Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 22

Lý Nghê Thường giơ cổ tay lên, để mặc cho từng giọt máu nhỏ xuống, tụ lại thành một vệt đỏ sẫm. Tiểu Kim Xà no bụng rồi yên tĩnh cuộn mình lại, nằm ngoan ngoãn trên đầu gối nàng. Vết thương cũ đầu tiên trên cổ tay vừa mới đóng vảy, còn lại một vết đỏ mờ, vết thứ hai đã nối tiếp mà đến.

Sau khi tế máu xong, nàng không hề buồn ngủ, tiện tay lấy một miếng lụa trắng thấm máu vết thương, ngồi xuống, tâm trí vẫn bị chiếm giữ bởi một tin tức vừa biết được đêm nay. Thôi Huệ Nương đột nhiên mắc bệnh nặng, không thể thực hiện hôn ước, nhưng liên minh giữa hai nhà Bùi – Thôi lại không thể vì thế mà đứt đoạn. Vì vậy, nàng phải gả cho vị thiếu niên lang Bùi gia kia.

Từ khi được đưa đến đây, chỉ vỏn vẹn hơn một tháng, nàng đã lần lượt bị gả cho ba người đàn ông. Thế nên đêm nay, khoảnh khắc vừa nghe tin này từ miệng cô mẫu, nàng không hề cảm thấy bất ngờ, thậm chí trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, chỉ muốn bật cười.

Không phải vì vui mừng, mà là vì buồn cười.

Gió đêm thổi làm ánh nến lay động không ngừng. Nàng trầm tư một lát, đợi vết thương trên cổ tay đã cầm máu, cất Tiểu Kim Xà đi, rồi đứng dậy bước ra ngoài.

– Công chúa định đi đâu ạ? – Tỳ nữ kịp thời đi theo.

Lý Nghê Thường sải bước về hướng tẩm thất của Huệ Nương.

Từ bên ngoài nhìn vào, nơi ở của Huệ Nương tối om không ánh đèn. Ban ngày đã có mấy lượt người đến thăm bệnh, sau đó cổng viện liền bị khóa chặt, không còn mở ra nữa. Nàng gõ cửa hồi lâu, mới nghe thấy khe cửa khẽ mở, lộ ra cái đầu của một hầu gái, nói rằng tiểu nương tử cần tĩnh dưỡng, lang trung dặn không nên để người khác làm phiền.

Lý Nghê Thường đẩy cửa ra, đi thẳng vào tẩm đường của Huệ Nương.

Trong phòng chỉ có nhũ mẫu ngồi một mình, mí mắt đỏ hoe, nét mặt đờ đẫn, chẳng biết đang nghĩ gì, bị tiếng cửa Lý Nghê Thường đột ngột mở ra làm giật mình nhảy dựng lên, quay đầu thấy là nàng thì vội vàng đi tới hành lễ. Cô ta cũng biết mục đích nàng đến là để thăm Huệ Nương, không dám ngăn cản, nhìn nàng đi đến giường bệnh.

Thôi Huệ Nương mặt mày tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền, hôn mê bất tỉnh.

Lý Nghê Thường đứng bên giường một lúc, ngồi xuống, luồn tay vào chăn, nắm lấy một bàn tay lạnh ngắt của cô ấy. Nhũ mẫu đứng bên cạnh khẽ giải thích, Huệ Nương vốn dĩ thân thể yếu ớt, lần này phát bệnh nặng như vậy, lang trung nói là tà phong xâm thể, chắc là do tích tụ lâu ngày, nhất thời chưa có cách nào chữa trị được, chỉ đành kê đơn theo triệu chứng để từ từ điều dưỡng.

Đột nhiên, mí mắt Huệ Nương khẽ động đậy, bàn tay trong chăn cũng khẽ cử động, như đang giãy giụa cố gắng tỉnh lại. Nhưng do bệnh tình quá nặng, nàng rốt cuộc không chống đỡ nổi, rất nhanh, lại chìm vào giấc ngủ sâu.

