Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 18

Tề Vương đích thân tiễn khách quý ra tận cổng lớn, rồi giao cho Điền Kính tiếp tục dẫn người đi tiễn, tiễn đến tận dịch quán mới cáo từ trở về, thái độ nhiệt tình không cần phải nói.

Bùi Thế Du xuống ngựa, sải bước đi vào bên trong.

Từ khi kết thúc chuyến đi Thái Hoa Sơn đầy rắc rối và tiếp tục lên đường, Bùi Tăng đã cảm thấy tâm trạng Thiếu chủ cực kỳ bất thường. Hôm nay đến Thanh Châu, Tề Vương mở tiệc lớn đãi khách, nhưng trông hắn vẫn không chút vui vẻ hứng thú nào, càng tỏ ra lạnh nhạt hơn so với sự thịnh tình của chủ nhà.

Bùi Tăng không lo lắng Thiếu chủ sẽ thực sự có hành động quá đáng xúc phạm chủ nhà trong bữa tiệc, thái độ của hắn như thế không giống đến kết thông gia, mà có phần giống đi trả thù hơn. Ông đoán là có liên quan đến con gái Tề Vương và vị Lang quân họ Thôi kia. Đêm nay trong tiệc riêng, cũng không biết rốt cuộc đã nói gì, trong lòng ông vô cùng bận tâm.

Cuối cùng, đợi đến khi tất cả người tiễn khách đều đã lui về hết, vào đến nơi nghỉ, Bùi Tăng cũng cho đám quan lại trong dịch quán đang lẽo đẽo theo sau lui xuống, quanh mình chỉ còn lại người thân cận. Ông đang định đuổi theo hỏi rõ tình hình thì thấy hắn đột nhiên đi nhanh vài bước, lao đến một góc sân rồi nôn thốc nôn tháo.

Thì ra là say rượu. Bùi Tăng vội vàng gọi người đến, muốn cùng đỡ hắn vào trong, lại bị hắn từ chối. Bất đắc dĩ, ông đành phải chờ hắn tự mình đi vào, rồi sai người mang nước ấm đến, sau khi súc miệng xong, ông đặt hai viên giải rượu lạnh hương hoàn vào miệng hắn. Thấy hắn đã tự nằm xuống mà không cởi áo, nhắm mắt lại, không nói một lời, ông đành đắp chăn cho hắn, rồi rút lui, khẽ khàng khép cửa lại, để hắn tỉnh rượu nghỉ ngơi trước.

Mọi người xung quanh cuối cùng cũng rời đi hết, tiếng ồn ào bên tai cũng biến mất. Bùi Thế Du nhắm mắt thêm một lát, rồi nhổ hai viên hương hoàn đang khiến lưỡi hắn đắng ngắt vào chiếc chậu đồng bên giường. Hắn lật người lại, nằm sấp trên giường, vùi mặt sâu vào gối, không hề nhúc nhích.

Tối nay hắn uống không nhiều mấy, đương nhiên là không say, chỉ là ngực bí bách khó chịu không sao chịu nổi, sau khi ra ngoài lại bị gió lạnh thổi vào, cả ruột gan dường như xoắn thành một cục, hận không thể nôn ra hết mới thoải mái.

Cuối cùng cũng có được sự yên tĩnh, không còn ai quấy rầy. Tuy nhiên, sau cơn kinh ngạc và sửng sốt ban đầu vì nhận lầm người, giờ đây hắn không những không thể bình tĩnh lại, mà cả người lại càng lún sâu vào một cảm giác hỗn loạn đậm đặc khác.

