Tẩm điện vẫn như xưa, trát tiêu vẫn nguyên vẹn chưa đổi.
Lý Nghê Thường đẩy cửa bước vào.
Trong phòng đốt một cây chân nến đồng cao bằng người, trên các cành nến cắm nhiều tầng sáp trắng. Nàng bước vào, đứng lặng một hồi, ánh mắt lướt qua những đồ đạc bài trí quen thuộc, cuối cùng dừng lại trên chiếc bàn gỗ đàn hương cạnh giường thấp. Nơi từng đặt chiếc gương đồng chạm hoa lăng giờ đây chỉ còn lại một vết hằn tròn nhạt màu trên mặt bàn.
Nàng ngồi xuống trước vị trí chiếc gương trống.
Nến trên đài chồng chất thành từng lớp. Tâm nến thỉnh thoảng nổ lách tách, b*n r* một hạt hỏa tinh rơi xuống đế đồng, rồi vụt tắt ngay lập tức.
Bên ngoài điện lúc thì như có tiếng gió, lúc lại như tiếng ủng bước nhẹ qua bậc thềm.
Nhưng cuối cùng, chẳng có ai đến cả.
Tâm trạng Lý Nghê Thường dần nguội lạnh, trong lòng bắt đầu nảy sinh nghi hoặc. Nàng đứng dậy, đi tới sau cánh cửa, định mở cửa ra ngoài hỏi cho ra lẽ, nhưng bàn tay đột ngột khựng lại.
Nàng lưỡng lự một chút rồi thử lại lần nữa, phát hiện cánh cửa im lìm không nhúc nhích.
Bên ngoài đã bị khóa chặt.
Đúng lúc này, nơi khóe mắt nàng thoáng hiện lên một quầng bóng đỏ hơi rung động. Nàng quay phắt lại, lao đến bên cửa sổ.
Bên ngoài lớp giấy lụa tẩm dầu, một vùng ánh sáng đỏ rực quỷ dị bùng lên.
Cảnh tượng này sao mà quen thuộc đến thế. Nàng lao đến cửa sổ, dùng sức đẩy mạnh, rồi kinh hoàng phát hiện ra cửa sổ cũng đã bị đóng đinh chết từ bên ngoài. Nàng không cam tâm, đẩy từng cánh một, không cánh nào lay chuyển.
Nàng đã không còn thời gian để nghĩ tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này. Nàng nghiêng người, dùng bả vai nơi có thể phát lực mạnh nhất trên cơ thể đâm mạnh vào cánh cửa.
“Rầm!”
Tiếng va chạm trầm đục giữa xương vai và gỗ cứng vang vọng trong điện, nàng bị lực phản ngược lại hất ngã xuống đất, đau đớn như thể gãy xương, nhưng khung gỗ đàn hương kiên cố chỉ rung lên, rơi xuống chút bụi bặm năm tháng.
Nàng đổi sang vai bên kia. Vẫn vô vọng.
Sau khi xác nhận sức lực của mình không thể phá vỡ cửa sổ, lưng nàng đã thấm đẫm mồ hôi, chẳng rõ là mồ hôi lạnh hay nóng. Trong phòng bắt đầu lan tỏa mùi khói khét lẹt trộn lẫn với dầu hỏa. Tiếng lửa l**m láp bên ngoài đã nghe rõ mồn một.
Nàng xoay người, tìm kiếm vật dụng có thể dùng để đập vỡ cửa sổ. Những hộp trang điểm, hòm xiểng đập vào mắt đều nặng nề, nàng không nhấc nổi. Ánh mắt nàng đảo quanh phòng, chợt dừng lại ở giá nến đứng dưới đất.
Nàng lao tới, nhổ hết số nến còn lại, để lộ những chiếc chông nến nhọn hoắt bằng đồng đúc. Nàng dốc sức kéo giá nến cao bằng người tới trước cửa sổ, đâm một đầu chông nến vào khe gỗ, đẩy ra thật xa, sau đó ôm lấy chuôi giá nến, dốc toàn lực bẩy mạnh.
