy càng tự biết không xứng với lang quân. Chuyện này, xin Bùi lang quân không cần miễn cưỡng, cứ đến chỗ Tề Vương để từ hôn là được. Nếu Bùi lang quân từ hôn, ngược lại còn giữ lại được vài phần thể diện cuối cùng cho công chúa, muội ấy sẽ rất cảm kích.

Sắt Sắt cuối cùng cũng nói hết lời, thở phào một hơi nhẹ nhõm.

– Đa tạ Bùi lang quân tối nay chịu nghe tôi nói những lời này. Không dám làm phiền Bùi lang quân nữa, tôi xin đi trước.

Nàng hành lễ với người đối diện, quay người rời đi.

– Xin đứng lại. – Giọng nói đột nhiên vang lên phía sau. Sắt Sắt dừng bước quay đầu.

– Tại sao ngươi lại tốt bụng, cố ý đến trước mặt ta, để nói giúp cho cô ấy như vậy? – Bùi Thế Du hỏi.

Trong mắt Sắt Sắt thoáng hiện lên một tia u buồn nhạt nhòa.

– Bùi lang quân hỏi hay lắm. – Nàng nói.

– Tôi vốn cũng là con gái nhà lành, vậy mà sớm sa vào vũng bùn, cả đời này chẳng còn chút hy vọng nào nữa. Tôi cũng coi như là đã nhìn công chúa lớn lên, muội ấy là công chúa, tôi là nô tỳ, hai thân phận cách nhau một trời một vực. Nhưng tình cảnh hiện tại, muội ấy và tôi thực ra cũng không khác gì nhau. Cảnh ngộ của tôi hôm nay, chính là ngày mai của muội ấy. Tôi hiểu rõ cảm giác bị người người khinh rẻ là thế nào, nó còn đáng sợ hơn cả cái chết. Đã không thể thay đổi vận mệnh, nay nếu tôi có thể vì công chúa giữ lại chút thể diện cuối cùng trước mặt Bùi lang quân, cũng coi như không phụ tình nghĩa chủ tớ mười năm nay.

– Tôi xin cáo lui trước. Nếu lang quân có việc gì, bất cứ lúc nào cũng có thể đến cửa phía Tây tìm tôi.

Sắt Sắt hành lễ thật sâu lần nữa với người đối diện rồi rời đi.

Sau khi Sắt Sắt đi rồi, để lại Bùi Thế Du một mình, lần nữa rơi vào mâu thuẫn. Buổi tối xung đột với Thôi Hủ, hắn bị chọc giận, nói ra lời muốn cưới nàng. Tuy nhiên, chính hắn cũng biết, đó chỉ là lời nói buột ra trong cơn giận dữ. Nếu không phải vì muốn san sẻ áp lực cho huynh trưởng, hắn không hề có ý định cưới vợ, huống chi là cưới một cô gái đặc biệt như thế.

Cưới nàng, thực sự không phải chuyện nhỏ. Thế nhưng, không hiểu vì sao, những lời Sắt Sắt vừa nói, từng chữ từng câu, rõ ràng đang khuyên hắn đừng nhận lời hứa hôn, nhưng hắn lại như bị trúng tà, càng khó có thể quyết định.

Bùi Thế Du đêm đó trở về dịch quán, hai tay khoanh sau gối làm gối, nằm ngửa nhắm mắt giả vờ ngủ, trong đầu hắn không khỏi lại hiện lên cảnh nàng bị người họ Thôi kia ôm đi trong khách đ**m hôm đó. Lúc đó hắn chỉ cảm thấy ngứa mắt, nhìn nàng tựa vào lòng đối phương, ngoan ngoãn vô cùng.

Càng nghĩ, hắn càng cảm thấy Sắt Sắt dường như không hề lừa mình. Khi ấy, quả thật là hắn đã nhìn nhầm. Nàng nghiêng mặt vào trong, rũ đôi mắt xuống, rõ ràng là dáng vẻ bất lực không thể phản kháng, lại mang theo nỗi nhục nhã chẳng muốn để ai nhìn thấy.

Bùi Thế Du cứ thế nhắm mắt nằm yên, thân hình bất động.

Cũng không biết đã qua bao lâu. Khi tiếng trống canh thứ hai mơ hồ vọng vào tai từ con phố xa xôi, hắn đột nhiên mở mắt từ trong bóng tối, bật dậy khỏi giường, mò mẫm đi giày, không đi cửa chính mà đẩy tung cửa sổ sau, tay đặt lên bệ cửa sổ, xoay người nhảy ra ngoài, chân nhẹ như lông hồng đáp xuống mặt đất bên ngoài cửa sổ.

Hắn lặng lẽ đi đến trước cửa phía Tây mà cô mẫu kia đã nói.

Khi thực sự bị một ý nghĩ nhất thời thúc đẩy mà đến nơi này, luồng xung động đang cuộn trào trong lồng ngực hắn, dường như lại từ từ tan biến. Hắn đứng yên trên nền tuyết còn sót lại ngoài cửa, ngẩng đầu đưa mắt nhìn xa. Cánh cửa góc kia đóng chặt, một chiếc đèn lồng soi đêm phía trên đung đưa theo gió, làm đốm sáng vàng vọt trên nền tuyết dưới chân hắn cũng lung lay không ngừng.

