Bùi Thế Du không ngờ rằng thiếu niên này lại có cùng suy nghĩ với mình.
Lý Nghê Thường cũng giật mình, rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại sau cú sốc mà thiếu niên này mang tới.
Hắn nén lại một tia cảm giác khó tả đang trỗi dậy trong lòng, cất tiếng nhắc nhở:
– Muội cứ theo cách của cậu ta, lên trước đi!
– Nhanh lên! Công chúa lên trước đi, không cần lo cho đệ, đệ có thể tự lên được! – Lý Trung Tiết cũng ngoảnh đầu thúc giục nàng.
Lý Nghê Thường chỉ đành bước tới sau lưng cậu ta, cẩn thận giẫm lên vai cậu ta.
Thiếu niên kêu nàng bám chắc hai tay vào vách băng, bản thân cậu ta từ từ đứng dậy, như một bệ đá nhỏ, vững vàng nâng bổng cả người nàng lên cao.
Có thêm chiều cao của một người, chiều dài sợi dây quả nhiên vừa đủ.
Lý Nghê Thường làm theo chỉ dẫn, tròng sợi dây thòng lọng vào eo, sau khi đảm bảo đã cố định chắc chắn, những người phía trên cùng lúc phát lực, kéo nàng lên một cách thuận lợi.
Khi tiếp đất, Vĩnh An xông tới đỡ chặt lấy nàng.
Nàng đứng vững thân mình, cúi đầu cởi nút thắt dây ở eo. Nút thắt này là loại nút thắt sống đặc biệt thường dùng trong hành quân để chống tuột, khi chịu lực sẽ thắt lại thành một nút chết cực chặt. Thể lực của nàng gần như đã cạn kiệt, sau khi lên được trên, ngay cả đầu ngón tay cũng run nhẹ, nhất thời không sao cởi ra được.
Bỗng nhiên, một bàn tay mang ngón giả lặng lẽ vươn tới trước mặt nàng, bắt đầu cởi dây giúp nàng.
Nàng khựng lại, lặng lẽ ngước mắt lên, thấy hắn rủ mi mắt, ánh nhìn đặt trên nút thắt, thần sắc chuyên chú. Chỉ trong thoáng chốc, hắn đã tháo xong nút dây bên hông nàng, dặn Vĩnh An đỡ nàng lên ngựa, còn mình cùng thuộc hạ của Lý Trung Tiết một lần nữa thả dây xuống.
Lý Trung Tiết chạy đà vài bước bên vách băng, tung người nhảy cao lên, vươn tay chộp lấy sợi dây treo trên đỉnh đầu rồi cũng được kéo lên.
Lúc này trời đất tối tăm mù mịt, gió tuyết càng lúc càng dữ dội. Người đã thoát hiểm, mọi người nhanh chóng mặc lại y phục của mình, không chậm trễ thêm giây nào mà lập tức lên đường trở về.
Bùi Thế Du đi trước dẫn đường phá gió mở lối, Vĩnh An và Lý Trung Tiết cưỡi ngựa đi hai bên trái phải, hộ tống chặt chẽ Lý Nghê Thường ở giữa. Đi được một đoạn đường, họ gặp được toán người nghe tin chạy đến tiếp ứng.
Ngoài vài lão binh của đài phong hỏa, Thủ bị Bạch Lang Câu là Quách Dụ và nhóm Mạnh Hạ Lợi vốn bị giữ lại ở quận trị cũng có mặt trong đội ngũ.
Hóa ra mười mấy ngày trước, Quận thủ nhận được tin báo, có vài toán người không rõ danh tính nghi ngờ đã lẻn vào trong địa giới.
Dọc theo đường chính Tây Châu có đặt các trạm gác, nhưng ngoài đường chính ra, đất rộng người thưa, không thể chỗ nào cũng lập phòng tuyến. Những kẻ có lòng riêng muốn tránh các trạm gác để lẻn vào không phải chuyện không làm được, lại đúng mùa tuyết rơi, dấu vết bị tuyết vùi lấp nên nhân viên nhất thời khó bắt giữ.
