Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 15

Người đến tìm bên ngoài chính là Thôi Trọng Yến mà Lý Nghê Thường đã dự đoán.

Hôm đó, sau khi phát hiện Đới Hậu đã chuẩn bị kỹ lưỡng nhưng lại bắt nhầm công chúa thành Thôi Huệ Nương, việc đầu tiên Thôi Trọng Yến làm là phán đoán Đới Hậu sẽ đưa người đến đâu. Điều này cũng có nghĩa là, ông ta sẽ mang món quà ra mắt này đi đầu quân cho thế lực nào.

Thiên hạ ngày nay, ngoài Tề Vương, những người có thể tranh giành ngôi vị chỉ còn lại Tôn Vinh, Bùi thị Hà Tây và Hoành Hải Thiên Vương Vũ Văn Túng. Còn lại những Tiết Độ Sứ lớn nhỏ sót lại từ tiền triều cùng lắm chỉ là chiếm giữ một vùng, hoặc tự bảo vệ, hoặc hỗn chiến lẫn nhau, không thể gây được sóng gió lớn.

Bùi thị bị loại trừ đầu tiên, lý do không cần nói. Còn lại Tôn Vinh và Hoành Hải Thiên Vương, cả hai đều là kẻ thù của Tề Vương, đều có thể là mục tiêu của Đới Hậu. Tôn Vinh tuy đã tự lập xưng đế, bề ngoài như áp đảo tứ phương, nhưng sau một trận chiến Đồng Quan, ông ta rõ ràng là không thể chống đỡ được nữa. Nếu quan nội rơi vào tay Vũ Văn, thì từ đó Vũ Văn dựa lưng vào Thục địa Hán Trung, chiếm cứ Quan Trung, mở đường tiến ra phía đông không còn trở ngại nào nữa. Khi ấy, thế của Vũ Văn chẳng khác nào Tần Thủy Hoàng năm xưa bình định lục quốc. Hơn nữa, bản thân Vũ Văn Túng, ngoại trừ lần thảm bại dưới tay Bùi Đại Tướng quân khi còn thiếu niên thì sau này chưa từng có đối thủ ngang tầm nào. Nếu ông ta tự nhận mình là kiêu hùng thứ hai, thì thiên hạ không ai dám xưng thứ nhất.

Có thể nói, trong bốn nhà hiện tại, chỉ có ông ta là người có khí phách hùng bá, thống nhất thiên hạ nhất. Đới Hậu đã muốn đầu quân cho người khác, không đến chỗ ông ta thì sẽ đến chỗ nào?

Thân phận công chúa cao quý, quý giá biết bao. Sau khi đưa ra phán đoán, Thôi Trọng Yến tin chắc không nghi ngờ, không chút do dự lập tức hướng về phía Tây chạy đến Đồng Quan. Hắn ngày đi đêm nghỉ, trên đường chạy chết mấy con ngựa, cuối cùng cũng đến phụ cận Đồng Quan. Điều đón chờ hắn là tin tức Vũ Văn Túng đã hạ được Đồng Quan. Ngay sau đó, hắn lại biết Vũ Văn Túng đã đến Thiên Sinh Thành. Hắn phán đoán công chúa cũng ở trong Thiên Sinh Thành, liền thăm dò xung quanh suốt một thời gian dài. Tuy nhiên, địa thế thành trại hiểm trở, phòng thủ lại càng nghiêm ngặt, ngay cả hắn cũng không tìm thấy bất kỳ cơ hội nào để trà trộn vào trong. Đang lúc bó tay hết cách, nóng ruột không biết làm sao, hắn gặp lúc Vũ Văn Túng rời đi, không thấy có cô gái nào đi cùng. Vừa lúc đó, hắn gặp một nhóm tàn binh lang thang, liền lập tức lên kế hoạch, điều động thủ hạ đắc lực của Vũ Văn Túng là Tạ Ẩn Sơn đi chỗ khác. Ngay sau đó, hắn nhân lúc hỗn loạn cuối cùng cũng thâm nhập vào quân trại. Hắn không tốn nhiều công sức, đã tìm thấy Đới Hậu vẫn còn ở trong trại.

