Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 157

Khi Tạ Ẩn Sơn và Chu Cửu dẫn theo chúng quân vội vã đuổi theo phía sau, chỉ thấy Thiên Vương đang đơn thương độc mã, dừng ngựa đứng lặng giữa đường.

Ánh trăng kéo dài bóng ngựa của ông trên mặt đất. Ông cúi đầu, dường như đang ngẩn người nhìn chằm chằm vào đôi chân của mình.

Tạ Ẩn Sơn nhớ rõ lúc ông lao ra khỏi cung là đi chân không, lúc này chẳng biết từ đâu mà trên chân lại có thêm một đôi ủng. Tuy nhiên, chuyện nhỏ nhặt như vậy không đáng để bận tâm vào lúc này.

– Thiên Vương? – Tạ Ẩn Sơn ghì ngựa khẽ gọi.

Thiên Vương bỗng giơ roi chỉ vào không trung:

– Đi theo Cô!

Lời vừa dứt, ông đã thúc ngựa phi nước đại về phía trước.

Tạ Ẩn Sơn chưa kịp hỏi nhiều, cùng Chu Cửu và mọi người thúc ngựa đuổi theo.

Lúc rạng rỡ bình minh, đường nét của núi Thái Hoa bị sương mù che khuất dày đặc. Tạ Ẩn Sơn theo Thiên Vương vào tàn thành, đi tới một mỏm đá cao nằm phía sau nơi ở cũ của ông. Thiên Sinh Thành đã bị hủy diệt nhiều năm, Thiên Vương vốn không có ý định kiến thiết lại, nhưng Tạ Ẩn Sơn biết ông thỉnh thoảng vẫn quay về đây nán lại một thời gian.

– Bùi đại lần này chuẩn bị giao chiến với Hồ kỵ, ngươi thấy thế nào?

 Thiên Vương đứng đối diện với màn sương sớm một lát rồi đột nhiên lên tiếng hỏi.

Tín Vương nhìn bóng núi chập chùng trong sương:

 – Người Hồ có hai mươi vạn kỵ binh, thủ lĩnh An Mộc Đại hận Bùi gia như gai trong mắt. Bùi Đại nay dám thay đổi tư thế phòng thủ trước đây, chắc hẳn là đã lên kế hoạch từ lâu.

– Liệu có sơ hở không?

Yết hầu Tạ Ẩn Sơn khẽ động đậy rồi lại thôi. Năm đó tuyến phía Bắc của Bùi gia căng thẳng, chính người đang đứng trước mặt mình đã đích thân thống lĩnh đại quân, đánh thẳng vào phía nam cảnh nội Hà Đông, dẫn đến biến cố lớn sau đó.

Gã cúi đầu không nói.

– Là tuyến phía Nam phải không? – Thiên Vương đột ngột vạch trần tâm tư của Tạ Ẩn Sơn.

Tạ Ẩn Sơn do dự một lát, cuối cùng vẫn đáp đúng ạ.

Thiên Vương lại tỏ ra thản nhiên, như thể chuyện năm xưa chẳng liên quan gì đến mình, tiếp lời:

 – Bùi đại đã có vết xe đổ, lần này tại sao còn dám dụng binh? Chẳng lẽ nó nắm trong tay triệu quân, đủ sức đối phó đồng thời cả hai mặt Nam Bắc?

– Ngươi cứ nói thẳng, không sao cả! – Thiên Vương nói thêm.

Tạ Ẩn Sơn không còn do dự nữa:

 – Đã vậy, ti chức xin mạo muội nói thẳng. Ti chức cho rằng Bùi gia mấy năm nay giấu tài, rèn quân luyện mã, binh lực đã mạnh hơn năm xưa một bậc. Nếu tuyến phía Nam lại có chiến sự, chắc hẳn họ có thể đối phó được. Trừ phi—

Gã dừng lại.

– Trừ phi cái gì?

– Trừ phi người đột kích đó vẫn là Thiên Vương ạ.

– Ý ngươi là, hắn tiên liệu rằng lần này Cô sẽ không đối địch với hắn?

Tạ Ẩn Sơn không đáp.

Thiên Vương im lặng một lát:

– Bùi đại này, nhìn vẻ ngoài thì giống một kẻ quân tử khiêm tốn, nhưng thực chất tâm cơ thâm sâu. Trước đây nó không dám mở rộng đất đai, vật cản lớn nhất chính là Bắc cảnh. Nay nhân lúc binh hùng tướng mạnh, Cô lại không xuất binh, nó không ra tay lúc này thì còn đợi đến lúc nào? Một khi nó trừ khử được họa sát nách phương Bắc rồi quay đầu xuống phía Nam, lúc đó e là Cô cũng phải cân nhắc kỹ rồi.