Lý Nghê Thường đè nén nỗi buồn trào dâng trong lòng, khẽ vén chăn lên, định đặt tay cô ấy về chỗ cũ. Ánh mắt lướt qua mu bàn tay cô ấy, nàng dừng lại một chút, sau đó, từ từ kéo cao tay áo nàng ấy lên, nhìn chằm chằm vào một vệt đỏ hình đầu kim trên da mặt trong cánh tay, rồi lại nhìn cánh tay kia, kiểm tra cả sau tai. Cuối cùng nàng áp sát vào Huệ Nương, nhắm mắt lại, khẽ ngửi mùi thuốc đã khô đọng lại nơi khóe môi. Nàng ngửi thấy một luồng mùi tanh như cá ươn, tuy mùi rất nhạt, nhưng vẫn bị nàng nắm bắt được.

Ngay tức thì, tim nàng đập nhanh hơn.

– Sao tiểu nương tử sao lại tới đây? Đã muộn rồi! Cô mau đi nghỉ ngơi đi!

Phía sau truyền đến một giọng nói, Lý Nghê Thường quay đầu lại, thấy Tào nữ quan vội vàng chạy tới, đứng sau lưng nàng, thúc giục liên hồi.

Xem ra, bà ta cũng đã đến đây, đang phục vụ Huệ Nương.

Lý Nghê Thường lại nhìn Thôi Huệ Nương vẫn nhắm mắt, từ từ đứng dậy, quay người đi ra ngoài.

Ban đầu bước chân nàng rất chậm, dần dần, khi nàng chắc chắn mình không nhìn nhầm thì bắt đầu tăng tốc, đi càng lúc càng nhanh, đi ngang qua cửa phòng mình ở, bước chân vẫn không dừng lại.

– Công chúa, đến nơi rồi ạ!

Tào nữ quan ở phía sau gọi, nàng như không nghe thấy, tiếp tục rẽ hướng về tẩm đường của cô mẫu, chạy một mạch tới, xông vào. Tào nữ quan bám sát theo sau, ra hiệu cho bà vú mở cửa, hai người đồng sức, muốn ôm nàng khiêng ra ngoài.

Cả hai người này đều là những người có thể chất khỏe mạnh, bắt nàng dễ dàng như bắt gà con. Lý Nghê Thường bị khống chế, không thể động đậy chút nào, giận dữ cắn mạnh một cái vào tay Tào nữ quan. Nữ quan già đau đớn kêu lên một tiếng thảm thiết, vội vàng buông tay ra, bàn tay đã bị răng của Nghê Thường cắn đến chảy máu. Bà vú kia thấy nàng thay đổi thái độ hiền lành thường ngày, hai mắt trợn to, vẻ mặt hung dữ, không khỏi bị dọa sợ, vội vàng buông tay, lùi lại vài bước.

Lý Nghê Thường nhổ bọt máu trong miệng ra, bò dậy từ dưới đất, quay đầu lại muốn đi vào trong. Tào nữ quan thấy vậy, bỏ qua cơn đau, lại xông lên, lần này không dám dùng sức mạnh, chỉ không ngừng nói Trường công chúa đã nghỉ, ban ngày người cũng không thoải mái, van xin nàng mau về đi.

– Cho công chúa vào đi! – Đúng lúc này Sắt Sắt đi ra, nói.

Tào nữ quan liếc nhìn cửa sổ, đèn đã sáng, đành phải đồng ý. Lý Nghê Thường đẩy cửa bước vào.

Trường công chúa quả nhiên đã nghỉ ngơi rồi, tóc búi đã được tháo, khoác một chiếc áo choàng, nửa nằm nửa dựa vào một cái lò sưởi được bọc vải gấm dày, xoay mặt nhìn thấy Lý Nghê Thường xông vào, đánh giá nàng từ trên xuống dưới hai lần, nói:

– Sao thế? Việc gì làm con tức giận đến thế?

Tay Lý Nghê Thường vẫn còn hơi run. Nếu nàng đoán không sai, Huệ Nương đã bị hạ một loại độc có tên là Huyết Căn tán. Thứ này sau khi phơi khô rồi tán thành bột, dùng với liều lượng nhỏ thì chỉ khiến người ta sinh ảo giác.

Năm xưa, khi ảo thuật thịnh hành trong cung, các ảo thuật sư để lừa người dối mắt, thường lén phun vật này tại hiện trường, các quan lại và quý nhân có mặt hít phải, đều có thể theo màn trình diễn mà bước vào ảo cảnh, trải nghiệm các loại cảnh tượng kỳ lạ mà ban ngày không thể tưởng tượng được. Nhưng nếu quá liều, sẽ dẫn đến hôn mê, và cuối cùng là cái chết. Loại độc này không phổ biến, người biết rất ít. Nhìn trạng thái của Huệ Nương, lượng hấp thụ đã không ít, chỉ cần thêm một chút nữa, chắc chắn sẽ chết.

