Bùi Thế Du chắp tay hành lễ:
– Ta muốn tìm một người, khẩn cầu Tín Vương tương trợ!
– Là ai?
– Tín Vương có biết Thiên sư Huống Tây Lăng của tiền triều không?
– Ông ta? Người lang quân muốn tìm là ông ta? – Tạ Ẩn Sơn kinh ngạc thốt lên.
– Lẽ nào Tín Vương biết tung tích của ông ấy? – Ánh mắt Bùi Thế Du khẽ động, lập tức hỏi dồn.
Tạ Ẩn Sơn nhìn hắn một cái, hơi do dự:
– Nếu tiện, lang quân có thể cho ta biết vì chuyện gì mà tìm ông ta không?
Bùi Thế Du đâu còn tâm trí mà trì hoãn, liền kể lại một lượt những chuyện xảy ra trên người Lý Nghê Thường.
– Muội ấy hiện giờ đang nguy kịch đến tính mạng, nếu có thể nhanh chóng tìm được người này, may chăng còn có cơ hội sống. Nếu Tín Vương chịu giúp, ơn đức này, Bùi mỗ nguyện khắc cốt ghi tâm!
Tạ Ẩn Sơn nghe giọng hắn khản đặc, khóe mắt đỏ hoe, lại thấy hắn định hành lễ tiếp liền vội vàng đỡ lấy:
– Lại có chuyện như vậy ư! Xin lang quân yên tâm, Công chúa cát nhân thiên tướng, nhất định sẽ gặp dữ hóa lành. Về tung tích người này, ta vừa vặn cũng biết, chỉ là…
Gã khựng lại.
– Chỉ là sao? – Bùi Thế Du sốt sắng hỏi.
– Ông ta hiện đang bị giam trong Thục lao.
– Thục lao? – Bùi Thế Du giật mình.
– Đúng vậy. Không giấu gì lang quân, Thiên Vương trước nay vẫn luôn phái người tìm kiếm tung tích của vị Thiên sư này. Ngay sau khi ta bình định phương Nam trở về không lâu, người của Thiên Vương đã tìm được một lão giả trong núi Nam Sơn ở Trường An, từ tuổi tác đến tướng mạo đều khớp với Thiên sư. Ông ấy tuy đã ở tuổi bát tuần nhưng thân thủ vẫn nhanh nhẹn, thường xuyên bốc thuốc chữa bệnh cho dân sơn cước và thợ săn vùng lân cận. Sau khi đưa về, ông lão cũng thừa nhận thân phận, quả đúng là Thiên sư.
– Vậy tại sao ông ta lại bị tống vào Thục lao! – Bùi Thế Du không giấu nổi vẻ nôn nóng.
Ngày đó sau khi Thiên sư được đưa đến trước mặt Thiên Vương, ban đầu Thiên Vương đối đãi rất hậu hĩnh, cung kính như thượng khách. Hai người ở chung khá hòa hợp, thậm chí sau đó Thiên Vương còn đưa Thiên sư về cố hương để tu sửa lăng mộ tổ tiên. Không ai biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng khi Thiên Vương trở về thì chỉ có một mình, còn Thiên sư lại bị tống vào đại lao tử tội ở địa phương, Thiên Vương hạ lệnh canh giữ nghiêm ngặt. Về nội tình bên trong, ngay cả Chu Cửu cũng không rõ, nghe nói là do Thiên sư không chịu để Thiên Vương lợi dụng danh nghĩa thiên mệnh để xưng đế, nên đã đắc tội với Thiên Vương.
Đoạn ẩn tình này Tạ Ẩn Sơn đương nhiên không tiện nói tỉ mỉ, chỉ ậm ừ qua loa vài câu. Thấy Bùi Thế Du im lặng, gã giải thích thêm:
– Nếu là bất kỳ ai khác, chỉ cần Bùi lang quân mở lời, ta sẽ lập tức dốc sức đưa người đến ngay. Nhưng người này thân phận không tầm thường, lại là tử tù do chính Thiên Vương hạ lệnh giam giữ, ta cũng không thể làm trái ý ngài ấy. Liệu có thể xin lang quân chờ một chút, để ta vào cung thỉnh thị được không?
– Cũng xin Bùi lang quân yên lòng, chuyện liên quan đến an nguy của Công chúa, dù vị Thiên sư kia có phạm phải trọng tội gì, Thiên Vương nhất định cũng sẽ thả ra thôi. Vùng Thục địa đã xây dựng một đường dịch trạm chuyên dụng thông thẳng tới đây. Chỉ cần có cái gật đầu của Thiên Vương, ta sẽ truyền tin bằng bồ câu, đưa người từ bên đó ra, rồi dùng tốc độ nhanh nhất đưa tới. Nhanh thì năm sáu ngày, chậm thì không quá mười ngày, người nhất định sẽ được đưa đến.
