Màn đêm buông xuống, trong doanh trại lửa cháy ngút trời, những đống lửa trại rải rác soi rọi cả một vùng hoang dã đỏ rực.
Trận chiến ở Bắc cảnh cuối cùng đã kết thúc. Bùi Thế Anh hạ lệnh khao thưởng tam quân, không hạn chế lương nhu.
Tướng sĩ tam quân tháo giáp thu gươm, hò reo uống cạn. Bên đống lửa, mỡ từ những con cừu nướng nhỏ xuống lửa xèo xèo, vò rượu chuyền tay nhau qua những bàn tay thô ráp, chưa kịp đổ vào bát đã vãi ra quá nửa.
Từ phía xa vang lên tiếng giậm chân như trống trận, những tay lính kiêu dũng của Bắc doanh uống đến độ hăng say, c** tr*n nhảy múa chiến vũ, ủng sắt nện xuống đất rầm rầm. Có người cất giọng hát vang những khúc quân ca hào sảng, lập tức kéo theo ngàn người đồng thanh hòa theo. Tiếng hát hòa cùng hơi rượu xông thẳng lên chín tầng mây, đến cả soái kỳ trước trướng trung quân cũng phần phật tung bay trong làn sóng âm thanh ấy.
Đánh thắng một trận đại thắng có thể đổi lấy mấy chục năm hòa bình thế này, ăn mừng bao nhiêu cũng không đủ.
– Thống khoái! Trận này chém đầu người lăn lóc, lão tử chém đến mẻ cả hai thanh đao rồi! – Một Giáo úy râu quai nón nhảy múa xong, ngửa cổ dốc cạn một ngụm rượu mạnh, rượu tràn qua chòm râu chảy xuống, khiến xung quanh cười ồ một trận, chế nhạo gã nhảy chẳng nhanh nhẹn bằng chém người.
Đây đều là những tướng sĩ dũng mãnh nhất, cũng là chủ lực đi theo Bùi Thế Du phá tan trận thiết kỵ của quân địch. Họ nhận bổng lộc nhiều hơn người thường, ngày thường trong quân cũng mắt cao hơn đỉnh đầu, ngay cả quân quan bình thường cũng chưa chắc đã lọt vào mắt những người này.
– Đúng rồi, Thiếu chủ đâu? Sao tối nay không thấy ngài ấy? – Giáo úy đặt vò rượu xuống, ngó nghiêng hỏi, – Ta đã kính Quân hầu rồi, Quân hầu còn uống cạn, thật là nể mặt ta quá mà! Ta chỉ còn chưa kính Thiếu chủ thôi, cũng không thể say trước được!
– Ta cũng thế, vừa nãy định tìm mà không thấy! – Đám bạn hữu đồng thanh đáp.
– Ai nhìn thấy thì gọi một tiếng, chúng ta cùng qua đó! Quân hầu thì ta không dám mời nhiều, vì sợ phu nhân trách. Nhưng Thiếu chủ đêm nay nhất định phải gục tại chỗ! – Toàn trường lại bùng nổ một trận cười lớn.
Sau khi yến tiệc bắt đầu, Bùi Thế Anh đã không tìm thấy em trai đâu. Bởi vì tướng sĩ đến kính rượu quá đông nên không thể thoát thân, chàng sai Hầu Lôi đi tìm. Cuối cùng thấy Hầu Lôi quay lại, chàng mới mượn cớ rời đi, đến một bãi đất trống ven doanh trại, hỏi:
– Nó đâu rồi?
– Diêu Tư An nói, ngài ấy đi về phía Tây rồi, bảo thuộc hạ thưa lại với Quân hầu một tiếng là ngài ấy có việc, khi nào rảnh sẽ tìm Quân hầu sau ạ.
Tuy rằng đã dự liệu trước, nhưng Bùi Thế Anh không ngờ hắn lại đi nhanh đến vậy! Chàng nhìn về hướng đó, khẽ giậm chân, lập tức lên ngựa đuổi theo.