Mười năm nay, đây là lần đầu tiên nàng căm hận bản thân không thể cất tiếng, đến nỗi chẳng thể trọn vẹn bộc lộ cơn phẫn nộ đang dâng tràn trong lòng. Nàng chạy đến trước án, chộp lấy bút, dưới ánh mắt của Trường công chúa, vội vàng viết xuống.

– Vì sao lại muốn hạ độc Huệ Nương?

– Chỉ vì để ta đi thay thế?

– Các người rốt cuộc có âm mưu gì!

Viết xong, nàng ném cây bút còn vương mực đi, lạnh lùng nhìn Sắt Sắt bước tới, dâng những lời nàng viết cho cô mẫu xem. Tào nữ quan kia cũng vội vàng theo vào, ôm lấy bàn tay vừa mới bị cắn rớm máu, thì thầm nói vài câu vào tai cô mẫu, đoán là nói về việc nàng vừa đến chỗ Huệ Nương.

Nếu nói, đêm nay lúc vừa nghe cô mẫu nói muốn gả nàng cho Bùi Nhị lang, nàng còn chỉ thấy chuyện này hoang đường đến nực cười, thì giờ đây, sau khi biết Huệ Nương bị hạ độc, nàng đã có thể khẳng định, đằng sau quyết định này, chắc chắn có một âm mưu không thể nói ra.

Nàng quá hiểu cô mẫu của mình.

Trường công chúa nhận lấy, liếc qua, rồi hờ hững đặt xuống. Sắt Sắt và Tào nữ quan liền lui ra ngoài.

– Trước kia cô mẫu nghe người ta nói, con ở bên đó ngày ngày quấn lấy lão nô kia trồng cỏ cắt thuốc. Lão ta không phải người có đạo đức tốt gì. Cô mẫu vốn chỉ phái người qua đó để trị bệnh cho con thôi. Không ngờ, bệnh con chưa khỏi, lại học được chút ít nghề của lão nô kia.

Bà ta thong thả nói, ngồi dậy khỏi giường, chỉnh lại một chút vạt áo choàng bị nhàu nhúm trước ngực, rồi ngẩng mắt lên.

– Đúng vậy, Huệ Nương không phải bị bệnh, mà là bị hạ độc. Nhưng, nếu con cho rằng là ta hạ độc, thì con đã nhầm rồi. Tuy ta là mẹ kế, ta cũng không thích con nhó kia cả ngày co rúm lại như con chuột nhỏ, thấy ta còn như thấy ma, nhưng cũng không đến mức phải loại bỏ nó. Kẻ hạ độc khiến nó không mở miệng, là phụ thân nó, không liên quan đến ta.

Trong đầu Lý Nghê Thường hiện lên khuôn mặt có vẻ chính trực mà uy nghiêm của Tề vương, không khỏi hít một hơi lạnh.

– Hổ dữ không ăn thịt con, nhưng có đôi khi, không còn cách nào khác.

Trường công chúa thở dài thườn thượt, nét mặt có chút thương cảm, như thể điều này cũng gợi cho bà nhớ về một chuyện cũ xa xăm nào đó.

– Tóm lại, chuyện này con không cần hỏi nhiều. Con nghe lời cô mẫu, về nhà an tâm chờ gả đi. Việc này cũng là vì tốt cho con.

 Cuối cùng bà ta khuyên.

Lý Nghê Thường không hề nhúc nhích, chân như mọc rễ, chỉ nhìn chằm chằm cô mẫu ở đối diện.

Trường công chúa nhìn nàng một lúc, khẽ lắc đầu.

– Con nhất quyết muốn hỏi, vậy ta cho con biết! Như vậy cũng tốt, để con có sự chuẩn bị, đến lúc đó sẽ không bị bất ngờ, lỡ như vì thế mà xảy ra sơ suất sẽ lại không hay.

Trường công chúa trầm ngâm, cân nhắc xem nên mở lời thế nào.

– Tề vương sở dĩ làm vậy, là bởi vì thế cục. Thế cục thay đổi, buộc phải thay đổi.

Bà ta kể lại quá trình Thôi Huệ Nương tình cờ nghe lén được bí mật.

