Bùi Thế Du mấy ngày nay uể oải, chẳng có hứng thú làm bất cứ việc gì.
Cùng với việc sinh nhật Tề vương đến gần, trong dịch quán dạo này ngày nào cũng có khách khứa từ khắp nơi đổ về. Ngoài các tướng lĩnh và quan viên thuộc quyền Tề vương, các phương bá như Tiết độ sứ Giang Lăng trấn thủ sơn Nam đạo, Tiết độ sứ Trấn Nam Hoài Nam, Thứ sử Lư Châu… cũng lần lượt kéo đến. Những người này đóng ở phương Nam, thực lực bản thân cũng có hạn, cơ bản không có khả năng bành trướng, trước đây phần lớn chỉ đứng ngoài quan sát Trung Nguyên mà thôi. Trận chiến Đồng Quan làm chấn động cả thiên hạ. Mọi người lo lắng sự biến động của cục diện phương Bắc có thể sẽ ảnh hưởng đến bản thân trong tương lai, vừa hay nhân dịp gặp mặt này mà dò xét tin tức, để xem xét thời thế, định ra sách lược sau này.
Người nhiều lên, khó tránh khỏi ồn ào. Những người kia biết được Nhị lang quân Bùi gia Hà Tây lần này cũng đại diện Quân hầu đến chúc thọ Tề vương, làm sao có thể thờ ơ, hoặc là đến bái phỏng, hoặc là mời rượu. Bùi Thế Du không chịu nổi phiền nhiễu, nếu không phải đợi qua ngày sinh nhật mới được rời đi sẽ quá thất lễ, e rằng hắn đã sớm bỏ chạy về quê rồi.
Lúc này vừa rời khỏi phủ Điền gia, trong lòng nghĩ về việc trở về lại phải ứng phó giao thiệp, cảnh tuyết ngoài thành Thanh Châu chắc vẫn còn rất đẹp, chi bằng trốn đi thanh tịnh nửa ngày. Nào ngờ hắn lại bị Bùi Tăng kéo lại nói chuyện. Hắn tưởng ông lại thay mình nhận lời mấy buổi tiệc tùng khó thoái thác gì đó, tức tối đến mức suýt trở mặt.
Bùi Tăng nói:
– Lang quân, ngài có biết Điền tướng quân vừa nói với ta chuyện gì không?
Thấy thiếu chủ mặt không biểu cảm, không tiếp lời, đành phải tự mình nói tiếp:
– Bệnh tình Thôi tiểu nương tử không nhẹ, hiện tại dưỡng bệnh là quan trọng nhất, e là không thể liên hôn được nữa. Tề vương muốn tìm mối duyên khác cho lang quân—
Bùi Thế Du kéo dây cương lại, thân hình xoay nhẹ, đã nhảy lên lưng ngựa, không ngoảnh đầu, lập tức thúc ngựa rời đi.
– Nếu A Bá không từ chối được ý tốt của Tề vương, về nhà không sợ Vĩnh An bá nương cầm dao chém ngài, thì cháu lại có một kế hay, chi bằng để chính A Bá đi cưới đi, hoàn thành chuyện liên hôn giữa hai nhà, thế là trọn vẹn!
Nói xong cười lớn, thúc ngựa bỏ Bùi Tăng lại phía sau.
Bùi Tăng đứng khựng lại một bước, khẽ “ôi” một tiếng, đuổi theo:
– Thiếu chủ đừng lấy ta ra đùa cợt nữa! Nghe ta nói hết đã! Cô gái đó không phải người khác, mà chính là người mà mấy hôm trước cháu đã cứu về ở Thiên Sinh Thành đấy!
Tiếng cười giữa gió kia bỗng dưng im bặt. Thiếu chủ tuy không quay đầu lại, nhưng ít nhất cũng đã dừng lại.
Bùi Tăng vội vàng đuổi đến gần, trước tiên nắm lấy dây cương không cho hắn đi, lúc này mới nói tiếp:
– Không chỉ có thế đâu, cháu có biết không, thân phận cô gái đó không hề tầm thường, chính là Chước Xuân công chúa của Mạt Đế tiền triều đó!