Từ khi hắn có ký ức, hắn đã biết cha mẹ đều đã mất, là huynh trưởng khi đó cũng chỉ mới là một thiếu niên đã nuôi lớn hắn. Huynh trưởng mười tuổi đã gánh vác gia đình, bên ngoài có nguy cơ bị kẻ thù mạnh mẽ bao vây, bên trong có kế sách sinh kế của vạn dân, tất cả đều đè nặng lên vai huynh ấy. Gánh nặng đó nặng nề đến mức nào, tình cảnh khó khăn ra sao có thể tưởng tượng được. Nhưng ngay cả trong tình cảnh đó, huynh ấy vẫn thường dành thời gian tự mình dạy hắn đọc sách, dẫn hắn cưỡi ngựa bắn cung. Chính dưới sự quan tâm chu đáo của huynh trưởng như vậy, Bùi Thế Du mới trưởng thành.

Nếu nói năm hắn mười sáu tuổi lần đầu từ chối hôn ước, hắn chỉ là một thiếu niên nhiệt huyết chỉ biết xông pha giết địch lập công, thì mấy năm nay, theo huynh ấy đi khắp bốn cõi, kinh nghiệm tích lũy sâu sắc hơn, hắn đã dần thay đổi. Gian nan khổ cực sẽ không chỉ vì hắn phớt lờ mà biến mất.

Là người nhà họ Bùi, bất kể lúc nào, bên ngoài có long trời lở đất ra sao, chỉ cần người còn đó, giữ vững vùng đất Hà Tây mà tổ tiên đã từng đổ máu bảo vệ, đã trở thành sứ mệnh bẩm sinh ăn sâu vào xương máu của mỗi thế hệ con cháu Bùi gia.

Triều đại trước sụp đổ, bá quyền nổi lên khắp nơi, các thế lực ngoại tộc mạnh mẽ quanh Hà Tây cũng nhân cơ hội tấn công. Trong thời kỳ hỗn loạn sau khi phụ thân qua đời, Hà Đông khó giữ, chỉ có thể rút về Hà Tây cố thủ. Bốn mặt đều là kẻ thù mạnh, Hà Tây tựa như một hòn đảo cô lập. Sau gần mười năm đánh lui hết lần này đến lần khác những cuộc xâm phạm, khai hoang trồng trọt dần có hiệu quả, lương thực đầy đủ, ngựa khỏe mạnh, cục diện cuối cùng cũng bắt đầu xoay chuyển. Giờ đây còn giành lại Hà Đông, mọi thứ đã chuyển biến tốt. Nhưng Bùi Thế Du cũng tỉnh táo biết rằng, bây giờ còn lâu mới là lúc có thể thả lỏng.

Khiết Đan phía Bắc, Đảng Hạng Tây Nam vẫn rình rập. Phía Đông vốn đã có Tôn Vinh là kẻ địch, giờ đây Hoành Hải Thiên Vương lại trỗi dậy, rõ ràng là đã ẩn mình nhiều năm nay cũng không nhịn được muốn nhảy ra phía Bắc Trung Nguyên tham gia cục diện tranh bá. Tên lão tặc đó năm xưa từng thua thảm dưới tay phụ thân hắn, nhất định ôm mối thù sâu đậm với Bùi thị. Một khi lão ta đoạt được Đồng Quan vào Quan nội làm chủ, huynh trưởng lại có thêm một kẻ thù mạnh.

Hơn nữa, khác với Tôn Vinh, Vũ Văn và những người khác, ngoài việc phải đối phó với họ, Bùi gia còn phải luôn cảnh giác với sự xâm phạm của các tộc người dị đoan. Có thể nói là trước có hổ, sau có sói, tình hình khó khăn gấp bội. Nay Thanh Châu đã có ý liên kết, ba lần hai lượt cầu hôn, chi bằng đồng ý cho xong. Về lâu dài sau này khó nói, nhưng hiện tại nếu có thêm một đồng minh, khi chiến tranh xảy ra, Thanh Châu có thể kiềm chế đối thủ một chút, cũng không có hại.

Từ nhỏ đến lớn, toàn bộ là huynh trưởng hắn hy sinh vì hắn, chu toàn mọi mặt cho hắn, kể cả chuyện hôn nhân của hắn không muốn hắn chịu thiệt nửa phần. Giờ đây, chỉ cần có thể chia sẻ nỗi lo cùng huynh trưởng, cưới vợ thì có sao, cho dù đối phương xấu như Dạ Xoa, hắn cũng không nhíu mày lấy một cái.