– … Ông ta ngày đêm đều nghĩ đến việc xuống phía nam, làm sao có thể bỏ qua một cơ hội gửi đến tận miệng như thế này. Huệ Nương tuyệt đối không thể dùng được, chỉ có thể là con.

Cơn giận phút trước đã biến mất, thay vào đó là một cảm giác lạnh thấu xương, từ dưới chân Lý Nghê Thường dâng lên. Trước mắt nàng lướt qua một bóng hình cầm kiếm xông pha hiểm nguy, dẫn nàng đi qua nơi tuyệt địa. Dưới cây tuyết tùng, sau chiếc mặt nạ là khuôn mặt của một thiếu niên tuấn tú rạng rỡ.

Những người này, sao lại dám chắc chắn rằng thiếu niên đó sẽ bước vào cái bẫy mà họ giăng ra?

Dường như biết được suy nghĩ trong lòng nàng lúc này, Trường công chúa tiếp lời:

– Việc này, phía con không cần lo lắng. Bên Bùi gia, bọn họ vốn đã đồng ý hôn sự rồi…

Bà ta nhìn Nghê Thường.

– Ta cũng đã hỏi Sắt Sắt, thiếu niên kia hẳn là có thiện cảm với con. Còn về chuyện giữa Bùi gia và tiên đế năm xưa, vốn chỉ là hiểu lầm, từ lâu đã được làm rõ, tiên đế sau này cũng đã cố gắng bù đắp rồi, có trời đất chứng giám. Theo tổ huấn Bùi gia, làm sao có thể chấp nhất một chút chuyện xưa mà coi thường nguyện vọng của dân chúng Hà Tây và Thanh Châu? Hơn nữa, con là công chúa đích xuất của Thánh triều, vốn có tiếng thơm, gả cho Bùi gia, đây hẳn là vinh quang của Bùi gia…

Lý Nghê Thường đã không còn nghe thấy cô mẫu đang nói gì nữa, nàng nhìn chằm chằm hai bờ môi đỏ không ngừng khép mở đối diện, rùng mình một cái, đột nhiên quay người bỏ chạy.

– Ý con là gì đây? Chẳng lẽ con cũng giống như Huệ Nương kia, không chịu nghe lệnh?

– Ta nói cho con biết, A Kiều à, Thôi Huệ Nương có thể không nghe theo, nhưng con thì không thể không nghe theo!

Phía sau, giọng cô mẫu lạnh lùng vang lên.

– Lẽ nào con cứ tiếp tục không biết điều? Con đã đủ may mắn rồi! Khi bằng tuổi con, ta đã phải đi hầu hạ một lão già có thể làm ông nội ta rồi! Con nghĩ ta muốn hay sao? Con là công chúa Thánh triều, ta cũng thế! Con sinh ra đã cao quý hơn ta không?

Bàn chân như bị mũi tên ghim chặt xuống đất, Lý Nghê Thường dừng lại.

– Lúc đó ta cũng không muốn gả cho lão già kia. Ta hận không thể chết đi. Đáng tiếc ta không thể chết, ngay cả tư cách chết ta cũng không có, chỉ vì ta là công chúa. A Kiều, muốn trách thì trách chúng ta vận số không tốt, không sinh ra vào Thánh triều trước kia. Bây giờ ta chỉ muốn con đi một bước lấy lệ thôi, chuyện xong rồi, Thôi Trọng Yến vẫn sẽ một lòng trung thành với con, con còn bất mãn gì nữa? Cô mẫu có chỗ nào có lỗi với con?

– Ngày đó nếu không phải ta vứt bỏ con ta, con có thể sống đến hôm nay được không? Nếu không phải ta bảo vệ con, con sẽ phải chịu kết cục thế nào? Bao nhiêu năm nay, ta ký thân gửi phận, nhẫn nhục cầu toàn, khó khăn lắm mới thấy có hy vọng. Chuyện này, đã đến nước này, mũi tên đã rời khỏi dây cung, không thể không bắn, nếu con không nghe theo, Thôi Côn sao chịu bỏ qua? Thánh triều làm sao có thể phục lập? Tất cả sự sỉ nhục và đau khổ mà cô mẫu đã phải chịu đựng vì Thánh triều, vì con, lẽ nào đều đổ sông đổ biển?

– Nghê Thường à, cô mẫu vốn nghĩ, con không phải là người xốc nổi bốc đồng đến vậy!

Tẩm đường tĩnh lặng trở lại.

