Tình cảnh thay đổi đột ngột này không chỉ khiến Lý Nghê Thường bất ngờ, mà còn làm vị quản gia già kia vô cùng kinh ngạc.
Quản gia tên là Bùi Tăng. Tổ tiên ông đã bén rễ ở Bùi gia Hà Tây từ đời đầu, trải qua sáu đời, con cháu đông đúc, tách chi phái, mỗi chi đều có tiền đồ riêng, nhưng chi trưởng dòng chính của ông thì chưa bao giờ thay đổi. Dù bên ngoài phú quý đến đâu, họ cũng không rời khỏi Bùi gia, đời đời đều là người quản lý chính trong Bùi phủ, đến đời ông đã là đời thứ sáu. Vĩnh An là cháu trai ông, cha cậu chết trận từ sớm. Cậu còn nhỏ nên đương nhiên theo Bùi Tăng. Còn vị “Thiếu chủ” mà ông ta nhắc đến chính là Bùi Thế Du, nhị Lang quân của Bùi gia Hà Tây, nhũ danh Hổ Đồng, ba tháng nữa mới tròn hai mươi tuổi.
Về mục đích chuyến đi này của họ thì phải kể dài dòng, bắt đầu từ trước khi Bùi Thế Du ra đời. Khi ấy, Bùi Đại Tướng quân từng nhận ân huệ của Thôi Côn, hứa rằng nếu Bùi gia cần báo đáp ân tình, dù là việc gì, chỉ cần người Bùi gia làm được thì đều sẵn lòng chấp nhận. Sau này Đại Tướng quân không may qua đời sớm, phu nhân cũng mất, trong nhà chỉ còn lại trưởng tử Thế Anh mười tuổi và Thế Du vừa mới lọt lòng. Trong hai mươi năm, Bùi Thế Anh vừa làm cha vừa làm huynh, không chỉ gầy dựng lại Bùi gia, mà còn dốc hết lòng yêu thương đứa em trai út này, tình cảm huynh đệ vô cùng tốt đẹp.
Vào mấy năm trước, Bùi gia một lần nữa đoạt lại được Thái Nguyên phủ Hà Đông, từ đó những quan hệ vốn đã thưa dần giữa hai nhà Thôi – Bùi lại bắt đầu nối lại. Khoảng chừng năm sau, Thôi Côn gửi thư, lần đầu thăm dò về chuyện kết thông gia. Nhưng lúc đó, Bùi Thế Anh đã hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, đã có vợ, đương nhiên không thể. Thôi Côn bèn ngỏ ý muốn con trai út của Bùi gia. Thế Du không cần nghĩ ngợi kiên quyết từ chối, nói rằng nếu hắn tuân theo lời tổ huấn, cả đời chỉ cưới một người, thì vợ tương lai phải là người như liệt tổ mẫu hoặc ít nhất cũng phải có phong thái như a tẩu.
Lời này của hắn khiến cả nhà cười ồ. Cười xong, Bùi Thế Anh suy xét đến đệ đệ mình vẫn còn hấp tấp bồng bột, chưa hiểu chuyện nam nữ, còn con gái họ Thôi tuổi tác phù hợp, nghe nói tính tình ôn hòa lương thiện, danh tiếng Thôi Côn cũng không tệ, nổi tiếng là người nhân nghĩa, lại có ơn với phụ thân mình, và phụ thân cũng đã từng hứa lời đó. Thế nên, huynh ấy không từ chối thẳng, chỉ lấy cớ đệ đệ còn nhỏ nên tạm gác chuyện lại, nghĩ bụng đợi nó lớn hơn sẽ xem ý nó thế nào, hoặc nếu con gái họ Thôi sau này tìm được người khác, thì chuyện này cứ thế qua đi cũng chẳng sao.
Tiếp đến là năm ngoái, Thôi Côn lại đề cập đến chuyện thông gia, hóa ra ông ta vẫn tơ tưởng việc này. Lúc đó Thế Du đã mười tám tuổi, Bùi Thế Anh lại hỏi ý đệ đệ. Hắn vẫn lắc đầu, lần này nói không muốn bị ràng buộc vì chuyện cưới vợ.
