Trận đẫm máu xảy ra nơi thâm cung nhanh chóng bị che đậy.
Ngày hôm ấy, vì sự việc liên quan đến cơ mật, cô mẫu của nàng đã sớm đuổi hết cung nhân xung quanh, giúp Lý Nghê Thường thuận lợi phong tỏa tin tức. Bên ngoài tuyên bố Đại Trưởng Công chúa và Thiếu đế lần lượt nhiễm bệnh dịch, trong một thời gian ngắn không thể lý chính, mọi sự vụ tạm thời do nàng thay mặt xử lý.
Ai cũng biết, dù Lý Lung đã đăng cơ xưng đế, nhưng mọi chính sự đều do Đại Trưởng Công chúa đại diện. Hai người họ vốn quan hệ mật thiết, nay lần lượt đổ bệnh, dù có người thấy bất ngờ nhưng cũng không ai sinh nghi. Còn việc Lý Nghê Thường nhiếp chính lại càng là lẽ đương nhiên, không ai không phục.
Người duy nhất biết rõ sự tình, chỉ có Lý Trường Thọ và Hồ Đức Vĩnh.
Việc đầu tiên Lý Nghê Thường làm chính là quyết định điều một phần binh mã đi chi viện cho tuyến Nam của Hà Đông.
Sau khi Lý Trường Thọ nhận được mật báo đã vội vã trở về. Trong nỗi bi thống, biết tin phải phân binh chi viện tuyến Nam, ông lo lắng cho sự an toàn của Lạc Dương, bởi lẽ, Thôi Trọng Yến là một mối đe dọa cực lớn. Lý Nghê Thường nói với ông rằng, cho dù Thôi Trọng Yến thực sự thừa cơ tấn công, cũng sẽ có người thay Lạc Dương cản bước tiên phong. Người đó chính là Trần Sĩ Tốn. Hắn lúc này hẳn đã hồi phục nguyên khí đôi chút, sao có thể ngồi yên nhìn miếng mồi béo bở Lạc Dương rơi vào tay kẻ thù truyền kiếp. Ngay cả khi binh lâm dưới thành, dựa vào sự phòng thủ của Lạc Dương, chắc chắn cũng có thể cầm cự được một thời gian chờ quân cứu viện quay về.
Lý Trường Thọ nhận lệnh, quyết định để cháu trai tiến lên phía Bắc, bản thân ở lại hỗ trợ phòng thủ Lạc Dương. Dù sao, nơi đây cũng là căn cơ, so với những nơi khác thì không được phép có sai sót.
Lý Nghê Thường chấp thuận. Lý Trung Tiết lúc này cũng đã trưởng thành nhanh chóng, chuyện giữa cô mẫu nàng và Hà Thượng Nghĩa, chính là do cậu dò thám được và mật báo cho nàng.
Sau khi bàn bạc định đoạt và chỉnh đốn quân đội xong, ngày hôm nay, Lý Trung Tiết dẫn binh xuất phát lên phía Bắc.
Lý Nghê Thường đích thân tiễn đưa Lý Trung Tiết và các tướng sĩ. Trên đường về, nàng rẽ qua trạm dịch Bình Kiều.
Đây là nơi tiễn biệt khi ra khỏi Lạc Đô.
Sự việc kia hẳn đã giáng một đòn rất lớn vào ông, nên sau khi nhận được thỉnh cầu cáo lão hồi hương của ông, Lý Nghê Thường không giữ lại nhiều, hôm nay đích thân đến tiễn.
Bên ngoài dịch đình, Hồ Đức Vĩnh buộc thuyền dưới gốc liễu, đứng bên mép nước thành tâm tế lễ. Ông đã cởi bỏ bộ triều phục mới mặc chưa đầy vài tháng, bên hông không còn ngư phù, chỉ mặc một thân vải thô, trông già nua vô cùng.
Thấy Lý Nghê Thường đến, ông có vẻ hơi ngạc nhiên, vội vàng nghênh đón, muốn hành lễ bái kiến nhưng được nàng đỡ dậy.
Lý Nghê Thường cúi đầu bái sâu:
– Hồ công một đời son sắt, trung tiết vẹn toàn. Tất cả là do ta bất tài vô năng, không giữ được bậc hiền thần. Ta tự thấy hổ thẹn với sự bôn ba lao nhọc của lão Tể công bao năm qua, nay đến cuối cùng lại biến thành công dã tràng.
Hồ Đức Vĩnh hoảng hốt tránh lễ:
– Công chúa không nên làm thế ạ!
