Trong phòng rơi vào yên lặng. Lý Nghê Thường chờ đợi Thiên Vương mở lời hỏi mình về một chuyện nào đó.
– Nhóc con có biết hôm nay là ngày gì không? – Cuối cùng ông cũng lên tiếng, nhưng lại là một câu hỏi như vậy. Thấy Lý Nghê Thường lắc đầu, khóe môi ông lại khẽ nhếch lên:
– Là thọ thần của trẫm.
– Bọn Tạ Ẩn Sơn nói muốn tổ chức đại lễ, Cô chê ồn ào nên từ chối rồi.
Lý Nghê Thường không khỏi bất ngờ, nàng bừng tỉnh, vội vàng đứng dậy hành lễ chúc thọ:
– Cung chúc Thiên Vương phúc thọ miên trường.
– Cháu không biết hôm nay là ngày lành như thế này, nên cũng chưa chuẩn bị gì, tay không—
– Vậy thì cùng Cô nhâm nhi vài chén, được không nào?
Chẳng đợi nàng đồng ý, Thiên Vương trực tiếp sai người bày tiệc,
– Ngươi vừa mới khỏi trọng bệnh, không cần uống rượu, ngươi dùng trà, rót rượu cho Cô là được rồi.
A Đại dẫn người khiêng tới một chiếc bàn thức ăn, bày dưới cửa sổ chạm hoa. Lý Nghê Thường đành theo Thiên Vương nhập tiệc, lấy trà thay rượu, một lần nữa chúc thọ.
Vài chén rượu xuống bụng, hứng thú uống rượu của Thiên Vương dần tăng lên. Ông cũng chẳng cần Lý Nghê Thường rót nữa, tự mình liên tục rót rượu, khóe mắt dần ửng đỏ.
Lý Nghê Thường do dự một lát, định mở lời khuyên ông uống chậm lại, thì Thiên Vương rót xong rượu, liếc nhìn nàng một cái rồi đứng dậy, đi đi lại lại trước mặt nàng.
Ban đầu Lý Nghê Thường không để ý, nghĩ rằng do ông đang hăng hái vì rượu. Nhưng đi qua đi lại vài vòng, thấy ông vẫn cứ như vậy, không ngồi lại cũng chẳng có động tác gì khác, nàng không nhịn được mà nhìn kỹ thêm vài lần.
Thiên Vương liếc nàng, bỗng nhíu mày nói:
– Chân Cô hơi đau, ngươi lại đây đỡ một chút.
Lý Nghê Thường vội vàng đứng dậy, đi tới dìu ông trở lại sau bàn. Thiên Vương chỉ vào chân nói:
– Đôi ủng này đi rất vừa chân, sao tự nhiên lại đau chân nhỉ.
Lý Nghê Thường nhìn qua rồi nói:
– Ủng đã vừa chân, hay là do hai ngày nay Thiên Vương đi bộ quá nhiều ạ? Ngài vẫn nên nghỉ ngơi nhiều hơn ạ.
Ông không nói gì, rầu rĩ ngồi trở lại.
Lý Nghê Thường cảm thấy rất khó hiểu, nàng cũng quay về chỗ. Thấy ông có vẻ như đang suy tư điều gì, lại tự rót rượu, lúc đặt xuống, vạt áo rộng quét qua, vô tình làm đổ chén rượu trước mặt.
Rượu đổ ra, chảy dọc theo góc bàn nhỏ xuống, mắt thấy sắp sửa vấy bẩn lên mặt ủng, Thiên Vương mới giật mình kinh hãi, vội vàng rụt chân lại, đồng thời chộp lấy vành chén dựng thẳng lên. Nhưng vẫn chậm một bước. Vài giọt rượu đã bắn lên mặt ủng của ông.
Thiên Vương cúi nhìn thấy, đứng hình một lát, rồi lớn tiếng gọi người lấy khăn. A Đại nghe thấy, cuống cuồng chạy đi.
Chưa đợi A Đại quay lại, Thiên Vương đã cau mày không ngớt, chờ không nổi nữa, ông bèn vén tay áo mình lên, cúi người xuống lau chùi mặt ủng trước.
– Khăn đến rồi đây ạ! – A Đại nhận lấy từ tay cung nữ, vội vã đưa tới một chiếc khăn lụa trắng muốt.