Tạ Ẩn Sơn nhìn ông, biểu cảm hơi căng thẳng.

Thiên Vương cười cười:

– Thôi bỏ đi, nó đã đề cao Cô như vậy, Cô cũng thành toàn cho nó một lần. Sau này cùng tranh thiên hạ, có một đối thủ mạnh như vậy cũng tốt. Bằng không thiên hạ này dễ dàng đoạt được thì còn gì thú vị nữa?

Tạ Ẩn Sơn chỉ biết vâng dạ.

– Kẻ họ Thôi kia, không thể giữ lại được nữa! – Thiên Vương quay sang Tạ Ẩn Sơn, – Cung tên đã lâu không dùng, không động đến e là sẽ rỉ sét mất!

– Cô luôn cảm giác Thôi Trọng Yến là một mầm họa. Đã giúp thì giúp cho trót, ngươi sau khi về cung, chuyện khác không cần quản nữa, hãy chuẩn bị đi, sẵn sàng xuất binh bất cứ lúc nào để diệt Thôi Trọng Yến!

Tạ Ẩn Sơn lập tức hiểu ra, Thiên Vương muốn hỗ trợ Bùi đại, triệt để quét sạch chướng ngại ngầm của cuộc đại chiến.

– Rõ ạ! Ti chức về sẽ chuẩn bị ngay!

Thiên Vương thở hắt ra một hơi dài, nói:

– Đợi nhóc con kia khỏe hơn chút thì đón về đây, để nó dưỡng bệnh bên cạnh Cô đi.

– Nếu nó muốn về, ít nhất cũng phải đợi Cô ăn mừng thọ xong đã! – Thiên Vương lại thêm một câu.

Sau khi đưa Thiên Vương về cung, Tạ Ẩn Sơn ngày càng bận rộn hơn. Quan lại quân sự ra vào phủ tấp nập, nửa đêm thường nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập trên phố.

Nửa tháng sau, gã nhận được tin, người Hồ lại xâm phạm biên giới, Bùi gia ở Bắc cảnh một lần nữa khai chiến.

Nhiều tháng trôi qua trong núi, mùi thảo dược thơm ngào ngạt vương vấn quanh căn nhà trúc.

Dưới sự điều trị của Thiên sư, Lý Nghê Thường đã dưỡng bệnh trong núi được vài tháng. Dư độc từng chút một được đào thải, cơ thể nàng hồi phục rõ rệt theo từng ngày. Từ tháng trước, sắc mặt nàng đã bắt đầu hồng hào trở lại.

Ngày hôm nay là tròn ba tháng, Thiên sư dặn dò nàng đã có thể ăn uống bình thường, phần còn lại cứ từ từ điều dưỡng là được.

Tiết trời cũng chẳng hay biết đã từ mùa hạ chuyển sang mùa thu.

Ngày hôm sau, Chu Cửu đích thân đánh xe đến đón nàng. Lý Nghê Thường trịnh trọng bái biệt Thiên sư, cảm tạ ông lão đã cứu mạng mình. Thiên sư đang nghiền thuốc trong lư, nghe vậy liền đặt chày đá xuống, chỉ ra cửa sổ mỉm cười:

– Nếu đã vậy, Công chúa có thể để lại con vật nhỏ này cho lão không? Để sau này lão phu đi chu du thiên hạ cũng có người bầu bạn.

Bên bậu cửa sổ, trong lồng tre, Tiểu Kim Xà đang cuộn mình trên một miếng ấm ngọc, thè lưỡi. Vì không còn được nuôi bằng máu, nó từng có lúc ủ rũ bất động, nhưng thời gian qua chẳng biết Thiên sư cho ăn uống điều dưỡng thế nào mà nó dần hoạt bát trở lại.

Lý Nghê Thường đăm đăm nhìn con rắn nhỏ.

– Trăng có tròn khuyết, duyên có hợp tan. – Sau lưng vang lên tiếng của Thiên sư, – Tựa như bóng mây ngoài cửa sổ, nhìn thì như tan biến nhưng thực chất là hóa thành mưa ngọt. Duyên pháp cũng thế, sự ly biệt hôm nay chính là khởi đầu cho mối duyên mới ngày sau.

Lý Nghê Thường bước tới, đưa ngón tay xuyên qua lồng tre, khẽ chạm vào đầu rắn. Tiểu Kim Xà ngẩng đầu thè lưỡi, theo ngón tay thanh mảnh của nàng quấn lên tay, quyến luyến một lát rồi bò ngược lại miếng ấm ngọc.

