Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 151

Đám quân sĩ Võ Tiết đi theo Lý Nghê Thường đồng loạt tiến lên, thực hiện đại lễ quỳ bái trước Trưởng công chúa.

Trưởng công chúa không thèm liếc mắt nhìn họ lấy một cái. Bà được người hầu dìu xuống khỏi xe ngựa, nhìn quanh một vòng rồi nói với Thôi Trọng Yến:

– Ngươi đi trước đi. Sau chuyện này, ta sẽ cho ngươi một lời giải thích thỏa đáng!

Nói xong, bà đi thẳng đến trước mặt Lý Nghê Thường.

Lý Nghê Thường biết cô mẫu chỉ vì cố kỵ chút thể diện cuối cùng nên mới không phát tác ngay tại đây. Tuy nhiên, dù thế nào cũng không quan trọng nữa.

 Lý Trung Tiết là cháu trai của Lý Trường Thọ, cậu ta muốn đưa ai đi, trong cảnh nội Võ Tiết này không ai có thể ngăn cản. Huống hồ từ đêm qua đến giờ, thời gian trôi qua đã lâu, dù cô mẫu có phát hiện ra điểm bất thường mà phái người đuổi theo, e là cũng không đuổi kịp nữa.

Nàng khẽ nói với Trưởng công chúa:

 – Cô mẫu bớt giận, con đưa người về thành trước.

Trưởng công chúa trừng mắt nhìn nàng, nén giận không nói lời nào, quay người đi về phía xa giá của mình.

 Lý Nghê Thường lẳng lặng bước theo sau.

– Đứng lại! – Phía sau đột nhiên vang lên tiếng quát giận dữ của Thôi Trọng Yến. – Các người coi ta là gì? Muốn gọi thì gọi, muốn đuổi thì đuổi?

Trưởng công chúa ngoảnh đầu lại, suy nghĩ một chút, rồi ra hiệu cho hắn đi theo mình. Hai người dừng lại bên vệ đường, bà ta nghiến răng nói:

– Ngươi còn muốn thế nào? Chuyện thành ra thế này, cũng không phải ý muốn của ta.

Sắc mặt Thôi Trọng Yến cực kỳ khó coi.

Trưởng công chúa thấy vậy, khựng lại một chút rồi hạ giọng xuống:

– Ta đã phái người đi đuổi theo rồi, hễ có tin tức sẽ sai người báo cho ngươi ngay.

Bà ta ngước nhìn sắc trời: – Cũng không còn sớm nữa, Thôi tướng quân hay là nghỉ tạm ở đây một đêm? Những chuyện khác, đợi đến mai ta sẽ bàn chi tiết với ngươi, được chứ?

Nét mặt Thôi Trọng Yến vẫn âm trầm như cũ, nhưng so với lúc nãy đã dịu đi đôi chút. Hắn quay mặt nhìn bóng dáng đang đứng cách đó không xa, nhíu mày trầm tư. Đột nhiên, từ sau lùm cây rậm rạp phía sau hắn vang lên một tiếng sột soạt cực nhỏ, tựa như âm thanh của gió chiều lướt qua ngọn cỏ.

Giữa lúc không ai đề phòng, một mũi ám tên từ bụi cỏ b*n r*, giống như một con độc xà từ nơi sâu trong bụi cỏ hoang lao thẳng về phía Thôi Trọng Yến.

– Tướng quân cẩn thận! – Thôi Giao đứng đối diện bụi cỏ, nhìn thấy trước nhất, kinh hãi hét lớn, sau đó lao như điên về phía hắn. Thế nhưng khoảng cách quá xa, không cách nào cứu kịp.

Thôi Trọng Yến xoay người cực nhanh, vòng eo chuyển như một cơn lốc, mũi tên sượt qua vạt áo hắn, cắm phập vào thân cây bên cạnh, mạt gỗ bắn tung tóe.

