Lý Nghê Thường đứng dậy gật đầu:
– Rất tốt. Chắc tỷ phải biết muội đang nghĩ gì.
Sắt Sắt ngẩng lên:
– Sau khi trở về ta mới biết chuyện này. Trưởng công chúa vẫn không hiểu Công chúa. Chuyện lần này, nếu bà ta không lôi đứa bé Bùi gia vào, Công chúa chưa chắc đã không đáp ứng, nhưng giờ lại thế này…
Cô ấy cười khổ.
– Chỉ là chuyện này, tuy ta bằng lòng làm việc và nghe theo Công chúa, nhưng Trưởng công chúa cũng không hoàn toàn tin tưởng ta. Bé gái đó bị Tào lão nương theo sát ngày đêm không rời, dẫu ta muốn trộm người ra, e là cũng lực bất tòng tâm.
– Muội đã có sắp xếp, tỷ chỉ cần làm theo lời muội là được.
Sắt Sắt không hiểu nhìn nàng.
– Tỷ còn nhớ Huệ Nương nhà họ Thôi không? Cô ấy đã vào đạo quán làm nữ quan rồi. Năm đó vì muội có vóc dáng tương đồng với cô ấy mà bị người ta lầm tưởng, bắt cóc từ Thanh Châu đến Thiên Sinh thành. Đêm nay sau khi khởi hành, muội sẽ nghỉ lại tại dịch xá gần đạo quán. Sáng sớm mai, người lên xe sẽ là cô ấy. Cô mẫu sẽ để tỷ đi cùng muội, việc tỷ cần làm là giúp muội che tai mắt mọi người, chỉ cần một ngày là đủ. Ngoài ra, hãy thay muội chăm sóc sự an toàn của cô ấy.
Sắt Sắt kinh ngạc, đối diện với ánh mắt của Lý Nghê Thường, cô ấy gật đầu:
– Vâng, ta ghi nhớ rồi.
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng rõ, một đội nhân mã hộ tống xe ngựa lặng lẽ xuyên qua thành trì, ra khỏi cửa thành.
Thôi Trọng Yến cải trang, đích thân dẫn một đội nhân mã đợi sẵn ở nơi cách thành hai mươi dặm.
Sau khi hội quân, hắn hành lễ với Lý Nghê Thường đang thấp thoáng lộ diện sau rèm xe, rồi dẫn đầu đoàn người tiếp tục tiến về phía trước.
Đoàn xe dần đi xa, biến mất trên con đường đầy bụi vàng ngoài thành.
Tại phủ, khuôn mặt già nua của Tào lão ma treo nụ cười giả tạo, kiên nhẫn đợi đứa bé ngủ say trên giường, vừa mới quay người lại. Sắc mặt bà ta lập tức sa sầm xuống, vừa đấm lưng vừa đi tới kiểm tra cửa sổ, xác nhận tất cả đã đóng chặt, bèn rón rén bước ra khỏi phòng. Khép cửa xong, bà ta cẩn thận treo thêm một ổ khóa đồng, nhét chìa khóa vào ngực, dặn dò đám tỳ nữ canh cửa phải túc trực cả đêm, có chuyện gì phải gọi bà ta ngay.
Sau khi xong xuôi, bà ta ngáp một cái, đi vào căn phòng bên cạnh nằm nghỉ.
Mấy tỳ nữ canh cửa ngồi hai bên hành lang, lưng tựa vào tường, dần dần cơn buồn ngủ dần ập đến. Họ nhắm mắt lại ngủ gà ngủ gật, dầ dà mấy cái đầu càng lúc càng gục sâu xuống. Một người lớn tuổi hơn đã bắt đầu ngáy khẽ.
Đột nhiên, Tào lão ma từ trong phòng đi ra, đôi mày dựng ngược lên, tát thẳng tay mấy cái vào mặt họ.
Người bị đánh đau nhất ngã nhào xuống đất, không ngừng cầu xin.
Tào lão ma chỉ tay vào trong cửa, hạ thấp giọng độc địa rít lên:
– Các ngươi mà để xảy ra chuyện gì, ta sẽ sai người ném từng đứa các ngươi ra bãi tha ma phía tây thành. Đến chỗ đó, các ngươi muốn ngủ bao lâu tùy thích!
