Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 139

Trời tối đi cực nhanh.

Trận bão tuyết hoành hành nhiều ngày cuối cùng cũng tan vào lúc hoàng hôn, nhưng gió bắc vẫn không ngừng nghỉ, gào rú như mãnh thú lướt qua một tòa thổ đài gần hẻm núi.

Bùi Thế Du nhắm mắt, lặng lẽ nằm trong một gian nhà nhỏ dưới thổ đài.

Giữa đất trời, ngoại trừ tiếng gió vang vọng bên tai, cuối cùng không còn bất kỳ sự quấy nhiễu nào khác. Hố lửa chậm rãi tỏa ra hơi ấm dư tàn, phát ra ánh đỏ mờ ảo trong đêm tối.

Hắn đã đi một đoạn đường không ngắn, cuối cùng lại trở về nơi quen thuộc này, cảm thấy khá mệt mỏi, đáng lẽ đã phải chìm vào giấc ngủ trong tiếng gió từ lâu.

Thế nhưng lúc này, hắn vẫn còn thức.

Ngón tay giả bằng gang bên tay trái tuy đã được nhồi thêm bông sợi, nhưng vẫn không ngăn nổi cái lạnh. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương như thấm qua lớp bông, xâm nhập vào da thịt tận tủy, khiến cả bàn tay cũng bắt đầu đau âm ỉ.

Nơi tách biệt với thế gian dưới chân núi tuyết này, dường như cũng không thể mang lại cho anh cảm giác bình yên được nữa.

Hắn mở mắt, tiếp tục nằm im trong bóng tối một lát rồi trở mình ngồi dậy, khoác áo mở cửa, dắt chiến mã từ trong chuồng ngựa ra, dắt ngựa bước vào màn tuyết.

Đêm nay, một đoàn người ngựa khác cũng không ngủ, đang gian khổ hành quân trên con đường tuyết hoang vu.

Bốn phương mịt mù, ngọn núi tuyết kia trông như thể ngay trước mắt, vậy mà muốn đặt chân tới, ấy thế mà lại dài đằng đẵng đến thế. Điều may mắn duy nhất là, đại tuyết vào buổi chiều đã tạnh, gió cũng nhỏ đi đôi chút. Đoàn người bèn dốc toàn lực, thừa dịp thời tiết thuận lợi đi gấp trong đêm, vào lúc này, họ đã tới được đích đến của chuyến đi.

Mấy tên lính gác ở phong hỏa đài bất ngờ nhận được rượu, đêm nay ai nấy đều uống một chút, hứng khởi chưa tan, lúc này vẫn tụ tập trong phòng trực, cùng vây quanh một lò lửa sưởi ấm qua đêm.

Bỗng nhiên, bên ngoài truyền đến một tràng tiếng vó ngựa hỗn loạn từ xa lại gần, xen lẫn tiếng gọi:

– Ở đây có ai không?

Trong phòng, người thì nhắm mắt ngủ gật, người đã ngủ say trong góc, phát ra tiếng ngáy đều đều. Một lão quân trực đêm đứng dậy, vén tấm rèm chắn gió bám đầy bụi bẩn lâu ngày, nhìn ra bên ngoài, thấy từ phía Bạch Lang Câu có một đội nhân mã đi tới.

Trời đông giá rét, đêm hôm khuya khoắt, nơi hoang lạnh tổng cộng không quá năm người này bỗng nhiên đón khách không mời mà đến, thật là chuyện hiếm thấy, lão quân bèn hỏi danh tính.

Người vừa gọi là một thiếu niên vai rộng người khỏe, khuôn mặt đôn hậu, tay cầm đuốc, thần sắc có vẻ hơi nôn nóng.

– Xin hỏi có vị Lý Nhị lang quân nào tới đây không ạ?

Cậu nhảy xuống khỏi lưng ngựa, chạy đến gần hỏi han. Hỏi xong, thấy đối phương không đáp lời mà chỉ nghi hoặc đánh giá mình và những người phía sau, cậu sực tỉnh, chỉ vào người dẫn đường trong đội ngũ nói:

 – Chúng tôi đến từ Bạch Lang Câu!

Lão quân nhận ra người dẫn đường, biết đây chắc là người từ phía trên tới, liền trả lời:

– Có, có! Thật là khéo, cậu ấy cũng vừa mới tới ngày hôm qua thôi. Nếu các vị tới sớm hai ngày thì đã không gặp được rồi!

Thiếu niên nghe vậy, dường như thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn một cô gái phía sau nói:

– Huynh ấy thực sự ở đây rồi!

