Lý Nghê Thường ngồi sau một bụi cây khô héo, nước mắt cứ cạn rồi lại ướt, không biết đã trôi qua bao lâu. Đột nhiên, tai nàng nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn xen lẫn tiếng giáp sắt và binh khí va chạm theo nhịp đi của người.
Nàng đứng dậy, dùng hết sức bình sinh kéo di thể của người cung vệ đã khuất vào sâu trong bụi cỏ rậm, sau đó ngã quỵ xuống đất vì kiệt sức.
– Lùng sục cho kỹ vào!
Tiếng hò hét của quân truy đuổi từ xa vọng lại gần. Tiếng ủng giẫm nát cành khô lướt qua ngay trước mặt nàng rồi dần xa đi.
Nàng vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì một giọng nói lại vang lên:
– Trên cỏ này có vết máu!
Tiếng bước chân dồn dập đột nhiên quay ngược trở lại, toán quân vừa đi qua đã vội vã chạy về. Lý Nghê Thường nhìn chằm chằm bụi cỏ trước mặt, bàn tay từ từ siết chặt thanh đao của Huyền Giáp vệ.
Có người đang tiến về phía này. Ngay khoảnh khắc ngọn giáo vung lên gạt bỏ đám cỏ dại, nàng định vung đao chém ra, nhưng cánh tay chợt khựng lại giữa không trung.
Hiện ra sau bụi cỏ, hóa ra lại là gương mặt của Sắt Sắt.
Lý Nghê Thường sững sờ, tay cầm đao cứng đờ, không thể nào sắp xếp lại dòng suy nghĩ trong sự chuyển biến đột ngột này, cả người bất động.
Sắt Sắt nhìn thấy nàng, dường như trút được gánh nặng, cô ấy bước tới, nhẹ nhàng gỡ thanh đao vấy máu khỏi tay Lý Nghê Thường. Ngay sau đó, nàng ra lệnh cho binh sĩ phía sau khiêng tới một chiếc kiệu nhỏ.
– Không sao rồi. Mọi chuyện đã qua. Công chúa theo ta về đi.
Cô ấy nắm lấy tay Lý Nghê Thường, trong đôi mắt mệt mỏi vằn tia máu hiện lên nụ cười dịu dàng.
Lý Nghê Thường giống như một con búp bê gỗ, được khiêng trở lại nơi mà đêm qua nàng vừa rời bỏ. Sự khác biệt duy nhất là đám cung vệ đã được thay mới bằng quân sĩ từ Võ Tiết. Trên hành lang, trên gạch lát quảng trường, đâu đâu cũng còn vết máu loang lổ chưa kịp lau sạch.
Mùi máu tanh nồng nặc không tan. Được Sắt Sắt đưa vào căn phòng ngủ nàng đã nằm đêm qua, vừa bước vào, Lý Nghê Thường đã khom lưng nôn khan, nhưng chỉ nôn ra vài ngụm dịch mật.
Sắt Sắt dịu dàng hầu hạ, dìu nàng lên giường, dỗ dành nàng ngủ. Đợi đến khi nàng dần nhắm mắt, Sắt Sắt mới dặn dò thị nữ sắc mặt xanh xao chăm sóc nàng thật tốt, rồi rón rén bước ra ngoài.
Cánh cửa điện nặng nề bị Vũ Văn Kính một chân đá văng, vòng cửa đập vào cột rồng tạo ra một tiếng vang trầm đục. Y phục của y đẫm máu, đế ủng còn dính bùn máu, mỗi bước đi trên gạch cung đình đều để lại những vết hằn đỏ sẫm.
Y dừng lại giữa đại điện một lát, nhắm mắt hít một hơi thật sâu không khí nơi này, rồi mở mắt ra, lao về phía chiếc bàn ngự bằng gỗ tử đàn.
Tay y v**t v* giá bút mạ vàng trên bàn, rồi cầm lấy cây bút ngự chấm chu sa chưa khô, bắt chước động tác của Thiên Vương vạch vài đường đỏ lên mặt bàn. Y lại cầm ấn ngọc rồng lên đoái hoài một lát, đặt xuống, rồi rảo bước đến trước bức đồ hình Tử Vi Tinh treo trên bình phong, ngẩng đầu lên, cẩn thận chạm nhẹ vào vì sao Tử Vi Đế tinh trên đó.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân. Y quay đầu lại, thấy Sắt Sắt đi vào, liền nói:
– Ngươi đến đúng lúc lắm! Ta đang định hỏi ngươi đây, công chúa đâu rồi? Ngươi đã tìm thấy cô ấy chưa?
