Mới đi được vài dặm, chuyện hắn lo lắng cuối cùng đã thực sự xảy ra.
Một người đi theo Vĩnh An xuất hiện trong tầm mắt hắn, hắn ta đang cưỡi ngựa phi nhanh về phía này, vừa thấy bóng dáng hắn xuyên qua màn tuyết liền ra sức vẫy tay:
– Thiếu chủ ơi! Thiếu chủ ơi! Không xong rồi! Xảy ra chuyện rồi—
Gió lạnh ùa vào miệng khiến hắn ta ho sặc sụa, ngã nhào từ lưng ngựa xuống đất.
– Là có kẻ chặn đánh cô ấy đúng không? – Bùi Thế Du phi nước đại đến gần, xách ngược hắn ta từ đống tuyết lên.
Tùy tùng thở hổn hển, xác nhận là đúng, nói rằng sau khi xuất phát từ sáng sớm, đi được nửa đường thì bất ngờ có một toán người lạ mặt mai phục xông ra.
Đoàn bọn họ cộng cả Tần Lão Lục mới chỉ có năm sáu người, không địch lại số đông. Trong lúc cấp bách, Vĩnh An hộ tống nữ quý nhân tháo chạy vào hoang dã để cắt đuôi kẻ bám theo, còn bọn họ dưới sự dẫn dắt của Tần Lão Lục đã lợi dụng địa hình để liều chết ngăn cản số người còn lại, hắn ta thì chạy về báo tin.
– Ngay phía trước cách đây vài dặm thôi ạ!
– Mau dẫn đường! – Bùi Thế Du biến sắc, lập tức thúc ngựa tiến lên.
Vết máu trên tuyết ngày càng đậm, mặt đất đầy rẫy những dấu chân và móng ngựa hỗn loạn, vài thi thể nằm la liệt ngang dọc.
Tần Lão Lục và những người bị thương khác đang ngồi trên tuyết bên lề đường, thấy Bùi Thế Du đuổi tới liền gọi lớn. Lão chống chân bị thương, tập tễnh bước về phía hắn.
Bùi Thế Du bước nhanh tới đỡ lấy lão, ánh mắt đảo quanh một vòng:
– Các người sao rồi?
Sau đêm qua, Tần Lão Lục đoán lai lịch của hắn không tầm thường nên không dám tùy tiện như trước, vội nói:
– Chúng tôi vẫn ổn, chưa chết được, lang quân yên tâm!
Bùi Thế Du cố nén sự lo âu trong lòng, dồn dập hỏi tiếp:
– Nữ quý nhân đi đâu rồi?
Tần Lão Lục chỉ tay về một phía của cánh đồng hoang, nói chắc là đi hướng đó, lại chỉ vào mấy cái xác cách đó không xa, bảo rằng hôm nay vẫn rất may mắn, đúng lúc bọn họ sắp không chống đỡ nổi thì có một toán nhân mã khác tới cứu giúp, g**t ch*t bọn cướp đường. Những người đó hỏi rõ phương hướng rồi cũng đuổi theo rồi.
Bùi Thế Du ngẩn ra:
– Là người phương nào?
Tần Lão Lục lắc đầu:
– Không nói, tôi cũng không biết. Nhưng nghe giọng điệu thì chắc là người quen của nữ quý nhân, cầm đầu là một thiếu niên, trông chừng mười tám mười chín tuổi thôi. Nghe tôi nói người bên cạnh nữ quý nhân không nhiều, cậu ta rất lo lắng, chẳng nói mấy câu đã đuổi theo ngay.
Bùi Thế Du dặn dò tùy tùng đi cùng mau chóng tới đài phong hỏa gọi người, để nhóm Tần Lão Lục ở đây đợi cứu viện, còn mình lập tức quay người, đuổi gấp về hướng cánh đồng hoang mà lão chỉ.
Bầu trời ngày càng âm u.
Tuyết không những không giảm mà còn rơi dày hơn, phủ kín đất trời, báo hiệu một trận bão tuyết sắp ập đến.
Hắn lớn lên ở Tây Châu từ nhỏ, sao có thể không biết sự đáng sợ của bão tuyết. Nếu không tìm được người trước khi trời tối, để họ lẻ loi giữa đồng hoang đêm nay thì rất có thể sẽ bị chết còng.
Hắn đã đuổi theo hơn mười dặm vẫn không thấy chút tăm hơi nào. Gió lạnh thấu xương tạt vào mặt đau như dao cắt, trên trán hắn lấm tấm những giọt mồ hôi nóng hổi vì lo sốt vó.