Ngay sau đó, mũi tên thứ hai trong loạt tên liên hoàn lại tới. Hắn rút đao ra đón đỡ, vừa né được đợt tấn công thứ hai, ánh mắt hắn âm trầm quét về phía bụi cỏ. Trước khi một mũi tên tiếp theo kịp bắn tới, hắn đột ngột nghiêng người, cánh tay vươn ra như gọng kìm sắt, túm chặt lấy Trưởng công chúa đang định quay đầu chạy trốn.

Trưởng công chúa không kịp đề phòng, tiếng kêu kinh hãi chưa thốt ra khỏi miệng đã bị một lực thô bạo lôi tuột đi, bị ép làm lá chắn sống đứng ngay trước mặt Thôi Trọng Yến.

Một mũi tên đã rời dây, nhắm thẳng vào ngực bà ta mà lao tới. Mũi tên ánh lên tia hàn quang sắc lẹm, chói loá trong ánh hoàng hôn tàn lụi, khiến người ta phải rùng mình.

Tim Lý Nghê Thường thắt lại, như muốn nổ tung. Cơ thể nàng nhanh hơn cả suy nghĩ lao đi, bất chấp tất cả, đẩy mạnh vào Trưởng công chúa.

“Phập!

Tiếng động trầm đục vang lên rõ mồn một. Mũi tên sượt qua bắp tay trên của nàng, xé rách lớp áo lụa màu nguyệt bạch.

Máu tươi tuôn ra, ngay lập tức thấm đẫm vạt áo.

Đám người Thôi Giao đuổi tới, lao vào bụi cỏ, ra tay nhanh như chớp đâm một đao rồi rút ra.

Một dòng máu bắn vọt ra từ kẽ lá.

Khi đám cỏ bị gạt sang bên, một người ngã gục trên đất, máu chảy lênh láng từ cổ.

– Thôi Hủ!

Thôi Giao vừa kinh hãi vừa tức giận.

Thôi Hủ dùng ánh mắt không cam lòng nhìn chằm chằm Thôi Trọng Yến, nghiến răng nói:

– Thôi Trọng Yến… ngươi nhất định sẽ không được chết tử tế… ta làm ma cũng không tha cho ngươi…

Thôi Trọng Yến không hề có phản ứng.

– A huynh!

Thôi Huệ Nương chạy tới, ôm chầm lấy Thôi Hủ đang dần thoi thóp, khóc nức nở.

Trưởng công chúa hồn xiêu phách lạc, mặt trắng bệch như tờ giấy. Ban đầu bà ta ngây người nhìn cánh tay đang chảy máu không ngừng của Lý Nghê Thường, sau khi định thần lại, cùng với Sắt Sắt đỡ lấy nàng.

– A Kiều, con sao rồi? – Bà ta run rẩy hỏi.

Lý Nghê Thường khẽ nhíu mày, trán lấm tấm mồ hôi hột, nén đau lắc đầu:

– Không sao đâu, chỉ là vết thương ngoài da thôi ạ.

Trưởng công chúa thấy quả thực chưa thương tổn đến xương cốt, lúc này mới thoáng yên tâm. Vừa hoàn hồn lại, bà căm hận nhìn Thôi Hủ đang thoi thóp, rồi đột ngột xoay người, mắt trợn trừng nhìn Thôi Trọng Yến.

– Ngươi là tên súc sinh! Vừa rồi nếu không có A Kiều cứu ta, ta đã mất mạng ở đây rồi! Nếu A Kiều của ta có mệnh hệ gì, ta nhất định sẽ băm vằn thây ngươi thành vạn đoạn!

Trưởng công chúa điên cuồng gào thét mắng nhiếc Thôi Trọng Yến.

 Thôi Trọng Yến đứng thẳng bất động tại chỗ, bàn tay vừa bắt người vẫn khựng lại giữa không trung, các đốt ngón tay run rẩy nhẹ.

Hắn mặc kệ trưởng công chúa mắng chửi, nhìn Sắt Sắt đang băng bó vết thương cho Nghê Thường, nhắm mắt lại, từ từ hạ cánh tay xuống.

– Người đâu!

Trưởng công chúa mắt đỏ ngầu, hét lớn:

– Bắt Thôi Hủ lại cho ta, còn tên họ Thôi này nữa, toàn bộ bắt lại cho ta!