Bùi Thế Anh vốn rất cưng chiều đệ đệ, nó đã không muốn thì đương nhiên không ép. Lần này, lo lắng việc nói không rõ ràng sẽ làm lỡ dở con gái nhà Thôi, tuy bận rộn công việc không thể tự mình đến tạ lỗi, nhưng huynh ấy đã đặc biệt nhờ một vị thúc trong tộc mang theo hậu lễ đến Thanh Châu, thay mặt mình để xin lỗi, hứa đền bù bằng gấp trăm lần quân lương năm xưa hoặc bất kỳ thứ gì ngoài hôn nhân mà huynh ấy có thể quyết định để bày tỏ lòng biết ơn. Thôi Côn cực kỳ rộng lượng, tiếp đãi nồng hậu, không hề tỏ vẻ bất mãn, càng không muốn nhận bất kỳ sự đền đáp nào, chuyện cuối cùng cũng qua.
Sau lần này, Bùi Thế Anh tưởng rằng chuyện liên hôn sẽ không bao giờ được nhắc đến nữa. Không ngờ, vài tháng trước, Thôi Côn lại một lần nữa nhắc lại chuyện cũ. Hơn nữa, lần này khác với hai lần trước chỉ gửi thư, ông ta tự mình cử cậu vợ của thế tử là Điền Kính vượt ngàn dặm đến, gửi thiệp mừng thọ, và trong tiệc rượu, một lần nữa công khai bày tỏ mong muốn tha thiết được kết thông gia với Bùi gia.
Lúc đó, đệ đệ huynh ấy vừa hay không có mặt ở Thái Nguyên phủ, đã đi đến vùng Sóc Phương Lương Châu chỉnh đốn quân vụ, để đề phòng sự xâm phạm bất cứ lúc nào của các bộ tộc ngoại bang như Đảng Hạng, Tây Phiên.
Chuyện không quá ba lần. Bùi Thế Anh vô cùng khó xử, càng không thể từ chối thẳng trước mặt mọi người làm mất mặt Thanh Châu. Lúc đó đành phải nói lấp lửng, bảo đợi đệ đệ về sẽ trả lời.
Điền Kính tuy hơi thất vọng, nhưng sau khi đến nơi, cũng biết Nhị Lang quân Bùi gia quả thực đã xuất quan đi Lương Châu từ tháng trước, không phải cố ý tránh mặt. Đoàn người của ông ta không thể cứ đợi mãi, đành phải trở về Thanh Châu trước.
Tiễn Điền Kính đi, Bùi Thế Anh bắt đầu đau đầu suy nghĩ lần này nên trả lời thế nào, vừa có thể hoàn toàn dứt khoát ý định thông gia của Thanh Châu, không bao giờ nhắc lại, lại vừa không làm phật lòng cố nhân. Để an ủi Thôi Côn, dù bận rộn công việc quân sự, lần này huynh ấy quyết định tự mình đến Thanh Châu một chuyến, vừa để mừng thọ, cũng vừa để giải quyết triệt để mọi chuyện.
Không ngờ, vài ngày sau, huynh ấy nhận được thư tay từ Thế Du, nói rằng đã nghe thuộc hạ nhắc đến chuyện này, nay hắn đã đổi ý, bảo huynh trưởng gửi thư sang Thanh Châu, tỏ ý đồng thuận việc liên hôn.
Bùi Thế Anh rất ngạc nhiên, không hiểu tại sao đệ đệ từ nhỏ vốn đã kiêu ngạo bất kham này của mình lại đột nhiên thay đổi thái độ lớn như vậy. Huynh ấy không vội gửi thư sang Thanh Châu, mà chờ đến tháng trước Thế Du cuối cùng cũng trở về Hà Tây, rồi gặng hỏi một phen. Thế Du giải thích, năm xưa mình quá kiêu ngạo, hoàn toàn không biết gì, nói ra những lời ngớ ngẩn khiến huynh trưởng và a tẩu chê cười. Nay thấy huynh trưởng và a tẩu sống chung hòa hợp, trong lòng hắn từ lâu đã ngưỡng mộ. Huống hồ, con trai lớn phải cưới vợ, hắn đã trưởng thành, cũng muốn sớm thành thân, cùng thê tử sống một cuộc đời tương kính như khách.