Đang lúc nôn nóng, trên tuyết cuối cùng cũng xuất hiện vài dấu vết mới chưa bị tuyết lấp kín. Những dấu móng ngựa và dấu chân hỗn loạn lúc đứt lúc nối, kéo dài về phía xa.
Hắn xốc lại tinh thần, đuổi thêm một đoạn, cuối cùng nghe thấy tiếng đánh nhau phía trước.
Hắn tìm theo tiếng động, thấy hai nhóm nhân mã đang kịch chiến. Một bên chắc là bọn cướp đuổi theo nàng, bên kia là nhóm người mà Tần Lão Lục đã nhắc tới. Trong đó có một thiếu niên chưa tới tuổi nhược quán, mặc thường phục nhưng ra tay cực kỳ lão luyện, giống như một tay thiện chiến trong quân đội.
Phía thiếu niên đã chiếm ưu thế, đối thủ của cậu ta lộ vẻ khiếp sợ, muốn bỏ chạy. Thiếu niên đuổi theo, vung đao chém xuống, một đao đâm xuyên sau lưng đối phương. Trong tiếng kêu thảm thiết của kẻ kia, cậu ta thản nhiên đá văng xác chết, mắt không hề chớp lấy một cái.
Thuộc hạ của cậu ta cũng nhanh chóng tiêu diệt những kẻ còn lại. Cậu ta đang định rời đi, đột nhiên thấy một người đứng giữa tuyết cách đó không xa đang nhìn về phía mình, liền dừng lại.
Đám thuộc hạ của cậu ta thấy vậy liền vây lấy Bùi Thế Du.
Thiếu niên quát dừng lại, đánh giá hắn vài lượt rồi bước tới:
– Ngươi là ai! Xưng danh đi!
Thiếu niên có đôi lông mày kiếm xếch tận mang tai, mắt sáng như sao lạnh tôi qua lửa, cánh tay vượn eo ong, thân hình cao lớn vững chãi đứng giữa tuyết, toát ra một luồng anh khí bừng bừng khiến người ta khó quên.
Trong giây lát, Bùi Thế Du nảy sinh cảm giác như cách biệt một đời, dường như nhìn thấy chính mình năm xưa.
– Tiểu lang quân không cần lo ngại, ta và ngươi không phải kẻ thù. Ta cũng đến tìm nữ quý nhân kia, ngươi có biết cô ấy ở đâu không?
Hắn giải thích một câu rồi hỏi.
Thiếu niên nhìn hắn một lát, vẻ cảnh giác trên mặt hơi vơi bớt, chỉ vào mấy cái xác vừa bị giết dưới đất, nói:
– Hiện ta cũng chưa biết, nhưng lúc chúng ta đuổi kịp thì mấy kẻ này đang truy sát cô ấy đến đây, rồi mất dấu.
Bọn họ chắc không đi xa, có lẽ vẫn ở quanh vùng này.
Bùi Thế Du không chậm trễ thêm, chỉ về phía trước:
– Vậy thì chia nhau ra tìm! Địa hình phía trước nhiều rãnh sâu và khe băng, thời tiết ác liệt, các ngươi cũng phải chú ý dưới chân!
Dặn dò xong, hắn quay đầu ngựa tiếp tục hành trình tìm người.
Gió tuyết càng thêm mờ mắt, ngoài vài trượng chỉ còn thấy một mảnh u ám, gần như không nhìn rõ gì cả.
Hắn cố gắng ổn định tinh thần, tháo ngón tay giả ra.
Thực ra nó cũng là một chiếc còi cảnh báo có hình dạng đặc biệt, do một thợ rèn trong quân Tây Châu làm riêng cho hắn, tiếng thổi như chim ưng rít, sắc bén xuyên vân, có thể truyền xa tới mười mấy dặm.
Hắn ngậm còi, lấy sức thổi ra bốn phía, lại hét lớn tên Vĩnh An. Cứ thế luân phiên, âm thanh xuyên qua gió tuyết, vọng đi rất xa.
Tìm thêm một đoạn đường nữa, từng đợt gió tuyết đập vào mặt.
Giữa lúc hắn bắt đầu bị cảm giác sợ hãi tuyệt vọng bủa vây thì bỗng nhiên, trong gió dường như có tiếng gào thét khản đặc vọng lại:
– Thiếu chủ ơi! Thiếu chủ ơi! Có phải là huynh không—
Bùi Thế Du đột ngột ngoảnh lại theo hướng tiếng gọi, lờ mờ thấy một người từ sau gò tuyết chạy về phía mình.
