Xe ngựa không ngừng tiến về phía trước. Đỉnh núi Thái Hoa hùng vĩ như kiếm cắm trời với những dãy núi chập chùng dưới chân nó dần chuyển thành những bóng xám mờ ảo. Cuối cùng, tất cả đều biến mất, chỉ còn lại màn tuyết giăng đầy trời, trắng xóa hóa thành hỗn mang.
Những ngày đầu tiên trên đường về, Lý Nghê Thường chìm vào một trạng thái cảm xúc khó gọi tên. Đó là cảm xúc gì? Xấu hổ, phẫn nộ, bi thương? Hoặc có lẽ chẳng phải điều nào trong số ấy. Bất luận cảm xúc mãnh liệt và ngắn ngủi, chỉ là một lần nữa lại hóa thành nỗi tuyệt vọng vĩnh cửu mà thôi. Nỗi tuyệt vọng đó, giống như một giấc mộng mà nàng đã từng mơ. Trong mơ nàng bước đi trên cánh đồng hoang, trong tâm trí mang theo khao khát trở về nhà, nhưng lại không biết phương hướng. Cảm giác lo lắng và mông lung kéo dài không có gì đáng sợ, chỉ là, mỗi lần tỉnh dậy, nàng luôn thấy lòng lạnh buốt.
Nàng biết rất rõ, nàng được sinh ra trên hành trình phiêu bạt, trong cõi u minh, điều đó đã báo trước cả cuộc đời nàng.
Nàng biết ơn Sắt Sắt. Người phụ nữ này mang danh nghĩa nữ của cô mẫu, nhưng nếu Lý Nghê Thường có thể nói chuyện, gọi tỷ ấy một tiếng cô cô cũng là điều nên làm. Không chỉ vì Sắt Sắt lớn tuổi hơn nàng nhiều, trước đây cũng đã chăm sóc nàng rất chu đáo, quan trọng nhất là, Sắt Sắt không bao giờ hỏi thêm bất cứ điều gì khi nàng không muốn nhớ đến, khi nàng không muốn bị làm phiền.
Trên đường về, Sắt Sắt không hề hỏi nửa câu về những gì nàng đã trải qua, kể cả cảnh tượng hôm đó. Điều Sắt Sắt mang lại cho Nghê Thường là sự chăm sóc kịp thời khi nàng cần. Lý Nghê Thường cũng đã bình tĩnh lại, nàng vốn không phải là người đại hỉ hay đại bi.
Vào đêm cuối cùng, trước khi sắp đến Thanh Châu, đoàn người nghỉ chân tại một dịch xá. Thôi Trọng Yến, người đã không xuất hiện trước mắt nàng suốt mấy ngày có lẽ được sự ngầm cho phép của Sắt Sắt, lặng lẽ bước vào phòng nghỉ của nàng.
Nàng đang chuẩn bị đi ngủ, mặc áo ngủ, ngồi trước gương trang điểm, tay cầm chiếc lược sừng chải tóc.
Thôi Trọng Yến có lẽ đã sớm chuẩn bị tâm thế để đón nhận oán hận. Dù là trong lòng hắn hay trong lòng nàng, cả hai đều hiểu rõ, nếu nói cái ôm ban đầu hôm đó hoàn toàn xuất phát từ sự quan tâm của hắn dành cho nàng, thì sau đó, dù vô tình hay cố ý, đó đã hoàn toàn là một cuộc tranh giành quyền sở hữu thầm lặng giữa hai người đàn ông. Vật phẩm tranh giành có thể là một món đồ quý hiếm, một thành trì giàu có, và đương nhiên, cũng có thể là một người con gái. Hắn có lẽ cũng không ngờ phản ứng của nàng lại như vậy, cứ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, kể cả sự sỉ nhục mà hắn vô tình hay cố ý đã gây ra cho nàng.
Hắn chần chừ một chút, rồi tiến lên, quỳ gối chậm rãi bên cạnh nàng, nhìn vào khuôn mặt nghiêng nghiêng xinh đẹp của nàng, chân thành nói:
– Ta sai rồi. Cầu mong công chúa đừng trách ta!
Lý Nghê Thường nghiêng mặt nhìn hắn một cái, khẽ mỉm cười, rồi tiếp tục chải tóc. Biểu cảm mà nàng quen thuộc nhất chính là nụ cười, dẫu trong lòng đã tràn đầy chán ghét, nàng cũng chưa từng soi gương để nhìn xem dáng vẻ của chính mình khi mỉm cười là thế nào. Cũng như việc nàng mãi mãi không thể nói, nụ cười của nàng cũng mãi mãi không bao giờ sai.