Cũng may tối nay hắn không chạy hết tốc lực, ngựa của Bùi Thế Anh cuối cùng cũng bắt kịp bước chân của Long Tử. Từ xa, chàng thấy phía trước xuất hiện một bóng người, hắn dường như vừa cưỡi ngựa thong dong vừa ngửa cổ uống rượu.
Bùi Thế Anh gọi lớn, thấy người kia ngoảnh đầu nhìn rồi chậm lại, chàng vội thúc ngựa tiến lên.
Bùi Thế Anh xuống ngựa, tóm chặt cổ tay em trai:
– Đệ làm cái gì vậy, ta vừa quay đi đã mất hút bóng dáng đệ rồi! Đằng sau bao nhiêu người tìm đệ uống rượu, đều đến hỏi ta cả! Sao, đệ sợ người ta tranh rượu của đệ nên phải trốn đi uống một mình à?
Khóe mắt Bùi Thế Du đỏ nhạt, trông có vẻ hơi say, một bên vai hắn rụt lại, miệng phát ra tiếng cười khẽ như bị đau:
– A huynh, đau!
Bùi Thế Anh biết lực tay mình hơi mạnh bèn buông ra, hỏi:
– Đệ thật sự không định đặt chân vào Thái Nguyên phủ nữa à? Đệ muốn đi đâu? Lại là cái đài phong hỏa đó à?
– Đệ chỉ là đi dạo tùy ý thôi, chỗ nào vui thì ở lại vài ngày… – Hắn thản nhiên đáp, giơ túi rượu lên định uống tiếp, thấy Bùi Thế Anh nhìn mình trân trân không nói lời nào, nụ cười trên mặt hắn nhạt dần, buông túi rượu xuống.
Hai người im lặng một lát, Bùi Thế Du thấp giọng nói:
– A huynh, đệ biết huynh muốn nói gì. Nhưng ở nơi đó, lòng đệ thấy thoải mái hơn. Đệ vẫn câu nói cũ, chỉ cần huynh cần, đệ nhất định sẽ về. Những chuyện khác, xin huynh đừng quản đệ!
Bùi Thế Anh trầm ngâm một lúc, chỉ vào một tảng đá lớn gần đó:
– Ngồi xuống, huynh có chuyện muốn nói với đệ.
Bùi Thế Du thấy vẻ mặt chàng nghiêm túc, biết chàng lại sắp giảng đạo lý khuyên nhủ, bèn loạng choạng đi giật lùi, cười hì hì:
– Nói thế này cũng được mà!
– Lại đây!
Hắn đành phải đi tới, giống như lúc nhỏ, nhảy lên phiến đá, ngồi khoanh chân, nhưng lại cố ý dựa cả tấm lưng vào vai huynh trưởng.
– A huynh nói đi, đệ nghe đây. Huynh ngồi cho vững nhé, đừng để đệ ngã đấy. – Hắn nhấp một ngụm rượu, nhắm mắt nói.
– Ngồi cho tử tế! Đừng uống nữa!
Hắn quay sang, thấy sắc mặt huynh trưởng vẫn nghiêm túc, bèn nhướng mày, cất bầu rượu rồi ngồi ngay ngắn lại. Đợi một lát không thấy chàng mở lời, hắn cười giục:
– Sao thế? Chuyện gì ạ?
– Là về chuyện của Thiên Vương. – Bùi Thế Anh cuối cùng cũng lên tiếng, nhìn thẳng vào hắn.
Sắc mặt Bùi Thế Du không đổi.
– Ông ấy… đã không còn nữa.
Nói xong, chàng thấy đệ đệ quay mặt sang nhìn mình.
– Ông ta đã chết rồi. – Chàng nói rõ ràng từng chữ.
Chàng thấy nụ cười trên mặt em trai đột ngột đông cứng lại, nhưng rất nhanh sau đó, hắn thả lỏng ra, vẫn mỉm cười, chỉ là quay mặt đi, cúi đầu dùng răng cắn mở nút bầu rượu, uống một ngụm thật lớn.
