Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 145

Mạnh Hạ Lợi dõi theo tâm phúc vội vàng quay về chỗ ở, đứng tại chỗ suy nghĩ một lát rồi thở hắt ra một hơi. Hắn định bước chân trở về, vừa đi được vài bước bỗng nhiên nhận ra bên cạnh có điều bất thường.

Hắn khựng lại, đột ngột quay đầu. Trong bóng tối chập chờn, quả nhiên thấy một bóng đen đang đứng sừng sững ở đó.

– Ai!

 Trong mắt hắn lóe lên một tia sát khí, một tay nắm chặt chuôi đao bên hông, quát khẽ một tiếng rồi sải bước tiến lại gần. Khi nhìn rõ đối phương là ai, phát hiện ra đó chính là người mà lúc này hắn không muốn gặp nhất, mặt hắn biến sắc, ngẩn người ra tại chỗ một lát rồi mới tỉnh táo lại, chậm rãi quỳ xuống đất, cúi đầu nói:

– Ti chức đã đi quá giới hạn, xin Thiếu chủ nhân giáng tội ạ!

Bùi Thế Du tránh khỏi cái lạy của hắn, đứng lui sang một bên. Hắn nén cảm giác căm ghét đang dâng trào trong lòng, lạnh lùng nói: – Là ông ta lệnh cho ngươi làm như vậy đúng không?

Mạnh Hạ Lợi cuống quít phủ nhận, nói tuyệt đối không phải ý của Thiên Vương, hoàn toàn là do hắn tự ý quyết định.

– Gan ngươi không nhỏ, không có chỉ thị mà cũng dám hành sự nhỉ.

– Ti chức…… Ti chức sợ quanh đây vẫn còn kẻ xấu chưa bị quét sạch, nếu lại xảy ra chuyện gì khiến Công chúa có sơ suất, ti chức quay về sẽ không cách nào ăn nói với Thiên Vương…

Mạnh Hạ Lợi trấn tĩnh lại để trả lời.

 Thế nhưng, người đối diện rõ ràng không tin vào lời giải thích này, giọng nói vẫn lạnh tựa băng ngàn năm:

– Ngươi có tin không, nếu là vài năm trước, giờ này ngươi đã không còn mạng để quay về bày tỏ lòng trung thành với chủ tử của ngươi nữa rồi!

Mạnh Hạ Lợi tức khắc nhớ lại chuyện Tạ Ẩn Sơn bị hắn đâm vào cổ năm xưa, đến tận bây giờ vẫn còn nhớ như in. Hắn rùng mình một cái, không dám phát ra tiếng động nào nữa, chỉ dập đầu thật sâu, trán lún vào trong tuyết, người bất động.

– Đứng lên đi! – Bên tai lại truyền đến giọng nói không giấu nổi sự chán ghét. – Ta hỏi ngươi, chuyện ngươi giấu Công chúa là chuyện gì?

Chuyện xảy ra vào lúc Mạnh Hạ Lợi còn nán lại ở quận trị. Ngày hôm đó, hắn nhìn thấy một sứ giả từ Võ Tiết tới, vì đối phương cũng bí mật lẻn vào nên không dám lộ diện, chỉ có thể tìm hắn để dò hỏi tung tích Công chúa, thậm chí còn cố ý giấu giếm lai lịch. Tai mắt mà hắn để lại dùng mọi thủ đoạn mới biết đối phương là do người phụ nữ tên Sắt Sắt kia phái tới. Trưởng công chúa chẳng may rơi vào tay Thôi Trọng Yến, người bên Võ Tiết đang hết sức lo lắng, không còn cách nào khác mới phải phái người đến tìm gặp Công chúa, để bàn bạc đối sách.

Theo góc nhìn của Mạnh Hạ Lợi, dù là chuyện gì cũng không quan trọng bằng chuyện của Thiên Vương. Huống hồ Thôi Trọng Yến kia mục đích khả nghi, đoán chắc hắn ta không dám thật sự lấy mạng Trưởng công chúa. Phía bọn họ khó khăn lắm mới đưa được Công chúa tới đây, sao có thể vì sự cố này mà cắt đứt giữa chừng.

Hắn có được địa vị ngày hôm nay, đương nhiên cũng không phải hạng vừa.

Theo cách hành sự thường ngày, sau khi biết tin, hắn vốn định giết người diệt khẩu, coi như không có chuyện này, còn sống chết của người bên Võ Tiết thì cứ mặc kệ. Thế nhưng trước khi ra tay, chung quy hắn vẫn cân nhắc đến quan hệ giữa Trưởng công chúa và Công chúa, ngộ nhỡ nếu thật sự xảy ra chuyện lớn, hắn làm việc quá tuyệt tình, khiến Công chúa giận lây sang chủ thượng thì không hay.