Nàng không trách hắn, hoàn toàn không.
Hắn lặng lẽ nhìn nàng, quỳ bất động, lâu đến mức nàng gần như tưởng hắn đã rời đi, thì đột nhiên, bên tai vang lên giọng nói của hắn.
– Công chúa, lẽ nào nàng vẫn không đoán ra được hắn là ai?
Lý Nghê Thường lại quay mặt lại nhìn Thôi Trọng Yến, thấy trên khuôn mặt hắn hiện lên một vẻ kỳ lạ. Hắn nhìn nàng, nụ cười như có như không, tim nàng không khỏi nhảy lên một nhịp.
– Là con cháu thế gia.
– Tuổi còn nhỏ như vậy, nhưng tùy tùng lại cực kỳ tinh nhuệ và cường tráng, rõ ràng là những dũng sĩ đã trải qua nhiều trận chiến sinh tử.
– Ngựa cưỡi đa phần là ngựa Bắc Địa, lông da dày dặn mà chân ngắn khỏe, khó lún vào cát, dễ xông pha, luôn được kỵ binh ưa thích. Túi lều trên yên ngựa căng phồng, nhưng không nặng trịch, bên trong hẳn là chứa dây cung.
– Một đoàn người đang trên đường đi về phía Nam.
Thôi Trọng Yến từng câu từng chữ nói ra.
– Những ngày này trên đường đi, ta rốt cuộc đã hiểu ra. Thiếu niên đó, hẳn là Bùi Thế Du, nhị Lang quân của Bùi gia Hà Tây.
– Hắn rõ ràng đã tưởng nhầm nàng là con gái của Tề Vương.
– Công chúa, nàng và hắn hẳn cũng đã ở cạnh nhau một thời gian. Lời ta nói, nàng thấy có hợp lý không?
Sau khi trở về, Lý Nghê Thường đã cố ý không nghĩ đến bất cứ điều gì xảy ra trong khoảng thời gian đó, đương nhiên bao gồm cả thiếu niên kia. Thế nhưng, lời nói của Thôi Trọng Yến lúc này thực sự như tiếng trống dồn, từng chữ đánh thẳng vào tim nàng. Trong đầu nàng không khỏi lại hiện ra khuôn mặt đeo mặt nạ dữ tợn trong lần đầu gặp gỡ, mọi điều đã từng khiến nàng mê man bối rối khi đó lập tức trở nên rõ ràng.
Nàng cúi mắt, không động đậy, trái tim trong lồng ngực đập dữ dội.
– Ta biết khi ấy nàng nghĩ về ta thế nào. Mấy ngày nay ta cũng tự hỏi mình, Thôi Hủ từng nhiều lần sỉ nhục ta trước mặt mọi người, thậm chí còn hơn thế, ta cũng có thể nhịn. Vì sao lần này, ta lại không thể?
Thôi Trọng Yến khẽ cười tự giễu một tiếng.
– Ta đã hiểu ra rồi. – Hắn nói, – Bởi ngay khoảnh khắc hắn bước ra, ta liền nhận ra, hắn có ý với nàng. Một kẻ xa lạ dám công khai cướp người trong vòng tay ta. Hắn dựa vào đâu? Lúc đó ta chưa nghĩ đến thân phận hắn, nên ta không muốn nhịn nữa.
– Công chúa, giờ phút này, khi ta đã rõ hắn là ai, ta cũng hiểu vì sao khoảnh khắc đó hắn lại đối địch với ta như vậy. Nếu đổi lại là ta, ta cũng không thể dung thứ.
– Nếu nàng hỏi ta có hối hận không? Ta hối hận, và cũng không hối hận.
– Không hối hận, là vì cảnh tượng hôm đó, khiến ta càng rõ ràng hơn về việc ta phải làm. Nếu ngay cả người phụ nữ đã ôm trong tay ta cũng không thể giữ được, bị người khác kiềm chế, ta sống trên đời này còn niềm vui gì để nói?
– Còn sự hối hận của ta…
Hắn ngừng lại một chút.
– Công chúa, nàng ngước lên nhìn ta được không?
Giọng điệu hắn mang theo chút van nài.
Lý Nghê Thường cuối cùng cũng chậm rãi ngước mắt, làm theo lời hắn, nhìn qua.
Thôi Trọng Yến nhìn đăm đắm vào nàng:
– Sự hối hận của ta, là vì nàng. Chỉ vì một thoáng tranh thắng trong cơn tức giận, ta đã bất chấp cảm xúc của nàng, khiến nàng phải chịu nỗi nhục lớn lao ấy. Là ta sai rồi. Ta thề với nàng, từ nay về sau, Thôi Trọng Yến sẽ không bao giờ đối xử với nàng như vậy nữa.