Đối với lời giải thích này, Bùi Thế Anh vẫn cảm thấy không đúng lắm, đây hoàn toàn không phải là người đệ đệ trong ấn tượng của mình, vì thế nhấn mạnh với hắn rằng nếu trong lòng không muốn, thì cũng không cần miễn cưỡng gật đầu. Huynh ấy đã nghĩ ra đối sách, lần này tự mình đi giải quyết, sau này chắc chắn sẽ không còn phiền phức như vậy nữa. Tuy nhiên, Bùi Thế Du lần này lại vô cùng nghiêm túc, bảo huynh trưởng không cần tự thân đến, cứ chuyên tâm phòng ngự, chuyện đi Thanh Châu mừng thọ và bàn chuyện hôn sự cứ để hắn đi là được.
Mùa đông khắc nghiệt sắp đến, một khi Hoàng Hà đóng băng, Tôn Vinh rất có khả năng sẽ lại phát binh đánh phương Bắc. Mà không chỉ có Tôn Vinh, giờ đây Hoành Hải Thiên Vương cũng cần phải phòng bị nghiêm ngặt, Bùi Thế Anh quả thực không thể dứt ra được. Sau khi xác nhận đi xác nhận lại với đệ đệ, thấy thái độ hắn luôn kiên định, lại nghĩ Thôi Côn danh tiếng lẫy lừng, cai trị khoan dung, bách tính Thanh Châu rất ủng hộ ông ta, điều này trong thời loạn thế này đã là vô cùng hiếm có. Còn về chuyện trong loạn thế này, nếu sau này ông ta nảy sinh lòng tranh giành thiên hạ, đó cũng chẳng là gì, là chuyện thường tình của con người. Ngoài ra, trước đây huynh ấy cũng đã cho người thăm dò, con gái Thôi gia mất mẹ từ sớm, nhưng tính tình ôn hòa, dung mạo hẳn cũng xinh đẹp. Lấy vợ lấy hiền, nếu đệ đệ có thể lập gia đình, hoàn thành đại sự đời người, làm huynh trưởng, huynh ấy tất nhiên cầu còn không được. Vì vậy huynh ấy cuối cùng cũng gật đầu, sai người gửi thư hồi âm cho Thanh Châu, định ngày lên đường, sắp xếp Bùi Tăng dẫn theo một đội hơn trăm người ngựa, cùng nhị Lang quân khởi hành.
Trước khi đi, Bùi Thế Anh còn dặn dò riêng Bùi Tăng, nếu trên đường đệ đệ lại đổi ý không muốn kết hôn thì cũng không cần lo lắng, cứ làm theo ý nó là được. Trong thư hồi âm trước đó, Bùi Thế Anh vẫn không nói chắc, chỉ nói lần này để đệ đệ đến chúc thọ, cũng để Tề Vương gặp mặt xem xét trước. Cho dù vì hôn sự không thành mà làm phật lòng Thôi Côn, cũng chẳng sao cả, mọi việc đã có huynh ấy lo liệu.
Đường cổ từ Hà Đông đi Thanh Châu xuyên qua trung tâm Trung Nguyên, hiện đều nằm trong biên giới nước Triệu của Tôn Vinh. Đoàn người tuy giả làm thương đội lên đường, nhưng mục tiêu quá rõ ràng, không thích hợp đi thẳng qua, chỉ có thể bỏ gần chọn xa, vòng xuống phía Nam trước, đi qua vùng biên giới mà Tôn Vinh và Vũ Văn Túng đang tranh chấp quyết liệt. Nơi này vô chủ, ngược lại dễ đi hơn. Sau khi lên đường, ban đầu mọi thứ suôn sẻ, chỉ gặp vài toán lính lẻ và cướp bóc. Đội nhân mã họ mang theo đều do Bùi Thế Anh tự mình tinh chọn, ai nấy đều là dũng sĩ kinh qua trăm trận, đối phó không thành vấn đề. Cứ thế đi về phía Nam, bảy ngày trước thì đến Thiểm Châu.