Suy đi tính lại, hắn đổi ý trấn an sứ giả, nói mình sẽ nghĩ cách truyền tin tới chỗ Công chúa, bảo người nọ ẩn náu kiên nhẫn chờ đợi. Thực chất hắn định đi bước nào hay bước nấy, cứ trì hoãn đã, không ngờ lúc nãy nói chuyện với thuộc hạ lại lọt hết vào tai Bùi Thế Du.

Lúc này dù có phủ nhận cũng đã muộn. Hắn chỉ đành thành thật khai hết ra. Thấy Bùi Thế Du nghe xong liền nhíu chặt mày, hắn lại thấp thỏm nói:

– Chuyện này quả thực là lỗi của ti chức, ti chức đã tự ý chủ trương. Có nên nói cho Công chúa biết hay không, hoàn toàn do lang quân định đoạt.

Vừa dứt lời, hắn thấp thỏm chờ đợi một lát, cuối cùng cũng nghe thấy Bùi Thế Du mở miệng. Thế nhưng, đó lại không phải câu trả lời mà hắn tưởng tượng.

– Lần này ông ta trăm phương nghìn kế, thậm chí không tiếc dùng khổ nhục kế ép buộc Công chúa Lý gia tới đây, rốt cuộc là có ý đồ gì?

Mạnh Hạ Lợi ngẩn ra, không ngờ hắn đột nhiên đổi chủ đề, hỏi đến chuyện này. Hắn ngẩng mắt lên, thấy đôi mắt Bùi Thế Du lạnh lẽo nhìn mình, nhất thời tim đập loạn nhịp, còn căng thẳng hơn cả khi nãy.

– Nói!

Mạnh Hạ Lợi còn đang bối rối nghĩ cách đối phó, bên tai đã vang lên tiếng quát hỏi đanh thép. Trán hắn bắt đầu rịn mồ hôi.

Thấy Mạnh Hạ Lợi vẫn đứng im, rõ ràng vẫn không muốn khai báo trung thực, Bùi Thế Du giận dữ, giật phắt thanh bội đao bên hông ra. Trong nháy mắt, lưỡi đao sáng như tuyết lạnh lẽo đã kề sát cổ hắn.

– Ngươi có nói hay không? Trước đây cấp trên của ngươi gặp may, lẽ nào ngươi cũng muốn đánh cược vận may của mình?

Mạnh Hạ Lợi rùng mình, biết hắn không hề hù dọa.

Thời gian mấy năm dường như không hề làm vơi bớt lòng căm thù của hắn đối với Thiên Vương.

Thực tế, lần này Thiên Vương tốn công sức lớn như vậy để ép Công chúa Lý gia tới đây, ý đồ thực sự là gì, đừng nói là hắn, ngay cả Chu Cửu e là cũng không dám khẳng định là biết rõ. Nhưng dù sao cũng là tâm phúc bên cạnh Thiên Vương, ít nhiều hắn cũng có suy đoán của riêng mình.

Sao hắn dám nói rằng, hắn nghi ngờ Thiên Vương hy vọng Bùi Thế Du và Công chúa gương vỡ lại lành, nên mới cưỡng ép đưa người tới đây gặp hắn để tạo cơ hội nối lại tình xưa. Bởi lẽ, với tình cảnh hiện tại của Thiên Vương, ông ta rất cần một người có thể kế thừa đại nghiệp. Nếu Thiếu chủ nhân đã định sẵn không thể quay về bên cạnh ông ta, ông ta tự nhiên cần có một dự tính khác.

Đây hẳn cũng là lý do vì sao sau nhiều năm, Thiên Vương lại một lần nữa đặt tầm ngắm lên người Công chúa Lý gia.

Dĩ nhiên, đây càng là lý do khiến Mạnh Hạ Lợi trước đó tự chủ trương ngăn sứ giả. Suy cho cùng, trên đời này hiện nay còn chuyện gì quan trọng hơn việc Thiên Vương có được một người kế vị hợp ý?

Chỉ là phận thuộc hạ, hắn sao dám vì giữ mạng mà tiết lộ kế hoạch của Thiên Vương do mình suy đoán ra cho thiếu chủ biết?

Chưa kể, nếu như Công chúa Lý thị và Thiên Vương trước đó đã đạt được thỏa thuận riêng, hiện tại cũng đang hành động lắt léo để đạt được mục đích đó, nếu hắn nói ra, với tính khí của vị Thiếu chủ nhân trước mặt, làm sao có thể dung thứ cho chuyện như này?

