Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 159

Trăng treo lơ lửng nơi đầu núi xa xăm.

Tạ Ẩn Sơn phi ngựa một mạch đến bờ sông ngoại ô phía Tây, dừng lại bên một bến đò hoang vắng đã bị bỏ phế.

Từ trong bụi lau sậy, một con thuyền bồng chèo ra. Sau khi cập bến, cửa khoang mở mở, một cô gái bước ra đứng ở đầu thuyền. Ánh trăng phác họa nên những đường nét yểu điệu của nàng.

Tạ Ẩn Sơn ngồi trên lưng ngựa, đứng lặng không nhúc nhích. Cô gái cách bờ lặng lẽ nhìn gã một lát, rồi khẽ nhún người hành lễ.

Tạ Ẩn Sơn xuống ngựa, nhảy lên thuyền, im lặng theo nàng vào trong khoang.

Con thuyền nhỏ lại từ từ trôi vào trong đám lau sậy, ẩn mình mất hút, chỉ còn lại những vòng sóng do mái chèo tạo ra lan tỏa từng lớp trên mặt nước.

Bên trong khoang, rượu đang được hâm trên lò than hồng, trên chiếc án thấp, hai chén rượu sứ thanh khiết lặng lẽ phản chiếu ánh nến.

Tạ Ẩn Sơn vào bên trong thì dừng lại ngay sau cửa khoang.

– Đa tạ Tín Vương đã chịu hạ mình đến gặp nô tì ạ. – Sắt Sắt lại hành lễ lần nữa, mỉm cười chỉ vào chiếc án thấp mời gã ngồi.

Mấy năm không gặp, nàng ăn mặc nhẹ nhàng đơn giản, nụ cười nở rộ, nhưng sóng mắt và vẻ quyến rũ lưu chuyển giữa đôi mày mắt vẫn khiến khoang thuyền đơn sơ này như biến thành một căn phòng lan thơm ngát.

Tạ Ẩn Sơn im lặng ngồi xuống. Nàng cho tùy tùng lui ra, đóng cửa, rồi cũng bước tới ngồi đối diện gã, vén tay áo rót rượu, để lộ đôi cổ tay trắng ngần như sương tuyết.

– Nhiều năm không gặp, phong thái của Tín Vương còn hơn hẳn năm xưa. – Nàng hai tay dâng chén rượu, mỉm cười nói.

Tạ Ẩn Sơn không cử động, để mặc mặt rượu phản chiếu ánh nến bập bùng, lơ lửng ở giữa không trung. Sự xao động lúc mới gặp dần lắng xuống, gã mở lời hỏi:

 – Nàng đến từ bao giờ? Mời ta đến đây có việc gì không?

Nụ cười trên mặt Sắt Sắt biến mất, nàng nhẹ nhàng đặt chén rượu trở lại mặt án.

– Không biết sức khoẻ của Công chúa thế nào rồi ạ?

– Yên tâm đi. Công chúa đã tìm được Thiên sư thuận lợi, giải độc cho cô ấy rồi.

Sắt Sắt nhắm mắt, thở ra một hơi dài, lẩm bẩm:

– Ta biết ngay mà, Công chúa luôn luôn cát nhân thiên tướng.

Nàng mở mắt ra, thấy người đàn ông đối diện đang nhìn mình không chớp mắt, thoáng khựng lại rồi cụp hàng mi xuống.

– Thực không giấu gì ngài, – Nàng định thần lại, nói tiếp, – Tôi đến đây là muốn gặp mặt Công chúa và đón Công chúa về. Có điều tâm ý Thiên Vương khó đoán, thế nên tôi không dám mạo muội lộ diện, suy đi tính lại, chỉ có Tín Vương mới có thể giúp mình được thôi. Tôi nghĩ đến việc Tín Vương trước đây từng để lại tín vật chỗ mình, không còn cách nào đành phải dày mặt dùng tín vật đó để nhờ vả ngài, đúng là mạo muội, mong Tín Vương lượng thứ ạ.

Đôi vai Tạ Ẩn Sơn dần thả lỏng, giọng nói cũng vô thức trở nên dịu dàng hơn:

– Thiên Vương chắc cũng không có ý giữ Công chúa đâu.

Gã trầm ngâm một lát.

– Thế này đi, đêm nay đã quá muộn, để ngày mai ta sẽ truyền lời tới trước mặt Công chúa. Còn khi nào Công chúa về sẽ do cô ấy quyết định.