Nói xong, thấy thiếu chủ vẫn ngồi trên ngựa như vậy, bóng lưng bất động, cho rằng hắn không biết lai lịch của công chúa, lại giải thích cặn kẽ những lời kia cho hắn. Cuối cùng khẽ giọng nói:
– Chắc là Tề vương đang nóng lòng muốn liên hôn, mới nghĩ ra cách này. Trước khi xuất phát lần này, Quân hầu đã đặc biệt dặn dò, đến đây, mọi việc đều làm theo ý muốn của thiếu chủ. Nhưng mà người ta đã là công chúa tiền triều, chuyện này không còn tầm thường nữa. Thế nên ta làm sao dám tự quyết, phải để thiếu chủ biết trước.
Hai vai Bùi Thế Du khẽ động đậy, cuối cùng từ từ quay mặt lại, nhìn về phía Tề vương phủ phía sau mình.
Trước đó Bùi Tăng đã nghi ngờ hắn có hảo cảm với vị nữ lang kia, vốn còn tưởng lần này thiếu chủ vô tình lại hóa hữu ý, có thể cưới được người trong lòng, trong lòng còn thầm mừng cho hắn mấy ngày, cuối cùng lại là nhầm lẫn mừng hụt một trận uổng công.
Hơn nữa, Bùi Tăng cũng nhìn ra, thiếu chủ gần đây làm việc gì cũng không có hứng thú, cứ tóm được chút chuyện không hay là lại nổi nóng vô cớ, khiến Vĩnh An còn phải oán trách mấy lần ở sau lưng. Ông nghĩ đến chắc hẳn có liên quan đến chuyện này, còn đang tiếc nuối cho hắn, ai ngờ, chuyện lại đột nhiên rẽ sang hướng tươi sáng.
Thế nhưng lúc này, thấy hắn nghe được tin này mà thần sắc kỳ lạ, hồi lâu vẫn không nói một lời, Bùi Tăng lại thoáng do dự, không đoán rõ rốt cuộc hắn có ý nghĩ gì, chờ một lát, liền nói:
– Không biết ý của lang quân thế nào? Nếu có thể cân nhắc, ta sẽ cho người phi ngựa nhanh chóng đưa tin cho Quân hầu, để xem Quân hầu quyết định ra sao?
Đối phương là công chúa tiền triều, thân phận đặc biệt, hoàn toàn khác với con gái Thôi gia. Chuyện này, dù thiếu chủ có đồng ý thì cũng vẫn cần phải báo cho Quân hầu biết trước, để Quân hầu định đoạt cuối cùng. Về điểm này, Bùi Tăng quá hiểu rõ.
Bùi Thế Du lúc này mới như bừng tỉnh, nhanh chóng lắc đầu. Ngay lúc Bùi Tăng tưởng hắn từ chối chuyện này, lại thấy hắn dừng lại một chút:
– Không vội. Chuyện này tạm thời đừng để A huynh của cháu biết. Để cháu nghĩ lại đã.
– Mấy người không ai được đi theo!
Nói lại câu này, hắn thúc ngựa bỏ đi.
Bùi Tăng nhìn bóng lưng thiếu chủ biến mất trong chốc lát, đành phải dẫn tùy tùng quay về trước.
Bùi Thế Du một mình ra khỏi thành, phi nước đại dọc theo quan đạo một đoạn, dần dần rẽ vào vùng đất hoang.
