Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 21

Đợi tiếng bước chân của Bùi Tăng đi xa, Điền Kính vừa nãy ẩn mình sau cánh cửa ngăn mới xuất hiện.

Ông ta đến từ sáng sớm là vì nghe tin đêm qua Thôi Huệ Nương đột ngột mắc bệnh hiểm nghèo, trong lòng có chút bất an, vừa mới gặp mặt chưa nói được hai câu thì Bùi Tăng đã đến, nên ông ta đành phải tạm tránh mặt. Lúc này trước mặt không còn ai khác, ông ta không kìm được sự lo lắng, lại hỏi thăm tình hình của cháu gái.

– Rốt cuộc là sao vậy huynh? Sao tự nhiên nó lại đột mắc bệnh hiểm nghèo?

Thôi Huệ Nương là một mắt xích quan trọng trong kế hoạch đêm qua, nếu nàng có sơ suất, toàn bộ sự việc sẽ không thể thực hiện được.

Tề Vương sầm mặt xuống, kể sơ qua về sự cố đêm qua, lướt qua đoạn mật thất, chỉ nói Huệ Nương vừa khéo trốn ở gần đó, sự việc đã bị nàng biết.

Máu trong lòng Điền Kính lập tức lạnh toát. Cháu gái vốn nhút nhát yếu đuối, kế hoạch đã bị nàng biết, dù nàng chịu nghe theo sắp xếp của Tề Vương lên đường, nhưng lỡ trên đường hay trong lễ cưới nó có biểu lộ bất thường, dù là nhỏ nhất thì cũng là nguy cơ cực lớn. Người nhà họ Bùi lại không phải tầm thường, nếu có bất kỳ nghi ngờ nào, hậu quả có thể tưởng tượng được.

– Chuyện này… chuyện này phải làm sao đây…

Một lát sau, Điền Kính lẩm bẩm. Bỏ cuộc ngay lúc này thì quá đỗi không cam lòng. Mà tiếp tục thực hiện, rủi ro lại quá lớn.

 Tề Vương không nói gì, chỉ chuyển sang chủ đề khác:

– Ta hỏi đệ, lời hứa của Tôn Vinh liệu có thể tin được mấy phần?

Điền Kính biết ông hỏi về Từ Châu và Túc Châu, cố gắng trấn tĩnh, đáp:

– Trận Đồng Quan thất bại, lão ta như gãy mất một cánh, nguyên khí đã tổn thương. Hiện tại, e rằng lão ta cũng không dám lật lọng.

 Tề Vương chậm rãi nói:

– Đệ đi bảo Thượng Quan Tán truyền lời, nói Tôn Vinh hãy giao Từ Châu và Túc Châu cho ta trước, ta sẽ theo kế hoạch mà làm, trừ bỏ huynh đệ Bùi gia cho hắn.

Điền Kính sửng sốt.

Tôn Vinh để bày tỏ thành ý nói là nhường Đức Châu trước, hai nơi còn lại sẽ giao sau khi sự việc thành công. Giờ Tề Vương lại muốn lão ta giao cả ba nơi trước?

– Chuyện này… Tôn Vinh già đời xảo quyệt, e là sẽ cố kỵ, chắc không chịu buông tay nhanh chóng đâu…

Tề Vương khẽ hừ một tiếng:

– Lão ta không nói, chẳng lẽ ta lại không biết? Lũ man di phương Bắc kia vừa hận vừa sợ nhà họ Bùi, mười phần thì tám chín phần là lão ta đã ngầm giao dịch với man di phương Bắc, giúp họ nhổ cái đinh là nhà họ Bùi đang cắm ở Hà Tây ra, man di phương Bắc sẽ cho lão ta mượn binh mã. Nếu không, lão ta làm sao có thể hào phóng mà mở miệng nhường cả hai nơi đó cho ta được.