Thanh gỗ phát ra tiếng răng rắc gãy lìa vì bị lực bẩy quá mạnh, nàng bẩy đi bẩy lại vài lần, cuối cùng phá được một lỗ hổng lớn và trèo ra ngoài.
Gió đêm rít gào, lưỡi lửa như rồng cuốn, mang theo khói đen tung hoành giữa các cung điện. Xà gỗ phát ra tiếng r*n r* vì quá tải, hỏa tinh nổ lách tách, bắn lên tóc và vạt váy của nàng.
Nàng bịt mũi miệng tránh lửa, băng qua làn khói đặc, tìm kiếm từng cánh cửa thông ra bên ngoài, nhưng chờ đợi nàng đều là sự phong tỏa tuyệt đối, không hề lay chuyển.
– Cứu… mạng…với.
Tiếng kêu cứu vừa thốt ra đã bị làn khói lẫn dầu hỏa tràn vào cổ họng, nóng rát đến đau đớn tâm can. Thị lực nàng bắt đầu mờ đi, nước mắt và tro bụi trộn lẫn thành một khối nhầy nhụa trên mặt.
Nàng không muốn chết, cũng không thể chết! Cả đời này chưa bao giờ nàng mong muốn được sống tiếp như lúc này.
Một cơn đau bỏng rát ập đến, nàng nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo choàng đã bị bén lửa.
— Đột nhiên, từ sâu trong ký ức, hiện lên một hình ảnh.
Nàng nỗ lực mở to mắt, nín thở hết mức, loạng choạng dò dẫm theo hướng trong trí nhớ. Qua vài vòng quanh co, cuối cùng nàng đã tìm thấy rãnh nước bỏ hoang mà năm xưa Sắt Sắt từng dẫn nàng bò ra ngoài trong đêm đại hôn.
Nhiều năm trôi qua, rãnh nước vẫn còn đó, chỉ có điều đã bị lá rụng và bùn đất tích tụ sau những trận mưa làm tắc nghẽn. Mùi nước thải trộn lẫn với bùn thối sộc thẳng vào mũi.
Phía sau nàng không xa là lầu các đang bốc cháy dữ dội. Lý Nghê Thường nhảy xuống rãnh nước đang đọng một lớp nước nông, quỳ trong bùn lầy, bất chấp tất cả dùng đôi tay đào bới những vật cản, khoét ra một lỗ hổng vừa đủ cho một người chui qua. Nàng chui đầu vào, liều mạng lách người ra ngoài.
Bên ngoài bức tường là rãnh thoát nước chính, chỉ cần leo lên được là sẽ thoát ra ngoài tường. Luồng không khí ẩm lạnh đột ngột tràn vào phổi, nàng tham lam th* d*c, định leo lên, đầu ngón tay vừa chạm vào mép rãnh—
“Oành——!”
Phía sau bùng lên một tiếng nổ kinh thiên động địa, một luồng sóng nhiệt cuốn theo gạch ngói vụn trào ra. Tòa lầu các sau lưng sụp đổ trong lửa đỏ, xà cột như bộ xương của quái thú khổng lồ đập vào bức tường cao.
Khoảnh khắc gạch đá vỡ vụn, nàng theo bản năng cuộn tròn người thật chặt, ôm đầu nấp dưới góc tường. Thế giới đột ngột đảo điên. Đống rui mè gãy và nửa bức tường sụp đổ, ầm ầm chôn vùi tất cả.
Sau đó, bóng tối nuốt chửng mọi thứ.
…
Chẳng biết bao lâu trôi qua, Lý Nghê Thường tỉnh lại sau cơn hỗn loạn của vụ va chạm. Nửa mặt nàng chìm trong bùn thối, trong miệng cũng đầy mùi bùn tanh tưởi.
Trước mắt tối đen không chút ánh sáng. Có tiếng nước nhỏ giọt tí tách, dường như từ trên đỉnh đầu chậm rãi rơi xuống. Nàng ngơ ngác mở mắt, một lúc sau, ý thức cuối cùng cũng dần khôi phục.
