Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 149

Trong trướng bài trí hoa lệ, có một bé gái chừng ba tuổi, dung mạo vô cùng xinh xắn, đáng yêu như tạc từ băng tuyết. Bé đang ngồi trên tấm thảm lộng lẫy trải dưới sàn, một tay cầm trái cây, một tay cầm bánh ngọt, ăn từng miếng nhỏ ngon lành. Chưa kịp nuốt hết thức ăn trong miệng, bé như sực nhớ ra điều gì, ngẩng đầu hỏi người phụ nữ bên cạnh bằng giọng bập bẹ:

– Sắt Sắt cô cô ơi, đây là Tây Châu ạ? Thế phải đến bao giờ cháu mới được gặp thúc phụ của cháu ạ? Ngày nào cũng nhốt cháu lại, chẳng khác gì ở nhà cả, chán chết đi được! Sao cô cô nói là dẫn cháu đi tìm thúc phụ cơ mà?

Sắt Sắt đứng bên cạnh, đang tỉ mỉ lau đi mẩu bánh vụn dính bên khóe miệng bé. Nghe hỏi, đáy mắt cô ấy hiện lên một tia ưu sầu nhạt nhòa, nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười dỗ dành:

– Sắp rồi, chỉ cần cháu ngoan, cô cô sẽ dẫn cháu đi tìm ngài ấy sớm thôi.

– Tuyệt quá, cuối cùng cháu cũng sắp được gặp thúc phụ rồi!

Bé gái đang vui mừng hớn hở, bỗng thấy rèm trướng vén lên, một mỹ nhân bước vào. Bé mở to mắt nhìn trân trân. Một lát sau, thấy người đẹp vào rồi chẳng nói chẳng rằng, chỉ nhìn mình với thần sắc kỳ lạ, bé bèn trốn sau lưng Sắt Sắt, lý nhí hỏi:

– Sắt Sắt cô cô, tỷ ấy là ai vậy ạ? Sao cứ nhìn cháu mãi thế?

Nụ cười trên mặt Sắt Sắt vụt tắt, cô ấy run rẩy đứng lên.

Lý Nghê Thường cuối cùng cũng bừng tỉnh sau cơn chấn động cực lớn.

Tìm thúc phụ. Bé gái chừng ba tuổi. Và cả nụ cười quái dị trên mặt cô mẫu khi nói chuyện với nàng lúc nãy…

Nàng sực nhớ lại đêm đó ở bộ lạc Xích Ly, cảnh tượng Bùi Thế Du và Vĩnh An vội vã rời đi.

Trong chớp mắt, mọi điều khúc mắc trước đó đều sáng tỏ.

Nàng gần như không thể tin nổi.

– Bé con này là người Bùi gia?

 Lý Nghê Thường chỉ vào bé gái, hỏi Sắt Sắt. Nàng cực lực đè nén cơn kinh hoàng đang trỗi dậy, nhưng dù vậy, đôi bàn tay vẫn không tự chủ được mà run rẩy nhẹ.

Sắt Sắt không dám nhìn vào mắt nàng, chỉ cúi đầu thật thấp.

 Sự im lặng chính là câu trả lời.

Lý Nghê Thường tức khắc bùng lên ngọn lửa giận dữ.

Chẳng trách đêm đó, Bùi Thế Du và Vĩnh An vội vã rời đi là vì chuyện này. Liên tưởng với những thông tin Vĩnh An từng tiết lộ, không cần Sắt Sắt nói nhiều, nàng cũng đoán được đại khái sự tình. Chắc chắn họ đã lợi dụng lúc vợ chồng Quân hầu bận rộn chuẩn bị chiến sự mà lẻn vào Hà Đông, tìm cơ hội bắt cóc đứa bé gái đang nôn nóng muốn đi tìm thúc phụ này.

 Người Bùi gia có lẽ lúc này vẫn tưởng con bé đã đến Tây Châu, chưa bao giờ ngờ được nó lại bị đưa tới đây!