Bóng hình dần rõ nét, nhận ra đó chính là Vĩnh An, tim hắn đập cuồng loạn, lập tức lao tới đón.
– Thiếu chủ ơi!
Vĩnh An xông tới trước mặt hắn, túm chặt lấy áo hắn, bật khóc vì vui sướng:
– Đúng là huynh rồi, tốt quá! Đệ vừa nghe tiếng còi liền tìm tới đây! Quả nhiên là huynh! Công chúa gặp chuyện rồi, một mình đệ không cứu được tỷ ấy!
– Cô ấy đang ở đâu?
– Ngay cách đây vài dặm, đệ dẫn huynh đi!
Bùi Thế Du định bước đi, trầm ngâm một lát rồi quay đầu thổi còi lần nữa triệu tập nhóm thiếu niên vẫn đang mất phương hướng gần đó lại, rồi lệnh cho Vĩnh An nhanh chóng dẫn đường.
Vĩnh An dựa vào ký ức dẫn đoàn người đến nơi xảy ra chuyện, dọc đường kể lại đầu đuôi.
Khi bị chặn đường, cảnh tượng cực kỳ hỗn loạn, Vĩnh An đang lúc chém giết bên cạnh Công chúa, không ngờ một tên gian tặc thừa cơ áp sát từ phía sau, định bắt cô ấy. Vĩnh An còn chưa kịp nhìn rõ, tên đó đã như bị Công chúa làm bị thương, ngã vật ngựa.
Vĩnh An nhân cơ hội hộ tống Công chúa chạy thoát ra ngoài, đến vùng này mới cắt đuôi được truy binh.
Gió tuyết ngày càng lớn, hai người nhận ra mình bị lạc đường, sợ càng đi càng lệch hướng, nên khi nhìn thấy một đồi tuyết liền khó khăn đi tới đó, muốn tìm nơi khuất gió trốn tạm chờ cứu viện.
Không ngờ, lúc xuống ngựa tiến lại gần, họ không biết phía trước có một hố nứt, miệng hố bị tuyết phủ kín hơn nửa, không tới gần thì khó lòng phát hiện.
Lúc đó Vĩnh An đi trước, khi thấy tình hình không ổn thì dưới chân đã bắt đầu lún.
Cậu được Công chúa ở phía sau kéo giật lại, nhưng chính nàng lại không hãm được đà, theo vách đá đóng băng dựng đứng trượt thẳng xuống dưới.
May mắn là dưới đáy hố tuyết tích tụ rất dày, Công chúa lại mặc đồ ấm áp, nên chắc không sao, chỉ là bị kẹt ở dưới không lên được. Một mình Vĩnh An không cứu được nàng ra được, cậu ta đành phải quay về tìm người cứu giúp, đang lúc tuyệt vọng thì nghe tiếng còi, thế là đuổi theo, cuối cùng gặp được hắn.
– Sao lại như vậy! Ngươi bảo vệ Công chúa kiểu gì thế? Lại để cô ấy vì ngươi mà gặp hiểm nguy?
Thiếu niên đi sát bên cạnh, không kìm được quát mắng Vĩnh An.
Bùi Thế Du liếc nhìn thiếu niên, cậu ta đang phăm phăm đi đằng trước, trên mặt lộ rõ sự lo lắng.
Vĩnh An cũng không bào chữa cho mình, chỉ hổ thẹn nhìn Bùi Thế Du.
Bùi Thế Du xua tay, lệnh cho cậu đi nhanh hơn.
Vĩnh An cuối cùng cũng dẫn người tới nơi xảy ra chuyện. Đúng như lời cậu nói, bên dưới là một hố nứt sâu vài trượng, một bóng người đang tựa ngồi vào góc tối dưới đáy hố, cuộn tròn một cục, trông có vẻ bất động.
– Công chúa, là đệ đây! Lý Trung Tiết đây!
Thiếu niên nằm bò trên miệng hố, thò nửa người xuống dưới gọi lớn.
Lý Nghê Thường đang quấn chặt áo choàng tuyết, ôm lấy cơ thể để chống lại cái lạnh, bỗng nghe thấy trên đầu có tiếng bước chân hỗn loạn, rồi một giọng nói quen thuộc lọt vào tai.
