Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 169

Một con ngựa Ô Truy tựa như tia chớp đen, xé toạc sự tĩnh lặng của chốn làng quê.

Trên lưng ngựa, đôi mắt người thanh niên trẻ tuổi đỏ rực, gương mặt tuấn lãng vặn vẹo như Tu La. Hắn phi nước đại dọc theo con đường mòn giữa ruộng, khiến những người nông dân đang gieo mạ vụ đông đồng loạt thẳng lưng, chống cuốc lo lắng dõi theo.

Vó sắt đi tới đâu, cỏ khô lau sậy bên đường nổ tung tới đó, bùn đất văng tung tóe. Một người một ngựa xông thẳng đến trước cổng Ô Đầu của phủ cũ Bùi gia.

Thanh niên một tay nắm kiếm, nhảy xuống ngựa, sải bước dài vượt qua toàn bộ bậc thềm.

“Rầm——!”

Cánh cổng lớn bị đế ủng đá văng, trục cửa nứt toác, một bên cánh cửa lung lay sắp đổ. Tiếng động cực lớn làm lũ quạ đêm trên những tán cây khô gần đó kinh hãi bay tán loạn.

Hắn vòng qua bức bình phong, sải bước đi vào trong. Phía đối diện, một lão bộc nghe động tĩnh chạy ra, thấy vậy vội vàng nghênh đón:

– Lang quân! Lão gia chủ vừa uống thuốc, đã nằm xuống nghỉ…

Còn chưa nói xong, lão bộc đã bị thanh niên gạt phăng sang một bên. Hắn sải bước thẳng tới trước cửa nơi ở của Bùi Ngỗi, đá văng cánh cửa khép hờ ra bước vào nội thất.

Ánh hoàng hôn mùa đông xuyên qua cửa sổ phía Tây, soi bóng hình gầy guộc của người già. Ông cụ đang ngồi sau án thư, dùng một tấm lụa trắng lau chùi chiếc mũ trụ cũ kỹ, loang lổ. Hoa văn thú diện bằng đồng mạ vàng từ lâu đã bị năm tháng bào mòn đến mờ nhạt, mất đi ánh kim, nhưng vết nứt do mũi tên xuyên thủng ở giữa trán vẫn còn đó, đầy dữ tợn. Lớp lót da bên trong mũ trụ cũng đã khô héo, nứt nẻ, nhưng vẫn có thể nhận ra vài vết bẩn màu nâu sẫm.

Những ngón tay gầy khô của ông đang v**t v* vết đao khắc sâu trên rìa mũ trụ, lặng thinh hồi lâu. Nghe tiếng động, ông mới ngẩng đầu lên.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, trong đôi mắt đục ngầu của ông lộ ra một tia cười ấm áp đầy tán thưởng:

– Hổ Đồng đấy à! Cháu về sớm thế! Thúc tổ đã nghe về công trạng hiển hách của cháu rồi, đã xin công trước mặt tổ tông cho cháu——

Lời chưa dứt, Bùi Thế Du đã một bước tiến sát trước án thư, nhìn chằm chằm ông, nghiến răng thốt ra từng chữ:

– Tại sao?

– Muội ấy đắc tội gì với ông?

Bùi Ngỗi nhìn hắn một lúc, ý cười trong mắt dần tan biến, hỏi ngược lại:

– Cháu đã biết hết rồi?

Nếu nói trong lòng hắn lúc đầu còn sót lại chút tia hy vọng mong manh, thì lúc này, mọi thứ đã được chứng minh rõ ràng.

Hàm răng Bùi Thế Du nghiến chặt phát ra tiếng “ken két”, đường nét quai hàm căng cứng, khóe môi từ từ rỉ ra một vệt đỏ tươi, hắn vậy mà đã cắn nát cả khoang miệng vì căm phẫn.

– Thúc tổ! Nếu hôm nay ông không đưa ra được một lý do khiến cháu tâm phục khẩu phục…

Hắn ngừng lại, cơ bắp trên mặt vì cực độ phẫn nộ mà co giật không kiểm soát, đôi môi trắng bệch run rẩy, cả gương mặt bao phủ một luồng sát khí kinh người.

Bùi Ngỗi nhìn hắn hồi lâu, khẽ thở dài.

– Hổ Đồng, con bé đó thật sự quan trọng với cháu đến thế ư? Quan trọng hơn cả Bùi gia chúng ta——

“Keng——!” một tiếng. Bùi Thế Du vung kiếm hất văng chiếc mũ trụ xuống đất.