Ngựa của hắn, nếu truy về huyết thống xa xưa, là một con bảo mã tên là Kim Ô Truy từ thời Liệt tổ, từng đồng hành cùng Liệt tổ xông pha trận mạc, lập vô số công lao. Sau khi Kim Ô Truy già chết, Bùi gia đặc biệt xây mộ cho nó, nằm bên cạnh phần mộ tổ tiên, đối với hậu duệ của nó, cũng được chăm bón tỉ mỉ, không ngừng pha thêm giống ngựa ưu tú ngoại lai. Đến nay, hậu duệ Kim Ô Truy đã đông đúc, mà con ngựa này chính là con xuất sắc nhất trong thế hệ đồng đại của chủng tộc. Tính khí nó hung bạo, không cho ai cưỡi, bị Bùi Thế Du đánh cho một trận, mới ngoan ngoãn lại, từ đó trở thành ngựa cưỡi của hắn. Bùi Thế Du vốn luôn ngông cuồng, đặt tên cho ngựa yêu cũng như vậy. Long Tử, con trai của Thiên Long. Chỉ có cái tên như vậy, mới xứng với nó.
Long Tử vào hoang dã, bốn vó đạp nát tuyết đọng, rất nhanh liền hí hửng phi nước đại. Gió lạnh mang theo những hạt băng tuyết tung tóe từ móng ngựa, tạt thẳng vào mặt Bùi Thế Du, nhưng hắn lại chẳng hề cảm thấy đau đớn chút nào. Hắn thực sự bị tin tức vừa biết làm cho tâm thần không yên. Sau một thoáng vui mừng như vừa mất rồi lại tìm được, lập tức là kinh ngạc xen lẫn hoang mang.
Hắn không ngờ, nàng lại có thân phận như vậy. Hắn vốn tưởng nàng chỉ là một cô gái mồ côi thuộc dòng tông thất của tiền triều mà thôi. Sở dĩ hắn mất cha mất mẹ, sinh ra chưa từng thấy mặt cha mẹ mình trông như thế nào, đều là vì vị Mạt Đế kia ban tặng. Nàng lại là con gái của vị Mạt Đế đó!
Dẫu cho hắn có thể tách nàng ra khỏi người cha vừa đáng thương vừa đáng hận kia, nhưng chỉ cần gật đầu cưới nàng, thì từ nay về sau, e rằng bản thân và cả gia tộc cũng sẽ vĩnh viễn không thể cắt đứt mối dây liên hệ với tiền triều cùng những kẻ mang dòng máu hoàng thất ấy. Cái danh xưng tiền triều này, ở trong mắt một số người có lẽ rất hữu dụng, nhưng trong mắt Bùi Thế Du, đã sớm nên được chôn vùi hoàn toàn. Nếu đồng ý hôn sự, không những vô ích với hắn, sau này ngược lại còn trở thành gánh nặng trói buộc tay chân người Bùi gia.
Những điều ấy, tạm thời gác lại không nghĩ đến.
Bùi Thế Du thực sự không thể quên được chuyện gặp nhau ở khách đ**m chân núi Hoa Sơn hôm đó, càng không thể quên được đêm đó hắn tận mắt chứng kiến sự xung đột giữa Thế tử và nghĩa tử Thôi gia vì nàng mà xảy ra. Giờ Tề vương lại muốn sắp xếp mình cùng nàng liên hôn? Vậy hai người kia, rốt cuộc có quan hệ gì với nàng?
Bùi Thế Du rối rắm suy nghĩ tới lui, vẫn khó lòng quyết định. Lý trí bảo hắn nên lập tức từ chối cho xong, dứt khoát cắt đứt mọi dây dưa với cô gái từng khiến lòng mình xao động ấy, thế nhưng trong sâu thẳm, lại có chút vướng bận không nỡ, như một sợi tơ mảnh khẽ níu lấy tâm can.
Đồng ý chuyện này ư? Lại càng tuyệt đối không thể được. Chỉ cần hắn gật đầu, để Bùi Tăng truyền tin đến tai huynh trưởng, huynh trưởng nhất định sẽ cho rằng hắn có tình ý với cô gái ấy, bất kể đối phương có thân phận gì, huynh trưởng cũng sẽ đồng ý.