Đới Hậu bất ngờ nhìn thấy hắn xuất hiện như ma quỷ, kinh hoàng không thôi, làm sao là đối thủ của hắn, chẳng mấy chốc đã bị khống chế. Thôi Trọng Yến cũng từ miệng ông ta biết được rằng người đã bị cướp đi một cách kỳ lạ.

Lúc đó, hắn vô cùng kinh ngạc.

Theo suy tính ban đầu của hắn, Vũ Văn Túng bỗng dưng nhận được một “lễ gặp mặt” như thế này, dù không biết thân phận thật của nàng, coi nàng là con gái của Thôi Côn thì cũng có giá trị lợi dụng.

Kế hoạch ban đầu của Thôi Trọng Yến là, sau khi thăm dò rõ tình trạng thực tế của công chúa, nếu có thể cứu thì dốc hết sức để cứu. Còn nếu thực sự không thể cứu được, hắn sẽ ra mặt đàm phán với Vũ Văn Túng. Chỉ cần thân phận thật của công chúa không bị lộ, với khả năng ứng biến của hắn, cộng thêm lợi ích tương xứng, Vũ Văn Túng không có lý do gì để không thả một đứa con gái của Thôi Côn. Nghĩ đến năm xưa, Hán Cao Tổ thà ngồi nhìn cha già bị nấu chín còn không chịu nhún nhường, huống hồ Tề Vương càng không phải là người không thể buông bỏ một cô con gái. Còn về cuộc hôn nhân chính trị với Bùi gia, chỉ cần hai nhà có ý muốn hợp lực, cái gọi là hôn nhân chính trị, cũng chỉ là một bề ngoài làm cho thiên hạ xem mà thôi.

Hắn hoàn toàn không ngờ, Vũ Văn Túng lại không làm theo lẽ thường, quả nhiên như lời đồn, hành động tùy hứng, làm trái đạo lý, trực tiếp hạ lệnh g**t ch*t nàng. May mắn là lúc đó nàng đã được người khác cứu đi.

Tuy nhiên, người đã cứu công chúa là lai lịch gì, mang theo mục đích gì, hắn nhất thời không thể lý giải được, lúc đó chỉ có thể tạm thời nén lại. Đã vào trại rồi, tất nhiên không thể đi tay không. Hắn thuận tay lấy đầu Đới Hậu, để răn đe, rồi rút lui nhanh chóng.

Công chúa rốt cuộc bị cướp đi đến nơi nào? Theo lời Đới Hậu, đối phương dường như là một thiếu niên vô cùng trẻ tuổi. Tuy nhiên, ngoài ra thì không có thêm thông tin nào khác.

Manh mối đứt đoạn tại đây, không biết công chúa hiện giờ an toàn không, thân thể có bị tổn hại không. Mức độ lo lắng của Thôi Trọng Yến như nào có thể tưởng tượng được. Hôm nay, hắn gắng gượng trấn tĩnh lại, nghĩ trước tiên nên phái người quay về Thanh Châu xem thử kẻ đã cướp đi công chúa hoặc thế lực ẩn sau hắn ta có lợi dụng người trong tay để đòi lợi ích từ Tề Vương không. Đây là kết quả mà hắn mong đợi nhất, ít nhất điều đó chứng tỏ công chúa an toàn.

Sau đó, hắn chia số người còn lại thành mấy đường, tìm kiếm khu vực gần Thiên Sinh Thành và các dãy núi phụ cận, hy vọng phát hiện manh mối hữu ích. Thế nhưng trời chẳng thuận lòng người, tuyết rơi quá dày, bất kỳ dấu vết nào in trên mặt tuyết, chỉ trong chốc lát đã bị che lấp sạch sẽ, chẳng còn tăm hơi.