Sắt Sắt mỉm cười tiến tới:
– Yên tâm đi, đã đón được công chúa về rồi.
– Ta đi xem cô ấy! Cô ấy ở đâu, ngươi cứ nói cho ta biết là được, không cần đi cùng, ta đã quá quen thuộc với cái cung này rồi. – Vũ Văn Kính sải bước định đi.
Sắt Sắt nói:
– Công chúa kinh hãi không nhỏ, lại vừa mới khỏi bệnh, khó khăn lắm mới ngủ thiếp đi. Cứ đợi cô ấy nghỉ ngơi xong rồi ngươi hãy đi xem.
Vũ Văn Kính do dự một chút rồi gật đầu, lại nói:
– Thế cũng được. Trưởng Công chúa khi nào thì tới? Chuyện nghị hôn, ta thấy quyết định càng sớm thì tốt hơn!
Sắt Sắt nói:
– Ngươi gấp cái gì. Chậm nhất mười lăm hai mươi ngày nữa ngài ấy sẽ tới. Ngươi còn sợ ngài ấy đổi ý hay sao? Hiện nay dù kẻ đứng đầu đã chết, nhưng những người như Mạnh Hạ Lợi, Thương Kiệm, Lương Trụ, cùng đám người quen cũ của ngươi, khi họ biết tin, Trưởng Công chúa vẫn cần ngươi ra mặt để trấn áp.
Vũ Văn Kính thấy có lý, một lần nữa đảo mắt nhìn quanh nơi mà trước đây hắn chỉ dám cúi đầu này, không nhịn được mà cười vang cuồng dại.
– Tất cả là của ta rồi! Từ nay về sau, mọi thứ ở đây đều thuộc về ta—
Tiếng cười cuồng loạn còn đang vang vọng giữa xà điện, đột nhiên, y cảm thấy sau lưng lạnh toát.
Y chậm chạp cúi đầu nhìn xuống, một mũi đoản đao đỏ rực đâm xuyên qua ngực trái, những giọt máu từ mũi dao tí tách rơi xuống, nhanh chóng tụ thành một vũng trước mũi chân hắn.
– Ngươi…
Y trợn trừng mắt, khó khăn quay đầu lại, thấy Sắt Sắt đang đứng ngay sau lưng mình. Chiếc trâm cài tóc của nàng không hề lay động, khóe môi vẫn vương nụ cười.
– Thứ vốn thuộc về ngươi, xưa nay chỉ tồn tại trong mộng. Giờ đây, đến mộng ngươi cũng không còn được phép mơ nữa. – Sắt Sắt mỉm cười nói.
Cổ họng Vũ Văn Kính phát ra tiếng “khục khục” đầy căm hận, run rẩy đưa tay muốn chộp lấy Sắt Sắt, nhưng chưa chạm tới vạt áo nàng thì cả người đã đổ rạp ra sau, đè sập cả tấm bình phong. Bức đồ hình tinh tú rơi xuống, phủ lên mặt y, che đi đôi mắt đầy bất cam và giận dữ.
Sắt Sắt nhìn thân thể y dần ngừng giẫy giụa, nụ cười trên mặt biến mất. Nàng đứng lặng tại chỗ một hồi, quay đầu lại, thấy Lý Nghê Thường chẳng biết đã đứng đó tự bao giờ.
Nàng bước tới, quỳ xuống.
– Các người từ sớm đã cấu kết với hắn rồi, đúng không? – Lý Nghê Thường hỏi.
Sắt Sắt cúi đầu:
– Phải, khi Trưởng Công chúa biết hắn có ý đồ không an phận với Công chúa, nên đã lệnh cho ta bí mật kết giao với hắn.
Lý Nghê Thường nhắm mắt lại.
– Tạ Ẩn Sơn đâu?
– Hắn đã chết rồi. Trưởng Công chúa hạ lệnh không thể giữ hắn lại. Đêm qua hắn đã bị ta g**t ch*t, dìm xác xuống sông hoang rồi.
Sắt Sắt im lặng một lát, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Lý Nghê Thường mà nói.
Tin Thiên Vương chết chấn động thiên hạ.
Mạnh Hạ Lợi, Hà Thượng Nghĩa và những người khác sau đó cũng nhận được tin Tạ Ẩn Sơn chết dưới tay Trưởng Công chúa, phản ứng mỗi người một khác. Mạnh Hạ Lợi tất nhiên không tin, trong nỗi bi thống đã dẫn binh đánh về tân Thành để tìm hiểu chân tướng, nhưng giữa đường bị một đội quân Võ Tiết chặn đánh.
