Cả doanh trại đều bị kinh động. Vĩnh An nhanh chóng chạy tới, hỏi xem có chuyện gì.
Người nọ nhảy xuống khỏi lưng ngựa, nói với cậu vài câu. Khoảng cách hơi xa nên Lý Nghê Thường không nghe thấy, chỉ thấy Vĩnh An nghe xong thì kinh hãi, giậm chân một cái, thất thanh nói:
– Sao lại xảy ra chuyện như vậy! Huynh ấy có ở đây! Nửa đêm trước vẫn còn trực đêm, vừa mới đi nghỉ một lát thôi. Tôi đi gọi ngay đây!
Cậu vội vàng quay người định đi gọi người thì đụng mặt một bóng ngời đang sải bước đi tới. Cậu vội ra đón, hét lớn:
– Thiếu chủ ơi, phía Quận thủ có một tin khẩn từ chỗ Quân hầu, phái người tìm huynh nhưng lại gặp lúc tuyết chặn đường. Biết huynh có giao tình với bộ lạc Xích Ly nên đêm qua họ đã tìm tới đó, tình cờ biết được Thiếu chủ nhân ở đây, sứ giả liền gấp rút chạy suốt đêm tới đây!
Cậu lao đến trước mặt Bùi Thế Du, thấp giọng truyền đạt lại.
Lý Nghê Thường đứng gần hai người họ nhất, cũng chỉ lờ mờ nghe được một câu cậu nói “Phu nhân rất lo lắng, cũng đã trên đường chạy tới đây”, ngoài ra không nghe thêm được gì nữa, chỉ thấy sau khi Bùi Thế Du nghe xong, gương mặt lập tức trở nên vô cùng nghiêm trọng.
Rất nhanh sau đó, hắn quay đầu nhìn về phía nàng một cái, dường như là ra hiệu cho Vĩnh An. Vĩnh An hiểu ý, chạy lại chắp tay: – Công chúa, thực sự xin lỗi, hiện tại có chút việc gấp, Thiếu chủ và đệ phải đi ngay lập tức. Sáng sớm mai, xin Công chúa cứ theo kế hoạch cũ mà lên đường ạ!
Cậu không nhắc một chữ nào về chuyện đã xảy ra, rõ ràng là việc không tiện để lộ ra ngoài.
Lý Nghê Thường dù trong lòng cũng thấy lo lắng, nhưng nàng không mở miệng hỏi nhiều, chỉ gật đầu:
– Tỷ biết rồi, hai người cứ đi đi.
Nàng vội vàng chạy đến bên cạnh hổ lớn, thu Tiểu Kim Xà vẫn còn đang luyến tiếc hơi ấm của lớp lông thú về.
Bùi Thế Du đã tung người lên ngựa, chuẩn bị rời đi.
– Này! Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì thế?
Lúc này, cùng với một trận náo động, phía sau vang lên tiếng gọi.
Lý Nghê Thường quay mặt lại, thấy Lý Trung Tiết tay cầm đuốc đuổi theo, hét về phía bóng lưng người trên ngựa.
– Có phải là phương Bắc của các người lại có nhiễu loạn không? Nếu cần giúp đỡ cứ nói một tiếng, ta cũng có thể bảo tổ phụ ta phát binh tương trợ! Trước đây Võ Tiết chúng ta bị tấn công, các người từng phát binh tới, dù cuối cùng không dùng đến, nhưng cái ơn này chúng ta vẫn luôn ghi nhận! Có ơn tất báo, người Võ Tiết chúng ta chưa bao giờ thiếu nợ ân tình của ai cả!
Người nọ nghe tiếng liền quay đầu lại, ánh mắt dừng lại trên người thiếu niên phía sau một lát. Chẳng biết là thật hay Lý Nghê Thường nhìn lầm, nàng chỉ cảm thấy hai luồng ánh mắt của hắn dường như lại lướt qua mình, sau đó trầm giọng quát con hổ Kim Nô vẫn còn đứng dưới chân nàng một tiếng: – Đi!
Nói đoạn không thêm lời nào, quay đầu thúc ngựa rời đi.
Kim Nô lập tức bật dậy từ nền tuyết, tung người một cái đuổi theo vật cưỡi phía trước.
Vĩnh An leo lên lưng ngựa, chắp tay chào Lý Nghê Thường một cái rồi cũng vội vàng phi ngựa mà đi.
Tiếng vó ngựa xa dần, trong chớp mắt, hai người họ đã vòng qua một gò tuyết ở cuối dòng suối băng rồi biến mất tăm.