Đám tỳ nữ sợ hãi tột độ, chờ Tào lão ma lại quay về phòng, họ không còn dám lơ là nữa.
Cho đến khi trong phòng bên cạnh vang lên tiếng ngáy sấm dậy của Tào lão nương, họ biết bà ta thật sự ngủ say rồi, bấy giờ mới dám thả lỏng đôi chút.
Người tỳ nữ vừa bị đánh đau nhất khom lưng đấm vào thắt lưng, đột nhiên mắt cô ta trợn tròn, nghi hoặc nhìn về phía hành lang đối diện sân viện.
Vài người khác nhìn theo, trên mặt cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Công chúa cùng mấy hộ vệ đang tiến về phía này.
Họ vốn là tâm phúc của Tào lão ma, tuy không biết Công chúa hôm nay đi đâu nhưng đều biết nàng đã đi xa từ sớm, sao ngờ được lúc này cô ấy lại đột nhiên quay về đây.
Thấy nàng đã đến gần, mọi người hoàn hồn lại, vội vàng đi lên nghênh đón.
Lý Nghê Thường cũng không nói nhiều, chỉ liếc nhìn tùy tùng phía sau. Mấy người lập tức bước lên, rút bội đao ra, đám tỳ nữ chưa kịp ngăn cản thì ổ khóa đồng đã bị chém đứt.
Lý Nghê Thường đẩy cửa vào, thấy A Kiểu đã mặc quần áo chỉnh tề đang ngồi bên mép giường, thấy nàng xuất hiện liền lao tới. Nàng ôm lấy đứa bé, choàng tấm áo choàng kín mít rồi dẫn đi ngay.
Tào lão ma ban ngày hao tâm tổn sức đến mệt mỏi, lúc này động tĩnh lớn như vậy vẫn chưa tỉnh dậy.
Một tỳ nữ phản ứng lại, cuống cuồng vội lao tới đập cửa phòng bà ta.
Tào lão ma dụi mắt đi ra, nhìn thấy cảnh này thì sắc mặt tái mét, lập tức dang tay chặn trước mặt Lý Nghê Thường.
– Công chúa? Cô về khi nào? Cô định làm gì?
Lý Nghê Thường không thèm để ý, dắt A Kiểu bước tiếp.
Tào lão ma thất kinh, đang định hét gọi người thì đã bị hộ vệ bịt chặt miệng, nhét giẻ vào chặn họng, rồi trói nghiến tay chân lại như một đòn bánh tét.
Những người còn lại cũng bị trói chặt, đẩy vào trong phòng cùng Tào lão ma, rồi khóa trái cửa lại.
Lý Nghê Thường dắt tay A Kiểu đi thẳng ra ngoài, lên một con ngựa đã chuẩn bị sẵn, đặt A Kiểu ngồi phía trước rồi tung người lên ngựa, dặn bé bám chặt, rồi phi nước đại ra khỏi thành.
Chuyến đi này của nàng cực kỳ bí mật, người biết chuyện chỉ có Trưởng công chúa và tâm phúc của bà ta, ngay cả Lý Trường Thọ cũng chỉ biết nàng ra khỏi thành có việc chứ không rõ chi tiết, huống chi là người khác.
Thủ vệ canh cửa thấy là Công chúa xuất hành đêm khuya, không ai dám hỏi nửa câu, cả một đường thông suốt không bị ngăn trở, Lý Nghê Thường thuận lợi ra khỏi thành.
Lý Trung Tiết dẫn người đợi sẵn bên đường, thấy đoàn người Lý Nghê Thường đến đúng hẹn liền vội ra đón, nhận lấy bé gái từ tay nàng.
– A Kiểu à, cháu đi theo thúc ấy, thúc ấy sẽ đưa cháu về nhà. – Lý Nghê Thường nói khẽ với bé.
– Công chúa yên tâm, đệ nhất định sẽ đưa tới nơi nhanh nhất! – Lý Trung Tiết khẳng định.
Nàng gật đầu:
– Đi đi, nơi này không nên dừng lâu!