Ông thở dài.
– Thân già này chỉ như ngọn nến trước gió, có thể tận mắt thấy Thánh triều phục lập đã là mãn nguyện cả đời, không còn điều gì hối tiếc nữa. Nay lão tuổi già sức yếu, vốn đã vô dụng, nghĩ lại giữa thời loạn lạc này, sống được đến tuổi này của lão phu, trải qua hai triều đại, bình an về quê, đã là đại phúc rồi!
Lý Nghê Thường sai tùy tùng dâng lên tặng phẩm tiễn biệt, đặt một chiếc bàn đơn dưới gốc liễu, mời ông ngồi xuống, nàng đích thân rót rượu, trịnh trọng tiễn ông.
Hồ Đức Vĩnh cảm kích bái tạ, chỉ tay về phía mặt nước:
– Lão phu nghĩ sắp đi rồi, nên ở nơi thông thủy này bái tế Tiên đế một chút, coi như tận nghĩa quân thần đoạn cuối cùng.
Lý Nghê Thường cũng tiến lên, nhận lấy nén hương, thành tâm bái tế. Hồ Đức Vĩnh đứng bên cạnh quan sát, xong xuôi lại cảm thán:
– Không giấu gì Công chúa, lão phu vốn dĩ khi biết tin Vũ Văn Túng chết đã muốn lui về rồi. Thời Tiên đế, những người cùng triều giao thiệp với lão phu đã lần lượt rụng rời, ngoại trừ lão phu thì chỉ còn ông ta. Nay đến một nhân vật tiêu sái như kiếm chém đứt Hoàng Hà ấy còn kết thúc như vậy, hạng dung tục như lão phu thì có gì mà không buông bỏ được.
Dù vốn là đối thủ, nhưng có lẽ vì hôm nay đã từ quan, giọng điệu của Hồ Đức Vĩnh nghe ra lại có vài phần thương tiếc.
Lý Nghê Thường nhớ lại chuyện ngày đó, trong lòng trào dâng nỗi buồn bã, nói:
– Ngày hôm ấy ông ấy cũng coi như đã che chắn bảo vệ ta. Nếu lão Tể tướng sẵn lòng, có thể kể cho ta nghe về chuyện của ông ấy năm xưa không?
Hồ Đức Vĩnh ngồi lại dưới gốc liễu, nói:
– Ông ta là nhân vật thực sự rất đáng tiếc. Năm đó, tuy nói ban đầu phạm sai lầm, nhưng dù sao cũng là tuổi trẻ khí thịnh, về tình có thể tha thứ. Công chúa có biết không, ông ta vốn dĩ suýt chút nữa đã có thể làm một trung thần hiếu tử, bước lên chính đạo, thật đáng tiếc thay…
Lý Nghê Thường rót thêm rượu cho ông. Hồ Đức Vĩnh uống xong, nói tiếp:
– Lúc ông ta khởi binh phản lại triều đình, hai bên đang giằng co, Tiên đế bèn ra lệnh cho Bùi đại tướng quân chuyển sang khuyên hàng. Bùi đại tướng quân quả nhiên khuyên thành công, hắn đã bằng lòng quy hàng. Cũng chẳng biết là thật hay do đồn thổi sai lệch, ai ngờ—
Hồ Đức Vĩnh chợt khựng lại, liếc nhìn Lý Nghê Thường, ánh mắt lại liếc về phía linh vị bên mép nước, do dự một chút rồi đứng dậy:
– Thôi thôi, vừa rồi lão phu lỡ lời. Giờ lành cũng không còn sớm, đa tạ Công chúa đích thân tiễn đưa. Không dám làm chậm trễ Công chúa nữa. Lão phu xin cung tiễn Công chúa.
Lý Nghê Thường sao có thể bỏ qua như thế, nàng gặng hỏi thêm vài lần. Thấy ánh mắt ông cứ liếc về phía bờ sông, nàng như ngộ ra điều gì, nói:
– Chẳng lẽ có liên quan đến Tiên đế? Nếu phải, ông cứ nói ra đi!
Hồ Đức Vĩnh vẫn ậm ừ lảng tránh, rõ ràng là hối hận vì mình vừa lỡ miệng. Lý Nghê Thường sa sầm mặt, lạnh lùng nói:
– Hồ Đức Vĩnh! Ta lệnh cho ông nói, ông dám không tuân?