Điền Kính bừng tỉnh hiểu ra:                                                   

– Đúng rồi! Nhất định là như vậy! Lão tặc này quả nhiên vô sỉ, trong mắt hoàn toàn không có dân chúng Hà Tây! Vẫn là tỷ phu nghĩ được sâu xa. Hiện tại chúng ta mới là hy vọng lớn nhất để lão ta có thể trừ bỏ huynh đệ Bùi gia, chẳng trách lão ta chịu nhường đất. Là lão ta đang muốn cầu cạnh Thanh Châu chúng ta!

Thông suốt được mấu chốt này, Điền Kính thả lỏng không ít.

 – Đệ hiểu rồi, lát nữa đệ sẽ đi truyền lời luôn. Sau này, chỉ cần đoạt được Giang Đô và Ngô Việt, Tôn Vinh có muốn lật mặt, chúng ta cũng không sợ. Huống hồ, những man di kia chỉ biết lợi mà không có nghĩa. Lão ta bây giờ có thể sai khiến, sau này chúng ta cũng có thể.

Ông ta vừa dứt lời, lại nhớ đến chuyện cháu gái, niềm hy vọng trong lòng lập tức lại dập tắt. Suy nghĩ một lát, đột nhiên, đầu óc lóe lên:

– Tỷ phu! Đệ có cách rồi! Hôn sự giữa công chúa và thế tử chưa định, sao không tạm hoãn lại nhỉ?

Ông ta nói được một nửa thì dừng lại, nhìn về phía Tề Vương.

Tề Vương trầm ngâm một lát, phẩy phẩy tay.

Điền Kính biết ông vốn mưu kế thâm sâu, những gì mình nghĩ được, ông không thể không nghĩ đến. Sợ lại quấy rầy ông suy tính đại sự, ông ta vội vàng đứng dậy, cung kính nói:

– Mọi việc đều do tỷ phu quyết định. Đệ xin đi làm việc chính trước.

Điền Kính vội vã rút lui, trước mặt không còn ai, Tề Vương hơi cảm thấy mệt mỏi, bèn nới lỏng chiếc đai ngọc quanh eo vốn bó chặt thân thể mình suốt ngày, tựa nghiêng vào bình phong của giường ngồi để ngủ trưa. Ánh mắt ông ta rơi xuống một chiếc quạt tròn bên cạnh. Trên chiếc quạt đó vẽ một bức mỹ nhân đồ. Mỹ nhân trong tranh tựa nghiêng bên cửa sổ lá chuối, mặt xinh đẹp mang vẻ sầu muộn, như đang mong chờ phu quân sớm về, rất rung động lòng người.

Tề Vương nhìn một lát, nhắm mắt nằm suy nghĩ.      

Đêm khuya, tiếng trống canh ba loáng thoáng phát ra từ nơi xa của thành Thanh Châu, vượt qua bức tường cao lọt vào một căn phòng tối trong Tề Vương phủ.

Sắt Sắt khoác một chiếc áo choàng lớn che kín từ đầu đến chân, đi qua một cánh cửa nhỏ đã mở sẵn một nửa, kéo lê đôi giày thêu đế mềm bước qua một hành lang tối tăm không ánh sáng, rồi khẽ lách người vào trong một gian tẩm điện. Đèn đồng nửa sáng nửa tối, lồng hương lửa đỏ âm ỉ trong tro. Nàng như một làn hương thầm nồng đậm trong màn đêm dày đặc, theo làn gió đêm lặng lẽ lướt qua từng lớp màn trướng, cuối cùng, bước đến nơi sâu nhất của tẩm đường.

Trên chiếc giường chạm khắc hoa văn, một thân hình vạm vỡ nằm nghiêng vào phía trong. Người đó mặc áo lót, không động đậy, dường như đã ngủ. Sắt Sắt dừng lại trước giường, cố ý không bước lên. Một lát sau, nghe người đó khẽ ra lệnh bảo nàng tiến lên, nàng cười khẽ ra tiếng, lúc này mới dựa vào, nói nhỏ dịu dàng:

– Thiếp biết ngay mà! Thiếp mới đếm trong lòng đến chín, còn chưa tới mười, ngài đã không nhịn được rồi…

Người đó bất chợt đưa tay ra, kéo mạnh Sắt Sắt lên giường. Sắt Sắt kêu lên một tiếng kinh ngạc, chiếc áo choàng trên vai tuột xuống đất, giọng nói cũng dần chuyển thành run rẩy. Sau một hồi mây mưa, nàng từ từ thở ra một hơi, nói:

– Sao đêm nay đột nhiên lại muốn gọi thiếp thế? Thiếp còn tưởng ngài có tình nhân mới, đã quên thiếp từ lâu rồi chứ.