Đối diện với đôi mắt đầy nộ khí kia, hắn bị ép phải quỳ xuống lần nữa, chỉ nói:

– Khẩn cầu lang quân tha mạng, ti chức thực sự không biết.

Cơn giận trong mắt Bùi Thế Du càng sâu, hắn hạ thấp cổ tay, gằn từng chữ:

– Là ngươi tự tìm cái chết—

Mạnh Hạ Lợi cảm thấy một cơn đau nhói truyền đến từ cổ, ngay sau đó, một dòng máu nóng men theo cổ áo chảy xuống, nhanh chóng làm ướt đẫm áo trong. Mặt hắn trắng bệch, nhắm nghiền mắt, chỉ đợi chịu chết.

– Dừng tay!

Đúng lúc này, một tiếng quát ngăn cản trong trẻo của một cô gái bỗng lọt vào tai. Hắn mở mắt ra, thấy một bóng người từ hướng đài phong hỏa vội vàng chạy tới.

Lại chính là Công chúa Lý gia tới!

– Huynh tha cho hắn ta đi! – Lý Nghê Thường nói.

Thấy sắc mặt Bùi Thế Du càng lúc càng khó coi, cũng không hề lay chuyển, nàng bước tới, chậm rãi dời thanh đao khỏi vai Mạnh Hạ Lợi.

– Hắn ta không tiện nói, để muội nói cho huynh biết là được, cũng chẳng phải chuyện gì to tát cả.

 Nàng đón lấy hai luồng nhìn âm trầm của hắn đang chuyển sang mặt mình.

– Thiên Vương lần này gặp muội, vốn là muốn cân nhắc cho hậu duệ của ông ấy. Nhưng huynh yên tâm, lúc đó muội đã từ chối, ông ta cũng không ép buộc gì nữa, chỉ yêu cầu muội mang chuỷ thủ tới là được. Chuyện này trước đây muội cũng đã nói với huynh rồi, câu nào cũng là thật, không có nửa lời gian dối.

Bùi Thế Du ngỡ ngàng, trong đầu bất giác lại hiện lên cảnh tượng đối thoại với nàng trong chòi canh ngày hôm đó. Lúc đó hắn đã có một cảm giác mãnh liệt, rằng nàng dường như đã che giấu điều gì đó.

Lúc này giống như được khai sáng. Thì ra là thế. Người kia ép nàng tới đây gặp hắn trong thời tiết thế này, khả năng lớn là sẽ gặp bão tuyết chặn đường. Nếu nàng bị buộc phải ở lại, hai người sẽ phải sớm tối ở cạnh nhau, vậy thì toan tính của Thiên Vương kia dường như đã có khả năng thực hiện một cách thuận chèo mát mái…

Hắn siết chặt nắm đấm đến mức khớp xương trắng bệch, trên mặt hiện lên sự hổ thẹn và phẫn nộ tột độ, rồi dần dần đỏ rực lên.

Mạnh Hạ Lợi tận mắt nhìn thấy gân xanh trên trán hắn nổi lên chằng chịt, biết hắn đã phẫn nộ đến cực điểm, trong lúc cấp bách lại dập đầu cầu xin:

– Thiếu chủ nhân xin hãy bớt giận! Thiên Vương làm vậy quả thực là tình thế bắt buộc. Những kẻ đến lần này, mười phần thì có đến tám chín phần là có liên quan đến phe cánh của Thái bảo. Thái bảo phạm tội, Thiên Vương nể tình tông thân nên đã đưa hắn ta về nguyên quán để canh giữ, bọn họ hẳn cho rằng, chỉ cần âm thầm trừ khử Thiếu chủ, sớm muộn cũng có thể đón Thái bảo trở lại. Thiên Vương đã kinh qua vô số chiến trận lớn nhỏ, thương tích tích tụ trong người chồng chất, Năm đó lại trúng một kiếm của Thiếu chủ xuyên thấu ngực phổi, đến nay mỗi khi mưa dầm, cơn ho vẫn không dứt. Bên cạnh Thiên Vương bây giờ thực sự không còn ai có thể dựa vào, mọi kỳ vọng đều đặt cả vào Thiếu chủ, khẩn cầu Thiếu chủ lượng thứ cho—

– Cút!

Bùi Thế Du rít qua kẽ răng, nắm đấm siết lại phát ra tiếng kêu răng rắc.