Hồ Đức Vĩnh hoảng hốt quỳ xuống, bất đắc dĩ đành phải nói:
– Lão phu nghe nói, dường như là Tiên đế lại thay đổi ý định, hoặc là nghe lời sàm tấu của ai đó… lo sợ Bùi tướng quân và Vũ Văn Túng cấu kết, bèn hạ lệnh g**t ch*t cả nhà Vũ Văn Túng khi họ đang tiến vào kinh, chỉ còn mình ông ta trốn thoát. Chính điều này đã khiến ông ta triệt để phản lại triều đình, sau này lại đánh nhau với Bùi đại tướng quân mấy năm, càng đi càng xa, không còn đường quay lại nữa.
Lý Nghê Thường sững sờ. Tất cả những gì nàng nghe trước đây đều là vì Vũ Văn Túng tạo phản thất bại, cả nhà bị giết, mình ông trốn thoát nên đã giận lây sang Bùi gia. Sao theo ý của Hồ Đức Vĩnh, lại là vừa mới phản loạn không lâu cả nhà đã bị giết, trong đó còn kéo theo cả Bùi đại tướng quân.
– Những lời ông nói đều là thật? – Nàng hoàn hồn lại, lập tức hỏi dồn.
Vì chuyện liên quan đến phụ hoàng của nàng, Hồ Đức Vĩnh đã hối hận không thôi, vội nói:
– Việc này hoàn toàn là việc làm bí mật của Tiên đế, lúc đó với chức vị của lão phu cũng không hề hay biết. Phải đến mấy năm sau, đại tướng quân bị bắt vào ngục, lão phu chạy vạy khắp nơi mới biết được đôi chút. Còn toàn bộ sự việc thế nào, uẩn khúc ra sao, một kẻ ngoại nhân như lão phu càng không dám khẳng định. Công chúa nếu muốn biết thêm, có thể hỏi thúc tổ Bùi gia là Bùi Ngỗi. Ông ấy là người nhà họ Bùi, vai vế lại cao nhất, có lẽ biết những chuyện năm xưa mà lão phu không rõ.
– Không còn sớm nữa, chủ thuyền đang đợi, lão phu xin đi trước, Công chúa bảo trọng!
Hồ Đức Vĩnh nói xong vội vàng lên thuyền, đứng ở đầu thuyền bái biệt rồi rời đi.
Con thuyền gỗ đã đi xa, nhưng tâm trạng Lý Nghê Thường mãi vẫn không thể bình lặng được. Nàng đứng bên bờ sông nơi vừa tế bái, nhìn vào tàn hương còn sót lại. Đang lúc thẫn thờ, phía sau truyền đến tiếng vó ngựa. Nàng quay đầu lại thấy một thân vệ vội vã chạy tới, nói vừa nhận được một bức thư khẩn cấp gửi tới đây, xin nàng xem qua.
Lý Nghê Thường nhận thư, xem xong, tim nàng đập thình thịch dữ dội.
Trong thư nói, hiện tại đại chiến ở tuyến Bắc Hà Đông đã vào giai đoạn then chốt nhất, đang diễn ra một trận quyết chiến mang tính quyết định, chiến sự vô cùng căng thẳng. Quân hầu phu nhân Bạch thị đang bận rộn huy động quân mã để tiếp tế cho tiền tuyến, không ngờ hành tung bị kẻ phản bội tiết lộ, gặp phải toán mã tặc vây công. Những tên mã tặc này nghi là binh lính giả dạng, không chỉ đông đảo mà sức chiến đấu cực mạnh. Quân hầu phu nhân đã lui về cố thủ trong một tòa thành nhỏ gần quận Định Dương.
Nay Hà Đông bị địch công kích hai mặt, khoảng cách đến các nơi đều khá xa, chỉ có từ phía nàng phái binh qua là thuận tiện nhất, nên mạo muội gửi thư khẩn cầu ra tay cứu viện.
Thư đến đây là hết, không có chữ ký.
Lý Nghê Thường hỏi ai gửi tới, thân vệ nói đối phương không nói gì, đưa xong là đi ngay.
Lý Nghê Thường lập tức quay về thành, triệu Lý Trường Thọ tới, không hề bàn bạc, mà nói sự việc cho ông biết, bảo ông trấn thủ nơi này, nàng sẽ lập tức xuất phát đuổi theo Lý Trung Tiết vừa đi không xa, để giải vây cho Bạch thị trước.
Lý Trường Thọ định nói lại thôi, Lý Nghê Thường bảo:
– Ta biết ông nghĩ gì. Ông đang lo có bẫy. Yên tâm đi, ta sẽ cảnh giác. Dù là thật hay giả, chuyến này ta nhất định phải đi một chuyến!