Ở vùng này, Vũ Văn Túng và Tôn Vinh đang đại chiến quanh Đồng Quan, binh lực dày đặc, được coi là đoạn đường nguy hiểm nhất trong chuyến đi này. Theo lịch trình, họ phải nhanh chóng băng qua, tiếp tục đi về phía Nam một đoạn nữa, sau khi vào Sơn Nam Đạo, thoát khỏi trung tâm Trung Nguyên, mức độ gay gắt trong cuộc chiến của các vương hầu Tiết Độ Sứ lớn nhỏ sẽ giảm đi rất nhiều. Hơn nữa, trên đường đi có nhiều người có quen biết với Bùi gia ngay cả không mấy lui tới, tổ tiên Bùi gia từ Tể Tướng Văn Trinh Công Bùi Ký trở đi, công lao uy vọng lớn, sau này các đời gia chủ trấn giữ Hà Tây, thiên hạ ai ai cũng kính trọng. Gặp phải, chỉ cần báo danh tính, tự nhiên sẽ qua được.
Đúng lúc Bùi Tăng đang lấy hết tinh thần chuẩn bị nhanh chóng vượt qua vùng chiến sự này, thì xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Hôm đó đoàn người đến trấn này, người ngựa mệt mỏi, bèn nghỉ lại một đêm, bổ sung tiếp tế. Sáng sớm, Bùi Tăng đang định lên đường, nhưng mãi không thấy Thiếu chủ xuất hiện. Ông tưởng hắn còn trẻ ham ngủ, nghĩ rằng đường đi vất vả, nên chờ thêm. Thế nhưng chờ đến giữa trưa vẫn không thấy động tĩnh, không nhịn được ông gọi Vĩnh An đi gọi, lúc này mới phát hiện người đã biến mất, chỉ để lại một tờ thư tay, nói rằng hắn có việc đi trước, bảo Bùi Tăng không phải lo, cứ lên đường theo kế hoạch ban đầu, chỉ cần để lại hai người đề phòng tiếp ứng, xong việc hắn sẽ tự đuổi kịp đại đội.
Bùi Tăng than thở không ngớt. Thiếu chủ tuy nói trẻ tuổi khí phách, võ lực siêu quần, năm nay mới mười chín tuổi đã là tướng lĩnh trong quân, trên dưới đều phục tùng. Nhưng trong mắt Bùi Tăng, hắn vẫn là thiếu niên nghịch ngợm chưa lớn ngày xưa, cứ thế một mình không biết chạy đi đâu, xung quanh lại là chiến trường, làm sao ông yên tâm được? Ông đã phái hết người đi khắp nơi tìm kiếm.
Từng ngày trôi qua, Thiếu chủ bặt vô âm tín. Bùi Tăng sốt ruột đến mức lở loét cả khóe miệng. Nhớ lại lời Quân hầu dặn dò trước khi đi, ông nghi ngờ liệu Thiếu chủ có như lời Quân hầu nói, đột nhiên đổi ý không muốn cưới, nhưng lại không tiện mở lời, nên dứt khoát bỏ đi hay không?
Chờ đợi mãi cũng không phải cách. Tối qua, ông đang ở trong phòng viết thư, định cử người báo tin cho Quân hầu, vừa lúc đó, Thiếu chủ lại quay về, còn mang theo một cô gái xinh đẹp xa lạ. Bùi Tăng hỏi hắn đã đi đâu, cô gái này là ai. Hắn nói mình đã nghe danh Tây Nhạc Thái Hoa từ lâu, vô cùng ngưỡng mộ, nay tiện đường đi qua, sao không thể đi l*n đ*nh núi chạm trời để ngắm nhìn mọi thứ nhỏ bé? Còn về cô gái, là con gái của Thôi Côn, bị người khác bắt đến đây, hắn tình cờ gặp nên tiện tay mang về.