Nàng nằm sâu dưới đáy rãnh nước cao bằng nửa người, nửa bức tường đổ nát còn sót lại và những thanh gỗ cháy xém đan xen trên đầu đã gượng gạo chống đỡ được một khoảng không gian nhỏ hẹp, vừa giam cầm nàng, vừa che chở cho nàng.
Không biết ngày đêm, chẳng rõ giờ giấc, dựa vào những giọt nước đọng nhỏ xuống, nàng đoán lửa đã tắt, và hẳn cũng đã có một trận mưa đi qua. Ngoại trừ tiếng nước nhỏ giọt ngắt quãng, bên tai là một mảnh tĩnh mịch, chẳng có bất kỳ âm thanh nào. Nàng chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn, sức lực cạn kiệt đến mức ngay cả một ngón tay cũng không nhúc nhích nổi. Nàng càng không biết mình rốt cuộc đã nằm ở nơi này bao lâu, cũng không cảm nhận được mình đã chờ đợi bao lâu.
Thời gian chậm chạp như một chiếc đồng hồ mặt trời rỉ sét, vĩnh viễn dừng lại ở một vạch chia độ, còn nàng chính là người bị kẹt trong chiếc đồng hồ ấy. Nàng nén lại nỗi sợ hãi đang dâng trào, mệt mỏi nhắm mắt, bắt đầu đếm nhịp tim của mình. Một ngàn nhịp, chắc là một khắc đồng hồ nhỉ. Nàng không ngừng đếm, chậm rãi đếm, khi đếm sai số hoặc quên mất, lại hỗn loạn bắt đầu đếm lại từ đầu. Nàng cứ đếm như thế, đếm mãi cho đến khi sức cùng lực kiệt, dường như đến cả sức lực để đếm cũng không còn nữa, nước mắt nàng trào ra.
Nàng muốn ra ngoài, cực kỳ muốn.
Đột nhiên lúc này, bên tai dường như vang lên tiếng đục đẽo và tiếng gọi mơ hồ. Những âm thanh hỗn tạp ấy truyền lại từ xa, hình như là ở phía bên kia của đống đổ nát.
Nàng lập tức bừng tỉnh, khát vọng sống thôi thúc nàng mở miệng, dùng hết sức bình sinh hét lên. Nhưng cổ họng nàng đau đớn như thể không còn thuộc về mình nữa, âm thanh nàng nghe thấy là tiếng khàn đặc rệu rã như một luồng gió lọt qua lỗ thủng trên giấy dán cửa sổ mùa đông. Nàng không ngừng hét, không ngừng gọi, nhiều lần nàng phân minh nghe thấy tiếng bước chân trên đầu đã dần dần hướng về phía mình, nhưng khoảnh khắc tiếp theo khi nàng nỗ lực phát ra âm thanh lần nữa, tiếng động ấy lại từ từ xa dần.
Lại một lần nữa, tiếng bước chân tiến gần. Cuối cùng nàng cũng mò được một hòn đá trong bùn, gõ vào thành rãnh nước. Nàng nghe thấy tiếng bộp, bộp, âm thanh này rõ ràng là thế, nhưng bất kể bao nhiêu lần, vẫn chẳng có ai nghe thấy.
Hành cung quá rộng lớn, nơi này lại quá hẻo lánh. Những người tìm nàng sẽ chỉ vô vọng lật tung đống đổ nát và gỗ cháy ở những nơi họ cho là có nàng, gọi tên nàng mà không hề hay biết rằng, nàng đang bị đè dưới một rãnh nước tối tăm hẹp hòi này.
Sức lực từng chút một biến mất, mí mắt nặng trĩu như núi, mỗi hơi thở yếu ớt đều như vắt kiệt chút lực cuối cùng. Dưới lớp bùn vùi lấp nàng, dường như có một sức mạnh nào đó đang từ từ kéo nàng xuống dưới. Nàng không còn cố gắng phát ra âm thanh cầu cứu nữa, bàn tay vô lực buông thõng xuống.
Trong cơn mệt mỏi sâu thẳm, khóe môi vương vệt nước mắt bẩn đục, nàng chậm rãi nhắm mắt lại.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, từ xa chợt vọng lại một tiếng gọi xé lòng—
– Công chúa ơi——!