Tạ Ẩn Sơn lại an ủi hắn.
Suốt chặng đường này, chứng kiến nàng ngày một suy nhược, Bùi Thế Du như bị lửa thiêu tâm can. Nếu có thể, hắn chẳng muốn trì hoãn thêm một khắc nào. Tuy nhiên, sự sắp xếp của Tạ Ẩn Sơn cũng có lý, hắn làm sao không hiểu. Huống hồ, vị Thiên sư kia không những còn sống mà lại có thể tìm ra tung tích nhanh đến vậy. Tuy còn phải đợi vài ngày, nhưng dù sao đi nữa, so với việc tìm kiếm mù quáng như mò kim đáy bể, có được kết quả này đã là vô cùng may mắn.
– Vậy tất cả xin nhờ vả vào Tín Vương! – Hắn trịnh trọng tạ ơn.
– Bùi lang quân không cần khách sáo. Nhưng không biết Công chúa hiện đang ở đâu? Nếu không ngại, ta sẽ phái người đi đón Công chúa tới, mời lang quân và Công chúa đêm nay tạm nghỉ tại hàn xá. Chờ sau khi ta kiến diện Thiên Vương, ta sẽ lập tức báo tin lại ngay.
– Đa tạ Tín vương, nhưng ta đã có nơi trú chân rồi.
Bùi Thế Du cho Tạ Ẩn Sơn biết nơi ở của mình rồi cáo từ:
– Bùi mỗ không làm phiền nữa, xin phép đi trước. Ta mong chờ tin tức của Tín Vương.
Tạ Ẩn Sơn cũng không miễn cưỡng, nhìn theo bóng dáng hắn rời đi rồi gọi quản sự tới, dặn dò thay mình tiếp khách và giải tán yến tiệc, còn mình thì lập tức sai người chuẩn bị ngựa, ra khỏi phủ ngay trong đêm. Gã một mạch đến tòa cung điện trong tân thành.
Lúc này đã qua canh ba, cả cung điện chìm trong màn đêm tăm tối. Gã đến trước nơi ở của Thiên Vương, bảo vệ sĩ đi mời Chu Cửu.
Chẳng mấy chốc, Chu Cửu từ sau cung môn bước ra. Hai người vốn quen thuộc nên không cần khách sáo, Chu Cửu hỏi gã có chuyện gì mà cầu kiến đêm khuya thế này.
– Thiên Vương hai ngày nay bệnh cũ tái phát, ăn ngủ không yên, vừa mới chợp mắt xong. Nếu không phải chuyện thập phần hỏa tốc, chi bằng để đến mai hãy nói. – Chu Cửu hạ thấp giọng.
Ngày đó sau khi Thiên sư được mời đến, trong một khoảng thời gian đầu, ngoài việc theo hầu bên cạnh theo yêu cầu của Thiên vương, ông còn kê phương thuốc chữa trị cho người. Tuy không thể trừ tận gốc bệnh căn, nhưng cũng giúp Thiên vương giảm bớt đau đớn rất nhiều. Mọi chuyện vốn đang tốt đẹp, nhưng cũng không biết tại sao, người kia đột nhiên lại đắc tội Thiên Vương, Thiên Vương thà chịu đau đớn chứ nhất quyết không dùng phương pháp giảm đau mà Thiên sư để lại.
Anh ta nói xong, thấy ánh mắt Tạ Ẩn Sơn dao động, dường như đang cố gắng kìm nén cảm xúc, Chu Cửu hỏi lại:
– Rốt cuộc là chuyện gì?
Tạ Ẩn Sơn bèn đem chuyện đêm nay nói ra.
– Cái gì? Ngươi nói thiếu chủ nhân đã đến? Muốn tìm vị Thiên sư kia? – Tim Chu Cửu đập nhanh lên, hắn ngước nhìn nơi Thiên Vương nghỉ ngơi, – Ngài chờ chút! Ta sẽ đi bẩm báo Thiên Vương ngay!
Anh ta nhanh chóng đi vào trong.
Một lát sau, Tạ Ẩn Sơn thấy nơi ở của Thiên Vương lờ mờ thắp lên một ngọn đèn. Tuy nhiên, qua một tuần trà vẫn không thấy Chu Cửu trở ra. Dần dần, trong lòng gã cảm thấy có chút bất thường. Kiên nhẫn đợi thêm một lúc, cuối cùng Chu Cửu cũng từ bên trong bước ra.