Vào lúc hắn lần đầu tiên trong đời rơi vào trạng thái chán nản vì thất bại và lo lắng tột độ, thì bước ngoặt đã đến.

Vừa nãy, một thuộc hạ của hắn vội vã chạy đến báo tín rằng ở trấn chợ gần đó có người khắc chữ “Thôi Quân gặp gấp” trên tường miếu Quan Đế và góc phố. Dấu vết dường như là mới để lại. Với ý nghĩ thử vận may, hắn liền chờ đợi ở gần đó. Quả nhiên không lâu sau, có người lại gần bắt chuyện. Sau khi xác nhận thân phận, người đó nói có một vị tiểu thư đang ở trong khách đ**m, chờ người đến đón về.

Thôi Trọng Yến ban đầu không dám tin, phản ứng đầu tiên là có người đang giăng bẫy. Tuy nhiên, sự việc đã đến nước này, dù là hang hổ huyệt rồng, hắn cũng nhất định phải đến tận nơi tìm hiểu rõ. Để phòng ngừa bất trắc, hắn bố trí phục kích xung quanh, sau đó một mình đi vào.

Một lão giả khoảng năm mươi tuổi, vẻ mặt hiền hòa, trông như đại quản gia đã đợi sẵn. Sau khi xác nhận thân phận của hắn, ông ta mặt mày tươi cười dẫn hắn vào trong, sau đó mời hắn dừng lại bên ngoài một khoảnh sân, nói rằng đi thông báo cho Thiếu chủ trước.

Tuy nhiên, không hiểu vì lý do gì, sau khi lão già đi, mãi không thấy quay ra, cũng không biết đang nói gì với vị “Thiếu chủ” kia. Trong lúc Thôi Trọng Yến đang đầy rẫy nghi ngờ, thì tiếng bước chân vang lên, lão già kia cuối cùng cũng xuất hiện trở lại, nở nụ cười áy náy, nói rằng đã để hắn đợi lâu, rồi nói:

– Thôi Lang Quân mời vào, vị Tiểu nương tử kia ở bên trong, Lang quân xem xem, có phải là người cần tìm không.

Thôi Trọng Yến đã đợi đến mức sốt ruột, lập tức bước nhanh vào trong. Vừa đến cửa, ngước mắt lên, một bóng người liền đập vào mắt.

Quả nhiên là công chúa. Nàng lặng lẽ ngồi trên chiếc giường thấp trong phòng. Bên cửa đứng một cậu bé khoảng mười tuổi, ăn mặc sáng sủa, trông như người hầu nhà quyền quý, đang canh cửa cho nàng. Ngoài ra không có ai khác.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy hình bóng ấy, ngay cả chính Thôi Trọng Yến cũng không ngờ, trong lồng ngực bỗng dâng lên một cơn sóng máu dồn dập, khiến hắn kích động đến mức khó lòng tự chủ. Lẽ ra không nên như vậy.

Ngày hôm đó, khi được nàng hẹn ra ngoài, chỉ trong một khoảnh khắc thay đổi ý định, hắn đã quyết định tiếp nhận nàng, hay nói cách khác, tiếp nhận thiện ý của Trưởng công chúa đứng sau nàng. Dù sao, dòng dõi chính thống của tiền triều cũng không phải vô giá trị, chỉ cần biết cách lợi dụng. Huống hồ, bản thân nàng lại là một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy. Thật khó tin, một người đàn ông nào trên đời có thể tàn nhẫn từ chối trước một bóng hồng chủ động ôm trọn lấy mình như vậy.

Lúc này, hắn vừa kinh hãi trước sức ảnh hưởng mà vị công chúa này tạo ra đối với hắn vượt quá sức tưởng tượng ban đầu, vừa không còn suy nghĩ nào khác. Hắn chạy gấp vào, dừng lại trước mặt nàng.