Người đó vẫn còn hơi th* d*c, nhắm mắt ngửa đầu nghỉ ngơi trên gối, đáp qua loa:

– Ai có thể sánh bằng nàng. Là do ta mấy ngày trước bận việc, mới lơ là nàng một chút. Chứ ta đã muốn gặp nàng từ lâu rồi.

 Sắt Sắt cười nhạt, châm chọc:                                                     

– Ai ngờ được Tề Vương bề ngoài đạo mạo, lại đi nói những lời này với một nha hoàn rửa chân trong nhà. Ngài coi thiếp là cô gái mười lăm mười sáu tuổi không biết gì? Đừng dùng những lời này dỗ dành thiếp nữa.

Tề Vương không những không giận, mà ngược lại, dường như cảm thấy thái độ này của nàng rất thú vị. Ông ta mở mắt nhìn nàng một cái, bật cười, nhấc tay kéo nàng lại gần, tay kia v**t v* bụng dưới tròn trịa của nàng, thì thầm bên tai dỗ dành:

– Ngày nào nàng có thể sinh thêm cho ta một đứa con trai thì tốt biết mấy.

Sắt Sắt nghe vậy, cuối cùng quay khuôn mặt kiều diễm của mình về phía Tề Vương, ánh mắt lưu chuyển:

–  Thiếp có là gì đâu, làm sao xứng để sinh con cho Tề Vương? Huống hồ… Tề Vương đã có một đứa con ngoan rồi mà?

Tề Vương nghiêm mặt:

– Ta nói thật. Lệnh tôn nàng tuy chỉ là một nhạc sư cung đình, nhưng lại có cốt cách sắt đá, hơn nữa trung can nghĩa đảm, thà chết không chịu khuất phục kẻ nghịch tặc. Năm xưa ta có phúc được nghe tận tai một khúc Tỳ Bà của ông ấy trong yến tiệc cung đình, như được nghe tiên nhạc. Đáng tiếc ông ấy trung thành lầm người. Hoàng đế nhà họ Lý bạc bẽo vô tình, vị Trưởng công chúa của nàng cũng chẳng hơn gì, chưa từng đối xử tốt với nàng bao giờ.

Phụ thân của Sắt Sắt vốn là nhạc quan trong cung, tinh thông mọi loại nhạc cụ, đặc biệt nổi danh với tài gảy tỳ bà, được xưng tụng là “đệ nhất nhạc sư trong cung”. Sau khi Trường An thất thủ, ông bị loạn quân bắt giữ. Trong một buổi yến tiệc, thủ lĩnh phản quân cùng thuộc hạ lấy việc tập thể làm nhục các cung nữ tiền triều làm trò tiêu khiển, lại sai ông đệm đàn tỳ bà trợ hứng. Ông phẫn nộ không tuân theo, cầm đàn ném thẳng vào kẻ cầm đầu khiến hắn trọng thương, kết cục bị xử ngũ mã phanh thây thảm khốc. Sắt Sắt khi ấy còn nhỏ tuổi, được Trưởng công chúa cứu, về sau được nhận làm nghĩa nữ.

– Còn về đứa con trai của ta…

Tề Vương thở dài một tiếng, chuyển chủ đề, nắm lấy một tay của Sắt Sắt để v**t v*:

– Nói đến thì lệnh tôn là Nhạc sư số một thiên hạ. Ta thấy ngón tay nàng thon dài, chắc cũng đàn được một khúc Tỳ Bà hay. Nhưng sao dường như ta chưa từng nghe nàng tấu cho ta bao giờ. Đêm nay đã đến, nàng tấu cho bản vương một khúc đi.