Ực một tiếng, dòng rượu chảy xuống họng. Yết hầu của hắn nhấp nhô mạnh mẽ một cái rồi trở lại vị trí cũ.
– Chuyện khi nào ạ? – Hắn nhìn về phía trước, hỏi.
– Đã một thời gian rồi. Nghe nói là vào đêm sinh nhật của ông ta.
Cánh tay cầm bầu rượu của Bùi Thế Du đột ngột khựng lại giữa không trung, nụ cười nhạt trên mặt cũng tan biến hẳn. Một lúc sau, hắn quay lại nhìn anh trai mình:
– Chết thế nào?
Bùi Thế Anh kể lại việc Vũ Văn Kính cùng Trưởng Công chúa hợp mưu, đêm đó Lý Nghê Thường tình cờ ở chỗ ông ta chúc thọ, sau khi trốn ra thì bị quân đuổi sát đến đường cùng, ông ta đã ra lệnh đưa nàng đi, còn mình thì quay đầu tử chiến như thế nào.
Nắm đấm của hắn siết chặt đến mức đốt ngón tay trắng bệch, hắn đột ngột đứng phắt dậy, bước nhanh về phía trước mười mấy bước rồi dừng lại, lưng quay về phía Bùi Thế Anh. Hắn cứ đứng lặng như vậy trong bóng đêm của cánh đồng hoang bao la.
Rất lâu sau, Bùi Thế Anh thấy hắn nặng nhọc quay người lại, nói:
– A huynh, đệ biết rồi. Đa tạ huynh đã cho đệ biết chuyện này. Đệ không sao. Con người ai cũng phải chết, ông ấy cũng không ngoại lệ.
Sắc mặt hắn trông đã bình tĩnh trở lại.
– Đệ đi trước đây. Vẫn câu nói cũ, huynh có việc thì đệ về, còn lại xin huynh cứ mặc đệ!
Hắn cung kính hành lễ với Bùi Thế Anh, sải bước đến bên Long Tử, nắm chặt dây cương định nhảy lên ngựa. Bùi Thế Anh gọi lại:
– Đợi đã, huynh vẫn còn có một lá thư ở đây.
Chàng đi tới, lấy bức thư từ trong người ra.
– Có lẽ đệ không biết, lúc Lộ Châu có biến, Công chúa cũng đã dẫn binh tới hỗ trợ. Lúc này muội ấy chắc vẫn còn ở Thái Nguyên phủ. Thư này là muội ấy nhờ Vĩnh An mang tới. Tên ngốc Vĩnh An đó đi đường lề mề, hôm nay mới đến được đây! Nhưng cũng may là đệ vẫn còn ở đây đấy.
Hắn đứng khựng lại, cúi nhìn bức thư trong tay huynh trưởng.
Bùi Thế Anh đợi một lúc không thấy hắn nhận, liền nhét một nửa bức thư vào vạt áo hắn, rồi bước lên ôm lấy hắn một cái rồi không nói thêm gì, lên ngựa rời đi.
Huynh trưởng đã đi, dưới vòm trời vô tận chỉ còn lại hắn một người một ngựa. Hắn vẫn đứng yên không động đậy.
Một luồng gió hoang thổi mạnh tới, tiếng gió vù vù thổi bay bức thư chưa nhét kỹ trong lòng ra ngoài, đập vào mặt hắn. Hắn nhắm mắt lại rồi mở ra, thấy bức thư như một con chim trắng vỗ cánh bay đi, hắn liền đuổi theo. Bức thư tung bay xoay vòng trong gió lớn, lúc cao lúc thấp, mấy lần đầu ngón tay hắn sắp chạm tới lại bị gió cuốn đi.
Hắn nghiến răng, nhào người tới, cuối cùng cũng nắm chặt được nó, lúc này bức thư đã hơi nhăn nhúm.
Hắn cầm lá thư, cúi đầu nhìn một hồi lâu, rồi xé mở ra.
…
Đêm qua Lý Nghê Thường đã nghỉ tạm tại một trạm dịch gần đó, sáng sớm hôm sau nàng cùng đoàn người lên đường. Đi được mấy chục dặm, đến chiều tối, họ nghỉ chân tại Minh Định dịch bên bờ sông Phần Thuỷ.