– Công chúa, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, cô có biết không ạ?
Bên tai vang lên một câu hỏi, kéo tâm trí Lý Nghê Thường trở lại. Nàng quay đầu, thấy Mạnh Hạ Lợi đã tới sau lưng hỏi han. Nàng đáp mình không biết, sau đó dặn hắn bảo mọi người giải tán, tiếp tục nghỉ ngơi, sáng mai lên đường theo đúng kế hoạch.
Mạnh Hạ Lợi vâng lệnh.
Lý Nghê Thường thấy Lý Trung Tiết cũng đi tới, như thể muốn hỏi chuyện, nàng khẽ lắc đầu với cậu ta, sau đó quay lại lều nhỏ của mình.
Nửa đêm sau đó, nàng không sao chợp mắt được, ngồi đợi cho tới tận khi trời sáng.
Ngày hôm sau, người của bộ lạc Xích Ly quả nhiên đến đúng hẹn như lời Vĩnh An nói. Nàng ngồi lên xe ngựa, tự nhủ mình không được nghĩ đến bất kỳ chuyện vụn vặt nào khác nữa. Đối với nàng lúc này, việc cấp bách nhất là ứng phó với chuyện ở Võ Tiết.
Sau khi thuận lợi tới quận trị, nàng lập tức gặp sứ giả bị Mạnh Hạ Lợi giữ riêng, hỏi rõ tình hình chi tiết. Nhưng người mang tin tức biết cũng không nhiều, chỉ nói Thôi Trọng Yến hiện tại đã kết thành tử địch với Trưởng công chúa và Công chúa, hắn ta lại tàn nhẫn độc ác, tình hình khẩn cấp, Lý Trường Thọ tha thiết mong nàng quay về sớm để bàn bạc đối sách.
Quận thủ có lẽ vì chuyện xảy ra không rõ nguyên do trước đó nên không có mặt trong thành, khi biết nàng tới đã phái người hộ tống nàng quay về Võ Tiết.
Lý Nghê Thường không chậm trễ thêm nữa. Những tùy tùng mang theo trước đó vẫn còn ở chỗ Thiên Vương, nàng cũng không muốn để Mạnh Hạ Lợi đưa mình về Võ Tiết, thế nên chấp nhận sự sắp xếp của Quận thủ, hỏa tốc lên đường.
Sự đã đến nước này, Mạnh Hạ Lợi sao còn dám ngăn cản gì nữa, huống hồ việc Thiên Vương muốn Lý Nghê Thường làm trên mặt chữ thì nàng cũng đã làm xong, hắn chỉ đành bái biệt, nhìn đoàn người của Lý Nghê Thường vội vã rời đi.
Chuyến đi này dầm mưa dãi nắng, không thể nào tả xiết bao vất vả dọc đường, cuối cùng vào ngày hôm nay, nàng đã đặt chân vào địa giới Võ Tiết.
Lúc này so với lần nàng rời đi trước đó đã trôi qua gần nửa năm. Khi nàng đi, đất trời hiu quạnh, ngày trở về, cánh đồng ngoài thành Võ Tiết đã mọc đầy cỏ xanh hoa dại.
Lý Trường Thọ nghe tin đã dẫn người ra đón từ sớm, ngay cả Hồ Đức Vĩnh cũng chẳng quản tuổi già sức yếu, cùng ra ngoài thành chờ đợi.
Nhìn thấy xe ngựa của Lý Nghê Thường xuất hiện từ xa, Lý Trường Thọ tiến lên đón, chẳng kịp trách mắng Lý Trung Tiết tội dám tự ý xuất cảnh, ông liền quỳ xuống trước xe ngựa, dập đầu sát đất, nghẹn ngào nói:
– Công chúa, đều là lỗi của lão thần. Lão thần đã không bảo vệ được Trưởng công chúa, khiến Công chúa phải chịu liên lụy ạ!
Lý Nghê Thường vô cùng kính trọng và mang ơn ông, nếu không có sự ủng hộ trung thành của ông mấy năm qua, nàng làm sao có thể đứng vững ở cục diện hôm nay. Thấy vậy, nàng lập tức lệnh cho xe dừng lại, xuống xe tiến lên tự tay đỡ ông dậy, không ngừng an ủi.
Lý Trường Thọ cuối cùng cũng ngừng rơi lệ, kể lại toàn bộ đầu đuôi câu chuyện.