Sắt Sắt khẽ rũ mắt, thờ ơ nói:

– Thiếp từ nhỏ đã ngu dốt, chẳng học nổi mấy thứ đó, nên cha thiếp cũng không dạy.

Nói xong, nàng rút tay mình khỏi lòng bàn tay Tề Vương, liếc xéo người đàn ông bên gối:

– Thiếp còn lạ gì cái lão già nhà ngài, nói chuyện cứ thích vòng vo! Đừng nói những lời dễ nghe trước mặt thiếp nữa. Nói đi, đêm nay gọi thiếp đến rốt cuộc là vì chuyện gì?

 Tề Vương nhìn nàng, khẽ nhếch môi cười nhạt, rồi sắc mặt cũng dần nghiêm lại, trầm ngâm một lát, nói:

– Sáng nay Bùi Tăng đến tìm ta bàn chuyện cưới hỏi, vừa khéo Huệ Nương đêm qua đột nhiên phát bệnh nặng, đến giờ vẫn chưa biết sống chết ra sao. Nàng cũng biết đấy, vốn dĩ sức khỏe của nó đã yếu, lần này dù trời cao thương xót để nó khỏe lại, thì cũng không thể gả đi đúng hẹn được, nếu không chẳng khác hại Bùi nhị Lang quân. Chỉ là… hôn sự này, chẳng phải chuyện riêng của một nhà một họ, mà liên quan đến phúc họa của vạn vạn dân chúng Thanh Châu, nên tuyệt đối không thể vì vậy mà dứt bỏ.

Ông ta dừng lại một chút:

– Bát tự của công chúa và Hủ nhi không hợp, cưỡng ép thành hôn, e rằng điềm chẳng lành. Ta đang nghĩ, chi bằng bỏ đi ý định ấy. Lần liên hôn này, tại sao không đổi thành gả công chúa đi?

Sắt Sắt kinh ngạc vô cùng, ngồi dậy khỏi lòng Tề Vương, khoác áo cau mày nhìn ông ta:

– Lẽ nào ngài không biết nhà họ Bùi có thù hận Tiên đế? Sao lại nảy ra ý định như này được?

Năm ấy, khi Vũ Văn Túng ngang nhiên phản loạn triều đình, lòng người trong triều dao động dữ dội, không ít tiết độ sứ nắm binh quyền trong tay cũng ngấm ngầm quan sát tình thế, chuẩn bị tùy thời mà khởi binh theo sau. Chính trong hoàn cảnh rối ren ấy, Bùi đại tướng quân nhận mệnh xuất chinh dẹp loạn. Sau khi ông trấn áp được Vũ Văn và ổn định cục diện, hoàng đế lại nghe lời gièm pha của giám quân thái giám, nghi ngờ ông cố ý thả Vũ Văn Túng để mưu lợi riêng, nên đã giam giữ ông để thẩm vấn. Đại tướng quân ở trong ngục tái phát bệnh cũ, chẳng bao lâu sau thì qua đời; phu nhân cũng vì thương tâm mà nối gót theo. Dù về sau triều đình có minh oan truy phong, nhưng với từng ấy oan khuất, người nhà họ Bùi sao có thể không ôm hận trong lòng?

Tề Vương nói:                                                             

– Chẳng phải hoàng đế đã xử chém tên giám quân thái giám, chứng minh chính là do thái giám kia tống tiền không thành vu oan hãm hại rồi à? Đại tướng quân cũng đã được rửa sạch tội danh, lại được truy phong hậu thưởng, còn có thể làm gì hơn nữa? Nhà họ Bùi đời đời vốn chịu ơn sâu của Hoàng gia Lý thị, hơn nữa, liệt tổ mẫu của huynh đệ Bùi gia vốn là Thế Tông công chúa, hai nhà từ lâu đã gắn bó như một. Chuyện năm xưa, thì có can hệ gì đến công chúa bây giờ? Huynh đệ Bùi gia đều là người hiểu lẽ phải, trọng đại nghĩa, lẽ nào chấp nhặt những hiểu lầm ngày xưa này, mặc kệ sống chết của dân chúng hai nơi Hà Tây và Thanh Châu?