Tạ Ẩn Sơn vội vàng ra đón: – Thế nào? Thiên Vương nói sao?
Ánh mắt Chu Cửu có vẻ né tránh, nói rằng thật không may, vì cơ thể đau đớn nên Thiên Vương gần đây đã học được một phép bế quan từ một cuốn sách cổ.
– Vừa rồi A Đại ra nói, Thiên Vương bắt đầu bế quan từ đêm nay, đã dặn dò rồi, trước khi kết thúc, bất kể chuyện gì cũng không được làm phiền.
Tạ Ẩn Sơn không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy. Gã ngây người ra, ngước nhìn mái lầu vẫn còn thắp đèn kia, trong lúc tình cấp đã tóm chặt lấy cánh tay Chu Cửu:
– Rốt cuộc là thế nào? Sao lại trùng hợp thế được? Sao Thiên Vương lại đột nhiên bế quan ngay đêm nay thế!
Chu Cửu đầy vẻ bất lực, chỉ nhìn gã, không nói gì.
– Vậy phải bế quan bao lâu?
Chu Cửu lắc đầu: – Ta cũng không biết.
Tạ Ẩn Sơn nhìn hắn, đột nhiên dường như hiểu ra điều gì. Gã chậm rãi buông tay Chu Cửu, trầm giọng nói:
– Ta hiểu rồi, ta sẽ đi nói lại với Bùi lang quân.
Việc bế quan của Thiên Vương đến mà không có bất kỳ điềm báo nào.
Ngày hôm sau, Tạ Ẩn Sơn lại đến lần nữa, nhưng vẫn nhận được câu trả lời là Thiên Vương chưa xuất quan.
Ngày sau nữa cũng vẫn vậy.
Gã tìm đến tiểu viện nhỏ gần dịch quán ngoài thành, nói ra kết quả của ngày hôm nay. Nhìn bóng lưng cứng đờ của người đối diện, gã nén nỗi bất lực, đang định nói chuyện thì thấy Bùi Thế Du quay người lại.
Gương mặt hắn không còn chút huyết sắc, đôi môi khô nẻ đến mức rỉ máu.
– Bùi lang quân, cậu cũng đừng quá lo lắng, đợi sáng mai ta lại đi…
Lời an ủi của gã còn chưa dứt, đã thấy hắn cúi người hành một lễ thật sâu:
– Lúc tôi không có ở đây, làm phiền Tín Vương để mắt trông nom cô ấy giúp tôi.
Hắn khàn giọng nói, sau đó xoay người sải bước ra khỏi cổng viện, cởi dây cương, nhảy lên ngựa phi nhanh mà đi.
Trên con phố của tân thành, tiếng vó ngựa đột ngột vang lên, một bóng ngựa phi nước đại từ phía cổng thành tiến vào. Trong tân thành, ngoại trừ tín sứ, những người còn lại bao gồm cả quan viên đều không được phi ngựa nhanh.
Người qua đường ban đầu tưởng có công văn khẩn, đến khi người trên ngựa lại gần mới nhìn rõ là một thanh niên trẻ tuổi, đôi mắt nhìn thẳng về phía cung thành phương Bắc, phi ngựa lao tới, khiến ai nấy đều phải dạt ra.
Trước cung môn, hai hàng giáp vệ đang cầm đao đứng sừng sững, ánh nắng chiếu lên giáp sát làm hàn quang sáng lấp lánh, khiến người ta nhìn thôi đã thấy run sợ.
Một vài quan viên vừa xong việc từ nha thự trong cung đi ra, đang bàn tán về việc bế quan bất thường của Thiên Vương, bỗng thấy một bóng ngựa như điện xẹt lướt qua vai họ, xông thẳng vào cấm cung.
Đám quan viên ngơ ngác, chưa kịp phản ứng thì tiếng giáp sắt loảng xoảng vang lên, đám cung vệ như thủy triều ùa vào, lớn tiếng quát tháo truy đuổi phía sau.
Người nọ phi ngựa xuyên qua tầng tầng lớp lớp cung môn, cho đến quảng trường nội cung mới mạnh tay ghì cương.
Con hắc mã dưới thân hí dài một tiếng, hai chân trước chồm cao.
Hắn xoay người xuống ngựa, đứng giữa quảng trường, nhìn quanh bốn phía, nơi chốn mái cong núi non trùng điệp, sống thú phun ra nuốt vào ánh sáng lưu li. Hắn nhắm mắt lại, quỳ thẳng xuống giữa sân, cúi thấp bờ vai vững chãi như cây tùng, hướng về phương Bắc, dập đầu bái lạy.