Chính vì suy tính như vậy, Bùi Thế Du đã chấp nhận liên hôn. Sau đó, hắn lên đường đi về phía Nam, đi qua Thiểm Châu, gần đó là Đồng Quan, lúc đó đại chiến đang diễn ra ác liệt.

Hắn đã sớm nghe nói, Vũ Văn Túng trị quân có phương pháp, binh lính dưới trướng sẵn sàng xả thân cũng rất nhiều. Cơ hội như vậy, không tận mắt xem cách đối phương bày binh bố trận thì thật là đáng tiếc. Biết Bùi Tăng tuyệt đối không để mình đi, nên hắn không từ biệt mà đi trước, đến gần Đồng Quan quan sát hai quân đối đầu. Sau đó, hắn lại lẻn vào Thiên Sinh thành, xem xét cách Vũ Văn sắp xếp và điều phối lương thảo và viện trợ hậu cần.

Quả nhiên, những gì hắn thấy đúng như lời đồn. Tướng sĩ dưới trướng Vũ Văn cực kỳ dũng mãnh, hơn nữa, hiếm hoi là kỷ luật khá nghiêm minh, có thể thấy quân pháp nghiêm minh, uy vọng của ông ta trước mặt bộ hạ nhất định rất cao. Phòng thủ hậu phương của ông ta cũng chuẩn bị đầy đủ, cảnh giới nghiêm ngặt. Thảo nào người này có danh là kiêu hùng số một đương thời. Còn về trận chiến Đồng Quan kia, đánh đến bước này, cũng không cần đợi kết quả nữa. Nhìn sĩ khí hai quân là biết, trong vài ngày nữa, Tôn Vinh chắc chắn sẽ bại trận.

Chuyến đi này, hắn không uổng công, thu hoạch được rất nhiều, coi như đã đạt được mục đích.

Ngày đó hắn đã thám thính xong. Ban đầu muốn leo l*n đ*nh núi Thái Hoa, đứng trên đỉnh cao, ngắm nhìn vạn núi Hoàng Hà, mới không uổng chuyến đi này. Tuy nhiên, nghĩ đến Bùi Tăng chắc chắn đã vô cùng lo lắng, nên quay về nhanh thì hơn, tránh để ông quá lo lắng. Hắn bèn bỏ ý định, rồi ẩn nấp đi xuống. Trong lúc chờ trời tối, hắn lờ mờ nghe thấy hướng cổng trại lính có một trận xôn xao, hình như có người đến đầu quân, còn mang theo một cô gái làm vật đầu danh trạng.

Chuyện này hoàn toàn không liên quan đến hắn. Hắn tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần. Cuối cùng trời tối, hắn đang định ra khỏi chỗ ẩn nấp thì có hai người lính vừa hoàn thành ca tuần tra đêm và chuẩn bị về trại nghỉ ngơi đi ngang qua. Hai người đó bàn tán nhỏ tiếng về cô gái được đưa đến ban ngày, không ngoài việc nói cô gái dung mạo tuyệt sắc như thế nào, Thiên Vương chiếm được Đồng Quan rồi có thể dâng lên Thiên Vương để mua vui, vân vân. Hắn kiên nhẫn đợi hai người đi qua, đang định đi ra, thì mấy chữ “con gái Tề Vương Thanh Châu” lọt vào tai.

Chuyến đi này của hắn vốn là để kết thông gia, trùng hợp như vậy, không ngờ con gái Tề Vương lại bị bắt đến đây. Dù là tình cảm hay lý trí, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn nữa. Thế là hắn lại mai phục xuống, định nhân lúc đêm tối trực tiếp cứu người đi. Tuy nhiên, tên họ Tạ kia bố trí phòng vệ nghiêm ngặt, cho dù hắn có thể cứu người ra thì sẽ bị trọng binh bao vây, e rằng khó mà thuận lợi đưa người đi được. Do đó hắn lại đợi thêm một ngày, muốn tiếp tục tìm cơ hội. Không ngờ ngay trong ngày đó, Hoành Hải Thiên Vương đã đến. Ngay sau đó là chuyện sáng hôm sau, Vũ Văn Túng lại muốn giết cô gái kia.