Thấy Sắt Sắt vẫn im lặng, Tề Vương tiếp tục nói:

– Trưởng công chúa bây giờ là phu nhân của ta, từ lâu đã là người một nhà. Đã là liên hôn, gả Huệ Nương, hay gả công chúa đi, thì có khác gì nhau? Hơn nữa, so với thân phận cao quý của công chúa, con gái ta có đáng là gì đâu. Bùi gia nhiều thế hệ trung lương, là trụ cột của Hà Tây. Chỉ có công chúa gả đi, mới xứng đáng biểu lộ tiết nghĩa kiên trung mà Bùi gia đã đơn độc giữ vững suốt hai mươi năm qua.

Sắt Sắt không đồng tình:

– Ngài nói hay đến mấy cũng vô dụng, Trưởng công chúa chưa chắc đã nỡ gả công chúa đi đâu.

 Tề Vương kéo nàng trở lại trên gối, cười nói:

– Cho nên mới cần cục cưng nàng ra tay, thay ta nói chuyện đàng hoàng với nàng ấy.

Sắt Sắt đẩy Tề Vương ra một chút:

– Thiếp không tin ngài có lòng tốt như vậy. Nếu ngài không thành thật nói rõ, thiếp có trăm miệng cũng không thể thuyết phục Trưởng công chúa được.

Tề Vương từ từ ngồi dậy, trầm ngâm một lát rồi khẽ nói:

– Nếu đã vậy, ta cũng không giấu nữa.

Rồi kể ra kế hoạch đó.

Sắt Sắt nghe xong, không giấu nổi vẻ kinh hãi trên mặt, hồi lâu mới thốt lên:

– Thật là độc ác!

Tề Vương chỉ nhìn nàng với ánh mắt bao dung và chiều chuộng:

– Thời loạn lạc hiểm ác, bốn bể dậy sóng. Đại trượng phu xử thế lập thân thì không câu nệ tiểu tiết. Nếu ta không độc ác, làm sao làm được chỗ dựa cho các nàng?

– Huệ Nương nhút nhát, lại không nghe lời, không thể dùng được. Bây giờ chỉ có công chúa mới có thể đảm nhận chuyện này. Nhớ kỹ, nàng tuyệt đối không được để công chúa biết, kẻo sinh ra sơ suất. Nàng cũng yên tâm, không cần các nàng nói, ta sẽ tất nhiên sẽ là người đầu tiên bảo vệ công chúa chu toàn, đưa công chúa trở về an toàn. Còn về Trưởng công chúa…

Ông ta dừng lại một chút:

– Không phải ta không giữ lời hứa, mà là tình thế đã thay đổi. Nàng hãy thay bản vương chuyển lời đến nàng ấy, e rằng ngày sinh nhật năm nay không thể khởi sự phục quốc được. Tuy nhiên, chỉ cần nàng ấy gật đầu, sau khi việc thành công, nhất định sẽ là ngày tiền triều phục lập mà nàng ấy hằng mong ngóng. Nàng ấy sẽ được tôn là Nhiếp Chính Đại Trưởng công chúa, được bổn vương, bá quan và trăm họ Thanh Châu cúi đầu quỳ lạy. Nếu lời này là dối trá, ta xin nguyện bị trời phạt! Ngoài ra, nàng ấy có bất kỳ yêu cầu nào khác, cũng cứ việc đề xuất. Chỉ cần bổn vương làm được, nhất định sẽ đồng ý.

Ông ta nói xong lời hào phóng, mỉm cười nhìn Sắt Sắt.

Sắt Sắt làm sao không hiểu, ý ngoài lời của Tề Vương, chính là nếu Trưởng công chúa không chịu hợp tác, thì đừng hòng ông giúp bà ấy phục quốc nữa. Nàng không nhịn tức đến bật cười.

– Đồ già vô liêm sỉ thất tín. Ngài không sợ Trưởng công chúa lật mặt với ngài, một cắt hai đường sao hả?