Một lát sau, giọng Trường công chúa lại vang lên bên tai nàng.

– A Kiều à, con xem, ai đến rồi kìa?

 Lời lẽ của bà ta lại trở nên dịu dàng hơn nhiều.

Lý Nghê Thường từ từ ngẩng đầu lên. Sắt Sắt dẫn theo một thiếu niên, không biết từ lúc nào đã vào tẩm đường, dừng lại ở một góc. Thiếu niên nhìn chừng mười bốn mười lăm tuổi, dung mạo thanh tú, rất gầy yếu, đang dùng ánh mắt rụt rè của mình lén lút nhìn sang. Khi phát hiện Nghê Thường nhìn sang, cậu bé do dự một chút, cuối cùng, như thể lấy hết dũng khí, gọi nàng bằng giọng nhỏ như muỗi kêu:

– A tỷ ơi…

Nghê Thường đứng sững lại.

– Đây chính là A đệ của con, Lung Nhi đó! – Trường công chúa dịu dàng nói. –  Mấy ngày trước nó đã tới đây rồi, vì năm xưa đã chịu quá nhiều khổ cực, cơ thể cực kỳ suy nhược, nên đã phải nghỉ ngơi vài ngày trước. Con cũng vậy, vừa về, cũng cần nghỉ ngơi. Cô mẫu vốn đã định hai ngày này sẽ cho hai chị em gặp nhau rồi.

Lý Nghê Thường bước từng bước về phía cậu bé. Lý Lung mở to mắt nhìn, đột nhiên, cậu bé thoát khỏi tay Sắt Sắt, lao về phía nàng, quỳ xuống chân nàng, ôm lấy chân nàng.

– A tỷ! Năm đó chúng ta chạy khỏi từ Đài thiêu, rồi gặp loạn binh, đệ và tỷ tỷ bị chia cắt, đệ cứ tưởng sau này đệ không bao giờ có thể gặp lại tỷ tỷ nữa!

Lý Lung ngẩng mặt khóc nức nở, bỗng như nhớ ra điều gì, vừa lau nước mắt vừa vén góc áo, cuộn một đoạn ống quần lên, chỉ vào một vết sẹo cũ đã lưu lại nhiều năm:

– A tỷ ơi sao tỷ không nói gì? Tỷ không tin đệ ạ? Tỷ xem, ngọn lửa năm đó đã cháy đến người đệ rồi.

Lý Nghê Thường cúi nhìn Lý Lung, cuối cùng, nàng đưa tay từ từ ôm lấy đầu cậu bé, nước mắt cũng theo đó mà rơi xuống.

Trên một phần bắp chân của nàng cũng có một vết bỏng tương tự.

Sắt Sắt vẫn lặng lẽ đứng ở góc phòng, ngây người nhìn Lý Nghê Thường và thiếu niên kia, vành mắt đột nhiên đỏ hoe lên.

Chiều hôm sau, Bùi Thế Du nhận được lời mời của Điền Kính, mời hắn qua phủ dự tiệc. Người này ở Thanh Châu cũng là một nhân vật quan trọng. Bùi Thế Du tuy lười biếng giao du, nhưng không chịu nổi lời khuyên của Bùi Tăng, cuối cùng vẫn cùng đi dự tiệc.

Điền Kính vô cùng nhiệt tình, bày ra tiệc thịnh soạn, mời rất nhiều quan lại và danh sĩ Thanh Châu cùng ngồi, trong bữa tiệc rót rượu ca múa không ngừng, vô cùng náo nhiệt. Sau khi khách và chủ đàm đạo xong, mọi người lần lượt ngồi xuống, Bùi Tăng mở lời hỏi thăm bệnh tình con gái Tề vương trước, nghe Điền Kính nói nàng tạm thời chưa có chuyển biến, trong lòng không khỏi lo lắng, đâu còn tâm trí yến tiệc, nhưng mình là khách, phải thuận theo chủ, đành phải nén tâm tình ngồi xuống. Trong bữa tiệc, thiếu chủ nhà ông vẫn lạnh lùng, nói không nhiều, Bùi Tăng sợ không khí nhạt nhẽo, khiến chủ nhà mất mặt, dĩ nhiên cũng thay thiếu chủ ra sức giao thiệp. Cuối cùng gần tàn tiệc, Điền Kính đứng dậy thay y phục, mời ông cùng đi.