Giáp vệ đã đuổi kịp phía sau, giáo mác tua tủa bao vây hắn vào giữa.
Đội trưởng đang vừa kinh ngạc vừa giận dữ, định sai người bắt giữ thì chợt thấy người này trông rất quen mắt, nhìn kỹ lại thì sững sờ, ngẫm nghĩ một chút, vội sai thuộc hạ không được manh động, gã thì gấp gáp đi báo cho thượng quan.
Thống lĩnh giáp vệ Chu Cửu sải bước đi ra, thấy Bùi Thế Du đang quỳ ngay ngắn trên nền gạch thanh của quảng trường, bốn pía là binh khí bao vây, nơi xa là tốp năm tốp ba qan viên đang nhìn về bên này, xì xào bàn thán.
Chu Cửu lập tức ra lệnh cho đội tưởng dẫn đội đến gần thì thầm dặn dò vài câu. Đội trưởng vâng lệnh, ra lệnh cho thủ hạ rút lui hết, lại đuổi hết những quan viên đang hóng chuyện đi, sau đó hạ lệnh đóng cung môn.
Trên quảng trường rộng lớn, chỉ còn lại một bóng người quỳ thẳng tắp.
Chiều hôm buông xuống, đèn cung đình lần lượt thắp sáng lên, rồi lại lần lượt tắt đi theo tiếng đồng hồ cát.
Gió đêm lướt qua những linh thú trên mái điện, phát ra tiếng r*n r* trầm đục, bóng người quỳ kia vẫn như tượng đá, không hề nhúc nhích.
Đêm về khuya, sương xuống nặng, y phục hắn đã bị hơi sương thấm đẫm từ lâu, đầu vai được phủ lên một tầng sương lạnh lẽo, cái lạnh từ gạch xanh dưới gối thấm ra, lan vào xương tủy. Cung nhân tuần tra ban đêm cầm đèn lồng đi qua, từ xa nhìn bóng đen kia, cúi đầu bước nhanh hơn, chỉ còn lại ánh sáng lờ mờ lay động.
Khi phương Đông vừa hửng sáng, tiếng chuông sớm phá tan sự tĩnh lặng của đêm trường.
Những giọt sương trên vai chàng trai bốc hơi thành sương mù dưới ánh mặt trời, gương mặt hắn tái nhợt, vệt nước đọng lại trong đêm hoà tan. Các cung tỳ bưng bồn vàng chén ngọc đi qua, rón rén đi vòng tránh xa khu vực “cấm địa” vô hình này, tà váy khẽ đảo qua hành lang, đi xa rồi mà không kìm được mà ngoái lại lén nhìn trộm.
Bóng nhật xế về phía tây, hoàng hôn ngày thứ ba cùng mây chì đè nặng lên cung khuyết.
Sau một tràng sấm rền sau đỉnh núi xa, ban đầu chỉ có vài giọt mưa lốm đốm rơi trên bờ vai vẫn thẳng tắp của hắn, nhưng rất nhanh sau đó đã kết thành một bức màn bạc dày đặc.
Nước mưa chảy dọc theo cằm hắn thành dòng, vẽ nên những vệt dài trên ngực áo, chẳng mấy chốc hắn đã bị dội từ đầu đến chân, nước chảy ròng ròng không dứt.
Chu Cửu nắm chặt chuôi đao, đi đi lại lại dưới một dãy hành lang cung điện từ xa, tiếng ủng giẫm lên nền đất ngày càng dồn dập. Khi một lần nữa ngoảnh lại nhìn bóng người mờ ảo đang quỳ trong màn mưa, hắn xoay người, sải bước đi về phía tẩm cung.
Cửa điện vẫn đóng chặt, A Đại bước ra nói:
– Thiên Vương bá bá vẫn đang bế quan mà!
Chu Cửu lau trán, không biết là lau mồ hôi hay là nước mưa nữa, do dự.
– Người đó là ai vậy ạ?
A Đại đi xuống bậc thềm, kiễng chân nhìn ra quảng trường, trong mắt đầy hiếu kỳ:
– Cháu thấy huynh ấy quỳ ba ngày rồi! Không ăn cũng không uống nước. Huynh ấy làm sao thế? Huynh ấy không mệt, cũng không ngủ sao ạ?”
Chu Cửu hít một hơi thật sâu, nghiến răng sải bước đi vào trong.
A Đại thấy vậy hoảng hốt lao trở lại, ôm chặt lấy eo Chu Cửu:
– Không được, thúc không được vào! Thiên Vương bá bá bảo rồi, không gặp bất kỳ ai đâu ạ!