Bùi Tăng nghe xong, ngoài kinh ngạc còn thấy hồn bay phách lạc. Ông biết sườn núi phía Bắc núi Thái Hoa có binh lính Vũ Văn Túng đóng quân, sao Thiếu chủ dám hành động tùy tiện như vậy, chỉ để ngắm cảnh mà mạo hiểm xông vào núi, thật là tùy hứng quá mức. Ông vốn định hỏi thêm về con gái họ Thôi, nhưng thấy Thiếu chủ có vẻ tâm trạng không vui. Hiểu tính nết hắn, người đã bình an trở về thì những chuyện khác không còn là đại sự nữa, ông tạm thời nhịn xuống không hỏi nhiều, hôm nay giúp cô gái họ Thôi tìm người, thuận lợi tìm được vị nghĩa tử Tề Vương đến từ Thanh Châu kia.
Ngay trước đó không lâu, Bùi Tăng đi tìm Thiếu chủ thông báo chuyện này, nghĩ rằng hắn sẽ ra mặt gặp vị Lang quân họ Thôi kia. Hơn nữa, chuyện này lại thật khéo trùng hợp, cô gái hắn cứu lại là con gái Thôi Côn, giữa hai nhà vốn còn có ý định kết thân, vậy thì sau khi hai bên gặp mặt, có thể cùng đi chung đường.
Nào ngờ, Thiếu chủ không những không có ý nghĩ đó, mà còn không cho phép ông tiết lộ chút thân phận nào trước mặt nghĩa tử Tề Vương, chỉ bảo ông mau chóng tiễn người đi. Nói xong, hắn khoác áo choàng tuyết, cầm roi ngựa định ra cửa. Điều này khiến Bùi Tăng giật mình, sợ hắn lại bỏ đi không lời từ biệt nên nhất quyết giữ lại, nhưng cuối cùng cũng ngăn hắn lại được.
Nghĩ đến nghĩa tử Tề Vương vẫn đang chờ, Bùi Tăng bảo người khác ở lại cùng Thiếu chủ, bất luận chuyện gì cũng tuyệt đối không được để hắn đi một mình. Ông thì vội vàng chạy đến trước, ứng phó theo ý Thiếu chủ, định tiễn người đi trước rồi sau đó sẽ tìm Thiếu chủ nói chuyện chi tiết. Không ngờ vừa quay lưng đi một lát thì đã thấy Thiếu chủ xuất hiện ở đây. Không chỉ vậy, nhìn dáng vẻ hắn chặn đường Thôi Lang quân như thế này, rõ ràng là cố ý.
Trong lúc bối rối và lo lắng, ánh mắt Bùi Tăng nhìn thấy cô gái đang được Thôi Lang quân ôm ngang, bỗng chợt hiểu ra. Chẳng lẽ Thiếu chủ vô tình thấy hành động không thích hợp này của Thôi Lang quân cho nên nổi giận?
Tuy Bùi gia vẫn chưa từng chính thức đáp ứng việc hôn sự này, nhưng chuyện này, từ đầu đến cuối đều là do Thôi Côn ba lần hai lượt chủ động yêu cầu. Lần này Thiếu chủ cuối cùng cũng gật đầu trước mặt Quân hầu, thì có thể coi như đã định xong. Cô gái họ Thôi này gần như có thể được coi là vị hôn thê của Thiếu chủ. Lúc này, nghĩa tử Tề Vương đến đón người, lại có hành động như vậy, thực lòng mà nói, vừa nãy khi ông nhìn thấy, cũng cảm thấy hơi bất ngờ, luôn cảm thấy mối quan hệ giữa hai người này hình như không đơn giản chỉ là nghĩa huynh muội.
