Đêm nay, người hầu gái ngủ cùng phòng đã say giấc, nhưng nàng cứ trằn trọc khó ngủ, đầu óc cứ miên man suy nghĩ. Vừa lúc nãy, nghe thấy tiếng bước chân dẫm trên tuyết bên ngoài, trực giác mách bảo là hắn, nàng không nhịn được mà ngồi dậy nhìn qua cửa sổ. Thấy đúng là hắn, sau đó lại rất lâu không nghe tiếng hắn trở vào phòng, lòng nàng càng thêm bất an. Nàng càng cảm thấy việc sắp xếp nàng tới chòi canh lần này, chắc hẳn trong lòng hắn không hề tình nguyện.
Nếu không có chuyện hoang đường mà Thiên Vương yêu cầu nàng làm lúc đầu, có lẽ nàng đã dày mặt mà dời qua đó rồi. Nhưng cứ liên tưởng đến việc ấy, lòng nàng lại không sao thoải mái được. Suy đi tính lại, nàng vẫn quyết định tìm hắn hỏi cho rõ ràng, tránh để hắn quá khó xử. Thế nên nàng mới khoác áo đi ra, không ngờ lại bắt gặp cảnh tượng vừa rồi.
Nàng nhớ lúc rời khỏi Võ Tiết, Thôi Trọng Yến bị Thiên Vương áp chế nên đã lui binh. Rốt cuộc sau đó đã xảy ra chuyện gì, tại sao cô mẫu lại rơi vào tay hắn ta?
Hắn ta rốt cuộc muốn làm gì?
Sau cơn kinh hãi xen lẫn giận dữ ban đầu, nàng nghĩ Thôi Trọng Yến làm vậy nhất định là có mưu đồ, trước khi nàng quay về, cô mẫu chắc sẽ không gặp nguy hiểm gì. Nàng cuối cùng cũng trấn tĩnh lại, thấy Mạnh Hạ Lợi vẫn quỳ dưới đất, vết thương ở cổ vẫn đang rỉ máu, nàng nén giận, cau mày bảo hắn ta đi băng bó trước. Đúng lúc này, một hồi bước chân truyền tới, Lý Trung Tiết cũng vội vàng chạy đến.
Chuyện này cũng không cần thiết phải giấu cậu ta, Lý Nghê Thường nói ra, Lý Trung Tiết nổi trận lôi đình, mắng Thôi Trọng Yến vô liêm sỉ, hận không thể lập tức mọc cánh bay về, nhưng ngặt nỗi đường sá lại bị băng tuyết bịt kín.
– Công chúa, giờ phải làm sao đây? Nếu chúng ta đợi đường thông mới đi, liệu có kịp cứu người không?
Lý Nghê Thường sực nhớ tới lời Bùi Thế Du trước khi rời đi, nàng thất thần một lát rồi bảo cậu ta tập hợp nhân thủ, sẵn sàng chuẩn bị lên đường bất cứ lúc nào.
Lý Trung Tiết không rõ nguyên do, nhưng lúc này cũng vô kế khả thi, đành quay về chuẩn bị.
Đêm hôm nay, cuối cùng cũng trôi qua trong sự dày vò hỗn loạn.
Sâu trong cánh đồng hoang lúc bình minh, một tiếng hổ gầm vang vọng từ xa, làm thức tỉnh những người còn đang chìm trong giấc mộng.
Mọi người trong cơn kinh hoàng chưa rõ sự tình đều lăm lăm binh khí, vội vã lao ra để đối phó với mãnh thú tấn công, nhưng rồi đều sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.
Trăng tàn chìm trong sương giá.
Trong ánh bình minh mờ ảo, một bóng hình đơn độc, áo bào phủ đầy sương tuyết đang lội bộ đi tới. Ngay sau lưng hắn, con hổ vằn khổng lồ thu vuốt, lững thững theo sau. Khi đến gần, hắn ra lệnh cho con hổ dừng bước, còn mình tiếp tục tiến lại.
Mọi người cuối cùng cũng nhìn rõ, người tới chính là Bùi Thế Du.
Nhiều người từng nghe danh vị Quân hầu nhà họ Bùi thời trẻ từng phục hổ, nhưng rất ít người tận mắt chứng kiến. Cho đến lúc này, tận thấy cảnh tượng này mới biết lời đồn không sai.
Chắc hẳn con hổ lớn này chính là con hổ năm xưa.