Lý Nghê Thường quay đầu, khóe môi khẽ mỉm cười:

– Được chân nhân chăm sóc là phúc phận của nó, cháu có gì mà không thể chứ ạ?

Cỗ xe ngựa lăn bánh trên đường đá xanh, dừng lại bên ngoài viện trúc. Thị nữ vén rèm xe lên.

Lý Nghê Thường được đón vào cung thành, tiếp tục tĩnh dưỡng thêm vài ngày, đêm hôm nay khi trời đã tối, A Đại đến trước mặt nàng, nói Thiên Vương mời nàng qua đó.

Cậu thiếu niên tên A Đại này là tiểu thị thân cận bên cạnh Thiên Vương. Không biết vì cơ duyên nào mà cậu được ở bên ông. Mấy ngày nay cậu thường xuyên đem thuốc đến cho nàng. Lý Nghê Thường sớm nhận ra cậu hoàn toàn khác với những thị tùng thông thường. Cậu có thể gọi Thiên Vương là “bá bá”, tâm tính thuần hậu ít lo toan, như một kẻ ngây ngô từ thôn dã lạc vào, hoàn toàn không bị gò bó bởi quy củ. Thiên Vương cũng đối đãi với cậu bằng sự bao dung vô bờ.

A Đại dẫn đường phía trước, lồng đèn cung đình trong tay tỏa ra những quầng sáng vàng ấm áp giữa đêm đen. Cậu có vẻ thiện cảm tự nhiên với Lý Nghê Thường, trên đường đi cứ liến thoắng không ngừng. Cậu kể mình được Thiên Vương nhặt về từ đống đổ nát ở Thiên Sinh Thành, kể công dụng lớn nhất của mình là sức khỏe hơn người, Thiên Vương đi đâu cậu cũng phải ôm giáp trụ và đao kiếm theo sau. Cậu lại nói Tín Vương vừa mới ở chỗ Thiên Vương xong.

– Công chúa thấy chỗ đó không?

 Đi tới một hành lang cung đình, cậu bỗng chỉ tay về phía quảng trường cách đó không xa.

– Đúng rồi, trước đây có một vị lang quân quỳ ở đó, quỳ suốt gần ba ngày ba đêm đấy!

 Khi nói câu này, biểu cảm của A Đại vẫn còn vương chút kinh hãi.

Lý Nghê Thường khựng lại, do dự một lát rồi hỏi là ai.

– Đệ cũng chẳng biết, chỉ biết người đó họ Bùi! – A Đại nói, – Hôm đó Chu Cửu vào truyền lời, nói có một vị Bùi lang quân đến cầu kiến. Thiên Vương bá bá vốn đang bận việc, nghe thấy xong ban đầu không nói gì, mãi một lúc sau mới bảo đệ ra ngoài nói là ngài đang bế quan. Thế là vị lang quân kia đã quỳ xuống đó luôn!

Bước chân của Lý Nghê Thường hơi sững lại.

– Huynh ấy cứ quỳ ở đó mấy ngày liền, không ăn không uống. Hôm đó mưa lớn lắm, đệ cứ sợ huynh ấy sẽ chết mất!

 A Đại dùng tay không ra hiệu, nhìn trái nhìn phải rồi bỗng hạ thấp giọng:

 – Thiên Vương bá bá bảo đệ nói ngài bế quan không gặp, nhưng chính ngài lại đứng sau cửa sổ suốt cả đêm, cứ đứng đó nhìn huynh ấy từ xa mãi.

Lý Nghê Thường dừng lại bên một cột hành lang sơn đỏ lạnh lẽo. Giọng A Đại vẫn lẩm bẩm bên tai.

– Đệ chưa từng thấy chuyện như vậy… thật là kỳ lạ…

Nơi quảng trường lúc này đen kịt một màu, Lý Nghê Thường thẫn thờ nhìn vào đó.

– Công chúa ơi! – A Đại đi phía trước cuối cùng cũng nhận ra nàng không đi theo, bèn quay lại gọi.

Lý Nghê Thường bừng tỉnh, bước tiếp.

A Đại dẫn nàng tới lầu Bắc Khuyết đã từng đến lần trước, đúng lúc gặp Tạ Ẩn Sơn vừa bước ra.

 Lý Nghê Thường biết gã cũng góp nhiều công sức cứu mình, bèn mở lời cảm ơn. Gã có vẻ đang vội, hỏi thăm vài câu về bệnh tình của nàng rồi đi.