Đây hẳn là chủ nhà có việc riêng cần bàn, Bùi Tăng sao lại không biết, liền đi theo Điền Kính đến sảnh phụ. Điền Kính trước tiên xin lỗi ông về chuyện của cháu gái, nói Tề vương vô cùng áy náy.

– Huệ Nương nhà ta e là không có cái phúc này rồi.

Bùi Tăng khẽ thở dài, bảo ông ta khuyên Tề vương hãy an ủi cho tốt, đừng vì chuyện này mà quá đau buồn.

– Hai nhà vốn dĩ có quan hệ tốt nhiều đời, nay lại gặp loạn thế, tất nhiên phải nương tựa lẫn nhau, liên hôn tuy là thêm hoa trên gấm, không thành cũng không có vấn đề gì lớn.

Điền Kính vô cùng cảm kích, đưa tay áo lau nước mắt, nói:

– Nói thì nói thế, nhưng trong loạn thế này, sói lang lộng hành, chuyện liên hôn không chỉ là chuyện riêng của hai họ chúng ta, mà là đại sự liên quan đến vạn dân hai vùng Hà Tây và Thanh Châu. Tề vương hiện có một phương pháp khác, không những có thể duy trì hôn nhân, mà còn có thể tôn vinh vinh quang của Bùi gia. Chuyện này nếu thành, ắt sẽ thành giai thoại đương thế.

Bùi Tăng khó hiểu, liền hỏi chi tiết. Điền Kính nói:

– Tiền triều có một vị Chước Xuân công chúa, không biết trưởng giả đã từng nghe đến bao giờ chưa?

Bùi Tăng cũng từng nghe danh, gật đầu:

– Chính là vị công chúa có danh điềm lành đúng không? Nghe nói mười năm trước, khi công chúa còn nhỏ, Mạt Đế từng định dẫn cô bé cùng tự thiêu tế trời. Nào ngờ trời bỗng đổ mưa lớn, Mạt Đế cho là ý trời, đã thả cô bé đi. Cũng không biết giờ cô bé rốt cuộc thế nào.

– Chính là vị công chúa này. Vì có trời cao phù hộ, cô bé an toàn vô sự, nay đã trưởng thành. Ý của Tề vương chính là, chi bằng mời Bùi Nhị lang quân kết thành phu thê với công chúa. Như vậy, một mặt có thể an ủi lòng dân hai vùng, mặt khác, cũng có thể trong loạn thế này, nêu cao danh tiếng cô trung hai mươi năm của Bùi gia.

Bùi Tăng rất bất ngờ.

Đối phương đã nói như vậy, hiển nhiên vị công chúa kia hiện giờ hẳn đang ở bên Tề vương. Liên tưởng đến thân phận vốn có của Tề vương phu nhân, chuyện này cũng không coi là gì quá kinh thiên động địa. Nhưng mà…

– Đa tạ tấm lòng của Tề vương. Chỉ là chuyện này không phải chuyện nhỏ, công chúa kim chi ngọc diệp, tôn quý…

Bùi Tăng đang định từ chối trước, còn chưa nói xong, không ngờ Điền Kính nói:

– Trưởng giả không cần quá lo lắng. Ta nói thẳng cho ngài biết. Bùi Nhị lang quân và công chúa không những đã từng gặp mặt, mà còn cực kỳ có duyên nữa đấy!

Bùi Tăng ngẩn người, thấy Điền Kính mỉm cười nhìn qua, chợt hiểu ra:

– Chẳng lẽ công chúa lại chính là tiểu nương tử mà lang quân nhà ta đã cứu về?

– Đúng vậy! – Điền Kính vỗ tay cười. – Ngài nói xem có duyên không? Nếu không phải trùng hợp như vậy, Tề vương cũng không dám có ý định vun đắp se duyên. Trưởng giả về nhà, chi bằng nói cho Bùi lang quân nghe trước, xem ý tứ của cậu ấy thế nào, rồi quyết định cũng không muộn.

Nếu thật là cô gái kia, thì dường như lại có chút khác biệt.

Bùi Tăng nén hết kinh ngạc trong lòng, quay về tiền đường, nhịn đến khi yến tiệc tan mới từ biệt đi ra. Chưa kịp về tới dịch quán, ông đã kéo Nhị lang quân đến một nơi vắng vẻ, sốt sắng muốn kể lại những gì vừa nghe được cho hắn.

Bình Luận (0)
Comment