Nàng từng đến nơi này.
Năm đó nàng đến đây để thành thân, những ngày chờ đợi hôn lễ chính là trải qua ở đây. Gần đó chính là tòa hành cung cổ.
Dịch thừa biết thân phận nàng, lại là thượng khách của Quân hầu phu nhân nên đón tiếp theo quy cách cao nhất.
Sau khi trời tối, Lý Nghê Thường đứng bên cửa sổ phòng ngủ, nhìn tòa cung điện mờ ảo đứng sừng sững bên mặt nước dưới màn đêm mông lung, lòng dạ bồi hồi. Nàng thao thức không sao ngủ được, một lần nữa nghĩ về lá thư mình đã gửi đi.
Tính thời gian thì thư đã gửi đi hơn nửa tháng, nếu không có gì bất ngờ thì chắc chắn đã đến tay hắn từ nhiều ngày trước. Hắn nhận được rồi sẽ phản ứng ra sao? Nàng không biết. Thật sự là không biết.
Đang trăn trở thì có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, là một nô tỳ của trạm dịch tới, nói có người bảo dịch thừa truyền lời.
Lý Nghê Thường mặc quần áo, chỉnh đốn lại dung nhan rồi mở cửa. Dịch thừa đã đợi ở hành lang, thấy nàng ra liền cung kính hành lễ, thấp giọng nói:
– Thiếu chủ đã quay về rồi ạ. Thiếu chủ mời Công chúa đến hành cung gặp mặt, xe đã đợi sẵn ở ngoài ạ.
Trái tim Lý Nghê Thường đập loạn nhịp. Theo ngày thường, hắn không nên về nhanh như vậy. Chẳng lẽ sau khi nhận được thư của nàng, vì muốn gặp nàng mà hắn đã nóng lòng quay về sớm hơn?
Tính ngày tháng như vậy, quả thực có khả năng. Lòng bàn tay nàng lập tức rịn ra một lớp mồ hôi nóng.
– Công chúa? – Dịch thừa gọi nàng.
Lý Nghê Thường sực tỉnh, vội đáp lời rồi bước nhanh ra ngoài. Quả nhiên thấy một cỗ xe ngựa đã đỗ sẵn. Nàng không làm phiền nhóm của Lý Trung Kiệt, một mình lên xe. Ngồi trong xe, nàng xoắn chặt hai bàn tay, nhìn qua cửa sổ thấy xe ngựa chạy dọc theo bờ sông Phần Thuỷ, hướng về phía tòa hành cung cổ, ngày càng gần, ngày càng gần.
Khi xe ngựa dừng lại trước cửa cung, mười đầu ngón tay nàng đã xoắn chặt vào nhau đến mức tê mỏi.
– Mời Công chúa xuống xe. – Kèm theo tiếng nói bên tai, cửa xe được mở ra trước mặt nàng.
Lý Nghê Thường nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, mở mắt ra, nhoài người xuống xe ngựa. Người đánh xe chắc là người ở lại trông coi hành cung, cung kính mời nàng vào trong, dẫn đường cho nàng.
Lý Nghê Thường nhanh chóng nhận ra, đây dường như là con đường dẫn đến tẩm điện đại hôn năm xưa. Phát hiện này khiến nàng càng thêm căng thẳng, bước chân không tự chủ được mà khựng lại.
Người đánh xe dường như nhận ra điều đó, liền giải thích:
– Vì chuẩn bị cho chiến tranh, Quân hầu phu nhân đã cắt giảm chi tiêu, nơi này lại lâu không có người ở nên đèn lửa không sáng tỏ, nô bộc cũng thưa thớt.
Lý Nghê Thường biết hắn hiểu lầm, bèn tăng tốc bước theo. Cuối cùng dừng lại trước cánh cửa đó, người đánh xe nói:
– Mời Công chúa vào trong nghỉ ngơi, Thiếu chủ sẽ đến ngay ạ.