Thôi Hủ hận Thôi Trọng Yến thấu xương, không có thời khắc nào là không muốn báo thù. Ngày hôm nay vốn dĩ cho rằng cuối cùng cơ hội đã tới, không ngờ còn xảy ra chuyện ngoài ý muốn như này. Nhìn thấy Trưởng công chúa đang phẫn nộ giận giữ, đành phải quay sang Lý Nghê Thường nói to:

– Công chúa, ta không phải cố ý, sau này nếu có chỗ nào cần đến ta, ta sẽ nghe theo công chúa. Về a muội ta, ta thỉnh cầu công chúa hãy chăm sóc nó thay ta.

Gã bái lạy về phía nàng, đứng lên dẫn người rời đi.

– Bắt lấy hắn!

Trưởng công chúa càng phẫn nộ hơn, lại chỉ vào Thôi Trọng Yến hét to.

Đám quân sĩ Võ Tiết đi theo bà ta đồng loạt vây Thôi Trọng Yến lại.

– Tướng quân đi mau đi!

Đám người Thôi Giao vừa ngăn cản vừa hét lớn.

Nơi này vẫn là địa phận Võ Tiết, Trưởng công chúa điên cuồng như thế, nếu như bà ta điều động thêm nhân mã, muốn phá khỏi vòng vây thoát đi, chỉ sợ cũng không phải chuyện dễ.

Thôi Trọng Yến nghiến răng, tung người lên ngựa, phi ra ngoài vài trượng, bất ngờ quay đầu ngựa, vung đao gạt phăng vòng vây, lao thẳng đến trước mặt Lý Nghê Thường, cúi người đưa tay ra. Như một chiếc lá khô bị gió cuốn, nàng bị hắn lôi tuột lên lưng ngựa.

– Chặn hắn lại! Chặn hắn lại!

Sắt Sắt hốt hoảng la to, điên cuồng đuổi theo, ngã nhào trên đất.

 Thôi Trọng Yến phóng ngựa phi như bay, dưới sự hiệp trợ của đám người Thôi Giao, cuối cùng đã nhanh chóng bỏ xa quân truy đuổi, biến mất ở trong màn đêm.

Mượn bóng đêm yểm hộ, đến đêm khuya, hắn lại một lần nữa hội quân với Thôi Giao sau khi đã cắt đuôi được đám truy binh, tiếp tục không ngừng nghỉ lên đường, cuối cùng hai ngày sau đã thoát ra khỏi địa phận Võ Tiết.

Hoàng hôn, khi đã gần đến nơi đóng quân của Thôi Trọng Yến không xa, cả đoàn người mệt rã rời dừng chân bên một con đường mòn.

Thôi Giao hỏi tiếp tục lên đường ngay trong đêm hay là ở lại nơi này nghỉ ngơi tại chỗ, Thôi Trọng Yến nhìn về phía xa, rồi lại nhìn người đang ngồi trên lưng ngựa kia.

Nàng quá mức khác thường, bình tĩnh đến mức không giống một người bị bắt cóc. Không chỉ thế, đêm qua sau khi nghỉ ngơi ngắn ngủi, hắn giúp nàng băng bó vết thương xong, nàng kiên quyết tự mình cưỡi ngựa.

Thôi Trọng Yến vốn dĩ có chút nghi ngờ liệu nàng có tìm cách để trốn thoát hay không, nhưng tới ngày hôm nay rồi, hắn đã khẳng định nàng không hề có ý chạy trốn chút nào.

Điều này làm cho hắn nảy sinh một cảm giác bất an kỳ lạ.

Cả ngày hôm nay, nàng không nói một lời nào. Hắn nhìn ra được nàng đã rất mệt mỏi rồi, bèn hơi trầm ngâm, hạ lệnh đóng quân tại chỗ, qua đêm tại nơi này, chờ sáng mai mới đi tiếp.

Thôi Giao đáp vâng, lập tức dẫn người bắt đầu đi dọn dẹp.