Tiếng gọi ấy thê lương như lưỡi dao, đâm xuyên qua bóng tối đậm đặc đang bao vây nàng.
Lông mi nàng khẽ rung động, nhưng ngay cả sức lực để mở mắt nàng cũng không có. Lần này nàng nghe rõ rồi.
Chỉ là mơ thôi nhỉ. Sao huynh ấy có thể ở đây được? Giờ này, đáng lẽ huynh ấy còn ở cách xa vạn dặm.
Nàng mặc kệ ý thức một lần nữa chìm vào hỗn loạn. Tuy nhiên—
– Công chúa ơi!
– A Kiều ơi!
– Lý Nghê Thường!
– Muội ở đâu——!
Âm thanh ấy lại truyền đến lần nữa, rõ ràng hơn, cuồng loạn hơn, giống như tiếng gầm rú đau đớn của một con thú dữ.
Trái tim nàng thắt lại, đầu ngón tay co giật theo vô thức. Nàng đột nhiên mở to mắt, đồng tử giãn ra dữ dội trong bóng tối.
— Thật sự là huynh ấy! Trên thế gian này, ngoại trừ huynh ấy ra, không có ai gọi nàng như thế.
Nước mắt tức khắc vỡ đê, lăn dài hòa cùng bùn đất trên mặt. Trái tim trong lồng ngực đập loạn như muốn phá vỡ xương sườn. Bên tai, tiếng gọi của hắn tiếng sau thê lương hơn tiếng trước.
Nàng há miệng muốn đáp lại tiếng gọi của hắn, nhưng phát hiện ra mình không thể phát ra dù chỉ một chút âm thanh. Nàng sốt ruột dùng những ngón tay run rẩy quờ quạng xung quanh, cuối cùng cũng mò thấy hòn đá nhỏ kia. Nàng gõ vào thành rãnh. Nhưng rồi nàng tuyệt vọng nhận ra thành rãnh chỉ là bùn đất. Mỗi một tiếng gõ đều dùng hết sức bình sinh, nhưng âm thanh phát ra lại đục ngầu vô cùng. Trừ phi có người ở ngay sát bên cạnh mới nghe thấy được.
Tiếng gọi ấy lại dần xa dần, như thể bị bóng đêm nuốt chửng.
Sự tuyệt vọng hoàn toàn bao trùm lấy nàng. Nàng bắt đầu run rẩy bần bật. Nàng không muốn chết, nàng tự ra lệnh cho mình phải bình tĩnh lại, nhất định phải kiên trì đến khi hắn tìm thấy mình. Chỉ cần hắn đã đến, không nhìn thấy xác nàng, hắn sẽ không đi. Nàng có một niềm tin mù quáng như vậy.
Kỳ lạ thay, nàng bình tĩnh lại, nhắm mắt một lát rồi đưa tay lên eo tìm kiếm từ từ. Cuối cùng, nàng đã mò ra được một chiếc còi.
Dùng bàn tay không khống chế được mà run rẩy nhẹ, nàng ngậm chiếc còi vào miệng, dùng hết chút sức lực cuối cùng—
“Xíu——!”
Tiếng còi sắc lẹm đâm xuyên đống đổ nát, làm kinh động một con quạ đang đậu trên đỉnh cửa quyết ám khói gần đó.
Bước chân Bùi Thế Du đột ngột khựng lại, đế ủng miết trên nền đá vụn tạo ra âm thanh chói tai.
— Tiếng còi? Dư âm sắc nhọn ấy dường như còn găm lại trên màng nhĩ.
Hắn quay phát lại, ánh mắt quét qua vùng đổ nát rộng lớn xung quanh, cố gắng tìm kiếm hướng của âm thanh vừa nghe thấy. Nhưng nó quá xa. Gió sớm cuốn theo tàn tro đập vào mặt hắn, phía xa chỉ có tiếng lửa tàn nổ lách tách yếu ớt.
Sao có thể chứ? Một lát sau, hắn cảm thấy chắc là mình nghe nhầm. Đó lẽ ra là chiếc còi hắn tặng cho A Kiểu, sao có thể vang lên ở đây.