Hà Thượng Nghĩa ban đầu đứng ngoài quan sát, khi xác nhận Thiên Vương đã chết, không còn kiêng dè gì nữa, nhân lúc loạn lạc chiếm đóng Đồng Quan làm căn cứ. Sau khi tập hợp lại tàn quân, hắn quay đầu đánh Mạnh Hạ Lợi để tranh giành địa bàn và lương thảo, Mạnh Hạ Lợi buộc phải rút quân về cứu viện chính mình. Lương Trụ chiếm giữ vùng Long Môn, xưng hùng một phương.
Đa số quân lực vốn gắn kết lại nhờ uy quyền của Thiên Vương, từ đó chính thức tan rã. Cùng lúc đó, phương Nam lại trỗi dậy những luồng sóng ngầm. Còn Võ Tiết, nhờ biến động kinh thiên này mà trỗi dậy, nhanh chóng bành trướng thế lực.
Tại một quán trà nơi bến đò, miếng gỗ tỉnh mục “chát” một tiếng đập xuống bàn gỗ du.
Người kể chuyện vuốt chòm râu dê, nước miếng văng tứ tung:
– Các vị, xin nghe lão hủ kể một chuyện kỳ lạ! Chuyện rằng vào năm ấy tháng ấy ngày ấy, trên đường gió tuyết mịt mù, lúc đó Thiên tử đang bị phản quân truy đuổi gắt gao, xe ngựa sa vào vũng lầy, sáu con long câu kéo xe đã chết rét mất ba con! Thiên tử đang lúc lo lắng, chợt thấy bầu trời phía Đông Bắc nứt ra một khe vàng! Các vị đoán xem chuyện gì xảy ra? Tuyết rơi đầy trời bỗng biến thành lụa là bảy sắc, bồng bềnh phủ lấy phượng liễn của nương nương. Trong liễn tiếng trẻ thơ khóc chào đời xé tan chín tầng mây, chỉ thấy trong ánh hào quang, hàng trăm con chim huyền điểu mỏ đỏ bay ra, ngậm lấy tấm gấm đi quanh xe ba vòng, hóa ra là nương nương đã sinh ra một vị Tiểu Công chúa—
Người kể chuyện này dù miệng toàn lời hươu vượn, nhưng được cái lanh lợi, tay chân múa may, khiến những khách đợi thuyền, phu khiêng vác, kẻ bán hàng rong, đến cả lũ ăn xin lôi thôi lếch thếch đều bị thu hút chặt chẽ, vây quanh kín mít đến ba tầng trong ba tầng ngoài.
– Kỳ lạ hơn nữa là! Phản quân đuổi tới sườn núi Tam Lý, bầu trời bỗng giáng sấm sét hỏa hoạn, thiêu cháy cả mũ tía kim quan của tên phản tướng thành nước sắt! Lão binh Đồng Quan tận mắt chứng kiến, giữa nền tuyết nở ra vân hoa sen vàng to như cái đấu, nâng đỡ lấy dấu tã lót của Công chúa đấy!
Người kể chuyện hạ thấp giọng:
– Sau này, Thiên sư giải quẻ, nói vị Tiểu Công chúa này thực chất là con gái Thiên Đế hạ phàm hóa thân. Có đồng dao làm chứng—
Ông ta bắt đầu gõ nhịp, kéo dài giọng hát: “Cán Bắc Đẩu, chếch hướng Tây, sông cạn một đêm thần long thức. Giáng điềm lành, hoa mộc tử, ngoài chín tầng trời treo ráng đỏ!”
Một người ăn mặc kiểu văn sĩ hô lên:
– Hay! Hoa mộc tử, mộc tử ghép lại thành chữ Lý, chẳng phải là quốc họ của thánh triều à?
Người kể chuyện đắc ý gõ mạnh một nhịp:
– Các vị nghe xem! Đây chẳng phải ứng nghiệm vào việc Trưởng Công chúa hồi loan về Lạc Đô, trùng quang xã tắc sao?
Mọi người nhao nhao gật đầu:
– Phải, phải! Nói hay lắm!
Tháng Tám năm ấy, trong tiếng đồng dao vang vọng khắp phố phường từ miệng lũ ăn xin và trẻ nhỏ, Trường Lâm Trưởng Công chúa tiền triều dẫn theo Thái tử tiền triều Lý Lung, dưới sự hộ tống của đại quân Võ Tiết Lý Trường Thọ, rầm rộ đi về phía Nam, tiến vào Lạc Đô. Đi cùng họ đương nhiên còn có Công chúa Lý Nghê Thường.