Bé gái nhìn Sắt Sắt đang cúi đầu, bèn bước ra nói với Lý Nghê Thường:

– Cháu tên là A Kiểu, đến từ Thái Nguyên phủ. Cô cô là ai dạ? Cô cô đừng hung dữ với cô ấy, cô ấy đối xử với cháu tốt lắm. Ngoài cô ấy ra, bà bà Trưởng công chúa kia cũng đối xử với cháu rất tốt! Họ hứa với cháu là sẽ dẫn cháu đi tìm thúc phụ mà!

Không còn nghi ngờ gì nữa, đứa bé gái trước mắt chính là ái nữ của vợ chồng huynh trưởng Bùi gia!

Lý Nghê Thường hít sâu vài hơi, đè nén cơn giận xuống, nàng mỉm cười gật đầu với bé gái, sau đó quay người bước ra ngoài, đi thẳng đến trước mặt Trưởng công chúa, hạ thấp giọng:

– Cô mẫu! Không ngờ người lại dám bắt tay với người ngoài làm ra chuyện này?

Trưởng công chúa mỉm cười:

– Con đừng nghĩ nhiều. Nếu con giúp cô mẫu làm thành đại sự này, hễ tin Vũ Văn Túng chết truyền đến, ta sẽ lập tức phái người đưa con bé về, bảo đảm nó không mất một sợi tóc.

Bà ta quay đầu nhìn lại, thấy bé con đang ló đầu ra sau bức rèm, tò mò nhìn về phía này, bèn khẽ thở dài:

– Nói đi cũng phải nói lại, ta cũng rất thích con bé đó. Trông đáng yêu thế kia, lại lanh lợi ngoan ngoãn, suốt ngày cười vui, ai nhìn thấy cũng yêu thương.

Lý Nghê Thường không nói gì nữa, chìm vào im lặng. Một lát sau, nàng ngước mắt nhìn về phía đỉnh sườn núi xa xa.

Thôi Trọng Yến vẫn đứng đó, chắp tay sau lưng, bất động như đang quan sát hướng này.

Nàng quay sang Trưởng công chúa:

– Con hiểu rồi, xin cô mẫu cho con suy nghĩ vài ngày.

Trưởng công chúa tươi cười gật đầu:

– Ừ được mà, chuyện này cũng không vội vàng một sớm một chiều được. Chuyến đi này con quả thực vất vả, ta hiểu mà. Con cứ nghỉ ngơi vài ngày đi đã, đợi sức khỏe khá hơn, chúng ta bàn bạc sau cũng chưa muộn.

Lý Nghê Thường đi tới, nắm tay bé A Kiểu, dẫn bé lên xe ngựa của mình.

Sắt Sắt không dám ngăn cản, Trưởng công chúa rõ ràng cũng có chút không cam lòng, nhưng thấy nàng thậm chí chẳng thèm liếc mình lấy một cái, bà ta do dự một chút, cuối cùng cũng nhẫn nhịn cho qua.

Chiếc xe ngựa lăn bánh về phía thành Võ Tiết.

Lý Nghê Thường nhanh chóng phát hiện ra, sau khi lên xe ở riêng với mình, bé gái lúc nãy còn nói cười hớn hở bỗng chốc trở thành một người khác. Bé tỏ ra gò bó và im lặng hẳn đi.

Lý Nghê Thường lo bé sợ người lạ, bèn dùng tấm chăn trên xe bọc lấy cơ thể nhỏ bé của bé, dịu dàng dặn dò hễ mệt thì cứ tựa vào nàng mà ngủ.

Bé gái gật đầu, nhắm mắt lại. Thế nhưng vài lần Lý Nghê Thường lại nhận thấy bé đang thừa dịp nàng không chú ý mà lén lút quan sát mình.

 Một lần nữa bốn mắt nhìn nhau, Lý Nghê Thường nở nụ cười trấn an.

 Xe đã đi được một đoạn dài, nàng không làm phiền bé nữa, bản thân cũng nhắm mắt lại, trong đầu không ngừng suy tính mọi chuyện.

– Cô cô có phải là vị thẩm thẩm Công chúa của cháu không ạ?

Bỗng nhiên, một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên bên tai.

Lý Nghê Thường mở mắt. Bé gái ngước lên, rụt rè nhìn nàng.

Nàng không khỏi cảm thấy chút lúng túng. Do dự một lát, nàng khẽ nói:

– Ta đúng là Công chúa, nhưng không phải thẩm thẩm của cháu, chỉ là quen biết thúc phụ cháu mà thôi. Ngoài thúc phụ cháu ra, ta cũng quen cả cha và mẹ của cháu nữa.