Theo lời ông, sau khi nàng đi, Trưởng công chúa ngày đêm lo lắng, ăn ngủ không yên. Nếu không phải Lý Trường Thọ và Hồ Đức Vĩnh ngăn cản, bà ta đã tự mình dẫn người đi cứu nàng rồi. Khó khăn lắm mới đợi được người phái đi cùng Sắt Sắt trở về, duy chỉ không thấy nàng đâu, Trưởng công chúa lo cho sự an nguy của nàng, càng thêm phẫn nộ trước hành vi của Vũ Văn Túng, vậy nên không còn nghe lời khuyên của Lý Trường Thọ nữa. Bà ta giấu ông bí mật mật hội với Thôi Trọng Yến, bàn cách cứu nàng về, không ngờ Thôi Trọng Yến trở mặt tráo trở, nhân cơ hội bắt giữ Trưởng công chúa. Đợi đến khi Lý Trường Thọ và mọi người biết được tin thì đã muộn, Thôi Trọng Yến đã đưa Trưởng công chúa đi mất.
Lý Nghê Thường nghe xong, hơi nhíu mày, hỏi:
– Hắn có nói mục đích là gì không?
Lý Trường Thọ và Hồ Đức Vĩnh nhìn nhau. Hồ Đức Vĩnh bước lên nói:
– Lão thần phái người gửi thư chất vấn, hắn không thèm đếm xỉa, chỉ nói…
Ông dừng một chút.
– Chỉ nói muốn gặp mặt Công chúa, đến lúc đó Công chúa tự khắc sẽ biết.
– Không được, chúng ta không thể trúng kế hắn! Ai biết hắn có lại dùng mưu hèn kế bẩn gì không! Nhỡ đâu hắn soạn lại bài cũ, gây bất lợi cho Công chúa thì phải làm sao? – Lý Trung Tiết không nhịn được nói xen vào.
Lời của cậu ta cũng chính là nỗi lo của Lý Trường Thọ và Hồ Đức Vĩnh. Cậu ta vừa dứt lời, xung quanh không ai đáp lời, bầu không khí nhất thời trở nên nặng nề.
– Bẩm Công chúa! Tổ phụ! Tên Thôi Trọng Yến rõ ràng đang chiếm đất cũ của Phạm Phương Minh rồi, con cũng đâu phải chưa từng đến nơi đó. Con nguyện dẫn một đội tinh binh, đi vòng qua các tuyến phòng thủ, đột kích tới đó. Con thề sẽ cứu được Trưởng công chúa về! Nếu không thành, con thà chết ở ngoài đó chứ không về nữa ạ!
– To gan! Ai cho con lên tiếng! – Lý Trường Thọ nổi giận, vung roi định đánh cậu ta. – Con dám tự ý ra ngoài, ta còn chưa tính sổ với con đâu! Còn dám nói càn nữa, không cần con chết bên ngoài, ta sẽ đánh chết con trước cho xong, đỡ phải gây thêm chuyện!
– Tổ phụ ơi, Trưởng công chúa đã rơi vào tay tiểu nhân, Võ Tiết chúng ta bao nhiêu đấng nam nhi bảy thước, lẽ nào lại để Công chúa dẫm vào vết xe đổ đó ạ? – Lý Trung Tiết không những không tránh mà còn bước lên, quỳ xuống nói.
Cây roi đang giơ giữa không trung của Lý Trường Thọ khựng lại, ông sầm mặt nói:
– Miệng còn hôi sữa, con thì biết cái gì! Ta đã có tính toán rồi!
Ông đá văng đứa cháu nội sang một bên, sau đó quay sang Lý Nghê Thường hành lễ:
– Lời Trung Tiết vừa rồi dẫu không biết sống chết nhưng không phải không có lý. Lão thần năm xưa tranh đấu với Phạm Phương Minh, kinh qua không ít trận lớn nhỏ, nói về địa hình thì không ai am hiểu hơn lão. Lão thần vốn muốn đợi Công chúa về, bàn giao xong xuôi công việc ở đây sẽ phát binh đi cứu Trưởng công chúa!
– Chuyện này không thể nôn nóng! Vẫn cần phải bàn bạc kỹ lưỡng! – Hồ Đức Vĩnh giật mình, vội vàng ngăn cản.