Lý Nghê Thường theo A Đại vào trong. Vừa bước vào, không khí đã khác hẳn lần trước. Trong lầu đèn nến rạng rỡ, những chiếc đèn cung đình lụa hồng rủ xuống từ xà nhà như những đám mây ấm áp trôi lửng lơ. Cửa sổ chạm trổ mở hờ, gió đêm mang theo hương hoa cỏ chẳng biết từ đâu len qua cửa sổ, làm lay động làn khói xanh thoát ra từ lư hương mạ vàng.

Thiên Vương không còn vẻ áp chế như trước, ông mặc thường phục, tựa vào chiếc sập sau án thư, nét mặt trông khá hiền hòa.

– Nhóc con đã khỏe hơn chút nào chưa?

Thiên Vương chỉ vào vị trí bên cạnh ra hiệu cho nàng ngồi xuống. Ánh nến chiếu rọi khiến những nếp nhăn nơi chân mày ông như nhạt đi vài phần.

Lý Nghê Thường tạ ơn:

– Nhờ Thiên Vương giúp đỡ, cháu đã không còn gì đáng ngại rồi ạ.

Ông quan sát gương mặt nàng rồi gật đầu. A Đại dâng hoa quả và trà, Thiên Vương bảo nàng cứ tự nhiên dùng, thấy nàng chưa động tay, ông hỏi:

– Sao thế, sợ Cô giữ ngươi lại không cho đi à?

Lý Nghê Thường ngước lên, thoáng thấy khóe môi ông nhếch lên một độ cong mờ nhạt. Ngay từ giây phút đầu tiên, nàng đã cảm nhận được niềm vui sướng tỏa ra từ người đối diện. Niềm vui này không thể hiện rõ qua biểu cảm, nhưng lại vô tình lộ ra từ khóe mắt và từng nếp nhăn trên mặt.

Nàng không biết ông đã gặp chuyện gì vừa ý, nhưng điều này đồng nghĩa với việc buổi gặp mặt đêm nay sẽ không quá khó khăn đối với nàng.

 Nàng cũng thả lỏng đôi chút:

– Thiên Vương nói quá lời rồi ạ.

– Cứ dưỡng khỏe cơ thể đã. – Thiên Vương đẩy một đĩa thanh mai ngâm mật đến trước mặt nàng, – Rồi sau đó ngươi muốn đi lúc nào cũng được.

Lý Nghê Thường ngẩn ra, bất giác ngước lên nhìn ông.

– Sao, ngươi không tin? – Thiên Vương cười cười, – Cô chẳng lẽ là kẻ nói lời không giữ lấy lời?

Lý Nghê Thường bừng tỉnh:

 – Đa tạ Thiên Vương ạ.

Chẳng hiểu sao, khi nghe thấy mình có thể rời đi bất cứ lúc nào, nàng lại không hề cảm thấy vui sướng chút nào. Thậm chí, nói thật với lòng mình, từ khi tỉnh lại, nàng dường như cũng chẳng còn bận tâm xem khi nào mình có thể trở về nữa.

– Nhóc con nếm thử một quả xem. – Thiên Vương chỉ vào đĩa mai vừa đẩy tới.

Những quả thanh mai trong đĩa được phủ một lớp đường trắng, dưới ánh đèn tỏa ra ánh sáng hổ phách. Lý Nghê Thường đưa tay nhón lấy một quả bỏ vào miệng. Vị chua ngọt hòa cùng hương thơm thanh khiết của mai khô lan tỏa trong khoang miệng, chậm rãi thấm vào cổ họng.

– Thế nào, có ngon không? -Ánh mắt Thiên Vương nhìn nàng dường như chứa đựng vài phần mong đợi.

Lý Nghê Thường gật đầu khen ngon. Thiên Vương lộ vẻ hân hoan:

– Đây là đặc sản ở quê cũ của Cô, quả mai lấy từ một gốc cây già lâu năm, mùi vị rất khác biệt so với nơi khác. Cô biết ngươi sẽ thích mà! Năm đó Tĩnh muội cũng nói là ngon—

Ông khựng lại, đổi giọng:

– Nếu ngươi thấy ngon, đợi năm sau mai kết quả mới, Cô sẽ sai người làm xong, đóng vào vò gửi cho ngươi. Mỗi lần ăn xong nhớ đậy kín lại, cất nơi thoáng mát, có thể giữ được rất lâu không bị hỏng.

Lý Nghê Thường đâu dám nhận đãi ngộ đặc biệt này, định lên tiếng từ chối thì Thiên Vương xua tay:

– Ngươi không cần từ chối đâu. Chuyện nhỏ thôi. Có người ăn cũng là tốt rồi, nếu không mai chín cũng chỉ rụng đầy đất mà thôi.

Giọng ông thoáng chút u sầu.

Lý Nghê Thường chỉ đành nói lời cảm ơn.

Bình Luận (0)
Comment