– Không chỉ thế, sẽ có một ngày, ta nhất định sẽ trả lại cho nàng sự vinh quang và tôn quý mà một vị công chúa xứng đáng có được trên thế gian này.
Giọng hắn không lớn, nhưng từng chữ vang lên như tiếng kim khí va chạm, trầm chắc, kiên định, tựa lời thề khắc vào đá tạc vào tim.
Bàn tay cầm lược của Lý Nghê Thường dừng lại. Ánh nến mờ ảo hôn lên vầng trán và lông mày lá liễu của cô gái, khuôn mặt xinh đẹp tựa như hoa hải đường mờ ảo trong giấc mộng cố viên giữa đêm. Hắn không kìm được mà nhìn không chớp mắt. Cuối cùng, nàng hơi luống cuống động đậy, nghiêng mặt đi, nâng bàn tay vẫn cầm lược chải những lọn tóc dài cuối cùng xuống đến ngọn.
Lúc này, bên ngoài cũng truyền đến một tiếng ho nhẹ. Thôi Trọng Yến sực tỉnh lại. Biết rằng đã đến lúc phải đi.
– Chuyện nhị Lang quân Bùi gia, nàng không cần quá bận tâm.
– Con cháu thế gia như Bùi gia, hành sự luôn có nguyên tắc riêng. Nếu ta không đoán sai, đợi hiểu lầm được giải thích rõ ràng, mọi chuyện nên thế nào vẫn sẽ là thế ấy.
Hắn nhìn nàng thêm một lần cuối, rồi đứng dậy từ biệt, giống như lúc hắn đến, bóng dáng biến mất sau cánh cửa.
Trời sáng, xe ngựa vào thành, đưa Lý Nghê Thường trở về Tề Vương Phủ.
Lần này, họ vẫn đi bằng cổng phụ đã đi lần trước, âm thầm không ai nhìn thấy. Nàng lại trở về sống trong tòa lầu nhỏ đó. Ngoại trừ việc Thế tử Thôi Hủ trở về, từng cố gắng xông vào gặp nàng nhưng không thành thì mọi thứ dường như không có gì khác biệt so với trước. Khoảng thời gian bị bắt cóc đó, cứ như một trải nghiệm kỳ lạ do nàng tưởng tượng ra.
Vài ngày sau, cổng chính Tề Vương Phủ cũng nghênh đón một vị khách quý được mong đợi từ lâu. Bùi Thế Du, nhị Lang quân Bùi gia nhận sự ủy thác của huynh trưởng Tĩnh Bắc Hầu, vượt ngàn dặm, cuối cùng đã đến Thanh Châu an toàn trước ngày mừng thọ Tề Vương.
Tề Vương vui mừng khôn xiết, sau khi nhận được tin đã tự mình dẫn người ra khỏi thành, nghênh đón vị khách quý trẻ tuổi này vào Vương Phủ.
Cổng chính Tề Vương Phủ mở rộng, Tề Vương tổ chức đại tiệc trong đại sảnh Kim Bích của Tử Bích Viên mới xây, để chiêu đãi và đón gió tẩy trần cho khách quý.
Thế tử Thôi Hủ, nghĩa tử Tề Vương Thôi Trọng Yến, Điền Kính, cùng bá quan Thanh Châu, danh sĩ địa phương đương nhiên đều có mặt để tiếp chuyện. Ngay cả vị Tề Vương phu nhân mà bình thường chỉ nghe danh rất ít khi xuất hiện cũng hiếm hoi lộ diện, trang điểm lộng lẫy ngồi cùng Tề Vương, cùng nhau khoản đãi khách. Trong tiệc có tiếng chuông trống vang lừng, nghệ kĩ múa hát. Thanh Châu đã lâu lắm rồi không có một yến tiệc xa hoa đến mức này. Đêm đó, trong phủ đèn đuốc sáng trưng, sáng như ban ngày, tiếng ca múa bay qua bức tường, ngay cả ở các khu chợ cách xa vài dặm cũng nghe thấy loáng thoáng, khiến bách tính trong ngõ hẻm vô cùng hiếu kỳ, nhao nhao hỏi thăm rốt cuộc khách quý hôm nay là ai, mà lại khiến Tề Vương vốn tiết kiệm lại phải phá lệ đến mức này.