Mọi người nín thở, nhìn hắn đi tới gần trò chuyện với Vĩnh An đang lao ra đón.
Lý Nghê Thường cũng nghe động tĩnh mà đi ra, đứng trước cửa phòng, nhìn bóng hổ từ xa mà chợt nhớ về chuyện cũ ở chùa Hồng Diệp năm nào. Vật còn người mất, đang lúc thẫn thờ thì Vĩnh An chạy tới trước mặt nói:
– Thiếu chủ nói huynh ấy biết một con đường có thể ra ngoài. Nếu Công chúa không sợ đường hiểm, có thể đi cùng huynh ấy, huynh ấy sẽ đưa Công chúa ra ngoài ạ.
Con đường Bùi Thế Du nói bắt đầu từ gần chòi canh, vượt qua một ngọn núi hiểm trở, có thể đi vòng mượn đường bộ lạc Xích Ly để rẽ sang con đường thông đến quận trị.
Chỉ là đường vùng Tuyệt Lĩnh kia cực kỳ khó đi, chỉ cần sẩy chân một chút là có thể rơi xuống vực tuyết, tan xương nát thịt.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, bọc móng ngựa bằng vải thô chống trượt, nhóm Lý Nghê Thường theo Bùi Thế Du lên đường.
Con hổ lớn tên Kim Nô cũng đồng hành suốt chuyến đi.
Nàng thì không sao, nhận ra con hổ nên không thấy sợ hãi, nhưng những người còn lại, kể cả Mạnh Hạ Lợi, Lý Trung Tiết, ban đầu ai nấy đều kiêng dè. Ngựa lại càng sợ hơn, hễ Kim Nô lại gần là bốn chân run rẩy không bước nổi. Bùi Thế Du cũng không giải thích lấy nửa lời, ban ngày dẫn đường, ban đêm dựng một chiếc lều nhỏ riêng biệt ở phía xa, ngủ cùng Kim Nô.
Tiến vào Tuyệt Lĩnh, Lý Nghê Thường mới hiểu dụng ý của hắn khi mang theo Kim Nô.
Dưới đỉnh tuyết ẩn giấu những khe băng, vết nứt ngầm, và những lớp tuyết xốp dễ sụt lún, so với những nguy hiểm không biết khi nào ập xuống này, những gì nàng trải qua mấy ngày trước gần như không đáng kể. Nàng đoán con đường này vốn là đường hổ đi mà Kim Nô từng đi qua.
Cứ thế, hổ lớn đi trước dò đường, đoàn người theo sau vượt qua đoạn đường hiểm trở nhất của núi tuyết. Vài ngày sau, họ đến được một thung lũng gần bộ lạc Xích Ly một cách bình an vô sự.
Dù ai nấy đều mệt lử, nhưng biết đã thoát khỏi vùng nguy hiểm, ngày mai có thể chuyển sang đường chính, tinh thần mọi người đều phấn chấn hẳn lên. Họ chọn bãi cắm trại đêm nay bên một dòng suối đóng băng, nhóm Mạnh Hạ Lợi, Lý Trung Tiết chia nhau dựng trại, đập băng lấy nước, nhóm lửa nấu ăn.
Lý Nghê Thường vào trong chiếc lều nhỏ dành cho mình, khép rèm lại. Khi chỉ còn một mình, bước chân vốn vững vàng của nàng biến mất.
Nàng lảo đảo đi tới trước một lò sưởi nhỏ trong lều, nặng nhọc ngồi xuống tấm nệm, khó khăn rút đôi bàn chân sưng tấy ra khỏi đôi ủng đóng lớp vỏ băng. Lúc này nàng mới phát hiện tất chân ẩm ướt đã đông cứng dính chặt vào da chân, khẽ kéo một cái là đau nhói như xé da.
Nàng không dám mạnh tay cởi tất, định hơ chân sát lò lửa để làm tan băng. Đúng lúc đó, người phụ nữ khỏe mạnh đi cùng nàng suốt dọc đường bưng nước nóng đi vào. Thấy vậy, bà ta vội xua tay, bước nhanh tới dời đôi chân nàng ra xa khỏi lửa.
Người phụ nữ dường như đã dự liệu được tình trạng chân của nàng. Bà ta ngồi xuống bên cạnh, đặt một miếng da lông thú cạnh lửa hơ cho ấm sực rồi bọc lấy đôi chân nàng. Ủ một lát như vậy cho băng tan, bà ta mới giúp nàng cởi tất ướt, sau đó nhẹ nhàng xoa bóp chân nàng qua lớp da thú.