Quận thủ đương nhiên biết “Lý Nhị” là ai. Sau khi biết chuyện, ông liên tưởng đến cô gái trẻ đến trước đó là đi tìm hắn, sợ ngộ nhỡ có liên quan nhân quả, để phòng bất trắc, ông mới đồng ý theo yêu cầu của Mạnh Hạ Lợi, cho phép hắn dẫn người tới, đồng thời truyền lệnh cho Thủ bị Quách Dụ phối hợp và giám sát.
Mạnh Hạ Lợi hôm nay mới tới đài phong hỏa, đúng lúc nhận được tin về vụ chặn đường, lòng nóng như lửa đốt chạy đến. Lúc này cuối cùng cũng gặp mặt, thấy cả Bùi Thế Du và Lý Nghê Thường đều bình an vô sự mới hoàn toàn nhẹ lòng.
Cả đoàn người hội hợp, trong đêm đó cuối cùng cũng về tới đài phong hỏa trước khi trận bão tuyết thực sự ập đến.
Nơi hẻo lánh hoang vu này chưa bao giờ náo nhiệt như lúc này, một lúc tràn vào hai ba chục người. Vấn đề ăn uống tạm thời không phải chuyện quá lớn, ngoài lương thực dự trữ, khi mọi người ra ngoài đều mang theo lương khô đủ dùng trong ít nhất nửa tháng.
Vấn đề lớn nhất là chỗ ở.
Nơi này tổng cộng chỉ có vài gian phòng, mà gian nào cũng không lớn. Căn phòng tương đối yên tĩnh nhất đương nhiên dành cho Lý Nghê Thường và người hầu gái của nàng, những người còn lại đều chen chúc bên nhau qua đêm.
Trận bão tuyết kéo dài ba ngày ba đêm, đến ngày thứ tư mới cuối cùng dừng lại. Thế nhưng ngay sau đó, một tin xấu hơn lại ập đến, con đường ra ngoài đã bị băng tuyết phong tỏa hoàn toàn.
Chuyện này vốn cũng không phải bất ngờ. Tuyết đóng đường là chuyện năm nào cũng xảy ra, chỉ là thời gian dài ngắn khác nhau, lần dài nhất những năm gần đây phong tỏa tới ba tháng trời.
Quách Dụ dẫn người ra ngoài dò đường, sẩm tối quay về bảo rằng con đường thông tới Bạch Lang Câu đã bị tuyết vùi lấp hoàn toàn, với nhân lực của họ, sớm nhất cũng phải mất cả tháng mới miễn cưỡng mở ra được một lối đi.
Tất cả chen chúc ở đây, đàn ông thì không sao, nhưng đối với một cô gái trẻ như Lý Nghê Thường thì có chút bất tiện.
Những đêm bão tuyết vừa qua, Vĩnh An cùng hơn mười đàn ông chen chúc trên nền đất qua đêm. Ngày hôm nay khi trời sắp tối, cậu vừa đấm cái lưng đau nhức vì nằm quá chật chội vừa lặng lẽ mời Bùi Thế Du đến một nơi không người, đề nghị tốt nhất nên đưa Công chúa về chòi canh của hắn để tá túc.
– Đệ chen chúc một chút không sao, chỉ sợ chỗ Công chúa quá bất tiện thôi. Người ra kẻ vào đã đành, đến đêm ngay cả tiếng người bên cạnh trở mình cũng nghe rõ mồn một…
Cậu dò xét thần sắc của Bùi Thế Du, cẩn thận nói.
Vĩnh An không hề nói quá, Bùi Thế Du cũng hiểu rõ, chỉ cần đêm xuống, tiếng ngáy, tiếng nghiến răng, tiếng nói mê của đàn ông khi ngủ say, thậm chí cả tiếng mở cửa ra ngoài đi vệ sinh đều lọt vào tai rất rõ.