Hắn lặng lẽ đứng rất lâu, rốt cuộc vẫn không thể nâng nổi bàn tay định gõ cửa kia. Cuối cùng, hắn quay người, theo đường cũ đã đến, rời đi.

Bỗng nhiên phía sau hắn vang lên một trận ồn ào mơ hồ, khiến hắn khựng lại, quay đầu nhìn về hướng đó.

Xuyên qua bức tường cao, hắn nhìn thấy trên bầu trời đêm phía trên Tề vương phủ bừng lên một mảng ánh đỏ chớp động, trong hơi thở ngửi thấy mùi khói lửa nồng gắt phả theo gió bay tới. Hắn lập tức quay người, lao đến trước cửa ngách, vỗ mạnh vào cánh cửa, nhưng không nhận được phản ứng, đoán là người gác cổng cũng bị cảnh cháy nhà thu hút đi rồi. Hắn liền lùi lại một đoạn, hít sâu lấy đà chạy nhanh đến chân tường, một cú bật mình, mượn đà chạy vừa rồi, mũi giày điểm lên mặt tường, đưa tay lên cao, vài bước nhảy giữa không trung, người đã nhanh nhẹn leo lên mặt tường, đứng cao trên đỉnh tường.

Lúc này tầm nhìn phía trước không bị che chắn, hắn nhìn càng rõ hơn.

Ánh lửa dường như đến từ hậu trạch. Tim hắn thắt lại. Không còn chút do dự nào, hắn nhảy xuống tường, nhanh chóng chạy về phía có ánh lửa.

Cả Tề vương phủ đều bị trận hỏa hoạn lúc nửa đêm này làm cho tỉnh giấc. Nô bộc từ trong cơn buồn ngủ mở mắt, người xách thùng, người cầm chậu, hoảng loạn tham gia cứu hỏa. Bùi Thế Du lướt qua đám nô bộc nhà họ Thôi đang chạy đông chạy tây như ruồi không đầu, xông đến trước một cánh cửa tường.

Bình thường cửa này đóng kín, phía sau là hậu trạch Tề vương phủ, nhưng mà lúc này nửa đêm, cửa lớn mở toang, nô bộc hoảng hốt chạy đi chạy lại giữa đó, ra sức khiêng nước, muốn dập tắt ngọn lửa.

Là một tòa lầu mái nhỏ bị cháy. Hắn đã nghe từ miệng mấy người hầu gái, đây chính là nơi ở của nàng.

Hắn xông một mạch đến gần. Ngọn lửa đã đốt cháy hết cửa sổ tầng dưới của lầu, lưỡi lửa lan lên trên, khói lửa nóng rực ép mặt, không thể lại gần thêm nửa bước.

Bùi Thế Du buộc phải dừng bước, sốt ruột nhìn xung quanh, vừa vặn thấy bóng dáng Sắt Sắt, liền chạy về phía cô ta. Sắt Sắt lúc này cũng phát hiện ra hắn, vội vàng đi tới, dường như biết trong lòng hắn đang nghĩ gì, không đợi hắn mở miệng, lập tức nói:

– Bùi lang quân yên tâm! May mắn phát hiện kịp thời, công chúa không sao, chỉ hơi giật mình thôi!

Bùi Thế Du thở phào nhẹ nhõm, tiếp đó, không kịp suy nghĩ, dứt khoát bảo nàng dẫn hắn đi qua. Sắt Sắt không chút nghi vấn nào về yêu cầu đường đột này của hắn, cũng như không hề hỏi vì sao hắn lại xuất hiện trong Tề vương phủ vào lúc này, chỉ nhìn hắn một cái rồi quay người dẫn đường cho hắn.

Bùi Thế Du biết được nguyên nhân của trận hỏa hoạn đêm nay.

Hóa ra là do Thế tử Thôi Hủ. Gã bị Tề vương trách mắng nghiêm khắc nên vô cùng phẫn uất, bất chấp thương thế và lời dặn của lang trung mà uống rượu say khướt, sau đó, vịn tường xông vào nơi ở của công chúa, bị người hầu ngăn cản, trong lúc hỗn loạn, không cẩn thận làm bén lửa. Gã Thôi Hủ này bị gãy mấy cái xương sườn, mà vẫn có thể làm ra chuyện ác như thế, thảo nào lại mang danh đồ tể, quả thực hung hãn đến mức người ta phải sợ hãi.

Sắt Sắt kể xong, khẽ thở dài một tiếng, im lặng.

Bùi Thế Du không nói một lời, chỉ lặng lẽ theo nàng rẽ vào một nơi yên tĩnh, vắng người.

Ngọn lửa ban nãy và toàn bộ sự hỗn loạn dường như tất cả đều bị chặn lại bên ngoài bức tường này.

Sắt Sắt dẫn hắn dừng lại trước một cánh cửa hé mở, khẽ nói:

– Công chúa đang ở bên trong ạ.