– Đa tạ Tín Vương ạ!

Đôi mắt đẹp của Sắt Sắt lộ vẻ cảm kích, nàng quỳ gối lùi lại trên ván thuyền rồi trịnh trọng dập đầu bái tạ, trán chạm xuống mặt ván, tay áo rộng trải ra như hai đóa sen xanh.

Tạ Ẩn Sơn vội vàng vươn người tới đỡ, lòng bàn tay chạm vào bàn tay hơi lạnh của nàng. Những vết chai do cầm đao lâu năm phủ lên làn da mịn màng nơi cổ tay nàng, cả hai cùng khựng lại.

Sắt Sắt cụp mắt, ánh nến đổ những bóng râm vụn vặt dưới làn mi.

Bên ngoài khoang thuyền bỗng vang lên tiếng cá nhảy khỏi mặt nước, rồi nhanh chóng trở lại tĩnh lặng.

 Tạ Ẩn Sơn rút tay về. Sắt Sắt cũng cúi đầu, vội vàng chỉnh lại tay áo. Khi cả hai ngồi lại vị trí cũ, trong khoang bỗng im lặng đến mức có thể nghe thấy hơi thở của nhau. Một cơn gió sông len vào, ánh nến chập chờn theo gió.

Sắt Sắt lặng lẽ gạt đoạn tim đèn đã cháy đen cho lửa cháy sáng hơn.

Tạ Ẩn Sơn không nhìn nàng nữa, nói:

– Ta phải về rồi, ngày mai sẽ sai người đưa tin cho nàng sau.

Sắt Sắt bưng chén rượu lúc nãy lên:

– Một chén rượu nhạt trước khi đi, gọi là chút lòng thành cảm tạ, kính mời Tín vương ạ.

– Ta đã bỏ rượu từ lâu rồi.

Tạ Ẩn Sơn không nhận, đứng dậy, gật đầu với nàng rồi bước ra ngoài. Gã giơ tay mở cửa khoang, khi đang cúi người bước ra, bỗng một làn hương ấm áp ập tới sau lưng, thân thể mềm mại của Sắt Sắt áp sát vào từ phía sau, đôi cánh tay như những dây leo mềm yếu quấn lấy thắt lưng gã.

– Ngài vội vàng đi như thế sao ạ?

Má nàng áp sát vào gáy gã, qua lớp vải áo truyền đến nhiệt độ mát lạnh như ngọc, giọng nói thì thầm nũng nịu bên tai.

– Tôi biết Tín Vương nay quyền cao chức trọng, nhưng chẳng lẽ đến vài câu tâm tình cũng không nói được hay sao…

Tạ Ẩn Sơn đứng sững một lát, xoay người lại.

Nước mắt trào ra từ mắt nàng, vẽ nên một đường chỉ bạc như những hạt châu vỡ bên má. Tạ Ẩn Sơn nhắm mắt lại, xoay người, cánh tay sắt ghì chặt lấy vòng eo thon của Sắt Sắt, như muốn khảm người nàng vào lồng ngực mình.

Gã ôm một lát rồi buông ra, ghé tai nói nhỏ:

 – Nàng hiểu lầm rồi. Nàng có việc mà nhớ đến tìm ta, ta rất vui. Chỉ là gần đây thực sự nhiều việc, ta không nên ở ngoài lâu.

Gã trầm ngâm:

 – Thế này đi, nếu nàng bằng lòng, đêm nay ta sẽ đưa nàng tới dịch trạm. Chuyện đến đón Công chúa là điều hợp lẽ thường, Thiên Vương sẽ không làm khó…

Sắt Sắt ngẩng mặt lên. Ánh trăng xuyên qua cửa khoang dát một lớp bạc lên vệt nước mắt trên mặt nàng, nàng kiễng chân khóa chặt môi gã. Tạ Ẩn Sơn lùi nửa bước nhưng lại bị nàng vòng lên cổ ôm chặt lấy.

– Đừng… – Tiếng dỗ dành bị nhấn chìm trong làn môi lưỡi mềm mại.

Một lát sau, gã thoát ra được, hơi thở hỗn loạn, quay mặt đi, giọng khàn khàn nói:

– Đêm nay thực sự không được…

Lời chưa dứt, lại bị nàng hôn lấy.