Tiếng trống dẹp đường vang lên ba hồi, bảy mươi hai lá cờ rồng từ đường chân trời cuồn cuộn kéo tới, giáp vàng của Kim Ngô Vệ phản chiếu ánh mặt trời, rừng đao mác san sát. Chiếc xe vàng cửu loan lăn bánh qua đại lộ đá xanh, trên màn lụa mỏng điểm xuyết minh châu. Trưởng Công chúa, Công chúa và Thái tử mỗi người ngồi đoan trang trong xe. Sau lá cờ soái hộ giá là ba mươi hai cỗ xe thơm bánh đỏ, mỗi xe có tám cung tì bưng lễ vật mạ vàng. Hai bên đường dân chúng quỳ rạp, cảnh tượng hiển hách khôn cùng.
Lạc Đô, tòa cổ đô này trong vài năm ngắn ngủi, sau khi trải qua tay Tôn Vinh, Thiên Vương Vũ Văn Túng, lại một lần nữa đổi cờ đổi chủ, đón tiếp minh chủ mới.
Vào ngày hoàng đạo đầu tiên sau khi nhập thành, Lý Lung đăng cơ xưng đế, Trưởng Công chúa thăng làm Nhiếp chính Đại Trưởng Công chúa, Lý Nghê Thường phong làm Trưởng Công chúa. Tiếp theo là chế định lễ nhạc, minh định luật lệ, phong thưởng bách quan. Càng có nhiều kẻ tự xưng là trung thần triều trước từ tứ phương đổ về, kẻ thì sướt mướt biểu lòng trung, kẻ thì chạy vạy khắp nơi cầu quan, đôi sư tử đá trước cửa bộ Lễ gần như bị người ta cọ đến bóng loáng.
Lý Nghê Thường từ sau khi trở về, vì cần tiếp tục điều dưỡng cơ thể nên một mình ở lại trong chùa Hộ Quốc ngoài thành một thời gian. Ngày hôm đó Sắt Sắt tới đón nàng, tân đế Lý Lung sắp đại hôn, lập cháu gái của Lý Trường Thọ làm hậu, đây cũng là để thực hiện hôn ước đã định khi mới tới Võ Tiết. Đại Trưởng Công chúa bảo nàng về thành để bàn chuyện hôn sự của chính nàng.
Cung xe đi ngang qua phường Vĩnh Hưng, một trận ồn ào truyền tới. Lý Nghê Thường quay ra nhìn qua rèm xe, thấy phía trước chính là dinh thự mới ban cho Hồ Đức Vĩnh. Ngay trước cổng lớn, một đám đông khoảng mười mấy người mặc triều phục cũ đang quỳ rạp. Có lão ông tóc bạc trắng đang dập đầu xuống đất, miệng kêu gào mình năm Nguyên Hòa thứ bảy từng đỡ tên cho Tiên đế, nay cảnh đời gian nan, khẩn cầu ban quan chức.
Một thanh niên mặc áo rách khác vội vàng quỳ lết tới trước, lấy từ trong ngực ra một bọc vải dầu, mở từng lớp ra, cuối cùng hiện ra nửa mảnh hốt ngọc đã ố vàng:
– Cầu xin lão Tể tướng nể tình tiên tổ phụ từng đồng triều làm quan mà nâng đỡ thêm cho!
Bên cạnh lại có một gã thương nhân béo ị cao giọng giơ một dải thắt lưng nạm ngọc không biết lấy từ đâu ra, xưng là người nhà ngày trước lập công được Tiên đế đích thân ban tặng. Khóa vàng nạm ngọc lấp loáng dưới nắng, nhưng rõ ràng lộ ra vết đục mới tinh.
Gã gia nhân canh cửa bị đám đông vây quanh, lo được người này mất người kia, mồ hôi đầm đìa.
Cảnh tượng xấu xí như vậy gần như ngày nào cũng diễn ra. Đây mới chỉ là trước cửa nhà Hồ Đức Vĩnh, nghe nói nha thự bộ Lễ mỗi ngày trời chưa sáng đã quỳ đầy người, toàn là hạng người tự xưng là di thần trung liệt để cầu quan.
Sắt Sắt liếc nhìn Lý Nghê Thường, thấy nàng đã nhắm mắt tựa vào lưng ghế, liền vội vàng đưa tay nhẹ nhàng hạ rèm xe xuống, khẽ thúc giục phu xe nhanh chóng vào cung.