Ngón tay Bùi Ngỗi vẫn giữ tư thế v**t v*, lơ lửng giữa không trung. Ông ngước mắt lên, đồng tử đục ngầu phản chiếu lưỡi kiếm sắc lạnh đang kề ngay sát trước ngực.

– Lão già lẩm cẩm! – Bùi Thế Du nghiến răng, – Muội ấy chỉ đến đây một chuyến, rốt cuộc đã làm gì mà ông phải hạ độc thủ như thế? Ông không nói rõ cho cháu, thì đừng trách cháu không nhận người thúc tổ này!

– Ông có nói không?

Bùi Ngỗi nhìn vào mắt hắn, rồi từ từ nhắm nghiền mắt lại.

Thái dương Bùi Thế Du nảy lên liên hồi, trong mắt b*n r* tia sáng bạo nộ, hắn xoay cổ tay, mũi kiếm đâm thủng vạt áo, một điểm đỏ tươi nhanh chóng loang ra.

– Hổ Đồng!

Lúc này, một bóng người đột ngột xông vào. Bạch Thư Quân nắm chặt lấy cánh tay đang cầm kiếm của Bùi Thế Du. Mũi kiếm đã đâm sâu vào ngực Bùi Ngỗi nửa phân, máu tươi theo vạt áo chảy dài xuống dưới.

– Dừng tay lại——!

Đôi mắt u ám đỏ rực của Bùi Thế Du vẫn nhìn trân trân vào Bùi Ngỗi, mũi kiếm cắm trước ngực không hề lay chuyển.

Nàng lập tức quát lớn với hai thân vệ phía sau:

– Ngăn Nhị lang quân lại!

Thân vệ lao lên, một trái một phải ôm chặt lấy thắt lưng hắn. Lưỡi kiếm trước ngực Bùi Ngỗi khẽ run rẩy, những giọt máu liên tục lăn dài.

– Hổ Đồng, chuyện ngày hôm nay, nếu đệ tin tưởng a tẩu, tẩu nhất định sẽ đòi lại công bằng cho đệ! Nhưng bây giờ đệ hãy bỏ kiếm xuống đã, đệ đi ra ngoài trước đi, để tẩu và thúc tổ nói chuyện một lát!

Bùi Thế Du đứng lặng một lúc, thu kiếm, quay người đi ra ngoài.

Hắn đứng trên lối đi lát gạch xanh trong sân, nhắm mắt lại, bất động như một pho tượng.

Lát sau, cửa mở, Bạch Thư Quân bước ra, nói:

– Ông ấy nói đợi tộc trưởng về, ông ấy sẽ có lời giải thích thỏa đáng.

Mấy ngày sau, tộc trưởng Bùi gia Bùi Thế Anh phi ngựa trở về. Chàng nhận được tin tức khi đang trên đường khải hoàn, lập tức dẫn khinh kỵ đi suốt đêm. Đi cùng còn có Bùi Trung Thứ và Hàn Khô Tùng cũng vừa hay tin mà tới.

Cửa phòng đóng chặt, lão bộc gõ cửa mang vào một bát thuốc vừa sắc xong, rồi nhanh chóng đi ra, cúi người trước Bùi Thế Anh:

– Lão gia chủ mời Quân hầu vào trong nói chuyện ạ.

Bùi Thế Anh ra hiệu cho mọi người chờ bên ngoài rồi đi vào. Khi chàng đến, ánh tà dương còn đậu trên góc mái hiên; khi cánh cửa kia một lần nữa mở ra, trời đã tối mịt.

Bùi Trung Thứ và Hàn Khô Tùng đợi bên ngoài không rời nửa bước, đang nóng lòng như lửa đốt thì thấy chàng đi ra. Định mở miệng hỏi nhưng thấy sắc mặt chàng nặng nề nghiêm trọng, không nói một lời, lặng lẽ đi tới trước cổng mộ tổ Bùi gia đứng một mình ở đó. Rất lâu sau, dường như cuối cùng đã đưa ra quyết định gì đó, chàng nói với hai người đi theo phía sau:

– Đi gọi Hổ Đồng tới đây!

Bùi Thế Du sải bước tới nhà thờ tổ. Vào trong thấy Bùi Thế Anh, đôi mắt hắn lập tức đỏ hồng lên.