Nụ hôn thứ hai này đến càng dồn dập hơn, ngón tay Sắt Sắt luồn vào mái tóc búi của gã, cả người dán chặt lấy. Việc xuất quân đang cận kề, đây là đại sự hàng đầu, lúc này tuyệt đối không được có chút sai sót nào. Nặng nhẹ thế nào, gã tự phân biệt rõ.

Tạ Ẩn Sơn hạ quyết tâm, định đẩy nàng ra lần nữa, bỗng cảm thấy khuôn mặt lạnh lẽo của nàng ướt đẫm nước mắt, trong lúc hoảng hốt, chợt thấy một vật tròn nhỏ được truyền tới từ đầu lưỡi nàng.

Gã sững người, theo bản năng định nhổ ra, nhưng không địch lại đầu lưỡi linh hoạt của nàng đẩy tới, viên thuốc đó đã trượt vào cổ họng, theo nước bọt trôi thẳng xuống bụng.

– Ư!

Đồng tử Tạ Ẩn Sơn co rụt lại, gã dùng sức đẩy mạnh người trong lòng ra—

Thân thuyền rung lắc dữ dội, va đập làm tan vỡ những bóng sao đầy sông. Sắt Sắt lảo đảo lùi lại, bị lực của gã đẩy ngã nhào làm lật chiếc án thấp, chén rượu rơi vỡ trên ván thuyền.

Trong tiếng vỡ giòn tan, sắc mặt Tạ Ẩn Sơn đã biến đổi, gã lao mạnh tới, cúi người ở đầu thuyền, dùng lực bóp cổ nôn khan, muốn nôn vật lạ vừa nuốt xuống ra, nhưng không biết đó rốt cuộc là thứ gì, vào họng là tan ngay, không cách nào thải ra được.

Gã vừa kinh hãi vừa tức giận, bật dậy, xoay người lao về phía Sắt Sắt đang ngã trong khoang không dậy nổi, túm chặt lấy cổ áo nàng.

– Nàng cho ta ăn thứ gì? Nàng muốn làm gì!

Ánh trăng xuyên qua rèm khoang đang lay động hắt vào, rạch những vệt sáng hung tợn lên khuôn mặt tái xanh của gã. Sắt Sắt ngồi bệt bên cạnh chiếc bàn bị lật, không nói lời nào, chỉ đưa tay chậm rãi lau đi vệt nước bọt vương bên khóe môi.

Mắt Tạ Ẩn Sơn đỏ ngầu, bàn tay sắt đột ngột siết chặt cổ ngọc của Sắt Sắt. Năm ngón tay gã siết lại, gân xanh nổi lên, mặt Sắt Sắt chuyển từ đỏ sang tím, nhưng nàng từ đầu đến cuối không hề giẫy giụa, đôi tay trắng ngần buông thõng trên ván thuyền, như một con cá chết trong tay gã, không nhúc nhích.

Tạ Ẩn Sơn đột nhiên buông tay, bỏ mặc nàng, lảo đảo xông ra khỏi khoang thuyền, định nhảy xuống sông để lên bờ chạy về thành, nhưng thân hình lại lảo đảo không vững. Dưới ánh trăng mờ nhạt, gã ngã gục ngay trên đầu thuyền.

Trong thuyền mui vòm, Sắt Sắt vịnh cửa khoang ho dữ dội, lau đi vệt máu nơi khóe môi, nàng đi tới bên cạnh Tạ Ẩn Sơn, đưa tay sờ soạn bên hông ông, tìm thấy lệnh bài, đang định gỡ xuống thì Tạ Ẩn Sơn chưa hoàn toàn hôn mê đã dồn hết sức lực còn lại nắm lấy cổ tay nàng.

Sắt Sắt nhìn đôi mắt gã đang cố sức chống cự không chịu nhắm lại. Trong mắt gã đầy vẻ cầu xin.

Sắt Sắt im lặng như tượng đá, đợi cho đôi mắt gã dần khép lại, bàn tay đang nắm lấy nàng cũng từ từ buông lỏng, cánh tay vô lực rơi xuống nước, nàng mới giật phăng lệnh bài khỏi thắt lưng gã.

Một lát sau, từ trong bóng tối vọt ra vài bóng đen. Kẻ dẫn đầu chính là Vũ Văn Kính. Y nhảy lên thuyền, nhìn gã đàn ông nằm gục ở đầu thuyền, bước tới thử đá đá vài cái, xác nhận gã đã hôn mê thì mừng rỡ như điên, sau đó bồi thêm hai cú đá thật mạnh để xả hận trong lòng.