Lý Trung Tiết bế A Kiểu, đang định lên ngựa, không ngờ A Kiểu vùng khỏi tay cậu ta, chạy đến trước mặt Lý Nghê Thường, nắm chặt tay áo nàng, ngước đầu hỏi:
– Cô cô thả cháu đi, cô không sợ những kẻ xấu kia gây khó dễ với cô ạ? Cô cô đi cùng cháu đi! Cô cô cứu cháu, cha mẹ và thúc phụ của cháu đều sẽ đối xử rất tốt với cô cô ạ!
Lý Nghê Thường ngẩn ra, nàng ngồi xuống nhìn vào đôi mắt tràn đầy quan tâm của bé gái, mỉm cười:
– Cháu yên tâm đi, ta là Công chúa mà!
Đứa trẻ thở phào, mắt lấp lánh:
– Cháu thích Công chúa lắm! Khi nào cháu mới được gặp lại cô cô ạ?
Nàng khựng lại một chút, xoa đầu bé:
– Khi nào rảnh ta sẽ đi tìm cháu.
– Cô cô đã hứa rồi nhé! Cháu đợi Công chúa đến tìm cháu!
Lý Nghê Thường gật đầu, ra hiệu cho Lý Trung Tiết.
Lý Trung Tiết bế A Kiểu lên ngựa, dặn hộ vệ bảo vệ Công chúa.
Hộ vệ đều là thân tín của Lý Trung Tiết, từ lâu cũng đã nguyện trung thành với Lý Nghê Thường, đều đồng loạt đáp ứng.
Lý Trung Tiết gật đầu với nàng, không trì hoãn nữa, mang theo A Kiểu lao vút vào màn đêm
Lý Nghê Thường nhìn theo bóng họ biến mất, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
***
Đoàn xe đã ra khỏi thành sang ngày thứ hai.
Chiều tà buông xuống, đoàn xe ngựa theo kế hoạch cuối cùng đã tới dịch quán nghỉ chân trước khi trời tối.
Dịch thừa ở đây đã nhận được tin công chúa sắp đến nghỉ lại nơi này, đã dẫn người cung kính chờ sẵn ở bên ngoài.
Xe ngựa dừng ở bên ngoài cổng lớn của dịch quán.
Thôi Trọng Yến đi tới trước cửa xe ngựa đóng chặt:
– Đến nơi rồi, Công chúa đêm nay có thể nghỉ ngơi tại đây.
Hắn đứng sang một bên chờ đợi.
Cửa xe mở ra, Sắt Sắt từ trong xe bước xuống trước, vài tỳ nữ đồng hành vội bước lên, cùng cô ấy chờ đợi hộ tống Công chúa vào trong. Mấy người xếp thành hàng ở trước xe ngựa, thấy công chúa đội khăn che mặt kín mít thò người ra khỏi xe ngựa, bước xuống.
Thôi Trọng Yến liếc nhìn xung quanh, thấy trong tùy tùng có người đang nhìn trộm, liền cau mày khó chịu.
Thôi Giao đứng bên cạnh hắn hiểu ý, hạ thấp giọng bảo họ lùi ra xa một chút.
Sắt Sắt đỡ “Công chúa” xuống ngựa, theo sự dẫn dắt của dịch thừa bước vào bên trong.
Thôi Trọng Yến nhìn theo bóng hình được mọi người vây quanh đang đi vào, định đi theo, đột nhiên, ánh mắt hắn nhìn vào bước chân của nàng, liền khưng lại.
– Công chúa xin dừng bước ạ!
Ngay khi bóng dáng kia sắp bước vào bậu cửa, hắn gọi lớn rồi bước tới.
Sắt Sắt quay đầu lại, hỏi có chuyện gì.
Thôi Trọng Yến không trả lời, thong thả đi đến bên cạnh “Công chúa”, nhìn chằm chằm vào lớp khăn che mặt kia:
– Ta chợt nhớ ra, hành trình có hơi gấp, muốn xin Công chúa chịu khó chút nữa, đêm nay đi thêm một đoạn tìm nơi nghỉ khác. Không biết y Công chúa thế nào?
Cô gái không đáp.
Sắt Sắt nói:
– Ngươi có ý gì vậy? Ban ngày đã đi nhiều rồi, việc gì phải gấp gáp thêm nữa. Công chúa đã mệt rồi, không cần thêm việc làm gì.