Lý Trường Thọ đành phải nhận lệnh, đích thân chọn cho nàng một đội vệ binh trung dũng.
Cứu binh như cứu hỏa, Lý Nghê Thường xuất phát ngay trong ngày. Ngày hôm sau, nàng đuổi kịp Lý Trung Tiết, sau khi hội quân liền lập tức quay đầu, đại đội tiến về quận Định Dương.
Quân đội đi xuyên màn sương đêm, hành quân với tốc độ tối đa. Hoàng hôn năm ngày sau, họ đã đến tòa thành nhỏ.
Toán mã tặc kia khoảng năm sáu trăm người, sao địch lại được năm nghìn tinh binh bên này. Chẳng cần kế sách gì, vừa đến nơi, Lý Trung Tiết đã dẫn đầu xông vào xung trận. Chưa đầy một tuần trà, đối phương biết rõ không thể thắng nên nhanh chóng rút lui. Vòng vây được giải, trời cũng vừa sập tối.
Đối với Bạch Thư Quân mà nói, đoàn người hơn trăm của nàng đã bị vây hãm ở đây nhiều ngày. Đột nhiên thấy Lý Nghê Thường dẫn quân tới giải vây, sự vui mừng và cảm kích dĩ nhiên không cần bàn cãi.
Vốn dĩ chỉ có mình nàng thì không sao, nhưng chuyến này vì không chịu nổi sự vòi vĩnh của ái nữ, thương con lần trước chịu khổ, nên nghĩ lần này đi lại dễ dàng, hơn nữa lộ trình toàn đường quen, nàng mới mang theo con gái cùng đi, không ngờ lại gặp phải bất trắc này.
Màn đêm buông xuống hai người ngủ chung một giường, A Kiểu nằm ở giữa. Họ ôn lại chuyện cũ, kể chuyện mới trong tiếng cười giòn tan vui vẻ của A Kiểu. Dù thiên hạ vẫn đang loạn lạc, binh đao khói lửa, nhưng khoảnh khắc này, trên chiếc sập nhỏ bé này cũng đủ chứa đựng những giây phút vui vẻ và náo nhiệt.
Lý Nghê Thường kể cho tỷ ấy nghe chuyện mình nhận được bức thư vô danh, rồi xuống giường lấy thư cho Bạch thị xem. Bạch Thư Quân xem xong thư, trầm ngâm một lát rồi nói:
– Nếu tỷ không đoán sai, thư này có lẽ do con trai nhà họ Hạ là Hạ Duy Ngọc viết. Trước đây hai nhà có qua lại lễ tiết, tỷ từng thấy bút tích của cậu ta, rất giống thế này.
– Là hắn ạ? – Lý Nghê Thường cuối cùng cũng nhớ ra. – Nếu hắn biết, tại sao không công khai ký tên, vả lại, sao hắn biết được tin tẩu tử bị vây ở đây ạ?
Bạch Thư Quân như có điều suy nghĩ, nhưng không lập tức trả lời. Lý Nghê Thường hỏi xong, rất nhanh sau đó cũng tự mình ngộ ra.
– Chẳng lẽ nội gián là người nhà hắn?
Nàng giật mình nói.
Bạch Thư Quân nói:
– Nếu đúng như tỷ đoán, chủ mưu e là nhà họ Cố. Nhà họ trước đây vì hôn sự không thành, nên đã ôm hận trong lòng, có lẽ đã hành động nội ứng ngoại hợp. Hai nhà họ gắn bó như hình với bóng, nhà họ Hạ hẳn là bất đắc dĩ phải theo, nên con trai họ mới nặc danh gửi tin cấp báo như này.
– Lần trước A Kiểu gặp chuyện, ta đã nghi có nội gián giúp sức rồi, chỉ là không dám khẳng định thôi. Bây giờ xem ra khả năng này là rất lớn, tỷ sẽ sớm gửi thư cho Hàn Khô Tùng, bảo thúc ấy lưu ý!
Hai người đã nhiều năm không gặp, lần này gặp nhau, ban đầu dường như đều có sự ngầm hiểu mà tránh chủ động nhắc đến Bùi Thế Du và tin dữ về Thiên Vương gần đây. Một lát sau, Bạch Thư Quân nhìn nàng, cuối cùng vẫn nói:
– Chuyện Thiên Vương… lúc tin tức truyền tới, phu quân tỷ đã ở Bắc cảnh, tỷ đã viết thư báo cho huynh ấy rồi. Huynh ấy rất bất ngờ, đồng thời cũng rất buồn bã.