Thiên Vương chẳng thèm ngẩng đầu, đưa tay giật lấy, tỉ mỉ lau lại mặt ủng vừa mới lau xong.
Lý Nghê Thường đã để ý thấy đôi ủng trên chân ông không phải vật phẩm quý giá hay được chế tác cầu kỳ, chỉ là một đôi giày da vô cùng bình thường, đế đen, mặt da đen sẫm. Đừng nói là không hợp với trang phục của Thiên Vương trong cung, thậm chí mặt da còn nhăn nhúm, hai bên rìa đế ủng còn hằn vết mòn do bàn đạp ngựa để lại, trông như đã được đi một thời gian dài rồi.
Mấy giọt rượu bắn lên đó vốn dĩ nhìn không rõ lắm, huống hồ lại còn được ông lau đi lau lại như thế.
Thiên Vương lau tới lau lui, cuối cùng nhấc cả hai chân lên, hướng về phía ánh đèn nhìn kỹ một lượt, bấy giờ mới thôi.
Lý Nghê Thường thực sự không thể hiểu nổi tại sao ông lại quý báu đôi ủng cũ tầm thường này đến thế. Có điều đây là chuyện ăn mặc cá nhân, nàng cũng không tiện hỏi han, thấy không có việc gì nữa nên cũng bỏ qua.
Thiên Vương ném chiếc khăn đi, ngồi thẳng dậy, đưa mắt nhìn Lý Nghê Thường. Nàng thấy môi ông khẽ động đậy, dường như định nói gì đó nhưng lại cố kìm nén.
– Bệ hạ có điều gì muốn nói sao ạ? – Không nỡ nhìn ông khổ sở như thế, Lý Nghê Thường bèn hỏi thay ông.
Thiên Vương dường như trút được gánh nặng, lập tức chỉ vào đôi ủng của mình:
– Nhóc con có biết đôi ủng này từ đâu mà có không?”
Thấy nàng lắc đầu, ông nói:
– Là của thằng nhóc Bùi nhị đấy!
Lý Nghê Thường kinh ngạc vô cùng, không nhịn được lại nhìn xuống chân Thiên Vương.
Phản ứng của nàng hiển nhiên rất đúng ý Thiên Vương. Thần sắc ông cuối cùng cũng giãn ra, ông cố nén cười, mím chặt môi gần như thành một đường thẳng, nhưng khóe miệng vẫn cứ không tự chủ được mà nhếch lên.
Thấy nàng nhìn qua, ông lại khẽ nhấc chân, phô bày đôi ủng cho nàng xem lần nữa, phất phất tay nói:
– Cũng không có gì, chỉ là đêm đó nó nghe tin trong cung có biến, đã đặc biệt hỏa tốc chạy suốt đêm tới đây. Lúc đi, thấy Cô quên đi ủng, nó liền cởi từ chân mình ra, đích thân đi vào cho Cô từng chiếc một đấy. Nó chẳng ngại bẩn thỉu gì, cứ đi chân không trên đất bùn mà lên ngựa rời đi.
Giọng điệu Thiên Vương càng lúc càng bình thản, tuy nhiên, ý cười nơi nếp nhăn khóe mắt không tài nào giấu nổi. Cả người ông trông thần thái sáng láng, là dáng vẻ mà Lý Nghê Thường chưa từng thấy trước đây.
Lý Nghê Thường tới lúc này mới vỡ lẽ, tại sao lúc nãy ông cứ cố tình đi đi lại lại trước mặt mình, rồi lại nói đau chân. Chỉ do nàng quá chậm chạp nên không nhận ra mà thôi.
– Nhóc con, ngươi xem! – Thiên Vương lại chỉ vào đôi ủng, – Chẳng qua là một đôi giày cũ mà thôi, lúc đó vì Cô đi chân không nên mới nhận lấy. Cô định bụng về rồi sẽ vứt đi, nhưng thấy kích cỡ vừa vặn, lại nghĩ đến vật lực gian nan, nên Cô giữ lại, cố đi thêm một thời gian nữa vậy.
Lý Nghê Thường nhìn người đối diện đang giả vờ như vô tình nhưng thực chất là đang khoe khoang trước mặt mình, bỗng nhiên cũng thấu hiểu tại sao lần gặp này ông không hề hỏi han gì về chuyến đi Tây Châu trước đó nữa.