Nàng cũng đã nhìn thấy hắn từ sớm, mở mắt yên lặng nhìn hắn.

Thôi Trọng Yến dừng lại một chút, cố gắng kiềm chế sự kích động, đang định đỡ nàng dậy, thì nghe cậu bé phía sau nói:

– Cẩn thận! Tiểu Nương tử bị thương chân, không được chạm đất đâu!

Thôi Trọng Yến liếc nhìn bàn chân chỉ lộ ra nửa mũi giày bị che dưới váy nàng. Hắn không hề suy nghĩ, tiến lên một bước, cúi người đưa tay ra, bế ngang nàng từ mép giường lên.

Cảnh tượng này, đừng nói là cậu bé Vĩnh An trợn tròn mắt nhìn, ngay cả Lý Nghê Thường cũng hoàn toàn không đề phòng. Khi nàng hoàn hồn lại, người đã nằm gọn trong vòng tay Thôi Trọng Yến. Nàng lập tức vùng vẫy, ra hiệu cho hắn đặt mình xuống. song Thôi Trọng Yến dường như hoàn toàn không nghe thấy, không những chẳng chịu buông tay, mà vì nàng giãy giụa, hắn lại sợ nàng ngã, nên càng siết chặt vòng tay hơn. Đồng thời, hắn đã quay người, bước đi ra ngoài.

Trong đầu Lý Nghê Thường đột nhiên hiện lên cảnh tượng hôm đó hẹn hắn lên núi gặp mặt, cuối cùng lại bị hắn bất ngờ rút lấy cây trâm viết của mình. Sớm muộn gì nàng cũng phải tuân theo ý Cô mẫu gả cho người đàn ông này. Nàng mang danh là công chúa tiền triều, nhưng thực chất có khác gì gái lầu xanh, giờ đây, cần gì phải làm bộ làm tịch, bận tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này.

Nghĩ đến đây, chân tay toàn thân nàng ngay lập tức như bị rút gân lột xương, chỉ còn lại một cơ thể mềm nhũn. Nàng cúi đầu, hơi nghiêng mặt vào trong, ngừng vùng vẫy, mặc kệ hắn hành động theo ý mình.

Thôi Trọng Yến ôm nàng đi được vài bước mới thấy vị quản gia già kia kia cũng đã tới, đứng nơi ngưỡng cửa. Bước chân hắn khựng lại, chợt bừng tỉnh. Vừa rồi thoạt nhìn thấy nàng bình an vô sự, thật sự vui mừng quá đỗi, trong khoảnh khắc liền quên cả chừng mực, đến lễ nghi tối thiểu cũng chẳng màng. Hắn liền cẩn thận đặt công chúa trong vòng tay ngồi trở lại chỗ cũ, nói nhỏ dặn nàng đừng cử động, rồi chỉnh lại áo, cúi chào đối phương một cái.

– Dám hỏi lão trượng xưng hô thế nào? Vừa nãy Thôi mỗ thất lễ, mong được thứ lỗi.

Hắn nhìn về phía trước, không thấy có người nào khác xuất hiện.

– Có phải Gia chủ nhà lão trượng đã cứu cô ấy không? Liệu có thể bảo vị quý nhân đó lộ diện để Thôi mỗ diện kiến tạ ơn được không!

Lão quản sự vội vàng đáp lễ, lễ xong liền cười hòa nhã nói:

– Tiện danh của lão hủ nào có gì đáng nhắc tới. Thiếu chủ nhà tôi có việc, nên không thể gặp được. Ngài ấy bảo tôi chuyển lời đến Thôi Quân, đó chỉ là chuyện nhỏ nhặt, thuận tay giúp đỡ mà thôi. Vị Tiểu Nương tử này hẳn là kinh sợ không ít, đã tìm được người nhà thì không còn gì tốt hơn. Thôi Lang quân nên sớm đưa cô ấy về nhà, đó mới là việc quan trọng.