Mạnh Hạ Lợi im bặt, hoảng sợ nhìn sang Lý Nghê Thường, biết nàng đang ra hiệu bảo mình rời đi, không dám phát ra tiếng nào nữa, đành phải lồm cồm bò dậy.

– Ngươi nghe cho kỹ đây, ta giữ lại mạng ngươi, sau khi trở về, ngươi hãy truyền lại lời của ta cho ông ta, không thiếu một chữ!

 Ngay lúc này, Bùi Thế Du đột ngột lên tiếng lần nữa.

– Bảo ông ta đừng phí tâm vô ích nữa, càng đừng tưởng có thể dùng bất cứ ai để khống chế ta!

– Trước đây ta không giết ông ta, đã là sự cảm thông lớn nhất dành cho ông ta rồi!

Nói xong, “keng” một tiếng, thanh đao dính máu đã bị ném trả lại dưới chân Mạnh Hạ Lợi.

Lòng Mạnh Hạ Lợi hoàn toàn nguội lạnh, tuyệt vọng vô cùng, chỉ có thể nghẹn ngào nói:

– Đa tạ thiếu chủ đã nương tay ạ. – Hắn nhặt đao lên, lảo đảo rời đi.

Dưới màn đêm tăm tối, bóng lưng của Bùi Thế Du sừng sững như cột trụ, Lý Nghê Thường cũng đứng lặng không nói lời nào, chỉ còn gió lạnh nơi biên cương thổi qua bên người hai người vù vù.

Lời hắn vừa nói rất nặng, cực kỳ nặng. Trong lời đó, “bất cứ ai” là ai, Lý Nghê Thường hiểu rõ hơn ai hết.

Nàng hồi lâu cũng bình phục tâm trạng, nhìn bóng lưng phía trước, khẽ nói tiếp:

– Muội không cố ý tới đây nghe trộm đâu, là vừa rồi muội định ra ngoài để muốn hỏi huynh thêm xem chuyện ngày mai huynh có gì bất tiện không? Nếu có thì huynh cứ nói với muội.

Hắn đứng im thêm một lát, rồi mới quay về phía nàng, nói:

– Muội không cần đến đó ở nữa đâu!

– Vâng ạ.

Lý Nghê Thường không hề chớp mắt, lập tức đáp lời, giọng điệu cực kỳ ôn hòa.

– Vậy muội không làm phiền nữa.

Nàng nói xong, cũng không ở lại thêm, hành lễ với hắn, rủ đôi hàng mi dài, hơi cúi đầu bước chân định quay người trở về. Bên tai lại vang lên giọng nói của hắn:

– Ngày mai nếu muội muốn về, ta sẽ đưa muội ra ngoài!

Lý Nghê Thường ngẩn ra, ngước mắt nhìn hắn.

– Muội tự đi mà hỏi tên Mạnh Hạ Lợi kia đi!

Hắn lạnh lùng nói xong, không nói gì thêm nữa, tập trung tinh thần như đang lắng nghe một âm thanh nào đó từ cánh đồng hoang, rồi nhanh chóng bỏ mặc nàng mà rời đi.

Lý Nghê Thường thẫn thờ nhìn bóng lưng hắn, nhíu mày suy nghĩ một lát mà không tìm được lời giải, liền quay người đi tìm Mạnh Hạ Lợi.

Mạnh Hạ Lợi vẫn chưa đi xa, vết thương ở cổ cũng chẳng màng, hắn đứng đợi bên cạnh đài phong hỏa. Thấy Lý Nghê Thường trở lại, hắn vội vàng bước ra bái lạy cảm tạ ơn cứu mạng vừa rồi. Nghe Lý Nghê Thường hỏi chuyện, lúc này hắn sao còn dám giấu giếm, hổ thẹn nói ra sự thật, lại biết mình đuối lý nên dập đầu xin tha thứ.

Lý Nghê Thường bấy giờ mới hiểu được ý nghĩa câu nói vừa rồi của Bùi Thế Du.

Từ sau khi quay về đây, ngoại trừ những lúc cần thiết mới ra khỏi phòng, mấy ngày nay nàng sớm tối đều đóng cửa không ra ngoài, đến đồ ăn cũng là do người hầu gái đưa vào. Ngoài việc tranh thủ nghỉ ngơi, giảm bớt sự mệt mỏi rã rời sau quãng đường dài vừa qua, nàng quả thực cũng thấy rất bất tiện. Cho nên khi chiều tối Vĩnh An tìm tới nói chuyện chuyển tới chòi canh, nàng cân nhắc một hồi, thấy không có lý do gì để từ chối nên mới gật đầu.

Bình Luận (0)
Comment