Tề Vương bật cười, lại đè Sắt Sắt xuống dưới thân, thì thầm:

– Bổn Vương rõ ràng biết nàng là một người khôn khéo, là do nàng ấy cố ý đưa nàng đến bên ta, vậy mà nàng đều có thể khiến ta ngoan ngoãn nghe lời, mặc cho nàng đánh mắng, cCó thể thấy được bản lĩnh của nàng. Chuyện bên nàng ấy, bổn vương cũng giao cho nàng xử trí…

Vào rạng sáng tối tăm nhất trước khi trời sáng, Sắt Sắt yên lặng bước ra khỏi họa đường như khi đến, trở về tẩm phòng của Trưởng công chúa. Hẳn là bà ấy đã thức suốt đêm, đón gió lạnh, đứng trước cửa sổ nhìn ra khoảng trời đêm tối đen ở xa. Sắt Sắt bước vào, quỳ xuống sau lưng bà ta, khẽ nói:

– Nô tỳ đã về ạ.

Trưởng công chúa quay mặt lại, thấy tóc mai nàng rối bời, khuôn mặt lúc này còn mang vài phần vẻ xuân, ngay cả giọng nói cũng khàn đi một chút. Rõ ràng đêm qua bị giày vò không nhẹ, bèn đóng cửa sổ lại, quay người bước đến, nhẹ nhàng nói:

– Con vất vả rồi, đứng dậy đi, đi thu dọn rồi nghỉ ngơi một chút, để dành nói chuyện cũng không muộn.

Sắt Sắt cảm ơn, rồi lắc đầu, đứng dậy từ dưới đất nói:

– Nô tỳ không mệt, lão ta đột nhiên gọi nô tỳ đến, quả nhiên là có đại sự.

 Tiếp đó, nàng kể lại từng lời của Tề Vương.

Trưởng Công Chúa mở to mắt, dựng mày, chửi ầm lên:

– Tên chó già họ Thôi đáng chết, dám dùng chuyện này uy h**p ta! Giả vờ làm trung thần lương tướng nửa đời, rốt cuộc cũng để lộ bản chất nghịch tặc rồi!

Sắt Sắt thấy sắc mặt bà ta trắng bệch, vội vàng an ủi:

– Trưởng công chúa bớt giận. May mà Trưởng công chúa đã sớm đề phòng lão ta, tương lai thế nào còn chưa biết được đâu. Chỉ là chuyện này liên quan đến công chúa, nô tỳ thấy lời nói của lão ta e rằng đã không còn đường xoay chuyển, xin Trưởng Công Chúa hãy quyết định thật sớm.

Trưởng công chúa nhắm mắt, hậm hực thở ra một hơi, cố gắng nén giận lại, từ từ ngồi xuống, cau mày hỏi:

– Chuyện này, con thấy thế nào?

Sắt Sắt nói:

– Nếu không tính đến sống chết của người Bùi gia, chúng ta chỉ cần cân nhắc hai chuyện. Một là công chúa có bằng lòng hay không, và làm sao bảo đảm an nguy của cô ấy. Chuyện thứ hai, chính là chuyện tàng bảo…

Thì ra, năm xưa giám quân thái giám kia sở dĩ đòi hối lộ, là bởi hắn biết được một lời đồn bí mật truyền lại từ đời trước, không rõ bắt nguồn từ đâu rằng tiên hoàng Thế Tông từng sủng ái Thọ Xương công chúa, từng ban tặng cho công chúa cùng phò mã một kho báu bí mật.