– Cầm đi. Hành sự theo kế hoạch đã định! – Sắt Sắt đứng sau lạnh lùng nói, ném lệnh bài về phía y.

Vũ Văn Kính chộp lấy, cẩn thận nhét vào ngực áo, vâng dạ rồi nói tiếp:

– Yên tâm, việc thành công, đợi ta nắm quyền, chỉ cần Công chúa gả cho ta, hai bên chúng ta liên minh, lúc đó kể cả Bùi gia hay Thôi Trọng Yến cũng không ai cản nổi!

– Đi đi, đừng để lỡ giờ lành! – Sắt Sắt chỉ nói vậy.

Vũ Văn Kính bước lên ván thuyền định lên bờ, bỗng nhiên quay lại, ánh mắt quét qua người ở đầu thuyền, trong mắt hiện lên sát khí, rút phắt đoản đao ra.

– Người này cực kỳ khó đối phó, sau này cũng tuyệt đối không nghe lệnh ta, để lại là một mầm họa lớn. Chi bằng giết quách đi, dìm xác xuống đáy nước, thần không biết quỷ không hay, chẳng phải tuyệt sao!

Y xông lên, định một đao cắt đứt cổ họng Tạ Ẩn Sơn. Sắt Sắt giữ chặt cổ tay Vũ Văn Kính, lạnh lùng nói:

–  Quân lệnh của Trường Công chúa, để lại còn có việc dùng đến.

Vũ Văn Kính nhìn nàng một cái, đành phải thôi, hậm hực thu đao, nhảy lên bờ sông, dẫn người nhanh chóng rời đi.

Sắt Sắt chậm rãi lau sạch vết máu vừa trào ra nơi khóe môi, gọi tâm phúc của mình tới, dặn dò dùng xích sắt trói chặt người lại mang đi.

Canh tư, lúc đêm đen sâu thẳm nhất, Lý Nghê Thường bỗng giật mình ngồi bật dậy trên giường, mồ hôi lấm tấm trên trán, vạt áo trong sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Lại gặp ác mộng.

Nàng ngồi một lát, rồi nằm xuống trở lại, biết trời còn lâu mới sáng nên nhắm mắt, nhưng trong đầu cứ hiện lên những chuyện đêm qua được Thiên Vương gọi tới bồi mừng thọ, trằn trọc hồi lâu, cuối cùng mới mơ mơ màng màng nhắm mắt lại.

Chẳng biết bao lâu trôi qua, đột nhiên, nàng lại mở mắt ra lần nữa. Cứ ngỡ là ảo giác trong mơ, nhưng nhanh chóng, tim nàng đập loạn xạ, nàng tung chăn chạy đến bên cửa sổ, đẩy mạnh ra.

Ngoài cung không biết từ đâu đã thấp thoáng nghe thấy tiếng binh khí va chạm và tiếng hô hào giết chóc, những đám lửa lớn đang bốc cao ngút trời, gần quảng trường trong cung thấp thoáng có hàng trăm ngọn đuốc thắp sáng, tiếng giáp sắt va chạm keng keng của Huyền Giáp vệ khi chạy bộ lẫn với tiếng bước chân dồn dập, từng đợt truyền vào tai nàng.

Nàng lập tức kinh hãi. Trực giác mách bảo nàng rằng trong thành lại có chém giết xảy ra. Nhưng rõ ràng cách đây không lâu vừa mới diệt sạch đảng phái Trần Vĩnh Niên sao, lúc này lại xảy ra loạn gì nữa?

Nàng còn đang nghi hoặc chưa định thần, cửa tẩm điện đột ngột bị người ta tông mạnh ra, quay đầu lại, chỉ thấy Chu Cửu cuồng chạy xông tới.

– Công chúa mau chạy thôi! Vũ Văn Kính chẳng biết từ đâu quay về, cầm theo lệnh bài của Tín Vương để gây loạn rồi!

Lý Nghê Thường chưa kịp hỏi nhiều, đã bị hắn kéo lảo đảo ra khỏi điện. Từng đội Huyền Giáp vệ cầm kích chạy tới, ánh đuốc trên hành lang chao đảo, tiếng giết chóc từ xa càng lúc càng gần.

Bình Luận (0)
Comment