Nàng vừa dứt lời, thấy bé gái nhìn mình, dần dần vành mắt đỏ lên, đôi mắt to mọng nước, rồi nhanh chóng tràn đầy lệ nóng.

Lý Nghê Thường định giơ tay lau nước mắt cho bé, không ngờ bé tự mình nhanh chóng quẹt mắt, sau đó ghé sát tai nàng, dùng giọng điệu nghẹn ngào nói nhỏ:

– Cháu sợ lắm, cháu muốn về nhà. Cháu nhớ cha và mẹ cháu lắm.

 Nói xong, nước mắt bé như những hạt trân châu không ngừng lăn dài trên má.

Lý Nghê Thường xót xa, càng thêm áy náy vô cùng, nàng ôm bé vào lòng.

 Bé gái vùi đầu trong lòng nàng sụt sùi một lát, cuối cùng cũng ngừng khóc. Nàng lau khô nước mắt cho bé, vén một góc rèm xe nhìn ra ngoài. Xe của Trưởng công chúa và Sắt Sắt đi phía trước, tùy tùng theo sau, còn Thôi Trọng Yến thì đi ở tít phía sau cùng.

Nàng khép rèm xe, hỏi nhỏ bé đã bị đưa đến đây như thế nào.

Theo lời A Kiểu, bé muốn theo Vĩnh An ra ngoài nhưng không được, thế nên bé rất buồn. Đám người Hạc Nhi thấy bé ủ rũ, nghĩ rằng ngoài thành xuân sắc rạng ngời, bèn dẫn bé ra ngoài thành đạp thanh.

 Trên đường quay về, một cái cây khô bên đường do mưa lâu ngày đất sụt nên đổ ngang mặt đường, đoàn người không thể đi tiếp. Đám gia nhân đều lên dọn chướng ngại vật, bé cũng xuống xe xem náo nhiệt.

 Đột nhiên, có một con thỏ nhảy ra từ bụi cỏ ven đường, bé bị thu hút nên đuổi theo, dần dần đi xa. Nghe thấy tiếng mọi người gọi mình sau lưng, bé định quay lại thì bất ngờ một cái bao tải lớn chụp xuống đầu.

Đến khi tỉnh lại, bé đã thấy mình cách nhà rất xa rồi.

A Kiểu tuổi tuy nhỏ nhưng nói năng vô cùng mạch lạc.

– Cháu đi trên đường rất lâu, sau đó bị đưa đến đây. Cô cô Sắt Sắt kia đối xử với cháu rất tốt, lúc nào cũng bảo sẽ đưa cháu đi tìm thúc phụ, nhưng cháu biết cô ấy lừa cháu, họ đều không phải người tốt. Cháu sợ lắm, cháu muốn trốn về nhà…

Vành mắt A Kiểu lại đỏ lên.

Cô bé này cực kỳ thông minh, ngay cả Trưởng công chúa cũng bị bé lừa, tưởng bé còn nhỏ không biết gì, đâu ngờ bé đã biết quan sát sắc mặt, vừa đoán vừa mò đã biết kẻ bắt mình là ai, vừa rồi lại đoán ra thân phận của Lý Nghê Thường.

Lý Nghê Thường ghé môi sát tai bé, nói bằng giọng cực thấp:

– Đừng sợ. Cô cô sẽ đưa cháu về. Tiếp theo cháu phải nghe lời cô cô, rõ chưa?

A Kiểu gật đầu lia lịa. Lý Nghê Thường ôm lấy bé, khẽ vỗ lưng an ủi.

Trời tối hẳn, đoàn người trở về trong thành.

Khi xe ngựa dừng lại, Tào nữ quan đã dẫn người đứng đợi sẵn. Mở cửa xe ra, thấy bé gái đang nằm ngủ say trong xe, bà ta bèn hành lễ với Lý Nghê Thường, giọng điệu nịnh bợ nói:

– Công chúa cứ đi nghỉ ngơi đi, bé gái này cứ để lão nô chăm sóc cho ạ.