Nơi này không có phụ nữ, ngay cả nơi để đi vệ sinh tắm rửa cũng không. Dẫu Vĩnh An đã tỉ mỉ chọn một nơi thích hợp gần đó, dựng tạm một chiếc lều nhỏ cho nàng dùng, nhưng người đông mắt tạp, bắt nàng ở lẫn lộn như vậy ít nhất một tháng quả thực bất tiện.
Hắn ngoái đầu nhìn thoáng qua cánh cửa phòng đang đóng chặt cách đó không xa.
Mấy ngày nay đừng nói là đêm xuống, ngay cả ban ngày cũng hiếm khi thấy nàng lộ diện. Ngoài những lúc cần thiết phải ra ngoài, từ sáng đến tối nàng gần như chỉ giam mình trong phòng.
– Đệ đi hỏi một tiếng đi. Nếu cô ấy đồng ý, ta không sao. – Hắn đáp.
Vĩnh An mừng rỡ gật đầu, vừa quay đi định bước tới thì bỗng như nghĩ ra điều gì, lại dừng bước ngoảnh đầu nhìn sau lưng, xác định gần đó không có ai mới hạ thấp giọng:
– Thiếu chủ à, đệ dám đánh cược với huynh, cái thằng nhóc Võ Tiết kia mà biết chuyện thì nhất định cũng đòi đi theo cho xem.
Cậu và Lý Trung Tiết tuy tuổi tác tương đương nhưng chẳng ưa gì nhau. Mấy ngày ở đây, ngoại trừ những lúc cần trao đổi, hai người gần như không nói chuyện, dẫu có gặp cũng là nhìn nhau trừng trừng rồi lướt qua.
– Ngày đó nếu đệ sớm nghĩ ra chiêu đó thì đệ cũng nhảy xuống cứu Công chúa rồi, còn đến lượt hắn ta thể hiện hay sao? Chuyện đó thì thôi đi, nhưng hắn ta đề phòng đệ như phòng giặc ấy. Suốt hai ngày liền đệ bảo để đệ canh đêm cho Công chúa, bảo hắn ta đi nghỉ ngơi một lát mà hắn ta nhất quyết không đi, cứ nói cái gì mà bảo vệ Công chúa là trách nhiệm của hắn. Hắn ta làm thế là ý gì chứ?
Vĩnh An vốn đã đoán được lai lịch của Lý Trung Tiết rồi. Nói đi cũng phải nói lại, lời của đối phương cũng chẳng có gì sai, nhưng nhắc đến chuyện này cậu lại thấy bực mình trong lòng.
– Đệ chắc chắn là phải đi cùng rồi, nhưng chỗ đó vốn không rộng, nếu hắn ta cũng đi thì sao chứa nổi ngần ấy người, Thiếu chủ thấy đúng không? Còn nữa! Công chúa không hiểu sao lại đặc biệt khoan dung với thằng nhóc đó. Hắn ta tự tiện một mình đi theo từ Võ Tiết tới tận đây, hành vi như vậy mà đệ thấy Công chúa cũng chẳng trách mắng lấy nửa lời!
Cậu đang trút bầu tâm sự ấm ức nén nhịn mấy ngày nay thì bỗng nhận ra ánh mắt của Bùi Thế Du không nhìn mình mà lại đặt trên đỉnh đầu mình. Cậu nhìn theo hướng đó, thấy Lý Trung Tiết đang đứng ngay trên đỉnh đài phong hỏa. Chắc khi nãy hắn ta đang nằm, bị lỗ khói che khuất nên không để ý, lúc này hắn ta đã đứng dậy, đang từ trên cao nhìn xuống cậu đầy vẻ soi mói.
Vĩnh An sững sờ.
Lý Trung Tiết nhảy từ đỉnh đài xuống đất, cười lạnh:
– Nói đi, ngươi cứ nói tiếp đi! Công chúa là chủ thượng của người Võ Tiết chúng ta, ta thực hiện trách nhiệm bảo vệ tỷ ấy, có gì sai nào? Huống hồ, dẫu không bàn chuyện đó, tỷ ấy họ Lý, ngươi họ Bùi, dám hỏi ngươi là gì của Công chúa mà ngươi làm được còn ta thì không?
