Chiếc bàn gỗ vốn là món đồ cũ kỹ nhiều năm, mộng gỗ đã sớm lỏng lẻo, sao chịu nổi một cú đập mạnh như thế. Một chiếc chân bàn bị gãy mộng, mặt bàn nghiêng lệch hẳn sang một bên, hũ gốm đựng cháo thừa trên bàn cũng theo đó mà lung lay.
Lý Nghê Thường theo bản năng giơ tay ra đỡ, không ngờ hắn cũng đồng thời nghiêng mình, nhanh chóng đưa tay tới. Hai bàn tay cùng lúc đặt lên hũ gốm, ngón tay không cẩn thận chạm nhẹ vào nhau.
Kể từ khi gặp mặt, không biết là trùng hợp hay hắn cố ý, mà bàn tay từng bị thương của hắn luôn nằm ngoài tầm mắt nàng. Cho đến tận lúc này.
Trong tầm mắt nàng bỗng hiện lên một đốt ngón tay bằng sắt.
Sự va chạm cực kỳ ngắn ngủi, chỉ lướt qua trong nháy mắt, thế nhưng cảm giác để lại trên làn da nàng lại như thấm thấu qua cơ thể, lạnh lẽo đến lạ lùng. Dường như cảm nhận được điều gì đó, bàn tay kia khựng lại một chút, hắn ngước mắt, thấy ánh nhìn của nàng dừng lại trên ngón tay giả của mình, khóe môi khẽ mím lại, hắn liền đỡ thẳng hũ gốm rồi thu tay về.
Cuộc trò chuyện vừa rồi dường như cũng bị sự cố nhỏ này làm gián đoạn, trong phòng rơi vào tĩnh lặng.
– Ở đây huynh chỉ ăn thứ này thôi ạ? – Lý Nghê Thường sực tỉnh, khẽ thu tay lại, khẽ hỏi.
– Ta rất ổn. Muội không cần nghĩ nhiều. – Hắn lạnh nhạt đáp một tiếng.
– Muội đã nói xong chưa?
Thấy nàng im lặng, hắn nhíu mày, lên tiếng nhắc nhở lần nữa.
Lý Nghê Thường vội vàng hoàn hồn lại, tiếp tục kể lại quá trình thoát hiểm khi đó.
Khi nói đến việc Thiên Vương lấy thân mình đỡ lấy tấm biển rơi xuống cho nàng, bị thương không nhẹ, nàng lấy hết can đảm nhìn hắn một cái. Hắn cụp mắt xuống, nàng không nhìn rõ thần sắc của hắn.
– Ngày đó cuối cùng có thể thoát hiểm, nói cho cùng vẫn phải cảm ơn huynh. Nếu không nhờ huynh từng dẫn muội đi qua con đường cổ đó—
– Chuyện cũ không cần nhắc lại nữa! – Cuối cùng hắn cũng ngước mắt nhìn nàng, cắt ngang lời nói.
– Thoát hiểm được là phúc của các người, liên quan gì đến ta?
Lý Nghê Thường im lặng một lát rồi nói:
– Muội kể xong rồi. Đó là lý do tại sao muội lại tới đây, muốn gặp mặt huynh. Thiên Vương muốn muội mang chuỷ thủ này tới cho huynh. Nếu huynh nguyện ý giữ lại thì không còn gì tốt bằng, nếu huynh thực sự không muốn, muội mang nó về là được, ông ấy tuyệt đối sẽ không làm khó muội đâu!
Thành thực mà nói, về điểm này, nàng không hề nghi ngờ. Nàng không hiểu rõ vị Thiên Vương kia cho lắm, nhưng trực giác cho thấy đối phương sẽ không thất hứa chuyện này. Nói đi cũng phải nói lại, dẫu ông ta có lật lọng thì đó cũng là chuyện sau này, đến lúc đó nàng sẽ nghĩ cách ứng phó sau.
Sau một hồi im lặng, giọng nói của hắn lại vang lên bên tai:
– Muội còn điều gì che giấu không?
Lý Nghê Thường nhìn về phía hắn.
– Ông ta tốn bao công sức ép muội tới chỗ ông ta, lại bắt muội vượt vạn dặm tới đây, chỉ để muội làm một việc như thế này thôi? – Hắn nhìn nàng, ánh mắt đầy dò xét.
Lý Nghê Thường lập tức nhớ tới việc mà Thiên Vương yêu cầu nàng làm ban đầu.