– A huynh! – Hắn đi tới trước mặt huynh trưởng, quỳ xuống. – Ngày đó đệ quả thực đã quá khích. Nhưng lão già đó tại sao lại làm vậy? May là——

Đêm đó, sau khi mở lá thư nàng gửi tới, đọc những lời ngắn ngủi nàng viết tay, lý trí bảo hắn rằng hắn vẫn đang giận lẫy, đã định tâm sắt đá cả đời này không tha thứ cho nàng. Vậy mà, đôi chân lại không nghe theo kiểm soát, quay đầu phi nước đại ngay trong đêm, đến nơi sớm nhưng hay tin nàng đã đi. Hắn lại ngựa không ngừng vó đuổi theo đến tận trạm dịch nàng lưu trú.

May mắn là, cuối cùng hắn vẫn không thắng nổi sự vẫy gọi của nàng.

Tất cả sự lạnh lùng và những điều tồi tệ hắn làm với nàng trước đó, chẳng qua là vì nàng không cần hắn. Chỉ cần nàng bằng lòng cần hắn, chỉ cần nàng vẫy tay, hắn nhất định sẽ đến bên cạnh nàng.

Khi hắn tới nơi, ngọn lửa ở hành cung cổ đã ngút trời. Đáng hận tên dịch thừa giúp ác làm càn. Đáng hận đám người ngu ngốc theo hầu nàng, lại cứ ngỡ nàng đang ngủ yên trong phòng. Mà đáng hận nhất chính là kẻ cầm đầu ác độc kia.

Hắn khựng lại, một lần nữa nghiến răng:

– Mấy ngày qua, đệ nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ thế nào cũng không thông, tại sao thúc tổ lại hận muội ấy đến thế? Xin a huynh hãy nói cho đệ biết đi

– Ông ấy không hận muội ấy. Ông ấy chỉ muốn bảo vệ một thứ, nhưng lại sợ Công chúa sẽ phá hoại thứ mà ông đã dùng cả đời để thủ hộ và lấy làm vinh quang. – Bùi Thế Anh nói.

Bùi Thế Du nhìn trân trân. Thấy huynh trưởng nói xong liền đi tới thắp hương trước các bài vị, sau đó ngồi xuống một tấm đệm trải dưới đất.

Bùi Thế Du cũng ngồi xuống theo.

– Hổ Đồng, đệ hận Vũ Văn Túng nhất ở điểm nào?

– Chuyện đó có liên quan ạ?

– Có liên quan. Hơn nữa, là liên quan rất lớn.

– A huynh, huynh biết mà! – Hắn chỉ cần nhắc tới là đã cảm thấy nhục nhã.

Bùi Thế Anh nói:

– Nhưng nếu huynh nói với đệ, năm đó trên đường dời về phương Bắc, chúng ta bị Vũ Văn Túng chặn đường, mẫu thân đệ đêm đó đi gặp ông ta, sau đó có đệ, thực chất là bà ấy tâm đầu ý hợp, chứ không phải là bị ép buộc như đệ hằng nghĩ, đệ sẽ nghĩ sao?

Bùi Thế Du nhìn trân trân huynh trưởng, đột ngột đứng bật dậy:

– A huynh, huynh đang nói linh tinh gì thế?

Bùi Thế Anh ra hiệu cho hắn ngồi lại.

– Không phải nói linh tinh, là sự thật.

Chân mày chàng khẽ nhíu lại, như đang cân nhắc cách mở lời. Một lát sau, chàng chậm rãi kể lại toàn bộ những gì vừa nghe được.

Như mọi người đều biết, tất cả khởi nguồn từ một mùa hè bình thường năm Sùng Chính thứ mười sáu.

Năm đó, Thế tử Thục Vương Vũ Văn Túng mười bảy tuổi đã xé nát mũ áo trong đám tang của phụ thân mình, bẻ gãy tên mà thề, rồi khởi binh phản loạn. Triều đình ban đầu dẹp loạn không thành, bởi vì Vũ Văn Túng khí thế kiêu ngạo, lại giỏi cầm quân. Hoàng đế sợ loạn lạc kéo dài gây ra hỗn loạn lớn hơn, bèn hỏa tốc bí mật triệu phụ thân của họ là Bùi Sóc lúc đó đang ở Bắc cảnh lập quay trở về Trường An, bảo ông đi thuyết phục Vũ Văn Túng. Hoàng đế còn hứa rằng chỉ cần Vũ Văn Túng quy hàng thì sẽ không truy cứu chuyện cũ nữa.