Không biết từ lúc nào hoàng hôn đã buông xuống, Long Tử chạy nửa ngày, hẳn là đói bụng mà chậm rãi dừng lại. Bùi Thế Du cũng thấy hơi đói, xoa xoa khuôn mặt đã cứng đờ, lấy từ trong túi đeo bên hông ra hai chiếc bánh đậu, bẻ vụn đặt trong lòng bàn tay đút cho nó, mình cũng nhặt vài miếng bỏ vào miệng nhai. Ăn xong, hắn vốc nắm tuyết chà sạch tay, rồi giục ngựa quay đầu trở về thành.
Hắn vào đến cổng thành, phi ngựa đến dịch quán. Lúc này trời còn sáng, lệnh giới nghiêm trong thành chưa bắt đầu, trên phố khắp nơi đều là người đi bộ và xe ngựa vội vã trở về nhà, hắn buộc phải giảm tốc độ ngựa, tránh va chạm với người khác. Gần đến dịch quán, trên con phố rẽ từ đối diện có mấy kỵ binh phi tới.
Thần trí hắn vẫn còn hơi phân tán, cũng không nhìn nhiều, tùy ý kéo cương ngựa tạt vào lề đường một chút, rồi định tiếp tục đi tiếp. Không ngờ, đối phương lại dừng ngựa, tiếp đó, một cây roi ngang được giương lên, chặn trước đầu ngựa của hắn.
Bùi Thế Du quay nhìn sang. Người chặn ngựa lại chính là Thế tử Tề vương Thôi Hủ.
Hành động của Thôi Hủ như thế quả thật vô lễ, trong lòng Bùi Thế Du rất không vui. Nhưng nể mặt đối phương là chủ nhà, hắn tạm thời nén lại, hỏi xem có chuyện gì.
Thôi Hủ sầm mặt lại thu roi về:
– Vừa nãy ta cố ý đến bái phỏng mà không gặp ngươi, không ngờ ra ngoài lại gặp được ngươi. Ta đã bày tiệc rượu, mời ngươi đi theo ta.
Bùi Thế Du làm sao chịu đi theo, huống hồ giọng điệu của Thôi Hủ, thà nói là uy h**p còn hơn là mời mọc.
Hắn nhíu mày.
– Thế tử có chuyện gì cứ nói ở đây là được. Ta đang muốn trở về.
Biểu cảm Thôi Hủ càng lúc càng khó coi, khựng một chút, cuối cùng vẫn hạ thấp giọng nói:
– Ta nghe nói, ngươi sắp cưới con gái Lý thị kia?
Bùi Thế Du hơi sững lại, không ngờ gã mở miệng lại là chuyện này.
– Ta nói thật với ngươi, nàng ấy là người của ta. Ta biết ngươi đã cứu nàng ấy, ngươi muốn báo đáp thế nào, cứ nói với ta. Còn những chuyện khác, ta hy vọng ngươi tính toán nơi khác, đừng để ta phải khó xử.
Thì ra vào ban ngày, Thôi Hủ từ người được gã hối lộ chuyên môn thăm dò tin tức bên cạnh Điền Kính biết được, hôm nay Điền Kính bày yến tiệc tiếp đãi Bùi Nhị lang quân, mục đích lại là muốn gả công chúa cho hắn, thay cho việc gả muội muội liên hôn với hắn.
Từ sau lần gặp công chúa một lần, Thôi Hủ ngày đêm mong nhớ, vốn tưởng hôn sự đã chắc chắn rồi, không ngờ lại nổi biến cố bất ngờ. Đầu tiên là gã nghi ngờ Thôi Trọng Yến gây rối, bên đó còn chưa giải quyết xong, lại đột ngột nhận được tin tức này, chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang, càng cảm thấy nhục nhã tột cùng, thật khó mà nuốt xuống cho nổi.
Bên Tề vương, gã biết đi hỏi cũng vô ích, liền đi tìm Điền Kính hỏi chuyện.