Lúc này lão quân mới chú ý tới cô gái trong đội ngũ. Thấy nàng ngồi trên lưng ngựa, cũng giống như tùy tùng xung quanh, cả người bám đầy băng tuyết. Khi thiếu niên nói chuyện, nàng tháo mũ tuyết ra, lộ ra dung mạo.

Cô gái còn rất trẻ, ánh đuốc nhảy nhót soi rõ một khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp, chỉ là có lẽ do hành trình khổ cực nên giữa chân mày mang theo một tầng mệt mỏi nhàn nhạt.

Biết nàng chắc hẳn là chủ nhân của đội nhân mã này, lão quân vội vàng hành lễ.

– Ta và Lý Nhị là cố nhân, tới đây tìm huynh ấy có việc, xin ông hãy thông truyền một tiếng với ạ.

Cô gái thái độ ôn hòa, mỉm cười nói.

Lão quân lắc đầu:

– Cậu ấy không ở nơi này.

Đoàn người này chính là Lý Nghê Thường và Vĩnh An. Đi gấp nhiều ngày, cuối cùng cũng tới được đây, vừa lạnh vừa mệt, vốn tưởng rằng sắp được gặp người, ai ngờ lại hụt hẫng.

Vĩnh An sững sờ, phản ứng lại nói:

– Ông làm sao thế? Vừa nãy chính ông nói đã về rồi, quay đầu cái lại bảo không ở đây!

Lão quân vội xua tay:

– Quý nhân chớ giận, vừa rồi tôi còn chưa nói hết. Lý Nhị đúng là hôm qua có về, nhưng cậu ấy chỉ ở đây một đêm, hôm nay đã tới chòi canh rồi.

– Chòi canh?

– Chắc Quý nhân không biết. – Lão quân xoay người chỉ tay về phía đó. – Chòi canh nằm ở đằng kia.

Theo hướng lão chỉ, nơi cuối dãy núi tuyết, một gò cao trong đêm tối hiện lên đường nét mờ ảo của nó. Vùng này mùa xuân hạ gió cát mù trời, mùa thu đông thì thường xuyên tuyết sương che lấp, sợ tầm mắt ở bình địa không nhìn tới được, nên tại một đoạn vách trường thành cổ bỏ hoang gần đó, người ta chọn nơi địa thế cao vút lập ra chòi canh, lưu người quanh năm canh giữ để phòng quân Hồ xâm lược.

– Bình thường chúng tôi đều luân phiên qua đó, nửa tháng thay một lần, cậu ấy vừa về là tự mình đi ngay.

– Từ đây qua đó chắc chỉ khoảng mười dặm đường thôi nhỉ? – Vĩnh An hỏi.

– Trông thì không xa, nhưng thực tế phải đi vòng, ở giữa còn có một đoạn thung lũng, ít nhất cũng bốn năm mươi dặm đường.

Vĩnh An nghe xong, chỉ đành nhìn sang Lý Nghê Thường.

Lão quân thấy nàng nhìn về hướng gò tuyết, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, bèn vội nói thêm:

– Lý Nhị xưa nay luôn ở một mình, mang đủ lương khô, đã đi là rất ít khi về. Nếu quý nhân có việc gấp tìm cậu ấy, tôi sẽ gọi người qua đó, bảo cậu ấy quay lại!

Lão là toại trưởng nơi này, nói xong liền quay đầu lại, gọi một tên lính đang đứng cạnh:

– Tần Lão Lục, ngươi và cậu ấy quan hệ tốt, ngươi mau chuẩn bị ngựa, rồi đi gọi Lý Nhị về, nói có người tìm—

Lão khựng lại, quay sang Lý Nghê Thường:

– Không biết nên xưng hô với quý nhân thế nào, để chúng tôi tiện truyền lời.

– Không cần đâu. Đường không tính là quá xa, ta sẽ tự mình qua đó, làm phiền dẫn đường giúp ta là được. – Lý Nghê Thường suy tính rồi nói.

Sáng sớm hôm đó, phát hiện hắn đã rời đi từ đêm trước, nàng liền sắp xếp người dẫn đường tiếp tục đi tới đây. Vết xe lún sâu trong tuyết khó đi, nàng bỏ xe giữa đường, cưỡi ngựa lên đường như tùy tùng, dầm sương dãi tuyết, vượt qua mọi gian khổ cuối cùng cũng tới được đây đêm nay. May mắn là hắn thực sự đã tới đây như nàng đoán, chuyến đi này đã không uổng công.

Đêm dài lắm mộng, nàng không muốn chờ thêm nữa, lo lắng hơn cả là sẽ nảy sinh biến cố mới, ví như nếu như hắn biết nàng đuổi tới đây mà lại trốn tránh đi lần nữa.

Toại trưởng chỉ đành nhận lời.