Sở dĩ cử Bùi Sóc đi, ngoài việc uy vọng của ông đứng đầu triều đình, thì còn vì chuyện Vũ Văn Túng thầm thương trộm nhớ con gái Bùi gia ai ai cũng biết.

Bùi gia thông gia với hoàng gia nhiều đời, đời đời trung lương, lại chịu ơn sâu nặng, điều này vốn là mong muốn của Bùi Sóc, nên ông không từ nan, lập tức đi gặp Vũ Văn Túng.  Ông đã đem điều kiện của hoàng đế ra nói rõ, lấy danh nghĩa mình bảo đảm, cắt máu ăn thề, và còn hứa thêm rằng chỉ cần Vũ Văn Túng trung thành với triều đình, Bùi gia sẽ gả em gái Bùi Tĩnh Uẩn cho Vũ Văn Túng làm vợ.

Có lẽ đây mới chính là điều kiện thật sự làm lung lay thiếu niên mười bảy tuổi năm ấy. Cứ như thế, sau khi suy nghĩ kỹ, Vũ Văn Túng đã đồng ý.

Vốn dĩ nếu kết cục như vậy thì đã vẹn cả đôi đường. Ai ngờ phong vân lại thay đổi.

Chẳng bao lâu sau, hoàng đế lại nghe lời sàm tấu, lòng nghi kỵ trỗi dậy, đặc biệt là sau khi biết hai nhà sắp thông gia, càng lo sợ hậu họa về sau, nên thay đổi ý định, đột ngột hạ lệnh giết sạch cả nhà Vũ Văn Túng khi họ vừa vào kinh.

Mà mục đích ban đầu cả nhà Vũ Văn Túng đến kinh thành, là để nhận phong tước của hoàng đế và bàn chuyện nghị hôn. Trong cuộc thảm sát đó, chỉ có một mình Vũ Văn Túng may mắn thoát được.

Ngay khi trở về đất Thục, Vũ Văn Túng đã một lần nữa phát hịch văn, thề với trời rằng sẽ trả thù, không chết không thôi.

Từ lúc khuyên hàng đến lúc quy hàng, rồi lại làm phản, chỉ vỏn vẹn trong vòng hai ba tháng ngắn ngủi.

Hoàng đế tính tình háo danh, lại thích giả làm thánh nhân, trước mặt đại thần luôn lấy Nghiêu Thuấn làm gương, rêu rao nhân nghĩa đạo đức. Kế hoạch ban đầu của hoàng đế là giết luôn cả Vũ Văn Túng để không còn hậu họa. Người chết không biết nói, lúc đó trung hay gian đều chỉ dựa vào một lời của hoàng đế.

Cái sai là ở chỗ đã để lọt người.

Hoàng đế lúc đầu lo sợ Vũ Văn Túng sẽ vạch trần chuyện mình lật lọng trong hịch văn, khiến đại thần dị nghị sau lưng; nghiêm trọng hơn là làm mất uy tín của mình, khiến những kẻ có ý định quy hàng sau này chùn bước. Nhưng không ngờ Vũ Văn Túng không hề nhắc tới một chữ, cứ như thể chưa từng có chuyện Bùi Sóc đi khuyên hàng.

Hoàng đế đương nhiên là cầu còn không được, vì việc chiêu hàng trước đó được tiến hành bí mật, chỉ có ba bên biết, ngay cả Tể tướng Hồ Đức Vĩnh lúc đó cũng không rõ lắm, nên hoàng đế ra lệnh cho Bùi Sóc cũng phải giữ kín như bưng.

– Sau đó đệ cũng biết rồi, triều đình không trấn áp được, lại phái phụ thân đi dẹp loạn. Phụ thân tuy trong lòng hổ thẹn, nhưng mệnh vua khó cưỡng, chức trách trên vai, cuối cùng đã đánh bại ông ta.

Bùi Thế Anh nói đến đây, sắc mặt u ám, thấp giọng:

– Có câu chim hết thì cung cất, thỏ chết thì chó săn bị nấu. Cuộc đại loạn này vừa dẹp yên, phụ thân đã bị người hãm hại, bị bắt vào nhà lao. Phụ thân ở Bắc cảnh nhiều năm, vốn mang thương tích cũ, lại thêm chuyện chiêu hàng năm xưa luôn u uất trong lòng khó giải tỏa, vừa vào nhà lao liền đổ bệnh nặng.