Đây thực sự là một sự cố ngoài ý muốn mà hắn không lường trước được. Lúc đó hắn đã mạo hiểm ra tay, cuối cùng cũng cứu được người.

Khoảnh khắc này, mọi hiểu lầm do hắn nhận lầm người ta là con gái họ Thôi lại lần lượt hiện về trong đầu. Hắn nhận định cô gái kia có tư tình với Thôi Trọng Yến, nhưng lại không biết rằng hai người họ tâm đầu ý hợp, trời sinh một cặp, liên quan gì đến một người ngoài như hắn? Hắn lại còn cố ý gây khó dễ, ngăn cản họ rời đi, suýt chút nữa còn động thủ đánh nhau. Cô gái họ Lý tuy không thể nói chuyện, nhưng trong lòng không biết đã nghĩ về hắn tệ hại đến mức nào rồi. Chẳng trách đêm nay Thôi Trọng Yến trước mặt hắn lại ra vẻ thản nhiên, quang minh chính đại. Hóa ra, nguồn cơn lại nằm ở đây.

Bùi Thế Du bị cảm giác xấu hổ cực lớn chưa từng có níu lấy, đột nhiên nảy ra ý nghĩ, phải đi tìm cô gái kia nói rõ mọi chuyện, rồi rời khỏi nơi này ngay trong đêm, cả đời không đặt chân đến nửa bước nữa. Cả người hắn bị ý nghĩ này kích động, mở choàng mắt, nhảy phắt khỏi giường, vội vàng xỏ giày xong xông vài bước đến cửa, mở ra bước nhanh ra ngoài.

Bùi Tăng chưa đi xa, vì không yên tâm về Thiếu chủ nên đã gọi Vĩnh An đến, dặn dò cậu chàng tối nay ngủ ở cạnh phòng Thiếu chủ, nếu có động tĩnh gì thì đến gọi ông ngay lập tức. Đang nói chuyện, đột nhiên thấy Bùi Thế Du bước ra khỏi phòng, ông liền vội vàng tiến lên gọi hắn:

– Cũng đã muộn rồi, Lang quân lại ra ngoài làm gì, còn muốn đi đâu nữa?

Nhưng thấy hắn làm như không nghe thấy, cứ thế sải bước về phía trước. Bùi Tăng đuổi theo, định hỏi rõ đầu đuôi, lại thấy hắn đột nhiên dừng bước, đứng yên.

Bùi Tăng chạy đến trước mặt Bùi Thế Du, lo lắng hỏi:

– Lang quân bị làm sao thế? Có chuyện gì?

 Ông hỏi xong, thấy Bùi Thế Du không đáp lời, cứ đứng lặng một lúc lâu rồi đột nhiên khẽ nói một tiếng “Không có gì”, quay người đi trở lại, lại đóng cửa lại.

Hành động của hắn thực sự kỳ lạ. May mắn là sau đêm đó thì tạm thời không thấy bất thường nữa. Sáng sớm hôm sau, sứ giả Tề Vương phủ đã đến dịch quán. Tối qua Tề Vương từng nói hôm nay sẽ dẫn Lang quân ra ngoài thành du ngoạn, Bùi Tăng tới gõ cửa, cửa vẫn khóa trái, bên trong cửa truyền ra tiếng đáp lời trầm thấp của Thiếu chủ:

– Hôm nay cháu không đi đâu cả, A bá cũng đừng làm phiền cháu.