Chu Cửu dùng lực hất cậu bé ra. A Đại ngã ngồi xuống đất nhưng lại lập tức bò dậy, ôm chặt lấy chân hắn không chịu buông.
Cậu thiếu niên này cực kỳ bướng bỉnh, từ ngày được Thiên Vương cứu về đã một lòng chỉ nghe lời Thiên Vương. Chu Cửu không thoát ra được, cũng không nỡ đá mạnh, chỉ đành quỳ xuống đất hướng vào bên trong hét lớn:
– Thiên Vương! Lang quân đã nhận lỗi rồi! Cứ thế này thì dù là người sắt cũng sẽ sụp đổ mất! Khẩn cầu Thiên Vương từ bi, cho cậu ấy vào nghe xem cậu ấy muốn nói gì, nếu không hợp ý thì đuổi đi cũng chưa muộn!
Hắn cứ tiếp tục dập đầu.
A Đại buông tay, ngây người đứng nhìn.
Sau cánh cửa vẫn im lìm tĩnh lặng.
Đúng lúc này, một cung vệ từ bên ngoài hớt hải chạy vào, bẩm báo với Chu Cửu:
– Tín Vương truyền tin, bảo Chu thống lĩnh đưa lang quân về ngay! Nói là thiên sư đã được đón tới đó rồi!
Chu Cửu ngẩn ra, ban đầu không dám tin vào tai mình, đến khi định thần lại liền vui mừng khôn xiết nhảy dựng lên, quay đầu chạy thẳng vào màn mưa mà không thèm nhận chiếc áo tơi từ cung vệ.
– Lang quân ơi! – Chu Cửu chạy ra quảng trường, gào lên với bóng người đang quỳ phía xa, – Tín Vương bảo ngài mau về đi!
– Vị Thiên sư mà ngài cần, Thiên Vương đã cho đón tới, phái người đưa qua đó rồi!
Anh ta xông tới trước mặt, tóm lấy bả vai ướt đẫm của Bùi Thế Du mà hét.
Cần cổ vốn đã cứng đờ của Bùi Thế Du chậm chạp ngẩng lên, nước mưa rửa trôi khuôn mặt xanh xao như người chết, bọt nước ào ào lăn xuống.
Ban đầu, trong mắt hắn hiện lên vẻ mịt mờ, nhưng đột nhiên, đôi mắt tưởng như đã chết ấy bừng lên tia sáng làm người ta sợ hãi.
Hắn bật đậy muốn đứng lên, nhưng vì huyết mạch ứ đọng đã lâu, xương đầu gối phát ra vài tiếng lạo xạo nặng nề.
Vừa mới rời mặt đất nửa thước, thân hình cao ráo của hắn đã như một con hạc gãy cánh, ngã phịch xuống vũng nước, trán đập mạnh vào gạch xanh, bắn lên những tia nước đục ngầu lẫn cả tơ máu.
– Mau chuẩn bị kiệu!
Chu Cửu hét lên xé tan màn mưa. Vài tên Huyền Giáp Vệ vội vàng nâng kiệu chạy tới, cùng với Chu Cửu nâng hắn lên, sau đó gấp gáp đi ra ngoài cung.
Mưa vẫn không ngừng táp vào khuôn mặt đang ngửa lên trời của hắn. Hắn vẫn nhắm nghiền mắt, lông mi run rẩy.
Chu Cửu vừa dặn dò thủ hạ chú ý đi đường, vừa nhận áo tơi từ một cung vệ phủ lên người hắn, đột nhiên thấy hắn đột nhiên mở mắt, lộn người một cái ngã từ trên kiệu xuống đất.
– Lang quân! – Chu Cửu giật mình định tới đỡ, nhưng hắn dùng bàn tay dính đầy bùn đất đẩy Chu Cửu ra, cơ hàm bạnh ra. Hắn chống tay xuống đất, từ từ nhấc thân mình lên khỏi vũng nước mưa, loạng choạng đứng dậy rồi lao về phía trước.
Mưa giăng chéo qua cung môn, hắn lảo đảo lao tới tảng đá buộc ngựa bên ngoài cửa cung, nắm chặt lấy dây cương. Long Tử dường như cảm nhận được lực run rẩy từ chủ nhân, hí dài một tiếng, chở hắn lao thẳng vào màn mưa mịt mù.
Chu Cửu đuổi ra ngoài cửa cung, chỉ thấy trên đường để lại một chuỗi dấu chân ngựa, chớp mắt đã bị cơn mưa tầm tã xóa sạch dấu vết.