Dần dần, đôi chân vốn tê dại và đau lạnh của Lý Nghê Thường ấm trở lại. Người phụ nữ tiếp tục xoa bóp nhẹ nhàng cho đến khi đôi chân nàng khôi phục sự mềm mại và hồng hào mới nhúng vào nước nóng rửa sạch, lau khô bằng khăn vải. Bà ta lấy ra một hộp cao không rõ là loại gì, tỉ mỉ bôi lên chân nàng, cuối cùng đeo cho nàng một đôi tất sạch.
Sắp xếp xong, bà ta để lại hộp cao rồi đi ra ngoài bưng thức ăn vào.
Húp một bát canh thịt nóng hổi, Lý Nghê Thường cảm thấy mình như cuối cùng cũng sống lại.
Người phụ nữ này do Quận thủ tạm thời phái tới, không thạo tiếng Hán lắm, Lý Nghê Thường chỉ có thể giao tiếp đơn giản hằng ngày, nhưng bà ta chăm sóc nàng rất tận tâm, cơ thể lại cường tráng, thể lực không kém gì đàn ông.
Mấy ngày qua vượt Tuyệt Lĩnh, Bùi Thế Du luôn đi trước theo sát Kim Nô dò đường. Để phòng ngựa trượt chân, hắn hạ lệnh nghiêm cấm cưỡi ngựa, do đó phần lớn quãng đường ngựa chỉ đóng vai trò thồ hàng, người phải đi bộ. Nàng đương nhiên cũng không ngoại lệ. Dù phía trước phía sau có Vĩnh An và Lý Trung Tiết theo sát, nhưng chính người phụ nữ này mới là người luôn kề cận bên nàng, nâng đỡ kịp thời khi nàng cần, giúp nàng thuận lợi đi hết đoạn đường gian nan nhất.
Tuy nhiên, dẫu vậy, sau vài ngày, đến trước khi cắm trại lúc nãy, chân nàng đã đau nhức cứng đờ, chỉ là nàng không muốn gây chuyện, trước mặt mọi người luôn gồng mình chịu đựng, không hề biểu lộ ra mà thôi.
Lý Nghê Thường vốn đã rất cảm kích, huống hồ người phụ nữ này tâm tư tỉ mỉ như sợi tóc, lại nhìn ra chân nàng không ổn mà kịp thời vào giúp. Nếu không có những xử lý vừa rồi, ngày mai chân nàng e là sẽ bị tê cóng nghiêm trọng hơn.
Nàng biết phụ nữ địa phương thích trang sức vàng bạc, nhà giàu không nói, nhà nghèo hễ có tiền dư là phụ nữ thường cũng sẽ bọc một hai chiếc răng vàng bạc.
Nghĩ trong hành trang vẫn còn chút vàng lẻ mang theo, nàng lấy ra định đưa hết cho bà ta.
Người phụ nữ đang thu dọn bát đũa, hiểu ý nàng liền vội vàng từ chối.
– Bà cứ nhận lấy không sao đâu, chỉ là chút lòng thành của cháu thôi, cũng không nhiều. Chặng đường này đa tạ bà, chân cháu cũng đã đỡ hơn nhiều rồi. – Lý Nghê Thường mỉm cười.
Người phụ nữ chắc đã hiểu ý nàng nhưng vẫn xua tay, chỉ vào hộp cao, rồi lại chỉ chỉ ra ngoài lều, nói một tràng dài. Đại ý là làm theo lời dặn của Vĩnh An, bản thân không dám tự nhận tài vật. Nói xong, bà ta cúi người hành lễ rồi lui ra ngoài.
Lý Nghê Thường ngồi lặng trong lều một lát, chợt nhớ ra một chuyện, con Tiểu Kim Xà vẫn còn trên người con hổ lớn, chưa thu hồi lại.
Chuyện này kể ra cũng thật kỳ lạ. Đêm đầu tiên ở Tuyệt Lĩnh, hổ lớn nằm cách lều của nàng không xa. Sáng sớm hôm sau, nàng tỉnh dậy thấy Tiểu Kim Xà biến mất, cuống cuồng tìm một hồi mới thấy nó đang ẩn mình trong vòng lông quanh cổ con hổ.
Hóa ra chắc Tiểu Kim Xà sợ lạnh, nửa đêm chẳng biết thế nào lại tìm đến chỗ hổ lớn, trốn vào lớp lông dày để sưởi ấm; hoặc có lẽ Tiểu Kim Xà cũng giúp Kim Nô hết ngứa ngáy, nên con hổ không hề kháng cự.