Thôi Trọng Yến xuống ngựa, đi đến gần toạ kỵ của nàng, nói:

– Mời Công chúa xuống ngựa.

Thấy nàng không có phản ứng, hắn đến gần hơn nữa, ngập ngừng một chút, đang định đưa tay đỡ nàng, lại thấy người nàng bỗng lắc lư, ngay sau đó ngã quỵ sang một bên.

Thôi Trọng Yến vội vàng xông lên đỡ lấy nàng, thấy nàng nhắm nghiền mắt, mặt trắng bệch, tay chân lạnh ngắt, đã hôn mê sâu.

Hắn giật mình, gọi tên nàng, lại lấy nước rót vào miệng nàng, một lúc sau, nàng mới tỉnh lại, thều thào nói mình không sao.

Thôi Trọng Yến không dám trì hoãn thêm nữa, lập tức đưa nàng lên lưng ngựa, tiếp tục đi nhanh ngay trong đêm, đến nửa đêm thì về đến doanh địa.

Vừa vào trong doanh, quân y tức khắc theo vào, kiểm tra mũi tên xong nói mũi tên không có độc, vết thương cũng không sâu, cho rằng có lẽ do nàng thể chất quá suy nhược, tinh khí cạn kiệt mà thành. Quân y kê một đơn thuốc ninh thần tụ khí, bảo nàng nghỉ ngơi nhiều hơn là sẽ hồi phục lại.

Lý Nghê Thường ngủ một đêm, ngày hôm sau quả nhiên tinh thần khoẻ lên rất nhiều. Thôi Trọng Yến đưa nàng vào trong thành, lại chuyển về một biệt viện trên núi, vốn dĩ để nàng tĩnh dưỡng cho khoẻ lên hoàn toàn, nhưng không ngờ chưa tới mấy ngày, tình trạng của nàng càng lúc càng xấu đi.

Thôi Trọng Yến gọi danh y tới, nhưng vẫn không thấy có chuyển biến gì hơn. Cứ như thế, không biết đã đổi bao nhiêu lang trung đều không khả quan, nàng gầy rộc đi, thậm chí làn da xanh xao như có một lớp sương mờ bao phủ, cả người mệt mỏi yếu ớt, suốt ngày nằm liệt giường, phần lớn thời gian chìm vào hôn mê.

Buổi trưa hôm nay, Nghê Thường tỉnh lại, hỏi tỳ nữ đang trông chừng bên giường:

– Bên ngoài có tiếng gì vậy?

Tỳ nữ nói, là Thôi tướng quân nghe nói có vị vu thần chữa được bách bệnh, nên đã bỏ ra số tiền lớn mời về cầu phúc cho công chúa. Âm thanh kia là những lời chúc dành cho nàng.

Lý Nghê Thường nhắm mắt, dặn:

– Em đi bảo hắn, là ta muốn gặp hắn.

Tỳ nữ đáp vâng rồi đi ra ngoài.

Thôi Trọng Yến vội vã chạy vào, thấy Lý Nghê Thường đã hôn mê suốt nhiều ngày, nay lại ăn vận chỉnh tề, khoác một thân cung trang rực rỡ, ngồi phía sau khung cửa hoa.

Song cửa tựa như một bức họa, viền lấy vài nhành hoa ngoài sân đang vươn vào. Ánh nắng rực rỡ buổi chiều chiếu lên những cành hoa ấy, rồi tản ra, phủ nhẹ khắp người nàng.

Nàng ngồi lặng dưới bóng hoa, cả người tựa như được phủ lên một tầng sương hoa mỏng manh, khẽ chạm vào là tan vỡ.

Thôi Trọng Yến đứng khựng bên ngoài cửa, nhìn nàng.

Tỳ nữ vừa trang điểm cho nàng xong nhìn thấy hắn đã đến, bèn hành lễ lui ra ngoài.

– Nghe nói huynh đã mời người đến cầu nguyện cho ta. Ta cảm ơn huynh nhiều, nhưng huynh đừng phí sức nữa, vô dụng thôi.

Lý Nghê Thường quay mặt lại, bình thản nói.

Thôi Trọng Yến bước vào phòng.