Mấy chuyện khác thì không sao, nhưng câu cuối cùng của hắn ta khiến Vĩnh An nghẹn họng, không thốt được lời nào, mặt đỏ bừng lên, chỉ biết liên tục nhìn Bùi Thế Du cầu cứu.
– Đệ đi trước đi, chuyện này cứ hỏi ý của Công chúa đã.
Biểu cảm Bùi Thế Du vẫn như cũ, không thấy dao động gì nhiều, chỉ mở lời đuổi cậu đi.
Vĩnh An chỉ đành hậm hực rời đi.
Bùi Thế Du nói với thiếu niên:
– Ta thay cậu ấy xin lỗi ngươi, mong ngươi đừng trách.
Nói xong, hắn gật đầu với thiếu niên định quay người rời đi thì nghe thấy tiếng nói phía sau:
– Bất kể Công chúa đi đâu, ta nhất định cũng phải ở bên cạnh tỷ ấy!
Bùi Thế Du dừng bước, liếc nhìn cậu ta một cái. Thiếu niên không hề lùi bước, dùng ánh mắt mang vài phần khiêu khích nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt sáng rực.
Bùi Thế Du cũng không đáp. Trên mặt thiếu niên từ từ hiện lên một vẻ kỳ lạ.
– Nếu ta không đoán sai, Lý Nhị chắc phải là Bùi Nhị Hà Đông rồi.
Cậu ta đột ngột nói.
– Ngày hôm đó vừa thấy ngươi, ta đã đoán là ngươi rồi. Công chúa vượt vạn dặm tới đây là để gặp ngươi. Tuy ta không biết mục đích của tỷ ấy là gì, nhưng ta biết tỷ ấy bị Thiên Vương kia ép buộc, mà mối quan hệ của ông ta với Bùi Nhị Hà Đông thì thiên hạ ai mà không biết? Ngươi không phải Bùi Nhị thì là ai?
– Ngươi nghe cho kỹ đây!
Giọng điệu thiếu niên trở nên kích động:
– Ta không cần biết trước đây ngươi và Công chúa thế nào, giờ tỷ ấy và ngươi đã chẳng còn quan hệ gì nữa. Tỷ ấy hiện tại là chủ thượng của người Võ Tiết ta, tỷ ấy đi đâu ta nhất định phải đi theo đó, ai cũng đừng hòng ngăn cản!
Cậu ta bỏ mặc Bùi Thế Du ở đó, sải bước rời đi.
Bùi Thế Du đứng yên tại chỗ, nhìn bóng lưng Lý Trung Tiết xa dần. Đúng lúc này, Vĩnh An vội vàng quay lại, nói Công chúa đã đồng ý rồi.
Bùi Thế Du thu ánh mắt về, gật đầu, dặn cậu đi chuẩn bị, sáng sớm mai khởi hành.
Lý Nghê Thường cũng không do dự lâu đã đồng ý với đề nghị của Vĩnh An. Mọi sự bất tiện chỉ là phụ, điểm quan trọng nhất là chỗ ở tại đây quá hạn chế, nếu nàng cứ ở lại thì một mình chiếm mất căn phòng lớn nhất. Vài ngày thì không sao, nhưng theo cách nói trước đó thì ít nhất phải mất một tháng.
Nếu hắn đã thông qua miệng Vĩnh An để bày tỏ thái độ, nếu nàng từ chối thì lại không hay, chuyển đến đó vừa thuận tiện cho mình, cũng là tạo thuận tiện cho mọi người.
Chuyện được quyết định như vậy, hôm sau lên đường.
Màn đêm buông xuống, Bùi Thế Du vẫn như mấy đêm trước, ngủ cùng phòng với đám Quách Dụ. Quách Dụ chắc hẳn đã nghe được điều gì đó từ miệng Tần Lão Lục, trước mặt hắn tuy không gọi thẳng nhưng mở miệng đóng miệng đã không còn gọi Lý Nhị như trước mà đổi thành “lang quân”, lúc ngủ còn khăng khăng nhường chỗ tốt nhất cho hắn. Nếu hắn mà không nằm thì những người khác cũng đứng đó không chịu ngủ. Không chỉ bọn họ gò bó, mà Bùi Thế Du cũng thấy rất bất tiện.