Cứ thế, một hổ một rắn từng là đối thủ của nhau dường như đã kết thành một sự ăn ý kỳ lạ. Mấy ngày nay phần lớn thời gian Tiểu Kim Xà đều ở trên người hổ lớn.
Lý Nghê Thường ngồi dậy, đi tới cửa lều, vén một chút rèm nhìn ra ngoài.
Trời đã tối mịt, xung quanh đốt vài đống lửa trại. Sau mấy ngày vất vả lội bộ liên tục, ai nấy đều mệt lử. Sau khi ăn uống no nê một cách qua loa, mọi người đa phần đã đi nghỉ, lúc này chỉ còn vài bóng người tản mác ngồi quanh đống lửa sưởi ấm.
Hắn vẫn chưa nghỉ ngơi, đang một mình ngồi xổm bên dòng suối đóng băng cách đó không xa, trông như đang rửa tay.
Phía sau hắn trên nền tuyết, thân hình to lớn đang nằm của Kim Nô thoắt ẩn thoắt hiện trong đêm. So với việc dựa vào thân nhiệt của nàng để sưởi ấm, lớp lông dày mùa đông của hổ lớn đối với Tiểu Kim Xà có lẽ thoải mái hơn nhiều, nên mấy đêm nay, trừ lúc cho ăn, Tiểu Kim Xà gần như cả đêm đều ở cùng hổ lớn.
Đang lúc Lý Nghê Thường do dự không biết có nên đi thu hồi Tiểu Kim Xà hay không, thì một bóng người sải bước đi về phía này.
Là Vĩnh An đến tìm nàng.
Nàng bước ra ngoài, đứng trước lều.
Vĩnh An nói cho nàng biết, Bùi Thế Du đã phái người đến bộ lạc Xích Ly báo tin rồi, sáng mai chắc sẽ có xe đến đón, sẽ có người dẫn đường đưa nàng về quận trị, đến đó nàng có thể quay về được rồi.
– Đợi Công chúa sáng mai lên đường, lang quân và đệ cũng sẽ đi luôn, không tiễn Công chúa nữa. Công chúa nhớ giữ gìn sức khỏe ạ!
Trong lời nói của Vĩnh An lộ rõ sự bùi ngùi.
Lý Nghê Thường nhất thời không biết nói gì, trong lúc im lặng, bên tai lại vang lên giọng Vĩnh An:
– Công chúa, chân tỷ đã đỡ hơn chút nào chưa? Đoạn đường sau vẫn còn dài, nếu chân lạnh, nhớ trước khi ngủ tự dùng hộp cao bôi, có thể hoạt huyết đỡ mệt. Chân bị tê cóng thì không được hơ lửa ngay đâu, đó là đại kỵ đấy, không khéo sẽ hỏng việc đấy.
Người phụ nữ lúc nãy rõ ràng đã nhắc tới tình trạng của nàng với cậu rồi.
– Tỷ nhớ rồi, chân cũng đã đỡ hơn nhiều. Đa tạ đệ có lòng! – Lý Nghê Thường chân thành cảm ơn.
– Là lang quân nhìn ra chân tỷ có lẽ bị lạnh nên dặn đệ đấy. Công chúa không sao là tốt nhất rồi, cũng xin hãy nghỉ ngơi sớm đi, đệ không làm phiền tỷ nữa.
Vĩnh An hành lễ với nàng rồi đi.
Lý Nghê Thường đứng lặng tại chỗ thêm một lát, cuối cùng hạ quyết tâm đi về phía dòng suối đóng băng.
Kim Nô đang lim dim mắt, thần sắc tỏ ra rất khoan khoái, như đang tận hưởng cảm giác hết ngứa ngáy dưới lớp lông. Nghe thấy tiếng bước chân nhỏ nhẹ của nàng lại gần, nó lập tức cảnh giác dựng tai lên, quay cái đầu hổ to tướng lại, nhận ra là nàng liền lại lười biếng gục đầu lên hai cái chân trước cuộn lại, bất động.
Hắn vẫn đang ngồi xổm bên hố băng bị đập vỡ cạnh dòng suối, cúi người dùng hai tay vốc nước đá lên rửa mặt và cổ. Bỗng nhiên, hắn dường như cảm nhận được điều gì liền dừng lại, quay khuôn mặt ướt sũng ra nhìn phía sau, đứng dậy hướng về phía nàng.