– Nàng bị làm sao vậy? Phải làm thế nào nàng mới khỏe lại?

 Giọng của hắn run rẩy sợ hãi, khác một trời một vực so với con người hắn khi ở trước mặt người khác.

– Thôi lang quân, huynh bắt ta, mục đích rốt cuộc là gì?

Lý Nghê Thường không trả lời, mà chỉ hỏi ngược lại.

Ngày hôm đó nhất thời kích động mà quay lại bắt nàng đi theo mình, giây phút đó, rốt cuộc hắn nghĩ gì? Là muốn dùng nàng để chèn ép Võ Tiết hoặc là diệt trừ kẻ đối địch với hắn ư?

Hay là do biết rõ, hắn mãi mãi sẽ không có được nàng, nhưng sâu trong lòng hắn vẫn thấy không cam lòng?

 Hắn im lặng.

– Dù là gì đi chăng nữa, ta cũng đã khiến huynh thất vọng rồi.

Không đợi hắn đáp lại, Lý Nghê Thường đã nói tiếp.

– Thời gian của ta chắc không còn nhiều nữa.

Thôi Trọng Yến nghiến chặt khớp hàm, nhìn nàng rất lâu, đột nhiên nói:

– Nếu nàng thật sự hận ta đến chết, nàng muốn quay về chỗ cô mẫu nàng, ta sẽ đưa nàng trở lại đó.

Lý Nghê Thường lại quay trở lại nhìn ánh tà dương bên ngoài cửa sổ, hồi lâu sau mới khẽ nói:

– Không cần đâu.

Thôi Trọng Yến ngẩn người ra.

– Với ta mà nói, ở đâu cũng đều như nhau cả. Kết cục hôm nay là do ta tự chọn.

– Từ lâu về trước, ta đã biết mình sẽ có ngày này rồi.

Nàng ngoái lại, khẽ mỉm cười với hắn.

Có tiếng bước chân từ xa đến gần, dừng ở lại trước cửa. Thôi Trọng Yến đi ra ngoài, nói nhỏ vài câu với người truyền tin ở bên ngoài, hắn quay đầu lại nhìn bóng lưng Lý Nghê Thường lần nữa, căn dặn tỳ nữ cẩn thận hầu hạ nàng, rồi đi ra ngoài.

Sắt Sắt phong trần mệt mỏi đuổi tới, bị chặn ở bên ngoài cửa thành, sốt ruột chờ đợi.

Ngày ấy công chúa bị người bất ngờ bắt đi, trưởng công chúa vì quá phẫn nộ mà bệnh cũ tái phát, lại ngã quỵ. Lý Trường Thọ mấy lần phái sứ giả tới, yêu cầu gặp Thôi Trọng Yến để thương nghị việc đưa công chúa trở về, nhưng mọi tin tức gửi đi đều như đá chìm đáy biển, phía bên kia không hề có nửa lời hồi đáp.

Mãi cho đến không lâu trước đó, tin tức mới truyền đến, nghe nói sau khi công chúa sang bên ấy, thương thế trở nên vô cùng nghiêm trọng, thậm chí có thể đã nguy đến tính mạng. Thôi Trọng Yến đang khắp nơi tìm danh y cứu chữa, Bởi vậy, Lý Trường Thọ cùng Hồ Đức Vĩnh và những người khác càng thêm nóng lòng sốt ruột, đến lúc này thậm chí đã bắt đầu cân nhắc việc xuất binh.

Theo tiếng vó ngựa dồn dập, cửa thành mở ra, có người đi ra đón Sắt Sắt đi vào, đưa tới trước mặt Thôi Trọng Yến.

– Ngươi tới đây có chuyện gì? – Hắn lạnh lùng hỏi.

Sắt Sắt hỏi tình hình gần đây của công chúa, thấy hắn không trả lời, điềm xấu trong lòng nàng càng thêm mãnh liệt.

– Nếu ngươi không muốn công chúa bỏ mạng, ta khuyên ngươi hãy để ta đưa công chúa trở về ngay, có lẽ vẫn còn cơ hội cứu muội ấy! – Sắt Sắt lạnh lùng nói.