Lý Trung Tiết?
Nàng ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy cậu ta đang nhìn xuống từ trên đỉnh đầu, không khỏi ngỡ ngàng. Sao cậu ta lại xuất hiện ở đây?
– Đừng sợ! Đệ sẽ cứu tỷ lên ngay!
Lý Trung Tiết lại gọi lần nữa.
Cảnh tượng này thực sự quá bất ngờ, nàng còn chưa kịp phản ứng thì lại nghe thấy Vĩnh An cũng hét lên ở trên:
– Công chúa ơi tỷ sao rồi? Đệ gặp được Thiếu chủ rồi! Huynh ấy cũng tới rồi!
Tiếng gọi của cậu và Lý Trung Tiết trộn lẫn vào nhau, vang vọng trong hố.
Tuyết trên đầu rơi xuống lả tả, vài bông tuyết nhẹ như lông vũ đậu lên trên trán nàng.
Lý Nghê Thường nhắm mắt, cố gắng trấn tĩnh, mở mắt ra rồi từ từ đứng dậy, ngửa đầu lên, cố gắng bình tĩnh đáp lại:
– Tỷ không sao, mọi người cứ yên tâm!
Bùi Thế Du nhìn xuống dưới.
Hố nứt này không nông, độ dốc dựng đứng, vách đá lại đóng băng trơn tuột như gương, không có chỗ nào để bám.
Đừng nói là nàng, dẫu là hắn ở dưới đó, nếu không có điểm tựa cũng khó lòng leo lên.
Cách nhanh nhất là dùng dây thừng buộc vào người nàng rồi kéo lên dọc theo vách băng, nhưng sự việc phát sinh đột ngột, bên người không có sẵn dây thừng.
Thứ duy nhất có thể dùng là quần áo của mọi người.
– Thiếu chủ ơi, lấy y phục của chúng ta nối lại làm dây, chắc là đủ dùng! – Vĩnh An hét lên.
– Mau! Cởi hết áo dài ra!
Lý Trung Tiết ra lệnh cho thuộc hạ, nhanh chóng tháo vũ khí, lột áo choàng tuyết cùng áo ngoài ra.
Mọi người lần lượt cởi áo, chọn những chiếc chắc chắn để kết thành dây. Sau khi tết thành một sợi dây thừng đủ chịu được trọng lượng người lớn, họ buộc một vòng móc ở đầu dây rồi thả xuống.
Không ngờ đáy hố quá sâu, dây không đủ dài, thả hết cỡ vẫn thiếu một khoảng bằng chiều cao một người, nàng không với tới được.
– Chắc chắn ngoài kia vẫn còn người đang tìm tới! Để đệ đi tìm họ!
Vĩnh An bất chấp trên người chỉ còn lớp áo lót mỏng manh, quay người định chạy đi tìm thêm người.
Bùi Thế Du nhìn bóng dáng lẻ loi bên dưới, trầm ngâm một lát. Hắn định xuống dưới đưa nàng lên, chiều dài dây sẽ đủ dùng, bèn định gọi Vĩnh An lại, nhưng gần như cùng lúc đó, phía sau vang lên vài tiếng kêu to. Hắn quay đầu lại, thấy Lý Trung Tiết chẳng nói chẳng rằng, một bước nhảy vọt, cả người đã men theo vách đá dốc đứng trượt nhanh xuống dưới.
Cậu ta cao lớn nặng nề hơn Lý Nghê Thường nhiều, tốc độ trượt quá nhanh, khi rơi xuống đáy hố không hãm được đà, lăn vài vòng rồi “rầm” một tiếng, cả người va mạnh vào vách băng.
– Thiếu tướng quân!
Thuộc hạ của cậu ta kinh hãi kêu lên, nằm rạp trên miệng hố gọi lớn.
Lý Nghê Thường hoàn hồn lại, cuống cuồng lao tới kéo cậu ta ra khỏi đống tuyết, thấy cậu ta nhíu chặt mày, nhắm mắt lộ vẻ đau đớn, nàng vội vỗ vào mặt cậu ta, gọi cậu ta.
Lý Trung Tiết vừa rồi bị chấn động mạnh nên choáng váng, nhưng rất nhanh đã tỉnh lại, bò dậy nói:
– Đệ không sao, Công chúa đi lên trước đi!
Cậu ta bước tới vách băng, khom lưng ngồi xuống, ra hiệu cho Lý Nghê Thường giẫm lên vai mình.