Việc còn chưa định xong, Điền Kính lại biết rõ Thôi Hủ nóng nảy vô mưu, làm gì cũng chỉ dựa vào khí huyết xông lên, nên lúc này nào dám để gã biết kế hoạch thật sự. Ông ta chỉ mập mờ nói lấp lửng vài câu, nói rằng Tề vương lo lắng liên minh không thành, nghe nói Nhị lang Bùi gia mến mộ công chúa, nên tạm thời lấy công chúa ra để duy trì quan hệ, sau này chưa chắc sẽ thành, bảo gã kiên nhẫn chờ đợi. Ông ta còn nghiêm mặt cảnh cáo gã đừng có hành động l* m*ng, coi chừng lại chọc giận Tề vương.
Thôi Hủ sao chịu tin, lúc ấy chỉ cố nén giận mà rời đi, sau đó càng nghĩ càng tức, không nhịn được liền vội đến dịch quán, muốn tìm vị tên họ Bùi kia nói cho rõ, để hắn biết khó mà lui. Nhưng gã lại không biết, vị Bùi nhị lang quân này từ nhỏ đã không biết hai chữ “chịu thiệt” viết như thế nào, nói về tính khí, còn cao ngạo hơn cả gã.
Nghe xong, khuôn mặt tuấn tú của Bùi Thế Du lập tức tối sầm lại.
– Chuyện này ngươi nên đến tìm phụ vương của ngươi mà nói, đến đây tìm ta thì có ích gì!
Hắn lạnh lùng nói, rồi thúc ngựa bỏ đi.
Hai người nói chuyện giữa đường, một người là Thế tử Tề vương phủ, người kia là công tử Bùi thị Hà Tây được Tề vương đích thân nghênh đón vào thành mấy ngày trước, thực sự rất gây chú ý, nơi này lại gần dịch quán, giáp với khu phố phường, là nơi náo nhiệt nhất, sớm đã có người qua đường nhận ra, nhao nhao dừng bước quan sát.
Thôi Hủ bị hắn làm cho mất mặt trước công chúng, thẹn quá thành giận, làm sao chịu để người này cứ thế rời đi:
– Bùi Nhị kia, ta thấy ngươi nhỏ tuổi hơn ta, sợ ngươi chưa hiểu chuyện đời, lại là khách từ xa đến, nên mới nhường ngươi ba phần. Nếu ngươi cứ thích cố ý đối đầu với ta, thì cứ đi hỏi xem, Thôi Hủ ta từ khi nào là người sợ chuyện?
Bùi Thế Du dừng ngựa, thong thả quay đầu, nhìn chằm chằm Thôi Hủ, gằn từng chữ nói:
– Ta cứ kết hôn với cô ấy đó! Ngươi làm gì được ta?
Thôi Hủ ngây người, lúc phản ứng lại, vung một roi, đánh thẳng vào ngựa của tên họ Bùi này. Bốp một tiếng, Long Tử bị đau, hí dài một tiếng, móng sắt dậm loạn trên mặt đất.
Bùi Thế Du cúi nhìn vết roi hằn lên trên con ngựa yêu quý của mình, ngẩng phắt lên, đưa tay ra nắm lấy thân roi, thuận thế cuốn lại. Thôi Hủ không kịp đề phòng, bị hắn kéo tuột xuống ngựa, ngã nhào xuống đất.
Hắn vẫn chưa hả giận, một tay nắm chặt roi của Thôi Hủ, thuận thế cúi người xuống, lại giáng một roi vào lưng Thôi Hủ còn đang loạng choạng chưa đứng dậy được, một roi mạnh mẽ đánh vào lưng gã, trả thù cho ngựa yêu.
Đường phố vốn đang đông đúc bỗng chốc im lặng như tờ, người qua đường đồng loạt dừng bước, các cửa hàng hai bên cũng quên đóng cửa, tất cả đều nín thở lén nhìn.
Thôi Hủ không ngờ, tên họ Bùi này lại dám ra tay với mình khi còn đang là khách, không chút nể tình nào. Vừa rồi gã quất roi kia ra, vốn nghĩ chỉ cần gỡ lại chút thể diện thì cũng coi như xong, nào ngờ lại bị trả đòn ăn một roi này, mất mặt càng lớn, làm sao còn nhịn được nữa. Gã ném hết lời dặn dò của Điền Kính ra sau đầu, giận dữ gầm lên một tiếng, rút phắt đoản đao tùy thân ra, lao thẳng tới.