Chưa đợi yến tiệc kết thúc, danh tiếng của nhị Lang quân Bùi gia đã lan truyền từ miệng các tân khách. Vị Lang quân trẻ tuổi này không hổ là danh môn Hà Đông. Dung mạo hắn tuấn tú và anh kiệt, cử chỉ cao quý thanh lịch, khí chất phong độ không tầm thường. Ngay cả vẻ lạnh lùng, ít cười, và sự kiêu ngạo cô độc với số lời nói ít ỏi từ đầu đến cuối tiệc của hắn cũng trở thành sự minh họa hoàn hảo nhất cho phong thái tôn quý của con cháu thế gia.
Vợ chồng Tề Vương càng không hề che giấu sự yêu thích dành cho Bùi nhị Lang quân. Tan tiệc, khách khứa rời đi, hai vợ chồng lại mời Bùi nhị Lang quân vào nhã thất, bày tiệc riêng để tiếp đãi. Một lát sau, phu nhân thấy vẻ mặt hắn lờ mờ lộ ra vẻ mệt mỏi có chút bất mãn, liền nhìn về phía đội nhạc kỹ. Toàn bộ nhạc kỹ cùng thị nữ lần lượt rút lui, trong nhã thất chỉ còn lại phu phụ Tề Vương và Bùi nhị Lang quân.
Tề Vương tự rót một chén rượu, cười nói:
– Bổn vương đã đợi hiền điệt nhiều ngày rồi, hôm nay cuối cùng cũng được gặp, thực là vui mừng vô hạn. Vừa rồi đông người, nói chuyện không tiện. Đại ân vốn khó tỏ bằng lời, chén rượu này, bổn vương xin cạn trước để tỏ lòng kính.
Kể từ ngày con gái họ Thôi được vị cô cô kia đón đi, luồng khí tức trong lòng Bùi Thế Du trên suốt chặng đường vẫn luôn không tiêu tan, khiến hắn bị kìm nén ngày đêm không yên. Có lúc hắn hận không thể quay đầu trở về ngay lập tức, không thèm đến Thanh Châu làm gì, hôn ước gì chứ, thật nực cười. Hắn làm sao có thể cưới cô gái họ Thôi đó nữa? Cho dù nàng là tiên nữ Dao Trì, hắn cũng tuyệt đối không thèm nhìn thêm một cái. Có lúc, hắn lại thay đổi ý nghĩ, nghĩ rằng nếu cứ thế bỏ qua đôi nam nữ kia, chẳng phải là thuận theo lòng họ sao? Bùi Thế Du hắn từ trước đến nay không làm cái loại người hèn nhát như vậy. Chi bằng cứ cưới cô gái họ Thôi về, mình không cần, cứ bỏ mặc đó cũng được, dù sao cũng không thể để người khác toại nguyện. Có lúc, hắn lại hận không thể chắp cánh bay đến, lập tức xuất hiện trước mặt những người đó, để lão thất phu Tề Vương kia biết rằng, hắn đã sớm nhìn ra tình riêng giữa con gái ông ta và tên nghĩa tử kia rồi. Gia phong đồi bại đến mức này, lại còn mặt dày mày dạn muốn gả con gái cho hắn, coi Bùi Thế Du hắn và Bùi gia là gì? Rốt cuộc là loại người mặt dày vô sỉ đến mức nào mới có hành động như thế.
Cứ như vậy, suốt dọc đường đến Thanh Châu, hắn mang đầy một bụng tức giận, sắc mặt tất nhiên chẳng thể nào khá nổi. Trong buổi yến tiệc vừa rồi, thấy cái tên nghĩa tử Tề Vương hôm đó còn thản nhiên đến mời rượu mình, hắn đã cười lạnh trong lòng. Lúc này cuối cùng cũng đợi Tề Vương mở lời, có vẻ muốn đề cập đến chuyện này, nói vậy chắc hẳn vị cô cô kia đã nhận ra hắn và báo cho Tề Vương biết rồi. Thế này cũng tốt, đỡ cho hắn phải tốn lời. Hắn cố gắng kiềm chế sự tức giận, mỉm cười nói:
– Chỉ là tiện tay thôi, chuyện nhỏ nhặt, tiểu thư quý phủ vô sự là tốt rồi.
Hắn vốn còn muốn nói thêm một câu “Nghĩa tử và thiên kim quý phủ hẳn là thanh mai trúc mã, tình huynh muội sâu nặng, ngày đó cho dù ta không gặp, nghĩa huynh của cô ta hẳn cũng sẽ ra tay thôi,” nhưng đột nhiên nghĩ đến cô gái còn nhỏ tuổi, ngây thơ không biết sự đời đó có lẽ bị người khác dụ dỗ lừa gạt, vợ chồng Tề Vương có lẽ không hề hay biết cũng không chừng. Nếu lúc này hắn vạch trần chuyện xấu trước mặt cha mẹ người ta, e rằng mất thân phận, cuối cùng vẫn nhịn lại.