Bùi Thế Du ngẩng mắt lên, vừa nhìn đã trông thấy nàng. Nàng nhắm nghiền mắt, ngả người dựa trên giường ngồi, như ngủ mà chẳng hẳn là ngủ, bóng hình bất động. Trong phòng có vài tỳ nữ ngồi bên cạnh, chợt phát hiện người ngoài cửa, nhìn nhau vài cái, do dự một lát, lặng lẽ đứng dậy, cúi đầu lần lượt lui ra ngoài.

Bùi Thế Du bước vào, mang theo một luồng gió lạnh vào nhà, trong ánh đèn lay động mờ ảo, hắn thấy nàng tóc tai bù xù, mặt mày tái nhợt, nét mặt đầy vẻ mệt mỏi. Đột nhiên, nàng dường như có cảm giác, mở đôi mắt ra, tức thì, bốn mắt nhìn nhau.

Nàng chậm rãi ngồi thẳng dậy, rất nhanh lại cụp mắt xuống, tránh ánh mắt của hắn.

Mỹ nhân ngồi lặng ngay trước mặt, khoảng cách giữa hai người gần trong gang tấc. Mà sở dĩ hắn đến đây đêm nay, hoàn toàn là vì những lời của cô cô Sắt Sắt kia.

Sắt Sắt nói, hắn là người trong lòng nàng. Nếu lời Sắt Sắt nói là thật, nàng chỉ bị ép phải xoay sở giữa hai người đàn ông kia, vậy thì, liệu có khả năng nào, hắn thực sự có thể mang nàng đi, cứu nàng thoát khỏi “vũng bùn” mà Sắt Sắt nhắc đến không?

Trong chốc lát, hắn nóng lòng muốn gặp mặt nàng, tận miệng hỏi nàng, nàng có bằng lòng theo hắn đi không. Nếu nàng gật đầu, dù cho phía sau nàng có bao nhiêu rắc rối đi chăng nữa, hắn cũng chẳng hề sợ hãi. Hắn có thể làm chỗ dựa cả đời cho nàng.

Vị lang quân họ Bùi trẻ tuổi này lần đầu tiên nếm trải mùi vị tình yêu thiếu niên, chính là bị ý nghĩ gần như nhiệt huyết nảy sinh trong lòng thúc đẩy, nên mới đường đột đến đây.

Thế nhưng, giờ phút này, trong tình cảnh như vậy, Bùi Thế Du lại không biết mình nên mở lời thế nào.

Hắn cân nhắc trong lòng, lần nữa nhìn về phía nàng, đột nhiên, ánh mắt rơi vào tay áo bên cạnh nàng, nhìn mấy lần, hắn bắt đầu bước về phía nàng.

Bàn tay của nàng phần lớn ẩn trong tay áo, chỉ lộ ra vài ngón ở bên ngoài, khẽ đặt lên đầu gối, thoạt nhìn có vẻ bình thường. Thế nhưng, Bùi Thế Du nhận ra nơi ống tay áo của nàng, đang thấm ra một mảng máu loang đỏ thẫm.

Nàng hiển nhiên không đề phòng, đến khi hắn đã bước đến trước mặt, vẫn còn ngẩng đầu nhìn hắn với vẻ mơ hồ. Mãi đến khi hắn đưa tay ra nắm lấy bàn tay đang giấu trong ống tay áo của nàng, nàng mới nhận ra, cúi đầu nhìn một cái, rồi lập tức rụt lại, muốn rút khỏi lòng bàn tay hắn.

Bàn tay hắn nắm không hề chặt, nhưng trong từng ngón tay lại ẩn chứa một sức mạnh kiên quyết, không cho phép nàng trốn tránh.

– Đừng cử động! – Hắn thậm chí hơi cúi người xuống, khẽ ra lệnh bên tai nàng. – Tay nàng đang chảy máu, để ta xem!

Bùi Thế Du không cho nàng phản kháng, vừa nói, đã nhẹ nhàng xắn chút ống tay áo dính máu kia lên, tiếp đó, tay nàng cũng bị hắn xoay lại, cổ tay hướng lên trên.

Vết thương trên cổ tay nàng lập tức lọt vào mắt hắn. Đây là vết thương do dao cắt, xem ra là để lại gần đây. Vết thương này lẽ ra đã cầm máu, đêm nay hẳn là do sự cố vừa rồi làm rách ra, lại chảy máu lần nữa. Mà chính nàng, hiển nhiên tinh thần bất an, lại không hề phát hiện ra.

Không chỉ vậy, ngay cạnh vết thương mới này, Bùi Thế Du lại phát hiện thêm một vết thương khác. Theo phán đoán của hắn, vết thương cũ này có lẽ là để lại từ tháng trước, cũng là vết dao cắt. Chỉ trong vòng hơn một tháng, nàng lại tự làm thương mình không chỉ một lần.

Bùi Thế Du bị phát hiện của mình làm kinh ngạc, gần như không dám tin vào mắt mình. Đây là nỗi đau đớn đến mức nào chứ. Thế mà nàng lại ra tay với bản thân như vậy!

Hắn từ từ ngẩng mắt lên, cau chặt mày, nhìn cô gái đối diện, chỉ vào vết thương trên cổ tay nàng, không vui nói:

– Vì sao lại đối xử với bản thân như thế?

Sắc mặt nàng càng tái nhợt, chỉ dùng sức giãy giụa cánh tay, muốn thoát khỏi sự kiểm soát của hắn. Kèm theo sự giãy giụa này, vết thương trên cổ tay nàng lại rỉ ra chút máu đỏ tươi mới.