Sau tiếng nói đó, trong phòng không còn chút động tĩnh nào nữa. Bùi Tăng bất đắc dĩ, đành phải ra ngoài lấy cớ Thiếu chủ say rượu chưa tỉnh để tiễn người về trước.

Cả ngày trời, cửa phòng vẫn đóng chặt. Bùi Tăng đi đi lại lại bên ngoài, sốt ruột như ngồi trên đống lửa. Đến gần tối, ông suy nghĩ về chuyện đã biết ban ngày, không thể nhịn được nữa, lại lên gõ cửa. Ông cứ tưởng Thiếu chủ vẫn cố ý không để ý, không ngờ cửa lại mở ra ngay lập tức, thì ra then cài đã được tháo ra, Thiếu chủ cũng đã thức dậy. Mái tóc đen của hắn rối bời, trên người chỉ khoác tạm một chiếc áo trắng, ngồi khoanh chân trên giường, thân hình bất động, dường như đã ngồi như vậy rất lâu, không biết hắn đang thần người nghĩ gì.

Vĩnh An vẫy tay, các thị nữ vẫn túc trực ở quán dịch liền bước vào hầu hạ. Các tỳ nữ mang đồ rửa mặt vào. Bùi Tăng sai tất cả rút lui, đóng cửa lại, tự mình hầu hạ Bùi Thế Du rửa mặt, nói nhỏ:

– A bá đã biết mọi chuyện rồi. Ban ngày Tề Vương phu nhân sai Sắt Sắt nương tử kia đến, có gửi tạ lễ. Hóa ra vị Tiểu nương tử hôm trước không phải con gái nhà họ Thôi…

Bùi Thế Du không nói lời nào, chỉ bước xuống đất, cúi người trước chậu đồng, tự mình vốc nước rửa mặt. Tiếng nước trong chậu đồng rào rào bị khuấy động trong lòng bàn tay hắn.

Vị quản gia già nhìn bóng lưng hắn, thầm thở dài. Hôm nay ông mới hoàn toàn hiểu ra, vì sao Lang quân sau khi trở về đêm qua lại bất thường đến mức này. Nếu không nhìn lầm, Lang quân khá có thiện cảm với cô gái mà hắn cứu. Nào ngờ trời đất trêu ngươi, cô gái này quen biết Thôi Lang quân trước, quan hệ hai người có vẻ không đơn giản. Về sau lại truyền ra rằng người sắp đính thân cùng lang quân không phải ái nữ nhà họ Thôi, mà là một người không liên quan bên phía nhà ngoại của Tề Vương phu nhân, có lẽ là con gái còn sót lại của một nhánh tông thất thuở trước.

Nhầm lẫn tai hại, biết trách sao bây giờ.

Bùi Tăng chần chừ một chút, cuối cùng cũng nói:

– Lang quân à, nếu cháu thay đổi ý định, không muốn cưới con gái họ Thôi nữa cũng không sao, không cần miễn cưỡng mình. Trước khi đi, Quân hầu đã đặc biệt dặn dò, ngài ấy chưa hề hứa với Tề Vương, chúng ta vẫn có thể thay đổi. Lang quân không cần phải băn khoăn làm gì.

Bùi Thế Du ngẩng khuôn mặt ướt sũng lên, mở mắt, nhận lấy chiếc khăn lụa trắng mà quản gia già đưa cho, chậm rãi lau đi những giọt nước trong suốt đang không ngừng rơi xuống khuôn mặt tuấn tú. Hắn quay đầu lại nói:

– Cứ theo kế hoạch ban đầu, cháu vẫn sẽ cưới con gái họ Thôi. – Giọng hắn vô cùng bình tĩnh, – Làm phiền A Bá ngày mai hãy đi gặp Tề Vương bàn bạc, sớm định xong chuyện này, như vậy, cháu cũng có thể quay về sớm!

Nói xong, hắn quẳng chiếc khăn lụa còn ẩm ướt vào chậu đồng, chỉnh trang lại dung mạo rồi sải bước đi ra ngoài.

Bình Luận (0)
Comment