Lý Nghê Thường không nói nhiều, chỉ nhìn bà ta lệnh cho hầu gái cẩn thận bế bé gái lên, rồi nàng cũng đi vào trong.

Tiếng trống canh đêm khuya vang lên, vượt qua tường thành, văng vẳng truyền vào căn phòng nội thất rèm buông thấp.

Lý Nghê Thường ngồi một mình trước ánh nến, lấy ra một con dao bạc nhỏ, dùng thủ pháp thành thục rạch nhẹ một đường trên cánh tay mình.

Nàng giơ đoạn cánh tay trắng như tuyết lộ ra ngoài tay áo, lặng lẽ nhìn dòng máu đỏ tươi từ trong cơ thể chảy ra, dần dần lấp đầy chiếc chén nhỏ.

Tiểu Kim Xà bò đến, như mọi khi, bắt đầu hút máu.

 Sắt Sắt lặng lẽ bước vào, dừng lại sau một bức rèm, quan sát một lát rồi đi tới sau lưng nàng, dùng giọng điệu kìm nén mang vài phần khẩn cầu nói:

– Công chúa, lẽ nào thực sự không còn cách nào khác? Nếu cứ tiếp tục thế này…

Ánh mắt cô ấy dừng lại trên cánh tay đã chi chít những vết sẹo không biết bao nhiêu mà kể, rồi khựng lại.

Sự đáng sợ của phương pháp hủy hoại cơ thể này, không ai rõ hơn cô ấy. Mỗi khi Công chúa cho Tiểu Kim Xà ăn, những ngày sau đó cô ấy luôn sống trong lo sợ, chỉ sợ nàng làm xước dù chỉ một mẩu da.

Lý Nghê Thường đặt con dao nhỏ xuống, cầm lấy một dải vải trắng đã chuẩn bị sẵn trên án, tùy ý quấn lên vết thương vừa rồi, dùng giọng điệu hờ hững như thể thuận miệng hỏi:

– Thái tử dạo này thế nào? Những ngày muội vắng mặt, đa tạ tỷ đã chăm sóc đệ ấy. Tỷ chăm sóc Thái tử còn tâm huyết hơn cả người làm chị ruột như muội nữa ấy.

Sắt Sắt sững sờ, khựng lại một chút rồi nói:

– Công chúa quá lời rồi. Thái tử là hy vọng lớn nhất của thánh triều, Trưởng công chúa đặt kỳ vọng rất lớn vào cậu ấy. Ta chỉ là một kẻ nô tỳ hầu hạ, nào có làm được chuyện gì to tát, không dám xứng với lời khen của Công chúa đâu ạ.

Lý Nghê Thường xoay người lại, nhìn cô mỉm cười:

– Tỷ sai rồi, tỷ vô cùng quan trọng đối với cô mẫu muội, nếu không, sao bà ấy lại tin tưởng tỷ đến vậy, biết rằng dù thế nào tỷ cũng sẽ không rời bỏ bà ấy.

– Công chúa cứ thích nói đùa. Đã muộn thế này, không biết Công chúa gọi ta đến còn có chuyện gì không?

– Muội không đùa. Những gì muội vừa nói đều là suy nghĩ trong lòng muội. Tỷ không chỉ quan trọng với cô mẫu muội, mà đối với muội cũng vậy.

Sắt Sắt né tránh ánh mắt của nàng, gượng cười:

– Được Công chúa coi trọng, là phúc phận lớn lao của ta.

– Tỷ cũng biết đấy, muội là kẻ không sống được bao lâu nữa.

Lý Nghê Thường nhìn thẳng vào cô ấy, đứng dậy, rồi quỳ xuống trước mặt cô ấy.

Sắt Sắt thất kinh, vội vàng muốn đỡ nàng dậy. Thấy nàng không nhúc nhích, cô ấy cũng vội quỳ sụp xuống.

– Nếu Công chúa có mệnh lệnh gì, xin cứ sai bảo ạ. Chỉ cần ta làm được, ta nhất định sẽ nghe theo. Chứ công chúa làm thế này chính là muốn lấy mạng ta rồi. Ta sao gánh nổi lễ tiết này của Công chúa? – Cô ấy nghẹn ngào nói, khóe mắt rưng rưng lệ.

Bình Luận (0)
Comment