Bùi Thế Du chợt nhớ ra, nàng không thể nói, không thể trả lời câu hỏi của hắn.

Trong một thoáng phân tâm, bàn tay bị thương bị nàng rút ra được. Nàng như hoàn toàn không biết đau, tiếp đó, dưới ánh mắt khó hiểu của hắn, nàng lập tức vén cao ống tay áo bị thương lên, dùng một ngón tay chấm máu từ cổ tay, hỗn loạn viết vài chữ lên cánh tay.

Bùi Thế Du nhìn qua.

– Tránh xa tôi ra.

– Huynh sẽ hối hận!

Chữ viết màu đỏ tươi, vẽ trên cánh tay trắng nõn như củ ấu của nàng, vài phần quỷ dị, lại mang một vẻ đẹp kinh người.

Bùi Thế Du nhìn chằm chằm một lúc. Một luồng nhiệt lưu mạnh mẽ chưa từng có, đột nhiên dâng lên, bao trùm lồng ngực hắn.

Hắn nhất định phải mang nàng đi khỏi đây!

Hắn gọi Sắt Sắt vào, sai Sắt Sắt lấy thuốc trị thương, đích thân cẩn thận băng bó lại cổ tay bị thương cho nàng, tiếp đó, ngẩng đầu lên, hướng về phía công chúa đang tái mặt ngây người nhìn mình, nở một nụ cười, rồi quay người sải bước đi ra ngoài.

Dịch quán và Tề vương phủ cách nhau khá xa, vụ cháy xảy ra trong hậu trạch vương phủ cũng đã dần nhỏ lại, không hề làm kinh động đến người ở bên này.

Bùi Tăng vì tuổi tác, ban đêm ngủ không sâu, thêm vào trong lòng còn vướng bận chuyện thiếu chủ, ngủ rồi lại thức. Vừa mới ngủ yên được một lúc, ông lại bị tiếng một con mèo đêm nhảy qua nóc nhà làm cho tỉnh giấc. Ông thở dài, lật người, mở mắt ra muốn xem mấy giờ, trong lúc mơ màng, ông loáng thoáng thấy trước giường như có một bóng đen đứng sững, lập tức sợ đến mất hết buồn ngủ, bật ngồi dậy, vừa định hô to gọi người vào trong, thì thấy cái bóng đó động đậy, tiếp đó, hỏa chiếtđược thắp sáng.

Bùi Tăng lúc này mới nhìn rõ, người đến chính là thiếu chủ, chỉ thấy hắn khoanh chân ngồi bên mép giường, cười tủm tỉm nhìn mình. Ông vỗ vỗ ngực, phàn nàn hắn vẫn nghịch ngợm như trước, nửa đêm nửa hôm khuya không đi ngủ, lại đến chỗ mình dù dọa người khác. Nhưng rồi lại thấy hắn như làm ảo thuật, đưa ra một bộ giấy bút từ phía sau, muốn ông lập tức viết thư cho huynh trưởng mình.

Bùi Tăng ban đầu chưa hiểu ra sao cả, rồi đột nhiên như có thần linh mách bảo:

– Chẳng lẽ lang quân đã nghĩ thông suốt? Đồng ý cưới vị công chúa kia rồi?

Bùi Thế Du không đáp, chỉ đặt giấy bút xuống, xuống khỏi giường đi ra ngoài, đến cửa mới dừng lại nói:

– Đúng rồi! A bá đừng quên trong thư nói với a huynh, là công chúa không phải bị câm bẩm sinh, sau này nàng ấy nhất định sẽ khỏe lại, bảo a huynh không cần lo lắng.

Bùi Tăng sững sờ rồi hiểu ra, bật cười không thành tiếng, cơn buồn ngủ cũng tiêu tan hết.

Thiếu chủ nóng tính, Bùi Tăng hiểu rõ nhất, chuyện này cũng không nên trì hoãn. Ông vừa gật đầu đồng ý, vừa lập tức đứng dậy khỏi giường, cười khà khà nói:

– Lang quân yên tâm, ta sẽ viết không thiếu một chữ, để Quân hầu biết rõ!

Đây là đại sự.

Bên thiếu chủ đã quyết định, Bùi Tăng cũng không nói nhiều, viết thư ngay trong đêm.

Việc gửi thư không giống với việc xuất phát cùng đoàn người ngựa lớn. Người đưa thư đi đường tắt, xuất phát từ Thanh Châu, thẳng tiến về hướng Tây Bắc, đi ngang qua Bác Châu, Hình Châu, rồi thẳng đến Thái Nguyên phủ nơi Quân hầu đang đóng quân. Đoạn đường giữa tuy hiện nằm trong phạm vi cai quản của Tôn Vinh, nhưng chỉ cần tránh các cửa ải quan trọng trên đường, là có thể đi qua.

Nếu trên đường thuận lợi, đi và về tối đa nửa tháng, là có thể nhận được thư hồi đáp từ Quân hầu.

Bùi Tăng giao thư cho người đưa thư, đưa mắt nhìn người đưa thư đêm khuya xuất phát, biến mất trong màn đêm.