Tuy Bùi gia nắm giữ trọng binh, thế đại công khanh, nhưng mà ngoài phần đất phong đáng được hưởng cùng những phần thưởng tích lũy qua các đời vua ban tặng, họ vốn không hề có của cải riêng nào khác. Bất luận là dinh thự Hà Tây hay tổ trạch Hà Đông, mỗi món vật phẩm cất giữ trong nhà đều có nguồn gốc rõ ràng; cả gia tộc ăn ở tiết kiệm, thường xuyên giúp đỡ cố nhân cùng thân tộc, mà những đồ ban thưởng từ hoàng gia lại không thể tùy tiện sử dụng. Bởi vậy, một thời, cuộc sống của họ gần như có thể dùng hai chữ “thanh hàn” để hình dung, hoàn toàn không thể sánh với sự xa hoa phú quý của đám quyền quý kinh thành Trường An. Về điểm này, những mật thám từng được hoàng đế phái đi dò xét cũng đã xác nhận rõ ràng. Nếu thật sự tổ tiên Bùi gia có để lại một kho báu lớn như lời đồn, thì dòng họ ấy đâu đến nỗi thanh bần đến mức này. Khi ấy, hoàng đế sau khi thẩm vấn và nắm rõ nội tình, liền cho rằng đó chỉ là chuyện hoang đường vô căn cứ, rồi hạ lệnh xử tử tên thái giám kia.

Năm ấy, Trưởng công chúa cũng không hề để tâm đến chuyện đó, nhưng giờ đây, suy nghĩ của bà ta đã hoàn toàn khác.

Trưởng tử Bùi gia không có chỗ nương tựa, vậy mà vẫn có thể trong thời loạn thế ấy, giữa muôn vàn gian khó ấy mà dẫn dắt gia tộc quật khởi, mà năm đó, chàng mới chỉ mười tuổi. Trưởng công chúa không thể không hoài nghi, có lẽ lời đồn đãi kia là thật, rằng hậu nhân Bùi gia quả thực nắm giữ một kho báu. Chỉ là, có lẽ đã giấu quá sâu, khiến người đời và ngay cả Hoàng đế năm ấy cũng bị che mắt.

Trong Thế Tông thực lục ký từng ghi lại rằng, Thế Tông có một người con gái, ban đầu được phong làm Trâm Tinh quận chúa, sau đó thì được tiến phong làm Thọ Xương công chúa, rất được sủng ái, và được gả cho phò mã Bùi Tiêu Nguyên. Có thể khiến sử quan trong chính sử phải ghi xuống hai chữ “sủng ái”, đủ thấy nếu chuyện ấy là thật, thì khoản ban cho năm xưa tuyệt đối không phải số lượng nhỏ. Nếu có thể tìm được, ắt sẽ có hữu ích rất lớn cho việc phục hưng cơ nghiệp.

Theo kế hoạch ban đầu của Trưởng công chúa, Thôi Huệ Nương sẽ gả vào Bùi gia, Sắt Sắt thì lấy danh nghĩa thị nữ hồi môn đi theo hầu hạ, nhân cơ hội dò xét chuyện ấy. Nào ngờ, người tính chẳng bằng trời tính. Có vẻ như bắt đầu từ ngày đón Nghê Thường trở về, mọi kế hoạch đều dần lệch khỏi quỹ đạo trong dự tính của bà. Đến giờ phút này, càng là một biến cục lớn mà Trưởng công chúa chưa từng lường tới.

Trưởng công chúa lấy tay chống trán, nhắm mắt rất lâu, cuối cùng, mở mắt nói:

– Lão tặc ấy rõ ràng là thấy ta nay không còn chỗ dựa, nên mới dám cậy thế mà hung hăng như vậy. Nay thân ở dưới mái nhà người, chỉ đành tạm thời nhẫn nhịn thôi. Chúng ta trước hết cứ phải làm theo kế hoạch, việc lập quốc là trọng yếu hàng đầu. Chỉ khi cố quốc được khôi phục, mới tiện chiêu mộ nhân tài rộng rãi, sàng lọc để sử dụng. Bằng không, hết thảy đều chỉ là lời suông. Còn những việc khác… về sau đợi thời cơ mà hành sự.

– Sẽ có một ngày, ta sẽ khiến lão tặc này nếm trải quả đắng!

 Cuối cùng, Trưởng Công chúa nghiến răng, gằn từng chữ từng chữ nói.