– Sao thế? – Hắn dường như ngay lập tức bắt thóp được sự thay đổi tinh vi trong thần sắc nàng, ánh mắt theo đó trở nên sắc lẹm: – Chẳng lẽ ông ta thực sự dùng việc này uy h**p muội, còn có mục đích khác?
– Không, không hề có ạ! – Tim Lý Nghê Thường đập loạn nhịp, nàng phản ứng lại, lập tức phủ nhận.
Chuyện như thế, sao có thể để hắn biết được?
Thấy ánh mắt hắn vẫn đặt trên mặt mình, nàng gượng gạo trấn tĩnh, né tránh cái nhìn của hắn, hơi cúi đầu nhấn mạnh lần nữa:
– Thực sự chỉ có một việc này thôi! Huynh đừng nghĩ nhiều.
Nàng nói xong, thấy hắn im lặng không tiếp tục truy hỏi nữa mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Trà dầu sắp nấu xong rồi. Cùng với tiếng nước sôi sùng sục vang lên trong ấm, nàng lấy lại bình tĩnh, lấy chiếc chủ thuỷ về, lặng lẽ cất vào bọc hành lý rồi khoác áo choàng tuyết lên.
Lời cần nói đã nói hết, nàng cũng nên đi rồi.
Nàng hướng về bóng người đang ngồi kia hành một lễ, khẽ nói một câu “Muội đi đây”. Nói đoạn liền xoay người đi ra, khi đến sau cánh cửa, chuẩn bị cúi đầu bước ra ngoài phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nói: – Đồ để lại đi.
Lý Nghê Thường khựng lại, đôi mi khẽ động. Nàng quay đầu lại, thấy ánh mắt hắn rời khỏi ấm trà trên hố lửa, chuyển hướng sang nàng.
– Đồ có thể để lại. – Hắn lặp lại một lần nữa.
– Đây là vì nể tình mẫu thân quá cố. – Hắn nói tiếp:
– Tuy rằng đối với ta, vật này không đáng để mẫu thân lưu giữ, nhưng dù sao cũng là di vật của mẹ, đã đưa tới trước mặt ta, nếu ta còn vứt bỏ thì chính là bất kính với mẫu thân. Ngoài chuyện đó ra, vật này không liên quan một chút nào đến bất kỳ ai, hay bất kỳ việc gì khác.
Cuối cùng hắn nhìn nàng, lạnh lùng nói.
Lý Nghê Thường đứng lặng một lát, khẽ đáp “vâng”, rồi lấy chiếc chủy thủ ra lần nữa, bước quay lại đặt nhẹ lên mặt bàn, sau đó mới bước hẳn ra ngoài.
Bên ngoài trời đã sáng, Vĩnh An đang đứng gần đó ngóng trông, biểu cảm có chút thấp thỏm, thấy nàng ra ngoài liền vội bước tới.
Lý Nghê Thường tiến lên, mới đi được vài bước bỗng cảm thấy không ổn, nàng nâng cánh tay lên nhìn vào trong tay áo.
Con Tiểu Kim Xà biến mất rồi!
Nàng nhớ rõ ràng đêm qua nó nằm trong ống tay áo mình. Chẳng lẽ do nàng quá mệt, sau khi ngủ say, Tiểu Kim Xà đã tự mình bò về ống?
Nàng cúi đầu kiểm tra ống treo ở lớp áo trong bên hông, bên trong cũng trống rỗng.
Tiểu Kim Xà thích ấm, không thể nào tự mình bò ra ngoài lúc nàng ngủ được. Khả năng cao nhất là nó đã bò xuống dưới bàn gỗ, nép gần hố lửa để sưởi ấm và ngủ, vừa nãy do ánh sáng mờ ảo, bàn gỗ lại che khuất tầm mắt nên nàng không thấy, lúc đi đã bỏ quên nó lại.
Tim Lý Nghê Thường đập thót một cái, dự cảm chẳng lành.
Nàng nhanh chóng quay người đẩy cửa bước vào, để rồi phải giật mình, nhìn thấy con Tiểu Kim Xà đang cuộn tròn trên góc bàn xa hắn nhất, nửa thân mình treo lơ lửng bên ngoài, đang đối đầu với người đối diện.