Lúc xuất phát chuyến này, tùy tùng ban đầu của nàng đã bị Thiên Vương đuổi đi, buộc phải theo Sắt Sắt trở về, thay vào đó toàn bộ là người do Mạnh Hạ Lợi dẫn đầu. Sau khi đến quận trị, đoàn người Mạnh Hạ Lợi cũng bị giữ lại hết. Hiện giờ người đồng hành cùng nàng ngoại trừ mấy người Vĩnh An mang theo ra, ngay cả người hầu nữ khỏe mạnh đi theo hầu hạ cũng là do Quận thủ phái tới.

Mười mấy người này tuy đối với nàng rất cung kính, lời nàng nói đều thực thi, nhưng chung quy không phải người của mình. Nghĩ đến việc đi lại liên tục nhiều ngày, mọi người đã cực kỳ mệt mỏi, vả lại nếu tất cả kéo qua đó, sẽ không tránh khỏi ồn ào, ngộ nhỡ làm hắn không vui, nàng bèn để mọi người ở lại nghỉ ngơi, chỉ cùng Vĩnh An dẫn theo mấy người của cậu xuất phát lần nữa, theo Tần Lão Lục đi gấp tới chòi canh trong đêm.

Lão quân này rất hay chuyện, dọc đường không cần Vĩnh An hỏi han, lão đã tự mở máy nói, kể về chuyện của Lý Nhị. Theo lời lão, hắn tới đây khoảng ba năm trước vào tầm này. Sáng sớm hôm đó, khi lão mở cửa ra ngoài đi kiểm tra củi đốt theo lệ thường, phát hiện có người nằm ngủ vất vưởng trong một góc dưới phong hỏa đài. Con ngựa đi cùng là một con ngựa già, ngựa già đứng bên trong tránh gió tuyết, còn hắn tự nằm bên ngoài, chỉ lấy một chiếc áo choàng che đầu.

Khi Tần Lão Lục đánh thức hắn dậy, nửa người hắn đã bị tuyết rơi vùi lấp, ngay cả tóc cũng kết thành một tầng băng.

-… Lúc đó làm ta đây hú hồn, chưa từng thấy ai như vậy! Ta hỏi lai lịch, cậu ấy nói từ bên Bạch Lang Câu tới đây giữ đồn, đêm qua tới muộn, không muốn làm phiền chúng tôi nên tự tìm chỗ khuất gió bên đài gác mà ngủ. Thời tiết như thế mà cậu ấy chẳng hề để tâm, cũng chẳng sợ mình chết cóng, cứ thế mà chịu đựng qua đêm! Ta bảo đưa thẻ bài ra, cậu ấy bảo không cẩn thận đánh mất rồi, chỉ tự xưng là Lý Nhị. Ta đưa cậu ấy vào gặp toại trưởng, hỏi vài câu thấy khớp hết nên giữ lại.

Lý Nhị này sau khi tới, suốt ngày lầm lì như hũ nút, ít nói ít cười, về quá khứ lai lịch lại càng không hé răng nửa lời.

Vị trí của phong hỏa đài này đã đủ hẻo lánh rồi, chòi canh kia còn tệ hơn, tới đó suốt ngày chỉ đối diện với bóng mình, xung quanh chẳng có bóng người thứ hai bầu bạn, thời gian ngắn còn được, chứ lâu dần ai mà chịu nổi.

 Trước khi hắn tới, việc luân phiên tới chòi canh bị coi là cực hình, nhưng hắn lại khác người, vừa tới đã tự nguyện tới đó canh gác.

– Ta sợ cậu ấy ở một mình buồn đến phát điên, có lần mang lương thực tới bảo cậu ấy về đi để ta canh thay vài ngày, vậy mà cậu ấy nhất quyết không về. – Tần Lão Lục lắc đầu, có vẻ không hiểu nổi.

– Nhưng mà, – Lão nói tiếp, – bàn về nghĩa khí thì tiểu đệ Lý Nhị này đúng là không có gì để chê! Lần nào về cũng mang cho chúng ta rượu thịt. Thịt thì thôi đi, chứ rượu là thứ có tiền cũng chẳng tìm ra chỗ mua. Biết vai ta có vết thương cũ thường xuyên đau nhức khi trời lạnh, lần này tới cậu ấy còn đặc biệt mang thuốc xoa bóp cho ta, dùng một đêm là thấy dễ chịu hẳn.

Lão xoay cánh tay, hoạt động bả vai một chút, quay đầu nhìn vị khách đang cưỡi ngựa theo sau, miệng tiếp tục nói:

– Chỉ là đáng tiếc, cậu ấy trẻ măng thế này, sao lại bị điều tới đây, suốt ngày làm bạn với mấy bộ xương già như chúng ta nhỉ? Vừa nãy nghe nữ quý nhân nói là cố giao của Lý Nhị, có biết chuyện trước kia của cậu ấy không?