Trong Tề vương phủ, Trưởng công chúa cũng rất nhanh nhận được tin, người đưa thư của Bùi Tăng đã lên đường trong đêm, khởi hành đi Thái Nguyên phủ.

Bà ta gọi Sắt Sắt vào, mỉm cười nói:

– Con sắp xếp rất tốt. Lần này nếu chuyện thành, Tề vương nhất định sẽ cảm ơn con hậu hĩnh.

Sắt Sắt cụp mắt:

– Đây là việc tỳ nữ nên làm. Chỉ cần Trưởng công chúa vừa lòng là được.

Tất cả những gì xảy ra đêm nay, đều nằm trong sự kiểm soát của Sắt Sắt. Nàng gặp Bùi Thế Du xong, lại từ mật thám ẩn trong bóng tối biết được hắn đã rời đi, liền lập tức sắp xếp bước thứ hai trong kế hoạch.

Thôi Hủ bị thương không nhẹ, đêm nay còn đang nôn ra máu, làm sao có thể làm những chuyện này. Người được gọi là xông bừa kia chẳng qua chỉ là một người có thân hình tương đương Thế tử mà Sắt Sắt đã tìm trước đó. Người đó xông vào nơi ở của công chúa, cố ý gây chuyện. Cách một khoảng xa, ánh đèn lại lờ mờ, bọn nô tỳ nghe động chạy đến không phân biệt thật giả, đều tưởng rằng đúng là Thế tử xông vào. Tiếp đó, lửa cháy lên, Sắt Sắt kịp thời đưa công chúa rời khỏi. Tiếp theo, nàng gặp vị tiểu lang quân xông vào đám cháy, dẫn hắn đến trước mặt công chúa.

Sắt Sắt không tin, vị Bùi lang quân kia có thể đối mặt với tất cả những chuyện ấy mà vẫn dửng dưng, trừ khi trong lòng hắn chẳng có lấy nửa phần thương xót đối với công chúa.

Quả nhiên, mọi chuyện diễn ra suôn sẻ.Bây giờ chỉ cần chờ thư hồi đáp từ Tĩnh Bắc Hầu Bùi Thế Anh là xong.

Nếu đêm nay nói có điều gì Sắt Sắt không lường trước được, thì đó là việc cổ tay công chúa lại có vết cắt, và bị Bùi Thế Du phát hiện. Tuy nhiên, cũng chính là vết thương của cô ấy, đã thúc đẩy kế hoạch này thành công hơn nữa trong việc đạt được mục đích.

Trưởng công chúa gật đầu:

– A Kiều thế nào rồi?

Sắt Sắt dừng lại một chút:

– Những sắp xếp của nô tỳ đêm nay, muội ấy đều không biết, chắc là đã bị hoảng sợ đôi chút. Tuy nhiên, xin Trưởng công chúa yên tâm, muội ấy đã nghỉ ngơi, nghỉ vài ngày là sẽ ổn thôi.

– Ta cũng biết nó không dễ dàng gì. Con hãy ở bên cạnh nó nhiều hơn.

Trưởng công chúa trầm tư một lát.

– Bây giờ nếu mọi chuyện thuận lợi, e rằng, trước ngày sinh nhật Tề vương, mọi việc sẽ được định đoạt.

Bà nói xong, thở ra một hơi thật dài, không biết là vì kỳ vọng vào đại sự sắp đến, hay là vì nỗi sợ hãi mơ hồ đối với tương lai mà phàm nhân không thể nắm giữ.

Một khoảng thời gian yên bình tưởng chừng như bình thường nhất trôi qua.

Đúng vào ngày trước sinh nhật Tề vương, Thanh Châu nhận được hồi âm về chuyện liên hôn từ Tĩnh Bắc Hầu Bùi Thế Anh. Trong thư ngài viết cho Trưởng công chúa, bày tỏ sự biết ơn vô cùng về việc Bùi gia có thể cưới Chước Xuân công chúa, đây càng là vinh hạnh lớn lao của Bùi gia và vạn dân địa phương.

Trong thư viết cho Tề vương, ngài nghiêm túc hứa hẹn, vì mối duyên trời ban này, dân chúng hai vùng Hà Tây và Thanh Châu sau này sẽ thực sự tương thân tương ái, trở thành đồng minh không thể phá vỡ, cùng nhau chống lại kẻ địch thiên hạ.

Tề vương đợi nhiều ngày, cuối cùng trước ngày sinh nhật nhận được câu trả lời mình mong muốn, từ đó hai nhà hợp minh, niềm vui sướng của ông ta không cần nói nhiều cũng có thể tưởng tượng được.

Ngày sinh nhật, tại chính sảnh lớn lộng lẫy được xây riêng cho việc mừng thọ trong Tề vương phủ, Tề vương tuyên bố tin tức trọng đại này với các vị khách mời, sau đó, công chúa mặc trang phục lộng lẫy, được Trưởng công chúa đưa đi cùng, xuất hiện trước mặt mọi người.