Có lẽ cảm nhận được áp lực từ hắn, phần cổ của nó dựng đứng thẳng tắp như đang cảnh giới, tư thế sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào. Tuy nhiên, Lý Nghê Thường cảm nhận được lúc này nó hẳn đang rất căng thẳng, đôi mắt nhỏ xoay tròn lộ ra vài phần hoảng sợ.
Lý Nghê Thường nhìn về phía Bùi Thế Du, thấy hắn cũng đang nhìn chằm chằm Tiểu Kim Xà với thần sắc không mấy thiện cảm, bả vai hắn khẽ cử động, tay chậm rãi nhấc lên. Nghi ngờ hắn định rút con dao nhỏ cắm trên bàn, nàng vội vàng xông tới, lo lắng phát ra một tín hiệu cho Tiểu Kim Xà.
Tiểu Kim Xà thấy nàng quay lại, “vèo” một cái, nhanh chóng bò xuống bàn trườn về phía nàng.
Lý Nghê Thường mau chóng thu nó vào trong ống tay áo, bấy giờ mới định thần lại được. Không ngờ cái con vật nhỏ này thấy chủ nhân về thì gan lại to ra, bướng bỉnh thò cái đầu ra ngoài, đôi mắt nhỏ nhìn chằm chằm người kia, trong miệng còn “xì xì” thò lưỡi ra, dường như mang theo vài phần khiêu khích.
Hắn đương nhiên nhìn thấy, sắc mặt sa sầm, thần sắc càng thêm cứng nhắc.
Lý Nghê Thường vội vàng dùng sức ấn đầu nó vào trong tay áo, không cho nó thò ra nữa.
– Muội xin lỗi. Vừa rồi là muội sơ suất, con vật nhỏ này không hiểu chuyện, nếu có đắc tội xin huynh lượng thứ cho. – Nàng tạ lỗi.
Hắn không đáp, chỉ chằm chằm nhìn vào cửa tay áo đang siết chặt của nàng một lát, rồi nhấc cánh tay lên, nhấc ấm trà dầu đã nấu xong khỏi lửa.
Trong phòng rơi vào một hồi tĩnh lặng.
Lý Nghê Thường không nói gì nữa, đang định quay người lui ra thì thấy hắn đã đứng dậy từ trước hố lửa, thắt lại áo choàng, đội mũ tuyết, cầm lấy kiếm lướt qua người nàng. Khi đến sau cánh cửa, hắn dừng lại một chút rồi quay đầu lại.
– Công chúa.
Nàng nghe hắn đột nhiên gọi mình như vậy, tim không khỏi đập mạnh một nhịp.
– Những thủ đoạn lệch lạc có lẽ có thể đạt được mưu tính nhất thời, nhưng ta chưa bao giờ nghe nói có ai dùng tà đạo mà thành tựu được đại sự, ngược lại, những kẻ lầm đường lạc lối, tự thiêu cháy mình thì đâu đâu cũng có.
Ánh mắt hắn một lần nữa lướt qua ống tay áo giấu Tiểu Kim Xà của nàng.
– Công chúa tự lo liệu cho tốt.
Nói đoạn, hắn không quay đầu lại nữa, cúi người bước ra khỏi cánh cửa hẹp của lều canh.
Lý Nghê Thường sao lại không hiểu ý tứ trong lời nói của hắn, trong lòng ngổn ngang trăm mối, nhất thời ngẩn ngơ, rồi nghe thấy tiếng hắn gọi Vĩnh An ở bên ngoài.
– Trong nhà có trà dầu nấu sẵn, các người uống đi cho ấm người, nghỉ ngơi xong thì về đi. Ta còn có việc khác, đi trước đây!
– Thiếu chủ, đợi đệ với—
Vĩnh An hét lớn, đuổi theo Bùi Thế Du đang dắt ngựa sải bước đi, liều mạng kéo chặt lấy hắn.
– Huynh định đi đâu?
– Mấy ngày trước ở chỗ đó, còn chưa nói được hai câu, trời vừa sáng huynh đã biến mất tăm. Khó khăn lắm mới tìm được đến đây, sao huynh lại muốn đi? Rốt cuộc khi nào huynh mới trở về? Chẳng lẽ cả đời này huynh không định về nữa?
Nói đến chỗ tâm can, Vĩnh An “bịch” một tiếng quỳ gối trên nền tuyết dày trước mặt hắn, không kìm được mà òa khóc nức nở.
Bùi Thế Du mắt mang ý cười, giơ tay kéo người từ dưới đất lên.