Chuyến đi đó rốt cuộc thế nào, đối với ông mà nói, có lẽ đã không còn quan trọng nữa rồi.
Thiên Vương khoe khoang đủ rồi, cuối cùng mới thu chân lại, nhìn nàng nói: – Nhóc con này, thằng nhóc đó đối với ngươi thực sự là không có gì để chê cả. Nó vì muốn Cô thả lão Thiên sư kia ra mà chấp nhận tự tìm tới đây, quỳ bên ngoài suốt mấy ngày đêm, Cô thực sự là…
Trong mắt Thiên Vương lộ ra vẻ vừa giận vừa bất lực, ông khựng lại một chút rồi thôi, tự rót rượu uống cạn.
– Nếu ngươi còn có lòng, trên đời này tìm đâu ra một kẻ si tình như thế, ngoại trừ con trai ta ra, ngươi còn đi đâu tìm được nữa!
Lý Nghê Thường cắn chặt môi, cụp hàng mi xuống.
– Thôi thôi! Cô cũng biết đời người làm sao được vạn sự như ý, huống chi là chuyện tình cảm! Nếu ngươi thực sự không coi trọng nó, Cô cũng không làm khó ngươi.
Lý Nghê Thường thấy ông dần lộ vẻ say, bèn ngẩng đầu nói:
– Thiên Vương hãy uống ít thôi! Thiên sư cũng nhờ cháu nhắn lại với ngài, dưỡng sinh là điều số một, mà quan trọng nhất là phải tiết chế—
– Thiên sư cái gì! – Thiên Vương mất kiên nhẫn ngắt lời nàng, – Chỉ có phụ hoàng ngươi mới bị lão ta lừa, thật sự tin lão ta có bản lĩnh thông thiên thôi! Cô đưa lão ta về tổ lăng, hỏi lão ta làm thế nào để Cô gặp lại vong linh, lão ta lại dám nói đó chỉ là lời của phường phương sĩ lừa đời, mê hoặc lòng người mà thôi, còn nói cái gì mà người chết linh hồn cũng diệt. Thật là vô lý! Cô thấy lão ta mới đúng là kẻ rêu rao lừa đảo, kẻ trộm danh tiếng của đời! Lần này nếu không nể tình lão ta còn có chút tác dụng với ngươi, Cô đã giết lão ta rồi!
Lý Nghê Thường lúc này mới hiểu ra tại sao lão Thiên sư lại có một trải nghiệm và bị tống giam vào ngục như thế. Nàng thầm đoán có lẽ vì ông ấy không làm được yêu cầu của Thiên Vương. Nàng khựng lại một lát, uyển chuyển nói:
– Dù ngài không tin lời Thiên sư, nhưng cứ uống như vậy mãi, e là cũng có hại cho cơ thể—
Thiên Vương cười lớn, tiếng cười chấn động cả cung điện. Ông cầm chén đứng dậy, bước chân hơi loạng choạng vì say đi tới trước cửa sổ chạm hoa.
Thiên Vương ngẩng đầu uống cạn chén rượu, rượu chảy dọc theo cằm ông, thấm vào chòm râu.
– Đại trượng phu tay cầm thanh gươm ba thước, đứng giữa đất trời, cái cần là một sự khoái ý ân cừu!
Ông mạnh tay ném chiếc chén không trong tay ra xa ngoài cửa sổ.
Một lát sau, tiếng vỡ nhẹ của lưu ly phá tan đêm tĩnh mịch. Vài tên cung vệ nghe tiếng động bèn chạy về hướng chén vỡ, gây ra tiếng động làm lũ chim trú dưới hiên giật mình bay đi. Đêm ở cung thành đen như mực, những đốm lửa le lói nhấp nháy ở đằng xa.
Thiên Vương hai tay nắm chặt khung cửa sổ, gân xanh trên mu bàn tay hơi nổi lên.
– Ngày nào đó, Cô thống nhất thiên hạ, là ý của trời cao, mà có chết nửa đường cũng là ý trời! Vũ Văn Túng ta há lại là kẻ ngoan cố bảo thủ như vậy sao!