Đây là lần đầu tiên sau mười năm, tiền triều với màu sắc truyền kỳ của mình một lần nữa xuất hiện trong mắt thế nhân. Vị công chúa mang theo màu sắc truyền kỳ kia được đưa đến bằng ngọc lộ, phía sau nàng nào là quạt lông trĩ, đội nghi trượng, lễ quan, vệ sĩ, không thiếu một thứ gì. Vẻ đẹp và sự cao quý của công chúa hoàn toàn phù hợp với kỳ vọng của thế nhân. Nàng đội mũ phượng trâm ngọc, mặc lễ phục gấm thêu sắc màu, vai khoác áo choàng dài thêu vàng, toàn toàn bộ cảnh tượng tỏa sáng như vàng ròng, ngọc ngà lóng lánh, mỹ lệ lộng lẫy, gần như khiến người ta sinh ra cảm giác như vẫn đang sống trong triều đại cũ.

Không nghi ngờ gì nữa, cao trào của ngày hôm nay chính là việc những người có mặt dưới sự dẫn dắt của Tề vương hành lễ khấu bái trước công chúa đang ngồi trên ngai vàng, hô vang thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.

Thần trí Lý Nghê Thường dường như phiêu du trên không trung đại sảnh này, ngơ ngác nhìn màn trình diễn đường hoàng của tất cả mọi người, bao gồm cả chính mình.

Ngay lúc nàng từng nghi ngờ, phải chăng đây chỉ là một giấc mơ, rằng mình đang say giấc mơ, tỉnh dậy thì trước mắt tất cả sẽ tan biến, thì đôi mắt lọt vào tầm nhìn của nàng, bỗng chốc kéo nàng trở về với hiện thực.

Chủ nhân của đôi mắt kia, chính là Bùi Thế Du. Hắn đang ở trong đám đông, dưới sự tôn lên của những người xung quanh, dáng người hắn thẳng tắp, thần thái sáng sủa nổi bật. Hắn nhìn nàng chăm chú, ánh mắt long lanh, vui tươi, lại dường như pha chút trêu ghẹo, không hề rời đi một giây.

Lý Nghê Thường không biết hắn đã nhìn mình bao lâu. Từ khoảnh khắc vừa xuất hiện, nàng đã cố ý không nhìn bất kỳ ai đối diện, bao gồm cả hắn. Giờ đây lại tình cờ bắt gặp ánh mắt hắn nhìn tới, lập tức khiến nàng sinh ra cảm giác hổ thẹn. Ký ức về trò múa rối thời thơ ấu lại ùa về, toàn thân nàng như bị kim châm khó chịu, không nhịn được nghi ngờ, liệu hắn lúc này có đang cười nhạo trong bụng về nàng hay không, điều này khiến nàng hận không thể lập tức cởi bỏ bộ y phục lộng lẫy này và trốn khỏi nơi đây.

Trong lúc giày vò, chương cuối của vở kịch lớn này đã đến.

Tề vương cười rạng rỡ tuyên bố với các vị khách mời, ông ta sẽ cùng Trưởng công chúa lập tức sắp xếp việc xuất giá của công chúa, để hoàn thành một cuộc liên hôn trọng đại chất chứa kỳ vọng và chúc phúc này của cả hai bên.

Chương cuối của vở kịch lớn này, cũng đồng nghĩa với sự bắt đầu của một âm mưu khác.

Ngày hôm sau, việc xuất giá được sắp xếp gấp rút. Công chúa sẽ có một đội ngũ xuất giá khổng lồ và hùng hậu gồm năm ngàn người.

Điều này là vô cùng cần thiết. Hiện tại loạn thế, không thể đi đường gần, chỉ có thể đi đường vòng xa xôi, từ Thanh Châu đến Thái Nguyên phủ, dọc đường cần đề phòng bị tập kích từ Tôn Vinh, Vũ Văn Túng, và bất kỳ kẻ nào có thể ẩn mình. Nhân mã ở Thanh Châu do Hữu Tướng quân Thôi Trọng Yến, nghĩa tử của Tề vương đích thân dẫn đầu, đi hết toàn bộ hành trình, Bùi Thế Du cũng sẽ đồng hành cùng đi đến điểm cuối xuất giá.

Sau khi sắp xếp xong việc đưa tiễn, tiếp theo là của hồi môn của công chúa, đủ mọi thứ. Cuối cùng, khi mọi thứ được chuẩn bị xong xuôi, toàn bộ đội ngũ xuất giá bao gồm binh mã, lương thực dự trữ trên đường, đội xe chở của hồi môn, tất cả cộng lại, nhìn từ xa, gần như không khác gì một đội quân viễn chinh.

Ngay trước lúc xuất hành, sau khi cho người hầu lui xuống, Trưởng công chúa nắm tay A đệ Lý Lung của Nghê Thường, trịnh trọng quỳ xuống trước nàng.

Bà ta cung kính, sau khi khấu đầu xong, ngước mắt lên, nhìn Lý Nghê Thường trước mặt thật lâu.

Từ đầu đến cuối, không một lời nào.

Chiếc mũ miện và lễ phục này quá nặng nề, Lý Nghê Thường chỉ cảm thấy bị đè nén đến mức toàn thân như bị chì đè, không thể nhúc nhích nổi.

Cảnh tượng này, cho đến khi Thôi Trọng Yến đến mới bị phá vỡ. Hắn từ ngoài bước vào, ánh mắt lướt qua Trưởng công chúa vẫn đang quỳ, rồi quay về phía Lý Nghê Thường, nói:

– Xin mời công chúa di giá.