Vĩnh An thấy nét mặt hắn ôn hòa, lá gan cũng lớn hơn, dứt khoát ngồi bệt xuống tuyết, sống chết không chịu dậy, hai tay ôm chặt lấy chân hắn không buông.
– Thiếu chủ, cầu xin huynh trở về! Họ nói huynh ở đây một mình… – Cậu nghẹn ngào nhìn quanh. – Huynh trước đây là người ham vui nhộn như thế, sao có thể chịu nổi sự vắng vẻ ở nơi này?
Tần Lão Lục đêm qua dẫn mấy người Vĩnh An chen chúc trong gian chứa đồ đốt lửa sưởi ấm, vì đường sá mệt mỏi nên ai nấy đều ngủ say. Vừa rồi mọi người bị đánh thức bởi tiếng động bên ngoài, đi ra mới thấy là Lý Nhị đã về.
Lão đang định bước ra thì thoáng nghe thấy Vĩnh An lại gọi hắn là Thiếu chủ, lão do dự một chút rồi dừng bước, chỉ đứng đợi từ xa.
– Đệ đứng dậy trước đã. – Bùi Thế Du nói.
– Nếu Thiếu chủ không chịu về, đệ sẽ ngồi chết ở đây. Đệ cũng không về nữa!
Dù sao cũng chỉ là một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, trong mắt người ngoài tuy tháo vát như người lớn, nhưng trước mặt vị chủ cũ đã nhiều năm không gặp, sao có thể kìm nén được cảm xúc, dứt khoát bám lấy hắn không buông.
Bùi Thế Du nhất thời không làm gì được cậu.
– Đệ đứng lên cho ta, nói chuyện hẳn hoi! – Hắn hơi nhíu mày nói.
Vĩnh An thấy hắn không vui cũng không dám làm trái quá mức, đành lồm cồm bò dậy từ đống tuyết.
– Huynh tẩu ta, lão quản sự, thúc phụ, đại sư phụ, thúc tổ, còn cả tiểu A Kiểu nữa, mọi người đều khỏe chứ? – Sắc mặt Bùi Thế Du cuối cùng cũng dịu lại, hắn hỏi.
Vĩnh An quệt nước mắt, gật đầu:
– Họ đều khỏe ạ, vẫn như trước thôi. Chỉ là Quân hầu và phu nhân bận việc, đặc biệt là năm nay càng bận hơn, thường không có nhà.
Cậu xích lại gần một chút, hạ thấp giọng giải thích:
– Người Hồ năm nào cũng xâm phạm biên giới, cứ phòng ngự mãi cũng không phải cách, Quân hầu muốn giải quyết dứt điểm họa biên cương, phu nhân liền đi khắp nơi quyên góp lương thảo và quân mã, bận đến mức không dứt ra được. Tiểu nương tử A Kiểu ở một mình đôi khi rất cô đơn. Con bé trời không sợ đất không sợ, lại thông minh lắm, biết lần này đệ ra ngoài, nó lén đeo cái bọc to hơn cả người nó đi sau lưng đệ, nhất định đòi ra ngoài muốn tự mình đi tìm huynh á.
Cậu lén nhìn Bùi Thế Du một cái, thấy thần sắc hắn dần chuyển sang nhu hòa, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, cậu phấn chấn tinh thần nói tiếp:
– Đệ hỏi nó làm sao biết về huynh…
Cậu dừng lại một chút. Từ khi Thiếu chủ đi, cả phủ Quân hầu không ai dám nhắc đến những chuyện liên quan tới hắn nữa. Cậu liếc mắt nhìn Bùi Thế Du, cẩn thận nói tiếp:
– Nó nói có lần nghe thấy Quân hầu và phu nhân nhắc đến mới biết mình còn có một vị thúc phụ, từ đó về sau cứ nhớ mãi. Nghe nói huynh ở Tây Châu, biết chuyến này đệ đi là tới đó nên muốn đi theo. Đệ đương nhiên không thể đồng ý, nó quấy khóc dữ lắm, suýt chút nữa là lăn lộn dưới đất, đám người Hạc Nhi dỗ dành thế nào nó cũng không nghe, mãi đệ mới dỗ được nó—
– Đệ nói với nó, chuyến này đi nếu gặp được huynh, nhất định sẽ bảo huynh về thăm nó!
Vĩnh An nói xong, nhìn chủ nhân với ánh mắt đầy mong đợi.