Bùi Tăng hiểu rõ mấu chốt này, lập tức căng thẳng. Ông hiểu rõ tính tình Thiếu chủ, là người không thể chịu đựng hạt cát trong mắt. Sợ mọi chuyện không thể cứu vãn, ông vội vàng tiến lên vài bước, mỉm cười với nghĩa tử Tề Vương:
– Thôi Lang quân đừng coi là thật, Thiếu chủ nhà tôi chỉ nói đùa thôi. Thôi Lang quân và Tiểu nương tử là huynh muội, Tiểu nương tử bị thương, làm ngài lo lắng cũng là chuyện thường tình. Bên ngoài tuyết dày gió lớn, hay là bảo người khiêng một chiếc kiệu nhỏ đến, mời Tiểu nương tử ngồi lên, cũng có thể che chắn gió tuyết, thế có được không?
Nói rồi, ông gọi lớn ra ngoài, ra lệnh người khiêng kiệu đến.
Rất nhanh, kiệu được đưa đến, dừng ngoài cửa.
– Thôi Lang quân! – Bùi Tăng lại gọi.
Thôi Trọng Yến lại như không nghe thấy, đứng yên không nhúc nhích.
Hai người cứ thế đối đầu nhau.
Lý Nghê Thường vô cùng xấu hổ, mặt đỏ bừng. Nàng lại giãy giụa một chút.
Thôi Trọng Yến nhìn chằm chằm thiếu niên đối diện, mí mắt khẽ giật, tay hắn không những không buông lỏng mà còn từ từ siết chặt cô gái trong lòng hơn một chút, hòng ngăn cản ý định muốn xuống của nàng. Tiếp đó, trên mặt hắn cũng phủ một lớp sương lạnh nhạt, quay sang Bùi Tăng:
– Ơn cứu mạng Thôi mỗ khắc cốt ghi tâm. Nay Thôi mỗ còn có việc quan trọng, xin đi trước. Tôn chủ sau này nếu có việc, cứ đến Thanh Châu tìm ta là được.
Nói xong, hắn cất bước, tiếp tục đi ra ngoài. Khi sắp đi ngang qua Thiếu chủ, chỉ nghe hắn nói:
– Lời ta vừa nói, ngươi không nghe thấy sao?
Thôi Trọng Yến quay mặt lại, nhìn chằm chằm thiếu niên, từng chữ một nói:
– Dám hỏi Tôn giá rốt cuộc là ai, tại sao cố ý làm khó ta?
Đúng lúc này, bên ngoài sân vang lên một tràng tiếng ồn ào. Trong tiếng huyên náo dường như còn xen lẫn tiếng rút dao kiếm. Vĩnh An lại chạy vụt ra ngoài, nhìn quanh sân, la lên:
– Có tên tặc muốn giết xông vào!
Cậu ta vừa dứt lời, bên ngoài đã vọng vào một tiếng gọi:
– Hữu Tướng quân! Bên ngài thế nào rồi! Ngài có ổn không?
Thì ra là người của Thôi Trọng Yến. Thấy hắn vào lâu mà chưa đi ra, lo lắng nên muốn vào xem xét, nhưng bị chặn lại. Hai bên đều là kẻ mạnh mẽ, vừa chạm mặt liền như mũi kim đụng đầu nhọn, tất nhiên chẳng ai chịu nhường ai.
Thiếu niên nghe thấy, ánh mắt lại quét qua cô gái vẫn còn trong vòng tay Thôi Trọng Yến, gật đầu:
– Quả nhiên là có chuẩn bị trước. Cũng tốt, hôm nay ta sẽ xem xem, không có sự cho phép của ta, ngươi làm sao đưa người đi được!
– Chúng tướng nghe lệnh, giữ chặt cửa cho ta! Kẻ nào dám tiến thêm một bước, giết!
Thiếu niên không quay đầu lại, chỉ đột nhiên quát to một câu. Lúc này, vẻ mặt hắn vẫn không chút cảm xúc, nhưng trong mắt đã ẩn chứa sát khí. Bên ngoài lập tức vang lên tiếng đồng thanh đáp lời.