Lý Nghê Thường được người hầu hộ tống lên xe.

Từ thời khắc này trở đi, Sắt Sắt sẽ đồng hành cùng nàng, không rời nửa bước, cho đến khoảnh khắc cuối cùng của lễ cưới.

Đội ngũ khổng lồ này, xuất phát từ tháng Mười hai năm đó, mãi đến tận đầu xuân năm sau, gần cuối tháng Một mới cuối cùng tiến vào Hà Đông. Điều này cũng có nghĩa là, nơi từng bước chân đi qua, đã là đất đai được bảo vệ bởi Bùi gia. Tốc độ hành quân của đội ngũ rõ ràng tăng nhanh, một mạch thuận lợi. Lại đi thêm mấy ngày, ngày hôm nay, đến một nơi cách Thái Nguyên phủ không xa có tên là Minh Định Dịch, cuối cùng đã dừng lại.

Đương nhiên, đây không phải là điểm cuối của chuyến đi.

Theo thỏa thuận trước đó giữa hai bên, để thể hiện sự tôn trọng đối với công chúa, hôn lễ của công chúa và Bùi Thế Du sẽ được tổ chức tại một hành cung cổ bên bờ sông Phần Thủy, bên ngoài thành Thái Nguyên phủ.

Công chúa sẽ dừng chân ở Minh Định Dịch vài ngày để chỉnh đốn cần thiết, chuẩn bị cho hôn lễ sắp tới. Còn Bùi Thế Du sẽ vào thành trước, gặp mặt huynh trưởng, sau khi chuẩn bị xong xuôi thì sẽ quay lại nơi đây đón dâu, đưa công chúa và đoàn người vào cổ hành cung, rồi cử hành đại hỉ.

Chuyến hành trình dài gần hai tháng, thực sự khiến người ta mệt mỏi, thậm chí là tê liệt. Đến sau này, ngoài việc chăm sóc Tiểu Kim Xà, tất cả thời gian còn lại, nàng hầu như đều nằm trên đệm xe, cả ngày mơ màng, không quan tâm đã là giờ nào, hay đã đi đến nơi nào. Tốt nhất là vĩnh viễn không cần đến đích, cứ đi mãi như vậy, đi trên đường, đi đến chết thì thôi.

Tiếng cửa xe mở ra vang lên, có người vén mành xe lên.

Nàng tưởng là Sắt Sắt đến, nên không động đậy. Một lát sau, không nghe thấy tiếng Sắt Sắt, nàng từ từ mở mắt, phát hiện ra đó lại là Bùi Thế Du.

Hắn nửa ngồi ở cửa xe ngựa, co một đầu gối, tư thế nhàn nhã tựa vào cửa xe, quay mặt sang, đang nhìn nàng.

Trên đường đi này, nàng biết hắn vẫn luôn ở gần nàng, nhưng lại chưa từng gặp mặt, chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng hắn từ xa. Tình huống như hiện tại, chưa từng có.

Nàng lập tức tỉnh táo lại, theo bản năng ngồi bật dậy khỏi đệm. Lúc này lại nhớ ra, hình như mấy ngày rồi nàng không chải tóc đàng hoàng, dáng vẻ lúc này hẳn là rất luộm thuộm. Lẽ ra nên khẽ nghiêng người để che đậy chút ít, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, khi nghĩ đến giây phút sắp tới, toàn thân nàng bỗng cứng đờ, mọi ý nghĩ tan biến như tro bụi.

Nàng chỉ bất động nhìn hắn.

Hắn đánh giá nàng, hơi nhướn mày, như ngạc nhiên trước phản ứng của nàng, nhưng rất nhanh, hắn khẽ cười một cái, rút ra một chiếc hộp gài ở đai lưng sau lưng mình, đưa tới bằng một tay.

– Tặng cho muội này! – Hắn khẽ nói.

– Đêm nay mọi người dừng chân nghỉ ngơi, ta sẽ đi gặp huynh trưởng ta, chuẩn bị vài ngày nữa rồi quay lại đón muội thành thân. Ta không có ở đây, buổi tối sẽ cho chúng nó bầu bạn với muội.

Hắn hơi hé nắp hộp ra một chút, để đề phòng vật bên trong trốn thoát, sau đó lấy lòng đưa đến trước mắt nàng, để nàng xem.

Trong hộp lại nhốt rất nhiều đom đóm, vốn chỉ có thể nhìn thấy vào đêm hè.

Dường như nhìn ra sự kinh ngạc của nàng, Bùi Thế Du có phần đắc ý, hắn đóng nắp hộp lại, lại chỉ điểm cho nàng không được bịt kín hoàn toàn các lỗ chạm trổ trên hộp, tránh làm côn trùng chết ngạt.

– Muội chưa từng ra ngoài, chắc không biết thiên hạ rộng lớn, có vô số điều kỳ lạ, huống chi là vài con đom đóm. Rừng núi vùng này, mùa đông cũng có. Mấy đêm trước nhân lúc đội ngũ dừng chân nghỉ đêm, ta đã đi bắt chúng, phí công mấy đêm liền, suýt nữa còn ngã xuống hố nữa cơ!