Bùi Thế Du xoay người lại trên lưng ngựa, giơ chân đá mạnh vào cánh tay gã, đoản đao văng ra xa. Tiếp đó, hai người liền vật lộn với nhau.
Hai người này đều từng ra chiến trường giết địch, đều là những kẻ hung hãn một địch mười, giờ đây một người cảm thấy mất mặt, một người bị chọc giận, vật lộn nhau bằng nắm đấm như vậy, cảnh tượng tất nhiên làm cho người ta vô cùng kinh hãi.
Rất nhanh có người kịp phản ứng lại, chạy vào dịch quán gần đó gọi người. Đợi đến lúc Dịch thừa và Bùi Tăng cùng các vị khách mang theo vệ sĩ chạy tới, nhìn thấy Thế tử và Bùi Nhị lang quân vẫn đang đánh nhau, khó phân thắng bại.
– Thế tử dừng tay! Bùi lang quân mau dừng tay!
Giữa tiếng khuyên can dừng lại của mọi người, Bùi Thế Du nắm lấy một mắt cá chân của Thôi Hủ, dùng sức xoay một cái. Thân hình to lớn của Thôi Hủ bị hắn vặn ngã xuống đất, không thể đứng dậy nổi, chỉ thở hổn hển từng hồi.
Bùi Thế Du lúc này nhìn có vẻ cũng chẳng khá hơn hắn là bao, mu bàn tay bị trầy xước, vạt áo bị rách, chắc cũng đã chịu chút đau đớn.
– Lang quân, huynh có bị sao không? – Vĩnh An lao lên hỏi.
Nhưng ngay lúc này, Thôi Hủ đang nằm dưới đất lăn một vòng, chộp lấy đoản đao vừa rơi xuống đất, nghiến răng đứng dậy, từ phía sau lại đâm về phía Bùi Thế Du.
– Lang quân cẩn thận!
Dưới tiếng hét thất thanh của Vĩnh An, Bùi Thế Du xoay người, móc chân quét một cú khiến Thôi Hủ ngã xuống đất, cùng với một tia hung quang lướt qua mắt, lại nhấc ủng giày lên, đạp mạnh vào ngực gã.
Thôi Hủ kêu lên một tiếng thảm thiết, mấy cái xương sườn đều gãy lìa, khóe miệng trào ra máu tươi, không thể nhúc nhích được nữa.
Mọi người kinh hãi ngây người, nhất thời không ai dám đi đỡ.
Bùi Thế Du vẻ mặt âm trầm, lau máu rỉ ra ở khớp xương mu bàn tay, bỏ lại Thôi Hủ đang r*n r* đau đớn dưới chân mình, dắt ngựa đi thẳng về dịch quán.
Người xung quanh vội vàng nhường đường, nhìn bóng dáng hắn biến mất rồi mới vội vàng khiêng Thôi Hủ đi.
Trời tối sầm lại, Bùi Thế Du đang ở trong chuồng ngựa, đích thân bôi thuốc cho Long Tử, Bùi Tăng đi tới, nói ông đã tiễn Điền Kính về rồi.
Vừa rồi Điền Kính vội vã đến dịch quán, lại không phải để trách tội, mà là để xin lỗi về hành động l* m*ng của Thế tử, mong Bùi lang quân đừng chấp nhất với gã. Thiếu chủ không ra gặp, Bùi Tăng đành phải thay hắn đi gặp khách, lúc này mới trở lại.
Bùi Thế Du vẫn không nói lời nào.
Bùi Tăng khẽ thở dài, đổi lời, định khuyên hắn đi xử lý vết thương trên người, thì lúc này, Vĩnh An vội vã chạy tới.
– Lang quân ơi! Vị Sắt Sắt cô cô kia đến rồi! Nói là muốn gặp mặt lang quân. Lang quân ngài có gặp không ạ?