Lý Nghê Thường lúc này xấu hổ phẫn uất đến mức muốn chết, tim đập thình thịch. Nàng vốn bị Thôi Trọng Yến siết chặt, sức mạnh khủng khiếp đó không làm nàng bị thương, nhưng lại giam chặt nàng, khiến nàng không thể tự mình thoát ra. Lúc này nàng không thể kiềm chế được nữa, không biết sức mạnh từ đâu đến, đột nhiên vùng thoát khỏi vòng tay Thôi Trọng Yến, ngã mạnh xuống nền tuyết.
Thôi Trọng Yến không kịp đề phòng, giật mình, nhìn thấy nàng như thế thì kịp phản ứng lại, lập tức tiến lên.
Thân hình thiếu niên cũng chuyển động, nhưng thấy Thôi Trọng Yến đã đưa tay ra định đỡ nàng, liền dừng lại, chỉ lạnh lùng nhìn.
Lý Nghê Thường đã tự mình đứng dậy, mặc kệ vết thương ở chân, cắn răng vội vã bước đi ra ngoài. Đúng lúc này, một tràng tiếng cười yểu điệu của phụ nữ vang lên, phá vỡ cảnh tượng giằng co này.
– Mọi người đang làm gì thế này? Ta chỉ đến đón người, thế mà còn động đao động thương nữa, làm người ta sợ chết rồi đây này!
Giữa tiếng than nhẹ cùng âm vang khẽ khàng của chuỗi ngọc bên hông, chỉ thấy từ cỗ xe ngựa đỗ trên tuyết ngoài kia bước xuống một vị mỹ nhân chừng hai mươi tám, hai mươi chín tuổi. Cô ta thướt tha đi vào quán trọ, liếc nhìn đầy rẫy dao kiếm và chủ quán đang hoảng sợ trốn trong góc, khẽ nhíu mày, cẩn thận đi vòng qua bên cạnh, rồi xuất hiện trước mặt Lý Nghê Thường.
Chính là Sắt Sắt nương tử.
Lý Nghê Thường kinh ngạc, nằm mơ cũng không ngờ Sắt Sắt lại xuất hiện ở đây vào lúc này.
Thấy nàng kinh ngạc nhìn mình, Sắt Sắt mỉm cười, bước tới, ghé tai nói với giọng chỉ có nàng nghe thấy:
– Trưởng Công chúa không yên tâm về muội, sai ta đến xem sao.
Nói xong, cô ta đứng thẳng, nhìn Thôi Trọng Yến, nói:
– Ta đến rồi, tiểu nương tử sẽ theo ta đi về!
Vị quản sự già thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chớp lấy cơ hội bảo người mang kiệu đến. Vĩnh An đã lắp bắp kể chuyện Tiểu nương tử bị thương chân, lại nói:
– Tiểu nương tử là do Thiếu chủ nhà tôi cứu về đấy!
Ánh mắt Sắt Sắt khẽ động, nhìn lại Thôi Trọng Yến và thiếu niên đối diện, rồi thi lễ vị quản sự già, cười nói mình là nghĩa nữ của Tề Vương phu nhân, nhận lệnh đến đón Tiểu nương tử.
Bùi Tăng vội vàng đáp lễ.
Sắt Sắt lúc này quay sang thiếu niên, quan sát một chút, rồi mỉm cười hành lễ thật sâu:
– Không biết Thiếu quân là vị quý nhân phương nào, hôm nay cứu mạng Tiểu nương tử nhà chúng tôi, ân trọng như núi, Tề Vương và phu nhân nhất định sẽ vô cùng cảm kích.
Thiếu niên không hề lay động, lạnh nhạt nói:
– Ta là ai, vài ngày nữa ngươi tự khắc sẽ biết. Người ngươi đã gặp được rồi, đừng để bị thất lạc nữa. Lần sau nếu còn để người khác cướp đi, e rằng sẽ không có vận may tốt như vậy đâu.
Nói xong, hắn không nhìn thêm một lần nào nữa, quay người đạp tuyết mà đi.