Trước mắt Lý Nghê Thường hiện lên dáng vẻ Thiên Vương nói chuyện với nàng lúc cuối cùng. Dù đã trôi qua vài tháng, nhưng nghĩ lại trong lòng vẫn thấy buồn.
– Huynh ấy… đã biết chưa ạ? – Nàng rốt cuộc không kìm được, khẽ hỏi.
Bạch Thư Quân lắc đầu:
– A huynh của nó cân nhắc kỹ, quyết định đợi sau khi đánh xong trận mới báo tin cho nó biết.
Lý Nghê Thường im lặng một lát, kể lại những gì mình tận mắt chứng kiến ngày hôm đó ra.
Bạch Thư Quân rõ ràng cũng bị chấn động, khẽ lắc đầu thở dài:
– Ông ta tuy tính tình khác người, nhưng cũng là một người có cá tính. Ra đi theo cách đó, cũng xứng với danh hiệu Thiên Vương của ông ta.
Nàng lại an ủi:
– Muội cũng không cần quá tự trách làm gì. Hai bên đối địch, chuyện này dù có Võ Tiết tham gia, thì cũng là lẽ đương nhiên. Bản thân Thiên Vương trước đây chẳng phải cũng thường chinh phạt nhà khác đó sao. Bước vào cõi trần như lội sông lớn, lúc lên thuyền vốn đã phải mang lòng sẵn sàng cho việc lật thuyền. Chuyện không liên quan đến muội cả. Hơn nữa, tỷ thấy ông ta cũng là người thấu đáo phóng khoáng, nghe muội kể, trước khi đi hẳn lòng ông ta thấy thống khoái, đã vậy thì muội không cần phải quá phải chấp nhất đau lòng làm gì?
A Kiểu đã ngủ say sưa. Nàng an ủi xong liền ôm Lý Nghê Thường vào lòng. Lý Nghê Thường tóc dài xõa xuống, tựa vào người nàng, cảm xúc cuối cùng cũng dần khá hơn.
– Sau khi muội phát độc, là huynh ấy đã cứu muội. Sao huynh ấy lại ở đó thế ạ? – Một lát sau, Lý Nghê Thường vẫn không nhịn được, lại khẽ hỏi.
– Nó ấy hả, ở Hà Tây nghe tin A Kiểu gặp chuyện, biết A Kiểu không thể đến chỗ nó, nên cuối cùng cũng chịu ra mặt, hỏa tốc chạy tới. Ngày hôm đó thấy muội phái người đưa A Kiểu về, nghe nói muội vì cứu A Kiểu mà tốn bao công sức, giữa chừng còn kéo theo cả Thôi Trọng Yến, nó không nói gì nhưng đêm đó đã biến mất tăm. Chuyến đi ấy mất khá lâu. Sau đó phía Bắc lại đánh nhau, nó đi thẳng tới đó luôn. – Bạch Thư Quân thong thả kể lại.
Lý Nghê Thường im lặng.
– Đừng quá lo lắng. – Bạch thị nhẹ nhàng vỗ lưng nàng. – Công chúa có biết không, lúc tỷ còn trẻ, năm mười ba tuổi, ngày đầu tiên quen biết Quân hầu, trên người huynh ấy đã đẫm máu. Những năm qua, đánh trận là chuyện cơm bữa. Muội có biết mỗi lần huynh ấy xông pha chiến đấu bên ngoài, tỷ đều tự nhủ thế nào không?
Lý Nghê Thường mở mắt, khẽ ngồi dậy từ lòng bà:
– Nhủ thế nào ạ?
– Nếu huynh ấy định sẵn thuộc về đao kiếm, tỷ sẽ tự rèn luyện mình thành vỏ bao. Nếu một ngày huynh ấy vì quốc gia mà chết, tỷ sẽ thay huynh ấy sống để giữ quốc gia thành nhà!
Lý Nghê Thường ngẩn người.
– Như thế tỷ sẽ không quá lo âu nữa. Công chúa còn trẻ, trải nghiệm chưa nhiều, sau này nếu Công chúa cũng gặp được người đàn ông như phu quân tỷ, tự nhiên sẽ lĩnh ngộ được thôi. – Bạch Thư Quân nhìn nàng, mỉm cười nói.
Lý Nghê Thường tựa vào lòng Bạch thị lần nữa, ôm chặt lấy tỷ ấy.