– Chuyện gì không?
Hắn nhấc một cánh tay lên tùy ý lau mặt, lòng bàn tay gạt đi những vệt nước đá, hỏi.
Giọng nói giống như thần sắc của hắn lúc này, khách sáo mà không thiếu sự xa cách, cũng y như thái độ của hắn đối với nàng khi đóng vai trò dẫn đường mấy ngày qua.
Đêm nay tuyết tạnh trời trong, vầng trăng lạnh như ngọc Côn Lôn treo trên đỉnh núi tuyết.
Trong ánh sáng mờ ảo như màn sa, Lý Nghê Thường thấy lông mày và lông mi hắn ướt đẫm, một lớp nước đá chưa lau hết đọng lại trên một bên hàm rõ rệt của hắn, lấp lánh những tia sáng li ti.
– Muội đến thu hồi Chu Dực, tránh để nó nghịch ngợm làm phiền huynh và Kim Nô nghỉ ngơi.
Lý Nghê Thường hơi cụp mắt, nhìn chằm chằm vào nền tuyết dưới chân hắn, đáp.
Hắn quay sang nhìn Kim Nô:
– Nếu nó đồng ý, ta cũng không sao.
– Muội thích làm gì thì làm!
Dừng một chút, hắn bổ sung như vậy. Nói xong, không hề nán lại thêm nửa giây, quay người sải bước định rời đi.
– Muội cảm ơn hộp cao của huynh, còn nữa, lần này dẫn đường đã giúp muội rất nhiều.
Lý Nghê Thường nói với bóng lưng hắn. Thấy bóng dáng hắn dừng lại, nàng lấy hết can đảm nói tiếp:
– Vừa nãy Vĩnh An nói với muội rồi, sáng mai muội có thể lên đường trở về. Lần này được thuận lợi như vậy, đã làm phiền huynh nhiều rồi.
Lý Nghê Thường biết hắn sẽ không chấp nhận lời cảm ơn từ mình, nói nhiều chỉ sợ khiến hắn thêm chán ghét. Nhưng dù hắn nghĩ thế nào, lời cảm ơn nên bày tỏ từ phía nàng vẫn phải nói.
– Công chúa không cần khách sáo làm gì. Lần này muội sở dĩ đến đây rồi bị mắc kẹt, xét cho cùng cũng có liên quan đến ta. Đưa muội về vốn là bổn phận của ta. Muội đi nghỉ đi, sáng mai người của bộ lạc Xích Ly sẽ đến đón muội.
Nói xong, hắn bỏ đi.
Lý Nghê Thường bị bỏ lại bên dòng suối băng. Bóng hình phía trước dần xa rồi biến mất, nàng quay đầu nhìn con hổ lớn.
Dưới lớp lông dày và chặt của nó, nàng lờ mờ thấy Tiểu Kim Xà thò cái đầu nhỏ ra, đang lặng lẽ nhìn nàng.
Nàng do dự một chút, quyết định để nó tiếp tục ở cùng hổ lớn qua đêm, sáng mai trước khi đi sẽ thu lại sau.
Đêm dần sâu, tiếng nổ lách tách nhẹ của đống lửa trại ngoài lều biến mất, bên tai hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng.
Không biết đêm đã trôi qua bao lâu, nàng đang nằm im bỗng mở bừng mắt ra.
Từ xa thấp thoáng truyền lại một hồi tiếng móng ngựa. Tiếng động đó vô cùng gấp gáp, dần dần đến gần, phương hướng dường như đến từ bộ lạc Xích Ly.
Lẽ nào người đón nàng đã đến sớm vậy?
Nàng nhanh chóng bò dậy, khoác áo vội vã chui ra khỏi lều.
Dưới ánh trăng, vài bóng người cưỡi ngựa đã đến gần.
Nàng nhận ra người đi đầu chính là người của bộ lạc Xích Ly từng dẫn đường cho nàng vào trại ngày hôm đó. Đồng hành là một người cưỡi ngựa khác đi cùng, nhìn trang phục dường như đến từ quận trị.
– Tại hạ là sứ giả do Quận thủ phái tới! Không biết Lý Nhị lang quân có ở đây không ạ? Có việc rất gấp!
Người đó không kịp xuống ngựa, thấy doanh trại bên dòng suối liền gọi lớn, trong giọng nói lộ rõ vẻ lo lắng.