– Thiếu chủ ơi! Chỗ góc tường phía Tây có phát hiện, Lý lang quân kia nói hình như là chiếc áo choàng của Công chúa—
Một binh sĩ gọi lớn với hắn.
Bùi Thế Du không kịp suy nghĩ nhiều, lao đi như điên. Khi nhìn thấy dưới một bức tường sụp đổ thực sự lộ ra một góc áo choàng màu đỏ thẫm hỗn loạn, đôi chân hắn đột ngột mất sạch sức lực. Hắn dường như nghe thấy tiếng răng mình va vào nhau, đứng chôn chân tại chỗ, chẳng dám bước tới.
Hắn nhìn thấy đứa cháu của Lý Trường Thọ gọi những người xung quanh lại, hợp lực, nhấc bổng bức tường sụp xuống.
– Không có ở đây! Là rơi ở đây thôi! – Âm thanh dường như vọng lại từ nơi rất xa.
Chân Bùi Thế Du nhũn ra. Tiếng gió bên tai đột nhiên trở nên rất tĩnh, tĩnh đến mức dường như nghe thấy tiếng răng mình run rẩy.
– Công chúa—— Công chúa—— Nàng ở đâu—— – Tiếng hét mang theo tiếng khóc của thiếu niên kia lại xông vào tai hắn.
– Thiếu chủ! Phải làm sao đây? Từ lúc hỏa hoạn đến giờ đã gần hai ngày hai đêm rồi! Vẫn không tìm thấy Công chúa—— – Qua đôi mắt đau rát vì thấm đẫm mồ hôi, hắn thấy một quân quan chạy về phía mình.
– Tiếp tục đào! Vệ doanh ở Thái Nguyên phủ không đủ thì đi điều động toàn bộ người của doanh Dương Khúc, thủy sư Tấn Nguyên, tất cả đến đây cho ta!
– Sống phải thấy người, chết phải thấy xác! – Hắn nghiến răng nói.
– Tuân lệnh! – Quân quan kia định vội vàng quay người đi thì đột nhiên khựng lại.
“Xíu——!”
– Thiếu chủ! Ngài nghe xem! Tiếng gì thế này!
Lại một tiếng nữa! Lần này rõ ràng hơn, như mũi kim đâm thẳng vào thái dương.
Toàn thân Bùi Thế Du như đông cứng, cơ thể chuyển động nhanh hơn cả suy nghĩ. Đến khi hắn phản ứng lại được thì đã đang điên cuồng chạy về hướng tiếng còi phát ra.
– Công chúa ở đây! Mau đến đây hết cho ta——
Giữa tiếng ủng chạy dồn dập phía sau, Bùi Thế Du lao đến đống đổ nát chất đầy gỗ cháy và tường vỡ, dùng mười ngón tay đã nứt nẻ nhuốm máu của mình, gạt đi thanh xà gãy đầu tiên.
– Lên——! – Mười mấy tráng đinh cùng hô một tiếng, đồng thời phát lực, lật tung bức tường sụp đổ nặng nề nhất.
Cuối cùng, khi bức tường tàn còn cắm xéo được cẩn thận nhấc lên, ánh sáng ban mai của buổi bình minh đổ xuống.
Bóng hình của Lý Nghê Thường hiện lên trong mắt Bùi Thế Du. Nàng nằm cuộn tròn trong góc bùn của rãnh nước. Toàn thân lấm lem bùn thối, tóc bết chặt vào mặt, từ đầu đến chân trừ đôi mắt đen trắng phân minh vẫn còn sáng, thì không còn nơi nào sạch sẽ.
Hai người nhìn nhau trân trân. Lông mi nàng run rẩy, gắng gượng vươn đôi bàn tay bẩn thỉu dính đầy bùn đất về phía hắn, như muốn rụt rè cầu xin một cái ôm.
Bùi Thế Du không nắm lấy tay nàng, hắn nhảy xuống, bế thốc cả người nàng lên, chạy ra ngoài, lao thẳng về phía chiếc xe ngựa đã chuẩn bị sẵn từ trước.