– Phụ thân biết mình sắp cạn dầu khô tim, ngẫm lại cả đời, cảm thấy người duy nhất mình mắc nợ chính là Vũ Văn Túng. Thế nên khi cô mẫu nhờ Hồ Đức Vĩnh xin vào nhà lao thăm ông, ông đã nói ra sự thật năm xưa.

– Phụ thân nói với cô mẫu, rằng Vũ Văn Túng không phải hạng tầm thường, lần trước ông đánh bại Vũ Văn Túng cũng là do may mắn. Tuy Vũ Văn Túng không phải trung thần hiếu tử, nhưng theo sự giao thiệp nhiều năm của phụ thân, phụ thân thấy ông ta không phải kẻ đại gian đại ác thực sự. Điều khiến phụ thân ngạc nhiên nhất là, năm xưa rõ ràng ông ta là bên bị phản bội, nhưng lại không nhắc một lời về nỗi oan ức của mình. Phụ thân cho rằng, chắc hẳn là vì muốn bảo vệ danh dự cho cô mẫu, nên ông ta mới cam lòng nuốt nhục, gánh chịu mọi tiếng xấu của thế gian.

– Phụ thân còn nói với cô mẫu, phụ thân biết thực ra cô mẫu cũng có tình cảm với đối phương, nếu tâm ý cô mẫu không đổi, phụ thân cho phép cô mẫu tự định hôn sự, có thể đi theo Vũ Văn Túng, đổi họ thay tên là được.

Một đại tướng quân lúc lâm chung thốt ra lời này, ngoài việc thành toàn, có lẽ cũng mang theo vài phần tâm ý bù đắp. Không lâu sau, ông chết trong ngục.

– Về sau, chính là lúc cả nhà chúng ta dời về phía Tây, Vũ Văn Túng dẫn binh chặn đường, cô mẫu đi gặp ông ta. Đêm đó hai người rốt cuộc đã nói gì, có tranh chấp hay không, ngoài hai người họ ra không ai biết. Tuy nhiên, trước khi lâm chung, cô mẫu từng đặc biệt nhắn nhủ thúc tổ rằng, những gì bà làm là tâm đầu ý hợp với Vũ Văn Túng, không có ai ép buộc bà cả…

Bùi Thế Anh khẽ thở dài:

– Cô mẫu chắc chắn là yêu ông ta. Chỉ có điều giữa người yêu và gia tộc, cô mẫu đã chọn Bùi gia.

Bùi Thế Du sững sờ như phỗng.

Bùi Thế Anh im lặng một lát rồi nói tiếp:

– Sau khi tới Hà Tây không lâu thì đệ ra đời. Vì khi đó huynh còn nhỏ, người nắm quyền trong tộc là thúc tổ, nên cô mẫu đã thuật lại lời trăn trối của phụ thân trong ngục cho ông ấy nghe.

– Hổ Đồng, đệ còn nhớ thanh chủy thủ đó chứ? Lúc đó cô mẫu dặn huynh giữ gìn thật kỹ, vốn là bảo huynh nếu một ngày nào đó hai nhà xóa bỏ hận thù, thì hãy giao nó cho đệ. Ban đầu huynh cũng không hiểu lắm. Thù sâu như biển, cục diện không lời giải, làm sao có thể hóa giải?

– Cho đến đêm nay huynh mới biết. Đêm nay, thúc tổ nói ý của cô mẫu là hy vọng khi đệ trưởng thành hiểu chuyện, hãy xin ông ta chọn thời cơ chủ trì, nếu thích hợp thì đem toàn bộ chuyện năm xưa nói cho đệ biết, để huyết mạch cha con đệ được tiếp nối, nối lại tông đường.

Đôi mắt Bùi Thế Du đờ đẫn, cuối cùng nghiến răng:

– Thế ông ta… tại sao từ đầu đến cuối lại không nói?

– Cô mẫu của đệ cả đời đều bảo vệ Bùi gia chúng ta. Thiên Vương chắc chắn là người hiểu bà ấy nhất. Thế nên, chỉ cần người Bùi gia không nói, ông ấy cũng sẽ không nhắc tới với bất kỳ ai, ngay cả trước mặt đệ, ông ấy cũng chưa từng tự biện minh cho mình.

– Nhưng thúc tổ của đệ lại có một suy nghĩ khác.