Mấy người canh gác ở đây tuy không có bản lĩnh gì lớn nhưng đều là những lão quân lăn lộn nhiều năm, sao có thể không nhìn ra Lý Nhị kia chắc chắn là người có bản lĩnh trong mình.

 Họ tình nguyện canh giữ nơi chân núi tuyết hoang vu này, phần lớn là vì đã có tuổi, sớm đã mất đi cái tâm lập công dựng nghiệp. Nơi này tuy hẻo lánh, nhưng chỉ cần giữ tốt đài gác là không còn việc gì khác, vui vẻ vì trời cao hoàng đế xa, mỗi ngày ăn no ngủ kỹ, được tự do tự tại.

Lý Nhị thì lại khác, tuổi này mà tới nơi thế này, suốt ngày cô độc canh giữ hẻm núi hoang vắng, người bình thường ai mà chịu nổi?

Lão quân này rất thắc mắc, đêm nay khó khăn lắm mới có cơ hội, thế nên không nhịn được mà thăm dò.

Vĩnh An liếc nhìn Lý Nghê Thường, thấy nàng như không nghe thấy gì, chỉ nhìn chằm chằm mặt tuyết phía trước, lẳng lặng điều khiển ngựa tiến lên, bèn đáp bừa là không có thâm giao.

Thấy người tới không muốn nói nhiều, Tần Lão Lục đành thôi, chỉ hối thúc ngựa đi nhanh hơn. Cuối cùng, vào nửa đêm về sáng, lão cũng dẫn người tới gần nơi đó.

– Tới rồi, đằng kia chính là nó! – Lão chỉ tay ra xa.

Lý Nghê Thường nhìn theo.

Bầu trời đêm như một vòm trời cổ đại khổng lồ tỏa ánh xanh đen huyền bí, treo ngược trên những bình nguyên tuyết và rặng núi nhấp nhô màu bạc lạnh lẽo. Dưới chân núi tuyết hoang vu như tận cùng thế giới, một thổ đài như thanh kiếm gãy, lặng lẽ cô độc đứng sừng sững trên gò cao phía trước.

Viên lính gác giơ cao đuốc, dẫn Lý Nghê Thường và Vĩnh An đi lên, băng qua một đoạn tường thành cổ tàn tạ đã bị gió bấc bào mòn lỗ chỗ, đi tới sát thổ đài.

Thổ đài nối liền với một phong hỏa đài cổ hoang phế, phía dưới có vài gian nhà hẹp dùng để người ở và chứa đồ.

Lão quân hướng về phía một cánh cửa đen kịt gọi hai tiếng, không thấy đáp lời, liền bước lên đập cửa rầm rầm:

– Lý Nhị! Tỉnh dậy đi! Là ta! Tần Lão Lục đây! Có nữ quý nhân tới thăm—

Trong nhà không ai đáp lại. Lão cúi đầu, lúc này mới thấy khóa chắn gió đã được cài lại, lão ồ lên một tiếng, mở cửa ra, giơ cao đuốc soi vào trong:

– Sao lại không ở đây thế?

Sau cánh cửa không gian không lớn, nhìn qua là thấy hết, trong nhà không có người. Lão lại vòng qua căn nhà bên cạnh dùng làm chuồng ngựa, ngó vào trong, vẫn không thấy bóng người đâu.

– Thiếu chủ! Thiếu chủ ơi!

Trong lúc cấp bách, Vĩnh An trèo l*n đ*nh thổ đài, nằm bò trên một lỗ châu mai sứt mẻ vốn dùng để quan sát hàng ngày, hướng về bốn phía gọi to. Tiếng vang chấn động, bên tai ngoại trừ tiếng gió thì chẳng có lấy nửa lời đáp lại.

Tần Lão Lục nghe thấy tiếng gọi của Vĩnh An, rõ ràng là rất bối rối với cách xưng hô của cậu, lão quay đầu nhìn Lý Nghê Thường bên cạnh, há miệng như muốn hỏi gì đó, nhưng lại chần chừ, rốt cuộc vẫn không dám mở miệng, chỉ đi vào trong phòng xem xét một chút, chỉ vào hành lý trên sập nói:

– Quý nhân không cần sốt ruột, đồ đạc của cậu ấy vẫn còn đây, ngựa không thấy đâu, chắc là có việc ra ngoài chưa về thôi. Quý nhân đã tới đây rồi thì cứ nghỉ ngơi trước đi, đợi cậu ấy về.

Chuyện đã đến nước này, cũng chỉ có thể như vậy thôi.

Bình Luận (0)
Comment