Thôi Trọng Yến mắt loé lên, rõ ràng không tin tưởng lời cô ấy nói.

Sắt Sắt cố nén cơn phẫn uất trong lòng, mở hành trang mang theo, bên trong có một cái hộp nhỏ.

Bên trong hộp có mấy viên thuốc, vừa mở ra, một mùi hương lan kỳ lạ tỏa ra.

– Đó là gì? – Thôi Trọng Yến bước tới, nhìn vào hỏi.

Sắt Sắt gạt những viên thuốc sang một bên, từ đáy hộp thuốc rút ra một tờ giấy trông như phương thuốc, lạnh lùng gọi hắn lại xem.

Nhưng thứ lưu lại trên tờ giấy ấy không phải phương thuốc, mà là một bức tuyệt bút do chính tay người viết.

 Dư độc đã thấm tận xương tủy, đại hạn sắp đến. Suốt nửa đời dốc sức tìm kiếm, vẫn không tìm ra phương pháp tự cứu. Nhưng trên đời có một người, tài trí phi phàm, kẻ ngu này không sao sánh kịp. Thuở trước ta từng có giao tình với y — chính là Thiên sư Tây Lăng của triều trước. Nếu người ấy vẫn còn tại thế, hẳn đang ẩn tích đâu đó gần cố đô Trường An. Ngày sau, nếu độc dược trong người ngươi phản phệ, hãy tìm đến người ấy!

Khẩn thiết! Khẩn thiết!”

– Từ đâu mà ngươi lại có được nó?

– Chắc ngươi cũng biết, công chúa có nuôi một con rắn nhỏ?

Thôi Trọng Yến gật đầu, đột nhiên như hiểu ra, ngẩng phắt lên:

– Lẽ nào ý ngươi là, tình trạng hôm nay của công chúa, có liên quan đến chuyện này?

– Ta không dám khẳng định, nhưng nếu ta đoán không sai, thì khả năng rất lớn. Ta đã không chỉ một lần thấy công chúa dùng loại thuốc này rồi lại lấy máu tự nuôi thuốc làm dược dẫn. Vì luyện dược, công chúa còn đặc biệt khai phá một khu vườn ở nơi râm mát, chuyên để trồng hoa thuốc. Chiếc hộp này vẫn luôn được cất trong căn phòng nhỏ trong vườn ấy. Mấy ngày trước ta đến thu xếp lại nơi đó cho công chúa, mới vô tình phát hiện ra. Ta vội chạy đến đây chính là muốn hỏi công chúa cho rõ! Nếu chuyện này là thật, chỉ cần tìm được vị Thiên sư kia, biết đâu vẫn còn có thể cứu được công chúa.

Thôi Trọng Yến sững sờ hồi lâu.

– Ngươi còn chờ gì nữa lẽ nào ngươi muốn công chúa sẽ chết! – Sắt Sắt mất kiên nhẫn, tức giận gắt lên.

Giống như bị kim châm, Thôi Trọng Yến hoàn hồn lại, vội vã đưa Sắt Sắt chạy về vùng ngoại ô phía tây thành, vừa mới vào trong đình đã thấy tỳ nữ hầu hạ nàng hoảng hốt chạy ra, vừa thấy hắn đến, liền quỳ xuống dâng lên một phong thư, run rẩy nói:

– Công chúa… công chúa đã đi đâu mất rồi ạ, không thấy đâu nữa rồi!

Thôi Trọng Yến tái mặt.

Tỳ nữ kia nức nở giải thích, nói hắn vừa đi xong, công chúa nói muốn nghỉ ngơi mà đuổi hết mọi người đi. Vừa rồi cô ta qua phòng, mới phát hiện công chúa đã đi đâu mất, chỉ để lại tờ giấy này.

Thôi Trọng Yến giật phắt lá thư, đọc xong liền ném xuống đất, lao vụt ra ngoài.

 Sắt Sắt nhặt lên đọc vài dòng rồi cũng hốt hoảng chạy theo.

Bình Luận (0)
Comment