Thôi Trọng Yến không khỏi ngạc nhiên. Trên đời lại có người cứu con gái Tề Vương mà lại dễ dàng trả người như thế? Nghe câu trả lời của vị quản gia này, ngay cả tên họ cũng không muốn tiết lộ, hành động rất khó hiểu. Nếu không phải công chúa đang sống sờ sờ ngồi trước mặt, Thôi Trọng Yến gần như đã nghi ngờ hành động này của đối phương có âm mưu gì chăng.

Hắn do dự một chút, rất nhanh cười nói:

 – Đa tạ Tôn chủ, quả thực là nghĩa cử cao cả hiếm thấy trên đời, khiến cho Thôi mỗ tự thẹn không bằng. Nếu Tôn chủ lúc này không tiện gặp mặt, Thôi mỗ cũng không dám miễn cưỡng. Chỉ là ơn nhỏ như giọt nước, phải báo đáp như suối nguồn, huống chi là đại ân như thế, Thôi mỗ ghi khắc trong lòng, tuyệt không dám quên. Đợi Thôi mỗ đưa Tiểu Nương tử về nhà xong, sẽ quay lại đích thân đến tạ ơn trọng nghĩa sau!

Hắn lần nữa cúi chào. Xong xuôi, hắn lại ôm công chúa lên như vừa nãy, bước đi ra ngoài. Không ngờ, khi vừa bước qua ngưỡng cửa, hắn nhìn thấy trong sân tuyết, có thêm một bóng người thiếu niên.

Thiếu niên chưa đến hai mươi tuổi, dung mạo tuấn mỹ, khí chất quý phái. Hắn đứng giữa sân tuyết, dáng người thẳng tắp như tùng xanh. Hẳn là “Thiếu chủ” mà vị quản gia già kia nhắc đến, người đã cứu công chúa.

Biết đối phương trẻ tuổi, nhưng không ngờ lại trẻ đến thế.

Thôi Trọng Yến không khỏi hơi bất ngờ. Lại thấy thiếu niên khoác áo choàng tuyết, tay cầm roi ngựa, dường như định ra ngoài nhưng lại quay trở lại. Hắn dừng lại ngay giữa sân, hờ hững đùa nghịch chiếc roi ngựa trong tay, vừa vặn chắn ngang đường đi.

Hắn do dự một chút, đang định mở lời, thì lúc này, thấy thiếu niên quay mặt lại, lạnh lùng liếc hắn một cái, nói:

– Miệng luôn nói nhất định phải tạ ơn trọng hậu. Vậy ta hỏi ngươi, ngươi có làm chủ được không?

Câu nói này, nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng thực chất là đâm thẳng vào tim.

Trong mắt Thôi Trọng Yến chợt loé qua một tia u tối. song khi nhìn về phía thiếu niên mang vẻ rõ ràng là thách thức kia, sắc mặt hắn vẫn không đổi:

– Ngươi chính là Tiểu Lang quân đã cứu người? Xin hỏi tôn tính đại danh là gì?

Thiếu niên lạnh lùng.

– Thôi Hữu Tướng quân, ta vốn định để ngươi đón người đi là xong, nhưng ngươi nhất định đòi tạ ơn, điều này lại nhắc nhở ta, ban ơn lẽ nào lại không cầu hồi báo? Cho nên ta đổi ý rồi.

Hai ánh mắt hắn quét qua cô gái vẫn còn trong vòng tay Thôi Trọng Yến, cánh tay khẽ nâng lên, đầu roi da trong tay chỉ thẳng về phía trước:

– Hôm nay ngươi không được dẫn người đi nữa. Đặt cô ấy xuống đi! Ta sẽ đích thân đưa cô ấy về cho Tề Vương, rồi đòi Tề Vương một món quà tạ ơn, chẳng phải tốt hơn sao?

Bình Luận (0)
Comment