Tề Vương phu nhân nói:
– Tiểu Lang quân khách sáo quá. Cảm ơn Lang quân đã ra tay cứu đứa con gái mồ côi bên nhà ngoại ta, ơn đức này, ta suốt đời khó quên.
Bùi Thế Du ngẩn người ra.
Phu nhân liền kể sơ qua chuyện một cô gái trong gia tộc mình đi cùng con gái Tề Vương đến chùa Thái Bình lễ Phật, không ngờ thế nào lại bị người ta nhầm là con gái Tề Vương mà bị bắt cóc. Kể xong, bà thở dài:
– Nghĩa nữ Sắt Sắt của ta trước đó đón người về, nói với ta rằng vị Lang Quân trẻ tuổi cứu người kia rất cao thượng, thậm chí không chịu để người ta ghi nhớ ân tình, không báo lai lịch. Nó bất đắc dĩ đành phải đón người về nhà trước. Ơn cứu mạng này làm sao không báo đáp được. Ta đang định sai người đi tìm hiểu kỹ càng hơn, không ngờ hôm nay Sắt Sắt lại nói, nó thấy vị khách quý đến từ Bùi gia lại chính là ân nhân đã cứu con gái trong nhà. Thế này cũng thật là khéo làm sao! Đại ân này không lời nào cảm tạ hết được, Bùi Lang quân đã đến đây rồi, vậy nhất định phải ở lại thêm một thời gian, để ta thực hiện nghĩa vụ chủ nhà, báo đáp ân đức của Bùi Lang Quân!
Bùi Thế Du còn chưa nghe hết lời Tề Vương phu nhân nói, cả người đã sững lại, năm ngón tay vô thức siết chặt chén rượu vừa nâng lên, cứng đờ tại chỗ.
Tề vương quả thật ôm kỳ vọng rất lớn đối với việc hôn sự này, hay nói đúng hơn là mong mỏi kết minh giữa hai nhà, nên biết rõ Bùi gia không muốn cũng không màng thể điện, mượn cơ hội mừng thọ này lại một lần nữa đề cập đến. Hôm nay, ông ta quả thực mới biết từ miệng Sắt Sắt, người cứu công chúa Lý gia mấy hôm trước lại chính là nhị Lang Quân Bùi gia.
Lần trước, trong hồi âm của Bùi Thế Anh có nói hy vọng hôn sự rất lớn, nhưng vẫn chưa hoàn toàn đồng ý. Tề Vương sao có thể không nhìn ra được điều ấy, mượn cơ hội tốt này, ông ta lại mở lời dò xét:
– Không biết trước khi hiền điệt xuất phát, Quân hầu có nói với cháu về chuyện khác không…
Chưa nói hết câu, ông ta đã chú ý thấy sắc mặt con trai Bùi gia đột nhiên trở nên cực kỳ khó coi, người bất động, như thể hồn đã du ngoạn cõi hư vô. Ông ta chần chừ một chút, đổi lời:
– Hiền điệt bị làm sao thế? Chẳng lẽ là không khỏe?
Bùi Thế Du bị gọi mấy tiếng mới chợt hoàn hồn, ngước mắt lên thấy vợ chồng Tề Vương đang nhìn mình, vẻ mặt nghi hoặc. Hắn lấy lại bình tĩnh, cố gắng kiềm chế cơn sóng gió đang trào dâng trong lòng, thong thả đặt chiếc chén rượu suýt bị mình bóp nát xuống, giả vờ như không có chuyện gì nói:
– Đúng là ta có hơi say một chút, vừa rồi thất thố, mong lượng thứ. Hôm nay được vương gia và phu nhân ưu ái khoản đãi, tại hạ rất cảm kích. Cũng đã muộn rồi, không dám làm phiền thêm, xin Tề Vương và phu nhân nghỉ ngơi sớm, ta cũng xin lui trước.
Hắn đã nói như vậy, Tề Vương cũng phải đành để người đi, ông ta vội vàng gọi ra ngoài, ra lệnh người hầu mau chóng đưa Bùi Lang Quân đi nghỉ ngơi.
Bùi Thế Du hít sâu một hơi, cố nén cảm giác khó chịu dâng trào trong ngực bụng như rượu đang cuộn sóng nghịch ngược mà đứng dậy, khom người hành lễ với hai người đối diện, rồi bước nhanh ra ngoài.