Nói xong, quay người lại định đỡ cô gái kia đi tiếp.
– Xin Công chúa lên tiếng ạ. Nếu Công chúa thực sự mệt mỏi, ta đương nhiên sẽ nghe theo ngay.
Hắn vẫn không nhượng bộ.
Sắt Sắt không thèm để ý, chỉ khẽ nói với cô gái kia:
– Mời công chúa đi vào trong ạ.
Thôi Trọng Yến đột nhiên bước tới, giật phắt lớp khăn che mặt xuống trên mặt cô gái kia xuống, lộ ra khuôn mặt thanh tú của một thiếu nữ.
– Là cô?
Nhận ra Thôi Huệ Nương, sắc mặt hắn biến đổi.
– Công chúa đâu?
Thôi Huệ Nương lạnh lùng nhìn hắn, mím chặt môi, không nói một lời.
Sắt Sắt thấy không ngờ bị bại lộ nhanh như thế, không còn cách nào khác, đành đứng chắn trước mặt Thôi Huệ Nương:
– Thôi Trọng Yến, nếu hôm nay ngươi dám làm hại cô ấy, ta muốn xem ngươi ăn nói thế nào với Công chúa!
Gân xanh trên trán Thôi Trọng Yến giật liên hồi. Hắn nhìn về hướng thành Võ Tiết, ném mạnh chiếc khăn che mặt xuống đất, định lên ngựa quay về, nhưng rồi lại do dự, nhìn Sắt Sắt:
– Nhốt hết bọn họ lại cho ta! Không có lệnh của ta, không ai được rời đi!
Đúng lúc đó, một toán nhân mã từ hướng thành trì lao tới, dẫn đầu là một một cô gái. Gió đêm thổi tung mũ trùm của nàng lên cao, hiện rõ khuôn mặt quen thuộc.
– Công chúa! Công chúa tới rồi!
Trong đám đông có người reo lên.
Lý Nghê Thường phi ngựa đến gần, liếc nhìn nhóm Sắt Sắt và Thôi Huệ Nương, quay sang ra lệnh cho Thôi Giao:
– Thả người!
Thôi Giao do dự, nhìn Thôi Trọng Yến.
Lý Nghê Thường xuống ngựa, đi đến trước mặt hắn:
– Việc là do ta sắp xếp, huynh làm khó họ làm gì?
Thôi Trọng Yến im lặng.
Lý Nghê Thường đi ra lề đường cách xa đoàn người một chút, lạnh lùng nhìn hắn, đợi hắn đi tới, nàng mới nói:
– Với sự thông minh của huynh, huynh hẳn phải biết mục đích của ta. Ta đã thả đứa bé kia đi rồi. Còn chuyện huynh đề nghị, ta vẫn chưa cân nhắc kỹ, đợi khi nào nghĩ thông suốt, ta sẽ trả lời sau!
Nói xong, nàng đi tới hỏi thăm Thôi Huệ Nương.
– Muội có sao không? – Nàng khẽ hỏi.
Thôi Huệ Nương mặt tái nhợt, hổ thẹn nói:
– Là muội vô dụng, đã làm hỏng việc của Công chúa, khiến công chúa thất vọng ạ.
Lý Nghê Thường nói:
– Muội đã giúp ta rất nhiều rồi, ta cảm ơn muội còn không kịp nữa.
Thôi Huệ Nương rơi lệ.
Lý Nghê Thường an ủi cô ấy, dặn dò Sắt Sắt đưa cô ấy về, ở lại chăm sóc cô ấy thêm một thời gian.
Sắt Sắt đáp vâng, cũng vừa an ủi, vừa phân phó người chuẩn bị đưa Thôi Huệ Nương rời đi.
Thôi Trọng Yến định tiến lại gần Lý Nghê Thường, ám hộ vệ đi cùng nàng tràn lên, cản hắn lại.
– Nàng làm vậy, nàng có nghĩ tới cô mẫu của mình không? Nàng đừng quên, lần này là bà ấy tìm đến ta trước!
Lý Nghê Thường không đáp, đang định lên ngựa đi, không ngờ đúng lúc này ở phía xa, một toán nhân mã khác lại rầm rập lao tới như lốc xoáy.
Là xa giá của Trưởng công chúa đã đến.