Giọng điệu của hắn, lại giống như đang khoe công.

– Lang quân! Lang quân ơi!

Bên ngoài vang lên tiếng gọi của Bùi Tăng, dường như đang nhắc nhở hắn, giữa thanh thiên bạch nhật, hai người chưa thành thân, không nên thân mật với công chúa như vậy.

Bùi Thế Du đành phải đặt chiếc hộp lên mặt váy trải trên đệm của nàng, quay đầu đáp một tiếng biết rồi, như muốn rời đi, đột nhiên, dường như lại nhớ ra điều gì, nghiêng người đến gần hơn một chút, ghé tai nói nhỏ:

– Công chúa, hôm đó muội thực sự rất đẹp!

Một câu nói không đầu không đuôi, nhưng Lý Nghê Thường lập tức hiểu hắn đang ám chỉ điều gì.

– Hôm nay trông cũng rất đẹp!

Dường như sợ nàng không tin, hắn lại liếc nhìn nàng một cái, cười bổ sung một câu như vậy, sau đó nhảy ra khỏi xe, đóng cửa xe lại cho nàng.

Theo tiếng bước chân giày nhẹ nhàng vang lên, bóng người kia dần đi xa.

Lý Nghê Thường cúi nhìn chiếc hộp hắn để lại, đột nhiên, nước mắt trào ra.

……

Bùi Thế Du mang theo vài thân vệ, phi nước đại suốt đêm, đến trưa ngày hôm sau mới đến Thái Nguyên phủ. Vào thành, hắn phi ngựa dọc theo đường phố thẳng đến phủ nha, hận không thể lập tức gặp huynh trưởng. Người dân hai bên đường thấy hắn thì sôi nổi dừng bước, cao giọng chúc mừng nhị lang quân sắp đại hôn.

Thì ra, tin hắn cưới Chước Xuân công chúa tiền triều đã truyền ra khắp thành, ai ai cũng biết. Cứ thế, trên đường toàn tiếng reo hò chúc mừng, Long Tử chở hắn đi đến phủ nha. Người gác cổng thấy vậy, vội vàng đi báo tin cho Tĩnh Bắc Hầu.

Bùi Thế Anh nghe tin, buông hết công việc đang làm xuống, cùng mấy vị gia thần đang nghị sự đi nhanh ra đại môn nghênh đón.

– A huynh!

Bùi Thế Du đang vội vã đi vào, ở trong sân đình thấy huynh trưởng đi ra bèn gọi một tiếng.

Bùi Thế Anh huynh trưởng của hắn, người như tên gọi phong thái sáng sủa, quang minh lỗi lạc, khi đánh trận là bạch y nho tướng, bình thường không ra ngoài lĩnh binh thì thường mặc áo vải nhẹ nhàng, trông rất nho nhã. Nếu không phải người quen ở bên cạnh, khó mà tin được một người lịch lãm, dung mạo tao nhã như vậy lại là đương gia của Bùi gia Hà Tây và là Tĩnh Bắc Hầu nổi danh.

Bùi Thế Anh mừng rỡ tiến lên, nắm lấy cánh tay Bùi Thế Du, đánh giá hắn vài cái, sau đó quay sang, cười nói với người bên cạnh:

– Ra ngoài mấy ngày, Hổ Đồng trông có vẻ chững chạc hơn không ít nhỉ!

Mọi người đều cười lớn, trong đó tiếng cười của vị tộc thúc của Bùi Thế Du là lớn nhất:

– Phải thế chứ, sắp thành thân rồi, nếu vẫn như trước, sẽ làm cô dâu khóc chết, đúng không nào?

– Nhị lang nghe cho rõ, sau này nếu không có mười cân rượu, mười cân thịt mang đến hiếu kính, ta sẽ kể hết chuyện trước đây của ngươi cho tân nương nghe! – Một người khác lại nói.

Mọi người lại được một trận cười không ngớt.

Bùi Thế Du đành phải chờ mọi người cười xong mới nhìn quanh bốn phía, hỏi:

– A tẩu của đệ đâu, còn chưa về ạ?

Thì ra phu nhân của Bùi Thế Anh là Bạch thị trước đây vì chuyện thương hội mà đã về quê ngoại ở Giang Đô. Chuyện này đã là nửa năm trước. Bùi Thế Du còn tưởng mình đi lâu như vậy, tỷ ấy đã về rồi, xem ra, có lẽ vẫn còn ở ngoài.

Bùi Thế Anh mỉm cười nói:

– Ta vừa nhận được tin đệ muốn cưới hỏi thì đã cho người đi báo cho nàng ấy rồi. Đệ yên tâm, sẽ sớm về thôi, nhất định sẽ kịp hôn lễ của đệ.

Bùi Thế Du lúc này mới yên tâm.

Hai huynh đệ đã lâu không gặp, huống chi nhị lang quân lại sắp đại hôn, hẳn là có chuyện cần bàn bạc giữa hai huynh đệ, sau khi đùa giỡn xong, mọi người vây quanh hỏi han về chuyện đội ngũ đưa tiễn, rồi lần lượt cáo lui, cuối cùng chỉ còn lại hai huynh đệ.

Bình Luận (0)
Comment