Lý Trường Thọ có thể coi là trụ cột của quân đội Võ Tiết, nếu ông có sơ suất gì, đòn giáng vào Võ Tiết sẽ nặng nề ra sao ai cũng biết rõ. Hồ Đức Vĩnh biết nặng nhẹ, lập tức cũng đi tới trước mặt Lý Nghê Thường nói:
– Lão thần tuy già yếu vô dụng, nhưng cũng không phải hạng tham sống sợ chết. Trưởng công chúa nhất định phải đón về, nhưng Lão tướng quân cũng không thể mạo hiểm. Lão thần và họ Thôi kia trước đây từng có qua lại, chi bằng để lão đi, thay Công chúa dò xét ý đồ của hắn, đến lúc đó chúng ta bàn đối sách cũng chưa muộn.
– Kế này là thỏa đáng nhất! – Những người đi cùng bàn tán xôn xao, thấp giọng thảo luận rồi đồng loạt gật đầu.
– Xin Công chúa chấp thuận, lão thần hôm nay sẽ khởi hành ngay ạ! – Hồ Đức Vĩnh nói thêm.
Trong lúc Lý Nghê Thường đang suy ngẫm, từ cánh đồng xa xa có một kỵ binh lao tới. Khi đối phương đến gần, mọi người nhận ra đó chính là Thôi Giao, ai nấy đều biến sắc.
Thôi Giao dừng ngựa, từ xa hành lễ cung kính với Lý Nghê Thường, sau đó dõng dạc nói:
– Chủ thượng nhà ta có lời nhắn, ngài ấy chỉ gặp một mình Công chúa, những người khác đều không gặp. Giờ ngọ ngày mai, ngài ấy sẽ ở dốc Bạch Long chờ đón đại giá của Công chúa! Chỉ cần Công chúa bằng lòng đi, ngài ấy lấy tính mạng ra đảm bảo, nhất định sẽ đưa Công chúa bình an trở về!
Thôi Giao truyền lời xong liền lên ngựa bỏ đi ngay.
– Công chúa không thể đi! Không thể tin hắn được đâu ạ!
– Đúng vậy, Công chúa không thể dấn thân vào hiểm cảnh được ạ!
Mọi người lại xôn xao ngăn cản.
Lý Trung Tiết bật dậy định đuổi theo, nhưng bị Lý Nghê Thường quát dừng lại.
Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía nàng.
Lý Nghê Thường nhìn bóng ngựa đang dần biến mất phía xa, quay mặt lại, nói:
– Mọi người không cần tranh giành nữa. Hắn đã muốn gặp ta, ta đi là được.
Dốc Bạch Long là vùng biên giới từng diễn ra tranh chấp giữa Võ Tiết và Phạm Phương Minh trước đây. Hiện tại ở vùng đó, Võ Tiết và Thôi Trọng Yến mỗi bên đều đóng một đội quân trấn giữ vài trăm người.
Lý Trường Thọ đích thân dẫn một đội tinh binh tinh nhuệ nhất hộ tống nàng đến gần khu vực đó.
Lý Nghê Thường một mình đi tới dưới chân dốc, một bóng người đã đứng sẵn trên một phiến đá khổng lồ trên đỉnh dốc. Người đó mặc thường phục, dáng người cao ráo đứng sừng sững, gió đồng thổi tung vạt áo hắn, chính là Thôi Trọng Yến đã hẹn nàng tới đây.
Nàng đi dọc theo triền dốc đi lên. Thôi Trọng Yến bước nhanh tới trước mặt nàng, hành một lễ.
– Đa tạ Công chúa đã chịu đến gặp mặt. Đêm qua ta đã đợi ở đây rồi. Để tỏ lòng thành ý với Công chúa, ta đã hạ lệnh cho quân đồn trú lùi lại ba mươi dặm, xin Công chúa cứ yên tâm.
Hắn nghiêm trang cung kính nói.
– Cô mẫu của ta đâu, bà ấy thế nào rồi? – Lý Nghê Thường không đáp lại, vừa mở miệng là hỏi ngay.
– Bà ấy đang ở chỗ của ta, ta đương nhiên coi bà ấy thượng khách. Bà ấy vẫn ổn, Công chúa không cần phải lo lắng quá.
Đôi mắt hắn dán chặt vào khuôn mặt nàng.
– Lần trước chưa đợi được câu trả lời của Công chúa thì liên tiếp xảy ra biến cố, lỡ mất cơ hội kết thân với Công chúa, chỉ trách ta thực lực không bằng người. Lần này công chúa đi chặng đường xa, chắc hẳn mệt nhọc rồi. Ta đã dựng một chiếc lều quý cách đây không xa, nếu Công chúa không chê, xin mời vào trong nghỉ ngơi ạ.