Đêm dần sâu, nhóm Quách Dụ không có việc gì nên đã ngủ say.
Mấy đêm nay, vài lần Bùi Thế Du nghe thấy tiếng hổ gầm xa xăm giữa tiếng gió tuyết gào thét, đoán rằng Kim Nô chắc hẳn đã bám theo hắn tới vùng này, ẩn nấp gần đây. Vào giữa đông giá rét, lông của nó càng thêm dày, không sợ lạnh giá, bản năng cũng sẽ giúp nó tìm được hang tuyết thích hợp để tránh bão. Về điểm này, hắn cũng không lo lắng.
Hắn chỉ lo lắng là Kim Nô sau khi được thả về rừng, hai năm nay dã tính dần lộ rõ, ngày mai hắn đi chòi canh, nhỡ đâu con hổ lớn tưởng hắn vẫn ở đây mà mạo muội lộ diện, gây ra sự hoảng loạn không đáng có hay thương vong thì không tốt.
Hắn đứng dậy khoác áo, rón rén bước ra ngoài, đi tới gần đài phong hỏa nhìn quanh.
Tuy đường đi bị chặn, nhưng sau khi bão tuyết dừng, nghĩ đến việc nàng cũng ở đây, để đề phòng sự cố như mấy ngày trước xảy ra lần nữa, việc tuần đêm vẫn tiếp tục.
Mạnh Hạ Lợi chịu trách nhiệm trực đêm nay không có ở đây, có lẽ đã đi tuần chỗ xa.
Tuy rằng xuất phát từ lý do nào đó, hắn không thích gặp kẻ này, nhưng cũng không muốn hắn ta đụng độ Kim Nô mà xảy ra chuyện. Bùi Thế Du nhìn ra xa, cuối cùng thấy lờ mờ hai bóng người đứng ở cánh đồng hoang phía trước, chắc hẳn là Mạnh Hạ Lợi, nên bước tới.
Hai người đó chính là Mạnh Hạ Lợi và một tên tâm phúc của hắn. Lúc này hắn đang dặn dò tâm phúc chuyện Lý Nghê Thường ngày mai đi đến chòi canh. Bùi Thế Du không cho hắn đi cùng, chỉ bảo hắn ở lại đây. Hắn thấp giọng dặn tâm phúc, ngày mai dẫn một người lanh lợi bí mật đi theo, tìm nơi ở thích hợp gần đó để tá túc, có chuyện gì thì báo cáo ngay cho hắn.
Tên tâm phúc ban đầu ngẩn ra, sau đó phản ứng lại, vâng dạ.
– Áo ấm và đồ ăn mang theo nhiều một chút. Còn nữa, nhất định phải cẩn thận, tuyệt đối đừng để Thiếu chủ nhân phát hiện!
Tâm phúc lại vâng lệnh.
Mạnh Hạ Lợi dặn dò thêm vài câu tỉ mỉ rồi bảo gã đi về ngủ.
– Chỗ ta không sao rồi, đêm nay không cần ngươi, ta sẽ trực đêm, ngươi dưỡng sức cho tốt để làm việc cho ta là được!
Tên tâm phúc cảm kích cảm ơn, đang định đi thì như sực nhớ ra điều gì, do dự một chút rồi thấp giọng hỏi:
– Đường sá bị chặn, nhỡ đâu người mang tin tức của Võ Tiết chờ mãi không thấy tin gì mà gây ra chuyện, sau này truyền đến tai Công chúa thì phải làm sao?
Mạnh Hạ Lợi không vui nói:
– Trước khi đi ta đã để người trông chừng rồi, chuyện này không cần ngươi hỏi nhiều, ta tự có tính toán, ngươi cứ làm theo lời ta dặn là được!
– Vâng ạ, thuộc hạ lỡ lời. Tướng quân anh minh, đã có phòng bị từ trước, thuộc hạ xin phép cáo lui.