– Đối với Thiên Vương, trong mắt người đời ông ấy có phải là phản thần tặc tử, kẻ thập ác bất xá hay không, có lẽ không quan trọng. Nhưng việc bội ước thất tín, lật lọng, đối với Bùi gia mà nói, lại là một vết nhơ.

– Bùi thị là danh gia vọng tộc, đời đời quyền quý. Từ khi khai quốc đến nay, bảy đời cầm khuê giữ lễ, năm thế đội điêu phụng hầu, công được phối hưởng nơi Thái miếu, tướng được vẽ hình tại Lăng Yên, đời nào cũng có người. Nam nhi đều từng nhuộm máu chinh bào, nữ tử cũng chẳng hề kém cạnh đấng tu mi. Chưa kể mỗi khi khói lửa chiến tranh nổ ra, lão tướng cởi giáp lại ra trận, quả phụ bán trâm trợ biên, trẻ thơ tóc còn buộc trái đào cũng biết cầm kiếm gỗ giữ cửa khuyết. Phủ đệ ở phố Chu Tước, trước cửa bày hai mươi bốn kích, không có công lao thì không được ban; trước thềm từ đường, bia đá dày như trận, toàn là những thụy hiệu Trung Liệt, Võ Nghị. ai ai cũng tôn là khuôn mẫu đương thời, có vinh dự lập công nơi miếu đường, được sử sách ghi danh hiển hách.

– Thúc tổ của đệ từ nhỏ đã lấy đó làm vinh quang, bản thân ông ấy cũng luôn lấy thân làm gương, chẳng dám trái nghịch. Ông ấy sao có thể đem chuyện bất lợi của phụ thân nói ra cho người ngoài biết?

– Mấy ngày trước, không biết Công chúa từ đâu nghe được, hoặc biết được chút manh mối về chuyện năm xưa, nên đã mượn cớ đến đây, dùng lời lẽ thăm dò chứng thực từ thúc tổ. Ông ấy nghi ngờ Công chúa đã biết toàn bộ sự thật, lo sợ muội ấy sẽ tiết lộ chuyện này ra ngoài, làm tổn hại đến danh tiếng của cha đệ, tổn hại danh tiếng Bùi gia mà ông ấy dùng cả đời để thủ hộ. Vì thế thúc tổ mới nảy sinh sát tâm, muốn trừ khử muội ấy để tuyệt hậu hoạn.

Gương mặt Bùi Thế Du trắng bệch, đôi mắt đẫm lệ, đôi bàn tay nắm chặt, đốt ngón tay trắng nhợt như tờ giấy.

Gió đêm tràn vào, nến tế lay động. Bùi Thế Anh chậm rãi xoay mặt, nhìn về phía các bài vị tổ tiên.

– Thúc tổ vừa kể hết chuyện năm xưa cho huynh, bảo huynh quyết định xem có nên nói cho đệ biết hay không.

– Thúc tổ đã sai rồi! Lòng trung nghĩa của Bùi gia không cần dùng hư danh để che đậy. Để một người vốn không có tội phải gánh chịu tiếng xấu về đạo đức cả đời, sau khi chết vẫn không được minh oan, đó mới là sự sỉ nhục lớn nhất đối với lòng trung nghĩa của Bùi gia!

Bên ngoài Từ đường, Hàn Khô Tùng, Bùi Trung Thứ, phía sau một chút là Lý Nghê Thường và Bạch thị, tất cả đều đứng lặng người.

Trong phút chốc, trong ngoài từ đường im phăng phắc.

Chẳng biết bao lâu sau, đột nhiên lão bộc kia hớt hải chạy tới, kêu lên:

– Không xong rồi! Lão gia chủ ông ấy…

Mọi người giật mình, vội vàng quay người, hối hả chạy tới chỗ ở của Bùi Ngỗi. Thấy ông đầu đội mũ trụ cũ năm xưa, mặc một bộ giáp trụ, ngã gục xuống đất, đôi mắt nhắm nghiền, khóe miệng không ngừng rỉ máu.

Bát thuốc sắc mà lão bộc mang vào lúc nãy đặt trên án, đã trống rỗng.

Lão bộc chạy theo về, quỳ sụp xuống đất, khóc lóc thảm thiết.

Lý Nghê Thường không đi tới đó. Nàng vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn bóng dáng vẫn đang ngồi chết lặng không nhúc nhích trong từ đường, rồi bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy hắn.

Bình Luận (0)
Comment