Trong phòng tĩnh lặng trở lại. Thiên Vương đứng một mình trước cửa sổ thêm một lát, bỗng nhiên nói:
– Không còn sớm nữa, ngươi vừa mới khỏi trọng bệnh, về nghỉ ngơi đi.
Ông quay lưng lại, giọng nói hơi trầm xuống. Lý Nghê Thường còn đang do dự thì thấy ông quay mặt lại, đi về phía chỗ ngồi.
– Cái thọ thần này, Cô trải qua rất vui vẻ. Cô cảm ơn ngươi. Cô cũng đã lâu không nói nhiều như thế, nhóc con đừng chê cười. Đi đi, không cần ở cùng Cô nữa.
Lý Nghê Thường bước ra, đi tới sau cửa, do dự một chút rồi quay đầu lại lần nữa. Thấy ông cũng vẫn đang nhìn theo, mỉm cười, vẫy vẫy tay.
– Đi đi. Cô uống thêm hai chén nữa rồi cũng đi nghỉ ngơi tử tế.
Lý Nghê Thường hành lễ với ông rồi bước ra ngoài.
Đêm đó, sau khi rời cung, Tạ Ẩn Sơn liền triệu tập thân tín tại phủ đệ để bàn bạc sự việc.
Sách lược quân sự đã định trước đó, bao gồm cả việc điều phối lương thảo vật tư, đều đã được Thiên Vương chuẩn thuận, chỉ cần ban phát để thi hành. Chuyện quan trọng, nếu không thấy eo bài tùy thân của gã thì không được tự ý hành động.
Mọi người nhận lệnh tản đi, lúc này đã là đêm muộn. Tiếng gõ mõ canh ba đã điểm, thư phòng Tín Vương phủ vẫn sáng như ban ngày.
Tạ Ẩn Sơn dựa vào bàn, đang kiểm duyệt cuốn binh bạ cuối cùng. Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, quản gia bưng một ống thư đi vào, nói là vừa có người gửi tới.
Tạ Ẩn Sơn đặt bút xuống nhận lấy, thấy phong kín kẽ nhưng không có ký hiệu, bèn hỏi là ai.
– Không nói ạ, chỉ dặn nhất định phải giao tận tay Tín Vương tự mở, nói là chuyện quan trọng.
Tạ Ẩn Sơn dùng mũi dao cạo lớp sáp niêm phong, một vật giống như chiếc nhẫn lập tức trượt ra, lăn trên mặt án, xoay vài vòng trên cuốn binh bạ, phát ra tiếng kêu giòn giã trong đêm tĩnh mịch.
Đồng tử Tạ Ẩn Sơn co rụt lại, gã nhanh chóng mở bức thư ra. Chỉ liếc nhìn một cái, gã liền đứng bật dậy, khiến chiếc ghế gỗ đàn hương kéo lê trên gạch tạo ra âm thanh chói tai.
– Người đưa thư đâu? – Gã hỏi, giọng nói căng chặt.
Quản gia bị thần sắc kỳ quái của gã làm cho kinh hãi, nói:
– Đặt xuống rồi đi ngay rồi ạ…
Tạ Ẩn Sơn cầm lấy chiếc nhẫn ban chỉ, sải bước chạy ra ngoài, rồi bỗng đột ngột khựng lại, quay ngược vào nội thất. Gã đi tới trước gương đồng, soi lại một chút.
Trong gương phản chiếu một khuôn mặt mắt vằn tia máu, râu ria lởm chởm mọc đầy nửa mặt, không nhìn quần áo thì chẳng khác nào một con bạc vừa thức trắng ba đêm liên tiếp.
– Mang nước lại đây! – Gã sờ mặt, gọi lớn.
Quản gia vội sai người hầu bưng nước tới. Gã vốc nước rửa mặt, lau khô, rồi thay một bộ thường phục màu xanh chàm, nhét chiếc nhẫn vào trong ngực áo rồi bước ra ngoài.
Ngoài cổng phủ, thân vệ đã chuẩn bị sẵn tuấn mã. Tạ Ẩn Sơn tung người lên yên, phi thẳng tới Tây Môn. Thủ vệ Võ hầu biết gã dạo này thường xuyên đi lại doanh trại ngoài thành nên lập tức hạ lệnh mở cửa.
Gã ra khỏi thành, th*c m*nh vào bụng ngựa, cưỡi ngựa lao vào bóng đêm, rồi biến mất.