Sắt Sắt cúi đầu vâng dạ. Một lát sau, nàng nhìn trộm Trưởng công chúa, hơi chần chừ, thăm dò:

– Vậy thì người Bùi gia…

Trưởng công chúa ban đầu dường như không nghe thấy, vẫn chống trán, nhắm mắt không động đậy. Nửa ngày, đúng lúc Sắt Sắt tưởng bà không đáp, thì nghe bà nói:

– Sao, con không đành lòng?

Sắt Sắt ngước mắt lên, thấy bà đã mở mắt, đang lạnh lùng nhìn mình, vội vàng đáp:

– Nô tỳ không dám. Chỉ là, vì có người Bùi gia ở đó, Hà Tây mấy năm nay mới có thể luôn giữ vững…

 Nàng ngừng lại.

– Ta hỏi con, người Bùi gia trung thành với quốc gia, hay là trung thành với quân chủ Lý thị ta?

Sắt Sắt sửng sốt, không đáp được.

Trưởng công chúa thờ ơ nói:

– Những kẻ tự xưng thanh lưu đại phu đó, ta hiểu rõ hơn ai hết. Miệng thì luôn tự cho mình là trực thần và trung thần, mở miệng ra thì nói nào là ‘vì thiên hạ’, ‘vì lê dân’. Gì mà xuất sĩ là vì thiên hạ, không vì quân chủ, là vì vạn dân, không vì một họ. Người Bùi gia lại càng như thế! Bắt đầu từ vị tổ tông của họ là Bùi Ký, trong mắt đã không có quân chủ. Vị Bùi Đại tướng quân kia cũng vậy. Mà huynh đệ Bùi gia bây giờ e rằng cũng chẳng khác gì! Bọn họ khác hẳn với Thôi Trọng Yến, ta biết rất rõ! Ta vốn không có ý làm chuyện này, nhưng hôm nay gặp phải, hẳn là ý trời phải là như vậy!

Sắt Sắt cúi đầu, vâng lời.                          

Trưởng Công chúa nghĩ kỹ thêm một lát, lại nói:

– Ta nghe nói, Tôn Vinh ban đầu sau khi đoạt Hà Đông đã từng hạ lệnh phá hủy nhà tổ Bùi gia, đào mộ tổ Bùi gia lên, muốn rải xương cốt tổ tiên Bùi gia khắp đồng hoang. Thế nhưng một đại hộ ở địa phương để giữ lấy đất tổ Bùi gia, đã tự nguyện đứng ra, dẫn người của Tôn Vinh đi phá nhà mộ của chính nhà mình. Con đi nói với Thôi Côn, rằng ta có điều kiện!

– Bùi gia dù sao cũng có công với thánh triều, nay ta bất đắc dĩ mới phải làm chuyện này. Nếu việc thành công, không được phép giống như Tôn Vinh có những hành vi tàn ác gây phẫn nộ như vậy nữa! Ta muốn nhà tổ và mộ phận của Bùi gia ở Hà Đông, chuyển nơi đó thành chùa chiền, để siêu độ cho người Bùi gia, khiến họ đời đời được hưởng hương khói. Như vậy, cũng xem như Lý thị ta đã tận tâm với họ!

Sắt Sắt ban đầu sững sờ, ngay sau đó liền hiểu ra. Nàng lại lần nữa vâng lời.

Trưởng công chúa gật đầu:                       

– Việc này Tề vương chắc chắn sẽ dùng đến Thôi Trọng Yến. Hắn ta sẽ sớm biết thôi. Con đi nói với hắn, công chúa vẫn là của hắn. Trừ phi hiện tại hắn có tự tin có thể lập tức phản sát Tề Vương, lại còn có thể đồng thời đối phó Tôn Vinh và Vũ Văn Túng, nếu không thì đừng có manh động.

– Nếu ngay cả điều này cũng không nhịn được, làm sao làm nên đại sự. Ta đoán hắn cũng không phải là người như vậy.

– Về phần A Kiều, tự ta sẽ đi nói với nó.

Trưởng công chúa lộ vẻ mệt mỏi nặng nề, quay đầu nhìn ánh bình minh dần dần xuyên qua cửa sổ, xoa xoa trán, cuối cùng nói.

Bình Luận (0)
Comment